Chương 22
Chương 22: Vào đoàn × Triệu Đào
Khi bị đẩy ra khỏi cửa thang máy, Thời Quang quay đầu lại nhìn một cái. Cậu thấy Lưu Du đang đứng trong thang máy, đôi mắt cong cong, mỉm cười với mình. Trên gương mặt ông gần như viết rõ ràng:
Tôi thấy cậu thuận mắt nên tiện tay chăm sóc một chút thôi, cũng không cần cảm ơn đâu.
Thời Quang bèn cố gắng kéo khóe mắt khóe môi lên thành một nụ cười thật tươi, rồi cúi đầu chào vị phó đạo diễn kiểu “chỉ phụ trách đẩy xuống hố chứ không phụ trách lấp lại” này.
Đời là thế, có những người nhìn mày thuận mắt thì sẽ đối tốt với mày. Nhưng cái tốt đó nó nông cạn lắm, chỉ hớt váng bên ngoài thôi.
Họ chẳng bao giờ thèm nghĩ xem cách làm của mình có ổn thỏa hay không, cứ thấy mình vui là được. Cái kiểu này so với việc hứng chí lên thì cho con chó hoang ăn vài bữa, rồi vì đủ thứ lý do mà quên bẵng đi sinh mạng đang vì tin tưởng mà chờ đợi mình tại chỗ cũ kia, chẳng phải cũng vô trách nhiệm y hệt nhau sao?
Mà thôi, nghĩ nhiều làm gì cho mệt não!
Dẫu sao cũng là ý tốt của người ta, dù hậu quả có là cái hố đi chăng nữa thì lúc này cứ việc mặt dày mà nhận lấy thôi.
Thời Quang giữ nụ cười trên môi nhìn cánh cửa thang máy chậm rãi khép lại, rồi mới xoay người bước ra hành lang.
Cậu đẩy cửa ra, đập vào mắt là Liễu Qua đang thay quần áo.
Người này đối với Thời Quang không hề xa lạ.
Nói gần thì trong buổi thử vai trước đây, cậu từng diễn đối thoại với Liễu Qua. Nói xa hơn một chút, ở kiếp trước Liễu Qua cũng đã tạo dựng được chỗ đứng riêng trên màn ảnh rộng với hình tượng ngôi sao hành động kiểu “đàn ông thép”. Không thể nói là nổi đình nổi đám, nhưng cũng đủ để được xem là có tiếng tăm; rất nhiều khán giả yêu thích phim hành động đều nhớ tới cái tên của anh.
Lần này trong phim, Liễu Qua đóng vai Tam sư thúc. Nghe đâu mấy cảnh hành động ra ngô ra khoai nhất đều có bóng dáng anh ta, nhưng chung quy cũng chỉ là một vai phụ. Anh ta đang phải chạy sô một lúc ba đoàn phim, cũng mới chỉ vào đoàn từ hai ngày trước.
Liễu Qua không phải người nói nhiều, tính tình khá lầm lì, nhưng Thời Quang biết tương lai ông anh này sẽ phất lên như diều gặp gió, dĩ nhiên cậu không bỏ lỡ cơ hội vàng để bám rễ xây dựng quan hệ. Sau một hồi “anh anh em em” ngọt xớt, hai người đã vui vẻ sóng đôi xuống lầu đi đánh chén.
Cơm tối còn chưa kịp tiêu, Thời Quang đã bị gọi đi “góp chân” cho sòng mạt chược.
Liễu Qua cũng đi theo xem vài ván, thấy ông anh có vẻ ngứa ngáy chân tay, Thời Quang rất biết ý mà nhường chỗ ngay.
Không ngờ Liễu Qua cũng là một tay mơ chính hiệu. Bốn gã gà mờ tụ lại một chỗ mà đánh đấm cũng ra vẻ hăng máu lắm, khiến Thời Quang đứng xem mà đau hết cả mắt.
Thế nhưng, cậu vẫn phải trưng ra cái bản mặt “ôi chao sao mà kịch tính thế, hay đến mức muốn hét lên đây này”, làm mấy vị tiền bối cười khoái chí vô cùng.
Rõ biết Thời Quang không hút thuốc, nhưng mỗi lần phát thuốc lá vòng quanh, họ vẫn dúi cho cậu một điếu, loáng cái cậu đã thu hoạch được cả bao.
Thời Quang nhìn nắm thuốc lá trong tay mà tâm trạng đầy “ba chấm”. Đây là tiết tấu muốn nâng cấp từ “bạn bài” lên thành “bạn phổi” luôn đấy à?
Ngày hôm sau đoàn phim còn quay nên không thể chơi quá khuya. Hơn mười một giờ đêm mọi người liền giải tán.
