Boylove Bất Tử
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Đăng Nhập Đăng Ký
Trước
Sau
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
bìa

Tinh Trình Công Lược

Chương 04

  1. Home
  2. Tinh Trình Công Lược
  3. Chương 04 - Thử Vai × Hỗ Phi Bạch
Trước
Sau

Chương 4: Thử Vai × Hỗ Phi Bạch

“Ha ha.” Triệu Phi Hồng tiếp tục phát ra một tiếng cười đầy ẩn ý, từ trên cao liếc xéo Thời Quang, nháy mắt một cái đầy tinh quái rồi lại bồi thêm một nụ cười giễu cợt.

Thời Quang thẹn quá hóa giận, bám vào khung giường định leo lên “tính sổ” với Triệu Phi Hồng, nhưng lại bị gã thẳng chân đạp trúng mặt xô xuống:

“Mả cha cái thằng này, đừng đá vào mặt chứ!”

“Ha ha.” Triều Phi Hồng cười tiếp.

“Đệt…” Thời Quang lập tức nổi ác ý, gào lên: “Mã Khải, Triệu Phi Hồng đang xem phim Sẹc kìa!”

“Hả!?” Động cơ nhỏ của Mã Khải lập tức được kích hoạt, nhạc cũng không nghe nữa, mắt sáng rực lao tới: “Phim G gì? Cơ bắp to à? Hay loại cột thép nhỏ? Mấy người P? Tư thế nào? Cho tao xem với! Xem với”

Triều Phi Hồng: “…”

Thời Quang: “…”

Ha ha, trường nghệ thuật mà—đồng tính là trào lưu, lưỡng tính thì đầy rẫy. Gì cơ, mày còn định nói với anh em rằng mình ‘xì trây’ à? Mày có dám mở miệng không? Đồ quê mùa!

Mã Khải giật lấy máy tính, phát hiện mình bị lừa thì hậm hực bĩu môi, tuột khỏi giường Triệu Phi Hồng. Tầm mắt gã rơi vào điện thoại của Thời Quang, thuận miệng hỏi: “Mày đang xem gì đấy?”

“Thượng Xuyên.” Thời Quang lắc lắc màn hình điện thoại.

“Định đi thử vai à?”

“Ừm, có chút hứng thú.”

“Bộ này không ổn đâu.” Mã Khải lúc trượt xuống giẫm phải đôi giày hơn 10 củ của mình, xót xa đến mức phải thổi thổi xoa xoa một hồi lâu mới nói tiếp:

“Giờ chỉ có phim kháng chiến là dễ qua kiểm duyệt thôi, mấy loại khác quay xong một hai năm cũng chẳng được phát sóng. Hay mày qua đoàn phim Đại Đao Vương Cường, ngày mai thử vai luôn. Tao cũng đi, mai mình đi chung.”

Nói tới đây mắt Mã Khải bỗng sáng lên:

“À đúng rồi, thử vai xong tao định đi mua giày. Nói mày nghe, tao đang để ý một đôi đẹp cực luôn, giày cao cổ in caro đỏ, chỉ có 15 củ thôi. Đi mua với tao đi!”

Mã Khải là một con nghiện giày chính hiệu, lại còn là nghiện giày hiệu xa xỉ.

Dưới gầm giường cậu ta chất đầy hộp giày, phải đến hơn hai mươi đôi, chẳng đôi nào dưới 5 triệu. Vì để thỏa mãn sở thích này, cậu ta buộc phải thường xuyên vào đoàn phim quay chụp, đôi khi còn phải ra ngoài đi tiệc tùng tiếp khách, khiến bản thân bận rộn hơn cả ngôi sao lớn, một hai ngày không về ký túc xá là chuyện bình thường.

Những lúc không về, Mã Khải làm gì ở ngoài Thời Quang không rõ lắm, nhưng đại khái cũng đoán được vài phần.

