Boylove Bất Tử
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Đăng Nhập Đăng Ký
Trước
Sau
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
bìa

Tinh Trình Công Lược

Chương 32

  1. Home
  2. Tinh Trình Công Lược
  3. Chương 32 - Fan đầu tàu x khai giảng
Trước
Sau

Chương 32: Fan đầu tàu x khai giảng

Thế là cái tính “miệng trơn như mỡ” của Thời Quang lại trỗi dậy, cậu bắt đầu giở trò trêu chọc làm cho nhóc béo cứ phải mập ôm miệng cười không dứt, cố nhịn đến nỗi gương mặt trắng trẻo tròn vo cũng ửng đỏ, mạch máu dưới da nổi lên.

Thời Quang nhìn mà thấy vô cùng có cảm giác thành tựu.

Nghĩ mà xem, cái gã Lâu Trạm kia chẳng khác nào một hũ nút, cạy nửa ngày cũng chẳng thốt ra nổi một lời, nếu không phải vì tiểu gia đây có việc cần nhờ vả thì đã sớm “kính nhi viễn chi” rồi!

Trêu người ta chán chê, Thời Quang còn bồi thêm một câu cực kỳ “hiểm”:

“Có phải em thấy anh phiền lắm không? Cái miệng lải nhải không ngừng, như con ruồi vo ve bên tai ấy.”

Nhóc béo với hai gò má đỏ rực như ráng chiều vội vã lắc đầu nguầy nguậy:

“Không, không hề ạ! Đàn anh Thời, anh thú vị lắm. Em… em thích nghe anh nói chuyện cực kỳ. Hồi diễn văn nghệ trường, tiết mục của anh hay lắm, em cười đến phát điên luôn ấy, em siêu siêu thích anh!”

Chữ “thích” vừa dứt, mặt cậu nhóc lập tức đỏ bừng, sắc đỏ lan thẳng xuống cổ rồi khuất vào trong cổ áo, hai bàn tay cậu ta xoắn vào nhau như sắp tự vặn gãy.

Thời Quang cười ha hả: “Là fan của anh thì cứ nói thẳng ra, sao cứ phải vòng vo tam quốc, suýt nữa làm anh tưởng cậu để ý anh rồi. Như vậy thì ngại chết mất, đúng là quá không biết xấu hổ.”

Một câu ấy khiến mắt cậu nhóc mập cũng đỏ lên.

Cái nết của Thời Quang vốn dĩ rất “thần kinh”, người khác càng xấu hổ thì cậu lại càng lấn tới.

Cậu cứ thế thao thao bất tuyệt tự luyến thêm nửa ngày trời, mãi cho đến khi nhóc béo sắp rụt cả cổ vào trong áo mới chịu đại phát từ bi mà buông tha.

Thế nhưng lúc kết thúc, cậu còn không quên thả thính một câu: “Đã sùng bái anh đến thế thì hay là cậu làm Trưởng fanclub đầu tiên của anh đi. Dưới một người mà trên vạn người, thấy sao hả?”

Hứa Tuấn Tiệp đỏ mặt tía tai nhìn thẳng vào mắt Thời Quang.

Ngay khi Thời Quang tưởng rằng đối phương sẽ ngượng ngùng né tránh chủ đề này, thì đột nhiên Hứa Tuấn Tiệp hít một hơi thật sâu, dõng dạc nói:

“Anh Thời, fanclub của anh cứ giao cho em! Em nhất định sẽ tổ chức thành hội fan lớn nhất, tốt nhất và kỷ luật nhất cả nước!”

Lần này thì đến lượt Thời Quang ngây người. Đùa với mấy đứa trẻ nghiêm túc… sao lại khiến người ta có cảm giác tội lỗi thế này?

