Boylove Bất Tử
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Đăng Nhập Đăng Ký
Trước
Thông tin truyện
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
bìa

Tinh Trình Công Lược

Chương 33

  1. Home
  2. Tinh Trình Công Lược
  3. Chương 33 - Giải quyết công khai x Tính sổ riêng tư
Trước
Thông tin truyện

Chương 33: Giải quyết công khai x Tính sổ riêng tư

Thời Quang vẫn còn ngập trong cảm giác khó tin, cậu thà tin rằng tai mình có vấn đề còn hơn là chấp nhận sự thật vừa rồi.

Cậu đang định đuổi theo Lâu Trạm cho ra lẽ, thì một chiếc xe sang trọng chậm rãi dừng lại ngay trước cổng trường.

Cửa xe mở ra, Thượng Hoằng với gương mặt trắng trẻo như gốm sứ bước xuống từ ghế sau, vừa xách hành lý vừa khom người nói gì đó với người bên trong.

Ngay khoảnh khắc ấy, qua khe cửa mở, Thời Quang nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.

Chính là tên đàn ông hôm nọ đã bóp cằm cậu, lạnh lùng bảo cậu tránh xa Điền Tư Vũ.

Oan gia ngõ hẹp?

Hẹp cái đầu!

Rõ ràng là tụi nó đang ngang nhiên phô diễn cái thuộc tính “lang bối vi gian“*, hoàn toàn không coi cái thằng bị hại là cậu đây ra gì, cứ như thể cậu là không khí vậy!

(Lang bối vi gian: Cấu kết làm việc xấu)

Thời Quang tức đến mức hận không thể phun ra một ngụm máu tươi ngay tại chỗ.

Nếu các người đã thích thẳng thừng như vậy, thì nhân danh người bị hại (là tôi đây) cũng chẳng cần lén lút làm gì.

Cậu bước tới, đứng chình ình ngay trước cổng trường, tư thế hiên ngang như đang giữ cửa.

Không ngoài dự đoán, ánh mắt của người ngồi trong xe phía sau Thượng Hoằng lập tức va thẳng vào ánh mắt cậu.

Thượng Hoằng đang mải nói chuyện, thấy ánh mắt anh Vân chợt khựng lại thì cũng tò mò ngoái đầu nhìn theo.

Chỉ một cái liếc mắt, hắn đã chẳng thể dời đi được nữa. Cổng trường tấp nập những nam thanh nữ tú, nhưng ánh nhìn của Thượng Hoằng vẫn rơi đúng vào người chàng trai ấy ngay từ giây phút đầu tiên.

Có lẽ vì bó thạch cao trên tay người kia quá bắt mắt.

Cũng có thể vì tư thế đứng của người đó quá nổi bật.

Hoặc đơn giản chỉ vì… đó là Thời Quang.

Thượng Hoằng nhìn đến mức quên cả chớp mắt, cho đến khi giọng nói của Vân ca vang lên bên tai:

“Thằng nhóc đó đúng không? Anh đã giúp chú dằn mặt nó rồi đấy, thấy thế nào? Nếu vẫn chưa hả giận, để anh bảo đàn em ‘thịt’ thêm một chân của nó nữa nhé.”

“Hả?” Thượng Hoằng sững lại, vô thức quay đầu nhìn Thời Quang lần nữa.

Ánh mắt dừng trên cánh tay bó thạch cao của cậu.

Chẳng biết vì sao, trái tim hắn bỗng thắt lại, trước mắt tối sầm đi vì kinh hãi.

Anh Vân thấy sắc mặt Thượng Hoằng khó coi, lại cứ ngỡ hắn không muốn để Thời Quang biết mình có tham gia vào chuyện này. Nhưng giờ thì “xôi hỏng bỏng không”, đối phương thấy cả rồi thì biết làm sao?

Với tư duy đơn giản của một kẻ lăn lộn hắc đạo, anh Vân chỉ có một phương châm duy nhất: Đánh.

