Boylove Bất Tử
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Đăng Nhập Đăng Ký
Trước
Sau
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Không Có Tiêu Đề359_20260306204902

Tra Công Hối Hận Chưa?

Chương 16

  1. Home
  2. Tra Công Hối Hận Chưa?
  3. Chương 16
Trước
Sau

Chương 16.

Trong căn nhà nhỏ nằm ở phía Đông khu căn cứ, có người vừa thức tỉnh khỏi cơn mộng mị.

Không khí thoang thoảng một mùi hương nhàn nhạt, tựa như làn sương mỏng sắp tan biến dưới ánh mặt trời. Mục Thỉ ngồi lặng yên trên giường rất lâu, cảm giác như mình đang được bao bọc trong một cái kén hương thơm dìu dịu, dễ chịu đến mức khiến một Alpha cuồng bạo như hắn cũng phải mềm lòng.

Căn phòng đơn sơ, nhỏ hẹp, nhưng mọi dấu vết ở đây đều kể một câu chuyện về một người từng hiện diện. Đôi dép lê dưới gầm giường, và cả một bộ quần áo cũ nát nằm lăn lóc — chắc là quần áo vứt đi dùng để lau chân?

Mục Thỉ, một kẻ có thói ở sạch đến mức cực đoan, lúc này lại không tự chủ mà cúi xuống nhặt bộ quần áo nhàu nát bị giẫm đạp kia lên. Hắn không hề thấy ghê tởm. Ngược lại, vị Thành chủ cao cao tại thượng ấy lại áp sát nó vào mặt, khẽ cọ qua cọ lại, vẻ mặt tràn đầy sự thỏa mãn khó diễn tả.

“Có mùi của em ấy…” Mục Thỉ ngơ ngẩn thì thầm.

Hắn không biết mình đang chấp niệm với ai, cũng không biết rốt cuộc mình đang tìm kiếm điều gì. Hắn chỉ biết có một thứ vô cùng quan trọng đã bị đánh mất, và hắn nhất định phải tìm lại, phải lấp đầy khoảng trống trong ký ức kia.

Đã vô số lần Mục Thỉ cố gắng kích thích não bộ bằng chiến đấu hoặc nhiều phương pháp khác nhau, nhưng mỗi lần vừa chạm đến vùng ký ức ấy, đầu óc hắn liền truyền đến cơn đau sắc nhọn như bị xé rách, dạ dày co thắt dữ dội, buồn nôn đến mức gần như nghẹt thở, nhưng lại không thể nôn ra thứ gì.

Hắn đã quên mất một người rất quan trọng.

Cảm giác bất lực này tra tấn hắn rất thống khổ.

Mục Thỉ ôm chặt bộ quần áo bẩn trong lòng, giống như đang thông qua nó để ôm lấy một người khác.

Hắn sợ rằng một ngày nào đó mình sẽ thật sự đánh mất hoàn toàn ký ức về người đó, vì thế trong phòng ngủ của hắn dán đầy những tờ giấy ghi chú, từng tờ từng tờ nhắc nhở bản thân tuyệt đối không được quên.

Những dòng chữ đứt quãng, vụn vặt về “em ấy”, đó là tất cả những gì hắn có thể nhớ được.

Có lẽ em ấy từng sống ở khu căn cứ Dawn.

Nhưng ngoài điều đó ra, Mục Thỉ không nhớ được gì nữa.

Hắn thu thập tất cả những đồ vật khiến mình vừa liếc mắt đã có thể khẳng định rằng “đây là đồ em ấy từng dùng qua”, rồi đặt chúng ở nơi chỉ cần đưa tay là có thể chạm tới.

Mục Thỉ ôm bộ quần áo trong lòng, ánh mắt chậm rãi rơi xuống đôi dép dưới gầm giường.

Hắn cầm đôi dép bông lên, đặt cạnh cỡ giày của mình, rồi chợt phát hiện bàn chân của “em ấy” thật nhỏ nhắn so với một người trưởng thành bình thường.

Vậy thì khung xương của em ấy chắc cũng nhỏ nhắn lắm nhỉ.

Một tia đau đớn xẹt qua đầu, hắn luôn có cảm giác như giữa mình và em ấy từng mây mưa với nhau. Đôi chân kia hẳn là rất đẹp, thon dài nhưng không hề mang vẻ nữ tính yếu ớt. Nếu bị hắn giữ chặt trong tay, có lẽ chỉ có thể vô lực giãy giụa. Hai người từng quấn quýt bên nhau, hơi thở hòa lẫn, bầu không khí gợi tình và ái muội.

Mục Thỉ đưa tay ôm đầu. Hắn càng cố tưởng tượng sâu hơn thì ký ức trước mắt lại càng trở nên trống rỗng.

