Chương 10
Chương 10. Mê gian (H+)
Dạo gần đây, trạng thái tinh thần của Thành chủ dường như đã được cải thiện hơn rất nhiều.
Trợ lý cũng không rõ vì sao mình lại có cảm giác như vậy. Dù sao thì Thành chủ vốn là một Đỉnh Cấp Alpha, dị năng mạnh mẽ đến mức khiến người khác phải e dè, tâm tính lại cực kỳ vững vàng. Theo lý mà nói, gần như không có chuyện gì có thể trực tiếp ảnh hưởng đến sự quyết đoán và bình tĩnh của Thành chủ trong công việc hằng ngày……
Khoảng hai tháng trước, trợ lý bắt đầu phát hiện ra rằng Thành chủ đột nhiên trở nên rất kỳ quái.
Vốn dĩ tính cách của Thành chủ đã thuộc diện âm trầm, khó đoán, nhưng trong suốt quãng thời gian đó, hắn lại càng trở nên xét nét và chi li một cách cực đoan, ngay cả với những tiểu tiết vụn vặt nhất. Dẫu vậy, dưới uy danh của một người đứng đầu thành Dawn, chẳng ai dám hé môi nửa lời oán thán trước những yêu cầu quái đản của hắn.
Theo quan sát của trợ lý, sự bất thường này ban đầu chỉ là những rung cảm quá đỗi nhạy bén, sau đó nhanh chóng biến chuyển thành sự nóng nảy và dễ cáu kỉnh đến mức khó tin. Pheromone Alpha từ người hắn tỏa ra lúc nào cũng mang theo áp lực nặng nề, khiến không gian xung quanh trở nên ngột ngạt. Những lời hắn thốt ra không chỉ sắc mỏng mà còn chói tai, ngay cả một người dày dạn kinh nghiệm như trợ lý cũng cảm thấy áp lực mỗi khi phải đối diện.
Cho đến một ngày, vào nửa đêm, trợ lý đột nhiên nghe thấy âm thanh vật gì đó đổ vỡ.
Trợ lý lập tức lao tới nơi phát ra âm thanh, và phát hiện đó là phòng của Thành chủ.
Đi cùng trợ lý còn có mấy người khác, bọn họ hai mặt nhìn nhau, còn chưa kịp gõ cửa dò hỏi, Thành chủ đã tự mình đẩy cửa bước ra. Hình ảnh trước mắt khiến ai nấy đều bàng hoàng: đầu tóc hắn rối bời, mái tóc ướt sũng dính vào trán, trên quần áo có một mảng nước lớn loang ra, toàn thân hắn đẫm mồ hôi, Pheromone nồng nặc đến mức nghẹt thở ập vào khứu giác mọi người, lẫn trong đó là mùi máu tanh nồng thoang thoảng.
Lúc này, họ mới nhận ra bàn tay đang nắm chặt khung cửa của Thành chủ đẫm máu tươi. Những giọt chất lỏng đỏ thẫm vẫn còn đang nhỏ xuống tí tách, minh chứng cho một vết thương mới toanh vừa được tạo thành.
Trợ lý cẩn thận gọi một tiếng: “Thành chủ…?”
Thành chủ chỉ liếc mắt nhìn họ một cái lạnh lẽo, rồi buông ra một mệnh lệnh ngắn gọn: “Dọn dẹp phòng tắm.”
Dứt lời, hắn sải bước tiến về phía trước. Mọi người theo bản năng vội vã dạt sang hai bên nhường đường, trơ mắt nhìn bóng lưng Thành chủ khuất dần nơi góc ngoặt hành lang mà không một lần ngoảnh lại.
Chuyện này tưởng chừng chỉ là một lát cắt nhỏ, nhưng mỗi khi hồi tưởng lại, trợ lý mới nhận ra đó chính là khởi đầu cho chuỗi ngày suy sụp hoàn toàn của Thành chủ. Manh mối về sự bất ổn đã sớm hiện hữu ngay từ lúc đó.
