Boylove Bất Tử
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Đăng Nhập Đăng Ký
Trước
Sau
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Không Có Tiêu Đề359_20260306204902

Tra Công Hối Hận Chưa?

Chương 07

  1. Home
  2. Tra Công Hối Hận Chưa?
  3. Chương 07
Trước
Sau

Chương 7: Tỉnh dậy phát hiện dưa còn ngâm trong bình / Vợ hắn ghét hắn.

Mục Thỉ mơ một giấc mơ rất dài.

Trong mơ, hắn nhìn thấy cơ thể của mình bị một linh hồn khác đoạt mất, tên chiếm xác vô liêm sỉ ấy ngang nhiên điều khiển thể xác hắn, điên cuồng vấy bẩn và dâm ô bà xã của hắn ngay trước mắt hắn!

Mục Thỉ phẫn nộ vung nắm đấm liên tiếp vào đầu gã, nhưng ngay khoảnh khắc nắm tay chạm tới, hắn lại phát hiện cú đấm của mình chỉ xuyên qua một tầng không khí lạnh lẽo. Dù dùng bao nhiêu sức lực, thậm chí kích hoạt cả dị năng, hắn cũng không thể đánh trúng kẻ đang cưỡng ép bà xã.

Hà Ninh bị gã ôm ghì lấy đầu, những nụ hôn ngấu nghiến dồn dập từ cửa vào tận chân giường. Tư thế của “Mục Thỉ” giống như một con thú dữ đói khát, hận không thể nuốt chửng Hà Ninh vào bụng.

Đừng chạm vào em ấy! Thằng khốn, mày không được phép chạm vào em ấy! Cút ngay! Đó là vợ tao! Đừng dùng thân xác của tao để làm những chuyện bẩn thỉu đó với em ấy!

Tiếng rống giận nghẹn ngào phát ra từ trong cổ họng, nhưng dù Mục Thỉ vùng vẫy thế nào, tất cả đều vô ích. Hắn không thể ngăn cản bất kỳ động tác nào của “Mục Thỉ” kia.

Vùng ngực của bà xã bị gặm nhấm không thương tiếc, đầu ti đỏ hồng như trái cherry chín mọng run rẩy trong không khí, bị kẻ đói khát nhào nặn rồi bú mút điên cuồng, thậm chí ngay cả chiếc cổ thanh mảnh xinh đẹp cũng bị vây kín bởi những dấu “dâu tây” đỏ thẫm đến gai người.

Ngón tay bà xã luồn vào mái tóc đen của “Mục Thỉ”, làn da trắng nổi bật giữa những sợi tóc sẫm màu, vừa dịu dàng vừa mong manh đến mức khiến người ta không nỡ rời mắt, tiếng nỉ non của em bị kìm nén, mang theo nỗi uất nghẹn khôn cùng. Hầu kết Mục Thỉ bất giác trượt lên xuống, hắn căm hận bản thân chỉ có thể đứng nhìn, bất lực nhìn tên khốn kia đùa bỡn cơ thể bà xã của hắn.

Hắn nhìn thấy tên tội phạm kia xé rách quần áo của bà xã, gã dùng gương mặt của hắn, trưng ra vẻ si mê bệnh hoạn mà liếm mút lấy dương vật nhỏ nhắn của bà xã. Gã giống như đang thưởng thức một món ăn vô cùng ngon miệng, vừa bú mút vừa phát ra những âm thanh ướt át.

Tiếng mắng chửi phẫn nộ của bà xã xen lẫn tuyệt vọng, nhưng cơ thể em lại run rẩy vì khoái cảm không thể khống chế. Đôi đùi trắng trẻo bị bóp chặt đến mức in hằn những vết lõm sâu. Mục Thỉ đứng xem mà miệng lưỡi khô khốc, dục vọng cuộn trào.

Hắn dốc toàn bộ sức lực muốn kéo tên kia ra khỏi người bà xã, nhưng bàn tay vô số lần xuyên thấu qua màn sương mù không khí.

Cuối cùng, Mục Thỉ cay đắng nhận ra bản thân chỉ là một kẻ đứng xem trong cuộc cưỡng đoạt tàn bạo này.

“Bà xã… bà xã của anh…”. Giọng nói của gã kia nghe thật đáng thương, như thể vị thế của cả hai đã đảo lộn.

