Chương 36
Chương 36: Thử vai × Buổi tiệc
Thời Quang cố gắng kéo mình trở lại thực tại, nhưng ký ức kiếp trước như ác mộng chồng chất trong đầu, khiến gương mặt cậu không khỏi trở nên cứng đờ.
Không ngờ phản ứng này lại vô tình làm Quý Nhiễm hài lòng. Với một người quản lý, nghệ sĩ càng xuất sắc thì càng chứng tỏ năng lực của họ, được người khác vì thế mà khen ngợi, kính trọng — đó vốn là điều đương nhiên.
Hai người, mỗi người một suy nghĩ hoàn toàn khác nhau, cứ thế đi đến trước một căn phòng ở tầng mười một. Quý Nhiễm bảo Thời Quang đứng chờ bên ngoài, còn mình thì đi vào trước.
Thời Quang ló đầu nhìn qua khu vực bên ngoài, nơi hàng dài nghệ sĩ đang xếp hàng rồng rắn ở sảnh ngoài, vừa lẩm nhẩm học kịch bản vừa chờ thử vai, một cảm giác tự hào đến “tê tái” xông thẳng lên đại não.
Mẹ nó chứ, đây chính là cảm giác đi cửa sau trong truyền thuyết đây sao! Lấy kịch bản sớm, có người đại diện tháp tùng, đi lối VIP, thử vai một-đối-một… đãi ngộ của đại minh tinh đập thẳng vào mặt, đúng là sướng không chịu nổi!
Trong lúc chờ cửa mở, Thời Quang rõ ràng có chút căng thẳng. Cậu liên tục hồi tưởng nội dung thử vai, học thuộc lòng lời thoại đến mức làu làu, thầm ra lệnh cho bản thân phải bình tĩnh…
Đúng thế, với một “tân binh” chưa bao giờ đi cửa sau như cậu, phong thái lúc này đúng là có hơi “phèn”.
Ngay lúc đó, cửa mở ra.
Sau cánh cửa là gương mặt tươi cười “hòa khí sinh tài” của Bạch Béo.
Căn phòng không lớn, nhìn qua giống quy mô phòng làm việc của Quý Nhiễm ở tầng trên, chỉ là bên trong đặt tới sáu chiếc bàn. Nhìn lướt qua, căn phòng khá bừa bộn: bàn ghế chất đầy những xấp giấy in chữ đen kịt, máy tính vốn là công cụ làm việc chính thì bị gạt sang một góc kẹt tội nghiệp, xen lẫn là mấy tách trà uống dở và vỏ chai Coca.
Một môi trường như vậy Thời Quang chưa từng thấy.
Cậu gần như tham lam tận hưởng cách tiếp đãi mang tính “người nhà” như thế này, hơi thở vì xúc động mà run rẩy đôi chút.
Phòng tuy lộn xộn nhưng chỉ có ba người. Ngoài Quý Nhiễm, còn có một người đàn ông tầm 40 tuổi, mái tóc xoăn hơi rối, đeo kính gọng vàng, đang dùng ánh mắt dò xét nhìn cậu.
“Đạo diễn Triệu.” Thời Quang lễ phép chào một tiếng theo đúng lời dặn dò trước đó.
Đạo diễn Triệu mỉm cười với Thời Quang, rồi nói với Quý Nhiễm: “Ngoại hình xuất sắc đấy.”
Quý Nhiễm hớn hở: “Diễn xuất cũng không tệ đâu, cứ theo quy trình bình thường mà làm thôi.”
“Xoay một vòng tôi xem nào.”
Thời Quang xoay một vòng.
“Cười một cái, dùng cách cậu hiểu về nhân vật Hàn Yên mà cười.”
Thời Quang khẽ nhếch môi, khóe mắt hơi cong xuống, mặc định coi đạo diễn Triệu trước mặt chính là Hán Vũ Đế.
Trên gương mặt trẻ trung sáng sủa, đôi mắt kia đặc biệt thu hút ánh nhìn. Dưới hàng lông mày kiếm đen nhánh mạnh mẽ, đôi mắt hơi cong dài sắc sảo, mang theo ba phần nghiêm nghị, ba phần tùy hứng, ba phần ý cười, và một phần khiêu gợi đầy tinh tế không thể ngó lơ. Cái nhìn ấy tựa như một chiếc móc câu nhỏ mà sắc lẹm, móc thẳng vào tim người đối diện.
