Chương 09
Chương 9. Mê gian.
Nếu biết trước việc đặt chân vào Phủ Thành Chủ chẳng khác nào tự nộp mình cho chó cắn, Hà Ninh thà ngủ gầm cầu xó chợ còn hơn là đặt lưng lên chiếc giường xa hoa nhưng đầy rẫy sự nhục nhã đó.
Nguyên nhân là vì Mục Thỉ nói rằng Hà Ninh là một Beta đang bước vào thời kỳ phân hoá lần hai, cần phải ở lại phủ thành chủ để tiện quan sát. Chỉ một phút lơ là, Hà Ninh đã thật sự bị Mục Thỉ lừa gạt.
Đây chắc chắn là một lời nói dối trắng trợn!
Nếu kiếp trước cho đến tận lúc chết cậu vẫn chỉ là một Beta, thì kiếp này giới tính của cậu chắc chắn 100% không bao giờ thay đổi. Còn về cảm giác nóng ran và ngứa ngáy khác thường ở sau gáy, thứ cảm giác gần giống với phản ứng khi phân hoá… Hà Ninh càng có xu hướng tin rằng Mục Thỉ đã dùng một vài thủ đoạn nào đó, khiến cơ thể cậu sinh ra phản ứng giả giống như phân hoá.
Mẹ kiếp. Cậu đáng lẽ phải sớm biết mới đúng — tuyệt đối không nên tin bất cứ điều gì thốt ra từ cái miệng của Mục Thỉ!
Hà Ninh nghiến răng, khó nhọc nhích từng bước chân. Cậu cố gắng giữ thẳng lưng, ép mình bước đi sao cho trông giống như một người bình thường, chỉ để che giấu dáng vẻ “chân đi hai hàng” – dáng đi rất dễ khiến người khác liên tưởng đến một vài chuyện tế nhị.
Đây là vấn đề liên quan đến tôn nghiêm của một con người!
Hà Ninh phẫn nộ nghĩ thầm. Không có cái “đuôi” đáng ghét kia bám theo phía sau, quả nhiên cảm giác dễ chịu hơn rất nhiều.
Tuy nhiên, những hoài nghi về Mục Thỉ cứ lớn dần trong đầu cậu, Hà Ninh nhớ lại lúc mình dùng những lời lẽ cay nghiệt từ kiếp trước để thử hắn, không ngờ rằng đối phương lại lộ ra dáng vẻ suy sụp đến mức gần như tan vỡ.
Ngoại trừ những lúc phát tình giống như một con thú muốn nuốt chửng cậu vào bụng, thì hiếm khi nào cậu thấy một Mục Thỉ vốn luôn lãnh đạm lại có biểu cảm điên cuồng và méo mó đến thế.
Tại sao Mục Thỉ phản ứng mãnh liệt như vậy với lời nói của cậu?
Ở thời điểm này, lẽ ra Mục Thỉ vẫn chưa thể biết trong máu cậu có nhân tố đặc biệt giúp trấn áp sự rối loạn tinh thần lực của Đỉnh cấp Alpha mới đúng.
Hà Ninh cau mày suy nghĩ. Hơn nữa, trong lúc xâm hại cậu, Mục Thỉ đã nói một câu đầy ẩn ý: “… cuối cùng em cũng chịu vào giấc mộng của anh…”
Không thể nào.
Bản thân Hà Ninh chính là một người xuyên qua thời không. Một ý nghĩ hoang đường bỗng nhiên loé lên trong đầu cậu, thậm chí ý nghĩ ấy đã thuyết phục được Hà Ninh ngay lập tức!
Đây rất có thể chính là nguyên nhân khiến tính cách của Mục Thỉ thay đổi đến chóng mặt.
Hành vi bất thường, tính nết thay đổi, sự quan tâm quá mức… tất cả đều hướng về giả thuyết này.
Phải chăng Mục Thỉ cũng đã trọng sinh?
Hay nói đúng hơn… hắn cũng mang theo ký ức của kiếp trước?
Hà Ninh nhức nhức cái đầu.
Nếu đã như vậy thì lý do Mục Chi lì lợm la liếm cậu là gì?
Hà Ninh nhớ lại những lời Mục Thỉ từng nói.
Nếu không phải vì trên cơ thể cậu tồn tại nhân tố có thể dùng để điều chế thuốc, thì hắn ta tuyệt đối sẽ không bao giờ chạm vào một Beta có khuôn mặt tầm thường, thân hình tạm bợ, lại vô dụng không có dị năng như cậu.
Vậy ở kiếp này… Mục Thỉ rốt cuộc muốn gì từ cậu?
Máu? Nội tạng? Hay hắn đã điên đến mức muốn rút luôn tủy sống của cậu?
