Chương 17
Chương 17: Lễ kỷ niệm trường × Tâm cơ
Khác với những đại minh tinh được mời đặc biệt, sinh viên trong trường chỉ có thể đi vào từ cổng Nam. Bên kia thảm đỏ náo nhiệt bao nhiêu thì lối vào dành cho sinh viên lại yên ắng bấy nhiêu, tạo thành một sự tương phản rõ rệt.
Thời Quang là một người thích sự sôi động, mọi thứ trong giới giải trí đều có sức hút mãnh liệt đối với cậu.
Sáng sớm hôm đó, cậu đã dậy từ rất sớm để sửa soạn bản thân, nhờ vào thẻ sinh viên mà sớm chiếm được một vị trí đắc địa ngay sát thảm đỏ.
Trong đầu cậu thậm chí còn nghĩ: nhỡ đâu có nhiếp ảnh gia nào vô tình quay được mình lọt vào khung hình, sau đó lại bị một cư dân mạng mắt cú vọ phát hiện, rồi trên mạng bỗng xuất hiện mấy chủ đề kiểu như #Phông-nền-đẹp-trai-nhất, #Cảnh-đẹp-sau-lưng-minh-tinh, hay #Thử-thách-tìm-điểm-khác-biệt… không chừng lại bỗng dưng nổi tiếng một phen!
Dĩ nhiên, ngay cả khi không có cư dân mạng “mắt thần” nào khơi mào chủ đề, cậu cũng có thể tự mình tạo sóng mà, rồi thuê thêm một đống nick ảo vào đẩy bài, hiệu quả chẳng phải cũng như nhau sao?
Tuy nhiên, tất cả những điều này đều dựa trên tiền đề là cậu phải lọt được vào ống kính một cách thành công, và phải phô diễn được vẻ ngoài chỉn chu từ đầu đến chân.
Ừ thì, tuy có hơi phiền phức một chút, nhưng cơ hội luôn dành cho những người có chuẩn bị. Còn nếu cứ ngồi yên chờ truyền thông tự phát hiện ra mình… vậy thì cứ thong thả chờ đến già đi nhé!
Tất nhiên, những người có ý tưởng giống cậu không phải là không có, nhưng người thật sự dám vứt bỏ liêm sỉ để thực hiện thì lại chẳng bao nhiêu.
Sinh viên của Học viện Điện ảnh H không hề ít, tính theo tỷ lệ 1% thì cũng có khoảng mười mấy thành viên thuộc hội “tâm cơ” đang tồn tại.
Thế là khi Thời Quang chạm mặt những người này, sau một hồi giao lưu bằng ánh mắt đầy ngầm hiểu, họ lập tức kết thành một liên minh tạm thời. Với cách ăn mặc tinh tế và nhan sắc vượt trội, cả nhóm đã tạo thành một cảnh sắc tuyệt đẹp tại một vị trí khá thu hút sự chú ý.
Thời Quang lúc đó hoàn toàn không biết rằng cảnh tượng như vậy thực ra năm nào lễ kỷ niệm trường cũng xảy ra. Phía nhà trường và các phóng viên kỳ cựu đã quen từ lâu, thậm chí còn cố tình chụp vài tấm ảnh rõ nét ở khu vực đó.
Báo T là một tờ báo rất có tiếng tại thành phố H, lượng phát hành thậm chí bao phủ khắp cả tỉnh. Thang Vi chính là phóng viên kỳ cựu phụ trách tin tức giải trí của báo T, hầu như năm nào cô cũng được mời tham dự lễ kỷ niệm của Học viện H, tính cả năm nay đã là năm thứ chín liên tiếp.
Lần này cô dẫn theo một người mới. Nhìn thấy cậu lính mới cứ dán mắt vào thảm đỏ với vẻ mặt hào hứng, cô không nhịn được mà nhắc nhở một câu: “Cậu thấy phía bên kia không?”
Người mới thuận theo hướng chỉ của Thang Vi, nhìn thấy một nhóm sinh viên đang đứng cạnh thảm đỏ.
“Cậu phát hiện ra điều gì không?” Thang Vi hỏi.
Cậu thanh niên lắc đầu, rồi suy nghĩ một chút mới đáp: “Không hổ là Học viện H, nhan sắc của sinh viên đúng là cao thật ạ, có hai người em thấy chẳng kém gì minh tinh hạng A.”