Thành chủ bắt đầu giam mình trong thư phòng suốt nhiều ngày đêm, điên cuồng xử lý công văn mà không màng tới việc nghỉ ngơi. Mỗi lần phải đưa tài liệu vào phòng, trợ lý đều kinh hồn bạt vía, chỉ sợ bản thân xui xẻo đạp trúng kíp nổ của Thành chủ, rồi bị nổ cho banh xác.
Thỉnh thoảng, trợ lý cũng thấy Thành chủ nhắm mắt nghỉ ngơi. Đang lúc gã thầm mừng vì Thành chủ còn biết quý trọng bản thân, thì đột ngột, Thành chủ như choàng tỉnh sau một cơn ác mộng kinh hoàng. Sự sợ hãi tột độ hiện rõ trên gương mặt Thành chủ, nhưng rồi cảm xúc ấy nhanh chóng bị thay thế bằng cơn phẫn nộ không thể kiềm chế. Trợ lý đã tận mắt chứng kiến chiếc bình hoa quý mà Thành chủ tâm đắc nhất bị chính tay chủ nhân của nó đập tan tành.
Những mảnh gốm vỡ bay tứ tung, đi theo đó còn có trái tim của trợ lý vỡ vụn vì sợ hãi.
Sau đó, Thành chủ không còn làm việc với cường độ cao như trước nữa.
Thành chủ quay trở về phòng ngủ nghỉ ngơi, trợ lý còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì cánh cửa phòng ngủ bỗng nhiên bật mở. Thành chủ đi chân trần, chật vật chạy xộc ra ngoài hành lang, đám nhân viên cấp cao của khu căn cứ Dawn lập tức vây quanh Thành chủ, ai nấy đều sốt ruột hỏi han điều gì đó.
Âm thanh quá hỗn loạn, trợ lý đứng ở phía sau nên không nghe rõ ràng, chỉ có thể miễn cưỡng bắt được vài chữ rời rạc, mơ hồ vang lên giữa đám người.
“…Em ấy tên… tên…?”
Rốt cuộc Thành chủ đã gặp phải chuyện gì? Chẳng lẽ bị đoạt xá? Gã trợ lý thầm hít một hơi khí lạnh.
Tâm sinh lý của Thành chủ thay đổi xoành xoạch. Lúc đầu là mẫn cảm đa nghi, chuyển sang táo bạo dễ giận, rồi lại đến bộ dạng chật vật, kích động và tự hành hạ bản thân như hiện tại.
Trợ lý không biết diễn tả trạng thái Thành chủ ra sao, chỉ cảm thấy dáng vẻ này của Thành chủ trông rất giống một ông chồng bất tài chỉ biết phát rồ khi chứng kiến vợ mình bỏ chạy theo người khác.
Sau đó, Thành chủ thậm chí còn đơn độc xông vào điểm tập kết của đám tang thi để đồ sát. Khi trở về, toàn thân hắn đẫm máu như vừa bước ra từ địa ngục. Hình ảnh Tu La khát máu ấy đã khiến trợ lý gặp ác mộng liên miên suốt nhiều đêm liền. Mỗi lần tỉnh dậy, vừa mở mắt đã phải đối mặt với vị Thành chủ, khiến tinh thần của trợ lý lúc nào cũng căng như dây đàn.
Thế nhưng, người ta có câu: trước cơn bão luôn là mặt biển tĩnh lặng.
Sau vài ngày an nhiên không có chuyện gì, đang lúc trợ lý đắm chìm trong sự thanh thản thì gã chợt bắt gặp cảnh Thành chủ phát động dị năng, bóp chặt cổ bác sĩ, hai mắt đỏ ngầu, giận dữ chất vấn tại sao không thể cứu nổi vị Beta kia.
… Beta?