Đột nhiên, dạ dày cậu cuộn lên một cơn đau thắt, Hà Ninh lập tức khom người, dựa vào tường, khẽ rên một tiếng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
Cái đụ má nó…
Hà Ninh âm thầm chửi rủa trong lòng.
Thể xác lẫn tinh thần của cậu đều kiệt quệ sau trận làm tình bạo lực, cộng thêm cái bụng rỗng tuếch khiến bệnh cũ tái phát dữ dội.
“Hà Ninh! Hà Ninh!”
Một tiếng gọi lo lắng kéo Hà Ninh lại từ cơn mê man, cậu quay đầu tìm kiếm nơi phát ra âm thanh.
Là gã hướng dẫn từng dẫn cậu đến ký túc xá, lại nửa đường đưa cậu tới phủ thành chủ. Trên tay gã đang xách chiếc ba lô của Hà Ninh, vừa chạy vừa niềm nở vẫy tay với cậu.
“Thành chủ nói đã sắp xếp xong ký túc xá cho cậu, giờ cậu đi theo tôi. À, ba lô của cậu đây.”
Tốc độ xử lý công việc của Mục Thỉ nhanh đến vậy ư?
Hà Ninh nhướng mày, bắt gặp ánh mắt né tránh và vẻ mặt do dự của người trước mặt, đại khái hiểu ra một số việc.
“Đồng chí à, dạ dày tôi đau quá, anh đỡ tôi một chút được không?”
Cậu không hỏi thêm bất kỳ câu nào, ngược lại còn nở ra một nụ cười vô cùng rạng rỡ, loé mù mắt gã ta trong chớp nhoáng, gã đưa tay đỡ người Hà Ninh, vừa đỡ vừa không quên lải nhải trong miệng:
“Thời mạt thế tàn khốc lắm, là con người thì ít nhiều ai cũng mang bệnh trong người. Cậu nên chú ý hơn nhé.”
“Ok.” Hạ Ninh nghiến răng nhịn đau.
Có thêm một người giúp đỡ, mọi việc quả nhiên trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. Không bao lâu sau, bọn họ đã đến nơi được gọi là “ký túc xá” mà Mục Thỉ vội vàng sắp xếp cho Hà Ninh.
“Khu vực này vốn được chuẩn bị cho đợt dân tị nạn tiếp theo, cho nên bây giờ vẫn chưa có mấy ai chuyển đến.”
Gã vừa đỡ Hà Ninh vừa lén lút đánh giá vị Beta được thành chủ đặc biệt nhớ tới và dung túng này. Trong lòng gã không khỏi thầm đoán thân phận người trước mặt rốt cuộc là gì, vì sao lại có thể khiến thành chủ đích thân phân cho một khu ký túc xá có phong cảnh tốt nhất để ở, lại còn dặn dò gã tuyệt đối không được tiết lộ chân tướng. Gã do dự một chút rồi hỏi: “Cậu thấy thế nào?”
Hà Ninh chỉ đáp một câu rất bình thản: “Có chỗ ở là may rồi.”
Trên đường đi, Hà Ninh đã âm thầm quan sát qua. Nơi này cách phủ thành chủ không quá gần nhưng cũng không quá xa, ít nhất trong một khoảng thời gian tới, cậu sẽ không cần phải chạm mặt Mục Thỉ.
Sau khi bị ăn tát và bị giẫm lên mặt, nếu Mục Thỉ còn chút tự trọng, chắc chắn hắn sẽ không tìm đến cậu nữa.
Hà Ninh gật đầu.
Sau khi chào hỏi và cảm ơn người đã đưa mình tới đây, Hà Ninh chậm rãi bước vào căn phòng. Không gian bên trong khá nhỏ, chiếc giường gần như chiếm trọn phần lớn diện tích căn phòng, ngoài ra còn có một phòng tắm đơn giản và một ban công nhỏ. Từ ban công nhìn ra ngoài, phong cảnh lại khá đẹp.
Hà Ninh ngồi xuống mép giường.
Trong thời tận thế này, có được một nơi có thể dung thân đã là một niềm hạnh phúc vô cùng xa xỉ.
Chỉ là… Hà Ninh hoàn toàn không mong muốn niềm hạnh phúc ấy lại do Mục Thỉ ban tặng.
Trong kế hoạch của Hà Ninh, cậu nhất định phải rời khỏi tòa thành này trước khi kỳ động dục đầu tiên của Mục Thỉ đến. Cậu sẽ tới khu căn cứ khác gần đó, tránh được lúc nào thì hay lúc đó.
Nếu như Mục Thỉ thật sự đã trọng sinh… Vậy thì trốn trước đi, chắc chắn là lựa chọn khôn ngoan nhất.
Hà Ninh mở ba lô, lấy ra một ít đồ ăn để lót dạ, sau đó đứng dậy đi vào phòng tắm.
