Boylove Bất Tử
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Đăng Nhập Đăng Ký
Trước
Sau
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Không Có Tiêu Đề359_20260306204902

Tra Công Hối Hận Chưa?

Chương 12

  1. Home
  2. Tra Công Hối Hận Chưa?
  3. Chương 12 - Tôi muốn rời khỏi đây ngay bây giờ
Trước
Sau

Chương 12. Tôi muốn rời khỏi đây ngay bây giờ

Mục Thỉ của kiếp trước cũng từng mang dáng vẻ điên cuồng như thế, tựa như một con dã thú đã hoàn toàn mất trí.

Trong trường hợp này, dã thú thường sẽ chọn cách phát tiết bản năng, hoặc tàn nhẫn hơn là tự đập đầu vào tường để duy trì chút tỉnh táo cuối cùng.

Hiển nhiên, Mục Thỉ chưa bao giờ là loại thứ hai.

Kiếp trước, lựa chọn của hắn đã quá rõ ràng. Hà Ninh chỉ là một Beta không có pheromone, nhưng Mục Thỉ lại nhốt cậu trong căn phòng kín, mỗi khi kỳ động dục ập tới, hắn lại thả cậu ra rồi phát điên dâm loạn cậu, lấy việc dày vò cậu để thoả mãn tinh trùng thượng não của hắn.

Khi ấy, sự sống hay cái chết của Hà Ninh trong mắt hắn chẳng khác nào cỏ rác, không đáng một xu.

Gã trợ lý lúc này đã gấp đến độ suýt chút nữa là phủ phục xuống dập đầu trước mặt Hà Ninh. Gã không còn dám dùng uy quyền hay lời lẽ hoa mỹ nào nữa, bởi lúc này, người nắm quyền chủ động chính là Hà Ninh:

“Hà Ninh tiên sinh… cầu xin ngài… tôi xin ngài… chỉ có ngài mới có thể giúp chúng tôi… Chúng tôi sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của ngài… bất cứ điều gì… làm ơn… làm ơn…”

Hà Ninh khẽ nhướng mày, dường như bỗng nhiên nảy sinh chút hứng thú.

“Bất cứ điều gì?”

Trợ lý lập tức tưởng rằng cậu đã dao động, liền vội vàng gật đầu như bổ củi.

“Vâng, vâng… đúng vậy! Chỉ cần ngài chịu giúp chúng tôi, chúng tôi hứa sẽ đáp ứng bất cứ điều gì ngài muốn…”

Cơ hội này thật quá đỗi hời. Chỉ cần như vậy, cậu sẽ có được tấm thẻ thông hành để đường hoàng rời khỏi khu căn cứ.

Hà Ninh trầm ngâm suy tính, cảm thấy thỏa thuận này nghe vẻ khá ổn. So với việc phải chôn chân tại đây chờ đợi kỳ động dục dai dẳng của Mục Thỉ kết thúc, cậu thà chấp nhận rủi ro một chút để có thể rời đi ngay lập tức.

“Nhưng tôi không biết mình có thể làm được gì.” Hà Ninh khéo léo đáp lời.

Đương nhiên, Hà Ninh hoàn toàn biết cách để chữa dứt điểm cơn bạo loạn của Mục Thỉ, chỉ cần cho hắn uống một ít máu của cậu là đủ. Nhưng Hà Ninh không bao giờ muốn bản thân phải chịu tổn thương chỉ vì một kẻ như Mục Thỉ. Cậu nhìn thẳng vào mắt gã trợ lý, thầm hạ quyết tâm: nếu tên này dám mở miệng yêu cầu cậu dùng thân xác để an ủi Mục Thỉ, cậu sẽ quay lưng đi ngay lập tức mà không thèm ngoảnh đầu.

“A, không cần… không cần đâu! Chúng tôi chỉ cần ngài tới gần thành chủ, cho ngài ấy uống thuốc ức chế là được…” Gã trợ lý vội vàng giải thích.

Gã nhìn chằm chằm vào Hà Ninh với vẻ hy vọng cuối cùng. Tuy thanh niên này chỉ là một Beta, nhưng lại là Beta duy nhất được Thành chủ đặc biệt quan tâm. Nếu là cậu ta, biết đâu có thể chạm vào vùng an toàn của Thành chủ và giúp ngài ấy tìm lại chút lý trí đang dần tan biến.

Chỉ có vậy thôi sao?

Hà Ninh thầm thở phào nhẹ nhõm, sau đó môi khẽ nở một nụ cười: “Được.”

