Chương 09
Chương 9: Góc tối × Ma tính
(╯‵□′)╯︵┻━┻
Đệt mợ!
Nam thần cao ngạo lạnh lùng của tôi đâu rồi!? Cái vẻ mặt hóng hớt kia là ý gì hả!? Đừng tưởng tôi không thấy khóe miệng cậu hơi nhếch lên nhé!! Có giỏi thì lạnh lùng vô tình đến cùng đi!
Thời Quang nghẹn họng hồi lâu, trừng mắt nhìn Lâu Trạm đang nhàn nhã nghịch điện thoại. Ánh mắt cậu vô thức nhìn xuống bàn tay thon dài, rõ từng khớp xương của hắn, rồi nhạy bén bắt gặp chiếc điện thoại đắt đỏ đang nổi tiếng toàn cầu mà Lâu Trạm đang cầm.
Ngay lập tức, mọi sự bi phẫn trong lòng cậu tan biến sạch sành sanh như quả bóng xì hơi.
Cậu âm thầm tự nhủ phải điều chỉnh cảm xúc, hít sâu một hơi rồi chuẩn bị “tái chiến”.
Thời Quang khéo léo thả lỏng biểu cảm, giả vờ thất hồn lạc phách ngồi xuống bên cạnh Lâu Trạm. Hàng mi cụp xuống che đi đôi mắt đen thẳm, nơi khóe mắt nhanh chóng dâng lên một tầng nước mỏng manh, không khoa trương mà lại cực kỳ đúng lúc.
Cậu cúi đầu nhìn mũi giày mình, ngón tay vô thức cào cào lên quần jeans. Chỉ vài động tác đơn giản mà bầu không khí xung quanh như trầm xuống hẳn mấy độ.
Khóe mắt liếc sang, Lâu Trạm vẫn đang xem điện thoại.
Thời Quang chậm rãi đưa tay lên xoa mặt, buông một tiếng thở dài thườn thượt như tiếng mèo kêu, rồi từ từ cúi đầu, vùi mặt vào giữa hai đầu gối.
Khóe mắt lại liếc sang… Lâu Trạm vẫn đang xem điện thoại.
Thế là cậu lại chống tay lên ghế, ngẩng đầu nhìn trần nhà, nhẹ nhàng cắn môi dưới, rồi lại thở dài thêm một tiếng nữa.
Khóe mắt liếc sang… Lâu Trạm vẫn đang xem điện thoại.
Im lặng kéo dài.
Mãi một lúc lâu sau…
Trong lòng Thời Quang gần như phát điên:
(#‵′) Cái đụ má! Cậu có chút tình nghĩa bạn học nào không thế!! Ông đây đã thất hồn lạc phách đến mức này rồi! Cậu không biết an ủi một câu à!! Không thì ít nhất cũng phải liếc mắt nhìn một cái chứ! Cậu làm thế thì sao tôi diễn tiếp được!! Giao lưu bằng tâm linh à!! Chúng ta không cùng một chiều không gian hả người anh em!!!
Sự im lặng giữa hai người tiếp tục kéo dài cho đến khi Mã Khải cuối cùng cũng luyến tiếc rời khỏi cửa hàng giày, chạy đến với vẻ mặt cuống cuồng. Cậu ta vừa nhìn đồng hồ đã nhảy dựng lên, giọng điệu hùng hổ như đi đòi nợ:
“Sao hai tụi bay không gọi tao? Còn hai phút nữa là chiếu rồi! Không vào được thì đền tiền hết cho tao!”
Thời Quang đã bị đả kích đến mức chẳng còn sức mà cà khịa nữa, chỉ đứng dậy lườm Lâu Trạm một cái rồi nói: “Vậy còn không mau chạy.”
May mà rạp phim nằm ngay tầng ba trung tâm thương mại.
Sau một hồi chạy thục mạng, cuối cùng họ cũng kịp vào rạp trước giờ chiếu. Thời Quang vừa thở hồng hộc vừa tìm chỗ ngồi, quay đầu lại thấy Lâu Trạm cũng đang hơi thở dốc đi tìm ghế. Nhất thời cậu thấy hối hận vô cùng, lẽ ra lúc nãy phải tranh thủ chiêm ngưỡng cảnh tượng nam thần chạy thục mạng, chắc chắn cũng mất hình tượng lắm.
