Boylove Bất Tử
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Đăng Nhập Đăng Ký
Trước
Sau
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Không Có Tiêu Đề359_20260306204902

Tra Công Hối Hận Chưa?

Chương 08

  1. Home
  2. Tra Công Hối Hận Chưa?
  3. Chương 08 - Muốn tôi chết sao?
Trước
Sau

Chương 8: Muốn tôi chết sao?

 

Hà Ninh không biết mình có thể đi đâu, nhưng dù có phải lang thang đầu đường xó chợ, cậu cũng nhất định phải rời khỏi căn phòng của Mục Thỉ ngay lập tức.

Ở kiếp trước, vô số kẻ đã rót vào tai cậu rằng việc leo lên được giường của Thành chủ là một loại phúc phận trời ban. Họ bảo chỉ cần cậu ngoan ngoãn dạng chân, hiến dâng thân xác thỏa mãn dục vọng của Thành chủ, cậu có thể nghênh ngang mà sống tại khu căn cứ Dawn này. Bởi lẽ, chẳng ai ngu ngốc đến mức đi đắc tội với “người tình” của kẻ đứng đầu.

Trong cái thời tận thế, thể xác và trinh tiết là thứ rẻ rúng nhất.

Nhưng Hà Ninh biết rõ cái giá của “phúc phận” đó. Kiếp trước, cậu đã chết dần chết mòn dưới sự sỉ nhục vô tận về thể xác và những lời bạo lực tinh thần từ chính Mục Thỉ. Chính thái độ lạnh nhạt và khinh miệt của hắn đã ảnh hưởng đến cách nhìn của người dân khu căn cứ Dawn đối với Hà Ninh, khiến cậu không còn lấy một tấc đất dung thân.

Mục Thỉ lẳng lặng đi theo sau Hà Ninh như một cái bóng, đầu cúi thấp, trên tay cầm một đôi dép bông..

Hà Ninh thậm chí còn không đủ sức quay đầu lại chửi bới. Cậu chỉ muốn bước thật nhanh, thoát khỏi con rắn độc mang lớp vỏ bọc thâm tình kia.

Nhưng thân phận của Mục Thỉ lù lù ngay đó, chỉ cần là người sống trong căn cứ thì đều nhận ra hắn. Mục Thỉ giống như một bóng đèn hình người di động, đi đến đâu cũng thu hút ánh nhìn của vô số người, mà bị can Hạ Ninh cũng sẽ bị chú ý theo, cậu không muốn vậy.

Mục Thỉ hoàn toàn không có chút tự giác nào.

Mà cũng phải, một kẻ đứng trên vạn người như hắn đâu cần bận tâm đến ánh nhìn của kẻ khác. Hắn chẳng hiểu nỗi khổ tâm của Hạ Ninh, hắn chỉ đang đắm chìm trong cái suy nghĩ lệch lạc rằng: đi theo em chính là cách gián tiếp “đánh dấu chủ quyền”, cảnh cáo đám chó hoang ngoài kia đừng hòng rình mò bà xã của hắn.

Hà Ninh phát phiền vì sự đeo bám đó.

Cơn đau trên cơ thể vẫn nhói lên từng cơn từng cơn, hậu huyệt bị nong ra đến mức gần như không thể co lại, nó ảnh hưởng rất nhiều trong việc đi lại. Dưới lớp quần áo rộng thùng thình là đủ loại dấu vết bầm tím, sự mệt mỏi bám triền lấy tinh thần Hà Ninh không tiêu tan.

Khi cơn tức giận dâng lên, nó lập tức xộc thẳng lên đầu, lồng ngực Hà Ninh bỗng trở nên nặng nề, hô hấp khó khăn, đầu óc choáng váng như muốn quay cuồng.

Nếu đã để tôi sống lại, tại sao lại đối xử với tôi như vậy?

Hà Ninh nghĩ nát óc cũng không hiểu nổi cái gọi là “ý thức thế giới” đang làm trò gì.

Ít nhất ở kiếp trước, Mục Thỉ là vì bước vào kỳ động dục nên mới chộp lấy cậu. Trước đó, cuộc sống của cậu vẫn bình yên. Còn bây giờ? Cậu bị “thịt” ngay từ lúc bắt đầu, rồi sau đó lại phải xem hắn diễn vai nam chính thâm tình hối lỗi.

