Chương 03
Chương 3. Ác mộng kết thúc.
Mục Thỉ bắt đầu ghét việc ngủ mơ.
Chỉ cần hắn vừa khép mi, dù chỉ là một thoáng chốc, trong tâm trí liền hiện lên khung cảnh tàn khốc ấy: người thanh niên với gương mặt tái nhợt như tờ giấy, nằm bất động trên giường. Mục Thỉ hận thấu xương tủy cái cảm giác bất lực này. Hết lần này đến lần khác, hắn điên cuồng bế xốc thanh niên dậy, lao ra ngoài như một kẻ tâm thần mất trí, gào thét gọi bác sĩ trong vô vọng, rồi lại bị giấc mộng tàn nhẫn cắt ngang.
Thanh niên ấy rốt cuộc còn sống hay đã chết? Kết cục mơ hồ ấy luôn giày vò hắn.
Mục Thỉ tự thấy bản thân thật hèn hạ và nực cười. Hắn, một Đỉnh cấp Alpha cao cao tại thượng, lại đi bận tâm đến một giấc mơ hư ảo, đi điên đảo vì một người không hề tồn tại ở hiện thực. Đó chỉ là một Beta tầm thường không pheromone, một kẻ yếu ớt chẳng có lấy một mảnh dị năng. Ngay cả cái tên của đối phương hắn cũng không biết, vậy mà người ấy cứ như mọc rễ trong lòng hắn, đâm xuyên qua trái tim hắn bằng những gai nhọn nhức nhối.
Đôi khi, Mục Thỉ lại mơ thấy mình cầm ống máu lạnh lẽo trên tay, bác sĩ đứng trước mặt chần chừ không nói, rồi quay người rời đi.
Mục Thỉ muốn vươn tay ngăn cản, muốn gào lên bảo gã đừng rút máu nữa, nhưng hắn chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn. Cơ thể hắn bất động, cuống họng không thể phát ra âm thanh, cảnh tượng lặp đi lặp lại vô số lần, không thể dừng lại. Một ống máu, bác sĩ nói, hắn sốt ruột chờ ống máu tiếp theo.
Đừng… làm ơn đừng…
Trái tim Mục Thỉ co rút từng cơn đau đớn, giấc mộng lặp đi lặp lại tra tấn hắn, mỗi một cảnh đều nói cho hắn biết: Chính mày đã giết chết em ấy, em ấy mang thai đứa con của mày, mày lại đi hút máu trong khi em ấy mang thai, cơ thể em ấy rất yếu, em ấy uống thuốc, tự sát rồi……
Mục Thỉ lại một lần bừng tỉnh, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Lưng áo đẫm mồ hôi lạnh, những sợi tóc bết chặt vào da thịt. Mục Thỉ nhớ rõ lần thứ hai mình vào kỳ động dục, cưỡng ép thanh niên kia. Khi đó đối phương cũng mang vẻ mặt đau đớn như muốn chết, hơi thở mong manh cầu xin:
“Buông tôi ra…”
Trong cơn quẫn bách, Mục Thỉ vung tay làm vỡ tan chiếc bình hoa quý giá nhất của mình. Cành hoa, nước trong bình và những mảnh sứ vỡ tung tóe khắp sàn. Mảnh vỡ bắn tới, cứa rách chân hắn.
Hắn chẳng còn phân biệt nổi đâu là thực, đâu là mơ. Vô số lần tỉnh lại từ cơn mê, hắn lại lảo đảo đi chân trần về phía căn phòng dưỡng thai mà hắn từng tùy tiện bố trí cho thanh niên trong mơ. Khi cánh cửa mở ra, bên trong chỉ là một khoảng không lạnh lẽo, tĩnh mịch, tro bụi phủ kín.
