Chương 34
Chương 34: Tắm rửa x Thẹn thùng
“Cốc cốc cốc…” Tiếng gõ cửa vang lên.
Lâu Trạm đứng dậy, đôi chân thon dài bước đến mở cửa. Thân hình cao ráo của hắn đổ bóng xuống, khiến người đứng ngoài cửa trong khoảnh khắc bị bao trùm trong bóng tối, trông nhỏ bé hẳn đi.
“……”
Lâu Trạm từ trên cao nhìn xuống, mặt không cảm xúc nhìn Hứa Tuấn Tiệp.
Hứa Tuấn Tiệp cầm túi nilon và băng dính chống nước, các ngón tay xoắn quẩy hết vào nhau. Nhóc mập ngẩng đầu nhìn Lâu Trạm, miệng mở ra mấy lần mà chẳng thốt ra nổi một chữ.
Hai người nhìn nhau trân trân một hồi lâu.
Lâu Trạm bắt đầu mất kiên nhẫn: “Có việc gì?”
Hứa Tuấn Tiệp cố gắng lí nhí đáp:
“E-em… tìm… anh Thời…”
“Cậu ấy ở trong.” Lâu Trạm vốn định nghiêng người nhường đường, nhưng lại chần chừ hỏi thêm, “Có việc gì?”
Hứa Tuấn Tiệp căng thẳng đến mức đỏ bừng mặt, lắp bắp như sắp khóc:
“Tắm… tắm… em… em đến giúp anh ấy tắm…”
“RẦM!”
Cửa bị đóng sầm ngay trước mặt.
Lâu Trạm đứng yên ba giây, sau khi định thần lại, hắn lại mở cửa ra lần nữa.
Hành lang lúc này đã trống trơn, chỉ còn tiếng bước chân chạy thục mạng vang lên từ phía cầu thang xa xa.
“……”
Quay lại chỗ ngồi, Lâu Trạm tiện tay mở laptop. Chuột lướt qua một hàng biểu tượng, cuối cùng dừng lại ở trình duyệt web.
Hắn gõ vào thanh tìm kiếm hai chữ: Hàn Yên.
Trang thông tin hiện ra không quá dài, nhưng từng dòng giới thiệu đều lộ rõ sự sủng ái sâu đậm mà Hán Vũ Đế Lưu Triệt dành cho vị sủng thần này. Tuy ngôn từ chính thống có phần mập mờ, nhưng cách dùng từ lại mang tính định hướng rất rõ ràng.
Xem xét lại cuộc đời của Hàn Yên, có thể thấy kẻ này tuy là tâm phúc của Hán Vũ Đế nhưng lại thuộc kiểu cậy sủng sinh kiêu, một kiểu “tự tìm đường chết” điển hình… khá là giống với ai đó.
“Cốc cốc cốc——”
Lâu Trạm nhíu mày nhìn về phía cửa, lại liếc qua đoạn giới thiệu còn vài dòng nữa là đọc xong. Gần như không chút do dự, hắn cứ mặc kệ người ngoài cửa chờ đợi, đọc xong mới chịu đứng dậy.
Lần này mở cửa.
Người đứng bên ngoài khiến Lâu Trạm hơi khựng lại, nhưng hắn vẫn giữ vững được biểu cảm của mình.
Thượng Hoằng đứng đó với làn da trắng trẻo, khóe môi nở một nụ cười nhàn nhạt, nhưng nụ cười ấy tắt ngóm ngay khi nhìn thấy Lâu Trạm.
Hắn nhướng mày hỏi: “Thời Quang đâu?”
“Có việc gì?” Lâu Trạm hỏi thẳng.
Thượng Hoằng chần chừ một chút:
“Tôi muốn nói chuyện với cậu ấy…”
“Chuyện bồi thường thì nói với luật sư.” Một câu, trực tiếp chặn họng.
