Chương 13
Chương 13. Là hắn.
Trên đường lái xe đến một khu căn cứ khác, Hạ Ninh cũng không biết nên miêu tả tâm trạng của mình lúc này như thế nào. Cậu chỉ cảm thấy đại não lúc này tỉnh táo một cách đáng sợ, mọi cảm xúc thừa thãi đều bị gạt sang một bên.
Khung cảnh hoang tàn ngoài cửa sổ vụt qua nhanh như chớp. Beta với gương mặt vô cảm nắm chặt vô lăng, chân ga đạp sát sàn, phóng bay đi, đầu không ngoảnh lại, vứt bỏ cái lồng giam mang tên “Dawn” ấy thật xa ở phía sau lưng.
Nếu thuốc ức chế thực sự có tác dụng với Alpha, vậy thì cú đâm phập xuống tuyến thể ban nãy của cậu cũng đủ khiến cho Mục Thỉ rơi vào trạng thái hôn mê sâu trong một khoảng thời gian. Dù sao thì Alpha đang trong kỳ động dục vốn đã không ổn định, lại còn suýt bị người khác phá hủy tuyến thể. Cho dù thể chất có mạnh đến đâu, hắn cũng không thể không nằm trên giường vài ngày để hồi phục.
Trùng hợp thay, khoảng thời gian ngắn ngủi đó là quá đủ để Hà Ninh đặt chân tới một nơi mà không ai có thể tìm ra cậu.
Bên lề đường, lác đác vài con tang thi lang thang. Đó là những con tang thi tàn phế, gần như không còn lực công kích, chúng là số ít may mắn còn sót lại sau cuộc càn quéy tang thi khi khu căn cứ Dawn được xây dựng. Bất cứ người dân nào trong căn cứ đều có khả năng dọn dẹp chúng khi đi ra ngoài.
Hà Ninh không buồn bận tâm đến chúng. Ánh mắt cậu đăm đăm nhìn về con đường phía trước, chỉ cần đi thêm một đoạn ngắn nữa, cậu sẽ chính thức rời khỏi phạm vi kiểm soát của khu căn cứ Dawn để dấn thân vào thế giới tận thế thực sự, nơi tang thi hoành hành.
Ký ức về thế giới này hiện ra trong đầu Hà Ninh như những trang sách cũ được lật mở. Kiếp trước, vì bị Mục Thỉ cầm tù quá chặt chẽ, cậu không có cơ hội tìm hiểu về thế giới bên ngoài. Giờ đây, khi tiến gần hơn đến những “cốt truyện” của thế giới này, Hà Ninh bỗng nảy sinh một loại cảm giác thân thuộc kỳ lạ.
Theo thiết lập của thế giới, Mục Thỉ là một trong những nhân vật chính. Hắn thành lập khu căn cứ Dawn, bảo vệ những người sống sót. Thậm chí đến đoạn cuối truyện, Mục Thỉ còn hợp tác với một nhân vật chính khác, tìm ra huyết thanh giải quyết thảm họa tang thi, trở thành anh hùng vĩ đại cứu rỗi nhân loại.
Nhưng ai có thể ngờ được…
Cốt truyện thực tế lại rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Mục Thỉ của kiếp trước quả thật là một tên điên bị tinh trùng thượng não, hắn tàn nhẫn và ghê tởm, những việc hắn đã làm đủ để “Ý Thức Thế Giới” phải tự mình xuất hiện mà treo cổ hắn lên mới phải đạo.
Hạ Ninh bật cười tự giễu.
Trước kia, khi biết được lai lịch của thế giới này, cậu từng vô cùng kính trọng Mục Thỉ.
Còn bây giờ…
Chỉ cần nghĩ đến hắn thôi đã khiến cậu ói lên ói xuống.
Tiếp tục lật xem bối cảnh thế giới: Như đã nhắc qua, do Mục Thỉ mắc chứng hỗn loạn pheromone, nên khi trưởng thành, uy áp Alpha trên người hắn tỏa ra vô cùng kinh người. Đã vậy, bản thân hắn còn là một dị năng giả hệ tinh thần cực mạnh. Dưới tác động của kỳ động dục, pheromone của hắn thậm chí còn có khả năng kinh động đến những con tang thi cấp cao đang lảng vảng quanh khu căn cứ.