Sau câu nói đó, dường như Hứa Tuấn Tiệp bỗng tìm được mục tiêu cuộc đời. Cậu ta lập tức bừng bừng khí thế, hoàn toàn khác hẳn vẻ ngượng ngùng trước đó, bắt đầu thao thao bất tuyệt:

“Trước hết phải liên hệ với vài fan cứng để lập nhóm fan. Người tên Tự trong phần bình luận Weibo của anh là một ứng cử viên sáng giá đấy ạ. Em có nói chuyện với chị ấy vài lần, chị ấy vốn là dân bán follow, trong tay có cả triệu tài khoản ảo. Lượng fan trên Weibo của anh hiện tại vẫn còn hẻo lánh quá, chị ấy bảo chỉ cần anh đồng ý, một tháng tăng lên cả triệu lượt theo dõi cũng không thành vấn đề. Cái chúng ta thiếu bây giờ chỉ là một cú hích, một cái cớ để lượng fan bùng nổ thôi!”

Thời Quang: “…”

Hứa Tuấn Tiệp tiếp tục say xưa:

“Hay là lấy luôn cái tiết mục cuối kỳ vừa rồi đi ạ? Em thấy nó rất tuyệt, có thể dùng để quảng bá một chút. Sau đó em sẽ lập cho anh một fanpage riêng, lấy tên là ‘Thời Quang Tĩnh Hảo’ (Ngày tháng bình yên), fanclub của chúng ta sẽ gọi là ‘Quang Đoàn’ (Đoàn Ánh Sáng). Khi fan bình luận sẽ dùng từ ‘Đoàn’ anh, anh thấy sao? Em thấy từ ‘Đoàn’ này hay lắm, vừa mềm mại, vừa đáng yêu, lại mang cảm giác quấn quýt, thân thiết cực kỳ!”

Thời Quang: “…”

Hứa Tuấn Tiệp càng nói càng hăng:

“Đồng phục của Quang Đoàn phải là màu trắng điểm thêm sắc xanh lá, tượng trưng cho ánh nắng và cỏ cây, mang lại cảm giác tươi sáng và tràn đầy sức sống, đó cũng là lời chúc của tụi em dành cho anh. Trong đoàn có một bạn nữ ở Đài Loan, bạn ấy nói muốn đăng thông tin, ảnh và video của anh lên các trang mạng bên đó. Nhưng em thấy làm vậy ý nghĩa không lớn, chi bằng chúng ta đăng thẳng lên các nền tảng quốc tế, vừa xuất hiện là hướng ra toàn thế giới, như vậy đẳng cấp lập tức tăng lên mấy bậc!”

Thời Quang: “…”

Hứa Tuấn Tiệp nói đến đây bỗng chần chừ một chút:

“Có điều… đàn anh đừng giận nhé, em thấy tác phẩm của anh hiện tại vẫn hơi bị ít, chưa có nhiều thứ để quảng bá lắm. Nhưng không sao cả! Dù sao anh vẫn còn đang đi học mà, chờ tốt nghiệp xong chắc chắn sẽ có nhiều tác phẩm để đời hơn. Cho nên hay là thế này, chúng ta cứ chờ đến khi anh có phim ra mắt rồi mới bắt đầu bành trướng thế lực. Đương nhiên! Hiện tại tụi em cũng sẽ không lơ là đâu, nhất định sẽ ủng hộ anh hết mình!”

Thời Quang: “…”

Hứa Tuấn Tiệp sau khi tuôn một tràng dài hơi mà chỉ dùng vỏn vẹn bốn dấu chấm câu thì cuối cùng cũng cạn vốn từ. Cậu ta lập tức hiện nguyên hình, nhìn Thời Quang rồi xoa xoa tay, mặt bỗng chốc đỏ lựng, khẽ nhếch môi một cách rụt rè: “Hì hì.”

Hì! Hì cái đầu cậu ấy! (╯‵□′)╯︵┻━┻!

Đáng sợ quá đi! Sao bảo hội fan đều là các em gái bé bỏng đáng yêu cơ mà! Sao tự dưng lòi đâu ra một cậu đàn em múp míp mềm dẻo thế này! Đã thế, còn âm thầm theo dõi Weibo người ta, đừng có cuồng quá vậy được không! Lại còn lén bắt chuyện với fan của mình! Cái gì mà Quang Đoàn! Quang Đoàn của chúng ta!! Trời đất ơi!! Da gà da vịt của tôi rơi rụng hết sạch rồi đây này!!

Nhưng mà… Đây chính là cảm giác làm minh tinh sao?

