Boylove Bất Tử
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Đăng Nhập Đăng Ký
Sau
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Không Có Tiêu Đề359_20260306204902

Tra Công Hối Hận Chưa?

Chương 01

  1. Home
  2. Tra Công Hối Hận Chưa?
  3. Chương 01 - Khởi đầu
Sau

(có thể bạn chưa biết, để đọc novel nền trắng – chữ đen, bạn hãy ấn bảo biểu tượng hình tròn ở góc bên phải màn hình nhé!~)

Chương 01.

Chiếc xe buýt bất chợt xóc mạnh.

Hà Ninh ôm chặt ba lô trong lòng, mí mắt khẽ động rồi chậm rãi mở ra.

Cậu vừa bừng tỉnh sau một giấc ngủ sâu, tầm nhìn vẫn còn vương lại chút sương mờ mông lung. Sau khi đảo mắt nhìn quanh, Hà Ninh nhận ra những người đồng hành xung quanh cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, ai nấy đều rã rời, gục đầu ngủ thiếp đi trong cơn mệt mỏi triền miên.

Hà Ninh lại nhắm nghiền mắt.

Và lần này, cậu nhận ra thế giới này.

【 Tận Thế Tuyệt Vọng 】

Ngay khi cái tên ấy hiện lên, thần trí cậu đột nhiên run rẩy dữ dội.

Thế giới trong【Tận Thế Tuyệt Vọng】… cậu quá quen thuộc rồi.

Bởi vì… Đây là thế giới cậu từng tới.

Ở thế giới đó, Hà Ninh chỉ là một quân cờ tầm thường trong căn cứ cứu trợ mang tên “Dawn” (Ánh Rạng Đông). Và kẻ dẫn dắt nhóm dân tị nạn khốn khổ của bọn họ lại chính là “đứa con của định mệnh”, nhân vật chính của thế giới này.

Bối cảnh thế giới là một cuộc sinh tồn nghiệt ngã giữa thời tận thế. Nhân loại đứng bên bờ vực diệt vong buộc phải thức tỉnh dị năng để chống lại làn sóng tang thi điên cuồng. Giữa đống tro tàn, những nhà lãnh đạo kiệt xuất đã dựng lên các khu căn cứ, từng bước mở rộng và phát triển. Những nơi ấy dần trở thành khu vườn địa đàng cuối cùng của nhân loại giữa thế giới đổ nát.

Lúc ấy, căn cứ Dawn – nơi Hà Ninh sống, chínhlà một trong những khu căn cứ lớn mạnh nhất.

Cũng phải thôi, dù gì thì nó cũng là thế lực được “đứa con của trời” dẫn dắt cơ mà….

Trong thế giới này, cuộc đời của nhân vật chính đúng nghĩa là một cuốn sảng văn.

Trước khi tận thế xảy ra, hắn đã thức tỉnh dị năng.

Sau tận thế, một mình hắn thống lĩnh cả một vùng trời.

Hắn không ngừng thu nạp nhân tài, vơ vét tài nguyên, không ngừng tôi luyện sức mạnh đến mức cực hạn. Cuối cùng, chính hắn là người dẫn dắt nhân loại đánh bại Tang Thi Vương, bào chế ra thuốc ức chế virus, trở thành vị cứu tinh vĩ đại.

Ban đầu, đây vốn chỉ là một câu chuyện thăng cấp đánh quái đầy nhiệt huyết. Thế nhưng, chẳng ai ngờ nổi ‘ý thức thế giới’ lại quái thai đến mức lồng ghép thêm yếu tố giới tính ABO vào trong đó.

Nhân vật chính của thế giới là Alpha mạnh nhất, bên cạnh hắn là Omega mạnh nhất. Pheromone của hai người tương hợp hoàn hảo. Trong thời tận thế tăm tối ấy, họ cùng nhau viết nên một câu chuyện tình yêu vĩ đại.

Còn Hà Ninh? Cậu chỉ là một Beta tầm thường, trà trộn trong đoàn người chạy nạn để tìm một chỗ dung thân, trở thành một tế bào nhỏ bé không ai hay biết.

Lúc ấy, cậu thậm chí còn chưa thức tỉnh dị năng.

