Chương 29
Chương 29: Cách đãi khách × Tên thần kinh
Thời Quang nở nụ cười rạng rỡ, cố gắng phớt lờ sự phấn khích đang chạy dọc sống lưng như điện giật, cậu khéo léo thưa chuyện:
“Anh Quý, em còn một năm nữa mới tốt nghiệp, nhưng anh cũng biết đấy, phần lớn thời gian sinh viên năm cuối tụi em đều ở trong đoàn phim. Anh cứ yên tâm, em sẽ không để vấn đề chuyên cần làm ảnh hưởng đến công việc đâu ạ.”
Quý Nhiễm không ngờ Thời Quang lại “thuận nước đẩy thuyền” nhanh đến thế. Ý tứ trong lời nói đó là gì? Cứ tìm phim cho tôi đi, tôi có thừa thời gian! Quý Nhiễm cười ha hả, chợt nhớ ra một chuyện: “Tôi nghe nói cậu rất hứng thú với phim Hán Vũ Đế?”
“Vâng ạ.” Mắt Thời Quang sáng rực. “Anh xem em vào vai Hàn Yên có ổn không anh?”
“Hàn Yên à…” Quý Nhiễm ngẫm nghĩ, lại nhìn chằm chằm Thời Quang một lượt.
“Ngoại hình thì tôi thấy rất hợp, mỗi tội…”
Đến đây gã chợt ngập ngừng.
Không chỉ Thời Quang căng thẳng mà ngay cả Lâu Trạm cũng cuối cùng cũng dời tầm mắt sang chú ý.
Quý Nhiễm cười xòa như một ông chú hiền lành:
“Thực ra công ty đã nhắm người cho vai này rồi, nhưng vẫn phải xem ý của đạo diễn Khổng thế nào đã. Đến lúc đó tôi sắp xếp cho cậu đi thử vai, cơ hội vẫn chia đều cho cả hai người thôi.”
“Thế còn vai Trương Khiên thì sao anh?” Thời Quang ma xui quỷ khiến hỏi một câu.
“Trương Khiên?”
Quý Nhiễm ngẩn ra một giây.
Gã thấy với thể hình của Thời Quang thì thử vai Trương Khiên cũng được, nhưng khổ nỗi không chỉ Hàn Yên, Trương Khiên mà rất nhiều vai phụ trong Hán Vũ Đế đã được chốt từ một tháng trước.
Dù hôm nay Thời Quang chọn ai thì cũng không tránh khỏi một trận tranh đấu gay gắt.
Thời Quang tinh ý nhận ra điều đó, liền mỉm cười:
“Không có gì đâu, em chỉ hỏi vậy thôi. Mục tiêu chính của em vẫn là Hàn Yên thời niên thiếu. Vì vai này em đã chuẩn bị rất nhiều, chắc chắn sẽ không để anh thất vọng đâu, anh Quý.”
“À đúng rồi.” Quý Nhiễm sực nhớ ra. “Tôi nghe nói cậu đã đi học cưỡi ngựa bắn cung, còn học cả thổi sáo Khương, thế này thì cơ hội của cậu lớn hơn rồi đấy…”
Giọng của Quý Nhiễm dần xa xăm, tai Thời Quang bỗng ù đi.
Nhắc đến Trương Khiên, cậu không thể không nhớ đến Vu Hướng Thần.
Ở kiếp trước, người thủ vai Trương Khiên thời trẻ chính là Vu Hướng Thần.
Khi đó Thời Quang mới tốt nghiệp, cầm tấm bằng trong tay mà đi đâu cũng bị từ chối.
Hàng ngày cậu chỉ biết nằm dài trong căn phòng thuê xem tivi, phê phán diễn xuất của các diễn viên khác tệ hại thế nào, cậu cảm thấy trời cao đất rộng toàn một lũ phế vật, còn bản thân thì “hoài tài bất ngộ” (có tài mà không gặp thời), rồi than thân trách phận.
Cũng vì vậy mà cậu nhớ rất rõ Vu Hướng Thần trong vai Trương Khiên.
Ba năm sau, trong một buổi tiệc rượu tình cờ, Thời Quang quen biết Vu Hướng Thần.
Tất nhiên không có chuyện Thời Quang yêu gã từ cái nhìn đầu tiên, thực chất sự thật là ngược lại. Thời Quang nhìn thì có vẻ phóng túng, nhưng thực chất chỉ là nhập gia tùy tục, trước đó đối tượng trong mộng của cậu đều là những mỹ nữ nóng bỏng.
