Boylove Bất Tử
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Đăng Nhập Đăng Ký
Trước
Sau
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
bìa

Tinh Trình Công Lược

Chương 31

  1. Home
  2. Tinh Trình Công Lược
  3. Chương 31 - Bàn tay sau màn × Tâm Ngân
Trước
Sau

Chương 31: Bàn tay sau màn × Tâm Ngân

Nói đến Tâm Ngân, đây có lẽ là một trong số ít bộ phim thất bại trong sự nghiệp diễn xuất của Lâu Trạm.

Thuở ấy, vì đây là bộ phim điện ảnh đầu tay mà hắn đóng chính, Thời Quang thậm chí đã nghiền ngẫm đi nghiền ngẫm lại tới ba lần. Cậu thừa hiểu đây là thể loại gì. Nói theo ngôn ngữ bây giờ, phim có cài cắm không ít yếu tố “đam mỹ”, bảo sao Uông Phi lại cười đầy ẩn ý đến thế.

Nhưng đối với một gay chính hiệu như cậu, dăm ba cái yếu tố “tình huynh đệ” này hoàn toàn không thành vấn đề!

“Cậu thấy thế nào?”

Thời Quang gật đầu cái rụp: “Tuyệt lắm chị ạ.”

Thực tế, Tâm Ngân là một tác phẩm rất có chiều sâu. Yếu tố đam mỹ chỉ là một gia vị ẩn hiện có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

Điểm sáng nhất của bộ phim nằm ở những màn đối đầu kịch tính giữa hai nam chính. Những màn đấu trí “ăn miếng trả miếng”, những âm mưu đan xen giữa sáng và tối, sự va chạm khốc liệt giữa hai mảng màu trắng đen… tất cả tạo nên những nút thắt cao trào, khiến người xem không thể rời mắt.

Đáng lẽ, một bộ phim như vậy dù không bùng nổ doanh thu thì cũng phải tạo nên một cơn địa chấn trong giới điện ảnh lúc bấy giờ.

Đáng tiếc, sai lầm lớn nhất của Tâm Ngân lại nằm ở việc chọn nhầm một nam chính.

Đỗ Thiên là nam diễn viên mới nổi trong vài năm trở lại đây.

Với danh nghĩa Hoa kiều, hắn ta từng tham gia vài bom tấn nước ngoài với vai nam phụ quan trọng. Sau khi được truyền thông trong nước hết lời ca ngợi, ba năm trước hắn ta chuyển trọng tâm sự nghiệp về Hoa Quốc.

Vẻ đẹp lai của Đỗ Thiên quả thực là một loại vũ khí sắc bén, thị hiếu của khán giả nữ trong nước lại đặc biệt chuộng kiểu gương mặt ấy, vì vậy tốc độ nổi tiếng của hắn ta nhanh đến mức chẳng khác gì phóng tên lửa. Việc hắn ta nhận lời đóng nam chính, hợp tác cùng một Lâu Trạm – người mà Thiên Hành đang ra sức lăng xê –  cũng là chuyện hiển nhiên.

Nói trắng ra, vào thời điểm đó, một lính mới như Lâu Trạm khi hợp tác với Đỗ Thiên ít nhiều cũng có ý định mượn danh tiếng của đàn anh để bảo chứng cho doanh thu phòng vé.

Tiếc thay, nước đi này lại là một nước cờ sai quá sai, hôi không ngửi nổi.

Nghe nói vào giai đoạn cuối của quá trình quay Tâm Ngân, trong một buổi phỏng vấn ở nước ngoài, Đỗ Thiên đã buột miệng nói ra một tràng lời lẽ chẳng khác nào kẻ tâm thần.

Nguyên văn thế nào thì Thời Quang không nhớ rõ, đại loại là: Người Hoa Quốc tụi nó dễ lừa vãi cả chưởng, lão tử chỉ cần qua đó dạo một vòng là tiền về đầy túi. Cái gì cơ? Bảo lão tử định cư ở đó á? Xin kiếu! Thà chết tôi cũng không muốn hít thêm một ngụm không khí nào ở Hoa Quốc đâu.

