Boylove Bất Tử
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Đăng Nhập Đăng Ký
Trước
Thông tin truyện
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
bìa

Tinh Trình Công Lược

Chương 37

  1. Home
  2. Tinh Trình Công Lược
  3. Chương 37 - Lâu Trạm × Phim mới
Trước
Thông tin truyện

Chương 37: Lâu Trạm × Phim mới

“A! Thời Quang.”

Tầm Nhạc Tuyết đứng dậy, chủ động đón tiếp Thời Quang rồi trao cho cậu một cái ôm nồng nhiệt: “Chào mừng cháu!”

Thời Quang ngẩn ngơ như đi trên mây, cả người chìm đắm trong một làn mây mềm mại và thơm phức, cứng đờ toàn tập. Điều khiến cậu thấy xấu hổ nhất là bản thân vì quá khích mà huyết quản căng phồng, mặt mũi nóng bừng, tay chân chẳng biết đặt vào đâu cho phải.

Nữ thần… đây mới là nữ thần thật sự! Nữ thần biết mình! Nữ thần còn ôm mình nữa! Ông trời ơi! Con yêu ngài! Từ nay con thề không bao giờ chửi ngài nữa!

Tầm Nhạc Tuyết buông Thời Quang ra, đánh giá cậu một lượt từ trên xuống dưới rồi mỉm cười hài lòng. Bà thân mật khoác tay cậu dẫn vào giữa phòng khách, vừa đi vừa nói:

“Vốn dĩ cô định mời riêng cháu đến nhà chơi, nhưng trước đó đã lỡ hẹn với đạo diễn Khổng và mọi người đến tụ tập rồi. Sau đó nghe nói cháu cũng gia nhập đoàn phim này, nên cô hẹn mọi người gặp nhau luôn thế này, chắc không vấn đề gì chứ?”

“Dạ không! Không vấn đề gì ạ!” Não Thời Quang đã hoàn toàn treo máy, chỉ biết gật đầu lia lịa theo phản xạ.

Tầm Nhạc Tuyết bật cười, đưa Thời Quang đến chính giữa căn phòng, chỉ vào một người đàn ông trung niên tóc xoăn, để râu hoa râm và giới thiệu: “Đây là đạo diễn Khổng Đức Dữu.”

Thời Quang cúi người bắt tay: “Cháu chào đạo diễn Khổng ạ.”

Người mà trước đây trong mắt cậu cao không với tới, đứng cạnh Tầm Nhạc Tuyết liền lập tức… tụt xuống vài bậc.

“Đây là Đạo Khải.” Tầm Nhạc Tuyết tiếp tục.

“Em chào thầy Đạo ạ.” Cảm xúc kích động của Thời Quang đã phục hồi đôi chút, cuối cùng cũng tìm được nhịp độ ứng biến phù hợp.

“Đan Vu Nhĩ Đồng.”

“Con chào cô Đan Vu ạ.”

“Vô Thiên Quỹ.”

“Cháu chào thầy Vô ạ.”

…

Tầm Nhạc Tuyết giới thiệu một lượt tất cả mọi người, sau đó khoác tay Thời Quang cười nói:

“Đây là bạn học của con trai tôi, Thời Quang. Thằng bé đóng vai Hàn Yên thời thiếu niên trong đoàn phim của các vị, đạo diễn Khổng chắc là có ấn tượng chứ?”

Ấn tượng cái quỷ gì!

Nhưng điều đó chẳng ngăn cản được việc ông ta mở mắt nói dối: “Tất nhiên rồi, Thời Quang rất xuất sắc, tôi có ấn tượng cực kỳ sâu sắc.”

Đan Vu Nhĩ Đồng kinh ngạc thốt lên: “Đây là Hàn Yên thời thiếu niên sao? Ngoại hình xuất sắc quá, lần này đạo diễn Khổng đúng là may mắn, tìm được một diễn viên hợp vai thế này.”