Nhưng cũng chính vì niềm yêu thích đặc biệt dành cho Hán Vũ Đế, nên Vu Hướng Thần – người từng đóng vai Trương Khiên – đã dễ dàng lọt vào mắt xanh của cậu.
Vậy nên, khi Vu Hướng Thần chỉ mới tỏ ý theo đuổi, Thời Quang đã thuận theo mà gật đầu.
Hai người ở bên nhau, từ lý tưởng đến thực tế, từ nhẫn nhịn đến cãi vã, những va chạm không thể nói là ít. Dù sau này gặp nhau như kẻ thù, nhưng cũng không thể phủ nhận cả hai đã từng có một đoạn thời gian vui vẻ.
Thế nhưng… tất cả tình nghĩa đó đều không bằng mối thù Vu Hướng Thần lừa cậu hút ma túy.
Ở kiếp trước, điều Thời Quang hận nhất chính là việc Vu Hướng Thần, vì muốn giành một vai chính, đã đem cậu ra làm vật tế thần để lấy lòng nhà đầu tư, dẫn đến việc cậu bị nghiện.
Tên nhà đầu tư đó là con trai duy nhất của một ông trùm lớn, tuổi còn trẻ mà gầy như bộ xương khô. Thân thể bị ma túy tàn phá đến tận xương tủy khiến gã sớm đã bất lực trong chuyện nam nữ, nên sở thích lớn nhất của gã là kéo những người vô tội xuống nước cùng mình, nhìn đối phương đau đớn quằn quại mới thỏa mãn được tâm lý biến thái.
Hôm đó Thời Quang uống say. Còn chưa kịp kinh ngạc vì người nằm bên cạnh mình là kẻ nghiện ma túy, cậu đã bị hai gã đàn ông lực lưỡng ép quỳ bên bàn.
Người ta nói hút thuốc phiện sẽ khiến con người ta bay bổng như tiên, nhưng Thời Quang của ngày hôm đó chỉ biết nằm rạp dưới đất, móc họng nôn khan, ký ức chỉ toàn là cảm giác buồn nôn đến cực điểm.
Nằm trên sàn, người bẩn thỉu nhếch nhác, cậu gần như tuyệt vọng nghĩ:
Đến cơm còn chẳng có mà ăn, sau này mình lấy gì để nuôi cái thứ này đây?
Sau đó, Vu Hướng Thần hớn hở rời đi vì đã giành được vai nam chính trong một bộ phim kinh phí thấp.
Còn Thời Quang thì đầu hàng trước cơn nghiện của chính mình, bán được gì thì bán, vứt được gì thì vứt.
Cuối cùng, trong căn phòng trống rỗng ấy, cậu mặc vào bộ quần áo đắt tiền nhất mình còn giữ, rồi đến tham dự bữa tiệc sinh nhật 42 tuổi của Sâm Duệ Trạch.
Lúc ấy cậu đã nghĩ gì?
Cậu nghĩ… chẳng phải Sâm Duệ Trạch luôn ngỏ ý muốn bao nuôi mình sao?
Nếu người kia không chê thân thể rách nát này của cậu, vậy thì… có lẽ người được lợi vẫn là cậu.
Tiếc thay… ngày hôm sau cậu đã mở mắt ra trong căn phòng ký túc xá thời đại học.
Thời Quang chợt nghĩ, chính những con sóng dữ của hiện thực hết đợt này đến đợt khác đã mài phẳng những góc cạnh của bản thân. Bớt đi vài phần nhuệ khí, thêm vào vài phần tròn trịa, thời gian chẳng thể quay lại, thỏa hiệp dù là bất đắc dĩ nhưng cũng là một cách để sinh tồn.
Lời nói của Quý Nhiễm rất ngắn gọn, nhưng không nhanh bằng những suy nghĩ xoay chuyển nghìn hồi trong nháy mắt của Thời Quang. Đợi đến khi cậu định thần lại, bỗng cảm thấy bản thân như già đi rất nhiều, lồng ngực bị những chuyện cũ đè nặng đến mức gần như không thể hít thở.
Quý Nhiễm là người giỏi quan sát, huống hồ gương mặt đột ngột trắng bệch cùng biểu cảm thất thần của Thời Quang thì chỉ cần không mù đều có thể nhận ra. Nhất thời, gã phải tự kiểm điểm lại bản thân xem mình có nói sai câu nào không. Đúng là người có “quan hệ” luôn là kiểu rắc rối nhất mà.
Tuy nhiên, Quý Nhiễm là kẻ lọc lõi, Thời Quang cũng chẳng phải lính mới vừa bước vào xã hội, chỉ trong chớp mắt, cả hai đã điều chỉnh lại trạng thái, tiếp tục bày ra bộ dạng tươi cười hớn hở như anh em tốt.