Như một khán giả đang lót gạch đứng xem, cảm giác đầu tiên của trợ lý là kinh ngạc, cảm giác thứ hai là ‘ủa gì vậy trời?’.
Các Beta trong thành Dawn vốn sống rất khỏe mạnh, khu căn cứ này chưa bao giờ bạc đãi bất kỳ ai. Chẳng lẽ ý thức của Thành chủ đã hỗn loạn đến mức không còn phân biệt được thực ảo nữa rồi?
Chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi, tinh thần của Thành chủ đã tiến sát đến ranh giới của sự sụp đổ.
Mãi cho đến khi mọi người vất vả lắm mới thuyết phục được Thành chủ ra cổng thành để hít thở không khí cho thư giãn một chút.
Kết quả, khi trở về, trạng thái tinh thần của Thành chủ còn kỳ dị hơn trước.
Trợ lý thật sự không biết phải miêu tả cảm giác đó như thế nào. Thành chủ cứ như vừa trải qua một cuộc “chết đi sống lại”. Rõ ràng vài ngày trước còn mơ màng hồ đồ, vậy mà giờ đây bỗng nhiên khôi phục lại vẻ bình thường, thậm chí có phần hoạt bát đến lạ kỳ.
Thành chủ bắt đầu dành sự quan tâm đặc biệt cho một Beta —— thực sự chỉ là một Beta bình thường không hơn không kém.
Trợ lý đã xem qua hồ sơ của người này trong tay Thành chủ không dưới mười lần, vẫn không tìm thấy điều gì đặc sắc.
Điều đáng mừng duy nhất là trạng thái của Thành chủ dường như đang dần dần tốt lên.
Mà hình như Thành chủ đã từng nhắc tới tên Beta này rồi nhỉ?
Trợ lý cố vắt óc suy nghĩ nhưng vẫn không tài nào nhớ ra, đành tặc lưỡi buông xuôi.
Hôm nay đến phiên trợ lý trực, gã lịch sự gõ cửa phòng Thành chủ nhưng không nghe thấy tiếng hồi đáp.
Trợ lý nhíu mày, kiên nhẫn gõ thêm lần nữa nhưng bên trong vẫn im lìm như tờ. Khẽ lẩm bẩm một câu “Xin phép”, trợ lý xoay tay nắm cửa. Không ngờ, cánh cửa vốn thường được khóa chặt nay lại mở ra một cách dễ dàng.
Căn phòng vắng lặng và trống trải, không có bất kỳ độ ấm, tựa hồ như đã lâu không có người ở đây.
Tối qua Thành chủ không về phòng nghỉ ngơi sao?
Trợ lý có chút kinh ngạc.
…… Mà thôi, việc Thành chủ làm, phận làm tôi tớ như gã không có quyền suy xét.
Nghĩ vậy, trợ lý lặng lẽ đóng cửa lại rồi rời đi.
…
Trong khi đó, vị Thành chủ đang được nhớ thương ấy lại đang trốn lui trốn lủi sau gốc cây như một tên biến thái cuồng si. Đôi mắt hắn không rời dù chỉ một giây, âm thầm rình mò thanh niên đang mỉm cười trò chuyện cùng ai đó từ đằng xa.
Diện mạo của thanh niên nọ thuộc hạng thanh tú, khí chất đôn hậu, đặc biệt là khóe môi cong lên cùng ánh mắt biết cười rất dễ dàng chiếm được hảo cảm của người đối diện. Mục Thỉ si ngốc nhìn chằm chằm nụ cười rạng rỡ trên gương mặt Hà Ninh, ngón tay hắn vô thức bấu chặt, dùng sức đến mức găm sâu vào thân cây tạo thành những lỗ hổng xấu xí mà chính hắn cũng chẳng hề hay biết.
