Boylove Bất Tử
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Đăng Nhập Đăng Ký
Trước
Sau
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
bìa

Tinh Trình Công Lược

Chương 28

  1. Home
  2. Tinh Trình Công Lược
  3. Chương 28 - Ký hợp đồng × C cấp
Trước
Sau

Chương 28: Ký hợp đồng × C cấp

Cơ sở vật chất của Thiên Hành Ảnh Thị cực kỳ đầy đủ, diện tích lại rộng rãi.

Vì vậy rất nhiều đoàn làm phim trong nước đều chọn thuê phim trường và thiết bị ở đây, đôi khi còn cung không đủ cầu. Tuy nhiên, do các ngôi sao thường xuyên ra vào, vấn đề an ninh đã được nâng lên một tầm cao mới. Bất kể là nhân viên Thiên Hành hay thành viên đoàn phim, minh tinh đến quay, đều được cấp các loại thẻ khác nhau để phân biệt danh tính, và khi ra vào đều phải quẹt thẻ.

Thời Quang đi theo Lâu Trạm vào trong mà lòng đầy thỏm thỏm, nhìn dàn bảo vệ hung thần ác sát ở hai bên mà tim đập thình thịch.

Kiếp trước cậu đã lượn lờ ngoài tòa nhà này không biết bao nhiêu lần mà không thể vào nổi. Nghe người ta nói, bảo vệ Thiên Hành “lục thân bất nhận”, không có thẻ thì dù là mèo chó hay Ảnh đế, Thị hậu cũng đừng hòng bước qua cửa. Mà oái oăm nhất là quy định mỗi người một thẻ, dù Lâu Trạm thân phận đặc biệt, sợ là chưa chắc có thể dắt cậu vào.

Mấy anh bảo vệ làm sao biết ai là ai chứ, ít nhất cũng phải có một vị Tổng giám đốc xuống đón chứ!

Lâu Trạm đi đến chỗ quẹt thẻ thì dừng lại. Hắn cúi đầu nhìn vật cản trước mặt, rồi quay lại nhìn Thời Quang. Trong ánh mắt thoáng qua một tia bối rối rất nhẹ, gần như không thể nhận ra.

Thời Quang cố nén cười, vội dời ánh mắt đi.

Nghĩ cũng biết, tòa nhà này chắc chắn phải có thang máy đặc biệt dành cho Chủ tịch và khách quý, Lâu Trạm chắc chắn chưa bao giờ đi bằng cửa chính.

Dĩ nhiên, Thời Quang hiểu lý do Lâu Trạm dắt mình đi cửa chính: nói đi nói lại thì hắn vẫn không muốn để lộ thân phận của mình.

Có lẽ do hai chàng trai cao lớn đẹp mã này quá nổi bật, một cô gái tiếp tân xinh đẹp đã chủ động bước tới. Dáng dấp đó, nhan sắc đó đúng là cực phẩm.

Thời Quang sực nhớ có người từng nói, Thiên Hành xa xỉ đến mức để các nghệ sĩ mới ký hợp đồng xuống làm tiếp tân ở tầng một, vậy mà trai xinh gái đẹp vẫn cứ tranh nhau nộp đơn vào.

“Xin hỏi tôi có thể giúp gì được cho hai vị không?” Cô nàng tiếp tân trẻ trung hỏi.

Tiếc thay, cô nàng này rõ ràng không nhận ra thiếu chủ nhà mình. Dù có ánh nhìn tán thưởng nhan sắc của hai người, cô vẫn tận tâm làm tròn bổn phận tiếp tân.

Sắc mặt Lâu Trạm hoàn toàn thu liễm, hắn bình thản lấy điện thoại ra bấm một dãy số, buông ba chữ ngắn gọn:

“Tôi đến rồi.”

Tư thế tự nhiên như thể hắn chưa từng bị “quê độ” ngay trước cửa nhà mình vậy.