Thang Vi mỉm cười: “Đúng là đều rất ưa nhìn. Tiểu Lý à, cậu hãy ghi nhớ kỹ những gương mặt này, vì sẽ có một ngày trong tương lai, cậu sẽ gặp lại họ ở những nơi sang trọng và đẳng cấp hơn, khi họ trở thành tiêu điểm chú ý của tất cả mọi người.”
“Tại sao ạ?”
Thang Vi mỉm cười không nói gì thêm.
Là một phóng viên già dặn đã quá quen với những sóng gió trong giới giải trí, cô không hề phản cảm với hành động của những đứa trẻ này.
Cô không hiểu tại sao dư luận luôn chỉ trích họ là quá nhiều tâm cơ. Suy cho cùng, họ cũng chỉ đang tìm kiếm thời cơ thích hợp để phô diễn bản thân, và họ chẳng hề làm hại ai cả. Hơn nữa, chỉ có những người cần cù, biết mưu tính và tính toán như vậy mới có khả năng xông pha mở đường trong cái giới giải trí “người ăn thịt người” này để tìm thấy bầu trời của riêng mình.
Nghĩ đoạn, ánh mắt Thang Vi dừng lại ở một vị trí.
Đó là một chàng trai có vóc dáng rất cao ráo, gương mặt tuấn lãng cùng tỷ lệ cơ thể gần như hoàn mỹ. Trong từng cử chỉ đều toát lên khí chất xuất chúng, nổi bật hẳn giữa đám đông. Nếu được kinh doanh tốt, đây chắc chắn sẽ là một “viên mật ngọt” khiến giới truyền thông phải tranh nhau săn đón.
***
Thời Quang lờ mờ nhận ra theo thời gian trôi qua, sự bài xích từ những người xung quanh ngày càng rõ rệt. Sống lại một đời, cậu không còn ngây thơ nữa. Dù không đến mức tự cao tự đại, nhưng cậu vẫn có thể cảm nhận rõ ràng ác ý từ xung quanh, thế là nhìn đồng hồ, cậu quyết định vào trong sớm hơn.
Qua một thời gian tiếp xúc, cậu cũng hiểu thêm nhiều điều về Lâu Trạm.
Trạm là người cực kỳ có quan niệm về thời gian, hay nói đúng hơn là hắn thích lập kế hoạch cho mọi thứ và ghét việc kế hoạch bị phá vỡ. Vì vậy, để không gây sự phản cảm cho hắn, Thời Quang luôn xuất hiện trước giờ hẹn mười phút. Chính biểu hiện này đã khiến cậu cảm nhận rõ sự lạnh lùng của Lâu Trạm đối với mình đã dịu đi đôi chút.
Đáng tiếc, đó gần như là niềm an ủi hiếm hoi trong khoảng thời gian này. Khoảng cách giữa “quen biết bình thường” và “trở thành bạn tốt… hay thậm chí là anh em chí cốt” mà Thời Quang mong đợi vẫn còn xa đến mười vạn tám nghìn dặm.
Khi luyện tập, hai người quả thật phối hợp rất ăn ý, nhưng một khi rời khỏi sân khấu, thái độ của Lâu Trạm đối với cậu vẫn không có thay đổi rõ ràng nào.
Ví dụ như chuyện cùng nhau đi ăn, vai kề vai bước đi…
(╯‵□′)╯︵┻━┻ Chẳng có lấy một lần nào luôn! Rõ ràng là rời đi cùng một chỗ cơ mà! Rõ ràng là định đi đến cùng một địa điểm cơ mà! Tại sao cứ phải đứng cách xa nhau cả trăm mét là thế nào hả?! Cùng giới tính thì không được đi song song với nhau à!
Thật là nản lòng. Thật là nghẹn khuất.
Lúc gặp Lâu Trạm, thời gian vừa vặn. Lâu Trạm không cảm xúc buông cổ tay xuống, khẽ gật đầu với cậu một cái.
Thời Quang nở nụ cười, vỗ vỗ vào chiếc ba lô của mình:
“Yên tâm đi, đồ đạc chuẩn bị xong hết rồi. Chúng ta có cần khớp lại một lượt không?”
Lâu Trạm cân nhắc một chút rồi gật đầu.