“Đã là bạn học cùng trường với Lâu Trạm thì diễn xuất chắc chắn không tầm thường rồi. Tôi bắt đầu mong chờ bản phim hoàn chỉnh rồi đây!” Vô Thiên Quế ngồi đoan trang trên ghế sofa, nụ cười hàm súc mà quý phái, không để lại dấu vết mà nịnh bợ tất cả mọi người chỉ trong một câu nói.

“Nhân vật Hàn Yên này rất thú vị.” Đạo Khải hứng khởi tiếp lời, “Ngay cả sử sách ghi chép cũng rất mơ hồ, tôi nhớ có vài câu miêu tả rất rõ. Gì ấy nhỉ… À đúng rồi, ‘khổ cơ hàn, trục kim hoàn’ (chịu đói khát, đuổi theo viên bi vàng), có thể thấy Hàn Yên là kẻ cậy sủng mà kiêu. Thế nhưng khi quân Hung Nô xâm lược, Hàn Yên lại là vị hán thần đầu tiên tâm huyết học tập văn tự và trận pháp của Hung Nô, có thể thấy tâm địa của hắn…”

Thời Quang nhìn cảnh mọi người kẻ tung người hứng, trong lòng lặng lẽ cạn lời.

Thế nên mới nói, cái gì mà Ảnh đế, Ảnh hậu với đại đạo diễn, đứng trước mặt phu nhân chủ tịch Thiên Hành cũng chỉ là cái đinh.

Màn nịnh bợ này đúng là “thơm nức” cả căn phòng, ngọt đến phát ngấy. Cái trình độ của cậu mà đặt ở đây thì đúng là chẳng bõ bèn gì!

Thế là, Thời Quang càng chăm chú “học hỏi” hơn.

Trong giới giới trí không phải không có những kẻ đặc biệt độc hành, nhưng phần lớn vẫn là những người cực kỳ biết nhìn thời thế. Bình thường trông họ có vẻ cao cao tại thượng, nhưng một khi xuất hiện một nhân vật khiến họ phải nể trọng hoặc ngước nhìn, cái lớp vỏ hào nhoáng kia liền biến mất sạch sẽ.

Thời Quang rất tỉnh táo, cậu biết những người này nể mặt Tầm Nhạc Tuyết mới nhìn thẳng mình, mà Tầm Nhạc Tuyết vì coi trọng con trai mình nên mới có sự hiện diện của Thời Quang trong căn phòng này.

Vì vậy, khi chủ đề vừa tạm lắng, Thời Quang vốn đã lấy lại bình tĩnh liền khôn ngoan lên tiếng:

“Cô ơi, Lâu Trạm đâu rồi ạ? Sao cháu không thấy cậu ấy?”

Vừa nhắc đến con trai, Tầm Nhạc Tuyết thở dài một tiếng, hiền từ vỗ vỗ lưng Thời Quang:

“Bình thường cảm ơn cháu đã chăm sóc cho Tiểu Trạm nhà cô nhé. Nó ở trên lầu, phòng bên trái tầng ba, cháu lên tìm nó chơi đi.”

“Người được chăm sóc là cháu mới đúng…” Thời Quang vội xua tay, nào dám nhận công.

Tầm Nhạc Tuyết vừa cười khúc khích vừa đẩy nhẹ lưng cậu:

“Thật à? Tiểu Trạm mà cũng biết chăm sóc người khác sao? Đây là lần đầu cô nghe đấy, ghen tị mất thôi.”

Thời Quang bước chân loạng choạng, chẳng phân biệt nổi Tầm Nhạc Tuyết đang trêu hay nói thật, chỉ biết đỏ mặt đi lên lầu.

Dưới tầng, cuộc trò chuyện vẫn tiếp tục.

Khi Thời Quang lên đến tầng hai, cậu nghe thấy chủ đề của các Ảnh đế, Ảnh hậu lại chuyển sang bộ phim mà Tầm Nhạc Tuyết đang quay, những lời khen ngợi tinh tế được lồng ghép vào từng câu chữ, nghe mà Thời Quang phải tấm tắc thán phục.

