Chương 35
Chương 35: Người đại diện x Tên béo chết tiệt
Lâu Trạm nhìn cậu, đôi đồng tử đen láy sâu thẳm như mặt hồ không chút gợn sóng. Phải hồi lâu sau, hắn mới giữ vẻ mặt không cảm xúc mà thốt ra một câu:
“Không tệ. Ừm… phải nói là khá tốt.”
Được khen thẳng mặt, Thời Quang lập tức “vểnh đuôi”, hớn hở nói:
“Cậu biết vì sao tôi lại diễn Hàn Yên như vậy không?”
Không đợi hắn trả lời, cậu đã tiếp:
“Hàn Yên xuất thân quý tộc, thân phận cao quý, dung mạo xuất chúng. Dù người đời gọi hắn là nam sủng, nhưng người sủng ái hắn lại là kẻ tôn quý nhất thiên hạ. Một người như vậy, dù có bị người ta đâm chọc sau lưng thì cũng chẳng thèm để tâm đâu.”
Lâu Trạm chăm chú lắng nghe, suy nghĩ nghiêm túc rồi gật đầu.
Thấy vậy, Thời Quang càng được đà lấn tới:
“Cho nên trong tưởng tượng của tôi, Hàn Yên không hề mềm yếu theo kiểu son phấn. Hắn phải là một trang nam tử tuấn lãng, tràn đầy khí chất dương quang. Đối với người ngoài, hắn nên có chút ngạo mạn cậy sủng sinh kiêu; đối với Hán Vũ Đế thì thêm vài phần tùy hứng, phóng khoáng. Tóm lại, hắn phải là cái kiểu mà phụ nữ nhìn thấy là… khép chân không nổi.”
“……”
“À không, phải là đứng hình nhìn không chớp mắt, hì hì.”
Lâu Trạm nhìn sâu vào mắt Thời Quang, im lặng một hồi lâu. Sau đó, tầm mắt hắn hạ xuống, dừng lại trên cánh tay phải vẫn đang quấn băng gạc của bạn cùng phòng.
Đúng như lời Thời Quang nói, dù phải bó bột nhưng vết thương cũng không quá nặng. Sau hơn một tháng dưỡng thương, thạch cao đã được tháo bỏ, giờ chỉ còn nẹp gỗ đơn giản treo trước ngực.
“Sắp thử vai rồi.” Lâu Trạm nhắc.
Thời Quang thấy lòng ấm áp lạ thường: “Không vấn đề gì, lúc đó tháo nẹp ra, tôi sẽ cố gắng không dùng tay phải, chắc là không lộ lắm đâu.”
Lâu Trạm gật đầu, không nói thêm lời nào, lẳng lặng bê ghế trả về chỗ cũ.
Một tuần sau.
Thời Quang xin phép giáo sư nghỉ học để đi thử vai. Giáo sư vừa nghe là đoàn phim Hán Vũ Đế thì lập tức hớn hở, vỗ vai khích lệ cậu cố gắng hết mình. Phải biết rằng sinh viên đang đi học rất khó có cơ hội thử vai trong những dự án lớn thế này, nếu học trò tỏa sáng thì giáo sư cũng được thơm lây.
Trước khi đi, giáo sư còn hỏi thăm tình hình của Thời Quang ở đoàn phim Thượng Xuyên, cuối cùng còn thở dài đầy tiếc nuối vì cậu không tham gia được bộ phim truyền hình Đại Đao Vương Cường.
Thời Quang rời văn phòng với gương mặt đầy vạch đen.
Vừa về tới ký túc xá, cậu đã thấy Lâu Trạm kéo vali chuẩn bị đi ra ngoài. Hai người chạm mặt nhau, Thời Quang kinh ngạc thốt lên:
“Cậu cũng đi thử vai à!?”
Lâu Trạm lườm cậu một cái bằng ánh mắt mặt liệt kinh điển, không thèm đáp lời, sải bước dài biến mất ở cuối hành lang.
Đợi đến khi bóng lưng Lâu Trạm khuất hẳn, Thời Quang mới ngơ ngác thu hồi tầm mắt.
Không lẽ “thái tử gia” của Thiên Hành mà cũng phải đi thử vai sao?
Hay là phim của đạo diễn Khổng khó vào đến mức “lục thân không nhận”?
