Chương 06
Chương 6: Công kiếp trước bám vào công kiếp này, tưởng mình nằm mộng, liếm kẹo que, ăn cherry, đè vợ xuống làm thịt.
Hà Ninh: ???
Phân hóa lần hai? Kiếp trước làm gì có chuyện này? Chẳng lẽ mình không phải Beta cho đến lúc chết sao?
Hà Ninh hồ nghi nhìn Mục Thỉ, cảm thấy bệnh tình của tên điên này dường như còn nặng hơn cả kiếp trước.
Mục Thỉ bắt gặp ánh mắt dò xét của Hà Ninh, biểu cảm trên mặt hắn vẫn không thay đổi, ngoại trừ trạng thái hơi điên loạn lúc hai người vừa gặp mặt ban đầu, thì nhìn kiểu gì hắn vẫn giống một thành chủ Dawn cao quý và điềm tĩnh như kiếp trước.
… Chắc hẳn hắn cũng không rảnh đến mức đi lừa một Beta tầm thường như mình đâu nhỉ?
“Thật sao?” – Quả nhiên Hà Ninh đã hoang mang.
Mục Thỉ gần như không thể áp chế nổi ý cười điên cuồng nơi khóe miệng, gân xanh trên mu bàn tay hắn nổi lên, đôi môi mỏng khẽ mở ra. Hắn tiếp tục dỗ dành bà xã ngốc nghếch của mình.
“Hiện tại anh có thể giúp em xác nhận thử.”
Ngay lập tức, pheromone của Đỉnh Cấp Alpha bùng nổ, giăng thiên la địa võng khắp căn phòng. Hà Ninh là Beta, cậu không ngửi thấy gì, cũng không thấy được những sợi pheromone đang hòa cùng tinh thần lực bện thành một sợi tơ mỏng, không nhẹ cũng không nặng chọc vào tuyến thể đã thoái hóa ở sau gáy mình.
Sau gáy Hà Ninh lập tức truyền tới một cảm giác ngứa ngáy kỳ lạ, có chút tê, có chút râm ran, làn da trên cổ giống như bị chà xát mạnh, nóng rực lên.
Hà Ninh theo bản năng đưa tay che cổ lại, sau đó cậu ngẩng đầu lên.
Đập vào mắt cậu là đôi mắt đen kịt của Mục Thỉ.
Hắn từ trên cao nhìn xuống Hà Ninh, giọng nói lạnh lùng:
“Chúng tôi không thể để mặc một Beta chưa rõ tình trạng của mình, thậm chí có thể phân hóa bất cứ lúc nào, tiếp tục sống trong ký túc xá của dân tị nạn.”
Hà Ninh cảm thấy Mục Thỉ đang lừa mình.
Nhưng vấn đề là… Hà Ninh không có bất cứ bằng chứng nào.
Giả vờ giả vịt!
Hà Ninh nghiến răng, cố gắng nuốt những lời mắng chửi đang dâng lên trong cổ họng xuống.
Lúc này Hà Ninh giống như một con mèo nhỏ dám chạy tới quấy rối dã thú, nhưng móng vuốt sắc bén lại bị cắn gãy, cậu chỉ có thể nhe răng trợn mắt, biểu đạt sự tức giận của mình một cách bất lực.
Mục Thỉ sung sướng nheo mắt lại, hắn thật sự không thể mặc kệ bà xã rơi vào nguy hiểm.
Bà xã nhất định sẽ hiểu cho nỗi khổ tâm của hắn.
Nhất định sẽ hiểu.
….
*** đoạn sau là công kiếp trước xuyên vào cơ thể công hiện tại ***
….
Mục Thỉ đột ngột tỉnh giấc giữa đêm dài lạnh lẽo.
Hắn đưa tay chống trán, theo thói quen quờ quạng tìm cốc nước đặt ở đầu giường chỉ chạm vào khoảng không.
Mục Thỉ nhíu mày, hắn có thói quen mỗi tối trước khi đi ngủ đều đặt một cốc nước ở đầu giường. Thói quen này đã kéo dài rất lâu rồi, vậy mà bây giờ lại biến mất.