Nụ cười của bà xã xinh đẹp quá, bờ môi của em ấy thật quyến rũ… Bà xã, bà xã, bà xã của riêng mình hắn…
Một mặt, Mục Thỉ khao khát được thấy em cười nhiều hơn; mặt khác, hắn lại hận thấu xương kẻ đã khiến em nở nụ cười đó mà không phải là hắn. Những ác niệm tối tăm không ngừng sinh sôi nảy nở trong lòng, hắn muốn giết chết kẻ đã cướp đoạt tầm mắt của em, nhưng rồi lại hèn mọn tự nhủ rằng bên cạnh em có lẽ sẽ chẳng bao giờ có chỗ dành cho mình.
Suốt mấy ngày liên tiếp, sau khi chờ bà xã chìm vào giấc nồng, Mục Thỉ sẽ lặng lẽ ngồi xổm trước cửa phòng, giống như một con chó canh cửa, chỉ để bảo vệ bà xã.
Nhưng tấm ván cửa ngăn cách khiến hắn không thể nhìn thấy bà xã, điều đó làm hắn trở nên vô cùng nôn nóng, hắn điên điên khùng khùng cắn mu bàn tay của mình, trong đầu ngập tràn suy nghĩ: nhỡ đâu bà xã gặp phải chuyện gì bất trắc thì sao, nhỡ đâu bà xã lại trộm uống thuốc sau lưng hắn thì sao……
Phần thịt trên mu bàn tay bị Mục Thỉ cắn xé thường xuyên đến mức da thịt lẫn lộn, máu me bê bết, chỉ có cơn đau thấu xương mới giúp hắn duy trì được chút tỉnh táo mong manh.
Thế là, địa điểm “nằm vùng” của hắn chuyển từ ngoài cửa sang bên cửa sổ. Có những đêm, Mục Thỉ nấp trong bóng tối, mở to đôi mắt vằn tia máu nhìn chằm chằm vào Hà Ninh đang nằm trên giường, cứ thế nhìn suốt một đêm dài.
Cho đến khi Hà Ninh thức giấc, vươn vai đón ánh nắng ban mai. Ngay trước mắt kẻ biến thái kia, vòng eo thon gọn của Hà Ninh lộ ra, làn da trắng mịn để lộ những dấu hôn kéo dài xuống vùng bụng dưới, kéo dài đến nơi kín đáo. Những dấu vết ám muội ấy theo thời gian đã dần nhạt đi.
Mục Thỉ bị cảnh tượng đó cám dỗ đến mức cổ họng khô khốc. Cái mác “bảo vệ chính nghĩa” mà hắn tự gắn cho mình mỗi đêm đã dần biến chất, nhuốm màu dục vọng đen tối.
Từ việc nghiêm túc bôi thuốc cho bà xã, cuối cùng chuyển sang gian dâm bằng ngón tay. Cơ thể bà xã run rẩy dưới sự trêu đùa của ngón tay hắn, rồi chậm rãi rỉ ra chất lỏng ngọt ngào. Mục Thỉ dùng chất giọng âu yếm trách cứ người yêu: “Nước của vợ làm loãng hết thuốc mỡ rồi… Như vậy vết thương sẽ khó lành lắm.”
Ngoài miệng nói lời xót xa, nhưng tay hắn lại thô bạo cưỡng chế tách đôi chân đang muốn khép lại của Hà Ninh. Cửa huyệt sưng đỏ vốn đã gần như khép miệng, nhưng Mục Thỉ vẫn lấy cớ bôi thuốc để dâm loạn thanh niên đang chìm sâu trong giấc ngủ.
Dương vật dưới háng sưng to như sắp nổ tung, Mục Thỉ hít sâu một hơi. Ngay cả khi rút ngón tay ra, những vách thịt non nớt bên trong vẫn lưu luyến không rời, ấm áp và mềm mại đến lạ kỳ, giống hệt cảm giác tuyệt vời khi cự vật của hắn được ngâm bên trong vào buổi sáng hôm đó.