Đạo diễn Triệu ngẩn người, rồi nhướng mày, im lặng hồi lâu.
“Thế nào?” Quý Nhiễm cũng bị nụ cười của Thời Quang làm cho kinh ngạc, là người đầu tiên bừng tỉnh, đắc ý hỏi: “Trông cũng ổn đấy chứ?”
Đạo diễn Triệu gật đầu, nhìn sâu vào mắt Thời Quang, buông một câu: “Cứ thế đi.”
Nụ cười trên mặt Quý Nhiễm càng đậm, gã vẫy vẫy tay ra hiệu cho Thời Quang ra ngoài trước.
Vì thế, Thời Quang chỉ đơn giản “khoe” một nụ cười đã mơ mơ màng màng đi ra khỏi phòng.
Thời gian chờ đợi không lâu.
Rất nhanh sau đó, Quý Nhiễm cười hì hì bước ra. Thời Quang dùng ánh mắt hỏi thăm. Quý Nhiễm chỉ gật đầu một cái cực kỳ qua loa. Thời Quang quay đầu nhìn căn phòng thử vai chỉ cách vài bước chân, rồi quay lại hỏi Quý Nhiễm với vẻ mặt “ngây thơ vô số tội”:
“Xong rồi ạ?”
Xong rồi.”
“Hàn Yên là của em?”
“Ừ hứ.”
“Còn người kia thì sao?”
“Ai mà biết.” Gã béo trắng điệu đà nhún vai một cái.
“……”
“……”
Thời Quang nhìn người đại diện nhà mình, cạn lời.
Mẹ nó chứ!
Thử vai trong truyền thuyết đâu!
Sự nghiêm túc khó tính của đạo diễn Khổng đâu!
Màn tranh giành vai diễn sứt đầu mẻ trán đâu!
Thế là xong rồi à!!
Có cần qua loa đến mức này không?!
Vậy kiếp trước mình liều mạng thể hiện trước mặt đủ loại đạo diễn là để làm gì chứ!!!
Thấy sắc mặt Thời Quang như vậy, Quý Nhiễm giải thích:
“Cậu phải cảm ơn Lâu Trạm vì đã giới thiệu cậu cho tôi. Trong cái giới này, ngoại trừ vai chính của mấy phim thương mại bom tấn ra, thì vai nào mà tôi không lấy được? Quan trọng là tôi có muốn hay không thôi. Nếu tôi thực sự ra tay, kiếm cho cậu một vai chính cũng chẳng khó gì!”
Thời Quang nhìn Quý Nhiễm đang tỏa ra hào quang “mau đến ôm đùi anh đi”, lập tức quăng hết liêm sỉ, giới hạn và tự tôn lên chín tầng mây, chân thành tán thưởng một câu:
“Anh Quý, anh quá đỉnh luôn!”
“Hố hố hố!” Gã béo chết tiệt giờ đã thăng cấp thành Phật Di Lặc, cười đến mức thịt trên người rung rinh, trong lúc tự tôn đang bành trướng cực độ vẫn không quên nịnh bợ khéo léo “sếp tương lai”:
“Dù nói thế nào thì cậu cũng phải nhớ kỹ, với địa vị của tôi trong showbiz, không phải ai tôi cũng ký đâu. Nếu không nhờ Lâu Trạm, cậu muốn ký với tôi á? Khó lắm nhé.”
Thời Quang đương nhiên là cảm kích không thôi, lòng ngưỡng mộ tuôn trào như nước sông Trường Giang, nhân cơ hội đó cậu thuận miệng hỏi một câu:
“Lâu Trạm rốt cuộc là ai thế ạ? Em cứ ngỡ cậu ấy có chút quen biết ở Thiên Hành, nhưng nghe anh nói thì hình như quan hệ không hề đơn giản.”
“Cậu không biết à?”
“Em thì biết cái gì được cơ chứ?”
Thời Quang nở nụ cười tự giễu có chút cô độc, diễn sống động cái sự bi thương kiểu “lòng ta như ánh trăng sáng, nào ngờ trăng sáng soi rãnh mương”. Trong ánh mắt đầy cảm thông của Quý Nhiễm, Thời Quang thầm tự tặng cho mình một tràng vỗ tay: Kỹ năng diễn xuất phải gọi là đỉnh cao!