Hơn nữa… Căn phòng này… Trang trí hoàn toàn xa lạ.
Đây không phải phòng ngủ thường ngày của hắn.
Nỗi kinh hoàng từ sâu trong tiềm thức lại xâm chiếm lấy trái tim, Mục Thỉ xốc chăn xuống giường, chân trần chạy về phía căn phòng dưỡng thai lúc người đó còn sống. Cánh cửa bị hắn thô bạo đẩy ra, một mùi bụi tro nồng nặc xộc thẳng vào mặt khiến hắn không nhịn được mà ho khan.
…… Không đúng, không đúng, không đúng!!
Hắn vẫn luôn cẩn thận dọn dẹp căn nhà này, hắn vẫn luôn bảo vệ rất tốt “ngôi nhà” của họ.
Mục Thỉ đứng trước cửa, cả người như mất hồn. Bụi bặm phủ kín khắp nơi, giống như nơi này đã rất lâu không có ai sinh sống, sàn nhà phủ một lớp bụi dày, tựa như một sợi xiềng xích vô hình siết chặt trái tim hắn.
Ngay lúc đó, cánh cửa của một căn phòng cách đó không xa bỗng mở ra, một thanh niên dụi mắt, thò đầu ra ngoài. Mục Thỉ đằng đằng sát khí quay đầu lại, nhưng ngay khi chạm vào gương mặt ấy, mọi sự phòng bị đều tan vỡ.
Là em… A Ninh của hắn.
Hắn loạng choạng, bước chân vô lực đi về phía thanh niên, trong đôi mắt của đối phương phản chiếu lại dáng vẻ thất thần đến ngu ngốc của hắn.
Thanh niên rõ ràng bị dọa sợ, còn chưa kịp hỏi chuyện gì đã bị Mục Thỉ vội vàng giữ lấy mặt, kéo vào một nụ hôn mãnh liệt. Nụ hôn tới quá đột ngột, khoang miệng ấm áp, đầu lưỡi mềm mại, giữa môi và răng chảy ra dưỡng khí cùng nước bọt.
Động tác của Mục Thỉ quá áp chế, thanh niên bị hắn ép lùi về sau vài bước, Mục Thỉ thuận tay đóng cửa lại, đè người xuống giường.
Hắn giống như một con dã thú đã đói khát quá lâu, ngấu nghiến đôi môi thanh niên, ngăn cản mọi lời phản kháng, chỉ để em phát ra tiếng nức nở.
Quần áo của em bị hắn xé rách dễ dàng, từng nụ hôn rơi xuống một cách tự nhiên, hắn liếm láp cần cổ em, si mê lầm bầm: “A Ninh… cuối cùng em cũng chịu vào giấc mộng của anh…”
Hai tay em bị ghì chặt trên đỉnh đầu. Mục Thỉ đỏ mắt bú mút hai trái cherry đỏ rực trên ngực em như muốn nuốt tất cả thịt vú non mềm vào trong miệng.
Khoang miệng ấm nóng bao trọn, mảnh đất nhạy cảm bị đối xử thô bạo, Hà Ninh bị kích thích nhịn không được giật nảy eo. Còn Mục Thỉ, kẻ gây án chiếm được của ngon, cảm nhận được “bà xã” chủ động đưa vú đến tận miệng, dương vật của hắn hưng phấn đến mức như muốn xuyên thủng lớp vải quần.
Hà Ninh nhìn cái đầu đen đang vùi giữa ngực mình, ký ức kinh hoàng về những lần bị giam cầm, bị xuyên xỏ ở kiếp trước ùa về khiến cả người cậu cứng đờ vì sợ hãi. Cậu giãy giụa, chân tay đập loạn xạ, cậu thống hận sự bất lực của bản thân, không thể phản kháng, chỉ có thể khóc lóc cầu xin hung thủ dừng lại: “Mục Thỉ….. đừng… đừng… không được…..”
Đáp lại cậu là tiếng vải rách bị xé rách.