Trong thời tận thế, nguồn nước vô cùng quý giá , vòi nước trong phòng tắm chỉ rỉ ra một dòng chảy mỏng manh, Hà Ninh không dám lãng phí, vội vàng cầm lấy chiếc khăn lông đặt dưới vòi nước để hứng nước.
Sau khi chiếc khăn được thấm ướt, bất chấp cảm giác lạnh buốt, Hà Ninh chậm rãi cởi bỏ quần áo.
Ngay khoảnh khắc đó, vô số dấu vết dày đặc lập tức lộ ra trước mắt – Đó là những vết tích khiến bất kỳ ai nhìn vào cũng phải nghẹn họng vì kinh động trước cường độ hoan lạc điên cuồng đêm qua.
Phần dưới háng là nơi phải gánh chịu sự tàn phá nặng nề nhất. Dương vật mềm rũ xuống, vùng bẹn đùi phủ kín những dấu vết mút cắn sưng tấy, cùng với đó là những vết bầm tím lan rộng thành từng mảng lớn.
Nếu để người khác nhìn thấy cảnh tượng này, e rằng trong đầu họ sẽ không khỏi tưởng tượng ra hình ảnh gã tội phạm kia đã thô bạo chiếm đoạt cơ thể cậu như thế nào, dương vật to lớn của hắn hung hăng tiến vào lỗ huyệt, trứng dái không thể chen lọt cũng đâm mạnh lên làn da trắng nõn để biểu đạt sự bất mãn của nó, để lại những vệt xanh tím dâm dật sau những cú va chạm thô bạo.
Mặc dù trước đó Mục Thỉ đã tắm rửa sạch sẽ cho Hà Ninh… Nhưng chỉ cần nghĩ đến đôi tay kia từng chậm rãi mò mẫm, vuốt ve khắp cơ thể mình, cơn buồn nôn lập tức dâng lên nơi cổ họng.
Hà Ninh vô thức dùng sức kỳ cọ làn da, chà xát đến mức da thịt đỏ ửng lên, mạch máu dưới da sung huyết, chỉ cần khẽ chạm vào cũng lập tức đau nhói, lúc đó Hà Ninh mới dừng tay.
Sau khi nhọc nhằn thay quần áo, Hà Ninh bực bội vứt bộ đồ mà Mục Thỉ đã mặc cho mình xuống sàn để làm giẻ lau chân. Trên giường giờ chỉ còn lại tấm chiếu và chiếc chăn mỏng đơn sơ. Khi nằm xuống, ván giường cứng nhắc cộm lên làm cậu đau nhức khắp người, nhưng Hà Ninh chẳng còn tâm trí để bận tâm, cậu kéo chăn che kín thân mình rồi nhanh chóng lịm đi trong cơn mệt mỏi rã rời.
Tiếng hít thở của Hà Ninh dần dần trở nên bình ổn.
Không biết từ lúc nào, bên cạnh giường đã xuất hiện thêm một bóng người.
Chú cừu nhỏ đang say giấc nồng hoàn toàn không hay biết gì về sự hiện diện của kẻ lạ mặt, chỉ vô thức cuộn người, như muốn tìm một tư thế thoải mái hơn.
Mái tóc mai hơi dài của Mục Thỉ rũ xuống, che khuất một phần tầm mắt, râu ria lởm chởm nơi cằm khiến diện mạo của hắn càng thêm phong trần và lôi thôi nhếch nhác.
Đôi mắt đen thẳm nặng nề dừng lại trên gương mặt người đang say giấc. Hắn đưa tay định chải lại mái tóc cho bà xã nhưng rồi lại khựng lại giữa chừng đầy do dự.
Mục Thỉ đứng đờ đẫn như một pho tượng một lúc lâu, sau đó mới lặng lẽ lấy từ trong túi áo ra một tuýp thuốc mỡ tiêu sưng.
Những lời cay nghiệt mà Hà Ninh thốt ra trước đó chẳng khác nào một lưỡi dao sắc lạnh đâm xuyên qua trái tim hắn, khi lưỡi dao rút ra, để lại một lỗ thủng đẫm máu khiến hắn đau đớn đến nghẹt thở. Nhưng hắn thừa hiểu, nỗi đau này chẳng thấm tháp gì so với những tổn thương mà cậu đã phải gánh chịu từ hắn.
Ánh mắt hắn lướt qua mấy gói đồ ăn còn sót lại trên mặt bàn, trái tim chợt co rút lại từng cơn đau nhói.