Thượng Hoằng hít sâu mấy lần, cố nặn ra nụ cười:
“Nhưng tay cậu ấy bị thương, chắc chắn nhiều việc bất tiện… ví dụ như ăn uống, thay đồ, tắm rửa—…”
“RẦM!”
Cửa lại đóng sầm.
Thượng Hoằng đứng ngoài, chớp chớp mắt ngơ ngác, bên tai vẫn còn văng vẳng câu nói của Lâu Trạm —
“Không cần!”
Trong phòng.
Lâu Trạm đóng cửa xong xoay người lại, thấy Thời Quang đã tỉnh từ lúc nào, đang ngồi bên mép giường, hai chân đung đưa, nghiêng đầu nhìn mình. Gương mặt mới ngủ dậy vẫn còn hằn một vết đỏ, tóc tai hơi rối, nhưng khóe môi lại ngậm cười:
“Ai thế? Giữa trưa mà tới mấy lượt rồi.”
Lâu Trạm nhìn Thời Quang nhảy xuống giường, cái khối thạch cao to tướng không hài hòa cứ lắc lư trước mắt, bất chợt hắn nhớ lại lời Thượng Hoằng vừa nói:
“…Tắm… có cần giúp không?”
“……” Thời Quang đờ người tại chỗ.
“……” Lâu Trạm cũng đứng đơ.
Không khí im lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng tim đập.
Một giây sau—
“Cần! Tôi cần giúp!” Thời Quang giơ cánh tay bó thạch cao lên, trả lời dõng dạc như đang tuyên thệ.
“……”
Lâu Trạm chỉ muốn xé luôn cái miệng của mình.
Sợ lỡ mất cơ hội “ngàn năm có một”, Thời Quang lập tức cúi đầu cởi quần.
Động tác linh hoạt hoàn toàn không giống một kẻ tàn tật, cậu tụt một hơi cả quần dài lẫn quần lót xuống tận gót chân với tốc độ sét đánh không kịp bịt tai, phô diễn trọn vẹn cặp mông trắng nõn và “hàng họ” phát triển rất ổn định trước mặt bạn cùng phòng, sau đó mới bắt đầu vật lộn thoát áo.
“……” Nhận ra sự việc đã đi quá xa, nước mắt Lâu Trạm muốn chảy ngược vào trong.
Cái thế giới tràn đầy ác ý này! Lâu Trạm sống đến 21 năm, nhân sinh quan của hắn cuối cùng cũng bị đảo lộn hoàn toàn vào ngày hôm nay.
Thời Quang loay hoay lột nốt cái áo ra khỏi một tay, thấy Lâu Trạm vẫn đứng đó như tượng đá, bấy giờ mới muộn màng cảm thấy hơi… ngượng.
Quả nhiên là thoát y dụ dỗ có hơi phá hỏng liêm sỉ, hay là thứ tự thoát y của mình sai rồi?
Cảm thấy bên dưới hơi lồng lộng gió trời, Thời Quang theo bản năng khép chặt hai chân, đi kiểu “nội bát” cực kỳ khó coi, vồ lấy cái khăn tắm che vội lên “cậu em nhỏ”, rồi nở một nụ cười cầu hòa đầy sượng trân với Lâu Trạm.
“Hì hì, cậu… vào việc luôn chứ?”
Lâu Trạm mặt liệt dời tầm mắt đi, từ tốn tìm ra một cái túi nilon loại to, sau đó túm lấy cánh tay Thời Quang quấn lấy quấn để như quấn xác ướp, cuối cùng gần như là ghét bỏ mà hất cái tay cậu ra:
“Đi đi.”
Thời Quang nhìn cánh tay được “gia cố” của mình, lại nhìn Lâu Trạm, cố tình hỏi:
“Cậu không đi cùng à?”
“……” Lâu Trạm không nói, nhưng biểu cảm đã trả lời tất cả.
Thời Quang lấy khăn tắm che chặt “vùng kín” hơn, cười hì hì đầy nhây lì:
“Một mình tôi không tắm được thật mà.”