Gã trợ lý lập tức rối rít cảm ơn, vội vã dẫn Hà Ninh tiến vào sâu trong dinh thự.

Ai ngờ, Hà Ninh lại đứng yên tại chỗ, giơ một ngón tay lên và nói: “Nhưng trước đó, tôi có một yêu cầu. Các anh phải chuẩn bị sẵn cho tôi một chiếc xe. Sau khi xong việc, tôi sẽ rời khỏi khu căn cứ Dawn.”

Rời đi?

Gã trợ lý sững sờ trong thoáng chốc.

Tuy nhiên, gã chẳng còn gan đâu mà thắc mắc thêm lời nào, chỉ có thể cắn răng đồng ý đại cục.

Hà Ninh hoàn toàn không lo sợ gã trợ lý sẽ lật lọng, bởi lẽ xung quanh lúc này có biết bao nhiêu tai mắt đang đổ dồn vào họ; mỗi người có mặt ở đây đều là những nhân chứng sống tốt nhất cho bản hợp đồng này.

Vô số ánh mắt ngờ vực lẫn kinh ngạc dán chặt lên người Hà Ninh, nhưng cậu chẳng mảy may để tâm. Cậu lẳng lặng theo chân gã trợ lý bước vào Phủ Thành chủ. Cánh cổng lớn nặng nề khép lại, cắt đứt mọi tầm nhìn tò mò từ thế giới bên ngoài.

Nhìn thấy trợ lý mang về một thanh niên xa lạ với diện mạo hết sức bình thường, có người trong phủ nhíu mày chất vấn: “Ai đây?”

Trợ lý vội vàng đáp: “Đây là quý nhân của Thành chủ. Ngài ấy tới giúp chúng ta.”

“Beta thì giúp được gì? Đừng có gây thêm rắc rối!”

Những tiếng bất mãn lập tức vang lên khắp nơi. Trợ lý khẩn trương đến mức túm chặt lấy vạt áo, định mở miệng xoa dịu đám đông nhưng lại chẳng biết phải dùng lý lẽ gì để giải thích.

Trực giác mách bảo gã rằng Hà Ninh chắc chắn là cứu tinh duy nhất, nhưng gã lại không thể tìm ra lý do chính đáng để thuyết phục nhóm dị năng giả đang canh giữ Thành chủ cho phép cậu tiếp cận hắn.

“Thôi bỏ đi.” Một gã dị năng giả đang cầm điếu thuốc hờ hững lên tiếng. Khói thuốc trắng đục bốc lên, mang theo mùi hăng nồng gay mũi len lỏi vào khứu giác từng người.

“Dù sao cũng chỉ là Beta, không có gì đáng lo. Cứ để cậu ta thử xem.”

Ba ống thuốc ức chế được nhét vào tay Hà Ninh. Đám đông tự động giãn ra nhường lối cho cậu. Căn phòng nơi Mục Thỉ đang bị giam giữ hiện ra ngay trước mắt. Hàng loạt ánh mắt đang đổ dồn về phía Hà Ninh, có kẻ hóng hớt, có kẻ lạnh nhạt, cũng có kẻ đầy ngờ vực, nhưng tuyệt nhiên không một ai thực sự quan tâm đến việc cậu có thể toàn mạng bước ra hay không.

Hà Ninh cụp mi mắt, che giấu sự mất kiên nhẫn đang dâng trào. Cậu nắm chặt ống thuốc, đẩy cánh cửa phòng.

Vừa hé mở cánh cửa một chút, cậu đã lập tức cảm nhận được bầu không khí ngột ngạt và áp lực đáng sợ.

Vài gã Alpha ngửi thấy mùi pheromone cuồng bạo của Mục Thỉ, lập tức thúc giục Hà Ninh mau chóng đi vào rồi đóng cửa lại. Alpha x Alpha vốn tương khắc, đặc biệt là trước một đỉnh cấp Alpha như Mục Thỉ, pheromone của hắn cũng đủ sức khiến cơ thể họ cảm thấy nôn nao, khó chịu tột cùng.

Hà Ninh lẳng lặng bước vào căn phòng tử thần, cánh cửa sau lưng cậu lập tức đóng sầm lại.

Căn phòng rất tối.

