Chương 03
Chương 3. Thượng Xuyên x Móc Nối.
Trong hai ngày tiếp theo, Thời Quang gần như không làm gì cả. Cậu dành thời gian làm quen lại với hoàn cảnh hiện tại, vạch ra kế hoạch và tìm cho mình một con đường hoàn hảo hơn.
Việc đầu tiên Thời Quang làm là lập một tài khoản Weibo.
Ngay khi đăng ký thành công, cái tài khoản mới toanh ấy đã thu hút một bầy “cò” chuyên bán fan vào mời chào móc nối.
Cậu chọn đi chọn lại, cuối cùng chấm được một mối làm ăn có vẻ đoàng hoàng và chuyên nghiệp. Với mức giá 40k = 100 lượt follow, cậu vung tay mua bỏ ra hơn 1 củ để mua fan ‘xác sống’, đồng thời mua thêm 30 fan ‘não tàn’. Cậu đã thỏa thuận kỹ với chủ tiệm: kể từ khi cậu bắt đầu đăng bài, mỗi topic phải tăng thêm khoảng 100 fan, giai đoạn đầu chỉ cần 10 fan ‘não tàn’ vào để lại bình luận là đủ.
Sau đó, Thời Quang chạy tót đến cổng lớn của Học viện Điện ảnh H, chụp cho mình một tấm ảnh. Trọng điểm của bức ảnh chính là tấm biển hiệu to đùng của trường.
Trong hàng trăm tấm ảnh vừa chụp, cậu chọn ra hai tấm có biểu cảm và góc độ xuất sắc nhất để lưu lại, sau đó viết lên Weibo dòng trạng thái: “Nơi đây, nơi ước mơ của tôi khởi hành”, kèm theo ảnh và nhấn nút đăng.
Hoàn tất!
Thời Quang phớt lờ ánh mắt khinh khỉnh của bảo vệ, đứng dưới bóng râm trước cổng trường lướt Weibo một lát. Thấy số lượng người theo dõi quả thực đang tăng lên chậm rãi, cậu mới hài lòng mỉm cười.
Mấy chiêu trò tự biên tự diễn này cậu đã quá rành rẽ từ kiếp trước.
Khi bị dồn vào đường cùng, cậu thậm chí còn học được cả cách tự bôi đen chính mình chỉ để leo lên hot search, kiếm thêm chút độ chú ý, mặc cho thiên hạ mắng chửi vuốt mặt không kịp. May mà vẫn còn vài “fan ruột” với những lời cổ vũ đáng yêu an ủi cậu đôi phần. Giờ đây “ngựa quen đường cũ”, Thời Quang làm việc này vô cùng thuận tay.
Thiên Tứ Thiên: Phát hiện một mỹ nam!
Thơm Ngon Đến Tận Bát: Học viện Điện ảnh H!!!!?? Không phải chỉ đi ngang qua chụp ké đấy chứ?
Thiên Sứ Thiên Sứ Đại Thiên Sứ: Giám định xong, nhan sắc cực phẩm!
Tự: Hahaha, em sẽ làm fan đầu tiên của anh!!
…
Chẳng mấy chốc trên Weibo đã có bốn bình luận.
Không biết là người qua đường thật hay fan “não tàn” đã mua, Thời Quang cũng lười nghĩ. Cậu biết rõ một kẻ chưa có tác phẩm gì như mình bây giờ chưa phải lúc để tâm đến số lượng fan, chỉ cần kiên trì đăng những hình ảnh và thông tin thú vị, sau này ắt sẽ có sự chuyển hóa từ “lượng” sang “chất”.
Xác nhận phía “cò” fan đã bắt đầu làm việc, cậu nhét điện thoại vào túi quần, rảo bước về phía khoa Biểu diễn. Cậu nhớ ở cổng khoa có một bảng thông báo, thỉnh thoảng sẽ dán mấy tờ tin tuyển diễn viên của các đoàn phim.
Trường điện ảnh rất khác so với các trường đại học thông thường, họ khuyến khích sinh viên đi diễn nhiều để thực tập.
Các đoàn phim cũng thích tuyển sinh viên trong trường — vừa rẻ, vừa mới lạ, lại có chút kỹ năng diễn xuất, nên việc kiếm chút tiền tiêu vặt cũng coi như dễ dàng.
Đương nhiên, bây giờ nghệ sĩ nhiều như chó ngoài đường, nhà đầu tư, công ty lớn, người trong giới giới thiệu qua lại, đến cuối cùng những vai diễn còn sót lại cho sinh viên có được hai ba câu thoại đã là tốt lắm rồi.
Thế nhưng sinh viên học viện biểu diễn phần lớn lại khá tự cao, làm quần chúng một hai lần là chán ngay, lúc nào cũng mơ tưởng sung rụng vào mồm, một ngày đẹp trời nào đó có vị đạo diễn lừng danh tìm đến tận nơi hốt ‘tiểu thịt tươi’ là mình đi, rồi một bước thành minh tinh!