“……” Không thể nào!
“Cậu xem, tôi còn cởi đồ rồi…”
“……” Đáng đời!
“Dù sao cũng là tiện tay thôi, giúp bạn cùng phòng chút đi.”
“……” Không muốn giúp.
“Tình bạn cùng phòng thắm thiết, giúp tôi đi mà.:
“……” Không có tình!
“Không giúp là tôi quấy cậu tiếp đấy nhé!”
“……” Uy hiếp à!?
“Hì hì, tuyệt đối không phải uy hiếp đâu. Cậu xem, vừa nghe cậu bảo muốn giúp tôi tắm, tôi giật mình đến mức tụt cả quần, cậu phải có trách nhiệm đi chứ.”
“……”
Lâu Trạm lần này thật sự câm nín. Bởi vì… độ mặt dày của người trước mắt đã vượt xa giới hạn nhận thức suốt 21 năm của hắn.
“Đi mờ.”
Thời Quang định kéo tay Lâu Trạm, nhưng lại không muốn lộ “của quý”, đấu tranh một hồi, cậu đành uốn éo cái eo, dùng vai huých Lâu Trạm một cái, cười gian xảo:
“Giúp tôi tắm đi, tối nay tôi mời cậu đi ăn.”
Dù Lâu Trạm cực kỳ không muốn động đậy, nhưng nhìn cái bộ dạng nhây lì không hồi kết của Thời Quang, hắn thực sự phát cáu, dứt khoát lách người đi thẳng vào phòng tắm trước.
Thời Quang dùng khăn lau mồ hôi trên trán, thở phào một cái.
May mà mình thông minh, IQ 365 không phải chuyện đùa. Không thì hôm nay mất mặt chết.
Là một kẻ mắc bệnh cưỡng chế và sạch sẽ quá mức, Lâu Trạm đương nhiên không đời nào chịu chạm tay vào người Thời Quang để kỳ cọ.
Thế nên khi Thời Quang vào, Lâu Trạm đã cầm sẵn vòi hoa sen, đứng chờ sẵn một cách bình thản.
Thời Quang không chỉ “liều mạng” múa may trước mặt đối phương, lại còn thẹn thùng làm dáng “mỹ nhân tắm suối” ngay dưới mắt đùi vàng.
Dưới cái nhìn lạnh băng của Lâu Trạm, Thời Quang chỉ thấy nhiệt độ như dung nham núi lửa bốc lên từ đỉnh đầu, lan xuống khắp cơ thể, chỗ nào cũng nhuộm một lớp nóng nực.
Ôi thôi… Ngại chết mất!
…
Sau khi tắm xong đi ra, Thời Quang để lại Lâu Trạm tự dọn dẹp trong phòng tắm. Đến khi cậu chật vật mặc xong quần áo, bên trong vẫn còn tiếng nước chảy rào rào. Dù Thời Quang rất muốn nghĩ xấu xem Lâu Trạm đang làm gì, nhưng cậu biết thừa, cái gã “quy mao” này chắc chắn đang tự gột rửa bản thân từ đầu đến chân.
Cái nết sạch sẽ này, không biết sau này có “sinh hoạt” nổi không nữa! Dính tí nước tắm của người khác thôi mà như sắp tận thế ấy!
Thời Quang hớn hở tưởng tượng cảnh Lâu Trạm nổi da gà, phát ra những tiếng cười đầy ác ý…
Bữa tối hôm đó, Thời Quang phải năn nỉ gãy lưỡi Lâu Trạm mới chịu đi ăn cùng.
Tiếc là suốt cả bữa ăn, mặt hắn cứ hầm hầm, Thời Quang ăn mà nghẹn cả họng, đành tự giác đớp nhanh đớp mải cho xong bữa, rồi cả hai trước sau trở về ký túc xá.
Một đêm yên tĩnh trôi qua.
Trưa hôm sau Mã Khải về trước, nhìn thấy cái tay bó bột của Thời Quang dĩ nhiên là làm loạn một hồi, rồi rất tự giác thầu luôn công việc tắm rửa cho cậu sau này.
