Boylove Bất Tử
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Đăng Nhập Đăng Ký
Trước
Sau
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Không Có Tiêu Đề359_20260306204902

Tra Công Hối Hận Chưa?

Chương 11

  1. Home
  2. Tra Công Hối Hận Chưa?
  3. Chương 11 - Hắn sống hay chết cũng không liên quan gì tới tôi
Trước
Sau

Chương 11. Hắn sống hay chết cũng không liên quan gì tới tôi.

Khi Hà Ninh tỉnh giấc, điều đầu tiên cậu cảm nhận được chính là đau. Đầu đau, mắt đau, toàn thân trên dưới đều đau.

Cậu định giơ tay lên dụi mắt, nhưng những khối cơ bắp rệu rã chẳng thể chống đỡ nổi một cử động đơn giản. Hà Ninh nâng tay lên nửa chừng rồi lại buông thõng xuống, sự hoài nghi trong lòng lúc này đã chạm đỉnh. Cậu nằm trên giường nhìn trần nhà trước mặt, trong đầu âm thầm suy nghĩ: ngày hôm qua rõ ràng mình chẳng làm gì cả mà nhỉ.

Sau một lúc cố gắng, miễn cưỡng bò dậy Hà Ninh xuống giường, lảo đảo đi rửa mặt qua loa.

Khi vừa vươn vai, cậu vô tình động chạm đến vết thương nơi thắt lưng, cơn đau ập đến khiến cậu phải nghiến răng nghiến lợi. Cậu thầm nghĩ, tại sao đã nhiều ngày trôi qua mà cái eo khốn khổ này vẫn chưa thuyên giảm, chẳng lẽ trận làm tình quá mức bạo liệt hôm đó của Mục Thỉ đã khiến cậu mắc phải “bệnh kín” khó nói nào rồi?

Nghĩ đến khả năng ấy, Hà Ninh lập tức không chút khách khí mà âm thầm thăm hỏi tổ tông tám đời nhà Mục Thỉ.

Toi rồi, chỉ cần cơ thể cậu có vấn đề gì, tất cả đều phải tính lên đầu tên khốn Mục Thỉ!

…

Trong khu căn cứ Dawn, mỗi người dân đều sẽ được phân công công việc tương ứng, Hà Ninh cũng nghiêm túc đi nhận nhiệm vụ như bao người khác. Ban đầu cậu còn tưởng rằng nhiệm vụ của mình sẽ giống như kiếp trước — bị điều đi khai khẩn ruộng đất trong khu căn cứ để đảm bảo sản lượng mùa màng. Nào ngờ khi nhiệm vụ được phân xuống tay Hà Ninh, nó lại biến thành công việc thống kê danh sách những người sống sót trong khu căn cứ, đồng thời phụ trách đăng ký và kiểm kê lương thực.

Xét theo mọi phương diện, nhiệm vụ này tương đương với một công việc “việc nhẹ lương cao” trong thời bình. Rõ ràng người ta có thể trực tiếp miễn cho Hà Ninh mọi việc, nhưng lại cố tình vẽ ra một chức vị nhàn hạ để hợp thức hóa sự ưu ái này. Ngay khi nghe phân bổ, Hà Ninh đã nhận ra sự vô lý lộ liễu đó, nhưng cậu chọn cách im lặng.

Cậu là một người đàn ông khỏe mạnh, cường tráng, thế mà lại không bị lôi đi làm cu li bốc vác, ngẫm lại cũng thừa biết đây là chỉ thị ngầm của ai.

Nhưng đối với Hà Ninh mà nói, điều cậu cần chỉ là một nơi có thể tiếp xúc với nhiều người để thuận tiện hỏi thăm tin tức. Còn làm việc ở đâu thì cũng chẳng có gì khác biệt. Cậu cứ thế “sờ cá” nhàn nhã suốt ba bốn ngày, cuối cùng cũng nắm được thông tin mà mình hằng mong đợi.

Trong ba ngày tới, khu căn cứ Dawn sẽ phê duyệt đợt tị nạn tiếp theo, và một số người sống sót trong thành sẽ được luân chuyển tới các căn cứ lân cận. Đây chính là thời cơ vàng để Hà Ninh đào thoát khỏi nơi này.