Mục Thỉ ngồi xuống phía cuối giường, khẽ khàng vén lớp chăn mỏng, âm thầm thi triển dị năng để đưa bà xã chìm sâu vào giấc ngủ hơn. Hắn nâng đôi chân của bà xã lên, động tác của hắn vô cùng cẩn thận, gần như mang theo sự dè dặt, bàn tay chậm rãi kéo xuống chiếc quần của người đang ngủ, ngón tay nhẹ nhàng gợi lên mép quần lót.
Cảnh sắc nhục dục hiện ra trước mắt khiến Mục Thỉ trong khoảnh khắc gần như quên cả hô hấp.
Cặp đùi trắng nõn từng bị người khác đùa giỡn điên cuồng, nay lại bị chính chủ nhân của nó kỳ cọ đến mức đỏ tấy. Nhìn những vết thương ấy, cổ họng Mục Thỉ khô đắng, trong lòng dâng lên ham muốn mãnh liệt được cúi xuống hôn lên chúng để bù đắp.
Lỗ huyệt do bị sử dụng quá độ, đang bày biện ra màu đỏ thẫm mê người. Có lẽ ngay cả trong giấc ngủ em vẫn cảm thấy xấu hổ vì bị quan sát, nên hai chân em vô thức kẹp chặt lại theo bản năng để che đi nơi kín đáo nhất.
Mục Thỉ cố nén dục vọng, nặn thuốc mỡ ra tay rồi nhẹ nhàng tách đôi chân của em ra, bắt đầu bôi thuốc lên lỗ huyệt xinh đẹp.
Cảm giác lành lạnh của thuốc khiến em dù đang ngủ vẫn không khỏi khẽ hừ vài tiếng. Động tác của Mục Thỉ khựng lại giây lát, sau đó hắn nhấc một chân của em gác lên vai mình, khiến lỗ huyệt của bà xã hoàn toàn phô bày trước mắt hắn.
Ngón tay hắn bắt đầu tiến sâu vào bên trong nhục huyệt, những vách thịt mềm mại, nóng bỏng ngay lập tức quấn quýt lấy ngón tay hắn như một lời mời gọi cuồng nhiệt. Độ ấm bên trong cực kỳ nóng bỏng, nơi này đã từng phục vụ dương vật của hắn rất thoải mái. Hô hấp Mục Thỉ trở nên nặng nề, ngón tay hắn bắt đầu thọc vào rút ra một cách vô thức trong nhục huyệt.
Hai ngón tay mang theo thuốc mỡ nong rộng huyệt nhỏ thành một vòng tròn cỡ đồng xu, một sợi chỉ bạc nhầy nhụa, trong suốt bị kéo ra đầy dâm mỹ giữa các ngón tay.
Cơ thể Hà Ninh khẽ run lên. Em hơi hé miệng, hô hấp trở nên gấp gáp, thân thể nhạy cảm đến mức gần như tan chảy dưới những động tác của Mục Thỉ.
“Ưm…”
Tiếng rên rỉ nhỏ như mèo con khiến dương vật dưới háng Mục Thỉ cương cứng đến phát đau. Hắn lại bóp thêm một đống thuốc mỡ, lần này ngón tay thâm nhập vào khu vực rất sâu. Bàn tay hắn hơi siết chặt lấy chân bà xã, đôi mắt hắn hưng phấn đến mức không còn chớp lấy một lần.
Mục Thỉ lấy cớ bôi thuốc để ngang nhiên xâm phạm tiểu huyệt non nớt của bà xã. Trong thâm tâm hắn hoàn toàn không có lấy một chút ăn năn, thậm chí còn nung nấu ý định thay thế ngón tay bằng chính hung vật của mình. Thế nhưng, hắn thừa biết nếu làm vậy sẽ khiến bà xã thức giấc, vì vậy hắn chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Khi ngón tay hơi co lại, bà xã của hắn càng thêm run rẩy, hơi thở bắt đầu dồn dập như có dấu hiệu sắp tỉnh giấc.
Đầu ngón tay Mục Thỉ liên tục cọ xát lên vách thịt – nơi từng được dương vật của hắn yêu thương qua. Sự kích thích ấy khiến tiểu huyệt phun ra một ngụm chất dịch, trượt dọc theo bắp đùi trắng mịn, chảy xuống tấm chiếu bên dưới, để lại một vệt nước ám muội khiến người nhìn cũng phải đỏ mặt.
Mục Thỉ không thể kiềm chế thêm được nữa, hắn nghiêng đầu, cắn lên cẳng chân của Hà Ninh.
Hết chương 9.
@Lang: chỉ có chó mới cắn cẳng chân người. (¬‿¬)
Bình luận cho Chương 09
Bình Luận
Chương 09
Fonts
Text size
Background
Tra Công Hối Hận Chưa?
Tra Công Hối Hận Chưa?
Đời trước ngược thê, đời này truy thê.
Alpha chó điên lo được lo mất × Beta đời trước xui xẻo bị Alpha...