Quý Nhiễm nói:
“Nếu chính cậu ta không nói thì tôi cũng không tiện nói nhiều. Không nói chắc chắn là có lý do riêng, hy vọng điều này không làm ảnh hưởng đến tình bạn của hai đứa.”
Thời Quang cười khổ gật đầu: “Xem ra gia thế của Lâu Trạm đúng là không đơn giản thật…”
Quý Nhiễm vỗ nhẹ lưng cậu, không nói thêm gì nữa.
Buổi thử vai vốn tưởng sẽ long trọng lắm, hóa ra lại kết thúc dễ dàng đến thế.
Băng qua đám người đang chen chúc chờ đợi ở sảnh trước, lúc bước vào thang máy, Thời Quang vẫn còn hơi ngẩn ngơ chưa kịp thích nghi. Mãi đến khi cửa thang máy mở ra lần nữa, cậu mới nhận ra mình đã tới tầng 22.
Trong văn phòng, Quý Nhiễm nói chuyện với cậu khá lâu, chủ yếu hỏi về gia đình, thói quen sinh hoạt, thậm chí cả chuyện tình cảm. Gã thẳng thắn nói:
“Đã ký hợp đồng với tôi, tôi cần cậu hiểu rõ: Với tư cách là người đại diện, tôi không chỉ giới thiệu công việc, mà vì mục tiêu chung của đôi bên, tôi thậm chí sẽ can thiệp vào cả đời tư của cậu. Mong cậu chuẩn bị tâm lý.”
“Đến mức độ nào ạ?” Thời Quang nhướng mày, trong đầu chợt lóe lên một danh xưng khác của nghề đại diện trong giới giải trí: Tú ông.
Quý Nhiễm hiển nhiên đoán được suy nghĩ ấy, cười nhạt:
“Tôi có thể sắp xếp cho cậu một bữa tối dưới ánh nến lãng mạn với bất kỳ minh tinh nào, cũng có thể là những buổi tiệc rượu mang tính chất quan trọng. Có khi cậu còn không thể tự đi về bằng chân mình. Dĩ nhiên, tôi cũng sẽ tống khứ mấy con nhỏ lẳng lơ định bám lấy cậu, mặc cho chúng khóc lem mascara. Khi cần thiết, tôi sẽ làm rất tuyệt tình.”
“Chỉ thế thôi ạ?”
Mức độ này thì Thời Quang hoàn toàn chấp nhận được. Tiếp khách, xào tin đồn, hay tránh những bê bối không đáng có… dù cách dùng từ của Quý Nhiễm hơi thô thiển, nhưng đó chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?
Quý Nhiễm dừng lại một chút, ánh mắt nhìn Thời Quang sâu thẳm hơn vài phần:
“Vậy thì, dựa trên nguyên tắc hợp tác thành thật và tương trợ lẫn nhau, nói tôi nghe, tôi nên phòng bị đàn ông hay phụ nữ đây?”
Thời Quang ngẩn người, có một giây do dự.
“Đệt!”
Quý Nhiễm xua tay ngay lập tức, vẻ mặt như vừa ăn phải phân:
“Cái giới giải trí này bị thần kinh hết rồi à? Lại thêm một đứa nữa! Đừng có nói với tôi là cậu nhắm trúng Lâu… à không, Lâu—” gã tự cười mỉa, “thôi bỏ đi, tôi đang nghĩ linh tinh gì vậy. Tóm lại một câu, trong mắt truyền thông, đối tượng yêu đương của cậu chỉ có thể, và nhất định phải là phụ nữ.”
Sau lưng Thời Quang rịn ra một lớp mồ hôi lạnh. Dưới ánh nhìn sắc lẹm như dao mổ của Quý Nhiễm, cậu có cảm giác tâm tư muốn tiếp cận Lâu Trạm của mình đã bị lột trần không sót chút nào. Nhưng rất nhanh cậu hiểu ra—có lẽ trong mắt Quý Nhiễm, cậu có thể cong, nhưng Lâu Trạm thì tuyệt đối không.
Câu chuyện về xu hướng tính dục nhanh chóng khép lại. Hai người chuyển sang nói về bộ phim truyền hình Thượng Xuyên mà Thời Quang vừa tham gia trước đó.