Nghe thấy tiếng động, Thượng Hoằng giật mình quay lại thì thấy anh Vân đã đóng sầm cửa xe, vừa chỉnh lại cổ áo vừa lừng lững bước tới, theo sau còn có một gã đàn em trông chẳng mấy lương thiện.

Không kịp suy nghĩ nhiều, Thượng Hoằng vội vàng ngăn anh Vân lại: “Đừng!”

Anh Vân khựng bước, nhướng đôi lông mày bên to bên nhỏ nhìn Thượng Hoằng đầy thắc mắc.

Thượng Hoằng nhìn vào đôi mắt một to một nhỏ của gã, không hiểu sao bỗng cảm thấy người đàn ông vốn thân thiện kia lúc này lại dữ tợn hơn hẳn. Cậu cố giữ bình tĩnh, thấp giọng nói:

“Đây là cổng trường.”

Anh Vân suy nghĩ một chút rồi gật đầu.

“Cũng được. Để lúc khác anh xử nó sau.”

“Đừng mà!” Thượng Hoằng cuống quýt. “Chuyện này coi như xong đi, thế này là đủ rồi.”

“Đủ rồi?” Anh Vân xác nhận lại.

“Đủ rồi ạ.”

Anh Vân gật đầu, ánh mắt vượt qua vai Thượng Hoằng nhìn thẳng về phía Thời Quang, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười đầy ẩn ý, sau đó quay người lên xe.

Mãi đến khi chiếc Bentley đen bóng khuất dạng, Thời Quang mới nhận ra lưng áo mình đã đẫm mồ hôi lạnh tự lúc nào.

Mẹ nó chứ! Cái trò “gồng mình giả bộ cứng cỏi” này đúng là tổn thọ quá đi mất!

Thượng Hoằng dõi theo chiếc xe rời đi, bấy giờ mới quay lại nhìn Thời Quang. Thế nhưng ánh mắt hắn cứ như bị dính keo, dán chặt vào cái tay bó bột cồng kềnh kia mà không dứt ra nổi. Hắn đấu tranh tâm lý một hồi, rồi mới chậm rãi bước về phía Thời Quang.

Nhưng còn chưa kịp mở miệng, Thời Quang đã nói trước:

“Không cần giải thích. Giải thích tức là che giấu!”

Giọng cậu vang vang giữa cổng trường.

“Giữa thanh thiên bạch nhật, trời cao đất dày, cậu tưởng tôi mù hay sao mà không thấy hai người các anh đang lang bối vi gian?”

Thượng Hoằng: “…”

Thời Quang càng nói càng hăng.

“Tóm lại, cậu liệu mà hiểu cho rõ, là các người vô lý gây hấn trước. Cậu đã cướp người yêu của tôi lại còn cho người đánh tôi một trận, trên đời này làm gì có cái đạo lý ấy? Cho dù Bao Chửng có sống lại cũng phán cậu là người có tội!”

Cậu giơ cánh tay bó thạch cao lên lắc lắc.

“Chưa hết đâu nhé, giờ tôi bị đánh gãy tay thế này, cậu có biết sinh hoạt cá nhân khó khăn đến mức nào không? Ăn không được, tắm không xong, đã thế còn lỡ mất lịch vào đoàn phim, hỏng cả việc ký kết, cậu có biết tổn thất bao nhiêu chuyện không hả?”

Thượng Hoằng vẫn đứng im.

Thời Quang hít một hơi, trực tiếp kết luận:

“Thôi, chúng ta cũng chẳng cần phí lời làm gì, tôi không bắt cậu phải quỳ gối dâng trà tạ lỗi đâu, cái thân này tôi cũng đã chịu đau rồi, xin lỗi thì ích gì! Chi bằng cậu cứ tính xem hết bao nhiêu tiền viện phí, phí tổn thất công việc, phí bồi thường tinh thần rồi quy ra tiền mặt cho tôi.”

Cậu dừng một chút, vẻ mặt bỗng trở nên cực kỳ nghiêm túc.

“Nếu không thì…”

Thượng Hoằng khẽ nhíu mày.

“Thì sao?”