Một kẻ chưa có lấy một tác phẩm lận lưng như Thời Quang hoàn toàn nghẹn lời. Cậu không thể tin nổi mình lại có cả fanclub, trưởng fanclub, thậm chí đến cái tên fan cũng đặt xong xuôi rồi.

Hì hì… Quang Đoàn, Quang Đoàn, Quang Đoàn…

Lấy tay che mặt ~~~

Á á á á á ~~~ Xấu hổ quá đi mất ~~~ Nhưng mà cũng phấn khích quá đi thôi ~~~~

Thế là, nhờ sự phấn khích quá đà của Thời Quang mà trưởng fanclub Hứa Tuấn Tiệp đã nắm được thông tin cực kỳ quan trọng: Thời Quang đã chính thức ký hợp đồng với Công ty Giải trí Thiên Hành.

Hứa Tuấn Tiệp lập tức coi như tin vui lớn. Đến khi Thời Quang xuất viện vào ngày hôm sau, fan trên Weibo của cậu chỉ sau một đêm đã tăng vọt thêm hơn 50k người.

Thời Quang: …

Che mặt… Phấn khích đến mức muốn cào tường luôn ấy, biết làm sao giờ!

***

Vì tay phải của Thời Quang không tiện hành động, trưởng fanclub tự giác gánh vác trọng trách chăm sóc tiền hô hậu ủng, kề cận sớm khuya.

Trong giờ cơm trưa, Hứa Tuấn Tiệp – lúc này đã hơi quen thân với Thời Quang – nhìn cánh tay bó bột cồng kềnh trước mắt mà lo lắng hỏi:

“Tại sao bọn họ lại đánh anh? Liệu bọn chúng còn quay lại không? Cảnh sát có bắt được tụi nó không anh?”

Thời Quang dùng tay trái vụng về xúc một thìa cơm chiên trứng cho vào miệng, vừa nhai vừa nhớ lại lời kẻ kia nhắc đến Điền Tư Vũ tối qua.

Rõ ràng tin tức của đám người đó đã quá lạc hậu rồi, người trong trường ai cũng biết cậu và cô ta đã chia tay, vậy việc thuê người đánh cậu hẳn đã được sắp xếp từ trước đó khá lâu.

Hơn nữa so với kiếp trước, việc này xảy ra hẳn là do sau khi trọng sinh, cậu đã tác động vào một mắt xích mấu chốt nào đó khiến quỹ đạo thay đổi. Vậy thì chỉ cần rà soát lại những việc xảy ra từ lúc sống lại đến nay là có thể đoán ra sự thật.

Vừa liên quan đến Điền Tư Vũ, lại vừa có hiềm khích với cậu…

Dù giả thiết này có hơi gượng ép, Thời Quang vẫn nhanh chóng nghĩ ra một cái tên.

Thượng Hoằng.

Sau khi trọng sinh, đây là kẻ duy nhất có xung đột chân tay với cậu, lại còn đang theo đuổi Điền Tư Vũ.

Xem ra lần tới gặp mặt nhất định phải thăm dò hắn cho kỹ. Không có lý nào chuyện này cậu phải nuốt cục tức mà cho qua.

Thời Quang không nói, Hứa Tuấn Tiệp cũng không tiện hỏi. Hai người im lặng hồi lâu, lâu đến mức nhóc béo lại bắt đầu bất an bấu víu móng tay, Thời Quang mới đột nhiên nở nụ cười rạng rỡ:

“Hay là cậu giúp anh đi, anh phân tích ra được mấy kẻ tình nghi rồi, cậu lén quan sát xem ai có khả năng nhất nhé.”

Hứa Tuấn Tiệp nghiêm túc gật đầu: “Anh nói đi, để em ghi lại.”

Thời Quang suy nghĩ một chút rồi nói: “Lâu Trạm.”

Hứa Tuấn Tiệp hơi ngẩn ra, nhưng vẫn nghiêm túc ghi lại.

Thấy cậu ta nghiêm túc như vậy, Thời Quang cố nhịn cười rồi tiếp tục: “Mã Khải.”

“Đều là bạn cùng phòng cả sao anh?”