Không nhớ ra…

Cổ họng Mục Thỉ nghẹn ngào, nước mắt không kìm được lặng lẽ trào ra.

Trong khi Mục Thỉ đang chơi vơi trong địa ngục của ký ức, thế giới tận thế vẫn đang lặng lẽ tiến về phía trước theo quỹ đạo của nó.

Chỉ là lần này, nhân vật chính của câu chuyện dường như đã đổi thành một người khác. Hạ Ninh rất hiếm khi nghe thấy cái tên Mục Thỉ trong những lời đồn đại xung quanh. Thay vào đó, một cái tên xa lạ hơn dần dần chiếm lấy trung tâm của các cuộc bàn tán.

Hạ Ninh mơ hồ nhận ra rằng phát súng của mình có lẽ đã làm thay đổi quỹ đạo ban đầu của thế giới.

Cậu từng muốn hỏi Ý Thức Thế Giới xem nên xử lý chuyện này thế nào, nhưng đối phương dường như luôn ở trạng thái mất kết nối, gọi kiểu gì cũng không phản hồi.

Vì thế Hà Ninh chỉ còn cách sống như một người dân bình thường trong khu căn cứ mà Ý Thức Thế Giới đã tìm cho cậu.

Trong thời kỳ tận thế, điện và nước đều khan hiếm. Nguồn thông tin của Hà Ninh chủ yếu đến từ những lời truyền miệng của người xung quanh và bảng thông báo đặt ở trung tâm khu căn cứ. Trên bảng thông báo cách đây không lâu từng đăng tin rằng thành chủ của khu căn cứ Dawn đã thay đổi. Hai tháng sau lại xuất hiện một thông báo khác: các nhà nghiên cứu của khu căn cứ Dawn đã tìm ra vaccine ngăn chặn virus tang thi.

Hai tin tức liên quan đến căn cứ Dawn cách nhau khoảng hai tháng.

Việc nghiên cứu thành công vaccine khiến mọi người vô cùng phấn khởi. Hà Ninh thì không quá quan tâm, bởi trong cốt truyện ban đầu liều vaccine đầu tiên vốn dĩ cũng được sản xuất từ khu căn cứ Dawn.

Nhưng chuyện thay đổi thành chủ của căn cứ Dawn…

Hạ Ninh chống cằm suy nghĩ.

Theo lý mà nói, Mục Thỉ là một trong những nhân vật chính của thế giới này. Trước đây cốt truyện lệch khỏi quỹ đạo là vì hắn gặp phải biến số mang tên “Hạ Ninh”. Vậy thì bây giờ, sau phát súng của cậu khiến ký ức của Mục Thỉ thiếu hụt, hắn quên đi tất cả những chuyện liên quan đến Hạ Ninh, lẽ ra phải quay trở lại quỹ đạo cốt truyện ban đầu mới đúng.

Mà thôi kệ.

Hà Ninh thầm nghĩ.

Nhìn tình trạng của Ý Thức Thế Giới, rõ ràng nó đang muốn cắt bỏ Mục Thỉ — một nhân vật đã thoát khỏi sự khống chế cốt truyện của nó.

Mà một khi Mục Thỉ không còn được Ý Thức Thế Giới bảo hộ, hắn cũng chỉ là một dị năng giả bình thường sống sót trong tận thế mà thôi.

Hắn cũng có thể bị kẻ thù giết chết, hoặc bị tang thi cắn chết.

Tất cả chỉ còn là vấn đề thời gian.

Chờ đến khi vaccine virus được phổ biến trên toàn thế giới, Hà Ninh sẽ rời khỏi nơi này.

***

Kim tiêm rút ra khỏi da.

Mục Thỉ khẽ hít vào một hơi.

Việc hiến máu liên tục cho viện nghiên cứu khiến cơ thể vốn đã suy nhược của hắn ngày càng tiều tụy.

Sau khi lấy xong mẫu máu trong ngày, các nghiên cứu viên rời khỏi phòng quan sát. Trong suốt quá trình ấy không ai nói với ai một lời. Quả thật cũng không cần phải nói gì cả. Mục Thỉ vùi mặt vào bộ quần áo nhàu nát đặt cạnh gối, ý thức dần dần trở nên mơ hồ.

Không rõ từ khi nào, cũng không biết vì sao, cơ thể hắn bắt đầu theo bản năng bài xích tất cả các loại pheromone. Chỉ cần ngửi thấy mùi của Omega, trong lòng hắn lập tức dâng lên cảm giác buồn nôn và chán ghét. Cảm xúc ấy tăng lên theo cấp số nhân, gián tiếp khiến tuyến thể của hắn xuất hiện vấn đề.

