Chương 02
Chương 02. Ác mộng triền miên / Nỗi đau mất đi người thương / Sự dày vò của linh hồn.
Mục Thỉ giật mình tỉnh dậy khỏi giấc mộng.
Trong khoảnh khắc ý thức trở lại, dị năng trong cơ thể hắn bỗng bùng phát mất kiểm soát, toàn bộ đồ thủy tinh xung quanh đồng loạt vỡ nát, âm thanh lanh lảnh vang lên chói tai.
Đáng lẽ hắn nên cảm thấy vui vẻ mới đúng, bởi cơn ác mộng vây hãm hắn bấy lâu cuối cùng cũng chấm dứt vào đêm qua. Hắn đã thoát khỏi giấc mơ về một kẻ mang gương mặt giống mình, nhưng lại sống hèn mọn như một con chó.
Nụ cười vừa kịp nhếch lên nơi khóe môi lập tức lịm tắt. Một ngọn lửa giận vô cớ cùng cảm giác trống rỗng khủng khiếp, như muốn xé toạc tâm trí Mục Thỉ. Hắn vung tay, một quyền đấm thẳng vào vách tường cứng nhắc. Nhìn đống chăn đệm hỗn độn dưới thân, gương mặt hắn u ám đến đáng sợ.
Tiếng động lớn khiến người bên ngoài kinh động. Một đồng đội của hắn vội vàng đẩy cửa bước vào, hỏi: “Mục Thỉ, có chuyện gì vậy?”
Vẻ mặt Mục Thỉ lạnh tanh, tóc trên trán hắn đã dài quá mắt, rũ xuống che khuất ánh nhìn. Bóng tối đổ xuống gương mặt khiến khí chất hắn càng thêm âm trầm và hung hiểm.
Hắn đáp: “Không có gì.”
Mọi chuyện bắt đầu từ khoảng một, hai tháng trước, khi Mục Thỉ Mục Thỉ bắt đầu rơi vào những giấc mơ triền miên không dứt.
Nói ra thì thật nực cười. Thân là một đỉnh cấp Alpha, mang trong mình dị năng cường đại, vậy mà lại bị một giấc mộng nhỏ bé quấn chặt không thoát ra được.
Lần đầu tiên hắn mơ thấy một thanh niên Beta. Khuôn mặt của cậu ta rất mờ nhạt, như bị sương mù che phủ. Hắn chỉ có thể đứng từ xa nhìn cậu trò chuyện, cười đùa với người khác.
Ngay sau đó là màn nâng ly chúc mừng, trong giấc mơ của Mục Thỉ, kỳ động dục của hắn đột ngột bùng phát. Giữa đám đông tầng tầng lớp lớp, “Mục Thỉ” gạt phăng những Omega đang vây quanh, thô bạo duỗi tay tóm chặt lấy bờ vai của thanh niên nọ. Ngay khoảnh khắc đó —
Mục Thỉ tỉnh giấc.
Hắn không bao giờ thừa nhận bản thân là kẻ dễ dàng đánh mất lý trí như trong mộng, càng không tin nổi mình lại có thể đói khát đến mức túm đại một Beta không pheromone, tuyến thể đã thoái hóa để giải tỏa trong kỳ động dục.
Huống chi, hắn vốn mắc chứng rối loạn tinh thần lực nghiêm trọng, nếu không có pheromone xoa dịu thì chẳng thể nào yên ổn. Một Beta ư? Làm công cụ tiết dục thì còn nghe được…
Nhưng trong giấc mơ, thanh niên kia đã kêu lên. Ban đầu là mắng chửi, sau đó là giãy giụa, cuối cùng là hèn mọn cầu xin tha thứ. Hoặc cũng có lúc chỉ còn lại những tiếng rên rỉ tan nát vì đau đớn khi bị hắn đè xuống làm tình. Tinh dịch hòa lẫn với những sợi máu mảnh chảy ra từ tiểu huyệt non nớt. Tất cả những hình ảnh đó khiến dương vật của Mục Thỉ cương cứng đến phát đau.