Thật là nực cười và đê tiện.

Hà Ninh kiệt sức, cậu chỉ muốn nằm xuống ngủ, tốt nhất là khi mở mắt thì cái thế giới này nên bị hủy diệt luôn đi.

Việc nâng lết cơ thể rách nát đi được một đoạn đường như vậy đã là cực hạn của Hà Ninh, cơn đau nhức và sự mệt mỏi trong cơ thể không ngừng tra tấn cậu. Cuối cùng Hà Ninh cũng dừng bước, và ngồi xuống bậc đá bên đường để nghỉ ngơi. Nhưng khi mông vừa chạm vào nền đá lạnh cứng, thì cơn đau nhói ò í e kéo tới.

Lòng bàn chân Hà Ninh đã sưng tấy vì mặt đất gồ ghề, những viên đá nhỏ đâm vào da thịt gây đau râm ran. Vết cắn mà Mục Thỉ để lại trên mắt cá chân tối qua vẫn còn rõ ràng, Hà Ninh nhìn thấy, không khỏi cau mày.

Hành lý của cậu vẫn còn ở phủ thành chủ, ký túc xá trước kia cũng đã bị sắp xếp cho người khác, hiện tại Hà Ninh hoàn toàn không có nơi nào để đi. Cậu giống như một cây tầm gửi bị ép buộc phải bám vào Mục Thỉ để tồn tại, nếu rời khỏi hắn, cậu gần như không thể sống sót trong khu căn cứ.

Hạ Ninh trào phúng cười.

Là vậy sao?

Chán diễn cảnh cường thủ hào đoạt rồi, giờ lại giở trò muốn thuần hóa cậu thành chó sao?

Lẽ ra lúc kiểm tra hành lý ở cổng thành, ngay khi nhận ra sự bất thường của Mục Thỉ, cậu nên quay đầu bỏ chạy.

Một bóng đen cao lớn phủ xuống trước mặt cậu, không cần ngẩng đầu cũng biết là ai tới.

Mục Thỉ lặng lẽ quỳ một gối xuống đất, trầm mặc nâng đôi chân đầy bụi bặm của Hà Ninh lên, muốn giúp cậu xỏ giày. Hà Ninh nhìn dáng vẻ hắn cúi đầu, vừa thâm tình vừa hèn mọn, cho dù bị tát đến nửa mặt sưng tấy, tên khốn này dường như cũng chẳng bận tâm.

Hà Ninh thấy nực cười.

Cậu lạnh lùng dùng chân giẫm lên mặt hắn, gằn từng chữ: “Thành chủ, lấy thân phận của ngài mà đi xỏ giày cho tôi. Không thích hợp lắm nhỉ?”

Hầu kết Mục Thỉ hơi giật giật, chuyện đã xảy ra đến mức này, hắn biết giải thích bao nhiêu cũng vô ích. Nếu bà xã không thích hắn nói chuyện thì hắn sẽ làm người câm cả đời, ngậm miệng phục vụ bà xã là được rồi.

Nhìn đôi chân bà xã đầy vết xước do đá vụn, Mục Thỉ đau lòng không thôi, hắn hận không thể đặt chân bà xã vào lòng bàn tay để che chở, tốt nhất nên dùng đủ loại dược liệu quý hiếm để chăm sóc.

Bà xã nên được yêu chiều, việc khác cứ để Mục Thỉ hắn giải quyết.

Thà làm chó dưới chân vợ, còn hơn bị vợ phớt lờ.

Vì thế Mục Thỉ cứ im lặng để Hà Ninh giẫm lên mặt mình. Hạ Ninh dùng sức ấn mạnh chân đạp mấy cái để trút giận, lại cảm thấy mình không có dị năng là một điều thiệt thòi, nếu có thể dùng một cước khiến Mục Thỉ đổ máu, cậu nguyện đánh đổi cả mười năm tuổi thọ.

Hà Ninh nhấc cao chân, động vào thắt lưng đau nhức, chân bèn hạ xuống, Mục Thỉ lập tức nhanh tay ân cần xỏ giày cho cậu.