Ánh sáng bên ngoài bị những tấm rèm dày nặng nề che kín. Trong không gian tĩnh mịch chỉ còn vang lên tiếng thở nặng nề của gã đàn ông, xen lẫn với âm thanh kim loại khô khốc của sợi xích sắt đang rung chuyển. Mục Thỉ vốn dĩ đang gục đầu, nhưng ngay khoảnh khắc Hà Ninh khép cửa lại, hắn lập tức ngẩng lên, đôi mắy đỏ ngầu dán chặt vào bóng người vừa bước tới, tựa như một con dã thú đang quan sát kẻ dám xâm lấn lãnh thổ của mình.

Không hiểu vì sao, Hà Ninh bỗng cảm thấy sau gáy nóng ran, cảm giác ấy giống hệt như lúc trước, khi Mục Thỉ nói rằng cậu đang bước vào giai đoạn phân hóa lần thứ hai.

Bị một gã Alpha kinh tởm nhìn chằm chằm như vậy, đúng là không hề dễ chịu chút nào. Hà Ninh hít nhẹ một hơi, chậm rãi tiến lại gần Alpha đang trong kỳ động dục.

Mỗi khi cậu bước thêm một bước, ánh mắt của đối phương lại bám theo thêm một phần, mang theo sự chú ý mãnh liệt gần như có thể chạm vào da thịt.

Khứu giác và thính giác của Alpha vốn cực kỳ nhạy bén. Lúc này, trong cảm nhận của Mục Thỉ, trên cơ thể người thanh niên trước mắt tràn ngập mùi hương của chính hắn, xen lẫn với một mùi thơm dịu nhẹ, thanh khiết mà hắn hằng khao khát.

Chóp mũi Mục Thỉ khẽ nhúc nhích, ngay khi ngửi thấy mùi hương của Hà Ninh, dương vật của hắn lập tức cương cứng, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ thô nặng, vô số pheromone lao tới như những sợi dây thừng, quấn lấy người thanh niên, bao phủ toàn thân cậu.

Hắn đang dùng bản năng nguyên thủy nhất, vội vàng mời gọi thanh niên cùng mình giao phối.

Thế nhưng, người thanh niên ấy lại chẳng hề phản ứng trước pheromone của hắn.

Alpha không cảm nhận được pheromone trấn an từ bạn lữ, hắn bồn chồn không thôi, Alpha dùng sức lắc mạnh sợi xích sắt đang trói chặt cổ tay mình. Hắn muốn ngửi mùi tuyến thể của bạn lữ, muốn cắn lên cái cổ thơm ngon ấy để rót đầy pheromone của mình vào, muốn được thành kết sâu trong cơ thể người thanh niên.

Hắn muốn được thỏa mãn.

Hà Ninh nhìn dáng vẻ như muốn ăn tươi nuốt sống mình của Mục Thỉ, những ký ức kinh tởm về kiếp trước lập tức ùa về. Trong kỳ động dục, Mục Thỉ rất dễ mất kiểm soát, hắn chẳng khác nào một loài động vật chỉ biết suy nghĩ bằng nửa thân dưới.

Nghĩ tới cảnh tượng đó, Hà Ninh cảm thấy một cơn buồn nôn trực trào dâng lên cổ họng. Cậu không muốn nán lại đây thêm một giây nào nữa.

Phải tốc chiến tốc thắng.

Hà Ninh dứt khoát tiến đến sát bên Mục Thỉ, mở ống thuốc ức chế đầu tiên.

Mục Thỉ mở to đôi mắt vằn tia máu, liều mạng rướn người tới, muốn vùi đầu vào hõm cổ thanh niên để tìm kiếm sự an ủi.

Một bàn tay lạnh lùng đột ngột bóp chặt hai má hắn.

Đầu óc hỗn loạn của Mục Thỉ nhất thời trở nên trống rỗng khi hương thơm quen thuộc ùa tới gần sát. Hô hấp hắn trở nên dập dồn, cho đến khi thanh niên đổ ống chất lỏng mát lạnh vào miệng hắn.

Mục Thỉ ngoan ngoãn nuốt xuống, tuyệt đối không hề phản kháng. Đó là đồ của bạn lữ cho hắn, cho dù đó có là thuốc độc, hắn cũng nguyện ý uống.

Pheromone của hắn như những con rắn rết bám chặt lấy người thanh niên, Mục Thỉ thè lưỡi liếm lấy bàn tay mảnh khảnh, xinh đẹp của bạn lữ. Đầu lưỡi đỏ tươi, giống như vừa nếm qua máu.

Hà Ninh nhíu chặt lông mày, nhân lúc hắn đang hé miệng, lập tức đổ tiếp ống thuốc ức chế thứ hai vào.