Hai chân Mục Thỉ mềm nhũn, hắn quỳ sụp xuống đất, nỗi đau kịch liệt từ đầu gối truyền về không khiến hắn tỉnh táo hơn, hắn đưa tay che mặt, móng tay cắm sâu vào da thịt. Đỉnh cấp Alpha, dị năng giả mạnh nhất… lúc này lại bị giam cầm trong giấc mơ, không thể trốn thoát.
Tiếng bước chân hỗn loạn vang lên, những người đồng đội tìm thấy hắn, hốt hoảng gọi bác sĩ và dị năng giả hệ trị liệu tới. Mục Thỉ như một con búp bê đứt dây, tùy ý để họ xoay xở, cho đến khi luồng dị năng trị liệu ấm áp thấm vào cơ thể, đôi mắt hắn mới dần tìm lại tiêu cự.
Hai mắt Mục Thỉ đỏ ngầu, đầy tia máu, râu ria lởm chởm, mái tóc rối bời không người chăm sóc, trông hắn lúc này tàn tạ đến thảm hại, chẳng còn chút dáng vẻ khí phách của một Thành chủ.
Đối diện với ánh mắt lo lắng của bác sĩ, Mục Thỉ hỏi một câu không đầu không cuối: “… Em ấy tên gì?”
Bác sĩ khó hiểu: “Cái gì?”
Thôi vậy.
Mục Thỉ mệt mỏi nhắm nghiền mắt lại.
Mục Thỉ lại nằm mơ.
Lần này, hắn mơ thấy mình bế thanh niên tìm được bác sĩ trị liệu.
Nỗi sợ hãi và tia hy vọng mỏng manh đan xen dày vò tâm trí hắn. “Mục Thỉ” ngồi trước phòng phẫu thuật, hai tay ôm đầu, đôi mắt mở trừng trừng không dám chớp dù chỉ một giây.
Không biết bao lâu trôi qua, vị bác sĩ bước ra. Ông ta im lặng, rồi buông một tiếng thở dài não nề. Tiếng thở dài ấy rơi vào tai Mục Thỉ như một bản án tử hình.
“…Bệnh nhân mang thai, cơ thể suy yếu, lại mất máu nghiêm trọng. Hơn nữa cậu ấy uống quá nhiều thuốc… Thai nhi đã được sáu tháng. Nếu rửa ruột và làm sạch dạ dày, nguy cơ rất lớn… đến lúc đó e rằng cả hai mẹ con đều…”
Đầu óc Mục Thỉ ầm ầm vang động. Những từ ngữ kia tách rời ra thì hắn hiểu, nhưng khi ghép lại thành câu, hắn lại hoàn toàn không hiểu.
Bác sĩ cúi đầu, nói: “Không cứu được.”
“…Dị năng giả hệ trị liệu đâu? Gọi họ tới…” Giọng Mục Thỉ khàn đặc đến đáng sợ.
Bác sĩ mở miệng, rồi lại khép lại. “Tất cả đội dị năng… đều đã theo đoàn ra ngoài thu thập vật tư.”
Mục Thỉ không nghe thấy gì cả.
Tiếng bác sĩ vẫn văng vẳng bên tai: “Hiện tại dù có gấp rút trở về… cũng không kịp nữa rồi…”
Mục Thỉ choàng tỉnh, đập vào mắt là trần nhà trắng xóa lạnh lẽo của căn cứ.
“Thành chủ, thành chủ, ngài gần đây làm sao vậy…”
Ai đó đang khóc lóc bên tai hắn.
Mục Thỉ mơ hồ nhìn sang, nhận ra đó là một dị năng giả hệ điều trị trong đội. Hắn lập tức chộp lấy vai đối phương, hét lên trong vô thức: “Mau đi trị thương——!”
Lời nói nghẹn lại nơi cổ họng. Mục Thỉ hoang mang nhìn quanh. Trị cái gì? Trị cho ai? Hắn đang ở trong mộng, hay đã tỉnh lại?