Hà Ninh nhìn dấu tay và dấu chân dính bụi in trên mặt Mục Thỉ, trong lòng vừa hả hê vừa buồn cười.

“Thành chủ đối tốt với kẻ tầm thường như tôi, là muốn đổi lấy cái gì?”

Hà Ninh một tay chống cằm, nhìn xuống Mục Thỉ đang ngồi xổm trước mặt, hắn thấp hơn cậu nửa cái đầu. Hà Ninh cứ vậy mà nhìn xuống hắn, khóe miệng gợi lên một nụ cười nhạt: “Tôi không phải định mệnh của ngài, cũng chẳng có cống hiến gì đáng kể cho căn cứ …”

Mỗi câu đều xưng từ “ngài”, như nhát dao vạch rõ ranh giới.

Mục Thỉ chỉ muốn quỳ xuống ôm lấy chân Hà Ninh, ghé đầu vào đầu gối bà xã kể lể rằng bản thân hắn không thể sống mà không có cậu, nếu không hắn sẽ điên mất.

Nhưng Hà Ninh lại tiếp tục nói, giọng bình thản như đang kể lại một sự thật hiển nhiên: “Quả nhiên, loại Beta vô dụng như tôi, làm nô lệ tình dục cũng là một lựa chọn không tồi…”

“Không phải!”

Mục Thỉ lập tức ngẩng phắt đầu lên phản bác, con ngươi hắn run rẩy, hốc mắt đỏ bừng.

Hắn nhìn Hà Ninh thờ ơ cứ như đang trần thuật một câu chuyện có thật nào đó, những cảnh tượng trong giấc mơ kinh hoàng lại ùa về trong tâm trí hắn. Trong cơn mơ đó, tất cả mọi người đều cười nhạo bà xã của hắn, giễu cợt Hà Ninh là nô lệ tình dục của Mục Thỉ, sống như một con điếm ——

“Không phải…… Không phải……” Mục Thỉ cảm thấy cổ họng nghẹn lại.

Trong đám người đó, phải chăng cũng có hắn?

Phải chăng hắn cũng cười cợt bà xã chỉ xứng làm nô lê tình dục của hắn…. Nếu không làm thì…. chỉ có nước chết đi?

Không, không phải hắn, hắn không nói những lời như thế ——

Kẻ cười trong mộng kia không phải hắn, không phải hắn!

Mục Thỉ thống khổ ôm lấy đầu. Hiện thực và những mảnh ký ức vụn vỡ từ giấc mơ chồng chéo lên nhau, những lời Hà Ninh vừa nói, những kẻ trong mộng cười nhạo cùng chỉ chỉ trỏ trỏ Hà Ninh, thậm chí ngay cả bản thân ‘Mục Thỉ’ cũng mặc kệ những tin đồn đó….

Hắn hận đến mức muốn xé nát khuôn mặt của tất cả những kẻ đó, bao gồm cả chính hắn.

Hà Ninh nhìn phản ứng của Mục Thỉ, trong đầu dần dần hình thành một suy đoán.

Cậu khẽ mỉm cười, đưa cổ tay gầy guộc của mình đến sát mặt Mục Thỉ, ghé sát tai hắn thì thầm như một ác ma: “Hay là… ngài thích máu của tôi?”

Kiếp trước, Mục Thỉ bắt nhốt Hà Ninh lại vì máu của cậu có thể xoa dịu tinh thần lực bạo loạn trong hắn. Cậu bị rút máu mỗi ngày, kim tiêm đôi khi cắm vào cổ tay, đôi khi vào cánh tay, có khi là ngay trên cổ. Những cơn đau dạ dày, chứng tuột huyết áp và việc lấy máu liên tục khiến Hà Ninh sống trong trạng thái suy nhược, lúc nào cũng hoa mắt chóng mặt.

Đặc biệt là trong khoảng thời gian bị ép mang thai, nhu cầu vô tận của Mục Thỉ cùng việc lấy máu liên tục khiến Hà Ninh từng nghĩ—

Hắn ta muốn giết chết mình theo cách này.

Đó là sự tra tấn còn khủng khiếp hơn cả việc bị lũ tang thi nhai sống.