Lâu Trạm im lặng đứng bên cửa sổ làm một tổng tài bá đạo, đến phút thứ mười, hắn lật cổ tay xem đồng hồ một lần. Dù không nói câu nào, nhưng hai người trong phòng đều hiểu thời gian trò chuyện vui vẻ đã kết thúc.
Rời khỏi tòa cao ốc 39 tầng sừng sững giữa đất trời như một con quái thú khổng lồ chống trời. Thời Quang ngoái đầu nhìn lại Thiên Hành thêm vài lần nữa, cậu cứ ngỡ mình vẫn còn đang dạo chơi chốn tiên cảnh, mãi không thoát ra được.
Hai người trước sau bước đến bãi đỗ xe, Lâu Trạm cầm chìa khóa xe, đứng bên cửa xe nhìn cậu.
Thời Quang chẳng hiểu sao lại đọc hiểu được ý tứ trong ánh mắt của hắn, liền cười nói:
“Việc ở đây xong xuôi rồi, tôi dự định quay về thành phố H. Trước khi khai giảng còn phải đến thành phố S bổ sung mấy cảnh quay cuối cùng nữa.”
Dù nói là cảnh quay của Thời Quang đã xong, nhưng thực tế chỉ là xong các cảnh của cậu với dàn vai phụ. Sau đó, một kẻ nhàn rỗi như cậu phải đợi nhân vật chính có lịch trình rồi vào đoàn quay tập trung vài cảnh nữa thì phân đoạn của cậu mới thực sự kết thúc.
Lâu Trạm không nói gì, mở cửa xe ngồi vào trong, đưa Thời Quang về lại khách sạn.
Trong suốt quãng đường, Thời Quang không hỏi bất kỳ câu hỏi thừa thãi nào, và Lâu Trạm cũng không đưa ra lời giải đáp.
Thế là thân phận thật sự của Lâu Trạm tại Thiên Hành cứ thế bị hai người cố ý làm cho mờ mịt đi.
Chiều hôm đó, Thời Quang nhận được một vé máy bay đi thành phố H.
Cậu cầm tấm vé, lặng im rất lâu.
Nói Lâu Trạm lạnh lùng thì cũng không đúng, bởi việc cần làm hắn đều làm đủ, thậm chí còn tự tay lo liệu.
Nhưng nếu bảo hắn nhiệt tình… thì thôi, cứ cười trừ vậy.
—
Sau khi tiễn Lâu Trạm và bạn học của hắn đi, Quý Nhiễm bắt đầu cân nhắc việc xem qua tư liệu phim ảnh của Thời Quang để tìm hiểu một chút.
Gã mở video phỏng vấn nhập học của Thời Quang trước, sau đó xem dần tới tác phẩm biểu diễn cuối học kỳ này.
Mới đầu, gã chỉ uể oải rê chuột, nhìn những hình ảnh có chất lượng hơi kém và rung lắc trong video.
Tiếng nhạc vang lên, hai bên tấm phông nền đơn giản cùng lúc xuất hiện hai cặp đùi, lắc lư theo điệu nhạc.
Ánh mắt Quý Nhiễm không tự chủ được mà rơi vào cặp đùi thon dài, thẳng tắp và trắng trẻo kia. Tuy nhiên, theo một tiếng trống dồn dập, hai bóng người cùng lúc nhảy ra từ sau tấm phông nền.
Khi mắt Quý Nhiễm từ cặp đùi mỹ miều mở rộng ra toàn bộ vóc dáng, sắc mặt gã lập tức biến đổi.
Cô gái “vai u thịt bắp” kia quả thực khiến người ta hết muốn ăn uống!
Nhưng mà…
Quý Nhiễm xoa xoa chiếc cằm đầy thịt, khóe môi nở một nụ cười thâm sâu.
Thằng nhóc này đúng là chịu chơi thật đấy.
Ánh mắt gã lướt qua nhân vật còn lại một cách hời hợt, rồi dồn hết sự chú ý vào Thời Quang.
Dù vóc dáng không thướt tha như phụ nữ thực thụ, nhưng thân hình thon dài cân đối nhìn cũng tạm được, thêm vào đó là nhan sắc cực phẩm đã kéo lại toàn bộ điểm số. Cộng với ngôn ngữ cơ thể hài hòa, cả người cậu trên sân khấu đều tỏa ra một luồng sáng kỳ lạ.
Thời Quang sao…
Tuy là đi cửa sau, nhưng không ngờ lại tình cờ ký được một “báu vật” lớn ngoài dự đoán nha!