Một người của công chúng mà có thể phát ngôn tùy tiện đến thế sao?

Đỗ Thiên đã quá xem nhẹ sức mạnh của những fangirl đáng yêu khi họ trở mặt, cũng như cơn phẫn nộ của người dân Hoa Quốc. Thế là, một làn sóng tẩy chay lan rộng từ thế giới ảo ra tận đời thực. Toàn dân đồng lòng nhất trí một khẩu hiệu duy nhất: Cút xéo đi!

Toàn bộ sự nghiệp của Đỗ Thiên tại Hoa Quốc bị phong sát hoàn toàn. Tâm Ngân dĩ nhiên cũng không thoát khỏi số phận bị tẩy chay.

Tác phẩm đầu tay của Lâu Trạm cứ thế bị gã thần kinh kia lôi xuống vực thẳm sâu vạn trượng. Thiên Hành dù đã nỗ lực vùng vẫy, gượng ép cho phim chiếu tại các rạp hải ngoại được một tuần nhưng cuối cùng cũng phải ngậm ngùi gỡ bỏ. Các nhà đầu tư thua lỗ đến mức “cái nịt cũng chẳng còn”.

Tất nhiên, nếu rơi vào người khác, e rằng đã bị đả kích đến không gượng dậy nổi. May mà Lâu Trạm có có gia thế hiển hách chống lưng, âm thầm nhẫn nhịn đi qua cơn sóng gió “nằm không cũng dính đạn”, để rồi năm sau lại tái xuất giang hồ. Cuối cùng, hắn đã đứng trước mặt Thời Quang với tư thế của một kẻ chiến thắng hoàn hảo.

Nghĩ lại hồi đó, khi tận mắt chứng kiến Lâu Trạm gặp hạn, một kẻ mang tâm lý “ghét người giàu” như Thời Quang còn cảm thấy khá… hả hê.

Thời Quang chợt nghĩ, nếu không có tên “thần kinh” Đỗ Thiên kia, Tâm Ngân rốt cuộc sẽ đi đến đâu?

Ý nghĩ vừa lóe lên, cậu bỗng quay đầu nhìn Uông Phi thật sâu, ánh mắt sáng rực:

“Chị ơi, bộ phim này em muốn diễn, em cực kỳ, cực kỳ thích nó!”

Uông Phi tuy tự tin nhưng cũng thừa biết trên đời có một loại ngôn từ gọi là khách sáo, nghe vậy cũng chỉ mỉm cười vui vẻ. Tác phẩm chính là đứa con tinh thần, dù tốt hay xấu, thật hay giả, chỉ cần có người khen là đủ để người làm cha mẹ sướng râm ran một hồi.

Không ngờ Thời Quang lại bồi thêm một câu:””Em không chỉ muốn đóng một vai trong đó, em còn muốn làm nhà đầu tư.”

Lần này Uông Phi thật sự sững sờ, cô nhìn quanh một lượt như thể không xác định được mình đang ở đâu, rồi mới thốt lên:

“Mang vốn vào đoàn á? Không cần đâu, khi nào chị thực sự bắt tay vào chuẩn bị, chắc chắn sẽ liên lạc với cậu.”

Thời Quang lắc đầu: “Không, em nói nghiêm túc đấy.”

Uông Phi nhìn cậu hồi lâu, bất giác cảm động. Nghĩ tới việc Thời Quang chỉ là một sinh viên nghèo, dù có vét sạch túi thì nhiều lắm cũng chỉ mấy vạn tệ, vậy mà vẫn muốn góp vào làm vốn. Dù ít hay nhiều, đó cũng là tấm lòng của cậu. Chị hít sâu một hơi, vỗ vai Thời Quang rồi cười: “Được, chị hiểu rồi, chị nhận lời.”