Sau khi tỉnh dậy, nhìn vết ướt át trên ga trải giường, Mục Thỉ im lặng thật lâu, cảm nhận dương vật vẫn còn căng cứng, nổi rõ dưới lớp vải, trông cực kỳ sung mãn.
Hắn nhíu mày, thầm nghĩ trong mộng bản thân sẽ đói khát dục vọng tới mức này là điểm bất thường, đây tuyệt đối không phải là hắn.
Tối hôm sau, hắn lại rơi vào cảnh trong mơ.
Nhưng lần này, cuộc làm tình đã kết thúc.
Sau khi kỳ động dục qua đi, Mục Thỉ lại khôi phục dáng vẻ của một vị Thành chủ lãnh khốc của căn cứ Dawn. Tên Beta kia bị vứt lại trong căn phòng ngập tràn pheromone. Đối với “hắn”, tất cả chỉ là một sai lầm mà thôi.
Trong mơ, Mục Thỉ như hòa làm một với nhân vật chính, hắn cũng tin rằng đó chỉ là một vết nhơ tình cờ.
Hắn vốn không phải kẻ đói ăn đến mức phải “ăn quàng”.
Tin đồn trong căn cứ nhanh chóng được dập tắt. “Mục Thỉ” tiếp tục lao đầu vào công việc. Tên Beta kia cũng rất biết điều, không hề xuất hiện gây rắc rối. Còn “Mục Thỉ” cũng khá hào phóng, hắn gửi cho Beta một ít nhu yếu phẩm và lương thực quý giá trong tận thế.
Hắn cho rằng mình hạ mình ân ái với một Beta tầm thường, xong việc còn đền bù hậu hĩnh, thế đã là tận tình tận nghĩa lắm rồi.
Lần này tỉnh dậy, Mục Thỉ khá hài lòng với cách hành xử của “mình” trong mơ.
Ở cái thời tận thế này, thân xác và trinh tiết là thứ rẻ rúng nhất. Biết bao nhiêu kẻ, từ Beta đến Omega, đều tìm mọi cách bò lên giường hắn, trút bỏ quần áo để mưu cầu một chỗ đứng. Mục Thỉ khinh bỉ nhất loại người vì sinh tồn mà vứt bỏ tự trọng. Thế nên, tên Beta bị hắn đụ nát kia nếu biết thân biết phận, ngoan ngoãn nhận lương thực rồi biến mất, thì đó là lựa chọn khôn ngoan nhất.
Hắn nghĩ, tất cả cũng chỉ vì mấy đấu gạo mà thôi. Mục đích của Beta kia rõ ràng đã đạt được.
Trong giấc mơ thứ ba, Mục Thỉ lại mơ mình tới kỳ động dục.
Một Omega xinh đẹp được người khác dâng đến. Omega tỏa ra mùi hương pheromone quyến rũ nồng nàn, gương mặt nhỏ nhắn đáng thương, đôi mắt ướt át long lanh, bất cứ Alpha nào nhìn thấy cũng sẽ không kìm lòng được mà ép người xuống háng để yêu thương.
Lần này, kỳ động dục trong mộng ảnh hưởng trực tiếp đến Mục Thỉ. Dù biết mình đang nằm mơ, nhưng sự táo bạo và cuồng loạn không có nơi phát tiết đã khiến Mục Thỉ đánh mất lý trí. Hắn giống như một con thú hoang bị nhốt trong lồng sắt, mùi hương ngọt ngào của Omega không những không xoa dịu được hắn, mà còn kéo hắn xuống vực sâu của sự phẫn nộ.