Sau đó, khi cậu bước lên tầng ba, âm thanh mới dần nhỏ đi.

Tầng ba có ba căn phòng, căn ở giữa đang mở cửa. Bước vào trong, đây là một phòng tập gym với đầy đủ thiết bị, tiếng nhạc sôi động vang vọng khắp phòng.

Lâu Trạm đang tập luyện trên máy chạy bộ, nhịp chân hoán đổi rất nhanh, phần thân trên để trần đang chảy ròng ròng những giọt mồ hôi tinh khiết. Sức nóng, sự ẩm ướt, tiếng thở dốc và cơ thể trần trụi rất dễ khiến tâm trí con người ta bay bổng, liên tưởng mông lung.

Huống chi đó lại là một cơ thể quyến rũ hoàn mỹ đến mức đàn ông cũng phải ghen tị. Không một chút mỡ thừa, làn da màu lúa mạch săn chắc bao bọc lấy cơ thể tinh gọn cân đối, sau khi được gột rửa bởi mồ hôi, nó tỏa ra mùi hương nam tính nồng nàn tràn ngập căn phòng.

Đặc biệt là cơ bụng sáu múi mà Thời Quang luôn muốn luyện tập nhưng vẫn còn thiếu một chút kia, những khối cơ ẩn hiện nhưng đầy uy lực, mang theo cảm giác sức mạnh kín đáo mà hoa lệ bày ra trước mắt, suýt chút nữa làm lóa mắt cậu.

Lần đầu tiên thấy dáng người của Lâu Trạm, Thời Quang sững sờ, rồi không nhịn được huýt sáo một tiếng, giọng điệu cà lơ phất phơ:

“Làm nháy không anh ơi?”

Lâu Trạm liếc nhìn cậu một cái, rồi thản nhiên dời tầm mắt về phía trước.

Chiếc tivi treo trên tường đang phát một bộ phim bản gốc, thứ ngôn ngữ líu ríu xa lạ nếu không tập trung nghe thì Thời Quang chẳng thể hiểu nổi—mà lúc này cậu cũng chẳng buồn để tâm. Cho đến khi ông lão da đen xuất hiện, cậu bật cười:

“The Shawshank Redemption à? Trời ơi, gu thâm sâu thật đấy. Dư năng lượng quá không biết xả đâu thì tìm em này, cần gì phải tự hành xác như vậy?”

“…” Lâu Trạm vẫn chuyên tâm tập luyện, coi đống lời nhảm nhí của Thời Quang như tiếng muỗi kêu vo ve, lần này đến cả liếc cũng lười.

Cái nết của Thời Quang thế nào, trong hơn ba năm học chung, hắn đã lĩnh hội đủ. Một cái miệng độc địa, một kẻ đáng ăn đòn.

Thời Quang cười hì hì, cái đuôi tiểu ác quỷ sau lưng vẫy vẫy vài cái rồi lại im hơi lặng tiếng thu về.

Nghĩ đến dàn Ảnh hậu, Ảnh đế đang ngồi dưới lầu, hôm nay cậu quyết định không trêu chọc tên khó tính này nữa.

Nhớ đến đám người dưới nhà, Thời Quang lại thấy hơi choáng váng. Cậu không ngờ bước đi này của mình lại xa đến thế, gần như nhảy vọt qua quãng đường mười năm sau khi tốt nghiệp ở kiếp trước. Nếu cậu còn sống, có lẽ khoảng cách đó còn xa hơn nữa, thậm chí là cả một đời người?

Những chuyện xảy ra gần đây… chắc không phải là giấc mộng đẹp của kẻ hít thuốc quá liều đấy chứ?

Thời Quang thừa nhận mình có chút sợ hãi, vì mọi chuyện diễn ra thuận lợi đến mức khó tin, kỳ diệu tới nỗi cậu phải nghi ngờ cả nhân sinh của chính mình.

Hai kiếp rốt cuộc khác nhau ở chỗ nào?

Rõ ràng, phần lớn cơ duyên đều đến từ Lâu Trạm.