Dù đã tháo nẹp tay nhưng vẫn còn chút bất tiện, Thời Quang nhờ Triều Hồng Phi thu xếp hành lý giúp. Đối phương thậm chí còn tốt bụng xách đồ tiễn cậu ra tận cổng trường. Trên đường đi, cả hai bàn luận rôm rả về hình tượng Hán Vũ Đế. Đang nói hăng say, Thời Quang chợt đứng khựng lại, nhìn Triều Hồng Phi đầy nghi hoặc:
“Tao phát hiện ra hình như mày chẳng bao giờ đi thử vai nhỉ? Vào đây làm gì cho phí của trời thế?”
Triều Hồng Phi nghe vậy thì mỉm cười:
“Thật ra tao không có hứng thú với việc đóng phim lắm, vào đây vì tò mò xem học viện điện ảnh trông như thế nào thôi.”
Thời Quang nhìn cậu ta bằng ánh mắt như nhìn sinh vật lạ:
“Đúng là phí của trời! Mày có biết một suất ở khoa biểu diễn khó thế nào không? Chưa kể học phí trường mình đắt cắt cổ, mày vào đây chỉ để chơi thôi à! Không ngờ nhé, hóa ra mày là phú nhị đại cơ đấy!”
Triều Hồng Phi chỉ cười chứ không phủ nhận.
Thời Quang cảm thấy như vừa bị sét đánh ngang tai!
Không ngờ cái mạng lưới của mình giăng dày như thế mà vẫn để lọt một con cá lớn!
Nhìn kỹ lại Triều Hồng Phi, nếu tên này thực sự là siêu phú nhị đại, thì mẹ nó chứ, tên này vứt Lâu Trạm ra sau chuồng gà được luôn ấy chứ! Vừa đẹp trai, vừa dịu dàng, lại còn tinh tế, tham gia hoạt động hăng hái, đặc biệt là có khiếu hài hước, ở cạnh không hề thấy áp lực…
Đây rõ ràng là một cái Đùi Vàng hiếm có khó tìm!
Một người không có tiết tháo như Thời Quang… bắt đầu dao động.
Đến cổng trường, Triều Hồng Phi gọi taxi, còn giúp bỏ hành lý vào cốp.
Trước khi lên xe, Thời Quang không nhịn được hỏi:
“Nói thật đi, sao mày lại vào học ở đây?”
Triều Hồng Phi suy nghĩ một chút, rồi nở nụ cười đầy ẩn ý: “Tao bảo tao vào trường này vì một người, mày tin không?”
“Trai hay gái?” Mắt Thời Quang sáng rực như đèn pha.
“Trai.”
“TRAI Á!!?”
“Đúng thế.” Triều Hồng Phi mỉm cười nhìn Thời Quang đang bị trí tò mò bóp nghẹt.
“Tao có quen không?”
“Quen.”
“Ai thế?” Thời Quang trợn tròn mắt.
Triều Hồng Phi ấn đầu Thời Quang vào trong xe taxi, cười mà không đáp.
Thời Quang ngoái đầu nhìn bóng dáng Triều Hồng Phi đứng giữa cổng trường: thanh niên một tay đút túi quần, dáng người cao ráo, khí chất thoát tục, nụ cười ấm áp như gió xuân. Đứng giữa cổng trường, trông cậu ta cứ như một học giả thời dân quốc, tràn đầy hơi thở tri thức.
Tim Thời Quang bỗng “hẫng” một nhịp, trong đầu nảy ra một suy đoán không thể tin nổi.
Lẽ nào… lại thêm một đứa nữa đến để ôm đùi vàng của Lâu Trạm!?
Hê hê, đùa thôi, làm sao có chuyện đó được.
Đừng có thấy mình là “kẻ trộm” thì nhìn ai cũng giống quân gian chứ. Nhân sinh quan, giá trị quan và liêm sỉ của mày đâu rồi Thời Quang? Hãy sống thực tế đi chàng trai!
***
Thời Quang vốn tưởng mình và Lâu Trạm đi trước đi sau như vậy, chắc sẽ cùng chuyến bay. Nhưng cho đến khi tới thành phố B, cậu vẫn không thấy bóng dáng Lâu Trạm đâu.
Tới nơi, Thời Quang gọi điện cho Quý Nhiễm rồi bắt xe đến khách sạn đã định.
Khách sạn này thuộc quyền sở hữu của Thiên Hành, vị trí ở gần công ty Thiên Hành. Ra cửa chưa đầy ba phút là có thể nhìn thấy một trong những tòa nhà nổi tiếng nhất giới điện ảnh Hoa Quốc.