Nhưng lần này, Thời Quang không dám mơ mộng hão huyền kiểu đó nữa.
Muỗi nhỏ cũng là thịt, vai diễn dù bé tẹo thì cũng là ở trong đoàn phim. Không lăn lộn vào giới để gây dựng các mối quan hệ mà cứ ngồi đợi một bước lên trời, nằm mơ đi! Nếu lại thất bại lần nữa thì trách được ai? Chỉ có thể trách bản thân xứng đáng thôi!
Thời Quang men theo bóng cây ven đường đi tới. Phía trước có một nhóm thiếu nữ mặc áo thụng quần legging đi tới. Ánh mắt đôi bên vô tình chạm nhau, ai cũng thầm hài lòng với nhan sắc của đối phương. Ưu điểm lớn nhất khi học ở học viện biểu diễn là mắt không bao giờ mệt—liếc đi đâu cũng thấy một phong cảnh xinh đẹp.
Đi hết con đường rợp bóng cây, xuyên qua hành lang nhỏ trồng đầy hoa hợp hoan, rẽ qua một ngã tư là thấy cổng khoa Biểu diễn.
Trên bảng thông báo trước cửa dán chồng lên nhau đủ loại poster và thông báo đủ màu sắc. Lúc này nắng đang gắt, trước bảng không một bóng người, một cơn gió thoảng qua làm tấm áp phích xanh lơ bị rách một nửa khẽ rung rinh.
Thời Quang đội nắng đi tới trước bảng, chăm chú xem từng tờ.
Nổi bật nhất là tấm poster xanh bị rách kia—poster tuyển diễn viên cho kịch sân khấu của đoàn nghệ thuật Học viện Điện ảnh H. Dán ở đây nói là tuyển diễn viên, thật ra chỉ để quảng bá, vậy mà vẫn ngang nhiên chiếm vị trí lớn nhất ở giữa.
Hai bên phía trên dán tổng cộng năm tờ thông báo in trên giấy A4 tuyển diễn viên. Có tờ trắng tinh mới dán, có tờ hơi ngả vàng. Nội dung dài ngắn khác nhau, nhưng điểm chung duy nhất là phía dưới đều đóng dấu của trường, chứng tỏ đã được nhà trường xác nhận.
Nắng gắt chiếu vào mặt giấy khiến người đọc lóa mắt, Thời Quang nheo mắt quét nhanh một lượt.
Có ba tờ là thông báo tuyển diễn viên phim ảnh, hai tờ còn lại là tuyển người mẫu ảnh và lớp bổ túc diễn xuất ngoài giờ.
Người mẫu ảnh vốn là công việc mà sinh viên khoa Diễn xuất tranh nhau, vừa nhàn vừa kiếm được nhiều tiền, tiếc là nhìn thời gian thì đã hết hạn. Mà dù chưa hết thì Thời Quang cũng chẳng buồn tranh giành, ánh mắt cậu lúc này đã quay trở lại một tờ thông báo duy nhất:
【Đoàn phim “Thượng Xuyên” tuyển một số diễn viên quần chúng và vai phụ nhỏ.
Đạo diễn: Tăng Kiến Tu.
Phó đạo diễn: Tường Phi.
Địa điểm thử vai: Phòng Hoa Cúc, tầng 3 tòa nhà Thiên Tường, khu C.
Thời gian: Ngày 26 tháng 7.
Số điện thoại liên hệ: 138XXXXXXXX】
《Thượng Xuyên》— Thời Quang có chút ấn tượng về bộ phim này.
Lăng Mộng chính là nhờ bộ tiên hiệp này mà thuận lợi bước vào hàng “Tứ tiểu hoa đán” của nữ diễn viên trong nước.
Nam chính do Lương Bác Nghệ, người chuyên đóng hiệp khách cổ trang đảm nhận.
Chỉ riêng hai cái tên này đã đủ thu hút ánh mắt khán giả, chưa kể bộ phim còn chuyển thể từ một tiểu thuyết mạng rất nổi tiếng. Khi phát sóng, rating khá tốt, thậm chí từng vượt mốc 3%, được coi là một bộ phim tiên hiệp khá thành công.
Thời gian trôi qua quá lâu, Thời Quang đã không còn nhớ rõ nội dung phim, hơn nữa năm đó cậu chỉ cùng Điền Tư Vũ xem bập bõm vài tập, ấn tượng mỏng hơn sương khói.
Nhưng điều đó không quan trọng, trọng điểm là bộ phim này rất được lòng khán giả nữ, những gã “nam tiên” trong phim dưới nhan sắc bẩm sinh và công nghệ hậu kỳ đều đẹp trai đến mức khiến người ta phải gào thét, dẫn đến dàn nam phụ từ số 2 đến số 4 đều nhân đà đó mà nổi tiếng một thời.