Quá trình diễn ra cực kỳ thuận lợi. Hà Ninh thoáng nhìn thấy nơi phình to gớm ghiếc dưới háng Mục Thỉ, cơn buồn nôn lại một lần nữa trào dâng. Cậu cố gắng đè nén cảm xúc, mò mẫm lấy ra ống thuốc thứ ba.

Thế nhưng, điều khiến Hà Ninh kinh ngạc là ống thuốc cuối cùng lại ở dạng tiêm.

Chiếc kim tiêm bén nhọn lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. Thị lực của Alpha cực tốt, dù trong bóng tối hắn vẫn nhìn thấy rõ mồn một thứ kia là gì.

Trong nháy mắt, Alpha bỗng nhiên giãy giụa mất kiểm soát, bộ não vốn đang dần bình tĩnh lại dưới tác dụng của thuốc ức chế đột ngột trở nên hỗn loạn khi chạm vào đoạn ký ức tối tăm nào đó.

Kim tiêm… ống dịch… máu… máu… Đừng… đừng mà…!!!

“Đừng lấy nó ra… Vứt nó đi ngay!!!”

Mục Thỉ gầm lên đau đớn.

Sợi xích sắt kêu lạch cạch chói tai khi bị hắn kéo mạnh, kim loại rung lên dữ dội, giống như có thể đứt tung bất cứ lúc nào.

Tim Hà Ninh đập loạn xạ, nhưng bàn tay cậu vẫn ổn định, không hề run rẩy. Cậu giơ cao ống tiêm, tay còn lại không hề do dự ấn chặt đầu Mục Thỉ xuống, sau đó đâm thẳng kim tiêm vào tuyến thể đang nhô lên sau gáy của gã Alpha.

“Hưmmmm ——!!!”

Dưới bàn tay cậu, Alpha phát ra một âm tiết ngắn ngủi, nghẹn ngào.

Tuyến thể bị đâm thủng, đối với một Alpha mà nói, đó là cơn đau bén nhọn.

Đầu Mục Thỉ gục xuống, ống tiêm rỗng rơi xuống sàn nhà tạo thành một tiếng động khô khốc. Hà Ninh lập tức lùi lại một bước, xoay người rời khỏi căn phòng với tốc độ nhanh nhất trong đời.

Khi bước ra ngoài, đối mặt với những ánh mắt kinh ngạc đến sững sờ của đám dị năng giả, Hà Ninh vẫn giữ khuôn mặt vô cảm. Cậu đặt tay lên vai trợ lý, dù đầu ngón tay đã bắt đầu  phát run, nhưng giọng nói vẫn vững vàng và hơi gấp gáp:

“Anh đã nói sẽ chuẩn bị xe cho tôi rời khỏi căn cứ Dawn, đúng chứ?”

Căn phòng sau lưng giờ đây im lìm không một tiếng động.

Người thanh niên bước ra với thân thể nguyên vẹn, ai nhìn vào cũng đủ hiểu cậu đã hoàn thành nhiệm vụ bất khả thi.

Gã trợ lý bị ấn vai sửng sốt trong chốc lát, sau đó mới sực tỉnh, lắp bắp đáp: “Vâng… vâng, đúng vậy…”

“Bây giờ. Ngay lập tức. Tôi muốn rời khỏi đây ngay bây giờ.”

Thanh niên nói.

Hết chương 12

Bình luận cho Chương 12

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 12
Fonts
Text size
AA
Background

Tra Công Hối Hận Chưa?

668 Views 0 Subscribers

Tra Công Hối Hận Chưa?

Đời trước ngược thê, đời này truy thê.

Alpha chó điên lo được lo mất × Beta đời trước xui xẻo bị Alpha...

Chapters

  • Chương 01 Khởi đầu
  • Chương 02 Ác mộng triền miên
  • Chương 03 Ác mộng kết thúc
  • Chương 04 Chó săn hóa điên và sự kiên nhẫn cạn kiệt của “nóc nhà”
  • Chương 05 Bà xã của hắn
  • Chương 06 Liếm kẹo que, ăn cherry (H)
  • Chương 07
  • Chương 08 Muốn tôi chết sao?
  • Chương 09 Mê gian
  • Chương 10 H+
  • Chương 11 Hắn sống hay chết cũng không liên quan gì tới tôi
  • Chương 12 Tôi muốn rời khỏi đây ngay bây giờ
  • Chương 13 Là hắn
  • Chương 14
  • Chương 15 Ý thức thế giới
  • Chương 16
  • Chương 17 Kết thúc

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiBoylove Bất Tử