Cơn ác mộng kiếp trước của Hà Ninh vốn bắt nguồn từ kỳ động dục của Mục Thỉ. Mỗi lần hồi tưởng lại ngày ấy, cậu lại cảm thấy một cơn buồn nôn dâng trào. Theo trí nhớ của cậu, kỳ động dục của Mục Thỉ lẽ ra phải diễn ra vào tuần sau, hoàn toàn lệch với thời điểm cậu rời đi.

Có nên hạ độc Mục Thỉ trước khi đi không nhỉ?

Ý nghĩ này bất chợt hiện lên trong đầu Hà Ninh.

Tuy nhiên, chẳng bao lâu sau, cậu không còn tâm trí đâu mà tính toán nữa. Bởi lẽ, chỉ một ngày trước khi nhóm dân tị nạn đặt chân đến căn cứ, kỳ động dục của Thành chủ Mục Thỉ đã đột ngột bùng phát.

Nghe thấy tin này, tim Hà Ninh suýt nữa thì ngừng đập. Phản ứng đầu tiên của cậu là lập tức muốn lao về căn phòng nhỏ, khóa chặt cửa lớn, đóng sập cửa sổ, sau đó trùm chăn ngủ một mạch cho đến khi kỳ động dục của hắn kết thúc mới thôi.

Đây thực sự không phải là thời điểm thích hợp để bất kỳ biến số nào xảy ra.

Dù biết rằng hiện tại đã không còn là kiếp trước của mình, nhưng mỗi khi nghe đến hai cụm từ nhạy cảm — “kỳ động dục” và “Mục Thỉ” — Hà Ninh vẫn không khỏi run rẩy. Có lẽ nỗi sợ hãi kia đã ăn sâu vào vào trong tiềm thức, cái đêm mà gã đàn ông như dã thú điên cuồng không ngừng đòi hỏi cậu, dường như vẫn còn hiện ra rõ ràng trước mắt.

Hà Ninh hận.

Hận thấu xương thấu tuỷ.

Trong tất cả những cảm xúc cuộn trào kia, nhiều nhất vẫn là căm phẫn và không cam lòng.

Là một người đàn ông, lẽ ra cậu phải có năng lực che chở cho người khác, vậy mà cậu chỉ có thể nằm dưới thân một gã đàn ông khác, mặc cho hắn giày vò.

Bị sỉ nhục.

Bị cưỡng ép.

Bị bẻ gãy hết thảy ngạo cốt.

Đến cuối cùng, cậu còn bị hắn khinh bỉ rằng cả đời này chỉ là kẻ tầm thường vô dụng…

Cắt ngang dòng hồi ức đau đớn, mỗi lần nhớ lại, Hà Ninh đều muốn cầm dao xiên chết Mục Thỉ, tốt nhất là một xiên kết liễu luôn gã cho rảnh nợ.

Thế nhưng kiếp này… Hà Ninh vẫn bị cưỡng hiếp một lần nữa.

Chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ khiến Hà Ninh ghê tởm đến mức muốn nôn mửa.

Thành chủ của khu căn cứ Dawn cái chó má gì chứ.

Thật sự làm bẩn chữ Dawn — Ánh Rạng Đông.

*

Phía Phủ Thành chủ cách đó không xa đang xảy ra một cuộc náo loạn.

Rất đông người tụ tập trước cổng phủ, chẳng ai dám tiến vào nhưng ai nấy đều tò mò tột độ về cảnh tượng bên trong. Hà Ninh chợt nhớ lại kiếp trước, khi cậu bị áp giải tới gặp Mục Thỉ, đám người này cũng nhìn cậu với ánh mắt hóng hớt y hệt. Trong mắt cậu giờ đây không một gợn sóng, chỉ thấy một nỗi nực cười chua chát.

“Kỳ động dục của Thành chủ tới rồi… Nghe nói vẫn chưa tìm thấy Omega nào tương thích…”

“Không biết thành chủ thích loại pheromone của Omega nào nhỉ?”