Chính là nó!
Thời Quang quyết định ngay. Cậu chụp lại thông báo để lưu lại, sau đó dùng điện thoại lên mạng tìm kiếm tiểu thuyết “Thượng Xuyên”. Cậu nghiền ngẫm kỹ lưỡng từng câu từng chữ, đặc biệt là những đoạn đối thoại có xung đột kịch tính, cậu xem đi xem lại nhiều lần, dùng tâm trí để phác họa từng nhân vật.
Cậu vừa đi vừa cúi đầu đọc, mãi đến khi tới cửa ký túc xá mới sực nhớ ra một chuyện.
Thời Quang giơ tay vuốt lại mái tóc, đảm bảo từng sợi đều nằm gọn gàng rồi mới đưa ngón trỏ vào miệng làm ướt, kéo một lọn tóc trên đỉnh đầu dựng lên. Lập tức trên đầu cậu xuất hiện một chỏm tóc nhỏ dựng ngược.
Cậu dùng lòng bàn tay cẩn thận xoa xoa chỏm tóc ấy, xác định chiều cao và góc độ đều đã ổn thỏa mới hài lòng mỉm cười đẩy cửa bước vào. Ngay khi vào phòng, nụ cười trên môi đã biến mất không tàn tích, thay vào đó là bộ dạng nghiêm túc cúi đầu nhìn điện thoại.
Trong phòng mọi người đều có mặt đông đủ. Triệu Phi Hồng đang ôm laptop chơi trên giường, Mã Khải đeo tai nghe nằm bò ra cửa sổ nghe nhạc, còn Lâu Trạm thì đang lật tìm thứ gì đó trước bàn.
Căn phòng rất yên tĩnh, thấy cậu về, ba người chẳng ai thèm liếc mắt lấy một cái. Thời Quang cũng chẳng bận tâm, tiếp tục giả vờ chăm chú đọc, thực ra khóe mắt đang nhanh chóng thu thập mọi động tĩnh. Rồi bất ngờ đá mạnh vào chân ghế.
“A!” Thời Quang kêu khẽ một tiếng, giọng hạ rất thấp, trông như có vẻ đang nhịn đau, nhưng thực chất là vì không muốn làm phiền Triệu Phi Hồng và Mã Khải. Kẻ mà cậu muốn “câu” chỉ cần một mình Lâu Trạm là đủ.
“Hử?” Mã Khải quay đầu lại. “Sao thế?”
Thời Quang cúi đầu trợn trắng mắt. Tai thính ghê, đeo tai nghe mà vẫn lo bao đồng được.
“Đá trúng ghế thôi.” Thời Quang đáp, đồng thời liếc thấy Lâu Trạm quả nhiên cũng quay đầu lại, trên tay hắn vẫn cầm một cuốn sách, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua chân Thời Quang rồi định xoay người trèo lên giường.
Thời Quang trong lòng cuống quýt, vội vàng vọt tới trước một bước, khiến xương ống chân đập mạnh vào cái ghế đẩu, kéo theo chân ghế ma sát với mặt đất phát ra một âm thanh chói tai. Một luồng đau đớn xộc thẳng lên đại não: “Ai u, đụ má!”
Quả nhiên, Lâu Trạm dừng động tác, cau mày nhìn sang lần nữa.
Mã Khải nhướng mày nghi hoặc: “Đứng yên cũng ngã được, đúng là có bản lĩnh!”
“Thích thế.” Thời Quang lườm gã một cái. Lắm chuyện. Hôm nay nếu đại sự của anh đây mà không xong thì mày cũng đừng mong yên thân. Ôi mẹ ơi cái chân của tôi, sắp hủy dung rồi.
Nghĩ đoạn, Thời Quang tận dụng kỹ năng tìm góc máy của mình, vờ như vô ý cúi đầu xuống xem vết thương trên chân. Chỏm tóc dựng ngược kia cứ lắc lư lắc lư ngay trước mắt Lâu Trạm.
“Làm màu!” Mã Khải chửi một câu ẻo lả rồi quay người lại, chống lên bệ cửa sổ, vểnh mông thật cao tiếp tục nghe nhạc.
Thời Quang xắn ống quần lên, nhìn thấy trên chân mình có một vệt đỏ lòm, lớp da mỏng bị trầy xước rỉ ra những hạt máu li ti, nhìn qua cũng thấy đôi chút rùng mình. Cậu lập tức âm thầm cho bản thân một trăm điểm khen ngợi: đúng là đủ liều!