Trong cái vòng này, chuyện đó cũng chẳng có gì ghê gớm. Mã Khải có nhân duyên với bạn học khá tốt, Thời Quang nhớ hồi đó mình cũng khá thân với cậu ta. Lúc mới tốt nghiệp còn cùng nhau đi ăn mấy bữa xã giao, nhưng có vài giới hạn Thời Quang vẫn không thể vượt qua, dần dần hai người xa cách rồi cắt liên lạc.

Nhiều năm sau, Thời Quang nhớ mình từng nghe tin về Mã Khải, nghe nói gã tìm được một anh bạn trai rất giàu có, tự mở một cửa hàng giày nam cao cấp. Làm ăn có tốt không thì cậu không biết, nhưng cuộc sống như vậy cũng coi như là ‘cầu được ước thấy’ rồi.

Nghĩ đến đây mới phát hiện Mã Khải vẫn đang nhìn mình đầy mong đợi.

Mã Khải có đôi mắt to tròn long lanh, chiếc mũi nhỏ nhắn và bờ môi đỏ mọng, gương mặt trắng trẻo trông rất ngoan hiền, quả thực rất dễ khơi dậy khao khát bảo vệ của người khác. Nhưng Thời Quang thì nhìn phát chán rồi, vả lại cậu không thích kiểu con trai xinh xắn như thế này, nếu vậy thà tìm phụ nữ còn hơn, ít nhất còn mềm mại, xinh đẹp và biết nũng nịu.

Tất nhiên cậu trước giờ chỉ từng ở bên Vu Hướng Thần, nên thật ra cũng không rõ gu của mình có phải chỉ thích kiểu đàn ông sáng sủa, rắn rỏi hay không. Nhưng dù sao Mã Khải cũng không phải gu của cậu.

Nghĩ đến Vu Hướng Thần, tâm trạng Thời Quang lại chùng xuống, cậu lắc đầu:

“Không đi đâu. Tao đọc Thượng Xuyên rồi, khá thích, vẫn muốn thử đoàn này.”

Mã Khải không ý kiến gì, nhẹ nhàng đặt đôi giày xuống đất: “Tuỳ.”

Thử vai thật ra cũng không quá phức tạp.

Thông thường những sinh viên trường điện ảnh như họ sẽ đợi đến ngày thử vai mới chải chuốt cho thật ra dáng, rồi tới hiện trường xem bảng thông báo về thiết lập nhân vật. Sau khi quyết định muốn thử vai nào thì đến chỗ trợ lý lấy kịch bản. Chuẩn bị khoảng một tiếng là có thể vào thử vai.

Vài câu thoại đối với sinh viên chính quy không hề khó, thậm chí còn dễ hơn cả tiết học biểu diễn trên lớp.

Tổ đạo diễn khi chọn mấy vai phụ này cũng chỉ làm cho có lệ: diễn xuất tạm được, mặt mũi ổn, phù hợp với nhân vật là nhận.

Những người không được chọn vẫn có thể làm quần chúng.  Một số diễn viên quần chúng chuyên nghiệp chạy sô nhiều, lại có đoàn bao cơm hộp, thực ra thu nhập hàng tháng cũng đủ trang trải. Chỉ là kiểu sống này đối với những sinh viên “trường lớp chính quy” như họ thì khá mất mặt. Kết quả là giữ được sĩ diện và lòng tự trọng, nhưng bụng thì lại đói.

Nhưng lần này Thời Quang không muốn sống mơ hồ như vậy nữa.

Cơ hội chỉ dành cho người có chuẩn bị.

Trong một đám đối thủ đều trẻ trung, đẹp trai, lại học chuyên nghiệp như nhau, rõ ràng người có diễn xuất sẽ dễ được đoàn làm phim chú ý hơn.

Thời Quang dành ra hai ngày để đọc hết bản tiểu thuyết mạng của Thượng Xuyên, sau đó phân tích từng nhân vật. Cậu loại bỏ ba vai nam chính, nam hai và nam ba, tập trung vào những vai từ nam bốn trở xuống. Phân tích mọi lời thoại liên quan, cuối cùng ánh mắt cậu dừng lại ở một nhân vật Tiểu sư đệ.

