Boylove Bất Tử
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Đăng Nhập Đăng Ký
Trước
Sau
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
bìa

Tinh Trình Công Lược

Chương 30

  1. Home
  2. Tinh Trình Công Lược
  3. Chương 30 - Nam tiên nhi × Ba của Lâu Trạm
Trước
Sau

Chương 30: Nam tiên nhi × Ba của Lâu Trạm

Thang máy dừng lại ở tầng ba mươi chín.

Cửa vừa mở, bên ngoài là một người phụ nữ tầm bốn mươi tuổi, búi tóc gọn gàng, diện đồ nhã nhặn.

Đừng nhìn dáng vẻ có phần giống “bà cô già” này mà lầm, đây chính là Đệ nhất Thư ký của tập đoàn họ Lâu, người luôn theo sát Lâu Cảnh Minh chinh chiến khắp nơi, một cận thần nắm giữ vị trí số một không ai thay thế được!

Nữ thư ký nở nụ cười thân thiện, chẳng chút cao ngạo, đưa tay làm biểu tượng mời Quý Nhiễm.

Gã quản lý vội vàng khom lưng uốn gối, miệng liên tục thưa không dám, nữ thư ký vẫn duy trì vẻ thân thiện thường lệ, cười nói:

“Anh chỉ còn hai mươi phút thôi, sau đó Chủ tịch có một cuộc họp quan trọng.”

Dù có ngốc đến đâu Quý Nhiễm cũng nghe ra ý than phiền rằng mình đã làm lãng phí thời gian quý báu của chủ tịch, tiện thể thúc ông nhanh chóng lết cái thân béo này vào trong. Vì vậy gã thật sự chạy một mạch đến trước cửa phòng làm việc của chủ tịch.

Cửa mở.

Bên trong là một người đàn ông mặc âu phục may đo chỉnh tề, khí thế trầm ổn, ngồi giữa văn phòng rộng đến mức có thể làm sân đánh cầu lông. Ông lạnh nhạt nhìn Quý Nhiễm.

Quý Nhiễm cố thu nhỏ cái thân hình của mình lại thêm một tấc, dè dặt hỏi:

“Thưa Chủ tịch, ngài tìm tôi ạ?”

Một người đàn ông có thể truyền cho Lâu Trạm một chiếc gên nhan sắc cực phẩm như thế, thì chắc chắc người đó cũng có nhan sắc không hề kém. Người đàn ông toát lên sức hút của tuổi trung niên khẽ gật đầu:

“Lâu Trạm vừa đến?”

“Vâng, cậu ấy dẫn một người bạn học tới ký hợp đồng, vừa rời đi không lâu.”

Lâu Cảnh Minh nhíu mày:

“Bạn học? Nó giới thiệu bạn học tới ký hợp đồng?”

Quý Nhiễm đảo mắt liên tục, trong đầu không ngừng phân tích biểu cảm và ngữ khí của Lâu Cảnh Minh, sau đó thận trọng đáp:

“Vâng, là bạn học của cậu ấy, quan hệ chắc hẳn rất tốt. Hai người còn cùng nhau hợp diễn bài thi cuối kỳ vừa rồi nữa ạ.”

Chân mày Lâu Cảnh Minh khẽ nhướn lên, tỏ ra khá tò mò:

“Cho tôi xem thử.”

Quý Nhiễm dĩ nhiên là vâng dạ rối rít, một đường “lăn” thẳng xuống tầng 22 lấy tư liệu rồi lại nhanh chóng “lăn” trở lên, hai tay cung kính dâng chiếc máy tính bảng vào lòng bàn tay đại boss.

Lâu Cảnh Minh nhấn mở video, mặt không cảm xúc nhìn một hồi lâu, sau đó mới lên tiếng hỏi:

“Tư liệu của cô bé này… à không, người bạn học này, đưa tôi xem một chút.”

Quý Nhiễm thầm hận bản thân thiển cận không mang theo từ đầu, chỉ đành lăn xuống tầng thêm lần nữa.

Quý Nhiễm vừa đi khỏi, ngũ quan đang căng cứng của Lâu Cảnh Minh bỗng chốc giãn ra.

Ông vừa nhìn con trai trong video vừa rút điện thoại ra bấm số, rất nhanh bên kia đã bắt máy, giọng một người phụ nữ dịu dàng vang lên.