Hà Ninh đã từng vô số lần nghĩ đến cái chết, hưng trong tận đáy lòng, Hà Ninh lại luôn cảm thấy rằng người đáng chết nhất phải là Mục Thỉ.

Chỉ tiếc rằng cậu chỉ là một Beta yếu ớt. Với thân phận như vậy, cậu có thể làm gì được một Đỉnh Cấp Alpha, chủ nhân của cả tòa căn cứ hàng đầu?

Lui một vạn bước mà nói, Hà Ninh thà rằng mình chết nhanh cho xong, còn hơn phải tiếp tục sống trong sự tra tấn của Mục Thỉ.

Nếu như sau khi chết, thuốc có thể thẩm thấu vào máu thì tốt biết mấy. Dựa theo tính cách của Mục Thỉ, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua bất kỳ giọt máu nào trên người cậu. Chỉ cần trong máu có lẫn độc tính, đến lúc hắn dùng phải… vậy thì đúng là tuyệt vời.

Coi như đó là sự trả thù cuối cùng, cũng là sự trả thù gián tiếp mà Hà Ninh có thể dành cho hắn.

Mục Thỉ sắp bị Hà Ninh bức đến phát điên rồi.

Cổ tay gầy guộc  đang lộ ra ngay trước mắt hắn, dưới lớp da mỏng nhợt nhạt, mạch máu xanh nhạt nổi rõ, dòng máu vẫn chậm rãi chảy bên trong cơ thể Hà Ninh.

Trong giấc mộng của hắn… cảnh tượng cũng giống hệt như vậy.

Một cây kim tiêm lạnh lẽo xiên vào  cổ tay xinh đẹp, tàn nhẫn rút ra từng ống máu đỏ sẫm.

Đến khi Hà Ninh chết đi, bàn tay ấy cũng buông thõng xuống bên mép giường. Trên cổ tay vẫn còn vết bầm xanh xám do kim tiêm để lại.

Tất cả những hình ảnh trong giấc mơ đồng loạt ùa về trong đầuu, cả người Mục Thỉ bỗng run rẩy dữ dội vì sợ hãi.

Sự kiêu ngạo và tự phụ của hắn… đã thông đồng với tất cả mọi người, từng bước đẩy Hà Ninh đến cái chết.

Thậm chí nhát dao cuối cùng… cũng chính là do hắn tự tay bổ xuống.

Hai đầu gối Mục Thỉ nặng nề quỳ sụp xuống đất, miệng hắn há ra, nhưng cổ họng lại nghẹn cứng, không thể thốt ra nổi một âm tiết.

Hà Ninh chậm rãi đứng dậy, giọng nói thờ ơ như đang nói về một chuyện hoàn toàn không liên quan đến mình.

“Không cần thành chủ phải nhọc lòng lo lắng. Tôi sẽ rời khỏi thành Dawn trong vài ngày tới.”

 

Hết chương 8.

Bình luận cho Chương 08

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 08
Fonts
Text size
AA
Background

Tra Công Hối Hận Chưa?

668 Views 0 Subscribers

Tra Công Hối Hận Chưa?

Đời trước ngược thê, đời này truy thê.

Alpha chó điên lo được lo mất × Beta đời trước xui xẻo bị Alpha...

Chapters

  • Chương 01 Khởi đầu
  • Chương 02 Ác mộng triền miên
  • Chương 03 Ác mộng kết thúc
  • Chương 04 Chó săn hóa điên và sự kiên nhẫn cạn kiệt của “nóc nhà”
  • Chương 05 Bà xã của hắn
  • Chương 06 Liếm kẹo que, ăn cherry (H)
  • Chương 07
  • Chương 08 Muốn tôi chết sao?
  • Chương 09 Mê gian
  • Chương 10 H+
  • Chương 11 Hắn sống hay chết cũng không liên quan gì tới tôi
  • Chương 12 Tôi muốn rời khỏi đây ngay bây giờ
  • Chương 13 Là hắn
  • Chương 14
  • Chương 15 Ý thức thế giới
  • Chương 16
  • Chương 17 Kết thúc

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiBoylove Bất Tử