Trong Thượng Xuyên, Tiểu sư đệ này chỉ là một nhân vật bên lề, cảm giác tồn tại rất yếu. Thế nhưng đến cuối truyện lại có một cú lật kèo chấn động: ma tu ẩn nấp trong Thượng Xuyên mê hoặc đệ tử tiên môn, Tiểu sư đệ này đã cùng với Đại phản diện truyện cùng nhau phản bội, đọa vào ma đạo, cuối cùng bị chết dưới kiếm của nam chính.

Đây là một vai diễn không mấy tốt đẹp: nhu nhược, phản bội rồi chết. Trong một tác phẩm thành công, kiểu “pháo hôi” như vậy xuất hiện rất nhiều, chúng tạo ra cao trào và xung đột khiến khán giả xem rất hả hê, nhưng lại hiếm khi để lại ấn tượng sâu sắc. Mục đích duy nhất của họ là làm nền cho hào quang của nhân vật chính.

Nhưng Thời Quang không có nhiều lựa chọn.

Nếu nhất định phải chọn một vai sau nam 3, rõ ràng vị Tiểu sư đệ với tuyến tâm lý phức tạp hơn một chút này rõ ràng là lựa chọn tốt nhất. Dĩ nhiên để chắc ăn, Thời Quang còn nghiên cứu thêm một nhân vật khác, phòng trường hợp vẫn có thể thử vai thành công và có cơ hội lộ mặt trong phim.

Thời Quang chuẩn bị như vậy suốt năm ngày, quên ăn quên ngủ. Cậu chưa từng nghiêm túc làm một việc gì đến mức này, cho đến lúc sắp xuất phát, cậu thậm chí còn thấy hơi sợ hãi, không kìm được mà lấy sổ tay ra xem lại lần nữa.

“Đi à?” Triệu Phi Hồng vừa tỉnh ngủ, nằm trên giường vén màn lười biếng nhìn cậu.

“Ừ.” Thời Quang dậy từ sớm, nhẹ tay nhẹ chân chỉnh trang bản thân gọn gàng, vừa cúi đầu mang giày vừa đáp.

Đừng căng thẳng.”

“Ừ.”

“Thời Quang.” Triệu Phi Hồng gọi với theo khi cậu đã bước ra đến cửa, không nhịn được dặn thêm một câu: “Quá để tâm… có khi lại diễn không tự nhiên.”

“Cố lên nhé.” Mã Khải bị đánh thức, thò đầu ra khỏi màn, giọng còn ngái ngủ lẩm bẩm.

“Ừ.” Thời Quang cảm kích cười một cái. Ánh mắt cậu quét qua chiếc màn còn lại vẫn im lìm không chút động tĩnh, thoáng thấy sau lớp vải mỏng manh là một đôi mắt đen thâm trầm. Ánh mắt hai người giao nhau trong khoảnh khắc, rồi Thời Quang quay người bước đi.

***

Xuống đến tầng dưới, làn không khí buổi sớm trong lành ập thẳng vào mặt, khiến đầu óc Thời Quang bừng tỉnh, cảm giác như vừa trút bỏ được một gánh nặng vô hình nào đó.

Cậu tự nhủ với bản thân nhất định phải đi đến đỉnh cao, cũng tự nhắc mình phải nói ít làm nhiều, lại càng phải nhớ rằng mình đã sống hai kiếp rồi.

Cho dù kiếp trước có sống như một con chó, thì ít ra mày vẫn đã sống. Mày không còn là tay mơ xanh mướt như vẻ bề ngoài này nữa; mày có trải nghiệm, có tầm nhìn, có mục tiêu và cả thủ đoạn. Quan trọng hơn, mày hội tụ đủ mọi yếu tố để thành công. Vì vậy, Thời Quang à, mày phải trầm ổn hơn, ung dung hơn và tự tin hơn nữa.

Phải sống cho ra dáng con người!

Trong túi cũng có chút tiền nên Thời Quang chọn đi taxi.