Nhưng Hà Ninh cũng chẳng bận tâm bản thân có thức tỉnh dị năng hay là không. Trong căn cứ có hàng vạn người bình thường như cậu, mọi người đều miệt mài dâng hiến sức lao động để xây dựng căn cứ và duy trì hoạt động của nó.  Đó là một dạng “bình thường” đầy vĩ đại.

Bước ngoặt thật sự xảy đến là trong một lần căn cứ tổ chức hội thảo.

Nghĩ đến đây, Hạ Ninh nhíu chặt mày.

Cậu vẫn như cũ không thể kiểm soát được cảm giác ghê tởm, buồn nôn, phẫn nộ, thậm chí là căm ghét đối với gã nhân vật chính mà cậu từng coi là niềm hy vọng của nhân loại và là đứa con của trời – Mục Thỉ, một Alpha, hắn đến kỳ động dục ngay tại buổi hội thảo, sau đó vươn tay về phía Hà Ninh.

…Chính đôi bàn tay ấy. Nó đè chặt Hà Ninh xuống. Xé toạc quần áo của cậu. Dễ dàng khống chế mọi sự giãy giụa. Bàn tay thô bạo bừa bãi nới lỏng nơi tư mật của một Beta vốn đã thoái hóa hoàn toàn. Rồi sau đó, cây dương vật to lớn khiến mỗi lần nhớ lại Hà Ninh đều run rẩy sợ hãi… thẳng thừng cắm vào cơ thể cậu.

Đau, trừ bỏ đau vẫn là đau.

Hà Ninh đau đến mức mặt trắng bệch, hơi thở gần như nghẹn lại. Nhưng cậu hoàn toàn không thể ngăn cản Mục Thỉ ra vào trong cơ thể mình, mang theo tinh dịch lẫn cả tơ máu.

Kỳ động dục của Đỉnh Cấp Alpha thường kéo dài rất lâu

Trong suốt khoảng thời gian đó, không có ai đến cứu Hà Ninh. Cậu bị nhốt trong căn phòng chật hẹp, quằn quại dưới thân của Mục Thỉ, không thể di chuyển. Tuyến thể bị thoái hóa sau gáy vẫn luôn ướt máu, Mục Trì không thể rót pheromone của hắn đánh dấu cậu, thế nên hắn phát điên, điên cuồng bơm từng dòng tinh dịch vào sâu trong tử cung đã thoái hoá của Hà Ninh, muốn dùng mùi hương của mình để vây hãm cậu từ trong ra ngoài.

Những ngày đó, thứ duy nhất Hà Ninh được ăn chỉ là dịch dinh dưỡng.

Hà Ninh thậm chí không thể lết xuống giường, dương vật Alpha không lúc nào là không cắm vào lỗ huyệt, không ngừng khai phá tử cung đã thoái hóa, bơm đầy tinh dịch vào bên trong. Cho đến cuối cùng… Không biết Alpha đã thành kết bao nhiêu lần trong cơ thể Beta. Cho đến khi hơi thở Hà Ninh trở nên mong manh. Cho đến khi cơ thể cậu không thể chịu đựng thêm nữa.

Những dấu vết trên người Hà Ninh giống hệt một con búp bê vải bị xé rách, bị chủ nhân vứt bỏ sau khi dùng chán.

Sau khi kỳ nhạy cảm kết thúc, Mục Thỉ lại trở về dáng vẻ của vị quân chủ chuyên chế và độc tài. Hắn vứt bỏ Hà Ninh một mình nằm trong căn nhà đó với cơ thể rách nát tràn đầy dấu vết…. và khoản bồi thường duy nhất, chỉ là vài cân gạo.

—— Trong tận thế, lương thực là vật tư quý giá nhất. Hà Ninh không nhớ nổi mình đã làm thế nào để tắm rửa, rồi lê thân thể đi tìm bác sĩ. Cổ họng khô khốc. Cơ thể yếu ớt như vừa trải qua một trận bệnh nặng. Sau khi tiêm vài mũi thuốc coi như bảo hiểm, ngay lúc Hà Ninh vô lực nhất thì cậu nghe thấy giọng nói thờ ơ của bác sĩ:

“Thành chủ Mục Thỉ mắc chứng rối loạn tinh thần. Cho đến nay vẫn chưa ai có thể xoa dịu được ngài ấy. Thân là một Beta, lại không có dị năng, nhưng cậu có thể giúp ích cho thành chủ, đây cũng coi như là một loại may mắn.”