Nút thắt cao trào đầu tiên của nguyên tác xảy ra đúng vào kỳ động dục của hắn. Bởi vì Mục Thỉ vẫn chưa tìm được Omega phù hợp để giải tỏa dục vọng, mùi pheromone hắn tỏa ra đã thu hút hơn chục tang thi cấp cao. Mà những tang thi này lại kéo theo một đợt bùng nổ thủy triều tang thi, khiến khu căn cứ Dawn lập tức rơi vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
Ngay lúc nguy cấp, một nhân vật chính khác đã xuất hiện. Người đó là một dị năng giả đang che giấu giới tính Omega của mình.
Sau khi vào thành, người đó phát hiện pheromone của mình và vị Thành chủ có độ tương thích tuyệt đối. Vì đại cục, vì sự an nguy của hàng vạn dân chúng, Omega ấy đã cắn răng hy sinh, kết hợp với Thành chủ. Đợi đến khi Thành chủ khôi phục lại lý trí, cả hai sẽ cùng lao vào cuộc chiến bảo vệ căn cứ, trở thành cặp đôi cứu tinh được vạn người ngưỡng mộ.
Từ đó về sau sẽ là một kịch bản anh hùng cổ điển: Cùng nhau chiến đấu, cùng nhau thăng cấp, và cùng nhau nảy sinh tình cảm.
Hà Ninh một tay cầm vô lăng, một tay tựa vào cửa sổ chống má, khẽ hừ lạnh một tiếng.
Mẹ kiếp, càng nghĩ càng thấy tức! Cái nhân vật chính Omega đó bây giờ đang ở xó xỉnh nào vậy? Sao không mau đến hốt cái tên chó điên này đi cho rảnh nợ?
Chiếc xe chạy vào một khu đô thị hoang phế, Hà Ninh giảm tốc độ, dừng lại để quan sát xung quanh. Cậu phát hiện cách đó không xa có một ít vật tư còn sót lại.
Lúc rời đi quá vội, trên xe cậu chẳng mang theo thứ gì, ngay cả thức ăn hay nước uống cơ bản nhất cũng không có, nếu trên đường xảy ra chuyện khẩn cấp thì sẽ rất khó xoay xở.
Hà Ninh lái xe về phía đống vật tư, đi xuống nhặt vài ổ bánh mì khô khốc và mấy chai nước khoáng bỏ vào trong.
Chờ đã…
Nơi này…
Yên tĩnh đến mức kỳ lạ.
Trong đầu dường như vừa lóe lên một linh cảm chẳng lành, nhưng Hà Ninh chỉ lắc đầu, rồi lựa chọn bỏ qua.
Hà Ninh vừa kịp leo lên xe, đôi tay chưa kịp ổn định trên vô lăng thì một tia sáng chói lòa bất ngờ xé toạc không khí, ngay sau đó là một luồng sóng nhiệt khổng lồ quét ngang qua, khiến mắt Hà Ninh đau nhói.
“Bùm——!”
Một tiếng nổ vang trời rung chuyển mặt đất. Tòa nhà gần Hà Ninh nhất bị đánh nát vụn, tường bê tông nứt toác, cả một mảng lớn sụp xuống, để lại một lỗ thủng khổng lồ.
Mặt đất rung chuyển hai lần liên tiếp như có động đất.
Đầu óc Hà Ninh còn chưa kịp phản ứng, nhưng cơ thể đã phản xạ theo bản năng. Tay cậu lập tức xoay vô lăng, chân ga đạp lút sàn. Chiếc xe lao đi, bẻ gấp qua một khúc cua khó nhằn, thoát khỏi tâm điểm của cuộc oanh tạc trong gang tấc.
Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?
Tim Hạ Ninh đập loạn trong lồng ngực. Cậu nhớ rõ thiết lập của thế giới này: thành phố hoang vắng này lẽ ra không có bóng dáng tang thi cơ mà ——?
Không xong!
Một thanh thép trợ lực từ trên cao rơi xuống như tử thần gõ cửa. Hà Ninh vội vàng đạp phanh, tay lái xoay liên hồi, chiếc xe trượt ngang sang một bên, cuối cùng mất kiểm soát, đâm sầm vào một cửa hàng trống ven đường.
Cú va chạm mạnh khiến đầu óc Hà Ninh ong lên, tầm nhìn mờ đi trong chốc lát.
Khi cậu cố gắng khởi động lại xe, tiếng động cơ chỉ còn là những tiếng rên rỉ bất lực — lốp xe đã bị đâm thủng, chiếc xe giờ đây chỉ còn là một khối sắt vụn.
Hà Ninh lập tức lấy bánh mì và nước khoáng nhét vào túi mang theo người, rồi với tay lấy khẩu súng đặt trên ghế phụ, dứt khoát rời bỏ chiếc xe.