Với thân phận là nghệ sĩ đã ký hợp đồng, Thời Quang được xếp một phòng tiêu chuẩn ở đây.
Vào phòng, Thời Quang lấy chai Coca từ ba lô ra tu một ngụm rồi đi tới bên cửa sổ. Hướng phòng này nhìn thẳng ra tòa nhà Thiên Hành. Không biết có phải do vị trí đứng bây giờ đã cao hơn trước nhiều chăng, mà tòa đại sảnh vốn như cột trụ chống trời kia bỗng không còn khiến cậu thấy choáng ngợp đến mức nghẹt thở như trước nữa.
Nhưng dù sao, đó vẫn là Thiên Hành. Nguyện vọng xa tầm với ở kiếp trước nay đã ở ngay trong tầm mắt. Dù vẻ ngoài có bình thản đến đâu, sự kích động trong lòng Thời Quang vẫn cuồn cuộn không dứt.
Bữa tối được giải quyết tại một quán ăn nhỏ phía sau khách sạn. . Hương vị vẫn đậm đà như trước, quán tuy nhỏ nhưng lúc nào cũng đông nghịt khách. Ngoài tay nghề nấu nướng xuất sắc của ông chủ, vị trí gần Thiên Hành cũng là yếu tố then chốt khiến nơi này làm ăn phát đạt. Những nghệ sĩ muốn chen chân vào Thiên Hành, cùng các fan theo đuổi thần tượng, chen chúc kín cả bàn ghế.
Sự xuất hiện của Thời Quang không tạo nên chút gợn sóng nào. Cũng giống như kiếp trước, cùng một gương mặt ấy, dù cậu có cố gắng đến đâu cũng chẳng có mấy người nhớ đến.
Cái gọi là minh tinh, chẳng qua là nhờ truyền thông tô vẽ, khoác lên lớp hào quang, mới có thể lọt vào mắt công chúng, nếu không, cũng chỉ là một người qua đường vô danh mà thôi.
Cơm nước xong xuôi, Thời Quang về phòng.
Rất nhanh sau đó, Quý Nhiễm đã vác theo kịch bản thử vai ngày mai xuất hiện trước cửa.
Đã gần sang tháng mười, cái nóng gay gắt của mùa hè đã qua đi, tiết trời đầu thu vốn dĩ rất dễ chịu, thế mà không hiểu cái gã Bạch Béo này hành hạ bản thân kiểu gì mà mồ hôi mồ kê nhễ nhại như tắm. Vừa vào phòng, gã chẳng nói chẳng rằng, việc đầu tiên là nốc cạn một chai nước.
Thời Quang vừa đọc kịch bản, vừa nghe tiếng uống nước “ừng ực” bên tai, thái dương giật giật đau.
Cảnh thử vai là màn đối diễn giữa Hàn Yên và Trương Khiên.
Đoạn này thuộc về giai đoạn cuối thời niên thiếu của Hán Vũ Đế. Đậu Thái hậu hạ chỉ ép Lưu Triệt phải cưới A Kiêu, nhưng Lưu Triệt không muốn kết hôn ngay, bèn triệu hai người bạn đồng môn vào cung tập bắn cung, đồng thời tuyên bố ý chí cải cách và quyết tâm tiêu diệt quân Hung Nô ngay tại thao trường. Hai người tình cờ gặp nhau trước cổng cung, vừa bàn về hôn sự của Lưu Triệt, vừa ngấm ngầm châm chọc lẫn nhau.
Lời thoại không nhiều, nhưng mỗi câu chữ đơn giản đều căng tràn sức bật. Nó đòi hỏi người diễn phải thể hiện được sự đấu đá ngầm, “bằng mặt không bằng lòng” của hai kẻ cùng là bạn học của Lưu Triệt, nhưng đồng thời họ lại phải buộc chặt lợi ích vào nhau, phô diễn sự đoàn kết nhất trí như sắt thép trước mặt người ngoài.
Và điều thú vị nhất là, có vẻ vị biên kịch này cũng là fan cứng của dã sử. Chẳng biết đạo diễn Khổng khi xem kịch bản có phát hiện ra điểm mấu chốt mà Hàn Yên và Trương Khiên dùng để khịa nhau không, nhưng ít nhất là Thời Quang đã nhận ra ngay cái sự lắt léo trong đó.