Chưa đầy năm phút, một người đàn ông mặc vest đen thắt cà vạt vội vã chạy ra từ thang máy.

Người này dáng hơi lùn, béo múp, da trắng, đôi mắt không lớn nhưng rất sáng. Biểu cảm cười híp mắt trông như một vị Phật Di Lặc, nhìn rất hiền lành nhưng Thời Quang cảm nhận được người này khẩu phật tâm xà, cực kỳ tinh ranh. Bằng chứng là cái nhìn của gã quét qua người cậu như một chiếc thước kẻ, đo đạc nhanh chóng rồi thản nhiên thu hồi.

“Lâu… Trạm.” Người đàn ông nuốt mất một chữ, dường như khá khó khăn mới bẻ cong được cách xưng hô, nụ cười trên mặt cũng méo mó theo. “Biết cậu đến, sáng nay tôi dẹp hết việc để đợi đây này.”

“Đây là Quý Nhiễm, quản lý của Thiên Hành.” Lâu Trạm nói. “Còn đây là bạn học tôi, Thời Quang. Cậu ấy mang đầy đủ hồ sơ rồi, lên xem đi.”

Không biết do tính cách vốn vậy hay đã quen với kiểu nói chuyện như thế, rõ ràng ngay cả Thời Quang cũng nghe ra chút nịnh nọt trong giọng của Quý Nhiễm, nhưng Lâu Trạm vẫn giữ gương mặt lạnh tanh, nói xong liền đi thẳng về phía thang máy.

Đúng là “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, Thời Quang và Quý Nhiễm liếc nhau một cái, đều cảm nhận được mùi vị của “đồng loại”.

Nhưng kỳ lạ là khi Thời Quang nở nụ cười với Quý Nhiễm (người có thể trở thành nhân vật then chốt trong con đường minh tinh của mình) thì Quý Nhiễm cũng đáp lại bằng một nụ cười vô cùng thân thiện.

Cũng phải thôi, người tinh ranh thì tuyệt đối không làm những chuyện dễ để người khác bắt thóp. Rời khỏi trường học rồi, kiểu hành xử “đạp thấp nâng cao” chỉ có kẻ ngốc mới làm, ví dụ như Triệu Đào — người thiếu hụt EQ trầm trọng kia.

Thật ra lúc đầu Quý Nhiễm hoàn toàn không định tiếp đón Thời Quang với sắc mặt tốt như vậy.

Nhất là khi nghe Lâu Trạm nói muốn giới thiệu một người bạn học đến ký hợp đồng, gã đã đoán đối phương chắc là kiểu người rất biết tính toán. Theo kinh nghiệm nhiều năm làm quản lý của mình, muốn quản được kiểu người đó thì phải cho một “cú ra oai phủ đầu”, ngay từ đầu đã phải thiết lập quan hệ chủ tớ rõ ràng, nếu không sau này chắc chắn sẽ bị đè lên đầu sai khiến.

Nhưng tất cả những suy nghĩ ấy đã thay đổi khi Lâu Trạm đi thẳng về phía thang máy.

Cần phải biết rằng Lâu Trạm tuy là Thái tử gia của Thiên Hành, nhưng thực tế hắn hầu như chưa bao giờ xuất hiện tại công ty.

Số nhân viên biết thân phận hắn chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Những người này đều rõ Lâu Trạm cực kỳ ghét phiền phức, ghét bị ai đó bám víu vì thân phận của mình, ghét đến mức lười giao thiệp với người khác. Vậy mà một người như thế hôm nay lại dẫn theo bạn học, thậm chí còn muốn tận mắt chứng kiến việc ký hợp đồng. Cái tư thế “hộ tống toàn phần” này khiến Quý Nhiễm phải lập tức định vị lại vị trí của Thời Quang trong lòng thiếu gia.