Mục Thỉ chìm trong cơn hưng phấn điên cuồng vì bà xã đã bước vào giấc mơ của hắn. Đã quá lâu hắn không được nhìn thấy bà xã của hắn, lâu đến mức gần như phát điên rồi.
Hắn vội vã xé toạc chiếc quần ngủ của em, nhìn thấy dương vật nhỏ xinh của em đang hơi ngóc đầu, hắn liền không ngần ngại mà khẩu giao cho em. Mùi hương đặc trưng kích thích mọi dây thần kinh, hắn quấn lưỡi ra sức phục vụ thân cán của em, dùng yết hầu co rút kích thích mắt mã dương vật.
Dương vật của bà xã dưới sự khiêu khích của hắn đã cương lên hết cỡ, Mục Thỉ liếm mút ngon lành như thể đang thưởng thức mỹ vị trần gian.
Hà Ninh đập mạnh vào đầu hắn, miệng không ngừng mắng chửi, nhưng Mục Thỉ lại càng thêm trầm mê. Hắn dùng đôi tay rắn chắc bóp chặt hai chân em, làn da mịn màng khiến mắt hắn đỏ lừ.
Dưới sự kích thích không ngừng nghỉ của Mục Thỉ, cả người Hà Ninh run bần bật, rồi bắn một dòng tinh dịch vào miệng hắn.
Đầu Hà Ninh ngửa ra sau, đường cong cổ đẹp tựa một con thiên nga đang hấp hối – mỹ lệ mà tàn khốc.
Mục Thỉ nuốt hết tinh dịch sền sệt của Hà Ninh vào cổ họng, thậm chí còn cảm thấy chưa đủ, vẫn cố gắng kích thích dương vật vừa mới xuất tinh.
“Ưm…… Ha………”
Hà Ninh kiệt sức, gương mặt vặn vẹo giữa đau đớn và khoái lạc bị cưỡng ép.
“Bà xã… bà xã của anh…”. Mục Thỉ nhìn chằm chằm từng biểu cảm trên gương mặt của người thương, muốn khắc ghi hình ảnh ấy vào tận trong xương tuỷ.
Hắn rất sợ một khi tỉnh dậy khỏi giấc mơ, hắn sẽ không còn được gặp lại bà xã nữa… Bà xã hận hắn rất nhiều… Nhất định em ấy sẽ không vào giấc mơ của hắn nữa…..
Bàn tay hắn trượt xuống, chạm vào lỗ hậu đang run rẩy. Một khắc đó, Hà Ninh giãy giụa càng kịch liệt hơn, làn da cậu ửng đỏ vì tình dục, nhưng trong mắt lại ngập tràn sự căm ghét: “Buông tôi ra,Mục Thỉ.”
Mục Thỉ tự giễu cười một tiếng.
Đúng vậy, nếu hắn làm mấy điều này với bà xã, chắc chắn em ấy sẽ hận hắn, hận đến mức mang theo cả đứa nhỏ cùng tự sát.
Vậy thì cứ để hắn dùng cả đời này, dùng mọi cách đê tiện nhất để bù đắp cho em.
Hà Ninh cảm thấy bàn tay ở nơi tư mật rời đi, chưa kịp thở phào thì một xúc cảm đầu lưỡi ướt át, gợn sóng đã liếm láp lên lỗ huyệt đang khép chặt của mình.
Lưỡi của gã đàn ông như một con rắn linh hoạt chui vào nhục huyệt, liếm mở các nếp uốn. Hà Ninh nắm chặt ga giường đến nhàu nát.
Ghê tởm…… Quá ghê tởm…… Lại bị……
Hai chân cậu bị banh rộng, nơi riêng tư nhất bị mút liếm ngấu nghiến.
Mục Thỉ xoa nắn trứng dái cậu, kích thích mọi ngóc ngách của cơ thể Hà Ninh.
Những hành vi xâm phạm khiến cơ thể cậu dần phản ứng lại, Hà Ninh nghiến chặt răng kìm nén những tiếng rên rỉ đầy nhục nhã.
Lỗ hậu không biết liêm sỉ, bắt đầu hộc ra chất dịch dâm mỹ, Hà Ninh sung sướng run rẩy, Mục Thỉ cảm nhận được sự ướt át, càng thêm điên cuồng ra sức vét mương.