Cánh cửa được đóng lại đầy ý nhị, trong phòng chỉ còn sót lại một Alpha và một Omega. Chuyện gì sắp xảy ra, ai cũng rõ. Omega dần dần trút bỏ xiêm y, lộ ra làn da trắng nõn non nớt. Alpha thở hồng hộc, đôi mắt đỏ ngầu như muốn xé nát người trước mặt thành từng mảnh.
Thế nhưng, khi Omega đặt tay lên cơ thể nóng bỏng của Alpha, Alpha vốn đang bất động bỗng bùng phát. Hắn chẳng hề báo trước, túm lấy cổ Omega ném thẳng ra ngoài không thương tiếc. Đám người phá cửa mà vào nhìn thấy khung cảnh trước mắt đều sợ ngây người. Alpha trong kỳ động dục cực kỳ đáng sợ, chỉ cần nhìn vào mắt hắn thôi cũng đủ khiến người khác khiếp sợ.
“…Cho ta…”
Giọng Alpha như bị xé ra khỏi cổ họng.
Sự không cam lòng, ghê tởm, phẫn nộ, mọi cảm xúc tiêu cực bị phóng đại vô hạn trong kỳ động dục.
—— Hắn đang khát vọng một Beta.
Thật kinh tởm! Một kẻ tầm thường, không dị năng, có tư cách gì khiến hắn phải điên cuồng như thế?
“Đem hắn… đưa tới cho ta—!”
Hốc mắt Alpha đỏ bừng, tất cả mọi người bị rống mà hoảng loạn chạy đi. Chỉ trong chốc lát, Beta đã bị áp giải tới.
Beta vẫn như cũ, không nhìn rõ mặt, không có mùi pheromone. Mục Thỉ thở hổn hển, hắn cố nhìn rõ gương mặt này, nhưng trước mặt như có một vách ngăn vô hình che khuất, dù hắn đập phá thế nào cũng không thể xuyên qua.
Omega bất tỉnh bị khiêng ra ngoài, cửa phòng lại bị khoá lại. Alpha tiết ra lượng pheromone khổng lồ quét sạch mọi ngóc ngách. Hắn đè nghiến Beta dưới thân, giam cầm mọi sự giãy giụa, một lần lại một lần đòi lấy.
Alpha không biết mình đang tìm kiếm điều gì, hắn chỉ biết vội vàng cắm dương vật cứng phát đau của mình vào trong tiểu huyệt thoái hoá của Beta. Điên cuồng dập cán, cảm nhận khoái cảm khi được thịt non bao bọc và bú liếm, như thể đây là cách duy nhất để làm dịu cơn thịnh nộ của hắn.
Hắn đâm thẳng vào tận khoang sinh sản đáng thương của Beta, phát hiện này khiến hắn hưng phấn điên dại. Nơi đó quá nhỏ, ngay cả đầu dương vật cũng khó tiến vào, nhưng Alpha vẫn hung hăng muốn xông vào, muốn bắn toàn bộ tinh dịch sâu bên trong.
Beta rên rỉ yếu ớt, khắp cơ thể phủ đầy những vết xanh tím do hắn để lại. Chẳng thể phân biệt nổi đây là ngược đãi hay là ân ái.
Sau nhiều lần phóng thích, Alpha dần tỉnh táo, lúc này hắn mới nhận ra mình đang ôm chặt Beta trong lòng, phần thân dưới của cả hai dán chặt vào nhau, mái tóc bông xù của Beta ướt đẫm mồ hôi, Beta dựa vào hõm cổ hắn, hơi thở mong manh cầu xin:
“Buông tôi ra…”
Mục Thỉ giật mình tỉnh giấc.
Kỳ động dục trong giấc mơ giống như kéo dài tới hiện thực, cả người Mục Thỉ khô nóng khó nhịn, chăn lại ướt một mảng.
Nó quá kỳ lạ.
Lần này Alpha cuối cùng cũng nhận ra có gì đó bất ổn.
Những giấc mơ xuất hiện liên tục, cùng một Beta, không thể xuất hiện mà không có lý do.