Ví dụ như mấy câu này, Hàn Yên khen Trương Khiên sức dài vai rộng, nhất định có thể chia sẻ nỗi lo với Bệ hạ.
Trương Khiên lại đáp:
“Đây là ý của Thái Hậu, hai ta tuy được hoàng thượng tin tưởng, nhưng cũng phải biết nặng nhẹ nông sau. Dẫu biết Vương tôn (Hàn Yên) lo cái lo của Hoàng thượng, nhưng mọi chuyện cũng nên lượng sức mà làm thôi.”
Hàn Yên bật lại:
“Tử Văn (Trương Khiên) nói vậy là sao? Ăn lộc vua thì phải lo việc vua, Bệ hạ không muốn thành hôn tất có dụng ý riêng, chúng ta chỉ việc nghe lệnh là được.”
Trương Khiên cười lạnh:
“Hy vọng lời này là thật lòng của Vương Tôn. Nếu vì vậy mà làm chậm đại hôn của bệ hạ, Thái Hậu trách tội xuống, Vương Tôn nên cẩn thận.”
Hàn Yên cười rạng rỡ: “Tử Văn lo xa rồi.”
Đối thoại đến đây, hai người đi tới cửa cung, thần sắc trên mặt đều thu liễm lại, cứ như màn đối đầu nảy lửa đầy cơ tâm vừa rồi chưa từng tồn tại.
Trong mắt Thời Quang, mấy câu thoại này đại khái có thể “phiên dịch” sang ngôn ngữ hiện đại như sau:
Hàn Yên: “À! Cái đồ ngu si tứ chi phát triển nhà mày, không phải đang muốn ôm đùi Thái hậu đấy chứ? Đã biết Bệ hạ không muốn kết hôn thì mày dứt khoát bắt cóc người đi cho rảnh nợ!”
Trương Khiên: “Ối giời ơi! Bệ hạ sắp lấy vợ rồi, mày có thấy cô đơn, có thấy đau lòng không? Nhưng đây là lệnh của Thái hậu nhé, dù Bệ hạ không muốn cũng chẳng phản kháng nổi đâu, lêu lêu!”
Hàn Yên: “Đúng là đồ đại ngu, mày là người của Bệ hạ hay người của Thái hậu mà ngay cả lập trường cũng không phân biệt nổi thế? Sao mình lại có thằng đồng đội ngu như heo thế nhỉ?”
Trương Khiên: “Cưng ơi! Cẩn thận Thái Hoàng Thái hậu nhé, vã lắmmm rồi chứ gì, ka ka ka!”
Hàn Yên: “Đồ ngu! Ông nói gà bà nói vịt, lười chẳng buồn tiếp chuyện mày!”
Cho nên mới có câu.. “Đường vào cửa hủ sâu tựa biển, từ nay về sau liêm sỉ là người qua đường.”
(╯‵□′)╯︵┻━┻! Mẹ nó chứ! Là một gay, chẳng lẽ giờ cậu không thể nhìn nhận đối thoại giữa hai thằng đàn ông một cách bình thường được nữa sao!
Quý Nhiễm nốc cạn chai nước, thoải mái ợ một cái rõ to, bấy giờ mới quay sang nhìn Thời Quang. Thấy vẻ mặt cậu kỳ quặc, gã bèn hỏi:
“Sao thế? Khó quá à? Yên tâm đi, tôi điều tra rồi, ngoại hình của cậu rõ ràng hợp với vai Hàn Yên hơn. Chỉ cần diễn xuất ổn ổn một chút, cơ hội được đạo diễn Khổng chọn là rất lớn, không phải xoắn đâu.”
Thời Quang cười bảo “tốt quá”, nhưng tâm trí thì đã bay đi tận đẩu tận đâu.
Nhắc đến phim có yếu tố “đam mỹ”, thật ra Thời Quang chẳng lạ lẫm gì, dù sao cậu cũng là người trọng sinh từ tương lai mà.
Thời điểm đó, dù các cơ quan chức năng vẫn cấm tiệt mấy trò “tinh quái thành tinh” sau năm 1949, cũng không cho phép cảnh nóng hay phim đồng tính công khai trên các phương tiện truyền thông chính thống, nhưng phim chiếu mạng (web-drama) đã hạ thấp rào cản xuống hết mức.