Chỗ của Thời Quang và Mã Khải ở cạnh nhau, còn Lâu Trạm đặt vé sau nên ngồi cách đó hai hàng. Khi ngồi xuống, phim đã chiếu được hai phút. Thời Quang nhìn màn hình nhưng tâm trí lại treo ngược cành cây, trong đầu cậu chỉ toàn hình bóng Lâu Trạm. Chẳng biết tại sao, cậu cứ muốn nhìn thấy cái mặt nạ của Lâu Trạm nứt vỡ, thấy hắn mất đi vẻ hoàn hảo thường ngày. Thậm chí chỉ cần nghĩ đến thôi, cậu đã thấy phấn khích vô cùng.
Bộ phim Chòm Sao Đại Hùng diễn cái gì Thời Quang chẳng bận tâm, vì kiếp trước cậu xem rồi. Lần này xem lại, trong đầu cậu chỉ toàn mưu kế làm sao để xé nát lớp vỏ bọc của Lâu Trạm, tốt nhất là khiến hắn trải qua những biến động cảm xúc cực lớn, đại bi đại hỉ đại khổ đại lạc. Nghĩ đến đó cậu lại thấy rùng mình, đôi chân vắt vẻo cứ đổi bên liên tục, nhấp nhổm không yên.
Mã Khải cuối cùng cũng chịu hết nổi, ghé sát vào, hạ thấp giọng hỏi: “Cựa quậy gì mà lắm thế? Bị trĩ à?”
Thời Quang lườm cậu ta một cái, đưa tay cắn khớp ngón tay cái, không động đậy nữa.
Đám thanh niên ra ngoài xem phim đương nhiên không chỉ xem phim. Quán bar, karaoke, xiên nướng, một chuỗi giải trí không thể thiếu. Sau khi xem xong, Lâu Trạm cáo từ rời đi. Thời Quang không giữ được, đành theo Mã Khải đi quậy cả đêm. Lúc quay về ký túc xá đã say đến mức nghiêng ngả, cậu ngã vật xuống giường, mặc kệ mùi rượu trên người mà ngủ thẳng cẳng.
Cũng chính trong đêm đó, ở hai nơi khác nhau trong cùng một thành phố, đã xảy ra hai sự việc quan trọng liên quan đến tương lai của Thời Quang.
***
Công tác tuyển chọn diễn viên cho đoàn phim Thượng Xuyên vẫn đang diễn ra hết sức khẩn trương.
Nam nữ chính thường được xác định ngay từ đầu nên ít phải lo. Ngược lại, những vai như nam phụ, nữ phụ từ số 2 đến số 4 mới là nơi chứa đựng những mối quan hệ chằng chịt: không phải là em vợ của nhà đầu tư thì cũng là con gái nhà sản xuất, hoặc là học trò cưng của bạn thân đạo diễn. Tóm lại, làm đạo diễn thời nay không chỉ biết quay phim mà còn phải biết đối nhân xử thế, lo liệu ổn thỏa cho các “nhân vật then chốt” ấy thì bộ phim sau mới có cơ hội được đầu tư.
Đạo diễn Tăng Kiến Tu làm việc đến tận một giờ sáng, cuối cùng cũng chốt xong năm vai chính phụ. Cả tổ đạo diễn thở phào nhẹ nhõm, ai nấy cũng dụi đôi mắt thâm quầng nhìn Tăng Kiến Tu, chỉ chờ ông ra lệnh một câu là cả lũ xách đít đi về ngủ.
“Tạm vậy đi,” Tăng Kiến Tu vừa nói vừa nhấp một ngụm trà đặc, tiện tay cầm tập hồ sơ diễn viên phụ lên lật xem.