Quý Nhiễm thẳng thắn cho rằng Thời Quang chọn vai quá kém. Theo gã, kiểu vai phản diện nửa vời như vậy chỉ làm hạ thấp đẳng cấp của cậu. Ngay cả vai Hàn Yên lần này gã cũng chẳng mấy hài lòng — xét cho cùng, trong lịch sử, Hàn Yên là một gian thần, lại còn mang cái danh “nam sủng” đầy tai tiếng lưu truyền thiên cổ.
“Nhưng,” sau một tràng phân tích dài dằng dặc, Quý Nhiễm đột ngột đổi giọng: “Đúng là ông trời ban cơm cho cậu ăn bằng gương mặt này, đó chính là ưu thế. Biết dùng một vai diễn phù hợp để phóng đại ưu thế đó lên vô hạn, dùng nhan sắc để chinh phục khán giả trước tiên — đây cũng là một nước cờ hay. Tôi phải thừa nhận, cậu hiểu rất rõ điểm mạnh của mình, lại còn cực kỳ thông minh trong việc tận dụng nó.”
Dừng lại một chút, Quý Nhiễm nhìn cậu đầy thâm ý: “Cậu thực sự rất tự tin.”
Thời Quang mỉm cười, nửa đùa nửa thật đáp lại: “So với tự tin, chi bằng nói là em đã học được cách… vứt bỏ liêm sỉ.”
Quý Nhiễm nhướng mày đầy thú vị.
Thời Quang thẳng thắn bộc bạch:
“Em chẳng quan tâm việc mình bị bôi đen, dù là dựa vào cái mặt này, dựa vào tin đồn hay bất cứ thủ đoạn không mấy vẻ vang nào để nổi tiếng. Chỉ cần anh thấy việc đó có ích cho tiền đồ chung của chúng ta, anh chỉ cần bảo em một tiếng là xong.”
“Sự nghiệp của chúng ta?” Quý Nhiễm bắt trọng tâm hơi lạ. Rõ ràng mấy chữ này đã chạm vào dây thần kinh nào đó của gã, gã đột nhiên cười khì khì, thịt mỡ trên cằm rung bần bật.
Thời Quang vẫn bất động thanh sắc, bồi thêm một câu ngông cuồng:
“Nói một câu hơi ngạo mạn nhé. Em sẽ dành cả đời này, bằng mọi giá, để đứng trên đỉnh cao thế giới. Anh thấy đây là một câu chuyện cười à?”
Quý Nhiễm ngồi thẳng dậy, nhìn sâu vào mắt Thời Quang với nụ cười đầy thú vị. Gã đứng lên, đưa tay ra trước mặt cậu:
“Hay đấy, chúng ta có thể hợp tác thử xem.”
Hai người nói chuyện thêm một lát, Thời Quang rời khỏi văn phòng.
Khi cánh cửa khép lại phía sau, cậu không kìm được mà thở phào một hơi dài.
Cậu hy vọng những lời nói hôm nay có thể nâng cao giá trị của mình trong lòng Quý Nhiễm, nếu không, một người đại diện thiếu tâm huyết đủ sức dìm chết một ngôi sao hạng A xuống vũng bùn, huống chi là một con tôm nhỏ mới vào nghề như cậu.
Chuyện “đi cửa sau”, “ôm đùi” dù đã được Thời Quang treo trên miệng mỗi ngày kể từ khi trọng sinh, nhưng thực tế cậu hiểu rất rõ, những hành vi khôn lỏi này có thể giúp cậu nổi tiếng nhanh hơn, nhưng chỉ có thực lực thực sự mới giúp cậu đi xa trong giới này.
Cậu được Lâu Trạm giới thiệu vào, nói thẳng ra là đi cửa sau. Sự thong dong từ đầu đến cuối của Quý Nhiễm đã tiết lộ gã là một con cáo già mưu sâu kế hiểm. Một người như vậy có thể nể mặt Lâu Trạm mà ký hợp đồng với cậu, nhưng có đáng để gã toàn tâm toàn ý dốc sức hay không lại là chuyện khác.
Thời Quang vừa chột dạ, vừa tự ra lệnh cho mình phải thể hiện giá trị bản thân, khiến Quý Nhiễm ngay từ đầu đã không dám xem thường cậu, có như vậy mới bước đi đúng lộ trình ngay từ điểm xuất phát, mở ra con đường rộng mở phía sau.