Thời Quang thầm thở phào nhẹ nhõm.

Đợt ở thành phố B, cậu đã tiêu hao hơn 75 triệu trong thẻ ngân hàng, cộng với học phí học kỳ mới, e là sắp tới phải nhận thêm nhiều vai diễn và tiết kiệm hết mức mới mong gom đủ 2 tỷ trong vòng một năm. Với một bộ phim, số tiền ấy chẳng đáng là bao, nhưng với cậu thì gần như là toàn bộ gia sản. Thậm chí dù cậu có mang hết tiền đi đầu tư vào những bộ phim nổi đình nổi đám trong ký ức của mình, e rằng cũng chẳng có cửa chen chân.

Bộ phim sắp tới của Uông Phi… rất có thể sẽ là cơ hội đầu tiên, cũng là “hũ vàng” đầu tiên mà cậu có thể nắm chắc trong tay.

Bữa tiệc kết thúc, ngày hôm sau Thời Quang quay về thành phố H.

Gần ngày khai giảng, sinh viên bắt đầu lục đục trở lại trường. Nhìn dàn nam thanh nữ tú trẻ trung dưới những tán cây xanh, Thời Quang do dự hồi lâu rồi quyết định mua cho mình hai bộ đồ thu, ít nhất sau này đi thử vai cũng còn có cái mà mặc cho tử tế.

Cậu dành cả ngày lang thang khắp các trung tâm thương mại trong thành phố, cuối cùng chọn cho mình một bộ đồ casual từ đầu đến chân: quần dài màu be kết hợp với áo sơ mi kẻ caro đỏ vàng trắng. Đường cắt may vừa vặn tôn lên tỉ lệ cơ thể hoàn hảo, dáng vẻ trẻ trung tràn đầy sức sống cộng với gương mặt ấy khiến cô nhân viên bán hàng đỏ bừng mặt suốt cả buổi, bộ dạng rụt rè như thể chỉ thiếu mỗi bước xin luôn số điện thoại.

Đừng nhìn bộ đồ có vẻ bình thường, vấn đề là phom dáng cực đẹp nên giá cũng chẳng hề rẻ. Thời Quang không nỡ mặc ngay, lại thay bộ đồ cũ ra, xách theo ba túi đồ lững thững về trường.

Không hiểu hôm đó cậu nổi hứng gì, có lẽ vì vừa tiêu quá nhiều tiền mua quần áo nên đầu óc chợt “chập mạch”, thế mà lại đi bắt xe buýt.

Đến khi xuống trạm thì trời đã tối hẳn. Từ trạm xe về trường còn phải đi bộ hơn mười phút, Thời Quang tiện ghé một quán ăn sạch sẽ ven đường giải quyết bữa tối. Vừa rời quán chưa được bao xa, cậu đột nhiên bị một cú đá mạnh quật ngã xuống đất.

Thực tế là Thời Quang bị đánh đến ngơ người. Ba gã đàn ông vây quanh cậu đấm đá túi bụi, đánh đến mức cậu thậm chí không có cơ hội bò dậy. Cuối cùng, cậu chỉ biết ôm đầu cuộn tròn người lại, trước mắt toàn là máu, trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất: chỗ nào bị thương cũng được, riêng gương mặt này tuyệt đối không thể bị hủy.

Chẳng biết bị đánh bao lâu, những cú đấm rơi trên người cuối cùng cũng biến mất. Cậu bị túm tóc lôi dậy, rồi đập vào mắt là một gương mặt nghênh ngang, hống hách đến cực độ.

Gã đó ngậm điếu thuốc, nghiêng đầu nhìn cậu cười nham hiểm, rồi rút điếu thuốc ra định gí vào mặt Thời Quang. Cậu hoảng sợ vùng vẫy dữ dội. Nhưng kẻ đó lại cười đắc ý như đang nhìn một con côn trùng mắc vào lưới nhện, gã bóp cằm cậu hỏi một câu: “Biết tại sao bị đánh không?”