Mục Thỉ vén vạt áo của Hà Ninh lên, lớp cơ bụng mỏng manh của thanh niên trông thật quyến rũ. Hắn lập tức nhớ lại khoảnh khắc khi mình thúc mạnh từ phía sau, bụng em bị dương vật đâm tới mức gồ lên một khối nhỏ, ngay cả tiếng rên rỉ cũng bị đâm thành từng đoạn âm tiết rách nát, vụn vỡ.
Hai núm vú lộ ra giữa không khí, run rẩy và cương cứng. Dấu vết liếm cắn mà Mục Thỉ để lại mấy hôm trước đã biến mất, từ màu đỏ thẫm sung huyết nay khôi phục thành sắc hồng nhạt tự nhiên. Mục Thỉ duỗi tay nhào nặn, rồi cúi xuống si mê bú mút như một đứa trẻ khát sữa.
“Ngọt quá… vợ ơi…”
Răng nanh Alpha vốn dùng để đánh dấu Omega, lúc này lại trở thành công cụ tán tỉnh. Mục Thỉ nhẹ nhàng cắn lên những điểm nhạy cảm trên cơ thể thanh niên, vừa lòng cảm nhận được cơ thể dưới thân khẽ run lên.
Đầu lưỡi hắn tiếp tục quấn lấy đầu ngực, chậm rãi liếm mút. Trong khoang miệng vang lên tiếng mút khẽ, ám muội đến mức khiến hơi thở của bà xã dần trở nên gấp gáp, em khẽ rên vài tiếng, lưng cong lên theo bản năng, cơ thể bắt đầu giãy giụa trong giấc ngủ mơ hồ.
Bàn tay Mục Thỉ cũng không hề nhàn rỗi, hắn đang xoa nắn bầu ngực còn lại, nắm lấy đầu ti mà day mạnh rồi kéo lên. Cơ thể bà xã dưới sự “chăm sóc” tỉ mỉ ấy nhanh chóng nảy sinh phản ứng, dương vật nhỏ xinh của em nửa cương, Mục Thỉ buông tha hai núm vú đã bị lăng ngược đến đỏ tấy, quay sang thực hiện khẩu giao cho em.
Trong mơ Mục Thỉ cũng từng làm điều này, chẳng qua mỗi lần Mục Thỉ tỉnh lại, trong tiềm thức hắn cho rằng đó không phải là mình. Bây giờ, vất vả lắm mới nắm lấy cơ hội thực tại, hắn muốn thực hiện từng thứ, từng thứ một với em giống hệt như trong mộng cảnh.
Trải qua nhiều ngày moi móc dạy dỗ, cơ thể của bà xã đã trở nên rất nhạy cảm, hắn nắm chặt lấy đùi em, chỉ một lúc sau, bà xã của hắn rên rỉ rồi bắn ra thứ chất lỏng trắng đục.
“Sữa của vợ ngon lắm… Anh yêu vợ nhất…”
Mục Thỉ liếm khóe môi, gương mặt hiện rõ vẻ thỏa mãn bệnh hoạn.
Tuy biết rằng nếu hành động quá thô bạo sẽ để lại dấu vết khiến bà xã phát hiện, nhưng Mục Thỉ không cách nào dừng lại. Bà xã thơm quá, hắn không nỡ buông tay.
Cuối cùng, Mục Thỉ giải phóng cự vật đang căng cứng đến phát đau ra khỏi quần, nhắm thẳng vào cửa huyệt đang khép mở của bà xã – nơi vừa được ngón tay nong rộng, dường như đang chờ đợi để được đút no.
Hắn từ từ đâm vào lỗ huyệt chật hẹp của bà xã, thịt mềm bên trong run rẩy, quấn lấy, tiếp nhận sự xâm nhập của hắn.
Sự tiếp xúc tuyệt vời ấy gần như muốn bức điên Mục Thỉ. Hắn thúc mạnh một hơi, đi thẳng vào nơi sâu nhất của lỗ huyệt.