Năm nay Thời Quang học năm ba. Từ năm hai đã bắt đầu lác đác đóng vài vai phụ, hơn nữa sau khi sống lại, Thời Quang càng hiểu rõ mình không phải kiểu người tiết kiệm.

Cái kiểu chắt bóp rồi cuốc bộ hay chen chúc xe buýt, cậu thấy cực kỳ thiếu hiệu quả. Tiền làm ra là để tiêu, biết tiêu tiền mới biết kiếm tiền, chỉ khi trong tay không còn đồng nào thì người ta mới vắt óc ra mà tìm tiền, mới có động lực để làm việc.

Thế nên Thời Quang chẳng bao giờ bạc đãi bản thân, chỗ nào cần chi là chi không hề luyến tiếc. Ngay cả khi chỉ có 500k trong tay cậu còn dám vay tiền để mua bộ đồ vài ba triệu cơ mà, huống chi là bỏ ra hơn mấy trăm ka để chạy từ phía Đông sang phía Tây thành phố.

Nhờ đi taxi, Thời Quang quả nhiên tới tòa nhà Thiên Tường sớm hơn một tiếng. Xuống xe, cậu chụp một tấm ảnh dưới chân tòa nhà rồi đăng lên Weibo:

【Địa điểm thử vai.】

Thời Quang đến đã đủ sớm, nhưng trên đời này không bao giờ thiếu những người chăm chỉ hoặc mắc chứng mất ngủ. Khi cậu đến, đoàn phim vừa tới nơi, vậy mà người đến thử vai đã có hơn hai mươi người.

Trong số đó Thời Quang nhìn thấy một sinh viên cùng trường, kém cậu một khóa, đang ngồi trên ghế băng của đoàn phim ra sức học thuộc lời thoại.

Thời Quang đã chuẩn bị tâm lý vững vàng, cậu thong dong tiến đến chỗ trợ lý, lấy luôn kịch bản của vai Tiểu sư đệ và một vai khác nữa, rồi rất tự nhiên ngồi xuống cạnh cậu học đệ kia.

Dù sinh viên khoa Biểu diễn mỗi khóa không quá đông, nhưng Thời Quang cũng chẳng rảnh rỗi đến mức đi ghi nhớ hết đám đàn em khóa dưới.

Cậu có ấn tượng với cậu nhóc này vì vẻ ngoài rất đặc trưng: không đẹp trai, thậm chí chẳng thể gọi là ưa nhìn, hơi béo, chiều cao khiêm tốn, quần áo tuy sạch sẽ nhưng nhìn là biết không phải đồ hiệu. Giữa một rừng hoa mọc bát ngát như vậy, cái vẻ ngoài ‘lùn-nghèo-hèn’ này quả thực vô cùng nổi bật.

“Chào học đệ, anh cũng là sinh viên Học viện Điện ảnh H.” Thời Quang nở nụ cười thân thiện.

Cậu đàn em mập mạp ngẩng đầu khỏi kịch bản, nhìn cậu đầy ngơ ngác một lúc mới phản ứng lại, khẽ cười: “Em biết mà. Thời học trưởng.”

“Em biết anh à?” Ở khoảng cách gần, Thời Quang mới phát hiện cậu đàn em này trông dễ nhìn hơn so với trong trí nhớ. Tuy mập nhưng khá đáng yêu, đôi mắt nhỏ lại rất có thần, cười lên còn có hai lúm đồng tiền, trông mềm mại đến mức khiến người ta muốn nựng một cái.

Nghĩ lại thì trường chiêu mộ những sinh viên có hình tượng thế này cũng có lý do cả. Giới giải trí trai xinh gái đẹp nhiều như quân Nguyên, ai cũng tranh nhau diễn vai hào quang rạng rỡ rồi, vậy ai đóng vai lá xanh làm nền đây?

Đôi khi, những diễn viên có đặc điểm ngoại hình riêng biệt như thế này lại dễ tìm vai hơn đám diễn viên nhan sắc cao như họ, thậm chí còn có đoàn phim chủ động tìm đến tận cửa.