Cơn đau đầu như muốn nổ tung, hắn được người đỡ lấy thân hình lung lay sắp đổ, khó khăn thốt ra một câu hỏi đầy ám ảnh: “…Beta kia đâu rồi?”
“Cái gì? Beta nào ạ? Thành chủ, gần đây chúng ta không hề có thương vong…”
Mục Thỉ nằm xuống giường, nhắm mắt.
Khi mở ra lần nữa, hắn xua đuổi tất cả mọi người ra khỏi phòng, phớt lờ mọi lời can ngăn của bác sĩ, kiên quyết rời khỏi thành Dawn. Mục Thỉ lao đến nơi tập trung tang thi dày đặc nhất.
Hắn bắt đầu một cuộc thảm sát điên cuồng.
Mục Thỉ không cho phép mình nhắm mắt ngủ, tinh thần lực mạnh mẽ giúp hắn trụ vững nhiều ngày đêm không nghỉ. Mỗi khi cơn buồn ngủ kéo tới, hắn lại lao mình vào giữa đám tang thi, giết chóc không ngừng nghỉ để giữ tinh thần luôn căng như dây đàn, không ngừng nghỉ một giây
Những vết thương trên người không kịp xử lý, thỉnh thoảng truyền tới từng cơn đau buốt, chỉ có đau đớn mới khiến hắn cảm thấy mình đang sống trong thực tại.
Giữa tiếng tang thi gào thét và ranh giới sống chết, dị năng bùng nổ giúp hắn tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Đó chỉ là mơ thôi.
Mục Thỉ ngồi trên đống xác tang thi, tự nhắc nhở bản thân hết lần này đến lần khác rằng, đó chỉ là một giấc mơ.
Năm ngày sau, Mục Thỉ trở về thành Dawn.
Quần áo Mục Thỉ đẫm máu, đầu tóc tả tơi, trên người tản ra sát khí khiến nhân viên tới xác nhận thân phận đều phải lui ra xa ba thước, chỉ có thể kinh hãi nhìn Mục Thỉ tiến vào thành phủ.
Nước lạnh tràn đầy bồn tắm, Mục Thỉ tuỳ ý chính mình chìm nghỉm trong nước, mùi máu tanh nồng quẩn quanh chóp mũi mãi không tan, cho đến khi đầu óc choáng váng vì thiếu oxy, hắn mới trồi lên khỏi mặt nước.
Sau khi dùng dị năng hong khô cơ thể, hắn nhìn chằm chằm vào chiếc giường lớn mềm mại. Bản thân Mục Thỉ trở nên bất thường là do giấc mơ tạo thành, và cách duy nhất để đối mặt là quay trở lại đó.
Chỉ là mơ thôi. Mục Thỉ nói.
Hắn ngồi xuống mép giường, thả lỏng những dây thần kinh đã căng thẳng suốt năm ngày qua, sự mệt mỏi ập đến như thác lũ. Không biết từ bao giờ Mục Thỉ đã chán ghét tới chuyện nghỉ ngơi.
Hắn buông mình xuống, khép mi.
Trong mơ, một thanh niên cao gầy đứng trước mặt hắn, người đó quay lưng về phía hắn, Mục Thỉ chỉ có thể nhìn thấy vòng eo mảnh khảnh và dẻo dai của người đó.
Mục Thỉ đã cho mình đủ ám thị, hắn cố giữ vẻ mặt hờ hững. Hắn biết người này là ai, chính là Beta tầm thường tra tấn hắn cả tháng nay, khiến hắn gần như rơi vào trạng thái mất khống chế.
Là một Beta chỉ tồn tại trong mơ.
Mục Thỉ vừa bước tới một bước, người thanh niên đã quay người lại. Nhờ dị năng, thị giác của Mục Thỉ trở nên rõ nét hơn bao giờ hết, trên mặt người thanh niên đã không còn phủ qua lớp sương mù nữa, trong mắt cậu ấy đong đầy ý cười, trên tay ôm một đứa bé.