Thời Quang nghẹn một giây, sau đó buột miệng:

“Tôi… đợi đến khi cậu nổi tiếng rồi tung ảnh nude của cậu lên mạng!”

“…”

Thượng Hoằng bị mắng cho một trận vuốt mặt không kịp, gương mặt đờ đẫn mất gần hai mươi giây. Thế nhưng, khi nghe đến câu cuối cùng, hắn đột nhiên bật cười.

Hắn nhìn Thời Quang, nhìn thật sâu vào cậu bạn học đang trợn mắt lườm nguýt mình kia, chẳng hiểu sao lại thấy người này… đáng yêu đến lạ.

“Cậu…”

Giọng Thượng Hoằng có chút khàn, hắn hắng giọng định nói tiếp thì ánh mắt bỗng khựng lại khi thấy một người vừa xuất hiện phía sau lưng Thời Quang. Lâu Trạm đứng đó, gương mặt lạnh như tiền khiến mọi lời định nói của Thượng Hoằng đều bay sạch.

Lâu Trạm chau mày:

“Vết thương của cậu ấy… là cậu thuê người đánh?”

Thời Quang vẫn còn đang tự cảm động trước tấm lòng rộng lượng của bản thân, đột nhiên nghe thấy giọng nói phía sau liền giật mình quay đầu.

Vừa quay lại đã thấy Lâu Trạm đang nhìn Thượng Hoằng với sắc mặt cực kỳ khó coi, khí chất tổng tài bá đạo mở hết công suất. Nếu không phải bộ đồ trên người hắn quá mức giản dị, trong khoảnh khắc ấy Thời Quang suýt nữa tưởng mình đã quay lại văn phòng của Thiên Hành.

Ngay cả sắc mặt Thượng Hoằng cũng trắng bệch thêm vài phần.

Phải biết rằng trắng bình thường và trắng đến mất máu là hai trạng thái hoàn toàn khác nhau.

Cho nên nói…

Đúng là khí chất, thứ này thực sự tồn tại một cách vô lý!

Thượng Hoằng lúng túng mất vài giây, há miệng định giải thích nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu, cứ thế đứng đờ người ra đầy ngượng ngập.

Lâu Trạm kiên nhẫn đợi đúng năm giây, sau đó lạnh lùng lên tiếng:

“Cậu ấy đã là nghệ sĩ ký hợp đồng của Thiên Hành. Cứ đợi lệnh triệu tập của tòa án đi.”

…

Bá… bá… bá… bá đạo quá!!!

Thời Quang không ngờ trong chớp mắt, mức độ nghiêm trọng của sự việc lại được đẩy lên cao đến vậy.

“Đợi lệnh triệu tập của tòa án”!

Giấy triệu tập!

Triệu tập!!

Trời ơi!!!

Nghe sướng cả lỗ tai!

Cái cảm giác phê pha này là cái gì thế nhỉ?

Cảm động đến phát khóc luôn rồi đây này!

Hóa ra đây chính là cảm giác khi có “chống lưng xịn” à!

Kể từ giây phút này, Thời Quang thấy lưng không mỏi, eo không đau, đi đứng hoạt bát, ăn cơm ngon miệng, ngay cả tóc cũng mượt mà như dùng dầu gội Head & Shoulders, sạch gàu mà lại suôn mềm!

Cảm giác dùng “hậu đài” vả bôm bốp vào mặt đối phương đúng là sảng khoái đến điên dại mà! Hahaha!

“Cậu ký hợp đồng rồi?” Thượng Hoằng nhíu mày, nhìn Thời Quang chằm chằm.

Thời Quang: …

Này! Hướng chú ý của cậu sai hoàn toàn rồi được không!

Lúc này không phải nên quỳ xuống liếm giày Lâu Trạm đại nhân xin tha mạng sao?!

Cậu nhìn tôi làm cái gì!

Thời Quang vừa định mở miệng thì cổ tay bỗng bị Lâu Trạm nắm lấy cánh tay, hậm hực kéo đi.