Thời Quang không đáp, ánh mắt chỉ dán chặt vào đầu thuốc đang cháy đỏ lừ ngay trước mặt. Hơi nóng phả vào da khiến cậu cảm nhận rõ rệt cảm giác bỏng rát.

Gã nói: “: “Sau này tránh xa Điền Tư Vũ ra. Nếu tao còn thấy mày lại gần cô ta, gặp lần nào đánh lần đó.”

Thời Quang “nằm không cũng dính đạn” chỉ biết khóc không ra nước mắt.

Đám người kia rời đi, Thời Quang nằm trên mặt đất hồi lâu mà chẳng ai dám lại gần đỡ. Đùa gì chứ, xã hội đen trả thù, ai dám chuốc họa vào thân!

Thời Quang cũng chẳng nhúc nhích nổi, từ đầu đến chân đau đến mức như xương cốt bị đánh rời ra. Nằm ngửa trên mặt đất, cậu nhìn vầng trăng tròn treo trên nền trời tối đen như tấm màn, trong lòng lại tự an ủi: may mà gương mặt vẫn còn nguyên.

Không biết từ lúc nào, một bàn tay đặt lên cánh tay cậu. Thời Quang đờ đẫn quay sang, liền thấy một gương mặt tròn xoe, đôi mắt tròn, lỗ tai tròn, cái miệng cũng tròn, cả người tròn trùng khớp với vầng trăng tròn ban nãy một cách kỳ quái. Người trước mặt cứ như đang tỏa ra ánh bạc lấp lánh vậy.

“Anh Thời!” người đó gọi.

“Ừ…” Thời Quang chớp mắt, nhận ra người tới rồi cố gắng nở một nụ cười nhẹ nhàng, “À, học đệ Hứa.”

Người tới chính là Hứa Tuấn Tiệp, người từng cạnh tranh vai Hỗ Phi Bạch với cậu trong buổi thử vai Thượng Xuyên.

“Em… em có thể chạm vào anh không?”

Hứa Tuấn Tiệp căng cứng mặt, lo lắng nhìn Thời Quang, đôi bàn tay múp míp quơ quơ trong không trung một vòng, cuối cùng chẳng biết chạm vào đâu cho phải. Toàn thân Thời Quang in đầy dấu giày, lỡ chạm sai chỗ chẳng phải làm gãy xương thật thì sao?

Thời Quang gật đầu, đưa tay nắm lấy cánh tay Hứa Tuấn Tiệp, khó khăn đứng dậy.

Cậu thầm cảm ơn đám người kia là dân chuyên nghiệp, mục đích chỉ là dằn mặt nên ra tay không quá hiểm. Sau khi đứng lên kiểm tra một lượt, ngoài cánh tay phải đau thấu tim ra, chắc chỉ toàn bị thương ngoài da.

Lúc này, hai người mặc cảnh phục rẽ đám đông đứng xem náo nhiệt đi vào, lên tiếng: “Có người báo cảnh sát ở đây có đánh nhau, là các cậu à?”

Thời Quang nhìn lực lượng chức năng luôn ‘có mặt kịp thời’ khi mọi chuyện đã rồi, nhếch môi cười: “Các anh nghĩ xem?”

Sau đó, dưới sự tháp tùng của cảnh sát, Thời Quang được đưa đến bệnh viện.

Kết quả: đa chấn thương phần mềm, gãy xương tay phải, phải ở lại quan sát một đêm.

Sau khi tiễn cảnh sát đi, cậu quay đầu mới phát hiện Hứa Tuấn Tiệp vẫn lặng lẽ đứng đó. Khả năng “ẩn thân” của cậu nhóc này cũng đúng là một tuyệt kỹ.