Trước khi Thời Quang trọng sinh, Thời Quang từng xem một bộ phim chuyển thể từ tiểu thuyết trộm mộ, bán “hint” đến mức khiến người ta nổi da gà. Hai nam chính vừa xuất hiện đã kiểu anh hùng cứu mỹ nhân, chưa kể nhạc nền còn kiểu “kiếp trước yêu nhau, kiếp này vẫn phải yêu, yêu đến long trời lở đất” khiến cậu cười suýt són ra quần!
Mẹ nó chứ, đấy rõ ràng là phim gay về hai thằng đàn ông cùng nhau đi thám hiểm, cùng nhau thăng cấp rồi sẵn tiện yêu nhau luôn mà.
Nhưng đó là chuyện của mười năm sau. Còn hiện tại, sự hạn chế vẫn còn rất nhiều, yếu tố “bán hủ” mới chỉ ở giai đoạn mầm mống, không ngờ vị biên kịch này đã có ý thức vượt thời đại như thế…
Khụ! Cũng có lẽ là mắt gay nhìn đâu cũng thấy gay… thôi dẹp đi!
Quý Nhiễm lại tiếp tục luyên thuyên:
“Chưa kể cậu đã tập luyện kỹ phần cưỡi ngựa, bắn cung với thổi sáo Khương rồi, cái này chắc chắn là điểm cộng cực lớn. Đạo diễn Khổng là người làm việc cực kỳ nghiêm túc, sau khi vào đoàn cậu đừng có làm mấy chuyện thừa thãi, chỉ cần nhớ đúng hai chữ Nghiêm Túc là được.”
Thời Quang hoàn hồn, gật đầu: “Em hiểu rồi.”
Quý Nhiễm nở nụ cười hài lòng, ánh mắt đảo một vòng quanh phòng rồi quay lại trên mặt Thời Quang:
“Nghe nói bài tốt nghiệp kỳ trước là cậu diễn chung với Lâu th… Lâu Trạm à? Quan hệ hai đứa có vẻ tốt nhỉ.”
Đôi mắt Thời Quang hơi lóe lên, rồi cậu mỉm cười:
“Cũng ổn ạ, bọn em cùng ký túc xá, đi đâu cũng có nhau, ngày thường cũng nói chuyện được vài câu. Cậu ấy tốt tính lắm, đối xử với em rất tử tế.”
Quý Nhiễm không phân biệt nổi lời này là thật hay giả, bởi cái kiểu “đối tốt với người khác” thật sự không giống phong cách của Lâu Trạm chút nào. Nhưng nghĩ lại cảnh Lâu Trạm hộ tống Thời Quang đi ký hợp đồng, lại còn diễn chung một màn kịch “rớt cả tròng mắt” kia, gã lại thấy dường như chuyện gì cũng có khả năng xảy ra.
Vậy nên… ít nhất, có lẽ, cậu nhóc này thật sự là bạn tốt của Lâu Trạm?
Xác nhận xong, Quý Nhiễm lập tức định vị vị trí cho Thời Quang trong lòng: Dù ký hợp đồng hạng C, nhưng đãi ngộ nhất định phải xếp vào hàng nghệ sĩ hạng B. Còn hạng A á? Hê hê, tầm tài nguyên đó dù gã có lấy ra được, liệu Thời Quang có “nuốt” trôi không? Ví dụ như buổi casting nam chính cho một đại chế tác, đâu phải tân binh nào cũng đủ trình mà “húp” được?
Hai người trò chuyện thêm một lát, Quý Nhiễm mới phát hiện tư thế cầm kịch bản của Thời Quang hơi lạ nên thuận miệng hỏi một câu. Thời Quang huơ huơ cánh tay phải, thành thật khai báo. Sắc mặt Quý Nhiễm quả nhiên sa sầm xuống ngay lập tức.
Sau đó Quý Nhiễm cũng không ở lại lâu, trông có vẻ hơi bực bội mà bỏ đi trước. Thời Quang dù có chút thấp thỏm, nhưng buổi tối vẫn chăm chú học thuộc kịch bản, dùng điện thoại quay đi quay lại nhiều lần, mãi đến khi xác nhận đạt được hiệu quả như ý mới đi ngủ.