Lần đầu tiên thấy Lâu Trạm chủ động như vậy, Thời Quang liền tranh thủ tận hưởng cảm giác “khoan khoái” này một lát, rồi mới ngoái đầu hét lên một câu:

“Tòa án là giải quyết công khai! Nếu muốn giải quyết riêng thì số tiền lúc nãy tôi nói phải tăng gấp đôi nhé! GẤP ĐÔI!”

Thượng Hoằng: “……”

Lâu Trạm: “……”

Tự trọng quý giá thật, nhưng cái giá của việc “vả mặt” còn cao hơn.

Vì tiền tài, “kẻ hám tiền” Thời Quang sẵn sàng vứt bỏ cả hai, và thành công dùng một câu nói đắc tội luôn cả cái đùi vàng của mình.

Lâu Trạm đen mặt hất tay Thời Quang ra. Cái cảm giác bị đâm lén sau lưng thế này đúng là trải nghiệm mới mẻ khiến hắn tức đến lộn ruột!

Bị hất tay, Thời Quang sao có thể không nhận ra?

Nhìn vẻ mặt Lâu Trạm, cậu biết là toang rồi.

Khổ nỗi, với người lần đầu đi lo chuyện bao đồng như Lâu Trạm thì đây là chuyện tày đình, nhưng trong mắt Thời Quang thì chỉ bé bằng hạt đỗ.

Hai con người với hệ giá trị khác biệt hoàn toàn nhìn nhau trân trân.

Thời Quang bật cười:

“Thật ra không có gì đâu. Tay tôi nhìn nghiêm trọng vậy thôi, dưỡng vài ngày là ổn. Cậu yên tâm.”

“……”

“Cậu nghĩ xem, đưa ra tòa vừa tốn sức vừa tốn thời gian, còn làm chậm việc. Chi bằng giải quyết riêng, cũng coi như tiết kiệm cho công ty, tránh việc tôi vừa vào làm đã gây chuyện cho người ta cười chê.”

“……”

“Với lại tổn thương cũng đã xảy ra rồi. Cho dù tìm người đánh Thượng Hoằng một trận thì cùng lắm cũng chỉ xả giận thôi. Nửa đêm đau đớn vẫn là mình chịu.”

“……”

“Chi bằng bồi thường tiền cho xong. Ít nhất nửa đêm đau quá còn có thể nghĩ đến số tiền trong thẻ, tâm trạng sẽ khá hơn chút.”

“……”

“À đúng rồi, thật ra tôi cũng hơi thiếu tiền. Cậu đừng khinh tôi, càng đừng khinh tiền. Con người sống đều cần tiền. Có lúc tiền còn mua được cả lòng tự trọng đấy, thứ đó thật sự khá vạn năng.”

“……”

“Cho nên… cậu đừng giận nữa. Tôi chỉ là sinh viên nghèo, tiền học còn phải tự lo. Dù là để sau này cậu còn muốn gặp lại tôi… tôi cũng phải thực tế một chút chứ.”

“……”

“Không ai muốn gặp cậu!” Lâu Trạm cuối cùng cũng nghiến răng nói ra, trong lòng hối hận xanh ruột vì đã lỡ lời ra tay giúp đỡ.

“Hì hì.” Thời Quang dĩ nhiên là đang trêu người ta cho vui, nghe vậy cũng chẳng bận tâm, dùng tay trái nâng cánh tay phải lên, khó khăn đưa cái khối thạch cao nặng nề đến trước mặt Lâu Trạm. Giữa cái nhìn đầy khó hiểu của hắn, cậu thốt lên:

“Cậu nhìn này… trong này có một thanh nẹp buộc ngược đấy.”

“……”

Ầm! Một tiếng sét giữa trời quang! Lửa giận bốc cao ba trượng!

“Ha ha ha ha!”

Thời Quang ngửa mặt cười sảng khoái, để lộ cả răng hàm, cậu vỗ bôm bốp vào lưng Lâu Trạm hai cái rồi đắc ý bỏ đi trước.

Lâu Trạm siết chặt tay cầm vali, hít sâu mấy hơi liên tục. Ánh mắt hắn nhìn vào lưng Thời Quang như muốn bắn ra vài mũi tên, khiến cậu vạn tiễn xuyên tâm mới hả dạ.