Thế là hai người ngồi lại bên nhau, người tung kẻ hứng đọc lời thoại, cánh tay khẽ cử động thực hiện các động tác nhỏ. Dù trông có vẻ hơi ngớ ngẩn, nhưng bất cứ ai nhìn vào cũng có thể nhận ra rằng mặc dù biểu cảm của họ rất khác biệt, nhưng nhịp điệu và động tác tay lại vô cùng đồng nhất.
***
Đúng tám giờ tối, buổi biểu diễn tốt nghiệp chính thức bắt đầu.
Thời gian của các đại đạo diễn và minh tinh đều quý như vàng, họ không thể tiêu tốn cả đêm ở đây. Vì vậy, theo thông lệ, các sinh viên năm cuối sẽ biểu diễn trước, sau đó mới đến năm ba, năm hai và năm nhất. Tùy theo độ dài ngắn của các tiết mục mỗi năm, có lần buổi lễ kéo dài đến tận một giờ sáng.
Đương nhiên không thể bắt những nhân vật tầm cỡ cũng thức đến giờ đó, nên cách sắp xếp như vậy xem ra cũng hợp tình hợp lý.
Xem sinh viên tốt nghiệp biểu diễn thực ra là một việc khá tẻ nhạt, nhưng cũng không thể phủ nhận năm nào cũng có một vài tiết mục khiến người ta kinh ngạc.
Trí tưởng tượng và sức sáng tạo của người trẻ rất phong phú, thậm chí các bậc tiền bối còn có thể tham khảo học hỏi. Đáng tiếc, đó chỉ là số ít. Các minh tinh đến đây để giữ độ phủ sóng, đại đạo diễn đến để báo đáp trường xưa, còn một số người đã lâu không trở về mà đột nhiên xuất hiện thì rất có thể là tới quảng bá cho phim mới. Dĩ nhiên cũng có một vài người thật sự đến để tìm kiếm diễn viên phù hợp.
Trước khi lên sân khấu, các sinh viên năm cuối đều được giảng viên nhắc nhở: Đây có thể là lần cuối cùng họ nhận được tài nguyên miễn phí, và cũng là nền tảng tốt nhất để phô diễn bản thân trước khi tìm được lối đi riêng. Những năm trước không thiếu trường hợp sinh viên được đại đạo diễn nhìn trúng và giao cho vai chính. Tóm lại là phải tự nắm bắt cơ hội, mọi chuyện đều có khả năng xảy ra.
Vì thế các sinh viên năm cuối đều dốc toàn lực biểu diễn, gần như dùng hết sức bình sinh. Đáng tiếc chất lượng của khóa năm nay dường như chỉ ở mức tạm ổn.
Đến chín giờ rưỡi, toàn bộ tiết mục của sinh viên năm cuối đã kết thúc. Các đạo diễn lớn và minh tinh cũng lần lượt rời đi, không hề có tin tức nào cho thấy có sinh viên nào được chọn.
Lúc này, Thời Quang đã chuẩn bị xong xuôi ở hậu trường.
Cậu mặc một chiếc áo voan trắng bồng bềnh thoát tục, phía dưới là chân váy ngắn chữ A màu vàng, mái tóc đen dài thẳng tắp xõa sau lưng. Chân cậu đang đi đôi giày thể thao màu xanh vàng, còn đôi cao gót bạc cao bảy phân thì đang cầm trên tay, lúc này cậu đang soi gương để tô son.
Dù không phải là phụ nữ, nhưng không có nghĩa là Thời Quang không biết trang điểm.
Cậu không muốn biến nhân vật mình đóng thành một người phụ nữ lố lăng đến mức xấu xí, nên cậu chỉ đánh phấn nền, vẽ lông mày, dán mi giả và tô son. Lớp trang điểm thanh đạm này có lẽ không phù hợp lắm với sân khấu, nhưng vai cậu đóng hôm nay lại là một nữ thần thanh lệ thoát tục.
Vừa tô son xong, cậu lại cảm nhận được một ánh mắt sắc lẹm.
Quay đầu lại, không ngoài dự đoán, cậu thấy Điền Tư Vũ đang đứng ở một góc không xa nhìn mình. Trái ngược với bộ dạng rạng rỡ, nổi bật của cậu, Điền Tư Vũ đội một bộ tóc giả hoa râm, lớp trang điểm trên mặt trông vừa già vừa bẩn, quần áo cũng rất giản dị. Cô ta đứng trong bóng tối, tỏa ra một luồng khí u ám đậm đặc.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Điền Tư Vũ nhìn người đang đứng dưới ánh đèn kia, dù đang giả gái nhưng có thể dự đoán đó chắc chắn sẽ là một màn biểu diễn tươi sáng và vui vẻ, tuyệt đối không giống như cô ta lúc này —nặng nề và u ám.