Lâu Cảnh Minh cười híp mí: “Lạc Tuyết à, con trai chúng ta cuối cùng cũng có bạn rồi!”

Tầm Lạc Tuyết là Ảnh hậu quyền lực trong giới, sở hữu ba chiếc cúp quốc nội và một tượng vàng quốc tế danh giá, hiện đang ở phim trường quay bộ phim thứ 37 trong sự nghiệp.

Bà phải dậy từ nửa đêm để hóa trang kịp đón bình minh, cảnh quay vừa mới kết thúc, đang lúc buồn ngủ rũ rượi, nghe thấy vậy liền bật dậy như lò xo: “Cái gì cơ!?”

“Anh bảo là, con trai chúng ta có bạn rồi!”

Lâu Cảnh Minh nói một câu đơn giản mà xúc động như thể sắp rơi nước mắt.

Cơn buồn ngủ trong đầu Tầm Lạc Tuyết bay sạch không còn dấu vết, đôi mắt xinh đẹp trợn tròn:

“Thật không!?”

“Thật!”

Bà vui đến mức mắt cong thành hình trăng khuyết:

“Tốt! Tốt quá! Đợi em quay xong phim, anh cũng sắp xếp thời gian, mời cậu bạn nhỏ đó đến nhà ăn bữa cơm.”

“Có vội vàng quá không? Chúng ta còn chưa biết rõ lai lịch của đối phương…” Lâu Cảnh Minh lấy lại vài phần lý trí của một doanh nhân.

“Lai lịch cái gì mà lai lịch”

Giọng Ảnh hậu bỗng trầm xuống.

“Nếu không phải tại anh suốt ngày bù đầu vào công việc chẳng ngó ngàng gì đến con, thì có phải thuê bảo mẫu không? Không thuê bảo mẫu thì con trai có thể biến thành cái tính cách như bây giờ không? Nó đã 21 tuổi rồi đấy! 21 tuổi chứ không phải 2 tuổi đâu! Hơn hai mươi năm trời đến một nửa người bạn cũng không có, anh thấy thế có bình thường không? Anh có thể bớt cái tâm tư tính toán mấy thứ phù phiếm đó lại được không! Đấy là con trai anh đấy! Con trai anh sống đến chừng này tuổi cuối cùng mới kết bạn được! Cho dù thằng bé đó có ý đồ khác đi chăng nữa, thì nó làm gì được mà anh sợ bị kéo sập? Cái đùi anh không đủ to chắc? Anh bị mắc chứng bị hại à! Chưa kể con trai mình là đứa không biết chừng mực sao? Suốt ngày, suốt ngày chỉ biết kiếm tiền đến mức lòng dạ hẹp hòi, hở ra là sợ bị người ta lừa! Tôi nói trước cho anh biết, tự mà kiềm chế đi, đừng để tôi phải vào bệnh viện tâm thần tìm anh!”

Lâu Cảnh Minh vốn cưng vợ lên tận trời xanh, dù thừa biết bà xã đang cãi chày cãi cối nhưng vẫn rất thức thời mà rụt cổ, lắc đầu lia lịa:

“Phải phải phải, là anh sai, là anh suy nghĩ quá nhiều! Hay là thế này, để anh tìm người liên hệ đầu bếp xịn, tổ chức một bữa tiệc ngay tại nhà mình, em thấy sao?”

Lâu phu nhân ngẫm nghĩ một hồi: “Được.”

Lâu Cảnh Minh vừa gác máy xong, cửa văn phòng đã vang lên tiếng gõ. Chỉ trong chớp mắt, khí chất của ông thay đổi hoàn toàn, vị Chủ tịch cao ngạo, bá đạo và đầy quyền uy tái xuất hiện.

Quý Nhiễm co ro như chim cút, hai tay dâng hồ sơ của Thời Quang lên, hoàn toàn không biết rằng chỉ vài giây trước nơi này vừa xuất hiện một sinh vật kỳ lạ.

Chỉ riêng màn diễn xuất này thôi… quả thực tuyệt!

***

Thời Quang quay lại trường học chưa được bao lâu thì lại phải đi thành phố S một chuyến.

Lần này, cậu cuối cùng cũng gặp được nam chính của bộ phim — Lương Bác Nghệ. Là diễn viên chuyên đóng các vai hiệp khách cổ trang trong nước, Lương Bác Nghệ quả thật có gương mặt của một thiếu hiệp: mày kiếm mắt sao, khí chất hiên ngang, mỗi ánh nhìn đều toát ra vẻ nhu tình của bậc hiệp giả.