Thế nhưng, chàng trai đi phía trước đột nhiên xoay người lại, vừa đi lùi vừa nở nụ cười rạng rỡ. Những tán lá xanh ngắt làm nền, bầu trời xanh thẳm không một gợn mây, sạch sẽ đến thuần khiết. Chẳng hiểu sao, cơn giận trong lòng hắn như cái bong bóng bị chọc thủng, cứ thế xì hết ra ngoài.

Buổi trưa, Thời Quang chật vật dùng tay trái ăn xong bữa cơm.

Cánh tay bó thạch cao cứ ngứa ngáy khó chịu. Thế là cậu làm đúng như lời mình nói — tưởng tượng đến số tiền có thể tăng lên trong tài khoản, rồi vui vẻ ngủ một giấc trưa.

Trong phòng ký túc xá. Lâu Trạm đang dọn dẹp “mảnh đất cắm dùi” của mình, vô thức nhẹ tay nhẹ chân hơn hẳn. Hắn nhíu mày nhìn lớp bụi dày đặc, chỉ mới một mùa hè mà đã bẩn đến mức này.

Sau khi dọn sạch sẽ, Lâu Trạm đi tắm một cái rồi ngồi vào chỗ của mình. Trước khi ngồi xuống, hắn vô tình liếc sang bàn của Thời Quang, sau một hồi đấu tranh tư tưởng, hắn vẫn đứng dậy chỉnh lại cuốn sách đang nằm ngả nghiêng cho ngay ngắn.

Ngẩng đầu lên thấy dáng vẻ ngủ say đến mức méo cả miệng của Thời Quang, tâm trạng hắn quả nhiên tốt hơn rất nhiều.

 

Hết chương 33.

Bình luận cho Chương 33

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 33
Fonts
Text size
AA
Background

Tinh Trình Công Lược

163 Views 0 Subscribers

Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao

Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...

Chapters

  • Chương 01 Trọng Sinh x Thời Quang
  • Chương 02 Bạn Tốt × Lâu Trạm
  • Chương 03 Thượng Xuyên x Móc Nối
  • Chương 04 Thử Vai × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 05 Hứa Tuấn Tiệp × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 06 Thời Quang × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 07 Tráng sĩ, xin dừng bước
  • Chương 08 Điền Tư Vũ × Thượng Hoằng
  • Chương 09 Góc tối × Ma tính
  • Chương 10 Thượng Hoằng × Thời Quang
  • Chương 11 Lên đồ × Hỗ Phi Bạch.
  • Chương 12 Ma Chủ × Bàn tán sôi nổi
  • Chương 13 Lời mời × Cộng sự
  • Chương 14 Giao tế × Đối diễn
  • Chương 15 Tập luyện × Bạn diễn
  • Chương 16 Biên kịch x Lễ kỷ niệm trường
  • Chương 17 Lễ kỷ niệm trường × Tâm cơ
  • Chương 18 Lời đồn × Nhắm vào
  • Chương 19 Nam thần x Nữ thần
  • Chương 20 Chất vấn × Truyền thông
  • Chương 21 Trêu chọc × Vào đoàn phim
  • Chương 22 Vào đoàn × Triệu Đào
  • Chương 23 Bị chèn ép × Phản kích
  • Chương 24 Bạch Liên Hoa × Tự Hủy
  • Chương 25 Hán Vũ Đế × Tiền Bồi Thường
  • Chương 26 Thành phố B x Lâu Trạm
  • Chương 27 Chiêu đãi × Thiên Hành Ảnh Thị
  • Chương 28 Ký hợp đồng × C cấp
  • Chương 29 Cách đãi khách × Tên thần kinh
  • Chương 30 Nam tiên nhi × Ba của Lâu Trạm
  • Chương 31 Bàn tay sau màn × Tâm Ngân
  • Chương 32 Fan đầu tàu x khai giảng
  • Chương 33 Giải quyết công khai x Tính sổ riêng tư

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiBoylove Bất Tử