Điều này khiến Thời Quang – kẻ ngay từ khi mở mắt đã quyết định lợi dụng Lâu Trạm đến cùng – không tránh khỏi nảy sinh một thứ cảm xúc gọi là áy náy.

Cậu nghĩ… sau này nên đối xử tốt với Lâu Trạm một chút.

Làm gì có chuyện bắt trâu cày mà không cho ăn cỏ?

Không biết qua bao lâu, Lâu Trạm nhấn nút giảm tốc độ máy chạy bộ, từ chạy nhanh chuyển sang đi bộ nhanh, đây là bước kết thúc bài tập.

Thời Quang tinh mắt thấy chai nước và khăn vắt trên máy bên cạnh, liền vội cầm lên đưa qua. Lâu Trạm nhìn cậu thật sâu một cái, nhận lấy nước, để mặc bàn tay cậu đang cầm khăn của Thời Quang đờ ra giữa không trung đầy ngượng nghịu.

Đến khi phản ứng lại, Thời Quang mới nghĩ: chẳng lẽ thằng chả chê mình đụng vào khăn của hắn nên bệnh sạch sẽ lại phát tác?

Nhưng uống xong nước, Lâu Trạm lại tiện tay kéo luôn chiếc khăn trong tay cậu, vừa lau mồ hôi trên cổ vừa hạ tốc độ máy chạy xuống thêm một nấc nữa.

Nhìn Lâu Trạm đang thong thả đi bộ, Thời Quang do dự một chút rồi hiếm khi nghiêm túc nói tiếng người:

“Tôi không ngờ mẹ cậu là Tầm Nhạc Tuyết, càng không ngờ buổi tiệc rượu mà anh Quý nói lại mang tính chất riêng tư thế này. Không gây phiền phức cho cậu chứ?”

“Ừm.” Lâu Trạm liếc cậu một cái, đáp một tiếng không rõ ý.

Thời Quang dứt khoát coi câu trả lời mơ hồ đó là sự đồng ý, rồi hưng phấn cười nói:

“Ảnh hậu Tầm đấy! Thần tượng của tôi đấy! Siêu siêu thích luôn! Bảo sao tôi cứ thấy cậu quen quen! Ngoại trừ mắt không to bằng, mấy đường nét khác gần như đúc từ một khuôn ra ấy. À… không có ý chê mắt cậu nhỏ, chỉ là cậu là đàn ông, mà mắt nữ thần tròn xoe, long lanh, còn mắt cậu đen thẫm thâm thúy, nhìn rất sắc sảo, nam tính hơn.”

“… ”

Thời Quang cảm thấy lời mình vừa nói hình như có vấn đề, suy nghĩ một chút rồi bổ sung:

“Nói đi cũng phải nói lại, việc cậu có thể ký hợp đồng với Thiên Hành, lại nhận được vai Hàn Yên, đều phải cảm ơn cậu. Nếu không có cậu, tôi chắc chắn không làm được.”

Lâu Trạm bước xuống khỏi máy chạy bộ đã dừng hẳn, nghe vậy liền liếc Thời Quang một cái, nói: “Cậu không tệ.”

Hê hê. Một câu đơn giản mà khó hiểu vô cùng, Thời Quang chỉ biết cười trừ.

Lâu Trạm vừa đi vừa nói: “Đợi tôi ở đây một lát.”

“Tuân lệnh!”

“Còn nữa…” Đi đến cửa, Lâu Trạm quay đầu lại nhìn cậu sâu sắc, buông một câu đầy thâm ý:

“Thực lực mới là mấu chốt.”

“Tất nhiên rồi!” Thời Quang cười híp mắt, không suy nghĩ nhiều, chẳng phải đó là điều hiển nhiên sao?

Trong lúc đợi Lâu Trạm tắm, Thời Quang lại lôi điện thoại ra nghịch một lúc, đột nhiên ma xui quỷ khiến thế nào lại đi tìm kiếm từ khóa “Tầm Nhạc Tuyết”.