Hắn bắt đầu tự hỏi về ảnh hưởng của Beta trong giấc mơ của mình.
Hắn không thừa nhận đây là kết quả của việc xứng đôi pheromone, bởi vì Beta không có pheromone.
Mục Thỉ bắt đầu nghiêng về giả thuyết mình bị Beta hạ dược.
Trước khi tận thế, khoa học từng nghiên cứu ra loại thuốc tác động lên pheromone của Alpha, loại thuốc này có thể khiến Alpha, Beta hoặc Omega sinh ra cảm giác ỷ lại, đến kỳ động dục chỉ có thể tìm sự an ủi của người hạ dược.
Do tác dụng quá mạnh, thuốc bị Cơ quan quản lý Alpha cấm lưu hành ngay khi vừa ra mắt thị trường. Dù gì Alpha chính là trời sinh làm kẻ thống trị, sao có thể để thuốc khống chế?
Đúng rồi, chắc chắn là tên Beta đó đã hạ độc mình!
Ý nghĩ này khiến trong lòng Mục Thỉ càng dâng lên sự chán ghét.
Vậy là hắn bỏ qua lời xin tha của Beta trong mộng, chỉ coi tất cả hành động của Beta là chuộc lỗi vì đã dùng thuốc lên người hắn.
Mục Thỉ bắt đầu chờ mong nằm mơ.
Hắn nhất định phải hung hăng bóc trần bộ mặt giả tạo của Beta kia.
Lần thứ tư bước vào giấc mộng, thứ hắn nhìn thấy là một bản báo cáo.
Trong mộng chữ viết mơ hồ, nhưng có một người đang đứng trước mặt hắn, cung kính nói: “Chúng tôi phát hiện… máu của cậu ta… có thể áp chế chứng rối loạn tinh thần của ngài.”
Mục Thỉ nghe thấy giọng mình nói: “Vậy rút máu hắn.”
Khung cảnh xoay chuyển, hai ống máu đỏ thẫm xinh đẹp được dâng lên.
Một người cầm lấy kim tiêm, bơm máu vào trong cơ thể Mục Thỉ, Mục Thỉ đột nhiên cảm nhận được sự thư thái chưa từng có, nỗi buồn bực thâm căn cố đế dường như được hoà loãng với máu.
Phương pháp chữa trị đã được tìm thấy.
Hình ảnh lại chuyển dời, hắn đang ngồi trịch thượng trên bàn hội nghị, nhìn xuống thanh niên với nước da tái nhợt.
Vẫn không nhìn rõ mặt. Nhưng Mục Thỉ không để bụng, hắn biết mẫu máu dùng để ổn định tinh thần lực là của chính Beta trước mặt này. Là của tên Beta bị hắn đụ nát qua hai lần, càng nghĩ, hắn càng thấy chán ghét.
Là cậu ta, lại là cậu ta, vì cái gì vẫn là cậu ta?
Bực bội, bực bội, bực bội.
Mục Thỉ không biết bản thân đang lâm vào trong loại cảm xúc gì. Trong căn phòng ngột ngạt, hai bản hợp đồng được đưa ra, người thanh niên đưa tay in lên nghiên mực, rồi ấn dấu tay đỏ tươi của mình lên bản hợp đồng, sau đó ấn sau đó nâng mắt nhìn hắn ——
Lúc này, Mục Thỉ mới nhìn thấy rõ, Beta ấy có đôi mắt long lanh và xinh đẹp đến lạ thường.
Hắn đưa tay ra, để lại dấu vân tay của mình trên hợp đồng, sau đó rời khỏi phòng họp không một lần ngoái đầu.
Đêm đó, hắn nhận được tin Beta đã chuyển sang căn cứ khác.
Và để lại một ống máu.
Mục Thỉ tỉnh dậy với nụ cười đắc ý trên môi.