Cảnh đầu tiên Thời Quang quay cùng nam chính chính là đoạn từng dùng trong buổi thử vai trước đây.

Dưới hành lang Trường Xuyên xuất hiện cả một nhóm diễn viên: nam chính, nam hai, nam ba, cùng với những vai phản diện pháo hôi như cậu và Triệu Đào.

Mọi người chen chúc nhau để thể hiện kỹ năng, trừ mấy diễn viên được chỉ định vị trí cố định, những người còn lại đi đứng quanh ống máy cực kỳ điêu luyện, đúng chất dân trong nghề lâu năm!

Cảnh này có hai góc quay quan trọng: một dành cho nam chính, còn một dành cho chính Thời Quang.

Một cảnh quay đơn giản, Thời Quang nhẹ nhàng hoàn thành nhiệm vụ.

Trong lúc chờ cảnh thứ hai, cậu rảnh rỗi lôi điện thoại ra lướt Weibo, quả nhiên không ngoài dự đoán, Tiểu Ngư lại tag cậu vào một bài viết.

Đó là một bức ảnh rất thanh thuần, trong ảnh nam nhân mặc trường bào trắng ống tay rộng, lớp trang điểm trên mặt nhã nhặn tinh tế, mái tóc dài cũng được buộc gọn phía sau. Nam nhân lộ vầng trán đầy đặn, khóe môi khẽ cong một nụ cười nhẹ, đôi mắt hơi cong lại làm dịu đi nét sắc sảo vốn có, tỏa ra một khí chất thuần khiết nhất từ trước đến nay.

Bức ảnh mộc mạc ấy nếu nhìn thoáng qua sẽ dễ dàng bỏ lỡ, nhưng một khi đã nhìn kỹ, người ta sẽ thấy tâm hồn mình như được gột rửa bởi nụ cười kia, trở nên nhẹ nhõm và bừng sáng.

Ngay cả Thời Quang cũng bị chính bức ảnh của mình làm kinh diễm.

Cậu ngắm đi ngắm lại mấy lần mới nhấn chia sẻ về trang cá nhân.

Nhờ tài trang điểm xuất quỷ nhập thần của Tiểu Ngư, số lượng người theo dõi Weibo của Thời Quang đã cán mốc hơn 30.000 người chỉ trong vòng bốn tháng ngắn ngủi.

Nhìn con số này, đôi khi cậu thấy hoang mang vô cùng, mình còn chưa có tác phẩm nào ra mắt cơ mà, sao lại nhiều fan thế này?

Chẳng lẽ trong số fan chân chính của mình có ông chủ chuyên bán “follow ảo” sao?

[Tự: …]

Chỉ chưa đầy hai mươi giây sau khi chia sẻ, bình luận đầu tiên đã xuất hiện:

[Tự]: Nam thần hôm nay nhìn ‘tiên’ quá đi mất! Đóng phim nhớ giữ gìn sức khỏe nhé, anh gầy đi rồi, xót quá.

[Thủy Thảo Nê]: Xinh đẹp quá xá, liếm màn hình cái coi!

[Mông Tiêm]: Á á á á á á á!

[Thế Kỷ Chi Ca]: Thời Quang cố lên! 👏 👏

[D]: Thời Quang chụt chụt! Đẹp trai như tia chớp, mà cũng gầy như tia chớp luôn rồi. 😭

[Á Nha Nha]: Nam thần sang Hàn Quốc rồi hả? Khí chất đẹp muốn xỉu luôn! Oppa Saranghae!

[Bọ Chét Trong Phấn Rôm]: Đẹp trai đến mức không khép chân được aaaaa! Bao giờ Thượng Xuyên chiếu vậy aaaaa! Tôi là fan nguyên tác aaaaa! Muốn xem quá aaaaa! Ngày nào cũng refresh tám trăm lần aaaaa!

…

Thời Quang đọc những bình luận đó, khóe môi không khỏi cong lên.

Người ta nói mỗi fan đều là thiên sứ do Thượng Đế phái tới, cậu luôn cảm nhận sâu sắc điều đó.

Thậm chí nghĩ rằng chỉ vì những người này thôi, mình cũng phải cố gắng nổi tiếng, để một ngày nào đó họ có thể tự hào vỗ ngực nói:

Thời Quang là người chúng tôi nhìn lớn lên.