Một tràng vinh quang chói lọi không nói, kết quả còn ghi rõ Ảnh hậu Tầm đã kết hôn với Chủ tịch tập đoàn Thiên Hành. Vậy nên cái màn giả ngơ này không thể tiếp tục được nữa. Nhưng thế cũng tốt, đỡ phải nói dối nhiều rồi lỡ miệng lúc nào không hay.

Sau đó cậu lướt xuống phần thông tin bên dưới.

Ánh mắt Thời Quang khựng lại, cậu thấy trong lịch trình mới cập nhật của Tầm Nhạc Tuyết có ghi cô đang quay bộ phim “Tìm Con”.

Cậu lập tức kích động! Bộ phim này chẳng phải là tác phẩm giúp Tầm Nhạc Tuyết giành được giải Ảnh hậu tiếp theo sao! Trời ạ!! Mình lại có thể đứng ở cự ly gần thế này để chứng kiến nữ thần đăng đỉnh lần thứ năm!!!

Cuộc đời này! Thật mẹ nó quá tê tái!!

Khi Lâu Trạm tắm xong xuất hiện lần nữa, hắn đã thay một bộ vest đen cắt may vừa vặn, tôn lên hoàn hảo thân hình. Khí chất tao nhã, gương mặt xuất sắc—đẹp trai đến mức khiến người ta phải nghẹt thở.

So với anh, bộ vest mà Thời Quang đang mặc bỗng chốc trở nên kém sắc.

Thời Quang từ kiếp trước đến giờ chưa từng có được một bộ vest nào ra hồn, vốn tưởng lần này mình mặc thế này đã đủ bảnh rồi, nhưng so với Lâu Trạm thì kém xa.

Phải biết rằng, vest là trang phục từ Âu Mỹ truyền vào, thể hình người phương Tây với vai rộng, hông hẹp, chân dài rất hợp với vest, nhưng khung xương của người Á Đông muốn mặc vest cho ra chất thì rất khó.

Ít nhất, Thời Quang nhìn mình trong gương luôn thấy thiếu thiếu cái gì đó, mãi đến khi thấy Lâu Trạm cậu mới nhận ra vai mình hình như hơi hẹp một chút, ánh mắt cũng không đủ sâu và sắc, đặc biệt là thiếu đi cái khí chất trầm ổn của Lâu Trạm.

Vậy nên… chuyện đại diện thương hiệu vest gì đó, thôi đừng mơ nữa.

Thời Quang âm thầm chua xót một chút, bỗng nảy ra một ý tưởng quái chiêu, cậu nói:

“Nghe nói mấy bảng xếp hạng kiểu ‘người đàn ông muốn ngủ cùng nhất’, hầu như cánh đàn ông mặc vest toàn thắng áp đảo. Tại sao nhể? Chẳng lẽ mặc vest mà không cài khuy thì sexy hơn? Hay là lúc lột bộ vest kín mít đó ra mới kích thích nhất? Cậu biết không?”

Lâu Trạm nhìn cậu—một kẻ đang mặc vest chỉnh tề từ đầu đến chân—mặt không cảm xúc.

Thời Quang tiến lên đi vòng quanh Lâu Trạm một vòng, cười khì khì:

“Thật ra theo tôi thấy, đàn ông có sexy hay không thì còn phải xem ‘hàng’ thế nào cơ, suy cho cùng đường nào thì cũng về một đích thôi, cuối cùng chẳng phải đều lăn lên giường sao?”

Nói đoạn, ánh mắt cậu quét một vòng đầy hạ lưu qua đũng quần của Lâu Trạm. Ở phương diện này, Thời Quang tự tin cực kỳ—thầm nghĩ phen này chắc gỡ lại được chút thể diện.

Chân mày Lâu Trạm khẽ nhếch lên một cách vi diệu, không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận.

“Đi thôi, xuống dưới ăn cơm! Cùng mẹ cậu—cũng là nữ thần của tôi!”

Hai người cùng xuống lầu, Thời Quang cố ý đi chậm hơn Lâu Trạm nửa bước.