“Ê ê, lại có kẻ muốn trèo cao rồi kìa!”

“Nghe nói bây giờ Thành chủ rất kháng cự Omega… vừa nãy tôi còn thấy một Omega được đưa vào, kết quả chưa bao lâu đã bị khiêng ra ngoài.”

Vừa dứt lời, lập tức có người phản bác: “Không phải chứ! Alpha đang trong kỳ động dục làm sao có thể cự tuyệt nổi Omega?”

“Nghe nói Alpha càng mạnh thì yêu cầu đối với Omega càng cao…”

Hà Ninh thầm cười lạnh trong lòng: Sao tụi bây không đưa đại một Beta cho vị Thành chủ tôn kính của tụi bây thử xem? Biết đâu khẩu vị của gã lại độc lạ, chỉ thích Beta thì sao?

Hà Ninh là một Beta, cậu không thể cảm nhận được mùi pheromone trong không khí, nhưng cậu lại thấy nơi này ngột ngạt và u ám đến đáng sợ. Y hệt như kiếp trước. Hà Ninh nhíu chặt lông mày, quyết định lập tức rời khỏi nơi quái quỷ này.

Đúng lúc ấy —

Cánh cổng Phủ Thành Chủ bất ngờ bị mở tung.

Một Omega toàn thân co giật, miệng sùi bọt mép, bị người ta vội vàng khiêng ra ngoài. Những người đang khiêng cậu ta vừa chạy vừa lớn tiếng kêu gọi:

“Bác sĩ! Bác sĩ đâu!”

“Dị năng giả hệ trị thương đâu rồi?!”

Cảnh tượng gấp gáp khiến đám người đứng xem bên ngoài lập tức dạt sang hai bên nhường đường.

“Omega kia tội nghiệp quá… chắc là bị pheromone của Alpha công kích nên mới bị thương?” Có người thấp giọng nói.

“Thành chủ là dị năng giả đứng đầu, lại còn là đỉnh cấp Alpha … nếu bị đánh trúng thì e rằng không chết cũng tàn phế…”

“Chắc chắn là Omega này không hợp ý thành chủ rồi…”

Hà Ninh khẽ cười lạnh một tiếng.Quả nhiên, chỉ cần lửa chưa cháy tới nhà mình, ai nấy đều có thể đứng ngoài xem náo nhiệt.

Nhìn thấy Mục Thỉ gặp chuyện khó chịu, tâm trạng của Hà Ninh ngược lại trở nên rất tốt.

Cậu đứng tại chỗ quan sát thêm một lúc. Bên trong phủ thành chủ không ngừng truyền ra những tiếng động lớn, giống như có người đang đánh nhau hoặc đập phá thứ gì đó.

Hơn phân nửa dị năng giả trong khu căn cứ đã bị triệu tập đến đây. Bởi vì Thành chủ đột nhiên xảy ra chuyện, toàn bộ khu căn cứ Dawn hiện đã bị khẩn cấp phong tỏa, không cho bất kỳ ai ra vào.

Mệnh lệnh chó chết!

Cho dù Hà Ninh đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến đâu thì trong tình cảnh này cũng chẳng có cách nào rời đi ngay được.

Chậc.

Hà Ninh tặc lưỡi một cái.

Rõ ràng chỉ cần thêm một chút nữa thôi là cậu có thể rời khỏi nơi này, thế mà Mục Thỉ lại rớt dây xích đúng vào thời khắc mấu chốt, cứ như thể hắn ta sinh ra chỉ để hành hạ cậu vậy.

Kỳ động dục của Alpha vốn dĩ đã vô cùng khó chiều, với một Đỉnh Cấp Alpha thì sự đáng sợ ấy còn nhân lên gấp bội, huống hồ Mục Thỉ còn đang mang trong mình chứng rối loạn Pheromone quái ác. Hai trạng thái tiêu cực này chồng chất lên nhau, cộng thêm việc hắn khước từ việc tìm Omega để giải tỏa, khiến toàn bộ khu căn cứ mỗi khi hắn tới kỳ động dục đều không khác gì rơi vào địa ngục trần gian.

