Boylove Bất Tử
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Đăng Nhập Đăng Ký
Trước
Sau
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Không Có Tiêu Đề359_20260306204902

Tra Công Hối Hận Chưa?

Chương 04

  1. Home
  2. Tra Công Hối Hận Chưa?
  3. Chương 04 - Chó săn hóa điên và sự kiên nhẫn cạn kiệt của “nóc nhà”
Trước
Sau

Chương 4: Chó săn hóa điên và sự kiên nhẫn cạn kiệt của “nóc nhà”.

Hà Ninh ôm hành lý xuống xe, ngoan ngoãn đi theo dòng người xếp hàng chờ kiểm tra hành lý.

Trước khi được phép tiến vào thành Dawn, tất cả người sống sót đều phải trải qua một vòng kiểm tra. Người có dị năng phụ trách xác nhận xem trong cơ thể họ có mang virus hay vật phẩm nguy hiểm nào hay không. Dù sao trong hoàn cảnh tận thế này, tâm lý con người rất dễ rơi vào cực đoan, chỉ cần một kẻ chống đối xã hội trà trộn vào căn cứ, hậu quả chắc chắn sẽ là một trận bạo loạn không thể kiểm soát.

Khi đến lượt mình, Hà Ninh chợt liếc thấy một bóng người đứng trên tường thành.

Chỉ một ánh nhìn thoáng qua, cậu đã nhận ra gã đàn ông đó chính là kẻ mà kiếp trước cậu ghê tởm đến tận xương tủy.

Dù trong lòng đang dậy sóng với biểu cảm “muốn nôn mửa”, nhưng ngoài mặt, Hà Ninh vẫn cúi đầu, ngoan ngoãn dang rộng hai tay để đón nhận luồng dị năng kiểm tra.

“Được rồi, qua bên kia mở ba lô ra kiểm tra hành lý.”

Một luồng ánh sáng xanh nhạt quét qua cơ thể cậu. Ánh sáng ấm áp, quá trình kiểm tra kết thúc rất nhanh, Hà Ninh chuyển sang đội kiểm tra hành lý.

Cậu mở ba lô, lần lượt lấy từng món đồ bên trong ra.

Đa số là thực phẩm khô, một bộ quần áo sạch để thay và vài vật dụng cá nhân thiết yếu. Hà Ninh nhớ rõ khi tháo chạy, cậu chỉ kịp chọn những thứ hữu dụng nhất, còn lại đều bỏ lại.

Lục lọi thêm một lát, Hà Ninh lấy ra một chiếc lọ nhỏ, lật qua chính diện bình để xem, trên thân lọ ghi là thuốc dạ dày.

À phải rồi, dạ dày của Hà Ninh vốn không tốt, vì vậy cậu luôn mang theo loại thuốc này bên mình.

Hà Ninh thầm nghĩ chỉ cần người nọ kiểm tra xong, cậu sẽ cất ngay vào ba lô. Thế nhưng, một cơn đau nhói đột ngột ập đến nơi cổ tay khiến cậu chết lặng, lọ thuốc trên tay cũng theo đó mà rơi rụng.

Một bóng người cao lớn đột nhiên phủ ập xuống trước mặt, Hà Ninh ngơ ngác ngước nhìn, dường như vẫn chưa kịp hoàn hồn sau cơn đau điếng người vừa rồi.

“…Đây là cái gì?”

Gã đàn ông mà Hà Ninh căm ghét nhất đang cầm lọ thuốc của cậu, ánh mắt chăm chăm nhìn cậu, giọng điệu giống hệt như đang thẩm vấn tội phạm.

Hà Ninh nhíu mày. Quả nhiên, chỉ cần nhìn thấy người này thôi, trong lòng cậu đã có bản năng muốn lao tới đập chết hắn.

Nhưng ở thời điểm hiện tại, theo lý thuyết, cậu hoàn toàn không quen biết Mục Thỉ, vì thế Hà Ninh đành nén giận, cụp mi mắt, trả lời bằng tông giọng hơi nghẹn ngào: “Thuốc dạ dày.”