Trong phòng bệnh yên tĩnh, Hứa Tuấn Tiệp trầm mặc như một tấm phông nền. Thời Quang bất giác nhớ lại chuyện mình từng tranh vai với cậu ta, dù cậu đã thề sẽ tu luyện đến cảnh giới da dày như thép, nhưng trong lòng vẫn thoáng chút ngượng ngùng.

“Anh còn chưa cảm ơn em nhỉ?” Thời Quang dựa vào thành giường, cánh tay phải bó bột, nụ cười cà lơ phất phơ chẳng có mấy phần chân thành.

“Cái thời buổi này, lòng người bị chó tha đi hết rồi. Một đống người chỉ toàn đám đứng ngoài xem náo nhiệt, chỉ thiếu nước bưng thêm đĩa hướng dương với chén trà thôi. Đúng là táng tận lương tâm, lúc tay anh bị gãy sao chẳng thấy đứa nào vỗ tay hô ‘hay quá’ nhỉ? Đám quần chúng này nghiệp dư quá.”

Hứa Tuấn Tiệp mím môi, cố nhịn nhưng cuối cùng vẫn bật cười khúc khích, bộ dạng rụt rè như một con chuột nhỏ, cái loại trắng trẻo mập mạp ấy, gọi là gì nhỉ? Chuột Hamster? Đôi mắt đen láy, gương mặt phúng phính, chính là kiểu đó.

Thời Quang nhìn mà thấy đáng yêu. Quả nhiên là sinh viên trường điện ảnh, chẳng có nhan sắc nào là tầm thường cả, dù có là một tên béo thì cũng là “cực phẩm trong làng béo”.

Hết chương 31.

Bình luận cho Chương 31

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 31
Fonts
Text size
AA
Background

Tinh Trình Công Lược

163 Views 0 Subscribers

Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao

Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...

Chapters

  • Chương 01 Trọng Sinh x Thời Quang
  • Chương 02 Bạn Tốt × Lâu Trạm
  • Chương 03 Thượng Xuyên x Móc Nối
  • Chương 04 Thử Vai × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 05 Hứa Tuấn Tiệp × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 06 Thời Quang × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 07 Tráng sĩ, xin dừng bước
  • Chương 08 Điền Tư Vũ × Thượng Hoằng
  • Chương 09 Góc tối × Ma tính
  • Chương 10 Thượng Hoằng × Thời Quang
  • Chương 11 Lên đồ × Hỗ Phi Bạch.
  • Chương 12 Ma Chủ × Bàn tán sôi nổi
  • Chương 13 Lời mời × Cộng sự
  • Chương 14 Giao tế × Đối diễn
  • Chương 15 Tập luyện × Bạn diễn
  • Chương 16 Biên kịch x Lễ kỷ niệm trường
  • Chương 17 Lễ kỷ niệm trường × Tâm cơ
  • Chương 18 Lời đồn × Nhắm vào
  • Chương 19 Nam thần x Nữ thần
  • Chương 20 Chất vấn × Truyền thông
  • Chương 21 Trêu chọc × Vào đoàn phim
  • Chương 22 Vào đoàn × Triệu Đào
  • Chương 23 Bị chèn ép × Phản kích
  • Chương 24 Bạch Liên Hoa × Tự Hủy
  • Chương 25 Hán Vũ Đế × Tiền Bồi Thường
  • Chương 26 Thành phố B x Lâu Trạm
  • Chương 27 Chiêu đãi × Thiên Hành Ảnh Thị
  • Chương 28 Ký hợp đồng × C cấp
  • Chương 29 Cách đãi khách × Tên thần kinh
  • Chương 30 Nam tiên nhi × Ba của Lâu Trạm
  • Chương 31 Bàn tay sau màn × Tâm Ngân
  • Chương 32 Fan đầu tàu x khai giảng
  • Chương 33 Giải quyết công khai x Tính sổ riêng tư

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiBoylove Bất Tử