Gã gấp gáp liếm láp tiểu huyệt xinh đẹp của bà xã, cánh mông bị tách ra, những dấu tay đỏ lựng in hằn trên da thịt non mềm. Gã hưởng thụ híp mắt khi luồn lách đầu lưỡi vào sâu bên trong nơi ẩm ướt chưa từng có ai chạm tới.

Mục Thỉ chứng kiến tất cả.

Bà xã run rẩy rên rỉ trong đau đớn, tóc mai ướt đẫm mồ hôi và nước mắt, Mục Thỉ không ngừng nguyền rủa gã tội phạm kia. Pheromone Alpha hung bạo của gã gần như muốn nuốt chửng Beta đáng thương.  Hắn hận sự bất lực của chính mình, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến rỉ máu, nhưng chút đau đớn ấy chẳng thấm tháp gì so với nỗi đọa đày mà bà xã đang phải gánh chịu.

Cự vật đâm xuyên vào bên trong bà xã, quy đầu chọc nhô cả một hình vòng cung dâm mỹ trên mặt bụng phẳng lì. Gã tội phạm ôm chặt lấy bà xã, đâm thúc một cách tàn bạo, giống như một con thú không biết tiết chế, chỉ biết đòi lấy không ngừng.

Thế nhưng, có một sự thật không thể phủ nhận: Mục Thỉ, với tư cách là kẻ đứng xem, đã hoàn toàn bị cảnh tượng nóng bỏng trước mắt kích thích.

Dùng chính gương mặt và thân xác của hắn để ân ái người hắn yêu nhất…

—— Cảnh tượng ấy khiến đũng quần Mục Thỉ dựng đứng như một chiếc lều cao. Thậm chí, trong một khoảnh khắc đen tối, hắn đã ảo tưởng bản thân chính là gã tội phạm ấy.

Chất dịch trắng đục tràn ra từ nơi giao hợp của hai người, dưới những cú thúc mạnh mẽ như tàn ảnh mà biến thành lớp bọt mịn dâm dật. Bà xã bị xuất tinh vào tận sâu bên trong, em đạt cực khoái trong sự dày vò cả về thể xác lẫn tinh thần.

Ngay cả khi đang ở cao trào, em vẫn bị gã ác nhân kia cưỡng ép đâm rút không ngừng, dương vật của gã giống như một công cụ tàn nhẫn không biết mệt mỏi.

Bà xã khẽ khóc nức nở. Chỉ cần nghe âm thanh ấy thôi cũng đủ khiến Mục Thỉ cương cứng đến phát đau.

Cổ em bị một bàn tay thô bạo nhéo chặt, lộ ra tuyến thể đã thoái hóa hoàn toàn, nơi đó vốn phẳng phiu nay lại hằn lên chút dấu vết. Gã tội phạm lộ ra răng nanh sắc nhọn, tham lam cắn mạnh xuống một ngụm.

“Không muốn…”

Pheromone cưỡng chế rót vào vật chứa không tương xứng, ép bà xã hoảng sợ lắc đầu, cố gắng thoát khỏi cơn bạo hành.

“Đừng… làm ơn…”

Tiếng rên rỉ yếu ớt giống như con sơn dương bị dồn vào đường cùng.

Giường đệm lộn xộn, dính đầy những chất lỏng sền sệt quyện cùng pheromone hỗn loạn. Hai thân thể quấn chặt lấy nhau giữa những tiếng gầm gừ thỏa mãn và tiếng khóc nỉ non kháng cự, tạo nên một khung cảnh hoạt sắc sinh hương.

Mục Thỉ giật mình tỉnh dậy sau giấc mộng xuân hương diễm ấy.

Hắn khẽ động thân thể, lúc này mới phát hiện trong vòng tay mình đang ôm một người.

Dương vật sưng cứng vì “mộng xuân” đang được bao bọc trong một nơi ấm áp ẩm ướt. Mục Thỉ vô thức nhấp hông hai cái, người trong lòng lập tức phát ra một tiếng rên nhỏ như kháng cự.

Trong nháy mắt, Mục Thỉ hoàn toàn tỉnh táo. Đập vào mắt hắn là chiếc gáy bị cắn đến nát bét, chẳng còn nơi nào lành lặn.

Hai cánh tay hắn vòng qua nách đối phương, ôm chặt trong tư thế chiếm hữu tuyệt đối, phần dưới cơ thể của hai người vẫn kết nối chặt chẽ, thậm chí dương vật của hắn vẫn còn chôn vùi trong cơ thể em.

Hương thơm nhàn nhạt pha lẫn mùi tanh nhẹ, giống như mùi hoa thạch thảo.