Gã đàn ông thu tay, dửng dưng bỏ lọ thuốc vào túi áo mình.

Hà Ninh khiếp sợ.

Hành động này quá mức đường đột, thế nhưng đối phương lại làm ra như thể đó là chuyện hết sức bình thường. Ngay sau đó, hắn bất ngờ vươn tay nắm lấy tay Hà Ninh, siết chặt với vẻ bất an, hốc mắt hơi đỏ lên, giọng run run: “Anh xin lỗi, vừa nãy… anh đã làm đau tay em.”

Hà Ninh: ?

Đây không phải Mục Thỉ, rốt cuộc đây là ai?

***

Khoảnh khắc bị Mục Thỉ chạm vào, Hà Ninh suýt chút nữa đã theo bản năng hất văng tay hắn ra.

Kiếp trước, cũng chính đôi tay này đã thô bạo ghì chặt vai cậu, sau đó chôn cái thứ kinh tởm đó vào trong cơ thể cậu. Vì thế hiện tại chỉ cần tiếp xúc với hắn thôi, Hà Ninh đã hận không thể lập tức nhảy lùi ba thước để tránh xa.

Cậu thử rút tay ra, nhưng lòng bàn tay người đàn ông nóng hổi như lửa đốt, lực nắm vừa như muốn trói buộc, vừa như muốn khống chế tuyệt đối. Cả người Hà Ninh nổi đầy da gà, tay lại không cách nào rút ra được. Mục Thỉ vẫn cứ nhìn cậu chằm chằm, ánh mắt sâu hoắm như muốn nuốt chửng lấy cậu.

Phiền phức, thật sự quá rắc rối! Hà Ninh nhíu chặt lông mày, thầm rủa không biết tên điên này lại lên cơn gì mà thay đổi thái độ chóng mặt như thế. Nhưng cậu vẫn nhớ rất rõ thân phận hiện tại của mình chỉ là một người mới đến thành Dawn, không quen biết bất kỳ ai, nên Hà Ninh không thể bộc lộ sự chán ghét quá rõ ràng. Cậu đành nặn ra một nụ cười giả tạo: “Không sao, thưa ngài, ngài có thể buông tôi ra được chưa?”

Hà Ninh cố ý cắn nặng chữ “ngài”.

Mẹ kiếp. Tên điên này có thể chú ý đến nhân thiết của mình một chút được không hả! Tin đồn về Thành chủ thành Dawn là một kẻ máu lạnh, mặt liệt không cảm xúc cơ mà, sao giờ lại trưng ra bộ mặt như một con chó đáng thương thế này!

Không. Nói hắn là chó, có lẽ còn là một sự xúc phạm đối với loài chó.

Yết hầu Mục Thỉ trượt lên trượt xuống đầy căng thẳng. Pheromone của Alpha trên người hắn bắt đầu mất kiểm soát mà tràn ra, hắn giống hệt một con khổng tước đang xòe đuôi, cố gắng hấp dẫn ánh nhìn của bạn đời. Bị từ chối thì lập tức lộ ra vẻ đáng thương, chỉ mong bà xã có thể nhìn mình thêm một lần.

Mục Thỉ vốn tưởng rằng cơn ác mộng đã kết thúc, cuộc sống của hắn sẽ quay trở lại như cũ. Thế nhưng ngày qua ngày, nỗi nhớ nhung dành cho thanh niên kia tích tụ như lửa đốt, thiêu rụi trái tim hắn, khiến hắn sống mà chẳng khác nào một cái xác không hồn.

Hôm nay, Mục Thỉ định ra ngoài giải sầu. Khi nghe tin có một nhóm dân tị nạn từ phía Đông thành phố tìm đến, hắn bước lên tường thành với danh nghĩa giám sát, nhưng thực chất chỉ là để tiêu xài thời gian cho bớt trống trải.

Mọi chuyển biến định mệnh đều bắt nguồn từ ý nghĩ tùy hứng ấy của Mục Thỉ.