“Em có nghe danh anh rồi.” Cậu học đệ hơi bối ngại cười.

“Em định thử vai nào?”

“Hỗ Phi Bạch.”

Thời Quang nhướng mày cười: “Anh cũng vậy.”

Cậu học đệ ngẩn người, rõ ràng là chưa từng nghĩ đến việc hai người sẽ đụng vai nhau. Đờ ra một hồi lâu, cậu nhóc mới bĩu môi: “Vậy chắc vai này thuộc về học trưởng rồi.”

Thời Quang khiêm tốn đáp: “Tiểu sư đệ mềm mềm dễ thương cũng thú vị mà.”

Cậu nhóc gãi gãi sau gáy, cười xòa.

Thời Quang cong khóe môi, đôi mắt hơi híp lại, trả lại một nụ cười sáng sủa đầy sức sống. Nói thật thì so với cậu đàn em này, chính cậu cũng cảm thấy mình rõ ràng hợp với vai đó hơn.

Hai người nhất thời không nói thêm gì. Sau câu chuyện lúc nãy, cậu học đệ lộ rõ vẻ dè chừng đối với cậu. Thời Quang cũng chẳng muốn đem mặt nóng dán mông lạnh, bèn đeo tai nghe vào để nhẩm lời thoại.

Trong lúc đó, cậu học đệ có rời đi một lát, lúc quay lại trên tay đã cầm thêm hai tờ kịch bản khác. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, cậu học đệ vội vàng nhìn sang chỗ khác.

Hết chương 4.

Bình luận cho Chương 04

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 04
Fonts
Text size
AA
Background

Tinh Trình Công Lược

889 Views 0 Subscribers

Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao

Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...

Chapters

  • Chương 01 Trọng Sinh x Thời Quang
  • Chương 02 Bạn Tốt × Lâu Trạm
  • Chương 03 Thượng Xuyên x Móc Nối
  • Chương 04 Thử Vai × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 05 Hứa Tuấn Tiệp × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 06 Thời Quang × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 07 Tráng sĩ, xin dừng bước
  • Chương 08 Điền Tư Vũ × Thượng Hoằng
  • Chương 09 Góc tối × Ma tính
  • Chương 10 Thượng Hoằng × Thời Quang
  • Chương 11 Lên đồ × Hỗ Phi Bạch.
  • Chương 12 Ma Chủ × Bàn tán sôi nổi
  • Chương 13 Lời mời × Cộng sự
  • Chương 14 Giao tế × Đối diễn
  • Chương 15 Tập luyện × Bạn diễn
  • Chương 16 Biên kịch x Lễ kỷ niệm trường
  • Chương 17 Lễ kỷ niệm trường × Tâm cơ
  • Chương 18 Lời đồn × Nhắm vào
  • Chương 19 Nam thần x Nữ thần
  • Chương 20 Chất vấn × Truyền thông
  • Chương 21 Trêu chọc × Vào đoàn phim
  • Chương 22 Vào đoàn × Triệu Đào
  • Chương 23 Bị chèn ép × Phản kích
  • Chương 24 Bạch Liên Hoa × Tự Hủy
  • Chương 25 Hán Vũ Đế × Tiền Bồi Thường
  • Chương 26 Thành phố B x Lâu Trạm
  • Chương 27 Chiêu đãi × Thiên Hành Ảnh Thị
  • Chương 28 Ký hợp đồng × C cấp
  • Chương 29 Cách đãi khách × Tên thần kinh
  • Chương 30 Nam tiên nhi × Ba của Lâu Trạm
  • Chương 31 Bàn tay sau màn × Tâm Ngân
  • Chương 32 Fan đầu tàu x khai giảng
  • Chương 33 Giải quyết công khai x Tính sổ riêng tư
  • Chương 34 Tắm rửa x Thẹn thùng
  • Chương 35 Người đại diện x Tên béo chết tiệt
  • Chương 36 Thử vai × Buổi tiệc
  • Chương 37 Lâu Trạm × Phim mới

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiBoylove Bất Tử