Trong đầu vẫn lăn tăn muốn tìm cơ hội nói thẳng câu “tôi biết đùi bố cậu còn to hơn” để tránh sau này giả mù giả điếc quá hóa ngu thật. Nhưng dọc đường Lâu Trạm toát ra khí thế “người sống chớ gần”, khiến cậu đành ngậm ngùi bỏ lỡ cơ hội mà đi thẳng xuống tầng một.

Vừa rẽ qua khúc cua cuối, tiếng trò chuyện liền dừng lại. Tất cả ánh mắt đồng loạt dồn về phía hai người.

Cái không khí đầy ánh sao rực rỡ, cùng những gương mặt hân hoan, những ánh nhìn yêu mến và lộ vẻ chúc phúc ấy khiến Thời Quang chợt thấy hơi… sai sai: hai thằng đàn ông sóng vai xuất hiện, cảm giác như lệch tông mất rồi.

“Tiểu Trạm.” Tầm Nhạc Tuyết nhiệt tình bước tới, ôm con trai, làm một cái hôn má kiểu phương Tây.

Thời Quang tinh ý nhận ra, sự lạnh nhạt trong mắt Lâu Trạm nhanh chóng tan đi, ánh nhìn dành cho mẹ dịu lại hơn không biết bao nhiêu lần so với khi nhìn cậu.

Sau đó, Tầm Nhạc Tuyết dắt Lâu Trạm giới thiệu với mọi người. Dù ánh mắt hắn vẫn mang vẻ xa cách quen thuộc, nhưng khóe môi lại cong nhẹ, rõ ràng đang phối hợp rất tốt. Hắn lần lượt chào hỏi theo lời giới thiệu của mẹ, thậm chí khi mọi người nhắc đến “bình hoa di động” là Thời Quang đã đứng ngoài rìa nãy giờ, Lâu Trạm còn gật đầu cười nhẹ: “Cậu ấy là bạn học của con.”

Thời Quang có chút thụ sủng nhược kinh, thậm chí còn hơi sợ.

Dù biết Lâu Trạm trước công chúng và ngoài đời khác nhau, nhưng kiểu xã giao như vậy xuất hiện ở hắn vẫn thấy kỳ lạ. Ít nhất, ở trường, cậu chưa từng thấy hắn cho ai sắc mặt dễ chịu như thế.

… Hiểu rồi.

Nam thần, phú nhị đại, tinh nhị đại.

Đúng là tùy hứng!

Đến giờ ăn tối, Lâu Cảnh Minh cũng vừa kịp trở về.

Sự xuất hiện của vị “đại thần” thực sự này lập tức đẩy buổi tiệc lên cao trào. Từ những đạo diễn danh tiếng đến các Ảnh đế, Ảnh hậu đều lần lượt đứng dậy bắt tay, thể hiện rõ mong muốn được “ôm đùi”.

Thế nhưng vị sếp lớn họ Lâu này sau khi bắt tay từng người, ánh mắt lại lập tức dừng trên người Thời Quang:

“Đây là Thời Quang phải không? Chú đã muốn gặp cháu từ lâu rồi. Nghe nói hôm nay cháu qua nhà chơi nên chú mới đặc biệt chạy về đấy, người thật trông bảnh hơn trên video nhiều!”

Nhìn xem! Lời nói này mới mát lòng mát dạ làm sao! Ánh mắt mọi người nhìn Thời Quang lập tức thay đổi, trong lòng không ngừng suy đoán về thân phận và giá trị của cậu.

Còn Thời Quang thì chỉ còn biết cười cứng đờ.

Theo thói quen của người Hoa Quốc, bàn ăn phải náo nhiệt, chén tạc chén thù.

Dù được “nâng” lên cao như vậy, Thời Quang vẫn rất rõ vị trí của mình, mỗi lần tiếp lời đều phải cân nhắc kỹ càng. Cũng may bàn thức ăn này là thứ mỹ vị nhất cậu từng được nếm trải, nên cảm giác cũng không quá tệ.