Bên trong phủ, trợ lý đang run rẩy cầm ống thuốc ức chế trên tay, loay hoay đứng chôn chân tại chỗ mà không biết phải làm gì tiếp theo. Dưới chân gã là vô số mảnh vỡ thủy tinh của những ống thuốc đã bị đập nát. Mùi hương thanh mát từ thuốc ức chế lan tỏa trong không gian, mang lại sự tỉnh táo ngắn ngủi cho mọi người, nhưng ngay sau đó là cảm giác bất lực bao trùm lấy tất cả——

Mục Thỉ không chịu tiếp nhận thuốc ức chế.

Hắn lúc này chẳng khác nào một con thú điên đang tàn phá mọi thứ trong tầm mắt. Sức chiến đấu khủng khiếp của hắn dường như muốn đánh sập tất cả bức tường kiên cố của dinh thự. May mà đội ngũ dị năng giả liên thủ ra tay, dùng dị năng miễn cưỡng trói chặt Mục Thỉ vào bức tường phía sau.

Mạch máu trên cánh tay Mục Thỉ căng phồng như muốn nổ tung, đôi mắt hắn đỏ ngầu long lên sòng sọc đầy tàn bạo. Hắn nghiến răng ken két, quai hàm siết chặt, gân xanh nổi rõ trên cổ. Dáng vẻ mất kiểm soát ấy toát ra một thứ uy áp như muốn hủy diệt cả thế giới.

Pheromone bạo ngược của Mục Thỉ tràn ngập căn phòng rộng lớn, khiến các Alpha dị năng giả khác thậm chí không dám bước lại gần nửa bước. Trong kỳ động dục, việc tiếp cận một Alpha khác chẳng khác nào hành động khiêu chiến trực diện ngay họng súng. Nếu Mục Thỉ bị chọc giận thêm, e rằng hắn sẽ bứt đứt mọi xiềng xích, đứng dậy và đồ sát tất thảy mọi người có mặt tại đây.

Ai cũng hiểu rõ năng lực của Mục Thỉ đáng sợ đến nhường nào, nên tuyệt nhiên không một ai dám ho he đến gần.

Ống thuốc ức chế đầu tiên vừa được đưa ra đã bị dị năng của hắn nghiền nát.Trong tiềm thức, Mục Thỉ đang kịch liệt bài xích thuốc ức chế. Không ai hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra với Thành chủ; họ không thể ngờ kỳ động dục của hắn lại ập đến sớm và dữ dội như vậy. Sự chuẩn bị hoàn toàn bị phá vỡ, người thì hoảng loạn tìm cách áp chế, kẻ thì kinh sợ đến mức tay chân luống cuống, run rẩy không thôi.

Cho đến khi có người đột nhiên đưa ra một ý kiến —

Đưa Omega tới cho Mục Thỉ.

Trong tình huống hiện tại, giải pháp tối ưu nhất dĩ nhiên vẫn là sự kết hợp AO — cặp đôi định mệnh.

Một Omega có mức độ tương thích Pheromone cao nhất với Mục Thỉ lập tức được đưa đến hiện trường. Ban đầu, Omega nọ vô cùng thận trọng tiến lại gần, rồi từ từ giải phóng Pheromone ngọt ngào của mình—

Khi pheromone ngọt ngào của Omega quấn lấy luồng pheromone đang bạo động của Alpha, mọi người dường như đã nhìn thấy một tia hy vọng khi Alpha bỗng chốc trở nên an tĩnh, đôi mắt hắn nhìn về phía Omega mang theo sự dò xét.

Ngay khi tất cả mọi người đều cho rằng biện pháp này đã có hiệu quả, thì —

Tiếng hét kinh hãi của Omega bỗng vang lên, âm thanh ấy giống như một chiếc búa nặng nề đập thẳng vào lòng mọi người, khiến tim họ chùng xuống.

Omega đau đớn ôm lấy đầu, ngã vật xuống sàn nhà lăn lộn, miệng sùi bọt mép, tứ chi co giật liên hồi, hai mắt trắng dã. Mà kẻ tạo ra tất cả những điều này, lại đang đứng đó cười một cách càn rỡ.