Hà Ninh cảm thấy vô cùng khó chịu khi bị xâm phạm, ý thức giống như đang trôi nổi giữa cơn bão trên mặt biển, lúc chìm lúc nổi, mê man hỗn loạn. Đôi lông mày cậu nhíu chặt, cơ thể thuận theo bản năng mà đưa ra những phản ứng chân thật nhất.
Cửa huyệt của Hà Ninh vốn rất nhỏ, việc nuốt trọn căn dương vật khổng lồ của Alpha đã đạt đến cực hạn, phần da quanh lối vào bị căng ra đến mức hơi trắng bệch, những nếp gấp mềm mại bên trong bị dương vật thô lớn san phẳng, điểm nhạy cảm liên tục bị nghiền nát. Nhục huyệt và dương vật khít khao đến mức chỉ cần Mục Thỉ hơi động đậy một chút cũng có thể kéo theo từng lớp thịt non.
Trúc trắc, chật chội và không hề biết cách chủ động lấy lòng Alpha… nhưng đó lại là điều Mục Thỉ si mê nhất. Cơ thể bà xã hoàn toàn chấp nhận hắn, không một kẽ hở, cảm giác thỏa mãn lập tức lấp đầy dục vọng độc chiếm của một Alpha.
Đầu khấc bị khoang sinh sản thoái hóa sâu bên trong kẹp chặt lấy, Mục Thỉ rên rỉ một tiếng, sướng đến mức suýt chút nữa là “tước vũ khí” đầu hàng.
Hắn biết rõ nơi đó, là khoang sinh sản đã thoái hóa của Beta, bên trong nhỏ hẹp đến đáng thương, nhưng khi đầu khấc cắm vào lại mang tới khoái cảm tột đỉnh. Hắn tưởng tượng nếu được xả tinh vào trong, tinh dịch ấm áp ngâm lấy quy đầu, cảm giác đó chắc chắn còn phê pha hơn cả hít cần sa.
Mục Thỉ gập hai chân Hà Ninh lên, tư thế này giúp hắn đâm sâu hơn nữa. Hắn đè người lên, âu yếm hôn môi em. Động tác này càng khiến dương vật tiến sâu vào nội địa, những tiếng thở gấp yếu ớt của bà xã đều bị chặn lại giữa môi lưỡi hai người.
Dương vật không ngừng nấc nhẹ bên trong, rút ra một đoạn lại thúc mạnh vào. Mục Thỉ nắm rõ từng điểm nhạy cảm trên cơ thể bà xã như lòng bàn tay. Hắn nghiền ép điểm G, kích thích dương vật của bà xã vốn đã mềm nay lại chậm rãi cương lên lần nữa.
“Ha… ưmmm…”
Nước dãi từ khóe miệng Hà Ninh chảy dài, lại bị Mục Thỉ vội vàng liếm sạch. Sắc mặt em ửng hồng như nhuốm men say, hơi thở nóng bỏng phả ra mang theo hương vị tình dục mơ hồ, vòng eo thon mảnh vô thức lắc lư, như đang phối hợp với nhịp chuyển động của Mục Thỉ. Tấm lưng với xương cánh bướm uốn cong thành một đường cung xinh đẹp, khiến bàn tay Mục Thỉ lưu luyến không rời.
“Hưmmm… Đừng động… Đừng… Ha a…”
Những lời kháng cự yếu ớt thoát ra từ cổ họng, mềm mại đến mức giống như đang tán tỉnh hơn là cự tuyệt. Mục Thỉ vừa nghe thấy, dương vật đang vùi sâu trong cơ thể Hà Ninh liền trướng to thêm vài phần. Nếu không phải trong lòng vẫn còn e dè, sợ rằng Hà Ninh tỉnh lại rồi phát hiện ra tất cả, thì hắn thật sự muốn đè bà xã xuống, hung hăng địt suốt cả đêm không ngừng nghỉ.