Thời Quang tắm rửa xong xuôi rồi ngồi trên giường nghiền ngẫm kịch bản. Liễu Qua lau tóc xong, ngồi bên mép giường nhìn cậu một hồi rồi buông một câu:
“Cậu diễn tốt đấy.”
Thời Quang ngẩng đầu, nhất thời chưa kịp load thông tin.
Liễu Qua cũng thấy mình nói hơi không đầu không đuôi, bèn bồi thêm:
“Lần trước đối diễn với cậu, biểu hiện rất khá, ánh mắt rất có thần.”
Thời Quang “hề hề” hai tiếng. Được người ta khen trực diện thế này đúng là có chút phá vỡ cái liêm sỉ mỏng manh của cậu nha!
Liễu Qua khựng lại một chút, rồi lại tiếp tục:
“Đừng trách anh nhiều lời, tuy biểu cảm gương mặt cậu rất tốt, nhưng anh cảm giác cơ thể cậu vẫn chưa đủ thả lỏng, nhìn có hơi cứng nhắc, căng thẳng quá mức.”
Lời này của Liễu Qua tuy là “vừa gặp đã nói lời gan ruột”, nhưng Thời Quang dĩ nhiên không phải kẻ không biết điều, cậu lập tức khiêm tốn thỉnh giáo ngay.
Liễu Qua xua tay cười: “Anh cũng chỉ là dân tay ngang thôi, chỉ được cái đánh đấm. Lấy gì mà chỉ dạy cậu. Thực ra, theo anh thì cứ phải va chạm nhiều vào, gặp ống kính quen rồi, tự nhiên sẽ thả lỏng thôi.”
Lời khuyên này tuy không có gì quá đặc sắc, nhưng Thời Quang vẫn ghi tạc vào lòng.
Tận sâu trong thâm tâm, cậu cực kỳ kính trọng Liễu Qua.
Người đàn ông này năm nay đã xấp xỉ bốn mươi, nửa đời người lăn lộn trong giới phim ảnh, có lẽ chưa từng diễn vai chính nhưng kinh nghiệm thì đầy mình. Cũng chính nhờ những năm tháng tích lũy ấy mà sau này anh nhận một bộ phim tên Đàn Ông.
Trong phim đó, chỉ với vai nam phụ, anh lại thu hút sự chú ý còn nhiều hơn cả nam chính, thậm chí giành được giải Nam phụ xuất sắc nhất năm đó, đưa sự nghiệp lên một tầm cao mới.
Kể từ đó trở đi, trong rất nhiều bộ phim điện ảnh và truyền hình, người ta đều có thể dễ dàng nhìn thấy bóng dáng của anh.
Liễu Qua không muốn làm phiền Thời Quang học kịch bản, trao đổi thêm vài câu rồi đi ngủ.
Thời Quang cũng không đọc kịch bản quá lâu. Quyển kịch bản này cậu đã nhận từ rất sớm, những đoạn cần thuộc gần như đã thuộc hết, hôm nay lấy ra chỉ để xem lại một lượt. Cộng thêm lời nhắc nhở của phó đạo diễn Lưu, cậu cẩn thận rà soát lại lần nữa, xác định nhân vật Hỗ Phi Bạch của mình và Y Thiên Họa của Triệu Đào trong các cảnh quay sắp tới không có xung đột vật lý trực tiếp nào, lúc này mới thực sự kê cao gối mà ngủ.
Sáng hôm sau, Thời Quang đúng giờ xuống lầu, chuẩn bị lên xe đưa đón của đoàn phim vào phim trường. Còn chưa bước ra cửa đã nghe thấy tiếng ai đó oang oang:
“Ây da! Cái thời buổi này ấy mà, nói sao nhỉ… Mạt chược trong tay, thiên hạ ta có?”
“Là ‘Mạt chược cầm tay, thiên hạ là của ta’.”
“À đúng đúng đúng, cái thời này muốn leo lên cao thì ăn chơi nhảy múa cái gì cũng phải học hết, không thì bị người ta giẫm dưới chân thôi. Ôi dào, đêm qua tôi ngủ mà nó cứ bứt rứt, khó chịu không tả nổi.”
Cái giọng chỉ dâu mắng hòe này không lớn không nhỏ, vừa vặn lọt vào tai mọi người.
Thời Quang chẳng cần dùng não cũng biết là đang ám chỉ ai. Cậu nhìn sang, quả nhiên là Triệu Đào.
Thật ra diện mạo của Triệu Đào cũng khá sáng sủa, thuộc dạng đẹp trai ưa nhìn. Nhưng cái vẻ mặt chua chua cay cay kia lại khiến Thời Quang nhớ đến Mã “tiểu thụ” nhà mình.