Khi đọc cốt truyện của thế giới này, Hà Ninh từng phát hiện ra một điểm khiến người ta rùng mình.
Đó là pheromone trên người Mục Thỉ có thể thu hút cả một đàn tang thi cấp cao, thậm chí những tang thi đó còn tụ tập lại thành một làn sóng tang thi khổng lồ.
Nhưng…
Nhiều tang thi như vậy — rốt cuộc đến từ đâu?
“Grừ… Gào!!!”
Tiếng gầm rú của lũ tang thi vang sát sạt bên tai.
Hà Ninh nghiến răng, lách mình tiến vào một tòa nhà đổ nát.
Nếu… Nguồn gốc của đàn tang thi kia thực ra chính là từ thành phố hoang phế cách không xa khu căn cứ Dawn này thì sao?
Khi chúng bao vây Dawn, thành phố này mới thực sự trống rỗng.
Còn hiện tại, khi pheromone của Mục Thỉ vẫn chưa bị mất kiểm soát đến mức dẫn đến thủy triều tang thi, thế nên lũ tang thi ấy vẫn đang ẩn nấp ở vị trí ban đầu.
Chết tiệt!
Hà Ninh ảo não mắng thầm. Đáng lẽ cậu phải nhận ra điều này sớm hơn.
Hà Ninh còn chưa kịp suy nghĩ, thì lũ tang thi bị tiếng động lớn kinh động, chúng lao ra từng đàn, di chuyển nhanh thoăn thoắt trên đường phố.
Hà Ninh lập tức chạy lên các tầng cao của tòa nhà để giảm thiểu rủi ro. Nếu có người ở gần đây phát hiện ra động tĩnh của tang thi, rất có thể họ sẽ phái đội cứu viện ra ngoài tìm người sống sót.
Từ lối thoát hiểm, cậu leo thẳng lên sân thượng, hơi thở đứt quãng, lồng ngực đau nhói vì kiệt sức.
Phía xa vang lên vài tiếng nổ lớn.
Hà Ninh gắng gượng chống người dậy, chống tay đứng dậy, ghé lên thành lan can để quan sát mọi thứ bên dưới.
Hai dòng dị năng khác nhau đang va chạm kịch liệt, chúng không ngừng giao tranh, triệt tiêu lẫn nhau. Những vụ nổ năng lượng liên tiếp khiến các tòa nhà xung quanh bị hư hại nặng nề.
Tòa nhà mà Hà Ninh chạy vào không quá cao, nhiều lắm cũng chỉ hơn mười tầng. Cậu nheo mắt nhìn xuống phía dưới.
Trên đường phố, tang thi đã chen chúc đặc quánh, thậm chí số lượng còn đang không ngừng gia tăng.
Nhưng—
Hạ Ninh đột nhiên mở trừng mắt.
Giữa đám tang thi kia…
Lại có một người.
Có gì đó không đúng.
Nhìn kỹ lại.
Trong tầm mắt Hà Ninh, kẻ nọ giết một con tang thi cấp cao chỉ trong nháy mắt. Hắn xoay người trên không trung một cách nhẹ nhàng, nhảy qua những tòa nhà thấp tầng với tốc độ mà một Beta thường dân như cậu không bao giờ chạm tới được.
Dòng điện đen kịt như mực quấn quanh người hắn, nổ lách tách đầy uy lực. Nếu là trước kia, Ninh chắc chắn sẽ vỗ tay tán thưởng cảnh tượng này, giống như đang xem một siêu anh hùng trong phim điện ảnh. Còn bây giờ cậu chỉ cảm thấy cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
… Không đúng.
Trong thiết lập của thế giới này đã ghi rất rõ.
Năng lực hệ lôi điện chỉ thuộc về duy nhất một người.
Đó là “bàn tay vàng” của nhân vật chính.
Huống chi… Hà Ninh đã từng tận mắt thấy nó ở kiếp trước.
Sao Mục Thỉ lại ở đây?
Không phải hắn vẫn đang hôn mê vì kỳ động dục sao?
Hạ Ninh cực kỳ tin tưởng vào cú ra tay của mình, lúc ống kim tiêm rơi xuống đất, phía sau gáy Mục Thỉ đã bị cậu đâm đến máu chảy đầm đìa, đó lại là vị trí tuyến thể, sau khi bị cậu phá hủy bằng cách này, Mục Thỉ tuyệt đối không thể hồi phục trong thời gian ngắn được…. Đã vậy, còn chạy đến thành phố hoang phế này trước cả cậu.