Sự khổ tâm vắt óc của Thời Quang rõ ràng không hề uổng phí.
Sau khi Thời Quang rời đi, Quý Nhiễm tựa người vào ghế suy nghĩ rất lâu. Rồi gã mở máy tính, bắt đầu rà soát lịch trình (thông cáo) của phần lớn nghệ sĩ hạng A của Thiên Hành. Muốn đưa Thời Quang ra mắt một cách rầm rộ, việc “đính kèm” với một vài nghệ sĩ hạng A là điều không thể thiếu.
Khi làm những việc này, gã cũng tự hỏi mình có phát điên không khi tin lời một gã thanh niên ngông cuồng còn chưa ra khỏi cổng trường.
Thế nhưng không hiểu sao, một luồng nhiệt huyết đột ngột trào dâng, trong đầu gã nảy ra vô số kế hoạch dành riêng cho Thời Quang, và những kế hoạch thú vị đó đang kích thích gã bắt tay vào thực hiện.
***
Tối hôm đó Thời Quang không về được, cậu bị Quý Nhiễm giữ lại để tham gia một buổi tiệc rượu quy mô nhỏ sau đó hai ngày.
Dù nói là quy mô nhỏ, Thời Quang vẫn căng thẳng rất lâu. Cho dù nhờ trọng sinh mà nắm bắt được ưu thế trong việc chọn phim, nhưng thực tế kiến thức và trải nghiệm của cậu vẫn chỉ là một dân thường.
Những cơ hội tham gia tiệc rượu của người trong giới thế này, kiếp trước cậu rất hiếm khi có được, nên kiếp này cũng chẳng mang lại bao nhiêu ưu thế.
May mà Quý Nhiễm cũng không đặt kỳ vọng quá cao ở cậu. Ngày diễn ra tiệc rượu, gã gửi đến một bộ âu phục rồi bảo:
“Cậu không cần quá căng thẳng, chỉ cần giữ lễ nghi phép tắc đúng mực là đủ rồi. Mới vào giới, không ai đặt kỳ vọng lớn lao gì ở cậu đâu.”
“… ” Thời Quang lặng lẽ nhận lấy lời “an ủi”, đồng thời cảm nhận nhát dao vô hình cắm thẳng vào ngực.
Sau khi thay đồ xong, Quý Nhiễm nhìn chàng thanh niên trước mắt, đôi mắt lóe lên sự kinh ngạc, gật đầu:
“Thể hình có luyện tập qua, rất tốt. Nếu có cơ hội phù hợp, tôi sẽ đưa cậu vào giới thời trang thử sức.”
Thời Quang nghe vậy, khẽ nhếch môi, gật đầu một cách nội liễm, rồi thong thả chỉnh lại ống tay áo, nỗ lực tái hiện lại cái khí chất quý tộc ẩn hiển nhưng hiện hữu khắp nơi mà cậu đã ghi nhớ từ Lâu Trạm.
Quý Nhiễm chỉ cười, không bình luận.
Quý Nhiễm lái xe đưa Thời Quang đến trước một căn biệt thự nằm trong khu nhà giàu ở thành phố B. Đây là khu vực mà kiếp trước Thời Quang thậm chí không có cửa bước vào.
Nơi đây nằm sâu trong lõi thành phố, tĩnh mịch và rộng lớn, phong cảnh hữu tình cùng những khoảng đất trống rộng thênh thang đã tách biệt hẳn một không gian riêng giữa rừng bê tông cốt thép.
Cái gọi là “tấc đất tấc vàng” đã không còn đủ để mô tả nơi này, có thể dọn vào đây ở thực chất đã là một biểu tượng của thân phận. Ở thành phố B, khu nhà giàu này luôn là tâm điểm bàn tán của dân thường, và Thời Quang tất nhiên không ngoại lệ.
Có lẽ từ khoảnh khắc trọng sinh và bước đi những bước khác biệt, cậu liên tục dẫm chân lên những con đường mà kiếp trước nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Vì vậy, khi đặt chân lên mảnh đất này, sự xúc động dường như đã trở thành một loại cảm xúc thường trực trong cơ thể. Dù lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, cậu vẫn điềm tĩnh bước ra bước đầu tiên.
Con người, quả thật có khả năng thích nghi đáng sợ.
