Chương 05
Chương 5: Bà xã của hắn.
Thực lòng, Hà Ninh chẳng muốn lãng phí thêm bất kỳ giây phút nào cho Mục Thỉ.
Cậu men theo con đường vừa đi tới Phủ Thành Chủ lúc nãy, quay trở lại khu ký túc xá. Việc tìm được đúng căn phòng ngủ của mình trong khu tầng này cũng không phải chuyện dễ dàng, Hà Ninh đi qua hành lang chật hẹp, bước lên cầu thang cũ kỹ, cuối cùng cũng đứng trước cánh cửa phòng ký túc xá.
Hà Ninh vui vẻ gõ cửa, kiên nhẫn chờ người bên trong ra mở.
Khóe môi cậu khẽ nhếch lên.
Trong lòng Hà Ninh lúc này tràn đầy hy vọng đối với cuộc sống mới sắp bắt đầu. Chỉ cần cậu tránh xa Mục Thỉ, không để bị hắn phát hiện rồi bắt giữ giống như kiếp trước, Hà Ninh tin rằng mình có thể bình yên vô sự sống hết quãng đời còn lại trong thế giới này, cho đến khi cốt truyện của thế giới kết thúc.
Cánh cửa cạch một tiếng được người bên trong mở ra.
Bên trong căn phòng, bốn chiếc giường đã đặt đủ hành lý cá nhân. Chiếc giường vốn dĩ thuộc về Hà Ninh lúc này đã có người ngồi lên. Ba người trong phòng đồng loạt quay đầu nhìn cậu, trong ánh mắt lộ ra vẻ nghi hoặc.
Lời chào của Hà Ninh mắc kẹt trong cổ họng, một dự cảm chẳng lành tựa như luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cậu.
Nam sinh vừa mở cửa cho Hà Ninh dường như đã nhận ra cậu, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc.
“Là anh à! Không phải anh tới Phủ Thành Chủ ở sao?”
Tới Phủ thành chủ ở sao? Trên mặt Hà Ninh còn lộ rõ vẻ hoang mang hơn cả nam sinh.
Khoan đã.
Không phải cậu chỉ đi theo người dẫn đường tới Phủ Thành Chủ để gặp Mục Thỉ thôi sao? Hơn nữa Hà Ninh cũng chưa từng nói qua rằng mình sẽ tới ở trong Phủ Thành Chủ, huống chi hành lý của cậu vẫn còn đặt trên giường cơ m——
Chắc chắn là “việc tốt” của Mục Thỉ làm ra!
Tay Hà Ninh lập tức siết chặt thành nắm đấm, các đốt ngón tay siết đến mức phát ra tiếng răng rắc.
Lại là Mục Thỉ.
Lại là Mục Thỉ.
Tại sao cậu đã sống lại thêm một đời rồi mà cái tên điên kia vẫn còn ám ảnh cậu như âm hồn không tan vậy?!
Kiếp trước, dù hắn có tồi tệ, nhưng ít ra vẫn còn giữ chút dáng vẻ cao ngạo của một kẻ bề trên, chứ không phải một tên điên vừa phiền phức vừa đê tiện như thế này!
Sát khí tỏa ra từ người Hà Ninh khiến nam sinh đối diện sợ hãi rụt cổ, lí nhí giải thích: “Lúc nãy người hướng dẫn đưa anh tới đã quay lại lấy hết đồ đạc của anh đi rồi. Anh ta bảo từ giờ anh sẽ ở bên Phủ Thành Chủ… Tôi chỉ biết thế thôi! Có gì anh đi mà hỏi anh ta ấy!”
Hà Ninh hít một hơi thật sâu, trong đầu cậu lúc này đã tưởng tượng ra cảnh mình đè Mục Thỉ xuống đất rồi đánh cho hắn một trận ra trò để xả hết cơn tức giận. Nhưng ngoài mặt Hà Ninh vẫn chỉ nở một nụ cười lịch sự.
“Tôi biết rồi, cảm ơn cậu.”
Hành lý mất sạch, chỗ ngủ cũng chẳng còn, Hà Ninh đưa tay day huyệt thái dương đang đau nhức.