Hắn bóp lấy vòng eo mảnh khảnh của Hà Ninh, tiếp tục làm tình bằng tư thế nguyên thủy nhất. Từ quy đầu của Hà Ninh rỉ ra một chút chất lỏng trong suốt, nhưng Mục Thỉ lại cố ý dùng tay che kín, không cho em xuất tinh.
“Khó chịu… hưmm hức… Ưmm…”
Hà Ninh trong cơn mê man sốt ruột hẩy mông, dường như muốn tìm kiếm chút khoái cảm để giải tỏa sự bức bối trong cơ thể. Hành động vô thức ấy lại càng khiến Mục Thỉ được lợi. Một cuộc cưỡng hiếp trong cơn mê mộng, dưới những cử động bản năng của Hà Ninh, lại dần dần giống như một màn hợp hoan tự nguyện. Hà Ninh chủ động phe phẩy vòng mông, từng chút từng chút “nhai nuốt” dương vật của Mục Thỉ. Chỉ riêng cảnh tượng ấy thôi cũng đủ khiến Mục Thỉ sung sướng đến mức gần như phát điên.
Hiếm khi nào có một màn hoan ái nhẹ nhàng và cẩn thận đến vậy. Mục Thỉ cố ý trêu chọc, từng bước khiêu khích, dụ dỗ Hà Ninh chủ động đáp lại. Đến khi cặp chân thon dài kia vô thức quấn lên eo hắn, như đang nũng nịu lấy lòng, Mục Thỉ lập tức hạ thấp cơ thể, hung hăng thúc mạnh vào sâu trong nhục huyệt mềm mại.
“Vợ yêu dâm đãng quá.”
Mục Thỉ thè lưỡi len vào giữa hai cánh môi của Hà Ninh, tham lam truy tìm vị nước bọt ngọt ngào khiến tâm trạng hắn càng lúc càng sung sướng.
Mu bàn chân của Hà Ninh kẹp chặt lấy thắt lưng hắn. Khi Mục Thỉ đạt đến cực hạn và xuất tinh, hắn cũng thuận tay buông lỏng sự kiềm chế đang đặt trên dương vật của Hà Ninh. Tinh dịch nóng bỏng của Mục Thỉ vui sướng tràn vào nơi sâu nhất trong cơ thể Hà Ninh, còn dương vật đáng yêu của Hà Ninh cũng mất khống chế, run rẩy phun ra dòng chất lỏng dính nhớp, vấy đầy phần thân dưới của cả hai người.
Cặp chân đang quấn trên lưng Mục Thỉ dần dần trượt xuống. Hà Ninh nghiêng mặt sang một bên, nửa gương mặt vùi sâu vào chiếc gối mềm, hơi thở rối loạn và gấp gáp.
Cuối cùng, trận hoan ái kéo dài và mệt mỏi này cũng kết thúc.
Dù Mục Thỉ vẫn ăn chưa tận hứng, ít nhất nó cũng đủ làm dịu đi cơn khát đang thiêu đốt trong lòng hắn.
Hắn cẩn thận bế bà xã lên để dọn dẹp dấu vết còn sót lại. Khi nhìn thấy tinh dịch từ trong cơ thể bà xã chậm rãi chảy ra, trong lòng hắn thậm chí còn dâng lên một chút tiếc nuối khó tả.
Bàn tay rộng lớn nhẹ nhàng vuốt lại những lọn tóc ướt đẫm mồ hôi trên trán bà xã. Mục Thỉ cúi xuống, đặt lên trán Hà Ninh một nụ hôn dịu dàng đầy yêu thương, sau đó mới với tay lấy tuýp thuốc bôi tiêu sưng đặt bên cạnh.
Hết chương 10.
Bình luận cho Chương 10
Bình Luận
Chương 10
Fonts
Text size
Background
Tra Công Hối Hận Chưa?
Tra Công Hối Hận Chưa?
Đời trước ngược thê, đời này truy thê.
Alpha chó điên lo được lo mất × Beta đời trước xui xẻo bị Alpha...