Chiếc xe tiến sâu vào trong, cuối cùng dừng lại trước một căn biệt thự.
Biệt thự chiếm diện tích cực rộng, cao ba tầng, cửa sổ tầng một hắt ra ánh đèn sáng trưng, thấp thoáng bóng người qua lại.
Thời Quang bị Quý Nhiễm đẩy nhẹ sau lưng bước vào sân, vì thế không nhìn thấy cái nhìn kỳ quái trong đáy mắt Quý Nhiễm từ đầu đến cuối.
Đứng trước cửa biệt thự là một ông lão tóc bạc hoa râm. Ông dùng ánh mắt dò xét và sắc lẹm đánh giá Thời Quang, mãi đến khi hai người chỉ còn cách nhau ba bước chân mới lịch sự gật đầu, mỉm cười nhẹ với Thời Quang rồi kéo cửa ra:
“Mời vào, phu nhân và lão gia đã chờ lâu rồi.”
Thời Quang quay đầu nhìn Quý Nhiễm một cái, theo bản năng nghĩ câu này không thể là nói với mình, còn cố tình nhích sang bên nhường đường.
Thời Quang và Quý Nhiễm trước sau bước vào biệt thự.
Đại sảnh tầng một rộng rãi được trang trí rất náo nhiệt, nhưng màu sắc chủ đạo vẫn thiên về tông màu ấm. Nếu bỏ đi những món đồ trang trí kia, có thể thấy ngôi nhà này thường ngày rất ấm cúng.
Người trong sảnh không nhiều, đếm đi đếm lại cũng chỉ khoảng mười mấy người. Thấy có người vào, họ đồng loạt quay đầu lại, và rồi chân của Thời Quang bắt đầu run rẩy.
— Ảnh đế quốc dân, gương mặt góc cạnh được tôn lên bởi bộ râu tỉa gọn gàng, người được fan trìu mến gọi là “Chú Trendy”: Đạo Khải.
— Ảnh hậu lão làng, lăn lộn trong nghề hơn 50 năm, từ một ngôi sao nhí từng bước để lại dấu ấn không thể phai mờ trong làng điện ảnh, gương mặt phúc hậu, tràn đầy vẻ viên mãn: Đan Vu Nhĩ Đồng.
— Và cả vị diễn viên gạo cội sẽ nhận giải Thành tựu trọn đời tại Liên hoan phim Thiên Hành danh giá nhất do Thiên Hành tổ chức vào 9 năm sau: Vô Thiên Quỹ.
Nếu gương mặt của những đại ca đại tỷ này còn chưa đủ khiến Thời Quang ngã ngửa, thì sự xuất hiện của Tầm Nhạc Tuyết chính là cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà.
Thân hình cậu lảo đảo một cái, nếu không có Quý Nhiễm kịp thời đỡ lấy, chắc cậu đã bêu xấu trước mặt mọi người rồi.
Tầm Nhạc Tuyết…
Người bốn lần đạt giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, bà đã tạo nên một cột mốc mà phụ nữ Hoa Quốc khó lòng chạm tới, là một tồn tại vượt xa hai chữ “nữ thần”, là một đại gia hàng đầu khiến người ta phải ngước nhìn! Và điều khiến Thời Quang run sợ nhất chính là: trong mười năm tới, Tầm Nhạc Tuyết sẽ còn gặt hái thêm hai giải Ảnh hậu nữa, trong đó có một giải tượng vàng Oscar.
LÀ OSCAR ĐẤY!
Ôi trời ơi!
Đây tuyệt đối là đỉnh cao nhất mà một nghệ sĩ Hoa Quốc có thể chạm tới trong thời gian ngắn!
Nhưng, ngoài những thứ đó ra, còn một điểm quan trọng hơn—
Bà ấy là mẹ của Lâu Trạm.
Mẹ của Lâu Trạm.
… mẹ.
Hê hê, chắc chắn là do tối qua ngủ đúng tư thế, nên mới mơ được một giấc mộng đẹp đến mức cuộc đời viên mãn thế này.
Hết chương 36.
@Lang: mắm Quang lần đầu gặp mẹ chồng, chắc mắm bật mode nịnh mẹ chồng hay lắm đây kaka
Bình luận cho Chương 36
Bình Luận
Chương 36
Fonts
Text size
Background
Tinh Trình Công Lược
Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao
Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...