Có người ngồi xuống cạnh bên, Thời Quang dời mắt khỏi điện thoại nhìn sang.

Uông Phi nghiêng đầu nhìn màn hình của cậu rồi lại nhìn mặt cậu, cười nói: “Chị thấy lớp trang điểm hôm nay là đẹp nhất đấy.”

Thời Quang dĩ nhiên không thể tự luyến mà đồng tình, cậu khéo léo đáp lời theo cách quen thuộc:

“Kỹ thuật của chị Tiểu Ngư rất giỏi, chỉ là do mọi người ăn sơn hào hải vị nhiều rồi nên sẽ nhớ trà xanh cơm nhạt thôi, lâu lâu mới thấy lớp trang điểm nhẹ nhàng thế này nên chị thấy mới lạ đó.”

Uông Phi mỉm cười, chuyển chủ đề:

“Chuyện phim Hán Vũ Đế tôi đang hỏi giúp cậu rồi, chắc sớm có tin thôi. Đừng vội, ít nhất bên đó vẫn chưa bắt đầu thử vai.”

Thời Quang do dự một chút rồi thành thật chia sẻ:

“Chị Uông, chị biết Thiên Hành chứ? Mấy hôm trước em đã ký hợp đồng với họ rồi.”

“Cậu ký với Thiên Hành rồi ư!?”

Uông Phi kinh ngạc, trên mặt không giấu nổi vẻ thất vọng, nhưng sau đó lại mỉm cười nhẹ nhõm:

“Cũng tốt, vốn định giới thiệu công ty quản lý cho cậu, nhưng vào được Thiên Hành là tốt nhất rồi, dù sao đó cũng là công ty lớn, cố gắng lên nhé.”

Thời Quang gật đầu, có chút ngượng ngùng:

“Em nghe nói đoàn phim Hán Vũ Đế có hợp tác với Thiên Hành, nên họ đồng ý cho em một cơ hội thử vai…”

Uông Phi thấy sắc mặt Thời Quang như vậy, trái lại còn bật cười:

“Được rồi, chị biết rồi, vậy tôi sẽ hỗ trợ cậu từ phía bên ngoài nhé.”

Thời Quang vội vàng cảm ơn.

Hai người trò chuyện thêm một lát, đạo diễn Tăng Kiến Tu phía trước gào thét khản cả cổ, các diễn viên trong ống kính vẫn đang lặp đi lặp lại một phân đoạn chưa đạt.

Uông Phi nhìn về phía trước, đột nhiên mỉm cười:

“Nguyện vọng lớn nhất của chị chính là quay một bộ phim điện ảnh của riêng mình.”

“Em đoán ra rồi, chị vào đoàn của đạo diễn Tăng chắc chắn là để học hỏi.”

“Tiếc là cách quay phim truyền hình và thứ tôi muốn hoàn toàn khác nhau. Tôi cũng chẳng ở đoàn này lâu nữa đâu, phải đi nơi khác học tập thêm, lúc đó liên lạc sau nhé.”

“Nếu không phải vai chính thì đừng gọi cho em nha.” Thời Quang hóm hỉnh trêu.

Uông Phi lườm cậu một cái rồi tự cười trước:

“Vậy thì cậu cứ đợi đi, để xem lúc đó danh tiếng cậu thế nào. Nếu không nổi đình nổi đám, tôi cũng chẳng thèm gọi cho cậu đâu.”

“Đừng mà chị!” Thời Quang cuống quýt,

“Lỡ đâu tháng sau chị quay phim luôn, thì em dù có cài hoa đỏ đại hỷ lên đầu cũng chẳng kịp nổi tiếng đâu.”

Uông Phi bị cậu chọc cho cười ngặt nghẽo, một lúc lâu mới nén lại được:

“Được rồi, tóm lại chúng ta cùng nỗ lực. Đến lúc đó là cậu đi nhờ ‘thuyền thuận gió’ của tôi, hay tôi được ngồi lên ‘con sóng dữ’ của cậu, tóm lại cái tình nghĩa này tôi ghi nhớ rồi.”

Thời Quang không muốn tự hạ thấp mình, nhưng cậu biết chuyện “một bước thành sao” chỉ có trong cổ tích.