Chẳng lẽ đêm qua không phải là… mơ sao?

Hắn đã thật sự—

Làm tình với bà xã.

Suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Mục Thỉ là phải giải thích rõ ràng với bà xã. Còn bây giờ, hắn nên lôi con kẹc ngỗ nghịch của mình ra ngoài, sau đó giúp bà xã tắm rửa sạch sẽ.

Thế nhưng, trên thực tế… Mục Thỉ lại bị cảm giác thỏa mãn khi chiếm hữu bà xã làm cho mê muội, cùng với đó là cảm giác thoải mái khi dương vật của hắn đang được lỗ ấm của bà xã bao bọc.

Mục Thỉ siết chặt vòng tay, dùng lòng bàn tay to lớn nhẹ nhàng nhào nặn bầu vú sưng hồng mới bị lăng nhục đêm qua, xúc cảm non mềm khiến hắn kích động đến mức không kiểm soát được lực tay, thậm chí phần thân dưới lại bắt đầu chậm rãi đưa đẩy đầy tham lam.

Mục Thỉ cúi đầu, dùng lưỡi liếm nhẹ tuyến thể của bà xã hết lần này đến lần khác, liếm cho đến khi nơi đó đỏ ửng lên.

Cơ thể bà xã bắt đầu có phản ứng, và Mục Thỉ chẳng ngần ngại mà tận tình “chiếu cố” để bà xã thêm thật thoải mái.

Thế nhưng, đối với Mục Thỉ… Kiểu làm tình này chẳng khác nào uống thuốc độc giải khát, dưới háng càng nhấp càng nhanh càng mạnh, bà xã dần dần tỉnh giấc trong cơn mê man.

“Hmmm… vợ… vợ ơi…” Mục Thỉ mê muội thì thầm bên tai Hà Ninh.

Vì xót thương cho cơ thể không khỏe của bà xã, khi sắp xuất tinh, hắn mới chịu rút ra, bắn lên tấm lưng ngọc ngà của em một dòng chất lỏng nồng nặc.

Hắn ngồi dậy, cẩn thận bế bà xã đi tắm rửa, rồi ra lệnh cho cấp dưới mang thuốc hạ sốt tới, còn bản thân thì bắt đầu thu dọn căn phòng tràn ngập pheromone Alpha.

***

Khi Hà Ninh tỉnh dậy, cơ thể cậu đã được lau rửa sạch sẽ, ga giường cũng được thay mới. Mọi thứ đều gọn gàng và dễ chịu.

Nhưng cảm giác ghê tởm và buồn nôn cứ bám lấy cậu không buông.

Những hình ảnh tởm lợm đêm qua cứ luẩn quẩn trong đầu, giống như một cơn ác mộng không thể xua đi. Chỉ cần nghĩ tới thôi, dạ dày Hà Ninh đã cuộn lên từng cơn, thậm chí cậu còn không muốn tiếp tục nằm trên chiếc giường này thêm một giây nào nữa, cho dù cảm giác khó chịu đang giày vò khắp cơ thể, cho dù hai chân gần như tê liệt vì đau nhức, Hà Ninh vẫn phải bò ra khỏi đây.

Thật sự quá ghê tởm…

Hà Ninh ôm lấy cái bụng đang quặn thắt, sắc mặt tái nhợt, cậu cố gắng chịu đựng cơn đau khắp người, đưa tay xốc chăn lên. Ngay khi chân cậu còn chưa kịp chạm xuống sàn, một đôi tay đã vội vàng đưa tới đỡ lấy lòng bàn chân cậu.

“Dưới sàn rất lạnh, em đừng đi chân trần.” Người vừa lên tiếng chính là kẻ mà kiếp trước Hà Ninh chỉ nhìn thôi cũng muốn nôn mửa, cũng chính là kẻ mà cậu không muốn gặp nhất. Hắn đang ngồi xổm bên cạnh giường, ánh

Nghe từ trong miệng hắn nhả ra lời quan tâm giả dối, Hà Ninh trực tiếp giơ tay tát thẳng lên mặt hắn.

Hà Ninh từ nhỏ đã luôn chăm chỉ rèn luyện thân thể, cho dù hiện tại cơ thể đang suy yếu, nhưng cái tát này là toàn bộ sức mạnh cậu dồn tới, nó đánh thẳng vào gương mặt gã đàn ông, in hằn dấu tay đỏ thẫm.

Mục Thỉ bị một tát đánh lệch đầu sang một bên.