Cơ mà Mã Khải nhà mình là bé thụ từ mặt đến dáng, nhỏ nhắn xinh xắn còn có chút đáng yêu. Còn vị này á? Nhìn cứ như “Kim Cang Ba Bi” (Barbie cơ bắp), thật sự là không thẩm nổi.
Thời Quang quyết định coi như điếc, không thèm chấp.
Cậu đã định ra mục tiêu là phải xây dựng mạng lưới quan hệ, sau này hạng người này còn gặp nhiều, đứa nào nói xấu cũng nhảy dựng lên cãi nhau thì có mà mệt chết à!
Triệu Đào liếc xéo Thời Quang một hồi, thấy cậu ta chẳng thèm đái hoài gì đến mình thì ngọn lửa tà ác trong lòng bốc lên hừng hực.
Hắn hạ giọng bắt đầu thì thầm to nhỏ với mấy người xung quanh. Chẳng mấy chốc, ánh mắt của cả hội nhìn Thời Quang đều trở nên không mấy thiện cảm.
Mãi mười phút sau, đạo diễn mới chậm rãi xuất hiện.
Thời Quang còn nhìn thấy Uông Phi, người hôm qua ra ngoài làm việc. Còn chưa đợi cô lên tiếng, cậu đã nhanh chóng bước tới chào hỏi. Tăng Kiến Tu nhìn thấy cậu cũng khá vui, cười vỗ vai hỏi:
“Không phải lần đầu vào đoàn phim chứ?”
Thời Quang lắc đầu: “Không phải ạ.”
Hai năm trước cậu cũng từng lác đác tham gia vài đoàn phim, chỉ là phần lớn đều là phim kháng chiến. Chưa nói đến việc cậu chỉ là diễn viên quần chúng quanh năm không có mấy câu thoại, cho dù thật sự được đóng chính thì sao? Phim kháng chiến ấy mà—một thể loại kỳ diệu đến mức khó tả!
Không ai nhớ tới cậu cũng là chuyện bình thường.
“Tốt.” Tăng Kiến Tu gật đầu, tiên phong bước lên xe buýt, sau đó các diễn viên có lịch quay hôm nay cũng lần lượt lên xe.
Khoảng cách từ khách sạn đến phim trường khá gần, nhưng vào đến phim trường thì phải chạy thêm mười phút nữa.
Đến nơi, mọi người theo thứ tự sắp xếp mà đi hóa trang.
Tăng Kiến Tu có ý muốn để Thời Quang làm quen với môi trường nên điều phối cho cậu quay vào ba cảnh cuối của buổi sáng.
Vì Triệu Đào có cảnh diễn chung với Thời Quang nên phần của hắn cũng bị đẩy xuống phía sau.
Nghe xong, mặt hắn xám ngoét lại, lườm nguýt Thời Quang đến cháy cả mặt. Thấy Thời Quang vẫn bơ mình, hắn tiếp tục đi rêu rao đủ thứ chuyện tầm phào.
Cuối cùng, chẳng biết tam sao thất bản thế nào mà lại thành ra tin đồn: “Thời Quang leo lên giường đạo diễn để đổi vai”.
Thời Quang nghe xong chỉ biết dở khóc dở cười. Vì một cái vai nam phụ thứ N mà phải làm đến mức này, có đáng không cơ chứ!?
Tất nhiên đó là chuyện sau này, còn lúc này Thời Quang vẫn đang mải buôn chuyện với Uông Phi, hoàn toàn phớt lờ những cơn sóng ngầm sau lưng.
Ngược lại, Uông Phi sau một hồi đi ra ngoài quay lại thì sắc mặt cực kỳ kém, hỏi Thời Quang dạo này đắc tội với ai mà để tin đồn bay rợp trời, đến cả nhân viên hậu cần cũng biết rồi.
Thật ra đa số người trong đoàn phim cũng chẳng để tâm lắm.
Trong giới giải trí này, người muốn leo lên cao đâu đâu cũng có, phim nào mà chả có vài diễn viên mặt dày bám lấy tổ đạo diễn, ai rảnh đâu mà đi soi mói mãi, cũng chẳng phải sao hạng A gì cho cam.
Hơn nữa, đạo diễn ai cũng có cái bụng đầy mưu mẹo, tưởng ai muốn sán lại gần cũng được chắc? Mơ đi! Không có bản lĩnh mà cứ cố đấm ăn xôi thì chỉ có nước bị ghét bỏ thôi.
Nhưng cái việc một thằng sinh viên mới vào mà đã nhanh chóng đánh thủng được vòng vây của tổ đạo diễn cũng khiến nhiều người ngạc nhiên. Họ chẳng thèm nghĩ đến mấy chuyện dâm ô đâu, mà đa phần đều mặc định: Thằng nhóc Thời Quang này chống lưng chắc chắn không hề đơn giản!