Ngẩng đầu lên, cậu thấy Lâu Trạm dường như vô tình thu ánh mắt khỏi mái tóc của mình, rồi nhìn xuống chân cậu. Hắn như muốn nói gì đó nhưng do dự một chút, cuối cùng vẫn hỏi rất nhạt:
“Không sao chứ?”
Không sao.” Thời Quang lắc đầu lia lịa, nhưng trong lòng lại âm thầm tự khinh bỉ bản thân một phen.
Đúng là càng sống càng thụt lùi. Người ta chỉ thuận miệng hỏi một câu thôi mà mày đã kích động đến vậy à?
Nhưng trong ký ức của cậu, Lâu Trạm thực sự… nói thế nào nhỉ?
Phải nói là không thích xen vào chuyện của người khá , càng không có cái gọi là “tình đồng chí” hay tình bạn cùng lớp, tính cách vô cùng cô độc.
Bốn năm cùng phòng ký túc xá, ngoại trừ năm đầu tiên Thời Quang cố gắng kết thân với Lâu Trạm nhưng không nhận được hồi đáp xứng đáng, thì ba năm đại học sau đó, số lần cậu và hắn nói chuyện với nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay…
Không, phải nói là lúc ấy Lâu Trạm có lẽ bị cậu làm phiền đến phát chán, nên càng đối xử lạnh nhạt hơn, thậm chí gần như coi cậu như không tồn tại. Vì vậy hôm nay hắn chủ động hỏi một câu như vậy, Thời Quang thật sự có chút cảm động.
“Đụng trúng thôi, ha ha.” Thời Quang thuận thế bám theo, cười ngốc nghếch rồi cúi đầu nhìn quyển sách trong tay Lâu Trạm. “Cuốn ‘Cuốn theo chiều gió’ à? Chẳng phải kỳ trước chúng ta học rồi sao?”
“Đỏ và Đen.”
“Hả?”
“Học kỳ trước là Đỏ và Đen.”
“À đúng rồi!” Thời Quang giơ tay vỗ vào đầu mình, lòng bàn tay vừa khéo né qua chỏm tóc dựng đứng kia.
“…”Ánh nhìn của Lâu Trạm bị ép phải chuyển hướng.
“Cậu xem cái trí nhớ của tôi này, học gì quên nấy. Hay là cho tôi mượn xem ghi chép buổi trước của cậu đi.”
“…” Lâu Trạm hoàn hồn, ánh mắt bỗng lạnh đi. Thời Quang lập tức cảm thấy một luồng sát khí ập vào mặt.
Được rồi, cậu biết có vẻ mình đã chạm vào giới hạn cuối cùng của Lâu Trạm.
Cái chứng bệnh cưỡng chế (OCD) này cậu cũng có tìm hiểu qua đôi chút, ngoại trừ việc không thích người khác phá vỡ kế hoạch và thói quen của mình, thì ít nhiều gì cũng có chút bệnh sạch sẽ.
Đem đồ dùng cá nhân của mình cho người khác mượn ư?
Tuyệt đối không thể chấp nhận được!
“À thôi, chắc có cho tôi cũng chẳng đọc vào nổi.” Thời Quang chủ động lùi lại một bước, cười hì hì cho cả hai một bậc thang để xuống.
Sắc mặt Lâu Trạm quả nhiên dịu đi không ít. Ánh mắt nhìn Thời Quang thậm chí còn mềm hơn trước một chút, hiếm hoi mở lòng nhắc nhở:
“Phân tích danh tác rất quan trọng, cậu nên đi học. Ghi chép trước đó…”
Thời Quang mở to mắt.
Triều Phi Hồng từ trên giường cũng thò đầu ra.
Lâu Trạm mặt không đổi sắc nói: “Có thể mượn bạn cùng lớp.”
“…” Thời Quang.
“Ha…” Triều Hồng Phi.
Nói xong, Lâu Trạm xoay cổ tay nhìn đồng hồ, chân mày hơi nhíu lại rồi cầm cuốn sách bước ra ngoài. Bóng lưng hắn thẳng tắp, bước đi thong dong ưu nhã, giữa căn phòng ký túc xá nam lộn xộn mà vẫn đi ra được khí chất như đang sải bước trên sàn catwalk.
Ờ… cảm ơn…” Thời Quang nội thương trầm trọng, khó khăn lắm mới cố gắng mở lời bắt chuyện.
Lâu Trạm lướt qua như một cơn gió, đến cả ánh nhìn dư thừa cũng chẳng cho, cứ thế biến mất khỏi tầm mắt.
…
Đệt! Chảnh cái gì mà chảnh chứ? Cái đức hạnh như hắn đúng là đáng đời không có bạn tốt! Đợi đấy, tan học gặp nhau ở cổng trường!
Hết chương 3.
Bình luận cho Chương 03
Bình Luận
Chương 03
Fonts
Text size
Background
Tinh Trình Công Lược
Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao
Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...