Hứa Tuấn Tiệp nhíu chặt lông mày. “Hay là anh nói với giáo sư đổi phòng đi, họ làm vậy chẳng phải là bắt nạt người khác sao?”

Thời Quang lừa một đứa trẻ ngây thơ mà chẳng thấy xấu hổ chút nào, trong bụng cười đến nội thương. Sau đó cậu lại lần lượt nêu thêm vài cái tên nữa, đều là những bạn học bình thường khá thân thiện trong lớp, tính tình cũng hiền lành, dù có bị Hứa Tuấn Tiệp bám đuôi thì cũng chẳng thèm động thủ.

Hứa Tuấn Tiệp cẩn thận ghi hết từng cái tên vào điện thoại.

Đợi Thời Quang nói xong, cậu ta mới dời tầm mắt về cái tên đầu tiên – Lâu Trạm, thầm nghĩ: Thông thường người đầu tiên được nghĩ tới thường là kẻ đáng nghi nhất, xem ra phải quan sát kỹ người này mới được.

Lâu Trạm “nằm không cũng dính đạn” vạn lần cũng không ngờ tới, con “khỉ con” vừa xuất sơn lần này không chỉ thích quấy rối mình như trước, mà còn dắt theo một con khỉ nhỏ hơn nữa.

Cuộc sống yên tĩnh hạnh phúc của hắn… e rằng từ đây cũng kết thúc.

Hứa Tuấn Tiệp là một đứa trẻ ngoan, cậu ta tận tình chăm sóc Thời Quang suốt bốn ngày, cho đến khi tới ngày nhập học.

Ngôi trường vốn tĩnh lặng bỗng chốc trở nên náo nhiệt chỉ sau một đêm, nhất là vào ngày tân sinh viên báo danh, đại lộ trong trường đông nghịt người. Mấy chữ đen bóng loáng ở cổng trường cứ mỗi năm một lần lại được người ta chiêm ngưỡng đến bóng lộn cả lên. Nếu giới bảng hiệu trường học cũng bảng xếp hạng giải trí, học viện điện ảnh thành phố H chắc chắn chiếm một vị trí.

Ba gã trong phòng ký túc xá của Thời Quang đều thuộc dạng “nước đến chân mới nhảy”, không đến hạn cuối thì chẳng chịu vác mặt quay về trường.

Rảnh rỗi không có việc gì làm, Thời Quang vác cái tay bó bột to đùng ra cổng trường đứng xem náo nhiệt. Cậu vừa nhìn vừa cười, quan sát đám tân sinh viên trẻ măng đang cầm điện thoại tự sướng liên tục, hy vọng có thể nhận ra vài gương mặt quen quen trong trí nhớ. Biết đâu lấy thân phận học trưởng ra làm quen trước cũng là một ý hay.

Đáng tiếc, cậu còn chưa kịp nhìn hết thì đã thấy “đùi vàng” — à không, Lâu Trạm — từ xa đi tới.

Người đàn ông bước lại gần dần. Dù đã cởi bỏ bộ đồ may đo sang trọng, chỉ khoác lên mình bộ đồ giản dị như một anh trai hàng xóm, nhưng vẫn đẹp trai ngời ngời như cũ. Đặc biệt là đôi chân dài miên man kia khiến bao phụ nữ nhìn vào phải đứng hình, ngay cả đám tân sinh viên non nớt cũng đua nhau ngoái đầu nhìn theo không rời mắt.

Chậc! Bệnh à!

Chỉ là đi bộ thôi, có cần phải ưỡn ngực ngẩng cao đầu như đang sải bước trên sàn catwalk thế không! Khoe mình đẹp trai dáng chuẩn chứ gì! Hormone nhiều quá không có chỗ xả hả!

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Thời Quang vẫn nặn ra một gương mặt tươi cười hớn hở nghênh đón, thậm chí lờ đi cánh tay phải đang gãy, định vươn tay ra xách hành lý giúp “đùi vàng”.

Ánh mắt của Lâu Tổng quét qua, dừng lại trên cánh tay bó bột của Thời Quang, uy nghiêm đến mức không cần nổi giận cũng đủ khiến người ta run.

Thời Quang lập tức vứt ngay cái vali xuống đất.