Trước bữa tối, Triều Hồng Phi cũng về trường, ký túc xá lại náo nhiệt hẳn lên.
Mấy ngày đầu khai giảng, Thời Quang không gặp Điền Tư Vũ, trái lại Thượng Hoằng cứ lấy cớ bồi thường mà tìm cậu mấy lần. Cho đến trước ngày Điền Tư Vũ quay lại, hai người cuối cùng cũng chốt xong thỏa thuận.
Chẳng biết có phải ảo giác không, mà Thời Quang thấy Thượng Hoằng móc tiền ra mà mặt mũi lại hớn hở lạ thường?
Điền Tư Vũ quay lại trường với sắc mặt kém hẳn, nữ thần bỗng chốc biến thành em gái nhà bên, lúc nào cũng dính lấy Thượng Hoằng như chim nhỏ nép người, chẳng còn tí phong thái “hoa cao trên đỉnh núi” nào.
Thời Quang tuy thấy lạ nhưng chẳng buồn để tâm, không ngờ ông hoàng drama Mã Khải chỉ mất ba tiếng đồng hồ đã tìm ra sự thật.
Hóa ra trong hè, diễn đàn trường rò rỉ clip Điền Tư Vũ chất vấn giáo sư. Thế là hào quang của nữ thần bị dập tắt ngóm.
Mấy cái tin bát quái này, Thời Quang nghe cho vui thôi.
Cậu quyết tâm đứng ngoài cuộc, toàn tâm toàn ý chuẩn bị cho buổi thử vai Hán Vũ Đế.
Mỗi ngày sau giờ học, Thời Quang đều dùng giá đỡ cố định điện thoại lên bàn, rồi lặp đi lặp lại việc đi đứng, mỉm cười, cúi chào… Và đặc biệt là khoảnh khắc ngẩng đầu, nở nụ cười dành cho Hán Vũ Đế.
Cậu xem đi xem lại video, tìm kiếm trong hàng nghìn nụ cười ấy xem cái nào phù hợp với nhân vật Hàn Yên nhất.
Sự kỳ quặc của cậu khiến cả phòng chú ý.
Mã Tiểu Thụ ham vui nhất quyết đòi đối diễn cùng. Nghe nói Thời Quang đang thử vai Hàn Yên, cậu ta liền tra cứu, rồi liếc xéo:
“Hàn Yên là đệ nhất nam sủng mà? Cái vẻ này của mày mà giống á?”
Nói xong, Mã Khải quẳng điện thoại đi, tụt một bên vai áo, uốn éo làm dáng nũng nịu: “Bệ hạ, ghét ghê hà~”
Thời Quang rùng mình một cái, thấy da gà rơi đầy đất.
Mã Khải chơi đến nghiện, lao vào ôm lấy tay Thời Quang cọ quấy:
“Bệ hạ, trời đông giá rét, Yên Nhi gối chiếc khó nằm, bệ hạ thỏa mãn người ta đi mà, ưm~”
Để người khác làm mình buồn nôn mà không nôn lại là trái với phương châm sống của Thời Quang. Cậu lập tức nén cơn ghê cổ, nâng cằm Mã Khải lên, ánh mắt thâm trầm đầy tình tứ:
“Yên Nhi nghịch ngợm quá, trẫm trăm công nghìn việc, có chút mệt rồi.”
“Ưmm~” Mã Khải càng uốn éo yêu nghiệt hơn: “Không chịu đâu, người ta… thấy ngứa ngáy mà~”
“Khụ!” Một tiếng cười không nhịn được từ đâu bay tới.
Thời Quang hết diễn nổi. Đối mặt với cái loại không có liêm sỉ như Mã Khải, cậu bỗng thấy mình vẫn còn là một thiếu niên vô cùng chính trực.