Hà Ninh nghe xong, cảm nhận duy nhất chính là: Đệt. Ghê tởm vãi.

Cậu lê cơ thể mệt mỏi trở về ký túc xá, dọc đường đi, cậu có thể nghe thấy những lời xì xào bàn tán khe khẽ.

Cuối cùng, cậu chỉ có thể tự an ủi mình.

— Thôi coi như bị súc sinh cắn một cái.

Quả nhiên sau đó, cậu không gặp lại Mục Thỉ nữa.

— Cho đến khi động dục thứ hai của Mục Thỉ đến.

Cậu bị trói gô cổ và đưa đến giường của Mục Thỉ.

Có lẽ chính Mục Thỉ cũng ghét cậu. Hà Ninh không hiểu. Nếu đã chán ghét cậu như vậy, tại sao hắn còn muốn tiếp tục? Rõ ràng cậu không có pheromone, hắn chỉ cần tìm người khác là được.

Nhưng mọi nghi vấn của Hà Ninh nhanh chóng bị nghiền nát dưới những cú va chạm hung bạo gần như muốn xuyên thủng cơ thể cậu của Mục Thỉ.

Công cụ.

Hà Ninh chưa bao giờ tỉnh táo hơn lúc này để nhận ra rằng: Bản thân cậu chỉ là một món đồ chơi để Mục Thỉ phát tiết dục vọng không hơn không kém.

Sau khi kỳ nhạy cảm của Mục Thỉ kết thúc, thân phận của Hà Ninh biến thành con búp bê bị sử dụng đến hỏng nát.

Cậu ghê tởm đến mức chỉ muốn nôn ra mật xanh mật vàng.

Khi gặp lại vị bác sĩ kia, nụ cười của gã khiến Hà Ninh suýt chút nữa nôn mửa ngay tại chỗ.

“Biết bao nhiêu kẻ muốn bò lên giường Thành chủ mà không được đấy.” Gã nói, “Đừng có tự cao, chúng tôi phát hiện máu của cậu có thể trấn áp chứng cuồng loạn của Thành chủ. Chỉ cần cậu đều đặn cung cấp máu, vào kỳ động dục, Thành chủ có thể tìm người khác.”

Hà Ninh im lặng dùng xong chất cách ly, lạnh lùng đáp: “Được.”

Quá trình rút máu diễn ra rất nhanh, hai ống máu được đưa vào tủ bảo quản rồi chuyển đi.

Hà Ninh cố nén cơn chóng mặt do mất máu, lập tức thu dọn hành lý, rời khỏi căn cứ của Mục Thỉ vào ngay đêm hôm đó, cậu chạy đến một nơi cư trú khác gần đây.

Cậu ký hiệp ước với người trong căn cứ, về sau mỗi tháng sẽ cung cấp năm ống máu cho Mục Thỉ, trừ việc này ra, Mục Thỉ tuyệt đối không được can thiệp vào cuộc sống của cậu.

Hai bên mặt đối mặt ấn dấu tay, động tác Mục Thỉ vô cùng sốt ruột, ánh mắt nhìn Hà Ninh cứ như đang nhìn rác rưởi.

Hà Ninh rời đi, cậu sống một cuộc sống khá an ổn tại một nơi cư trú khác.

Nhưng rồi—

Đánh vỡ tất cả, vẫn là Mục Thỉ.

Hắn dẫn người bôn ba đi tìm Hà Ninh, lại ép cậu trở về khu căn cứ trong một tư thế vô cùng nhục nhã.

Đôi mắt Hà Ninh đỏ ngầu, cậu gào lên trong uất hận: “Chúng ta đã ký hiệp ước! Anh sao có thể thất tín như vậy! Đồ khốn nạn!”

Sự nhục nhã mà cậu từng trải qua vài tháng trước vẫn còn sống động trong ký ức, Hà Ninh kích động cả người phát run.

Mục Thỉ nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh băng. Hắn nói:

“Cậu chết, không còn ai cung cấp máu cho tôi.”

Hà Ninh gào lên: “Vậy thì anh đi tìm người có thể chất giống tôi đi!”

Mục Thỉ phớt lờ lời cậu: : “Cậu sinh ra đứa con mang dòng náu của cậu, làm vật hiến tế khác cho tôi.”

“Kẻ điên!!” Hà Ninh trợn trừng mắt.