Đúng rồi, kết quả này mới là thứ hắn muốn, chỉ là một Beta, còn giả vờ thanh cao ——
Ngày hôm đó tâm tình của Mục Thỉ rất tốt, đối đãi với cấp dưới cũng khoan dung hơn rất nhiều, thậm chí buổi tối trước khi đi ngủ còn rất vui vẻ uống một ly rượu vang đỏ.
Giấc mơ thứ năm.
Đây là kỳ động dục đầu tiên sau khi Beta rời đi.
Khi nhân viên lấy ống nghiệm chứa máu ra khỏi két sắt, còn chưa kịp mở ra đã bị Alapha nổi điên cướp lấy.
“….Cút!”
Tay Alpha nắm chặt ống nghiệm, đuổi tất cả mọi người ra khỏi lãnh thổ của mình.
“Bẩn rồi…….”
Hắn lo lắng lau chùi thành ống nghiệm, vừa nãy có người dùng tay bẩn chạm vào ống nghiệm, lửa giận nổi lên như muốn đốt cháy tim hắn, ánh mắt Alpha lạnh băng như muốn giết người. Hắn đoạt lại ống nghiệm, siết chặt tất cả chúng trong tay.
Sau đó mở nắp. Mùi máu tanh nhàn nhạt bị pheromone nồng đậm nuốt chửng, Alpha liếm liếm miệng ống trước, rồi sau đó một hơi uống cạn ống máu.
Một ống, hai ống, ba ống… Hết rồi.
Cơn xao động dịu đi, nhưng sự tỉnh táo lại mang theo nỗi khát khao điên rồ.
Hắn loạng choạng mở cửa, khàn giọng ra lệnh: “Đưa hắn trở về. Ta cần máu.”
Không ai dám trái lệnh. Nhưng ngay sau đó, vị Thành chủ vốn tính khí bất định lại đổi ý: “Ta tự mình đi.”
Bọn họ gióng trống khua chiêng đi vào căn cứ của Beta, Beta bị bọn họ xách ở trong tay. Beta rời khu căn cứ Dawn hơn một tháng, có vẻ hồng hào, có da có thịt hơn hẳn.
Alpha khẽ bật ra một tiếng cười nhạo. Trong mắt hắn, những thớ thịt mới lớn ấy chẳng qua chỉ là cái giá Beta dùng thân thể mình đổi lấy. Dù sao với cái thân thể dâm đãng kia của cậu ta, ắt hẳn sẽ có không ít kẻ sẵn lòng hưởng thụ.
Ác niệm trong lòng Alpha không sao kiềm chế được mà trỗi dậy.
Beta đỏ hoe mắt nhìn hắn, giọng run run hỏi: “Vì sao anh vẫn còn tới quấy rầy tôi?”
Lời ấy lọt vào tai Alpha lại chẳng khác gì một câu chuyện cười. Ý cười dâng lên trong lồng ngực nhưng không bật thành tiếng, chỉ lặng lẽ dừng lại nơi khóe môi, hóa thành một độ cong lạnh lẽo, hờ hững.
“Cậu chết rồi, ai cung cấp máu cho tôi?”
Trong tận thế, một người bị nuôi nhốt, lại là một chuyện đáng được mong đợi.
Hắn chỉ muốn nuôi một nô lệ máu. Hắn cho Beta ăn uống đầy đủ, không để thiếu thốn thứ gì. Chỉ riêng điều đó thôi, đặt trong thời đại này, cho dù ai nghe xong cũng sẽ cam tâm tình nguyện mà chấp nhận.
Alpha phớt lờ mọi phản kháng của Beta, cho đến khi Beta nói rằng cậu ta sẽ kết hôn với người khác và có con.
Không cho phép.
Tay Alpha đang bóp chặt lấy mặt Beta, Những ngón tay mạnh đến mức gần như muốn bóp nát xương.
Nhưng hắn nhìn không rõ.
Không nhìn rõ.
Không nhìn rõ.
Không nhìn rõ gương mặt của Beta.