Trợ lý không biết Omega xinh đẹp kia được nâng ra như thế nào, gã chỉ nhớ rằng khi Omega được nâng ngang qua bên cạnh mình, thân thể cậu ta vẫn còn run rẩy không ngừng.

Chắc hẳn… cậu ta đã sợ hãi lắm.

Tiếng cười thấm người của Thành chủ vẫn vang vọng khắp phòng, ngay cả khi thể xác bị xiềng xích, tinh thần lực của hắn vẫn đủ sức tấn công vào những con người yếu ớt, biến họ thành những kẻ tàn phế về trí tuệ.

Quá đáng sợ, quá khủng bố! Đối mặt với thực lực tuyệt đối, mọi sự phản kháng đều trở nên vô nghĩa.

Ai đây…

Ai có thể cứu được bọn họ lúc này?

Đúng lúc đó, trong đầu của người trợ lý đột nhiên lóe lên một cái tên.

Gã như phát điên mà lao ra ngoài, chen lấn qua tầng tầng lớp lớp đám đông đang tụ tập, đôi mắt gã không ngừng đảo quanh, điên cuồng tìm kiếm bóng dáng của người thanh niên có diện mạo chẳng mấy đặc biệt kia.

Cuối cùng, gã cũng tìm thấy.

Trợ lý lập tức nắm lấy vai người thanh niên, nhìn cậu ta ngạc nhiên quay đầu lại, gã bỗng “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất. Gã hèn mọn nắm chặt lấy ống quần của người thanh niên, giọng nói gần như khản đặc:

“Cầu xin ngài… tôi xin ngài… Hà Ninh tiên sinh… xin ngài hãy tới gặp Thành chủ…”

Thật ra trợ lý cũng không biết giữa người thanh niên tên Hà Ninh này và thành chủ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Gã chỉ biết rằng Hà Ninh chỉ là một Beta bình thường, thế nhưng hành vi của Thành chủ lại kỳ quái như một kẻ điên, hắn yêu cầu người khác phải chăm sóc thật tốt cho người thanh niên này, nhưng đồng thời lại mạnh mẽ ngăn chặn tất cả những tiếp xúc của cậu với những người khác.

Chính điều đó khiến trợ lý hiểu rằng người thanh niên trước mắt tuyệt đối không đơn giản.

Nói không chừng… nếu là cậu…

Giọng nói của người thanh niên vang lên, bình thản nhưng rõ ràng:

“Tôi từ chối. Tôi không có năng lực giúp các anh.”

Hà Ninh chậm rãi ngồi xổm xuống trước mặt trợ lý. Cậu nghiêng người, khẽ thì thầm vài câu vào tai trợ lý.

“Hơn nữa…”

“Dù hắn chết hay sống… cũng không liên quan gì đến tôi.”

 

Hết chương 11.

 

@lang: ヾ (`ヘ ´) ノ ゙

Tuyệt lắm, con trai ngoan của mẹ!

Bình luận cho Chương 11

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 11
Fonts
Text size
AA
Background

Tra Công Hối Hận Chưa?

668 Views 0 Subscribers

Tra Công Hối Hận Chưa?

Đời trước ngược thê, đời này truy thê.

Alpha chó điên lo được lo mất × Beta đời trước xui xẻo bị Alpha...

Chapters

  • Chương 01 Khởi đầu
  • Chương 02 Ác mộng triền miên
  • Chương 03 Ác mộng kết thúc
  • Chương 04 Chó săn hóa điên và sự kiên nhẫn cạn kiệt của “nóc nhà”
  • Chương 05 Bà xã của hắn
  • Chương 06 Liếm kẹo que, ăn cherry (H)
  • Chương 07
  • Chương 08 Muốn tôi chết sao?
  • Chương 09 Mê gian
  • Chương 10 H+
  • Chương 11 Hắn sống hay chết cũng không liên quan gì tới tôi
  • Chương 12 Tôi muốn rời khỏi đây ngay bây giờ
  • Chương 13 Là hắn
  • Chương 14
  • Chương 15 Ý thức thế giới
  • Chương 16
  • Chương 17 Kết thúc

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiBoylove Bất Tử