Ánh mắt hờ hững của Mục Thỉ lướt qua đám đông mệt mỏi bên dưới. Vì phải bôn ba chạy trốn suốt ngày dài, ai nấy đều lem luốc, bụi bặm. Hắn cau mày, nhìn những con người đang rụt rè bước xuống xe, càng nhìn càng khó chịu. Ngay khoảnh khắc định quay lưng bỏ đi, hắn đột ngột bắt gặp một bóng dáng mà hắn cứ ngỡ chỉ tồn tại trong mơ.

Trên người thanh niên trông tương đối sạch sẽ, mái tóc hơi rối nhẹ, vài lọn tóc vểnh lên giữa không trung trông vô cùng đáng yêu.

Khi em ấy bước xuống xe, mắt cá chân xinh đẹp của em lộ ra dưới ống quần, hai tay ôm khư khư hành lý, lúc em giang rộng vòng tay chờ kiểm tra, dáng vẻ ngoan ngoãn ấy cứ như đang chờ được Mục Thỉ ôm trọn vào lòng.

Trái tim Mục Thỉ đập loạn nhịp đến mức phát đau. Hắn như bị kéo ngược trở về giấc mộng kia.

Gương mặt ấy.

Cơ thể ấy.

Từng cử động nhỏ.

Tất cả… đều trùng khớp hoàn toàn.

Mục Thỉ thở dốc, đôi mắt mở trừng trừng, nhìn theo nhất cử nhất động của người thanh niên, không dám bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.

Em ấy còn sống, em ấy chết rồi, em ấy còn sống, em ấy chết rồi…… 

Ý nghĩ hỗn loạn liên tục va chạm trong đầu hắn.

Mục Thỉ ước gì mình có thể nhảy phắt xuống từ tường thành, lao đến trước mặt người kia để xác nhận sự tồn tại của em. Hắn tự véo mạnh vào tay mình, cố gắng dùng nỗi đau thể xác để duy trì chút tỉnh táo cuối cùng.

Thế nhưng —

Chút tỉnh táo ít ỏi ấy đã tan thành mây khói ngay khi hắn thấy em lấy ra một lọ thuốc từ hành lý.

Trong tích tắc, những mảnh vỡ ký ức đau đớn mà hắn vất vả lắm mới chôn giấu được lại hiện lên rõ mồn một: Thanh niên bụng bầu nằm bất động trên giường, xung quanh là những viên thuốc vương vãi và chiếc cốc còn sót lại vài giọt nước…

Mục Thỉ phát điên, giơ tay phát động dị năng đánh văng lọ thuốc trong tay thanh niên, lập tức lao tới trước mặt em, vừa giận dữ chất vấn đó là thứ gì, vừa nhặt lấy lọ thuốc giấu biệt vào người, cho đến khi đối diện với ánh mắt nghi hoặc của đối phương, Mục Thỉ mới bừng tỉnh.

Hắn không còn nghe rõ em đang trả lời điều gì nữa, trong đầu chỉ duy nhất một ý nghĩ: Phải tiêu hủy lọ thuốc chết tiệt đã từng hại chết bà xã của mình.

Mùi hương cơ thể quen thuộc của em chui vào mũi hắn, mắt Mục Thỉ lập tức đỏ hoe. Nhớ lại lúc nãy vì cấp bách mà mình lỡ dùng dị năng làm đau em, hắn vội vàng nắm lấy đôi tay ấy, siết chặt, miệng thì thầm: “Anh xin lỗi, vừa nãy… anh đã làm đau em.”

Hơi ấm từ bàn tay em là minh chứng sống động duy nhất cho thấy người này đang thực sự hiện hữu trước mặt hắn.

Thanh niên nhíu mày, cố gắng rút tay ra.

Tim Mục Thỉ như hẫng một nhịp, cảm giác mất đi lại bùng lên mãnh liệt.

“Xin ngài buông tôi ra.” Giọng nói dịu dàng… nhưng đầy khó chịu.

Mục Thỉ buông tay như bị điện giật, miệng lại nghẹn ngào thốt lên lời xin lỗi. Hà Ninh nhìn hắn với vẻ mặt không thể hiểu nổi.