Nằm trên giường, cậu thầm nghĩ: Đây chính là lợi ích của việc có công ty quản lý sao? Ít nhất ở kiếp trước, khi còn lăn lộn ngoài rìa tuyến 18, cậu toàn phải vắt óc nghe ngóng địa điểm thử vai, đến tận nơi mới chọn đại vài vai quần chúng trong đám đông, rồi lao vào một cuộc “tranh giành” điên cuồng với thiên hạ. May mắn lắm mới giật được một vai nhỏ. Đâu giống như bây giờ, vai diễn đã được nâng cấp từ quần chúng lên hàng vai phụ, lại còn được nhận kịch bản sớm để chuẩn bị. Cái cảm giác “có tiền có quyền dễ làm việc” này đúng là không tệ chút nào!
Sáng sớm hôm sau, Thời Quang còn chưa ngủ dậy thì Quý Nhiễm đã gõ cửa.
Hai người ăn sáng xong liền tiến thẳng đến tòa công ty Thiên Hành. Lần này, trên cổ Thời Quang đã treo một tấm thẻ tạm thời.
Đúng như những gì đã tìm hiểu, công ty Thiên Hành không chỉ tự sản xuất phim mà còn cho các đoàn phim khác thuê trường quay, chưa kể đến đoàn phim Hán Vũ Đế vốn có quan hệ hợp tác lâu dài. Địa điểm thử vai nằm ở tầng 11, bao trọn cả tầng.
Thời Quang theo chân Quý Nhiễm bước vào đại sảnh, đập vào mắt toàn là những gương mặt nam thanh nữ tú nổi bật, nhưng hầu như chẳng thấy ai quen mặt. Nhìn dàn trai xinh gái đẹp trước mắt, Thời Quang thấu hiểu sâu sắc sự tàn khốc của giới nghệ sĩ. Muốn bước lên hàng ngôi sao hạng A, thực lực, nhân mạch và vận khí — thiếu một cái cũng không xong.
“Quý Nhiễm? Hôm nay cậu ở công ty à? Tưởng bảo có việc bận?”
Giữa lúc Thời Quang đang phân tâm, một người đàn ông trung niên vẻ ngoài điềm đạm đi tới. Ánh mắt ông ta quét qua Thời Quang một lượt rồi nghi hoặc nhìn sang Quý Nhiễm.
Quý Nhiễm cười hì hì:
“Dẫn người đi thử vai tí ấy mà, có việc gì lát nữa qua văn phòng tìm tôi.”
“Thử vai!?” Người đàn ông trung niên kinh ngạc thốt lên, ánh mắt dính chặt vào mặt Thời Quang không rời.
Không chỉ vậy, xung quanh những ai nghe thấy lời Quý Nhiễm đều không nhịn được mà ngoái nhìn Thời Quang. Những ánh mắt đó chứa đựng đủ loại cảm xúc phức tạp: kinh ngạc, tò mò, lạnh nhạt, ngưỡng mộ, thậm chí là ghen tị.
Thời Quang ngẩn ra, rồi quay sang nhìn Quý Nhiễm. Đến lúc này cậu mới nhận ra cái gã béo trắng này thực sự có địa vị thế nào trong giới.
Cái gọi là “nhìn người không thể trông mặt bắt hình dong” chính là để nói về gã béo bên cạnh cậu đây. Quý Nhiễm nhìn mặt như gian thần, thực tế cũng là người giỏi luồn cúi, khéo léo xoay xở, nhưng trong giới này lại là một quản lý kỳ cựu nổi tiếng, đồng thời là một trong ba người đại diện hàng đầu của Thiên Hành.
Nói đâu xa, trong tay Quý Nhiễm hiện giờ đang quản lý một Ảnh đế, một nam nghệ sĩ hạng A, chưa kể còn hỗ trợ chéo cho vài ngôi sao lớn khác. Một người bận đến mức “ngày tiếp vạn máy” như gã hôm nay lại đích thân dẫn một lính mới vô danh đến Thiên Hành, đây là khái niệm gì!?
Mẹ nó chứ, chắc tên nhóc này là con trai của đại ông chủ Thiên Hành à? Hay tệ lắm cũng là thiếu gia nhà tài phiệt nào đó đi dạo chơi showbiz? Nếu không sao có cửa lọt vào tay Quý Nhiễm? Chắc chắn là chống lưng “cứng” hơn kim cương rồi!
Quý Nhiễm sao lại không đọc hiểu những ánh mắt xung quanh? Nói thật, chỉ riêng việc lo cho hai nghệ sĩ hiện tại đã đủ khiến gã quay như chong chóng, làm gì có hơi sức đâu mà dắt thêm lính mới? Nhưng tất cả đã thay đổi sau khi gã xem đoạn video diễn xuất của Thời Quang và Lâu Trạm.