Ờ… với điều kiện là tay phải của cậu không bị tàn phế…

Bác quản gia đã rất tinh ý đổi cho cậu một chiếc thìa ngay trước bàn dân thiên hạ.

Sau bữa tối, mọi người ăn trái cây, cánh đàn ông uống trà trò chuyện thêm một lát rồi mới lần lượt cáo từ.

Thời Quang không biết lúc nào mình nên về thì tốt, bèn liếc Quý Nhiễm mấy cái. Quý Nhiễm khó khăn lắm mới đọc hiểu được ánh mắt đó, liền ra hiệu “cứ bình tĩnh”, thế là Thời Quang yên tâm ở lại đến cuối cùng.

Nữ chủ nhân nhiệt tình tiễn khách, sau đó quay lại nhìn Thời Quang, nắm lấy tay cậu nói:

“Vừa nãy đông người, cô cũng khó nói. Tóm lại cô rất vui vì cháu và Trạm Trạm trở thành bạn bè. Trạm Trạm từ nhỏ đã ít nói, tính cách này rất khó kết bạn. Vậy nên cô hy vọng cháu có thể bao dung Trạm Trạm nhiều hơn, trở thành bạn tốt thực sự của nó.”

Thời Quang nhìn “Trạm Trạm” đang im lặng đứng bên cạnh, trong lòng có chút ngượng ngùng, nhưng đứng trước cái “đùi vàng choé” đang đung đưa mời gọi thế này thì sao cưỡng lại được.

Thế là cậu cười hớn hở như chẳng hề nhận thấy luồng khí đen đang bốc lên sau lưng Lâu Trạm:

“Cô không biết đâu, cháu vốn là đứa lắm mồm, làm việc thì tùy hứng, cứ chạy đông chạy tây dễ lạc đề lắm. Lâu Trạm thì trầm ổn, rõ ràng, có thể học cùng cậu ấy là may mắn của cháu. Nếu không có cậu ấy, có khi cháu cũng chẳng biết giờ mình đang phát triển thế nào, nói không chừng còn chưa từng nghĩ đến tương lai, chứ đừng nói là vào đoàn phim tích lũy kinh nghiệm. Huống hồ Lâu Trạm còn giới thiệu cháu ký với Thiên Hành, chuyện này thực ra cháu vẫn luôn lo lắng liệu mình có làm quá không, sợ ảnh hưởng đến tình bạn của bọn cháu.”

Ngón tay Lâu Trạm khẽ giật một cái.

Tầm Nhạc Tuyết rạng rỡ nói:

“Bạn bè là như vậy, bổ sung cho nhau, giúp đỡ lẫn nhau.”

Bà liếc con trai một cái, giọng ý tứ sâu xa, “Cháu nói vậy cô cũng yên tâm rồi. Tin cô đi, sau này Tiểu Trạm cũng sẽ cần cháu.”

Câu nói này quá phức tạp, Thời Quang không thể hiểu nổi, nhưng cũng không tiện hỏi, chỉ đành cười xoà cho qua chuyện.

Lúc tiễn họ ra cửa, Tầm Nhạc Tuyết chân thành mời gọi:

“Cô đang đóng một bộ phim, có một vai diễn đang tuyển người, cháu có hứng thú không?”

Là phim Tìm Con sao!

Bộ phim sắp tới sẽ thu hoạch cả giải Đạo diễn xuất sắc nhất và Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất đấy ư!?

Phản ứng đầu tiên của Thời Quang không phải là chấn động, mà là chột dạ liếc nhìn Lâu Trạm một cái.

Tầm Nhạc Tuyết nhìn theo ánh mắt của cậu, mỉm cười trấn an:

“Trạm Trạm có lộ trình phát triển riêng của nó, cháu không cần nghĩ ngợi nhiều. Hơn nữa thằng bé rất có chủ kiến, nó sẽ không thích đóng phim cùng cô đâu.”

Nghe hai chữ “thằng bé”, mí mắt Lâu Trạm khẽ giật.