Đối với cậu, việc Mục Thỉ buông tay ra là chuyện tốt, Hà Ninh lập tức lùi lại, tạo ra một khoảng cách an toàn với hắn. Sau khi thu dọn xong hành lý, cậu quay người rời đi không chút do dự.

Hà Ninh rút một tờ khăn giấy, tỉ mẩn lau kỹ bàn tay vừa bị chạm vào, thầm nghĩ lát nữa phải tìm chỗ nào có nước để rửa lại cho thật sạch.

Mục Thỉ nhìn Hà Ninh rời đi, vội vàng tiến lên đuổi theo, nhưng mấy tên cấp dưới dị năng lúc này lại xúm lại, hồ hởi hỏi: “Thành chủ, sao hôm nay ngài lại rảnh rỗi ghé qua cửa thành thế này?”

Giọng nói ồn ào khiến Mục Thỉ càng thêm cáu bẳn. Hắn không đáp lại, chỉ mải miết nhìn về phía thanh niên, nhưng đối phương đã nhanh chóng chen vào và lẩn khuất trong đám đông tị nạn.

Đồng tử Mục Thỉ co rụt lại vì kinh hãi.

Xong rồi.

Lần đầu gặp bà xã…

Hắn đã làm hỏng mất rồi.

Bà xã sẽ ghét hắn.

Ghét hắn…

Pheromone của Đỉnh cấp Alpha bùng nổ điên cuồng, tạo ra một áp lực kinh người bao trùm lấy không gian.

Những Omega yếu ớt xung quanh gần như không thở nổi, một vài Alpha cấp thấp đã bắt đầu run rẩy. Có người vội vàng lao tới giữ lại Mục Thỉ, nhưng đều bị hắn hất văng một cách thô bạo.

“…Thành chủ…” Người nọ sợ hãi rụt tay về.

Mục Thỉ chỉ tặng cho gã một cái liếc xéo đầy sát khí.

***

 

Hà Ninh đi theo người hướng dẫn đến khu ký túc xá dành cho dân tị nạn.

Mọi chuyện vẫn diễn ra y hệt kiếp trước, cậu được dẫn đến một tòa nhà cũ kỹ, sống trong căn phòng bốn người cùng với ba nam Beta khác.

Nhìn thấy những gương mặt bạn cùng phòng quen thuộc quen thuộc, Hà Ninh mới dần thả lỏng đôi lông mày đang cau có, tâm trạng khá hơn một chút, cậu cất tiếng chào hỏi ba người họ.

Người hướng dẫn đứng một bên đang mải mê nghe điện thoại, không biết đang nói chuyện điện thoại với ai, thái độ vô cùng khép nép, liên tục gật đầu “vâng vâng, dạ dạ”. Hà Ninh cũng không quan tâm, cậu bàn bạc với bạn cùng phòng rồi bắt đầu đặt hành lý lên giường.

“Này, cậu kia, có phải tên Hà Ninh không?”

Hạ Ninh vừa thu dọn xong hành lý, vừa quay đầu đã nghe thấy có người gọi mình.

Hà Ninh quay lại đáp, “Vâng, là tôi.”

“Thành chủ nói tình huống của cậu có chút đặc biệt, giờ tôi sẽ sắp xếp phòng mới cho cậu.” Đối phương lên tiếng.

Đặc biệt? Cậu thì có cái quái gì đặc biệt cơ chứ? Chẳng qua cũng chỉ là một Beta tầm thường, không dị năng, chạy đến đây để tị nạn thôi mà?

Mục Thỉ lại đang giở trò gì nữa đây?

Đôi lông mày vừa mới giãn ra của Hà Ninh lại cau lại. Sống lại một đời rồi, sao thứ âm hồn như Mục Thỉ còn không tan!

Rõ ràng bây giờ Mục Thỉ không thể nào quen biết cậu, nhưng hắn hết lần này đến lần khác làm ra những hành động thái quá, trái ngược hoàn toàn với kiếp trước, suýt nữa làm Hà Ninh cho rằng Mục Thỉ bị người khác đoạt xá.