Đồng tử hắn co rút dữ dội.
Không cho phép.
Không cho phép.
Không cho phép.
“Tôi cần máu đảm bảo chất lượng.”
Alpha lạnh lùng nhả từng chữ, thanh âm khô khốc như băng. Khoảnh khắc đó, Mục Thỉ hiểu ‘Mục Thỉ’: “Vậy nên, cậu chỉ có thể sinh con cho tôi.”
Tử cung của Beta lại được khai phá, cho dù không phải kỳ động dục, Alpha cũng vẫn đụ cậu lên bờ xuống ruộng.
Tay chân Beta đều bị giam cầm. Điều đó khiến Alpha cảm thấy cực kỳ thoả mãn trong tâm lý.
Cậu không thể chạy, không thể trốn, cũng không thể chống cự. Dù những màn làm tình khiến cậu thoải mái hay không thoải mái, hai bàn tay của cậu luôn siết chặt lại như một con cá sắp chết — khớp xương căng cứng, gân xanh nổi lên.
Rất đẹp.
Giấc mộng này kéo dài đến vô tận. Thậm chí ngay cả Mục Thỉ cũng không biết, liệu bản thân có ngày tỉnh lại hay không.
Hắn không thể phân biệt được thứ cảm xúc mình dành cho Beta — kẻ mà hắn thậm chí còn không biết tên — rốt cuộc là hận ý, hay chỉ đơn thuần là ham muốn.
Hoặc, cũng có thể là trường hợp xấu nhất. Hắn đã sinh ra cảm giác ỷ lại với Beta này.
Tình yêu? Vì yêu mà ỷ lại? Do thuốc sao?
“Mục Thỉ” không thể lừa dối chính mình, hắn đã cho người điều tra thân thế của Beta, ngoại trừ cột tên tuổi bị làm mờ, toàn bộ cuộc đời của Beta đều trong sạch vô tội, không có bất cứ dấu vết nào cho thấy cậu có động cơ mua loại thuốc kia.
Vào ngày Beta mang thai, Alpha đã đích thân mở còng tay và xiềng xích cho Beta.
Sau khi làm tất cả những điều này, hắn rời đi không hề do dự, hắn sợ hãi bản thân khi ở bên Beta sẽ trở nên không giống mình.
Mục Thỉ bức thiết cần một lý do.
Một lý do đủ thuyết phục để chứng minh rằng hắn không hề muốn giữ Beta bên cạnh.
Tin đồn bắt đầu lan khắp căn cứ, người trong căn cứ đều cười nhạo người thanh niên mang bụng bầu, cười nhạo cậu là con điếm đã leo lên giường của thành chủ, bản thân rõ ràng là Beta mà cũng dám dùng thuốc để mang thai hạt giống của ngài.
Nghe nói thành chủ đối xử với cậu ta cũng không tệ lắm cho dù cậu ta làm ra chuyện vô liêm sỉ như vậy, ngài ấy cũng không đuổi cậu ta đi. Thành chủ quả nhiên là người nhân từ.
Mục Thỉ nghe được những lời đó. Lần đầu tiên, hắn bật cười.
Nhìn xem, tất cả mọi người đều coi thường cậu, tại sao cậu còn giả bộ cao thượng trước mặt tôi?
Máu của thanh niên vẫn bị rút đều đặn, Mục Thỉ rất thích cảm giác nhẹ nhõm này, cách dùng thuốc đã thay đổi từ truyền chuyển sang uống, mùi máu khiến người ta phát ớn, nhưng Mục Thỉ lại si mê đến mức gần như nghiện.
Cho đến một ngày, bác sĩ bước vào báo với hắn rằng thanh niên đã ngất trong lúc rút máu.
Mục Thỉ cuống quít đứng bật dậy, muốn đi xem nhưng ngay khi bước ra bước đầu tiên, hắn lại đột nhiên dừng lại.