Nếu không phải Thời Quang đang nhìn chằm chằm, thì động tác trợn mắt kín đáo kia chắc chẳng ai phát hiện.

Cuối cùng, Thời Quang may mắn nhận được một vai quần chúng trong phim của ảnh hậu. Dù chỉ là vai nhỏ, nhưng trong một bộ phim gần như xoay quanh nữ chính, xuất hiện được hơn ba phút đã là đất diễn không ít.

Trên xe, Quý Nhiễm vừa lái vừa liếc cậu, cười hỏi:

“Cậu thật sự không biết thân phận của Lâu Trạm à?”

Thời Quang liếc gã một cái, không trả lời.

Quý Nhiễm dường như cũng không cần câu trả lời, chỉ cảm khái:

“Đời người ấy mà, muốn đạt được điều mình muốn, ánh mắt nhìn người, vận may và cả cái gan dám liều mới là thứ quyết định. Những kẻ chỉ biết giữ danh hão, sớm muộn cũng sẽ hối hận vì coi thường những thứ này.”

“Mỗi người có cách sống riêng, không thể vơ đũa cả nắm.” Thời Quang ra vẻ nghiêm túc đạo mạo.

“Tóm lại, tôi hy vọng cậu có thể tiếp tục duy trì những điểm sáng này.”

Nói xong, nhân lúc chờ đèn đỏ, Quý Nhiễm lấy từ trong túi ra một tập hồ sơ đưa cho Thời Quang:

“Xem đi, đây là kế hoạch ngắn hạn tôi làm cho cậu.”

Hết chương 37.

Bình luận cho Chương 37

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 37
Fonts
Text size
AA
Background

Tinh Trình Công Lược

192 Views 0 Subscribers

Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao

Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...

Chapters

  • Chương 01 Trọng Sinh x Thời Quang
  • Chương 02 Bạn Tốt × Lâu Trạm
  • Chương 03 Thượng Xuyên x Móc Nối
  • Chương 04 Thử Vai × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 05 Hứa Tuấn Tiệp × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 06 Thời Quang × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 07 Tráng sĩ, xin dừng bước
  • Chương 08 Điền Tư Vũ × Thượng Hoằng
  • Chương 09 Góc tối × Ma tính
  • Chương 10 Thượng Hoằng × Thời Quang
  • Chương 11 Lên đồ × Hỗ Phi Bạch.
  • Chương 12 Ma Chủ × Bàn tán sôi nổi
  • Chương 13 Lời mời × Cộng sự
  • Chương 14 Giao tế × Đối diễn
  • Chương 15 Tập luyện × Bạn diễn
  • Chương 16 Biên kịch x Lễ kỷ niệm trường
  • Chương 17 Lễ kỷ niệm trường × Tâm cơ
  • Chương 18 Lời đồn × Nhắm vào
  • Chương 19 Nam thần x Nữ thần
  • Chương 20 Chất vấn × Truyền thông
  • Chương 21 Trêu chọc × Vào đoàn phim
  • Chương 22 Vào đoàn × Triệu Đào
  • Chương 23 Bị chèn ép × Phản kích
  • Chương 24 Bạch Liên Hoa × Tự Hủy
  • Chương 25 Hán Vũ Đế × Tiền Bồi Thường
  • Chương 26 Thành phố B x Lâu Trạm
  • Chương 27 Chiêu đãi × Thiên Hành Ảnh Thị
  • Chương 28 Ký hợp đồng × C cấp
  • Chương 29 Cách đãi khách × Tên thần kinh
  • Chương 30 Nam tiên nhi × Ba của Lâu Trạm
  • Chương 31 Bàn tay sau màn × Tâm Ngân
  • Chương 32 Fan đầu tàu x khai giảng
  • Chương 33 Giải quyết công khai x Tính sổ riêng tư
  • Chương 34 Tắm rửa x Thẹn thùng
  • Chương 35 Người đại diện x Tên béo chết tiệt
  • Chương 36 Thử vai × Buổi tiệc
  • Chương 37 Lâu Trạm × Phim mới

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiBoylove Bất Tử