Vì vậy Hà Ninh lịch sự từ chối: “Tôi nghĩ thành chủ có lẽ nhìn nhầm rồi. Tôi không có gì đặc biệt cả.”

Người nọ gắt gỏng: “Tôi không biết, nhưng đây là lệnh của Thành chủ, cậu đi theo tôi.”

Thái độ của gã rất cứng rắn, có lẽ Mục Thỉ đã dặn dò điều gì đó. Hà Ninh nghiêng đầu ngó sang ba người bạn cùng phòng, bọn họ đều ngơ ngác nhìn cậu.

Phận ăn nhờ ở đậu, Hà Ninh thừa hiểu mình không có quyền phản kháng lại những kẻ nắm quyền hành tại đây.

Dù trong lòng khó chịu đến cực điểm, nhưng ngoài mặt cậu vẫn không tỏ thái độ gì, chỉ nhã nhặn đáp lời rồi xách hành lý đi theo gã.

Băng qua những con phố chính, Hà Ninh càng đi càng cảm thấy bất an, con đường này sao mà quen thuộc đến lạ lùng. Quả nhiên không ngoài dự đoán, tên Mục Thỉ đó đã lệnh cho người dẫn cậu thẳng tới Phủ Thành chủ.

Khi dừng chân, Hà Ninh đã đứng trước một tòa kiến trúc sang trọng, uy nghi. Trước cổng treo một tấm bảng lớn, trên đó là ba chữ “Phủ Thành Chủ” được viết bằng kiểu chữ tao nhã, nét bút cứng cáp mà phóng khoáng, khiến Hà Ninh nhìn đến nghẹn họng trong giây lát.

“Cậu chờ ở đây, lát nữa sẽ có người tới dẫn cậu vào.”

Người dẫn Hà Ninh đến đây nhìn cậu bằng ánh mắt không giấu nổi sự hâm mộ, rồi lại tiếp tục nói thêm: “Ngoại trừ những dị năng giả đã đi theo thành chủ từ buổi đầu thành lập căn cứ, cho tới bây giờ vẫn chưa có ai được đặt chân vào trong Phủ Thành Chủ cả…”

Hà Ninh thầm nghĩ: Cái vận may này tôi cho anh đấy, anh có lấy không?

Nhưng ngoài miệng, cậu vẫn nhạt nhẽo đáp: “Ha ha, biết đâu thành chủ nhìn nhầm người thì sao.”

Người nọ nghe vậy liền gật đầu tán đồng: “Cũng có thể.”

Ngay lúc hai người còn đang trò chuyện, cánh cửa lớn của Phủ Thành Chủ bỗng mở ra, một người đàn ông nhanh chóng bước ra từ bên trong.

Người hướng dẫn vốn đang định trêu chọc Hà Ninh lập tức im bặt, đứng thẳng lưng cung kính: “Kính chào Thành chủ!”

Hà Ninh ngước mắt lên. Người đang tới, còn ai ngoài Mục Thỉ.

Cố nén cơn thôi thúc muốn quay đầu bỏ chạy, Hà Ninh giả vờ ngơ ngác rồi lí nhí chào một tiếng “Thành chủ”.

Ánh mắt Mục Thỉ lập tức sáng bừng lên, hắn bước tới gần thêm một bước, khoảng cách giữa hai người trong chớp mắt đã rút ngắn đi không ít. Người hướng dẫn đang đứng kẹp giữa bọn họ vốn là kẻ rất biết quan sát sắc mặt, vừa cảm nhận được bầu không khí có gì đó không đúng liền lập tức tìm cớ rồi chuồn mất dạng.

“Em tên là… Hà Ninh ư…”

Mục Thỉ nhìn người trước mặt. Bà xã của hắn đứng đó, thấp hơn hắn nửa cái đầu, trong lòng bức thiết muốn được ôm chặt em vào lòng, điên cuồng hít hà mùi hương trên cơ thể em để xoa dịu cơn bão lòng đang cuộn trào.

Thế nhưng sáng nay hắn đã làm hỏng cuộc gặp gỡ đầu tiên với bà xã, hắn tuyệt đối không thể để lại ấn tượng xấu thêm lần nào nữa. Mục Thỉ hung hăng ép con thú đang gào thét muốn phá lồng sắt trong nội tâm mình trở lại, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh: “Sau này em sẽ ở lại Phủ Thành Chủ.”