Thực ra lúc đầu gã định nể mặt thiếu gia mà ký hợp đồng, nhưng bản thân quá bận, định sẽ “nuôi như Phật sống”, thỉnh thoảng rò rỉ vài cơ hội từ kẽ tay, treo đó hai ba năm rồi tính tiếp có đáng đào tạo hay không.
Nhưng sau đó, suy nghĩ của gã đã đảo chiều.
Không chỉ vì nể mặt Lâu Trạm, mà còn vì hình tượng của Thời Quang là kiểu gã chưa từng thử qua — một kiểu nhân vật rất đáng để thách thức.
Không biết có phải do sở thích cá nhân không, nhưng trước đây nghệ sĩ gã dắt toàn kiểu nghe lời, đi theo lộ trình chín chắn tri thức. Còn kiểu nghệ sĩ vừa có chút mưu mô, vừa có dã tâm, có thực lực mà lại hơi “tưng tửng” như Thời Quang thì đây là lần đầu gã tiếp xúc.
Nói ra toàn là nước mắt, nghệ sĩ của gã đa số chỉ tham gia các chương trình tọa đàm, lấy sự trưởng thành ổn trọng làm chủ đạo, pha thêm chút hài hước chừng mực.
Đó là hình tượng rất được ưa chuộng thời bấy giờ, lịch trình không bao giờ trống. Nhưng kể từ khi một nghệ sĩ của gã bị thương, gã dồn toàn lực cho người còn lại thì mới nhận ra thế giới đã thay đổi rồi.
Xu hướng tương lai của giới giải trí đã quá rõ ràng: Ngoại hình và thực lực là điều kiện cơ bản, nhưng ngoài những người đã đứng trên đỉnh cao, những ngôi sao đi theo phong cách lạnh lùng, đẹp trai sẽ dần bị một làn sóng “nam thần kinh” thay thế.
Một bài học quá đau đớn.
Khán giả từ trong nước đến quốc tế đa phần đều bày tỏ rằng: vất vả cả ngày rồi, họ chẳng rảnh đâu mà đi xem nghệ sĩ làm màu, tỏ vẻ lạnh lùng nữa. Họ khao khát nụ cười, khao khát sự thư giãn.
Thế là một loạt các chương trình thực tế “hành hạ” minh tinh ra đời. Minh tinh càng khổ sở, khán giả càng cười đến đau bụng — đó mới là xu thế tương lai.
Mà Thiên Hành cũng đã họp bàn, chuẩn bị nhập khẩu những gameshow tương tự từ nước ngoài. Dự đoán là sẽ cực kỳ bùng nổ, một kẻ sành sỏi như Quý Nhiễm sao có thể không muốn chia một phần miếng bánh này?
Thế là, Thời Quang xuất hiện đúng lúc, đúng chỗ, đập ngay vào mắt gã.
Thời Quang — chính là một “nam thần kinh” chính hiệu khi gặp đúng môi trường.
Hừm! Tốt lắm!
“Nam thần kinh” Thời Quang rất nhanh đã nhận ra vị thế của Quý Nhiễm thông qua những ánh mắt ghen tị xung quanh. Địa vị của người này chắc chắn không đơn giản như cậu tưởng, có lẽ phải để tâm tìm hiểu kỹ hơn để điều chỉnh thái độ sau này.
Chẳng ai hiểu rõ hơn Thời Quang rằng trong showbiz, một “chống lưng” tốt có nghĩa là gì. Chống lưng không chỉ là tiền bạc, địa vị, mà còn là mạng lưới quan hệ của người đại diện. Chỉ khi nắm trong tay quan hệ rộng khắp, bạn mới có được thông tin sớm nhất về các dự án mới, từ đó chọn ra vai diễn phù hợp nhất giữa hàng sa số đoàn phim.
Cái gì cơ!? Kịch bản viết riêng cho mình á?
Hô hô!
Thời Quang tạm thời chưa thèm mơ tưởng đến chuyện không tưởng đó. Cứ nắm chắc vai Hàn Yên trước mắt đã, đi từng bước một, sớm muộn gì cậu cũng đạt được mục tiêu.
Quý Nhiễm quay đầu nhìn Thời Quang một cái.