Tuy nhiên, dù không thích màn biểu diễn sắp tới của mình, Điền Tư Vũ vẫn tràn đầy tự tin. Kịch bản này nghe nói là do Thượng Hoằng đặc biệt nhờ một biên kịch nổi tiếng viết, từng câu chữ đều được trau chuốt kỹ lưỡng, đảm bảo nhịp điệu thăng trầm, chắc chắn đến đoạn cao trào sẽ lấy được nước mắt của khán giả.
Tiết mục này, nhất định phải giành hạng nhất.
Thời gian trôi qua, các tiết mục trong lớp cũng đã đi được hơn nửa, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng vỗ tay truyền vào từ bên ngoài.
Tiếp theo là tiết mục của Mã Khải và Triệu Phi Hồng. Họ không chỉ có hai người mà còn tìm thêm hai bạn cùng lớp và liên hệ với các sinh viên khoa đạo diễn để cùng dàn dựng một câu chuyện về thanh xuân và tình bạn. Có lẽ vì lời thoại mang đậm hơi thở của thời đại nên đã tạo được sự đồng cảm lớn, cuối cùng nhận được những tràng pháo tay giòn giã.
Thời Quang vẫn luôn đứng xem ở hậu trường.
Kiếp trước nhóm Mã Khải cũng diễn tiết mục này, nghe nói sau đó kịch bản còn được một công ty phim ảnh mua bản quyền để dựng thành phim và đạt doanh thu phòng vé khá tốt. Năm xưa cậu mải mê đi theo Điền Tư Vũ nên không có thời gian xem, lần này xem kỹ lại, dù so với bộ phim sau này đã bị sửa đổi đến mức không nhận ra, nhưng cách thể hiện mộc mạc và thuần khiết này dường như lại càng chạm đến lòng người hơn.
Khi nhóm Mã Khải xuống đài, Thời Quang lần lượt dành cho họ những cái ôm nhiệt tình, nhưng lại bị Mã Khải vỗ mông một cái. Thời Quang ưỡn ngực về phía trước, nháy mắt đưa tình nói:
“Cưng trông đường cong của chị thế nào? Đủ tiêu chuẩn chưa?”
Lời vừa dứt đã khiến cả nhóm cười ầm lên, Mã Khải còn tiện tay bóp đào một cái. Cậu ta thổi thổi bàn tay như thể vừa chạm vào thứ gì ghê gớm lắm:
“Hàng khủng, kỹ năng đỉnh, duyệt!”
Thế là trong tiếng cười nói vui vẻ, mọi người lần lượt chào tạm biệt rồi rời đi.
Tiễn nhóm Mã Khải xong, ánh mắt Thời Quang đụng ngay phải Thượng Hoằng đang đi tới.
Thượng Hoằng mặc bộ quần áo giản dị nhưng sạch sẽ, chất vải bạc màu toát lên vẻ cần kiệm. Điền Tư Vũ đi bên cạnh hắn, trang phục và lớp trang điểm tương tự đã thể hiện rõ ràng mối quan hệ nhân vật mà hai người sắp diễn.
Tiếp theo là đến lượt tiết mục của Thượng Hoằng và Điền Tư Vũ.
Sáu mắt nhìn nhau, mỗi người một vẻ.
Điền Tư Vũ thì tỏ vẻ ganh đua như hai quân đang đối đầu, thậm chí là thù địch. Thượng Hoằng trông có vẻ điềm tĩnh, thờ ơ, nhưng nơi khóe mắt vẫn thoáng hiện lên vài phần áy náy.
Chỉ có Thời Quang là dường như chẳng nghe thấy những lời xì xào xung quanh, nụ cười vẫn dịu dàng như gió xuân mưa mát.
Ngoại truyện tác giả:
Thời Quang: “Lâu Trạm! Lâu Trạm! Chúng ta đi ăn cùng nhau đi!”
Lâu Trạm: “Tôi không ăn cùng với khỉ.” 🐒🍽️
Hết chương 17
Bình luận cho Chương 17
Bình Luận
Chương 17
Fonts
Text size
Background
Tinh Trình Công Lược
Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao
Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...