Có lẽ chỉ là một người nào đó có năng lực gần giống với Mục Thỉ mà thôi ——
Hà Ninh cố gắng tự thuyết phục mình.
Cậu nín thở, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào trận chiến phía dưới.
Hiện tại tình thế đã thay đổi, lũ tang thi cấp cao đồng loạt xuất kích, vây hãm dị năng giả trên nóc nhà.
Chỉ quan sát một lát, Hà Ninh đã nhận ra người nọ đang có gì đó không ổn.
Chưa nói đến việc một mình hắn đối đầu với cả một bầy tang thi quy mô lớn như vậy… Thoạt nhìn, dị năng giả kia dường như đã mất kiểm soát năng lượng của mình, hắn không hề tiết chế dị năng, mà tiêu hao nó một cách điên cuồng, liên tục phóng thích toàn bộ sức mạnh để phản công bầy tang thi vây quanh.
Luồng năng lượng va chạm dữ dội khiến mắt Hà Ninh đau nhói.
Một luồng khí mạnh thậm chí suýt hất văng Hà Ninh khỏi lan can.
Thế nhưng, dù đối phương mạnh mẽ đến đâu cũng khó lòng địch nổi số đông. Khi Hà Ninh kịp nhận ra điều đó, thì đã quá muộn.
Sau khi kết liễu vài con quái vật, người đó thở hổn hển, còn chưa kịp hồi sức thì một con tang thi khác lén đánh mạnh từ phía sau, trực tiếp hất văng hắn khỏi sân thượng bên cạnh, nện thẳng xuống ngay trước mặt Hà Ninh.
Nơi ẩn náu bỗng chốc biến thành chiến trường.
Hạ Ninh sững sờ trong chốc lát.
Lý trí gào thét bảo cậu phải chạy nhanh, nhưng tay cậu lại vô thức nâng súng lên, bắn liên tiếp vào đám tang thi đang đuổi tới.
Tiếng súng không chỉ thu hút cả lũ tang thi, mà còn có gã dị năng đang ngã trên mặt đất.
Cả người hắn nhuốm đầy máu, đôi mắt ẩn dưới mái tóc mai dài, chăm chú nhìn Hà Ninh đang nổ súng cách đó không xa.
Hạ Ninh quay đầu lại.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Nụ cười lễ phép vừa kịp nở trên môi Hà Ninh đột nhiên đông cứng.
Ngay giây tiếp theo—
Nòng súng của cậu chĩa thẳng vào hắn.
Đúng là Mục Thỉ.
Hắn thực sự hiện diện ở đây.
Và đang đứng ngay trước mặt cậu.
“Đoàng!”
Viên đạn sượt qua mặt Mục Thỉ, găm thẳng vào đầu con tang thi phía sau.
Hạ Ninh lạnh lùng giơ súng lên: “Chưa chết thì tiếp tục.”
Tốt nhất là đồng quy vu tận với chúng nó.
‘Mục Thỉ’ chỉ ngơ ngẩn nhìn cậu.
Hà Ninh rất chán ghét ánh mắt của hắn.
Phía sau vang lên tiếng gầm dữ dội, ‘Mục Thỉ’ như vừa tỉnh lại từ một giấc mộng, tay chân bắt đầu cử động. Động tác của hắn rất mất tự nhiên, giống như một cỗ máy rỉ sét đang cố gắng chấp hành mệnh lệnh của chủ nhân.
Không biết có phải vì Hà Ninh đứng phía sau hay không, nhưng lần này ‘Mục Thỉ’ chiến đấu với tang thi cẩn thận hơn rất nhiều. Hắn cố tình đứng chắn trước Hà Ninh, thậm chí còn dùng dị năng gạt đi những tia máu đen bẩn thỉu để chúng không bắn trúng người cậu.
Động tác của hắn sạch sẽ, hắn kết liễu con tang thi cuối cùng rồi vứt xác nó xuống tầng.
Sau đó, hắn kéo lê thân thể mệt mỏi, từng bước, từng bước tiến về phía Hà Ninh.
Hết chương 13.
P/s: ‘Mục Thỉ’ này không phải Mục Thỉ của thời gian hiện tại. (⇀‸↼ ‶)
Bình luận cho Chương 13
Bình Luận
Chương 13
Fonts
Text size
Background
Tra Công Hối Hận Chưa?
Tra Công Hối Hận Chưa?
Đời trước ngược thê, đời này truy thê.
Alpha chó điên lo được lo mất × Beta đời trước xui xẻo bị Alpha...