Quý Nhiễm chuyển từ nắn cằm sang xoa cằm, thầm tính toán đoạn video này có khi mang ra xào nấu chút đỉnh cũng kiếm được kha khá danh tiếng ấy chứ?
Video trong máy tính kết thúc, Quý Nhiễm cuối cùng cũng rời mắt khỏi Thời Quang, rơi vào bóng người còn lại cùng chào hạ màn.
Ừm, dù tiết mục yêu cầu hóa trang hơi quê mùa, nhưng nhìn tướng mạo cũng rất xuất sắc…
Bộp!
Cằm của Quý Nhiễm rớt thằng xuống mặt bàn!
Lâu… Lâu… Lâu…
Reng reng reng!
Điện thoại trên bàn làm việc đột ngột vang lên, Quý Nhiễm nảy người lên như bị điện giật.
Liếc mắt nhìn, hóa ra là cuộc gọi từ thư ký của Chủ tịch.
Gã luống cuống bắt máy, ánh mắt ngay lập tức dính chặt lại màn hình máy tính, kích động đến mức hận không thể móc mắt mình ra dán lên đó.
Cái tiết mục thần kinh này, điệu nhảy thần kinh này, lời thoại thần kinh này và cái người thủ vai thần kinh này… lại chính là một Lâu Trạm lầm lì, luôn giữ phong thái cao ngạo lạnh lùng sao!?
Thế giới này điên hết rồi à!?
“Chủ tịch Lâu bảo anh lên một chuyến.” Thư ký Chủ tịch nhẹ nhàng nói.
“À…” Quý Nhiễm vẫn dán mắt vào màn hình, trả lời cho có, tay run run kéo thanh tiến trình của video về đầu.
“Chủ tịch Lâu bảo anh lên tầng ba mươi chín một chuyến.”
“Ừ, ồ…” Quý Nhiễm nhìn chằm chằm vào màn hình, lần này gã đã phản bội lại sở thích hơn ba mươi năm qua của mình, ngay từ đầu ánh mắt đã rơi thẳng vào cặp đùi của thanh niên trên sân khấu.
“Quản lý Quý, Chủ tịch Lâu bảo anh lên tầng ba mươi chín.” Trong giọng nói của thư ký đã bắt đầu lộ ra gân xanh.
Quý Nhiễm bừng tỉnh, như bị dội một gáo nước lạnh, cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại:
“Vâng, tôi lên ngay.”
Nói xong Quý Nhiễm đứng dậy, nhưng đôi mắt vẫn đầy quyến luyến không rời với màn hình máy tính như kiểu “mười năm sinh tử xa cách”.
Cánh cửa văn phòng đóng lại sau lưng, kéo theo cả trái tim gã đánh rơi ở lại bên trong…
—
Nói đến Chủ tịch Lâu, dĩ nhiên là Lâu Cảnh Minh, tức là cha ruột của Lâu Trạm.
Tuy nói Thiên Hành Ảnh Thị là doanh nghiệp đứng đầu ngành giải trí trong nước, nhưng doanh nghiệp khiến người ta đỏ mắt ghen tị này chỉ là một phần nhỏ trong khối tài sản khổng lồ của Lâu Cảnh Minh.
Thời buổi này “dựa bóng cây đại thụ để hưởng hơi mát” không chỉ áp dụng với những con tôm nhỏ như Thời Quang, mà ngay cả rồng thật trong biển lớn cũng cần danh tiếng của cha mẹ để trấn áp tứ phương.
Vì vậy, với gia tộc Lâu làm hậu thuẫn, Lâu Cảnh Minh thuận lý thành chương mở rộng thế lực sang đủ mọi ngành nghề. Thiên Hành Ảnh Thị chỉ là một trong số rất nhiều công ty hoạt động khá tốt của ông mà thôi.
Vị đại gia trăm công nghìn việc này cơ bản là “người bay trên trời”, các công ty dưới trướng đều có nhân tài quản lý chuyên biệt, ông chỉ cần ngồi chờ thu tiền là được.
Bởi thế nhân viên Thiên Hành rất hiếm khi được gặp vị đại boss này.
Quý Nhiễm vừa thấp thỏm nhìn dãy số không ngừng nhảy vọt trên thang máy, vừa hồi tưởng lại cái liếc mắt “kinh hồng nhất tiếu” của Lâu Trạm trong video.
Gã cảm thấy bản thân như bị xẻ làm đôi, sắp tâm thần phân liệt tới nơi rồi.
Hết chương 29.
Bình luận cho Chương 29
Bình Luận
Chương 29
Fonts
Text size
Background
Tinh Trình Công Lược
Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao
Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...