Nếu biết trước mọi chuyện sẽ diễn ra thế này, cậu thà chọn một căn cứ cứu hộ xa lạ khác ở kiếp trước còn hơn đâm đầu vào khu căn cứ Dawn.
Rốt cuộc Mục Thỉ đang âm mưu điều gì với cậu?
Chẳng lẽ kiếp này hắn đã sớm phát hiện ra rằng máu của cậu có thể xoa dịu chứng rối loạn tinh thần lực?
Cảm giác đau buốt khi bị mũi kim rút máu ra khỏi cơ thể vẫn còn như in, Hà Ninh cắn nhẹ môi, một cơn đau nhói nhè nhẹ truyền tới. Cậu phẫn nộ đến mức muốn lao ngay tới tát vào cái bản mặt đạo mạo kia vài cái cho hả giận.
Một tên khốn nạn, lại sở hữu dị năng mạnh nhất, đã vậy còn là Đỉnh Cấp Alpha, tính tình thất thường, quyền lực nắm trong tay, mọi người đều sống dựa vào hắn như những cây tầm gửi, đôi khi Hà Ninh thật sự không hiểu nổi, tại sao thế giới này lại xây dựng ra một nhân vật chính như thế?
Nếu kiếp này lại chết chỉ vì tên cặn bã đó, Hà Ninh thề sẽ tự khinh bỉ chính mình đến muôn đời muôn kiếp.
Cậu lầm lũi bước xuống cầu thang, trở lại đại lộ.
Phải thừa nhận rằng khu căn cứ Dawn là một thiên đường giữa mạt thế, diện tích tuy không quá lớn nhưng mọi thứ đều quy củ và đầy đủ.
Mỗi khi Hà Ninh nhìn thấy những người sống sót đi ngang qua, trên gương mặt họ đều mang theo vẻ thả lỏng hiếm hoi sau những ngày dài căng thẳng. Khi lớp mặt nạ bình tĩnh ấy dần buông xuống, sự mệt mỏi tích tụ sau vô số lần sinh tử mới chậm rãi lộ ra. Trong tận thế, con người phải chạy trốn khắp nơi, phải đối mặt với vô số lần sống chết, vất vả lắm mới tìm được một nơi có thể dung thân, cho nên bất kể là ai, khi bước chân vào căn cứ này, cũng sẽ sinh ra một loại cảm giác biết ơn.
Trước đây Hà Ninh cũng từng nghĩ như vậy. Cậu từng rất tích cực phối hợp với việc phân chia nhiệm vụ trong căn cứ Dawn, trong lòng cậu luôn cho rằng căn cứ đã bao dung và che chở cho mình, vậy thì cậu cũng nên cố gắng hết sức để báo đáp lại sự giúp đỡ ấy.
—— Đương nhiên, đó là trước khi mọi chuyện xảy ra.
Sau này, Hà Ninh bị Mục Thỉ chộp tới, bị ép làm dụng cụ tiết dục, bị rút máu, thậm chí còn bị mang thai.
Đến lúc ấy, Hà Ninh đã từng nghĩ rằng thà rằng mình bị ném vào đàn tang thi rồi chết quoách đi cho xong.
Nếu cậu cũng có dị năng —— hoặc nếu cậu là Alpha, có lẽ cậu đã không bị dồn đến bước đường cùng, mặc cho người khác tùy ý xâu xé như vậy.
Hà Ninh tự nhủ phải tìm lại hành lý trước đã. Dù bên trong ba lô chẳng có gì giá trị, nhưng đó là niềm an ủi tinh thần duy nhất mà cậu còn lại.
***
Mục Thỉ không ngăn cản khi Hà Ninh rời đi.
Hắn thừa nhận mình là một người chồng không xứng chức, nhưng việc bà xã kiên quyết rời khỏi hắn vẫn khiến hắn bị tổn thương nặng nề, trái tim như bị bóp nát.
Mục Thỉ chỉ đành sử dụng một số thủ đoạn để làm bà xã quay về.