Chưa nói đến việc một vai quần chúng chẳng ai quan tâm là ai đóng, chỉ riêng việc giành được vai chính đã là một cuộc chiến dài hơi và gian khổ, mà sau đó cũng chưa chắc khán giả đã nhớ đến bạn.

Vậy nên nghĩ đi nghĩ lại, e là xác suất cậu đi “thuyền nhờ” sẽ cao hơn nhiều.

Những ngày sau đó, Thời Quang mất thêm bốn ngày để hoàn thành nốt các cảnh quay cuối.

Sau khi nhận tiền lương, vẫn theo lệ cũ, cậu lại đi đánh một bữa chén chú chén anh ra trò. Có lẽ lần này là lời chia tay thực sự, Uông Phi trong cơn say nhẹ đã tâm sự rất nhiều, cuối cùng cô nhắc đến bộ phim trong kế hoạch của mình:

“Kịch bản này tôi đã ấp ủ từ thời còn đi học. Hai đứa trẻ mồ côi nương tựa vào nhau từ nhỏ, nhưng cuối cùng một người được gia đình mới đón đi, một người ở lại cô nhi viện. Từ đó, họ rẽ sang hai con đường hoàn toàn khác biệt, một người làm cảnh sát, một người dấn thân vào hắc đạo, rồi sau đó…”

Nói đoạn, Uông Phi nốc cạn ly bia, nở một nụ cười kỳ quái đầy bí ẩn. Cô ghé sát tai Thời Quang, thì thầm:

“Nữ chính chỉ làm màu thôi, phim về tình ‘anh em’ là chính nhé.”

“… ”

Thời Quang không hiểu, nhưng dường như lại có chút hiểu.

“Còn tên phim…” Uông Phi nghĩ ngợi, men say khiến giọng nói mơ hồ, “gọi là Tâm Ngân (Vết Sẹo Tâm Hồn) đi.”

“Tâm Ngân!?”

Thời Quang sững người.

Cái tên quen thuộc ấy lập tức trùng khớp với ký ức trong đầu.

Trong khoảnh khắc đó, toàn bộ lông tơ của cậu dựng đứng cả lên.

Hết chương 30.

Bình luận cho Chương 30

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 30
Fonts
Text size
AA
Background

Tinh Trình Công Lược

166 Views 0 Subscribers

Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao

Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...

Chapters

  • Chương 01 Trọng Sinh x Thời Quang
  • Chương 02 Bạn Tốt × Lâu Trạm
  • Chương 03 Thượng Xuyên x Móc Nối
  • Chương 04 Thử Vai × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 05 Hứa Tuấn Tiệp × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 06 Thời Quang × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 07 Tráng sĩ, xin dừng bước
  • Chương 08 Điền Tư Vũ × Thượng Hoằng
  • Chương 09 Góc tối × Ma tính
  • Chương 10 Thượng Hoằng × Thời Quang
  • Chương 11 Lên đồ × Hỗ Phi Bạch.
  • Chương 12 Ma Chủ × Bàn tán sôi nổi
  • Chương 13 Lời mời × Cộng sự
  • Chương 14 Giao tế × Đối diễn
  • Chương 15 Tập luyện × Bạn diễn
  • Chương 16 Biên kịch x Lễ kỷ niệm trường
  • Chương 17 Lễ kỷ niệm trường × Tâm cơ
  • Chương 18 Lời đồn × Nhắm vào
  • Chương 19 Nam thần x Nữ thần
  • Chương 20 Chất vấn × Truyền thông
  • Chương 21 Trêu chọc × Vào đoàn phim
  • Chương 22 Vào đoàn × Triệu Đào
  • Chương 23 Bị chèn ép × Phản kích
  • Chương 24 Bạch Liên Hoa × Tự Hủy
  • Chương 25 Hán Vũ Đế × Tiền Bồi Thường
  • Chương 26 Thành phố B x Lâu Trạm
  • Chương 27 Chiêu đãi × Thiên Hành Ảnh Thị
  • Chương 28 Ký hợp đồng × C cấp
  • Chương 29 Cách đãi khách × Tên thần kinh
  • Chương 30 Nam tiên nhi × Ba của Lâu Trạm
  • Chương 31 Bàn tay sau màn × Tâm Ngân
  • Chương 32 Fan đầu tàu x khai giảng
  • Chương 33 Giải quyết công khai x Tính sổ riêng tư

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiBoylove Bất Tử