“A ha… Cút… Cút ngay… Mục Thỉ!!” Hà Ninh đạp hai chân lên vai Mục Thỉ, muồn dùng hết sức lực đạp hắn ra.
Mục Thỉ không giận, ngược lại còn thoải mái híp mắt, nghiêng đầu cắn lên cổ chân xinh đẹp của bà xã, rồi liếm láp vết cắn.
Hà Ninh lại một chân đá lên mặt hắn.
Bị em đạp vào mặt, hắn chỉ thấy đôi chân này thơm quá, bị dẫm lên cũng thật dễ chịu.
Mục Thỉ vội vã cởi bỏ quần, dương vật to lớn, dữ tợn dựng đứng giữa không trung. Hắn dùng ngón tay mở rộng nơi đã ướt đẫm của Hà Ninh, lỗ huyệt nhỏ bé của em sau khi được liếm láp đã trở nên ướt át thuận lòng mở ra ôm ấp của nó, dịch nhầy tiết ra dùng để bôi trơn.
Mục Thỉ phết chút dâm dịch lên quy đầu đang cứng phát đau của mình, sau đó đỡ thân dứt khoát ấn mạnh vào.
“Không…!” – Hà Ninh bật khóc.
Đáng tiếc điều này cũng không thể ngăn nổi gã đàn ông đã phát điên, môi Hà Ninh bị hôn xé ngấu nghiến, lưỡi hắn luồn sâu như muốn chạm tới cuống họng cậu. Hắn ta bắt chước động tác làm tình thọc vào rút ra, nửa người trên của Hà Ninh dâm mỹ tồi tệ, nửa người dưới đã bị dương vật thô to của gã đàn ông xuyên xỏ qua.
Tất cả tiếng thét đau đớn của Hà Ninh đều bị chặn lại
Gã đàn ông thúc mạnh, tốc độ nhanh gọn, mỗi lần rời khỏi một chút lại nắc mạnh vào sâu bên trong. Hà Ninh đau tới trắng bệch mặt, gã đàn ông âu yếm cắm lên đầu ti Hà Ninh, giúp cậu phân tán sự chú ý.
Hắn ta rất quen thuộc mọi điểm nhạy cảm trên cơ thể Hà Ninh, mỗi lần va chạm đều đánh thẳng vào nơi đó, khiến lỗ hậu của Hà Ninh tiết ra nhiều dâm dịch bôi trơn hơn, cũng làm cho cơ thể dần dần tìm thấy khoái cảm trong cuộc làm tình.
“Ưm a…… Đừng…… Nhanh quá……”
Mục Thỉ thích nhất là tư thế làm tình chính diện, như vậy hắn có thể nhìn rõ gương mặt đắm chìm trong dục vọng của bà xã. Hắn yêu em rất nhiều, yếu em đến điên dại, cho dù em có đánh chửi, hắn cũng cam lòng chịu đựng.
“Vợ…. vợ ơi….. vợ của anh…..” Mỗi lần đâm sâu như muốn trút hết mọi sự hối hận và không cam tâm vào trong cơ thể em. “Vợ ngọt quá, lúc này trông em thật là đẹp…..”
Từng tiếng rên rỉ của Hà Ninh đều bị rít qua kẽ răng, nước mắt nơi khoé mắt bị gã đàn ông tham lam liếm lấy, sau đó lại dùng đầu lưỡi liếm đôi mắt Hà Ninh.
Chó điên……
Kiếp này cũng…… Thoát không nổi hắn sao……
Hà Ninh nức nở, đôi bàn tay vốn đang siết chặt dần dần buông lỏng theo từng cú va chạm kịch liệt.
Hết chương 6
Bình luận cho Chương 06
Bình Luận
Chương 06
Fonts
Text size
Background
Tra Công Hối Hận Chưa?
Tra Công Hối Hận Chưa?
Đời trước ngược thê, đời này truy thê.
Alpha chó điên lo được lo mất × Beta đời trước xui xẻo bị Alpha...