Thế là, chỉ mất nửa buổi sáng, chẳng cần làm gì Thời Quang đã trở thành nhân vật nổi tiếng nhất trong đoàn phim.
Công lao này, phải cảm ơn Triệu Đào đã dốc hết sức bôi đen cậu.
Cuối cùng cũng đến lượt Thời Quang hóa trang.
Vừa bước vào phòng đã gặp ngay Triệu Đào đang ngồi sẵn. Không ngoài dự đoán, từ trong gương trang điểm lập tức nhận được cái lườm rách cả mắt. Còn chưa kịp phản ứng thì cậu đã thấy Tiểu Ngư mặt mày rạng rỡ vẫy tay gọi mình.
“Đây này, đây này! Đợi em mãi, cuối cùng cũng tới!”
Nhìn gương mặt ngây thơ hồn nhiên của Tiểu Ngư, Thời Quang bỗng hiểu thế nào là “một fan cuồng bằng mười đứa anti”.
Chẳng trách vừa rồi Triệu Đào trợn mắt dữ đến thế. Thôi kệ, dù sao Triệu Đào vốn đã là anti rồi, thêm chuyện này cũng chẳng trắng lên nổi.
Thời Quang cười hì hì ngồi xuống cạnh Tiểu Ngư:
“Hôm nay làm phiền chị nhé.”
Tiểu Ngư tinh nghịch nháy mắt:
“Cứ giao cho chị, đảm bảo hóa trang cho cưng đẹp 365 độ không góc chết!”
Nghe vậy, trong đầu Thời Quang lập tức hiện ra hình ảnh gã bóng lộn yêu nghiệt đã bị diệt trừ ngay trong trứng đợt nọ…
Vì lý do đạo cụ, Thời Quang không thể quay theo trình tự kịch bản.
Cảnh hôm nay là cảnh Hỗ Phi Bạch và Y Thiên Họa bị ma tu Phạm Viêm bắt cóc lên Thượng Xuyên. Hai người bị Phạm Viêm hành hạ suốt dọc đường, đầu tóc rối mù, nhếch nhác vô cùng.
Cuối cùng họ mới chớp được thời cơ liên thủ giết chết Phạm Viêm, nhưng rồi lại nảy sinh tranh chấp vì một cuốn bí kíp ma công thượng phẩm. Cuối cùng, Y Thiên Họa với tu vi cao hơn một bậc đã cướp được bí kíp, vốn định giết luôn Thời Quang nhưng lại đổi ý vì cậu… van xin tha mạng.
Đây là một cảnh bẩn thỉu nhếch nhác. Dù tay nghề trang điểm của Tiểu Ngư có tốt đến mấy thì hiệu quả cuối cùng cũng chỉ có thể thôi.
Thế mà chẳng biết Tiểu Ngư chạm dây thần kinh nào, vẫn hăng hái đòi chụp 5 tấm liên tạch cho cậu. Nghĩ đến cảnh lát nữa cô nàng tag mình vào rồi bắt mình chia sẻ, Thời Quang thấy đau đầu kinh khủng. Cậu vẫn luôn mơ mộng lúc mới khởi nghiệp sẽ đi theo con đường thần tượng cơ mà…
Hóa trang xong, chỉ đạo võ thuật đến hướng dẫn động tác.
Thời Quang vẫn hơi đề phòng Triệu Đào sẽ chơi khăm mình, nhưng kết quả tập luyện lại vô cùng thuận lợi. Xem ra gã Triệu Đào này miệng lưỡi tuy độc địa nhưng đạo đức nghề nghiệp vẫn còn vớt vát được chút ít.
Sau khi tập xong, rất nhanh đã đến lượt hai người quay.
Tổ đạo cụ đang dựng bối cảnh. Vài tấm ván, thêm mấy cột sơn đỏ làm bằng xốp, một pho tượng Quan Âm, rồi rải thêm chút cỏ khô. Chưa đến mười phút, trước mắt Thời Quang đã xuất hiện một ngôi miếu hoang đổ nát.
Bước vào ống kính, Tăng Kiến Tu nhìn hai đứa nhếch nhác trước mặt, hài lòng gật đầu, cầm loa nói:
“Đã tập thoại xong hết chưa?”
Thời Quang và Triệu Đào đồng thời gật đầu.
Tăng Kiến Tu lắc lắc chiếc loa: “Được, chạy thử một lần trước.”
“Action!”
Hết chương 22.
Bình luận cho Chương 22
Bình Luận
Chương 22
Fonts
Text size
Background
Tinh Trình Công Lược
Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao
Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...