Theo lệ thì mấy hồ sơ này chỉ cần xem qua trước khi chốt là được, nhưng khi lật đến giữa chừng ông bỗng nhướng mày, lật lại trang trước nhìn thêm lần nữa. Đang định nói gì đó thì vị phó đạo diễn phụ trách phỏng vấn vai Hỗ Phi Bạch đã vội vàng lên tiếng:
“Đạo diễn Tăng, lúc ăn tối tôi có nhắc với ông, vai Hỗ Phi Bạch có hai diễn viên đều rất khá, chúng tôi cũng không quyết được, ông chọn đi.”
Tăng Kiến Tu hỏi: “Có chuyện gì?”
Phó đạo diễn chỉ vào ảnh Thời Quang trong hồ sơ: “Hai người đều là sinh viên Học viện Điện ảnh H, diễn xuất đều rất tốt. Đặc biệt là cậu mập này, diễn vai Hỗ Phi Bạch cực kỳ sống động, rất sát với định nghĩa của chúng ta về nhân vật này.”
Tăng Kiến Tu “ừm” một tiếng đầy ẩn ý: “Nhưng các cậu thấy cậu ta béo quá nên mới lựa một cái bình hoa đưa cho tôi? Tôi nói này, cả đoàn phim mình đã chọn toàn trai xinh gái đẹp rồi, nhìn nhiều cũng phát ngán. Chọn một vai phụ làm nền thôi, cần gì phải rườm rà. Cứ chọn cậu mập này đi.”
Phó đạo diễn vội giải thích: “Không phải, cậu nhóc này cũng diễn rất tốt, phải nói là cực kỳ xuất sắc, lại thêm ngoại hình nổi bật nên là…”
Tăng Kiến Tu không hiểu, đặt cốc trà xuống :“Ý cậu là gì?”
Phó đạo diễn cười khổ: “Nhưng cách cậu ta diễn… hơi khác thiết lập nhân vật.”
“Nói nghe thử xem.” Tăng Kiến Tu bắt đầu thấy hứng thú.
Phó đạo diễn lập tức giải thích, lời lẽ lộ rõ sự tán thưởng dành cho Thời Quang. Cho đến khi thấy vẻ mặt Tăng Kiến Tu ngày càng thiếu kiên nhẫn, gã mới ngậm ngùi im lặng.
Tăng Kiến Tu nhíu mày: “Đám trẻ bây giờ thật là quá quắt, trường còn chưa tốt nghiệp mà đã đòi làm ‘ông tướng’ rồi, ai cho cậu ta cái quyền sửa kịch bản hả…”
“Cậu ta không sửa, vẫn diễn đúng theo…” Phó đạo diễn lầm bầm nói nhỏ.
Tăng Kiến Tu trừng mắt: “Tôi ghét nhất hạng người cậy mình có chút bản lĩnh là không tuân thủ quy tắc. Chỗ này sửa thì hay đấy, nhưng đoạn sau làm sao nối được? Một kẻ tính cách trương dương như thế làm sao khớp được với sự âm u, hèn nhát sau này? Loạn hết cả lên!”
Phó đạo diễn không nói nữa, trong lòng thầm mặc niệm cho Thời Quang.
Tăng Kiến Tu chốt hạ: “Thôi khỏi rắc rối, chọn cậu mập này đi. Tên gì nhỉ… à, Hứa Tuấn Tiệp.”
“Chờ đã, đạo diễn Tăng.”
Ngay khi lời định đoạt vừa thốt ra, người phụ nữ cùng phỏng vấn với vị phó đạo diễn lúc sáng đã lên tiếng ngăn lại.
Khác với vẻ quyến rũ lúc sáng, sau một ngày làm việc mệt mỏi, gương mặt cô không giấu nổi vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt lại sáng quắc nhìn Tăng Kiến Tu, khóe môi mím chặt lộ vẻ cố chấp. Sau khi thu hút được sự chú ý của Tăng Kiến Tu, cô mới nói:
“Cậu nhóc này có ma tính.”
Ma tính!?
“…” Phó đạo diễn ngơ ngác nhìn cô: Chị em à, chị cũng chơi lớn quá rồi đấy.