Là một Đỉnh Cấp Alpha, Mục Thỉ chưa từng tìm Omega để vượt qua kỳ động dục. Từ khoảnh khắc hắn chống lại bản năng của một Alpha, tuyến thể của hắn đã bắt đầu xuất hiện những dấu hiệu bất thường. Huống hồ trước đó Hà Ninh từng đâm kim tiêm vào cổ hắn. Từ pheromone cho đến các chức năng cơ thể đều suy giảm, thậm chí tinh thần cũng chịu ảnh hưởng ở một mức độ nhất định. Có lẽ ngay cả bản thân Mục Thỉ cũng không nhận ra rằng thể lực của mình đã suy yếu đến mức nào.

Gần đây hoạt động của tang thi ngày càng dày đặc. Nhiệm vụ hàng ngày của Mục Thỉ là dẫn đầu một đội dị năng giả đi xử lý những tang thi cấp cao, còn đám tang thi cấp thấp hơn thì giao cho những dị năng giả bình thường khác.

Không lâu trước đó, viện nghiên cứu đã đưa ra một yêu cầu, họ cần bắt sống một tang thi cấp cao để tiến hành nghiên cứu gene, nhằm phát triển vaccine chống lại virus tang thi.

Đây là yêu cầu không thể từ chối.

Mà mọi rắc rối cũng bắt đầu từ đây.

Tang thi cấp cao đã có trí tuệ thông minh gần như con người, năng lực lại sánh ngang với những dị năng giả mạnh nhất, việc bắt sống chúng gần như khó như lên trời.

Sau một thời gian quan sát, Mục Thỉ quyết định chia đội thành hai nhóm. Kế hoạch của hắn là tách tang thi cấp cao ra khỏi đàn tang thi, sau đó tiến hành truy bắt.

Hắn một mình dẫn đám tang thi rời đi. Trong quá trình đó, hắn đã nhiều lần giao chiến, mục đích chỉ để làm suy yếu sức mạnh của con tang thi kia.

Không biết đã trôi qua bao lâu, Mục Thỉ đứng trên một đống đổ nát. Hắn giơ tay lên, một tia sét dữ dội đánh xuống, ánh sáng chói lòa xé toạc bầu trời xám xịt.

Sau đó hắn quay đầu nhìn về phía sau.

Theo kế hoạch, sau khi hắn dẫn đám tang thi rời đi, những thành viên còn lại phải tiến hành bước tiếp theo, nhưng cho đến bây giờ vẫn không có bất kỳ động tĩnh nào.

Mục Thỉ xoay người sang một bên để tránh đòn tấn công của một tang thi cấp cao khác, rồi nhẹ nhàng đáp xuống mái của một tòa nhà thấp.

Ngay lúc đó, một âm thanh sắc bén đột ngột xé gió lao tới. Theo phản xạ, Mục Thỉ lập tức giơ tay chặn thứ đang bay thẳng về phía mình.

“Phịch.”

Trong khoảnh khắc va chạm, chóp mũi hắn bỗng ngửi thấy một mùi pheromone Omega cực kỳ nồng nặc.

Mục Thỉ sững người.

Ngay sau đó, tuyến thể sau cổ đột nhiên bùng lên cơn nóng rát dữ dội. Hắn phát ra một tiếng rên nghẹn trong cổ họng, cơ thể mất kiểm soát, quỳ một gối xuống mái nhà.

 

Hết chương 16.

Bình luận cho Chương 16

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 16
Fonts
Text size
AA
Background

Tra Công Hối Hận Chưa?

667 Views 0 Subscribers

Tra Công Hối Hận Chưa?

Đời trước ngược thê, đời này truy thê.

Alpha chó điên lo được lo mất × Beta đời trước xui xẻo bị Alpha...

Chapters

  • Chương 01 Khởi đầu
  • Chương 02 Ác mộng triền miên
  • Chương 03 Ác mộng kết thúc
  • Chương 04 Chó săn hóa điên và sự kiên nhẫn cạn kiệt của “nóc nhà”
  • Chương 05 Bà xã của hắn
  • Chương 06 Liếm kẹo que, ăn cherry (H)
  • Chương 07
  • Chương 08 Muốn tôi chết sao?
  • Chương 09 Mê gian
  • Chương 10 H+
  • Chương 11 Hắn sống hay chết cũng không liên quan gì tới tôi
  • Chương 12 Tôi muốn rời khỏi đây ngay bây giờ
  • Chương 13 Là hắn
  • Chương 14
  • Chương 15 Ý thức thế giới
  • Chương 16
  • Chương 17 Kết thúc

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiBoylove Bất Tử