Thanh niên cụp mi mắt, dịu dàng nói: “Là con của chúng ta.”
Mọi cảm xúc kìm nén đều bị lời nói của người đó đánh tan, trái tim co thắt như bị xẻ nát thịt, Mục Thỉ dại ra nhìn người đó, hai đầu gối quỳ rạp xuống, Mục Thỉ chỉ dựa theo bản năng bịt chặt lỗ tai mình, nhưng lời của thanh niên vẫn rõ ràng truyền vào tai hắn:
“Con chúng mình đáng yêu lắm, bé xíu xiu thế này thôi…”
Đừng……..
Làm ơn đừng nói nữa, đừng nói nữa, đừng nói nữa…..
Mục Thỉ thống khổ vươn tay níu lấy ống quần thanh niên, nhưng đầu ngón tay hắn chỉ xuyên qua một làn không khí hư ảo.
Đừng mà… không muốn… anh không muốn…
Những tiếng gầm nhẹ tuyệt vọng đan xen với lời nói của thanh niên.
Người thanh niên nói: “Vậy bọn em đi trước nhé.”
QUAY LẠI! TRỞ VỀ ĐÂY CHO ANH!!!
Đôi mắt Mục Thỉ đỏ quạch, hắn bừng tỉnh khỏi cơn mơ.
Hắn loạng choạng chạy ra ngoài, hễ thấy ai là túm cổ áo người đó hỏi: “Em ấy được chôn ở đâu?”
“Em… em nào ạ? Tên Beta kia sao? Thành chủ, bình tĩnh lại đi! Chúng tôi không biết cậu ta chôn ở đâu cả! Hình như… hình như chỉ tùy tiện chôn đại một ch——!”
Mục Thỉ vung nắm đấm, nện mạnh vào mặt đối phương.
Tuỳ tiện chọn đại một chỗ chôn? Quanh đây người chết nhiều đến thế… hắn phải đi đâu mà tìm?
Máu từ nắm tay nhỏ giọt xuống sàn. Phải đến mấy người cùng lúc lao tới, bọn họ mới miễn cưỡng ghì chặt được Mục Thỉ đang phát cuồng.
Trên mặt hắn nổi đầy gân xanh, dữ tợn như một con thú bị dồn vào đường cùng.
—
Những người xung quanh miệng cứ ngậm mở ngậm mở không biết đang nói cái gì, Mục Thỉ ngồi tại chỗ, ngẩng đầu nhìn thấy bàn làm việc của mình, lại trông thấy một gã đàn ông giống hệt mình đang điềm nhiên xử lý công vụ, dáng vẻ oai phong, chẳng chút chật vật.
Mục Thỉ trơ mắt nhìn cánh cửa bị đẩy ra, một Omega thanh tú tươi cười bước vào, tự nhiên bước tới, thân mật ngồi lên đùi gã đàn ông.
Ghê tởm. Thật ghê tởm. Ghê tởm đến buồn nôn……..
Rõ ràng Omega kia không ngồi trên người hắn, nhưng gã đàn ông kia lại mang gương mặt của hắn. Chỉ cần nhìn thôi… cũng đủ khiến Mục Thỉ thấy buồn nôn đến tận dạ dày.
Omega nọ quàng tay qua cổ Alpha, nũng nịu: “Chủ nhân, kỳ phát tình của ngài sắp tới rồi…”
Alpha dừng bút. Hắn không nhìn Omega, chỉ lạnh nhạt “Ừ” một tiếng.
Omega được đà, cầm lấy cây bút trên bàn, không ngừng vặn vẹo cơ thể gợi cảm, đang muốn tiến thêm một bước thì Alpha bẻ gãy bút trong tay Omega, lạnh lùng nói: “Đi xuống.”