“…” Tăng Kiến Tu im lặng, nhưng lại không tiện mở lời từ chối thẳng thừng.
Người phụ nữ này tên là Uông Phi, là em vợ của nhà sản xuất, vào đoàn phim không đóng vai nào mà bảo là để học hỏi, ngày nào cũng lượn lờ khắp nơi, chẳng giúp được gì nhưng đạo diễn cũng không tiện đuổi người, thậm chí khi gặp mặt còn phải nở nụ cười xã giao: “Phi Phi, ý cháu là sao?”
Uông Phi cũng cảm thấy cách dùng từ của mình hơi lạ, cô suy nghĩ một chút rồi sắp xếp lại từ ngữ để giải thích:
“Từ lúc gặp cậu ta buổi sáng, trong đầu cháu cứ hiện lên đôi mắt ấy mãi. Sống đến từng này tuổi, lần đầu tiên cháu thấy một đôi mắt đẹp đến thế, cứ như có móc câu vậy.”
Tăng Kiến Tu và vị phó đạo diễn lẳng lặng nhìn xuống tấm ảnh thẻ 3×4 dán trên CV của Thời Quang. Trong ảnh, cậu thanh niên nở nụ cười rạng rỡ khoe hàm răng trắng đều, trông thì cũng đẹp trai đấy, nhưng mà… mắt có móc câu?!
Cô nghĩ chúng tôi mù hết rồi à??!
“Đàn ông các chú thì hiểu cái gì!”
Uông Phi chẳng sợ đắc tội với ai, nói thẳng: “Bộ phim này vốn nhắm vào thị trường nữ giới, các nam diễn viên chúng ta chọn đa phần là kiểu tuấn lãng ôn hòa hoặc là rạng rỡ, tươi sáng. Thế nhưng cái cậu Thời Quang này tuyệt đối là một loại hình khác. Đằng sau vẻ ngoài ưa nhìn đó là một thứ gì đó sắc bén hơn, cứ như mang ma tính vậy, khiến người ta chỉ cần nhìn một cái là nhớ mãi không quên. Đặc biệt là cậu ấy đã chọn đúng nhân vật phù hợp nhất với mình. Tin cháu đi, nhân vật đoạ tiên Hộ Phi Bạch này mà để cậu ta diễn, chắc chắn sẽ cực kỳ xuất sắc!”
Dừng một chút, thấy Tăng Kiến Tu vẫn chưa lên tiếng, Uông Phi bồi thêm một câu:
“Hôm nay cháu đã liên hệ với tác giả nguyên tác, cô ấy cũng đồng ý sửa lại phần kịch bản của Hỗ Phi Bạch. Biên kịch cũng hứa sẽ thức đêm chỉnh sửa, đảm bảo không ảnh hưởng tiến độ của đoàn phim.”
“…” Tăng Kiến Tu hoàn toàn cạn lời.
Ông thực sự không hiểu nổi sự kiên trì của Uông Phi, nhưng thân phận của đối phương không hề thấp, lại còn tự mình thu xếp hết những việc phiền phức nhất… Dẫu sao cũng chỉ là một vai phụ nhỏ, ông có kiên trì phản đối cũng chẳng để làm gì, thế là ông gật đầu: “Thôi được rồi, nếu cháu đã nhất quyết chọn cậu ta thì cứ để cậu ta diễn đi.”
Uông Phi thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười rạng rỡ.
Tăng Kiến Tu lúc đó thực sự không ngờ rằng, chính cái gật đầu này của ông, dưới sự thúc đẩy của Uông Phi, đã giúp nhân vật Hỗ Phi Bạch có thêm biết bao nhiêu cảnh quay sau này.
***
Đồng Thoại là một quán bar có tiếng ở thành phố H. Với vị trí đắc địa, dàn ca sĩ biểu diễn thường trú ở đây cũng rất xuất sắc, và thường xuyên có liveshow độc lạ nên thu hút được lượng lớn khách quen. Đặc biệt là vào cuối tuần, quán lúc nào cũng chật kín chỗ, chuyện phải ghép bàn là điều hết sức bình thường.