Thanh niên trong tầm mắt gã ánh mắt có chút ngơ ngác, nhưng lại không thấy vẻ kinh ngạc hay sợ sệt như gã tưởng. Cảm xúc được cậu khống chế rất tốt, từ đầu đến chân tỏa ra hơi thở thanh xuân tuấn tú. Có thể thấy là người có chút tâm cơ, nhưng không quá thâm hiểm. Kiểu tâm tư vừa đủ này vừa hợp để sinh tồn trong giới, lại không quá đơn thuần để bị bắt nạt. Rất tốt.
Vốn đã hạ quyết tâm, Quý Nhiễm thầm gật đầu trong lòng, càng kiên định với việc bồi dưỡng Thời Quang.
…
Hai người trước sau bước qua đám đông, tiến vào thang máy.
Trong thang máy phần lớn là nữ giới, mùi mỹ phẩm nồng nặc. Quý Nhiễm lại tiếp tục tán gẫu với đồng nghiệp, còn Thời Quang thì không kìm được ánh mắt hướng về một người cô gái trẻ trung xinh đẹp.
Lý Khiết Băng.
Một trong “Tứ đại hoa đán” tương lai, hiện tại vẫn chỉ là nghệ sĩ vô danh bên lề.
Thời Quang nhìn Lý Khiết Băng, còn Lý Khiết Băng thì đang nhìn Quý Nhiễm. Nhìn thần thái đó, rõ ràng cô ta biết thân phận thật của Quý Nhiễm. Cô ta vuốt tóc, tỏa ra một làn hương thơm ngát, dùng dư quang liếc Quý Nhiễm hết lần này đến lần khác, mang đậm ý vị: “Anh đại diện ơi nhìn em đi này, em đẹp lắm đúng không, anh có ý với em không, tối nay có thể hẹn hò nha…”
Ánh mắt Quý Nhiễm cuối cùng cũng bị làn hương kia kéo qua, nhưng không ngờ cái gã béo chết tiệt này lại thản nhiên dời mắt đi ngay lập tức, tiếp tục trò chuyện rôm rả với đồng nghiệp.
Thời Quang tận mắt chứng kiến vị “Hoa đán” tương lai bị gã béo từ chối thì lộ vẻ mặt bất lực. Một mặt cậu thầm tiếc nuối thay gã béo (với tâm thế không mấy tốt đẹp), mặt khác lại cảm thán: Muốn lăn lộn trong cái vòng tròn này, bất kể nam hay nữ đều chẳng dễ dàng gì.
Tầng 11 nhanh chóng tới nơi, Thời Quang và Quý Nhiễm bước ra ngoài.
Trước khi đi, cậu nghe thấy Quý Nhiễm hỏi đồng nghiệp một câu:
“Hôm nay cậu bận gì?”
“Dẫn người mới ký hợp đồng.”
Lý Khiết Băng nở nụ cười dịu dàng với Quý Nhiễm.
Sau đó, Lý Khiết Băng nở một nụ cười cực kỳ dịu dàng với Quý Nhiễm.
Cửa thang máy khép lại, Thời Quang cuối cùng không nhịn được mà hỏi:
“Anh Quý, tay anh đang dắt mấy nghệ sĩ thế?”
“Tính cả cậu là ba.”
Ít thế á? Không lẽ là “hố” mình rồi?
Thời Quang dao động mất một giây, rồi cười nói:
“Ít hơn em tưởng, nhưng quý hồ tinh bất quý hồ đa, người anh Quý dắt chắc toàn hàng khủng.”
Quý Nhiễm liếc cậu một cái, tâm trạng rất hưởng thụ khi được nịnh nọt:
“Một người là Trâu Khải, một người là Sâm Duệ Trạch, cậu chắc chắn là biết rồi!”
Sâm Duệ Trạch!?
Sắc mặt Thời Quang biến đổi kịch liệt!!
Nhớ tới kiếp trước, chính mình suýt chút nữa đã đi “quy tắc ngầm” với Ảnh đế Sâm Duệ Trạch…
Không ngờ Quý Nhiễm lại là người đại diện của anh ta!!
Đúng là…
Quý Nhiễm rõ ràng đã dự liệu trước phản ứng của Thời Quang, gã hắc hắc cười rộ lên:
“Nếu không phải Sâm Duệ Trạch bị thương, tôi cũng chẳng rảnh mà dắt thêm người đâu. Thằng nhóc cậu vận may tốt đấy.”
Hết chương 35
Bình luận cho Chương 35
Bình Luận
Chương 35
Fonts
Text size
Background
Tinh Trình Công Lược
Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao
Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...