“…Vâng.” Omega rụt cổ, hiển nhiên vẫn chưa cam tâm, nhưng sợ sệt trước uy áp của Alpha nên chỉ có thể lưu luyến rời đi.
Cánh cửa đóng lại.
Alpha siết chặt nắm tay, rồi lại chậm rãi buông lỏng.
Hắn đột ngột đứng dậy, bước nhanh vào phòng tắm, dội nước lạnh liên tục lên cổ mình, chà xát cho đến khi vùng da ấy đỏ bừng, rớm máu.
Hắn cởi phăng quần áo trên người, thay bằng một bộ đồ mới, dùng dị năng đốt bộ cũ thành tro bụi như thể chúng vừa dính phải thứ gì đó bẩn thỉu nhất thế gian.
Hai mắt Alpha đỏ hoe, hắn mở két sắt, lấy ra một ống máu.
Tay run rẩy, Alpha mở nút bịt, hắn hít một hơi thật sâu mùi hương từ miệng ống máu, lúc này, sát ý trong lòng mới dần lắng xuống.
Sau đó hắn cực kỳ cẩn thận đậy nắp lại, đặt ống máu trở về két sắt như bảo vật.
Mục Thỉ đứng phía sau Alpha, không nói lời nào.
Alpha dường như cảm nhận được sự tồn tại của hắn, cũng không quay đầu, cười khẽ ra tiếng: “Xem đi, rơi vào bước đường này… chính là báo ứng.”
Alpha không nói cho Mục Thỉ biết bất cứ điều gì, nhưng Mục Thỉ có thể cảm nhận rõ ràng ý nghĩa trong lời nói của Alpha.
—— Có lẽ sau khi thanh niên chết đi, Alpha cũng thử tìm Omega khác.
Nhưng dòng máu của thanh niên đã hòa tan vào huyết quản của Alpha, mỗi đêm chìm vào giấc ngủ đều là sự tra tấn tột cùng. Alpha sẽ mơ thấy thanh niên còn sống, mơ thấy cậu ôm đứa con của họ, hoặc mơ thấy cậu chết đi ngay trước mắt mình lần nữa.
Những giấc mơ đó đủ để bức điên bất kỳ ai, đau đớn đến mức Alpha chỉ có thể cắn mạnh vào cổ tay mình.
Máu tràn ra.
Nhưng rồi hắn lại sợ, bởi vì trong cơ thể hắn… đang chảy dòng máu của thanh niên. Nếu hắn bị thương, dòng máu đó sẽ biến mất. Thần kinh của Alpha dần trở nên mong manh đến cực hạn, bất cứ thứ gì liên quan đến thanh niên kia, dù chỉ là một chi tiết nhỏ bé cũng đủ khiến hắn phát điên.
Alpha cũng nghĩ đến việc tàn nhẫn đi chấp nhận các Omega khác để chứng minh rằng bản thân cũng không cần một Beta đã chết tới mức này. Nhưng mỗi khi Omega đến gần, trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ.
Giết chết họ.
—— Một Beta không có pheromone, bằng cách cực đoan nhất, đã khiến cả thể xác và linh hồn của gã Alpha phải khắc cốt ghi tâm.
Mục Thỉ chỉ đứng đó, lặng lẽ nhìn.
Đôi mắt Alpha đỏ ngầu.
Có lẽ Alpha sẽ cô độc đến chết.
—
Mục Thỉ mở mắt.
Hắn tỉnh.
Những cơn ác mộng đã dày vò hắn suốt vô số ngày đêm…
Cuối cùng đã kết thúc vào đêm qua.
Hết chương 3
Bình luận cho Chương 03
Bình Luận
Chương 03
Fonts
Text size
Background
Tra Công Hối Hận Chưa?
Tra Công Hối Hận Chưa?
Đời trước ngược thê, đời này truy thê.
Alpha chó điên lo được lo mất × Beta đời trước xui xẻo bị Alpha...