Tại một bàn VIP trong quán đang có ba nam hai nữ ngồi tụ tập với nhau. Cánh đàn ông ăn mặc phong cách, sành điệu, còn phái nữ thì quyến rũ, gợi cảm. Dưới nền nhạc rock xập xình, cả nhóm uống đến mức nghiêng ngả, chẳng còn giữ chút hình tượng kiêu ngạo thường ngày nào nữa.
Phải biết rằng vào khung giờ này, những người có thể ngồi ở khu ghế sofa của Đồng Thoại phần lớn đều là khách quen được ông chủ giữ chỗ trước, đa số đều là người có “máu mặt” ở thành phố H.
Đợi ban nhạc rock trên sân khấu kết thúc phần diễn, thay thế bằng một cô gái mặc sườn xám bó sát lấp lánh lên hát một bản nhạc từ những năm 70, cũng vào lúc đó, Thượng Hoằng – người ngồi riêng một góc trong nhóm – cuối cùng không nhịn được nữa, đặt mạnh ly rượu xuống bàn, vẻ bực bội hiện rõ trên gương mặt.
“Sao thế?” Một người đàn ông khoảng ngoài ba mươi tuổi, đã uống say ngà ngà, cười híp mắt nhìn hắn.
“Sao mặt lại xị ra thế kia? Anh đã bảo rồi mà, để khi nào rảnh anh sẽ giúp chú ‘dằn mặt’ cái thằng tên Thời Quang đó. Chú cứ lo mà học cho tốt đi, cái vai diễn lần trước chú nhắm cũng chốt xong rồi, cứ đợi mà nổi tiếng đi.”
“Em biết rồi, cảm ơn anh Vân.” Thượng Hoằng đáp lời một cách uể oải, nhấp thêm một ngụm bia. Hắn cứ cảm thấy chuyện theo đuổi phụ nữ mà còn phải nhờ người giúp thì chẳng có gì hay ho, nếu không phải hôm nay uống quá chén thì hắn cũng chẳng mở miệng nhờ vả.
“À đúng rồi.” Anh Vân rút tay khỏi vai cô bạn gái đang tựa vào mình, chống gối rướm người hỏi: “Tiểu Hoằng này, bố cậu vẫn muốn cậu tập trung học hành. Chuyện này đừng nói là anh giúp nhé, không thì ông ấy lại mắng anh đấy.”
“Yên tâm, em sẽ không nói đâu, anh Vân.” Thượng Hoằng cười cười. Ánh mắt hắn vô tình lướt qua người phụ nữ đang ngồi cạnh anh Vân – cô ta đang nháy mắt đưa tình với hắn, khiến hắn lập tức ghét bỏ quay đi.
Một bà già trang điểm lòe loẹt, còn chẳng bằng nửa cái móng chân của Điền Tư Vũ. Được anh Vân dắt đi theo là phúc đức tám đời rồi mà còn bày đặt lẳng lơ, tưởng mình là hạng gì không biết!
Trong lòng thầm chửi thầm một trận, Thượng Hoằng đứng dậy vẫy tay: “Muộn rồi, em về trường đây.”
“Anh gọi người đưa cậu về.” Anh Vân nói.
“Không cần đâu, em bắt taxi là được.” Khi bước ra khỏi quán bar, Thượng Hoằng chợt do dự, muốn ngăn anh Vân giúp mình “trả thù”, nhưng nghĩ mãi vẫn không tiện mở lời.
Cuối cùng cậu ta chỉ tự an ủi rằng nhiều lắm thì Thời Quang bị đánh một trận, chắc cũng chẳng đến mức gãy tay gãy chân gì nghiêm trọng. Vả lại Điền Tư Vũ cũng nói rồi, cái thằng đó cứ như ruồi nhặng phiền phức đuổi không đi, lại cứ thích tự coi mình là bạn trai cô ấy, nên dạy cho một bài học cũng tốt. Thế là hắn dứt khoát im lặng.
Hết chương 9.
Bình luận cho Chương 09
Bình Luận
Chương 09
Fonts
Text size
Background
Tinh Trình Công Lược
Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao
Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...