Bà xã chắc chắn sẽ hiểu cho hắn thôi, phải không?
Chắc chắn bà xã sẽ hiểu rằng hắn làm tất cả những điều này chỉ là để có thể bảo vệ em ấy tốt hơn.
Chắc chắn là vậy.
… Chắc chắn là vậy.
Mục Thỉ bồn chồn đan chặt mười ngón tay vào nhau. Ngồi trong văn phòng rộng lớn, hắn cảm thấy bứt rứt như có hàng ngàn con kiến bò trên da thịt.
Não bộ của Mục Thỉ lúc này đang ở trong trạng thái cực kỳ yếu ớt, trong đầu hắn không ngừng hiện lên những suy nghĩ hỗn loạn: bà xã hiện giờ đang làm gì, liệu em ấy có bị người khác ức hiếp hay không, có phải bà xã không có cơm ăn, không có nước uống, chỉ có thể suy yếu cuộn tròn thân thể trong ký túc xá dành cho dân tị nạn hay không…
Hắn gọi người mang chiếc ba lô của Hà Ninh tới trước mặt mình. Trong vài giây ngắn ngủi, Mục Thỉ do dự vài giây giữa hai ý nghĩ “tôn trọng quyền riêng tư của bà xã” và “tìm hiểu tất cả những yếu tố có thể gây nguy hiểm cho bà xã”, cuối cùng, hắn dứt khoát mở ba lô của Hà Ninh.
Khi cầm chiếc ba lô lên tay, Mục Thỉ đã cảm thấy nó nhẹ đến mức đáng thương. Những người khác khi tới đây đều mang theo những chiếc túi nặng trĩu đến mức gần như đè sụp cả vai, còn em thì chỉ có bấy nhiêu thôi sao?
Hắn nâng niu lấy từng món đồ bên trong ra, xếp gọn gàng lên mặt bàn. Thế nhưng càng “kiểm tra”, cảm giác bất an trong lòng Mục Thỉ lại càng lớn dần, nguyên nhân không phải lỗi cho hắn nhưng Mục Thỉ thấy đồ đạc mà bà xã mang theo thật sự quá ít, chỉ có một bộ quần áo để thay, một số đồ ăn ít đường, còn có hai chai nước, ngoài ra không còn gì.
Bà xã của hắn vẫn luôn như vậy.
Em ấy gần như không chuẩn bị bất cứ thứ gì cho bản thân mình.
Thậm chí bà xã còn coi trọng lọ thuốc kia hơn cả những thứ cần thiết cho việc sinh tồn.
Ý nghĩ này khiến Mục Thỉ càng thêm bất an. Lọ thuốc kia đã bị hắn hủy rồi, nếu bà xã đòi hắn trả lại thì sao? Nếu bà xã lại lén uống thuốc nữa thì sao?
Những suy nghĩ ấy khiến thần kinh Mục Thỉ trở nên căng thẳng.
Tay Mục Thỉ không nhịn được mà lưu luyến trên bộ quần áo của Hạ Ninh, nhưng hắn vẫn không thấy thoả mãn, hắn cầm bộ quần áo ấy lên, vùi mặt vào lớp vải, hít hà thật sâu.
Hà Ninh là người rất thích sạch sẽ, mùi nước giặt thoang thoảng trên chóp mũi khiến sự hoảng sợ và bất an trong lòng Mục Thỉ dịu lại đôi chút.
Thậm chí trong đầu hắn còn nảy ra một ý nghĩ vô cùng bệnh hoạn.
Hắn muốn liếm một chút.
Không được. Không được. Bà xã không thích quần áo bị bẩn…
Mục Thỉ rũ mi mắt, ỷ lại mà cọ nhẹ mặt mình lên bộ quần áo, trong lòng âm thầm nghĩ bà xã của hắn là Beta, hắn lưu lại một ít pheromone của mình chắc không sao đâu nhỉ?