Hắn nhìn gương mặt lạnh lùng vô cảm của người thương, đôi mắt xinh đẹp của em lúc này chỉ chứa đầy sự chán ghét dành cho hắn.

Mục Thỉ hoảng sợ, hắn chộp lấy tay em, tự dùng tay em đánh mạnh vào mặt mình liên tiếp, miệng lẩm bẩm: “Vợ ơi, anh là đồ khốn nạn, anh là thằng đáng chết, anh đáng đánh, đáng đánh…”

Bị điên rồi à?!

Hà Ninh bị hắn giữ chặt tay, chỉ cảm thấy vô cùng khó chịu, lập tức muốn rút tay ra khỏi sự khống chế của đối phương.

Sau khi kéo tay Hà Ninh tự tát mình bảy tám cái, Mục Thỉ mới chú ý tới động tác giãy giụa của bà xã, hắn lập tức nghĩ rằng tay bà xã bị đau. Vì thế hắn vội vàng giữ lấy bàn tay kia, đặt trước mặt mình, nhẹ nhàng xoa nắn.

“Tay vợ đau đúng không?” Hắn thấp giọng nói, giọng đầy áy náy. “Là lỗi của anh… anh không biết… là anh làm đau tay vợ rồi…”

Hà Ninh: ???

Thằng cha này bị điên nặng rồi!

Cậu chán ghét nói: “Đừng chạm vào tôi!”

Giọng nói của Hà Ninh khàn khàn, không khí lướt qua cổ họng khiến nơi đó ngứa rát khó chịu, cậu không nhịn được ho khan một tiếng. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ thấy đêm qua cậu đã bị dày vò đến mức nào.

Nghe thấy lời cậu nói, cơ thể Mục Thỉ lập tức cứng đờ, nhưng cuối cùng hắn vẫn chậm rãi buông tay.

Hà Ninh dứt khoát bước xuống sàn, muốn rời đi ngay lập tức.

Ngay khoảnh khắc đó, Mục Thỉ lại hèn mọn túm lấy ống quần cậu.

Hà Ninh bực bội quay đầu trừng hắn một cái.

Mục Thỉ lập tức buông tay.

Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn bà xã khập khiễng mở cửa rời đi, trái tim Mục Thỉ như thắt lại, hắn vội vàng cầm đôi dép bông đã chuẩn bị sẵn, lầm lũi chạy theo sau bà xã.

Trong đầu Mục Thỉ lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất:

Dù bà xã ghét hắn, hận hắn, thậm chí muốn hắn chết cũng không sao, nhưng bà xã không được vì hắn mà ngược đãi chính bản thân mình.

Vị Thành chủ trẻ tuổi đầy kiêu hãnh có lẽ đã quên mất rằng…

Lần đầu tiên khi hắn mơ thấy mình cưỡng đoạt Hà Ninh, hắn đã từng nghĩ rằng: Sẽ không bao giờ vì một Beta mà chà đạp chính mình.

Giờ đây, Hà Ninh khinh bỉ hắn, còn hắn thì nguyện làm một con chó hèn mọn dưới chân Beta.

 

Hết chương 7.

****

@lang: phi, ta nhổ! Giống chó Border Collie còn thông minh hơn thèng công gấp vạn lần!

Bình luận cho Chương 07

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 07
Fonts
Text size
AA
Background

Tra Công Hối Hận Chưa?

2.5K Views 0 Subscribers

Tra Công Hối Hận Chưa?

Đời trước ngược thê, đời này truy thê.

Alpha chó điên lo được lo mất × Beta đời trước xui xẻo bị Alpha...

Chapters

  • Chương 01 Khởi đầu
  • Chương 02 Ác mộng triền miên
  • Chương 03 Ác mộng kết thúc
  • Chương 04 Chó săn hóa điên và sự kiên nhẫn cạn kiệt của “nóc nhà”
  • Chương 05 Bà xã của hắn
  • Chương 06 Liếm kẹo que, ăn cherry (H)
  • Chương 07
  • Chương 08 Muốn tôi chết sao?
  • Chương 09 Mê gian
  • Chương 10 H+
  • Chương 11 Hắn sống hay chết cũng không liên quan gì tới tôi
  • Chương 12 Tôi muốn rời khỏi đây ngay bây giờ
  • Chương 13 Là hắn
  • Chương 14
  • Chương 15 Ý thức thế giới
  • Chương 16
  • Chương 17 Kết thúc

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiBoylove Bất Tử