“Tay bị làm sao?” Lâu Trạm hỏi.

Nghe vậy, Thời Quang tức khắc thấy thụ sủng nhược kinh, cười đến là hớn hở:

“Gãy thôi, hai ngày nữa là khỏi ngay ấy mà, đừng lo. Mà này, sao cậu lên sớm thế?”

Gương mặt vốn thoáng chút quan tâm của Lâu Trạm lập tức lạnh xuống. Hắn nhìn chằm chằm vào mặt Thời Quang, nhớ tới lời dặn trước khi rời nhà của mẹ mình, trong lòng chỉ cảm thấy chuyện này quả thật vô lý hết sức.

“Có kịp thử vai không?” Lâu Trạm mặt lạnh tanh hỏi, giọng điệu nghiêm đến mức ai không biết còn tưởng hắn đang nói: chuẩn bị phá sản đi là vừa.

Thời Quang vẫn thản nhiên cười nói:

“Ngày nào tôi cũng qua quán ‘Móng heo mẹ già’ uống một bát canh chân giò. Người ta nói ăn gì bổ nấy mà, chắc chắn không vấn đề.”

“Chân giò?” Lâu Trạm nhướng mày.

“Ừ.” Thời Quang gật đầu, “Sao vậy?”

Lâu Trạm thu ánh mắt lại, tiếp tục bước về phía trước.

Thời Quang ngây người, đột nhiên cảm thấy cái từ “Móng giò” (Trư thủ) mà Lâu Trạm vừa thốt ra… trọng âm hình như đặt hơi bị nặng thì phải…

(╯‵□′)╯︵┻━┻!

Trời đất ơi! Chỉ mới qua một kỳ nghỉ hè thôi mà…

Lâu Quy Mao vậy mà đã kích hoạt được kỹ năng “cà khịa” rồi sao!

Không thể nào!

 

Hết chương 32.

Bình luận cho Chương 32

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 32
Fonts
Text size
AA
Background

Tinh Trình Công Lược

163 Views 0 Subscribers

Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao

Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...

Chapters

  • Chương 01 Trọng Sinh x Thời Quang
  • Chương 02 Bạn Tốt × Lâu Trạm
  • Chương 03 Thượng Xuyên x Móc Nối
  • Chương 04 Thử Vai × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 05 Hứa Tuấn Tiệp × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 06 Thời Quang × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 07 Tráng sĩ, xin dừng bước
  • Chương 08 Điền Tư Vũ × Thượng Hoằng
  • Chương 09 Góc tối × Ma tính
  • Chương 10 Thượng Hoằng × Thời Quang
  • Chương 11 Lên đồ × Hỗ Phi Bạch.
  • Chương 12 Ma Chủ × Bàn tán sôi nổi
  • Chương 13 Lời mời × Cộng sự
  • Chương 14 Giao tế × Đối diễn
  • Chương 15 Tập luyện × Bạn diễn
  • Chương 16 Biên kịch x Lễ kỷ niệm trường
  • Chương 17 Lễ kỷ niệm trường × Tâm cơ
  • Chương 18 Lời đồn × Nhắm vào
  • Chương 19 Nam thần x Nữ thần
  • Chương 20 Chất vấn × Truyền thông
  • Chương 21 Trêu chọc × Vào đoàn phim
  • Chương 22 Vào đoàn × Triệu Đào
  • Chương 23 Bị chèn ép × Phản kích
  • Chương 24 Bạch Liên Hoa × Tự Hủy
  • Chương 25 Hán Vũ Đế × Tiền Bồi Thường
  • Chương 26 Thành phố B x Lâu Trạm
  • Chương 27 Chiêu đãi × Thiên Hành Ảnh Thị
  • Chương 28 Ký hợp đồng × C cấp
  • Chương 29 Cách đãi khách × Tên thần kinh
  • Chương 30 Nam tiên nhi × Ba của Lâu Trạm
  • Chương 31 Bàn tay sau màn × Tâm Ngân
  • Chương 32 Fan đầu tàu x khai giảng
  • Chương 33 Giải quyết công khai x Tính sổ riêng tư

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiBoylove Bất Tử