Bà xã của hắn gầy quá, lại còn là một Beta không có dị năng bảo vệ, giữa chốn tận thế tàn khốc này, chỉ cần xảy ra một chuyện ngoài ý muốn nhỏ bé thôi cũng có thể khiến em mất mạng.

Mục Thỉ hoàn toàn không thể chịu đựng nổi khả năng ấy, hắn phải đặt bà xã ở ngay bên cạnh mình, phải canh chừng em mọi lúc mọi nơi, chỉ có như vậy mới có thể khiến hắn an lòng.

Hắn đã tự tay đốt sạch lọ thuốc chết tiệt kia rồi, trên người em sẽ không còn vật gì nguy hiểm nữa. Chỉ cần hắn canh giữ thật chặt, em sẽ không bao giờ rời bỏ hắn được…

Trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực, Mục Thỉ giấu đôi bàn tay đang run rẩy ra sau lưng, nắm chặt lại.

Thế rồi, hắn thấy bà xã của mình lùi lại một bước.

Hà Ninh dửng dưng đáp: “Thành chủ, tôi không nghĩ mình quan trọng đến mức phải vào ở trong Phủ Thành Chủ.”

Đầu óc Mục Thỉ nhất thời trống rỗng.

Hành động lùi bước của em giống như một nhát dao đâm thẳng vào tim hắn. Mục Thỉ nôn nóng muốn nhào tới ôm lấy em, muốn nói cho em biết rằng em quan trọng với hắn đến nhường nào.

Xin em đừng rời xa anh, nếu không anh sẽ phát điên mất.

Hốc mắt Mục Thỉ đỏ bừng như sắp rơi nước mắt.

Hắn vừa cảm thấy may mắn vì em vẫn còn sống, không giống như trong giấc mộng kia, bị chính tay hắn dày vò đến tuyệt vọng, cuối cùng ôm theo đứa con trong bụng cùng nhau bước vào con đường chết.

Thế nhưng đồng thời, hắn lại cảm thấy tiếc nuối đến đau đớn, bởi vì trước mắt, hắn không có bất cứ lý do nào để tới gần bà xã, không thể chạm vào em, không thể da kề da.

Không sao…

Mục Thỉ tự trấn an mình trong cơn hoảng loạn.

Chỉ cần em còn ở đây là đủ rồi.

Đây vốn dĩ là món nợ hắn thiếu bà xã.

Chỉ cần bà xã còn sống, bà xã muốn gì cũng được.

 

Hết chương 4.

***

 

Logic tra công luôn có kiểu: Hổng sao, mình có thời gian, mình còn cơ hội, mình sẽ khiến em ý tha thứ.

 Có cái l nhé.

Bình luận cho Chương 04

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 04
Fonts
Text size
AA
Background

Tra Công Hối Hận Chưa?

668 Views 0 Subscribers

Tra Công Hối Hận Chưa?

Đời trước ngược thê, đời này truy thê.

Alpha chó điên lo được lo mất × Beta đời trước xui xẻo bị Alpha...

Chapters

  • Chương 01 Khởi đầu
  • Chương 02 Ác mộng triền miên
  • Chương 03 Ác mộng kết thúc
  • Chương 04 Chó săn hóa điên và sự kiên nhẫn cạn kiệt của “nóc nhà”
  • Chương 05 Bà xã của hắn
  • Chương 06 Liếm kẹo que, ăn cherry (H)
  • Chương 07
  • Chương 08 Muốn tôi chết sao?
  • Chương 09 Mê gian
  • Chương 10 H+
  • Chương 11 Hắn sống hay chết cũng không liên quan gì tới tôi
  • Chương 12 Tôi muốn rời khỏi đây ngay bây giờ
  • Chương 13 Là hắn
  • Chương 14
  • Chương 15 Ý thức thế giới
  • Chương 16
  • Chương 17 Kết thúc

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiBoylove Bất Tử