Cậu biết Mục Thỉ là kẻ điên, nhưng không ngờ hắn điên đến mức này.

Đây mà là nhân vật chính ư?

Hà Ninh cười lạnh, nói: “Được thôi, thả tôi ra, tôi sẽ cưới người khác rồi lập tức sinh con.”

Đó là những lời thốt ra trong cơn tức giận. Đối mặt với loại người vô liêm sỉ này, cậu chẳng muốn giữ thể diện nữa.

Mục Thỉ nghe xong, lại trực tiếp bóp lấy mặt Hà Ninh, nói: “Tôi cần máu đảm bảo chất lượng.”

Hà Ninh không hiểu.

Cho đến đêm hôm đó, tử cung Hà Ninh bị dụng cụ khai phá tới cực hạn.

Mục Thỉ chậm rãi cởi quần áo, đẩy dương vật chôn sâu trong cơ thể cậu.

Nhìn tay chân Hà Ninh bị trói chặt, hắn chậm rãi nói: “Vậy nên, cậu chỉ có thể sinh con cho tôi.”

Hà Ninh suy yếu không còn sức lực, nghe thấy lời hắn nói vẫn giận run run ngón tay.

…… Ghê tởm…… Ghê tởm……

Tử cung bị tinh dịch dơ bẩn lấp đầy.

Xe buýt lại xóc nảy thêm lần nữa.

Hà Ninh bừng tỉnh khỏi dòng ký ức.

Cậu không biết vì sao thế giới lại kéo mình quay lại nơi này.

Kiếp trước, những gì cậu trải qua đã vượt quá giới hạn chịu đựng của một con người, cậu thực sự không còn chút luyến tiếc hay hứng thú gì với thế giới này nữa.

Năm ấy, cậu thật sự đã mang thai đứa con của Mục Thỉ, bụng cậu càng lúc càng to giống như một khối u ác tính.

Hà Ninh căm ghét cơ thể mình đến cực điểm.

Về sau, ký ức của Hà Ninh cũng trở nên mơ hồ, cậu chỉ nhớ rõ nguyên nhân mình chết.

Có một ngày, Hà Ninh lén lút trộm thuốc của bác sĩ tới kiểm tra, tàn nhẫn dốc hết cả lọ vào miệng. Dù sao tỉnh lại, ý thức đã bị ngăn cách với thế giới, có lẽ là đã chết thành công.

Một xác hai mạng.

Hà Ninh thờ ơ nghĩ.

Cậu không biết sau khi mình chết, Mục Thỉ đã làm gì, mà cũng chẳng việc gì phải bận tâm. Dựa vào tính cách của hắn, dù cậu đã chết, hắn cũng sẽ rút cạn máu trong cơ thể cậu. Hắn tuyệt đối sẽ không lãng phí giá trị của cậu.

“Đến nơi rồi!! Căn cứ Dawn!!”

Còi xe kêu bíp bíp.

Hà Ninh siết chặt ba lô trong lòng.

Đến rồi.

Nơi bắt đầu của tất cả.

Cũng là nguồn gốc của sự diệt vong của cậu.

Hết chương 1.

Bình luận cho Chương 01

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 01
Fonts
Text size
AA
Background

Tra Công Hối Hận Chưa?

668 Views 0 Subscribers

Tra Công Hối Hận Chưa?

Đời trước ngược thê, đời này truy thê.

Alpha chó điên lo được lo mất × Beta đời trước xui xẻo bị Alpha...

Chapters

  • Chương 01 Khởi đầu
  • Chương 02 Ác mộng triền miên
  • Chương 03 Ác mộng kết thúc
  • Chương 04 Chó săn hóa điên và sự kiên nhẫn cạn kiệt của “nóc nhà”
  • Chương 05 Bà xã của hắn
  • Chương 06 Liếm kẹo que, ăn cherry (H)
  • Chương 07
  • Chương 08 Muốn tôi chết sao?
  • Chương 09 Mê gian
  • Chương 10 H+
  • Chương 11 Hắn sống hay chết cũng không liên quan gì tới tôi
  • Chương 12 Tôi muốn rời khỏi đây ngay bây giờ
  • Chương 13 Là hắn
  • Chương 14
  • Chương 15 Ý thức thế giới
  • Chương 16
  • Chương 17 Kết thúc

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiBoylove Bất Tử