Hắn cười lạnh nói: “Chỉ là một ống máu thôi mà, yếu ớt đến vậy sao?”
Bác sĩ khẽ nói: “Cậu ấy đang mang thai. Việc rút máu trong thời kỳ mang thai sẽ khiến cơ thể cực kỳ suy nhược… có thể sẽ…”
Có thể sẽ thế nào? Mục Thỉ không hỏi thêm.
Bác sĩ cũng nhìn ra thái độ của hắn, im lặng rời đi. Chưa bao lâu sau, ông ta quay lại với một ống máu.
Mục Thỉ nhìn ống nghiệm, đột nhiên, trong tim hắn nhói lên một cơn đau kỳ lạ.
Hắn trở nên đứng ngồi không yên, cuối cùng vẫn bước ra khỏi văn phòng, đi dọc hành lang với những bước chân bồn chồn.
Cho đến khi đứng trước cửa phòng của thanh niên.
Nơi này rất yên tĩnh, không khí mát lạnh, một căn phòng cực kỳ thích hợp để dưỡng thai.
Mục Thỉ đẩy cửa bước vào, một cái lọ rỗng lăn đến bên chân, nhưng hắn không để ý, trong mắt hắn chỉ có cánh tay gầy gò buông thõng bên mép giường.
Trái tim hắn như ngừng đập.
Mục Thỉ bước đến gần, nhìn mái tóc mềm mại của thanh niên rũ xuống trán, trên môi vương một vệt máu.
Lần này, Mục Thỉ cuối cùng cũng nhìn thấy rõ gương mặt của người thanh niên.
Vài viên thuốc không rõ tên vương vãi trên bàn, trong chiếc cốc nhựa chỉ còn sót lại vài giọt nước.
Mục Thỉ dương như phát điên bế thanh niên, lao ra ngoài, nhưng mới đi được nửa đường, hai chân hắn bỗng mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất. Hai cánh tay run rẩy đến mức không thể nâng nổi thân thể thanh niên.
Hắn bất lực nhìn thanh niên bị mình quăng ngã xuống đất, máu tươi loang lổ.
Mục Thỉ bừng tỉnh.
Hắn thở từng ngụm từng ngụm phì phò, cảm xúc quay cuồng khiến hắn buồn nôn. Hắn lao vào phòng tắm, bám vào bồn rửa mà nôn khan.
Hắn dùng nước lạnh tạt lên mặt, ngước mắt nhìn gương, nhưng hình ảnh trong gương lại biến thành người thanh niên ấy. Bộ dạng nhắm mắt, không còn hơi thở.
“Đừng…… Đừng mà…….”
Mục Thỉ mê muội vươn tay muốn bế lấy thanh niên chạy đi cầu cứu, nhưng không thể chạm vào dù chỉ một sợi tóc của thanh niên.
Đôi mắt hắn đỏ quạch vì lo lắng, cho đến khi đầu ngón tay truyền đến cơn đau rát.
Lý trí quay trở lại
Làm gì có thanh niên nào sắp chết ở đây.
Chiếc gương đã bị hắn cào nát, mảnh kính vỡ và đầu ngón tay trầy xước, tất cả đều chứng minh rằng, vừa rồi mọi thứ chỉ là ảo giác mà thôi.
Mục Thỉ đứng tại chỗ, tự đấm mạnh vào mình.
“…Chỉ là mơ thôi.”
Hắn chậm rãi ngẩng đầu, lau sạch vết máu, lại khôi phục dáng vẻ vị Thành chủ lạnh nhạt như xưa.
Hết chương 2.
@lang: Hả dạ!
Bình luận cho Chương 02
Bình Luận
Chương 02
Fonts
Text size
Background
Tra Công Hối Hận Chưa?
Tra Công Hối Hận Chưa?
Đời trước ngược thê, đời này truy thê.
Alpha chó điên lo được lo mất × Beta đời trước xui xẻo bị Alpha...