Thính giác của Đỉnh Cấp Alpha vô cùng nhạy bén, rất nhanh, Mục Thỉ đã nghe thấy tiếng bước chân từ ngoài cửa truyền tới, hắn lập tức thu dọn tất cả đồ đạc trên bàn xếp lại theo trình tự bỏ vào trong ba lô, sửa sang ngăn nắp văn kiện tán loạn trên mặt bàn, khẩn trương chỉnh chu lại quần áo và kiểu tóc của mình.
Ngay khi hắn vừa làm xong tất cả, tiếng gõ cửa liền vang lên.
Mục Thỉ cố nén sự hưng phấn đang dâng trào trong lòng, khẽ nói:
“Vào đi.”
Bà xã của hắn, bà xã bé nhỏ của hắn đẩy cửa bước vào.
Khi đôi mắt đen láy của em ấy nhìn qua đây, Mục Thỉ lập tức cương.
“Thành chủ.” Bà xã gọi hắn.
Mục Thỉ dè dặt gật đầu, khẽ nhấc chân để che đi dương vật đang hứng chí bừng bừng bên dưới: “Ừm.”
Mục Thỉ sắp phát điên rồi, hắn chỉ muốn ôm bà xã vào lòng, liếm láp cần cổ trắng nõn và ngấu nghiến cái miệng nhỏ nhắn ngọt ngào của em ấy……. Chỉ mới nghĩ thôi, dương vật của hắn đã sưng lớn thêm vài phần.
Hà Ninh dĩ nhiên không biết những ý nghĩ dâm mỹ đang chạy trong đầu gã đàn ông trước mặt. Trên đường đi, Hà Ninh đã hỏi rất nhiều người về hành lý của mình, sau khi biết chiếc ba lô đã bị mang tới Phủ Thành Chủ, cậu liền vội vàng chạy tới đây, gõ cửa phòng làm việc của Mục Thỉ.
Vừa bước vào phòng, Hà Ninh đã nhìn thấy chiếc ba lô giản dị của mình đang nằm trên bàn.
“Thành chủ, tôi nghe nói hành lý của tôi đã bị đưa đến Phủ Thành Chủ.” Đối diện với ánh mắt của Mục Thỉ, ánh mắt giống như muốn lột trần mình, Hà Ninh cố gắng kiềm chế sự khó chịu trong lòng rồi nói tiếp:
“Nếu là để kiểm tra xem tôi có mang theo vật phẩm nguy hiểm hay không, vậy xin hỏi bây giờ ngài đã kiểm tra xong chưa?”
Chỉ cần ở lại nơi này thêm một giây nữa thôi, Hà Ninh cảm thấy mình sẽ không nhịn được mà lao tới đấm thẳng vào gương mặt ghê tởm kia.
“Xong rồi.” Mục Thỉ trả lời.
Hà Ninh lập tức bước lên phía trước, định lấy lại ba lô của mình.
Thế nhưng ngay khi tay Hà Ninh vừa chạm vào ba lô, một bàn tay mạnh mẽ khác đã phủ lên tay cậu.
“Nhưng trong quá trình kiểm tra ở cổng thành, người ta phát hiện hơi thở của em rất hỗn loạn.” Mục Thỉ áp sát lại gần Hà Ninh, ở góc độ mà Hà Ninh không nhìn thấy, ánh mắt của hắn tham lam quấn quýt trên từng tấc da thịt bà xã của hắn.
Khoảng cách giữa hai người quá gần, mùi hương của bà xã, hơi thở của bà xã, những sợi tóc mềm mại của bà xã. Tất cả đều khiến dục vọng trong cơ thể Mục Thỉ dâng trào, giống như một cơn sóng dữ không ngừng ăn mòn thần kinh của hắn, nhưng giọng nói của hắn vẫn bình tĩnh đến đáng sợ.
“Có lẽ bây giờ em đang rơi vào đợt phân hóa lần thứ hai.”
Hà Ninh: ???
Hết chương 5.
Bình luận cho Chương 05
Bình Luận
Chương 05
Fonts
Text size
Background
Tra Công Hối Hận Chưa?
Tra Công Hối Hận Chưa?
Đời trước ngược thê, đời này truy thê.
Alpha chó điên lo được lo mất × Beta đời trước xui xẻo bị Alpha...