Mã Khải định diễn tiếp thì bị Triều Hồng Phi xách cổ lôi đi: “Xin lỗi nhé, lỡ tay thả nó ra ngoài, mày tiếp tục đi.”
Cửa đóng lại, Thời Quang theo bản năng quay đầu nhìn Lâu Trạm, ánh mắt lập tức chạm vào đôi đồng tử đen láy đang nhìn mình.
Cậu ta đang… cười một cách không cảm xúc…
(╯‵□′)╯︵┻━┻!
Mặt đã liệt, xin ngài đừng có cười!!
Thời Quang thề! Cậu rõ ràng nhìn thấy cái nụ cười bát quái trên cái bản mặt “đời-quá-vô-vị” kia!
“Giúp tôi một tay được không?” Thời Quang nén cảm xúc, đanh mặt hỏi.
“?”
“Đối diễn với tôi.”
Lâu Trạm nghĩ một lát rồi bảo: “Không có kịch bản.”
Thời Quang không ngờ đối phương lại đồng ý dứt khoát thế: “Không cần kịch bản, tôi coi cậu là Hán Vũ Đế, cậu nhìn xem Hàn Yên của tôi có ổn không.”
Nhắc đến diễn xuất, cái khí lạnh quanh người Lâu Trạm bỗng tan biến. Hắn xoay ngược cái ghế lại, ngồi xuống với tư thế “đại mã kim đao” đầy vững chãi.
Ánh mắt Lâu Trạm đột ngột trở nên sắc lẹm, uy áp mãnh liệt tỏa ra khiến Thời Quang cảm thấy đây không còn là ký túc xá, mà là Kim Loan Điện.
Thời Quang lập tức thu hồi suy nghĩ tạp loạn. Cậu khom lưng, bước những bước nhỏ dồn dập của một quan viên nhà Hán.
Cậu quỳ xuống, cung kính hành lễ: “Vi thần, bái kiến Bệ hạ!”
“Bình thân.” Giọng nói trầm thấp đầy uy nghiêm vang lên.
“Tuân chỉ.”
Thời Quang vẫn duy trì tư thế chắp tay cung kính khi đứng dậy, sau đó cậu mới từ từ ngẩng đầu lên. Toàn bộ dung nhan tuấn lãng của một nam nhân cứ thế lộ ra dưới ánh sáng phòng ký túc: đôi mày kiếm sắc sảo kéo dài về phía thái dương, sống mũi cao thẳng tắp, cùng đôi môi đỏ đầy đặn đầy sức sống.
Chỉ một giây ngắn ngủi tiếp theo, khóe miệng cậu đột nhiên nhếch lên một độ cong cực nhỏ, đôi con ngươi đen bóng cũng theo đó mà trở nên nhu hòa, tình tứ lạ thường. Đôi mắt phượng hẹp dài tỏa ra mâu sắc lấp lánh tựa như những ngôi sao lộng lẫy nhất trên bầu trời đêm, lại giống như đang ôm trọn cả thiên hạ vào lòng, dễ dàng đi sâu vào tâm khảm của người đàn ông đang ngồi ngay ngắn trên điện cao kia.
Dù chỉ là vài động tác đơn giản, nhưng Thời Quang đã dồn hết tâm huyết để mài dũa, trau chuốt từng chút một. Cậu không muốn lặp lại một Hàn Yên u uất, bị vây hãm trong những định kiến của kiếp trước. Thay vào đó, cậu khao khát nhào nặn nên một vị sủng thần mang đậm dấu ấn cá nhân, một Hàn Yên thuộc về riêng cậu – kẻ có thể khiến Hán Vũ Đế say mê không rời.
Sau màn trình diễn đầy tự tin, Thời Quang rũ bỏ cái dáng vẻ của người xưa, thẳng lưng, nhìn Lâu Trạm đầy mong đợi:
“Thế nào?”
Hết chương 34.
Bình luận cho Chương 34
Bình Luận
Chương 34
Fonts
Text size
Background
Tinh Trình Công Lược
Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao
Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...