Thời Quang tuy nỗ lực làm một thanh niên có tâm cơ trong giới giải trí, nhưng thực tế IQ và EQ của cậu vẫn còn kém một bậc, cậu hoàn toàn không hiểu nổi những suy tính xoay chuyển như chong chóng trong đầu Quý Nhiễm lúc này.

Lâu Trạm điềm nhiên đi phía trước.

Thời Quang còn đang đấu tranh xem có nên bấm thang máy giúp Lâu Trạm không, thì Quý Nhiễm đã như một quả bóng lăn lên phía trước, tay chân nhanh nhẹn bấm nút.

Thang máy mở ra, gã còn dùng tay chắn ở một bên cửa cho đến khi Lâu Trạm bước vào rồi mới đi theo.

Nịnh nọt rõ ràng đến mức ấy rồi.

Thời Quang bắt đầu do dự…

Rốt cuộc mình có nên tiếp tục giả mù giả điếc, tiếp tục đóng vai một người bạn học tốt bụng hoàn toàn không biết gì nữa hay không?

Lâu Trạm bước vào thang máy rồi xoay người lại, ánh mắt lướt qua gáy của Quý Nhiễm và Thời Quang một lượt, sau đó thản nhiên dời tầm mắt đi như không có chuyện gì xảy ra.

Thang máy dừng lại ở tầng mười sáu, Quý Nhiễm tiên phong bước ra ngoài, miệng vẫn không ngừng giới thiệu:

“Tầng này là khu vực làm việc của các quản lý. Thông thường các nghệ sĩ sẽ ký hợp đồng ở phòng họp tầng dưới, ngoại trừ một số trường hợp đặc biệt. Thời Quang, cậu mang đủ hồ sơ rồi chứ? Theo quy trình thì tôi phải xem qua trước, lưu bản sao, sau đó mới xác nhận cấp độ hợp đồng dựa trên tình hình thực tế.”

Quý Nhiễm dẫn họ đi xuyên qua một khu văn phòng mở. Rất nhiều nam thanh nữ tú đều ngẩng đầu nhìn sang, dù đã quá quen với việc nhìn thấy tuấn nam mỹ nữ, họ vẫn không nhịn được mà thì thầm bàn tán.

Một nam nhân viên nhỏ giọng: “Chắc là nghệ sĩ nam mới ký hợp đồng nhỉ?”

Một nữ nhân viên lập tức cảm thán: “Trời ơi… đẹp trai quá!”

Người khác chen vào: “Hai người cơ à? Không lẽ chuẩn bị lập nhóm?”

Một cô gái ôm mặt: “Đẹp trai thế này còn xuất hiện cùng lúc… mắt tôi không mở nổi nữa rồi!”

Có người suy đoán: “Trông không giống làm âm nhạc, biết đâu là nhóm thần tượng.”

Người khác lập tức kích động: “Trời ơi! Với nhan sắc này thì đào đâu ra vậy!”

Một nam nhân viên nhìn kỹ rồi nói: “Đều rất đẹp trai, nhưng khí chất chênh lệch hơi lớn… có hợp làm nhóm không?”

Một cô gái lại hưng phấn: “Á á á! Tôi thích kiểu em trai nhà bên lắm! Cảm giác thanh xuân quá!”

Có người cười khẩy: “Đến lượt cô lo à? Dù ngoài đời có cá tính đến đâu, trước ống kính đạo diễn bảo sao thì vẫn phải làm vậy thôi.”

Một cô gái phản bác ngay: “Tổng tài bá đạo yêu tôi thì sao! Nam sinh thanh thuần là để cưng chiều, tổng tài mới là để gả!”

Một nam nhân viên khác chợt nhớ ra: “À đúng rồi, hai người này không phải từ Hàn Quốc về phát triển chứ? Giờ giới trẻ cứ thích chạy sang đó một vòng… sao không sang Thái Lan nhỉ, ha ha…”

Các nữ nhân viên lập tức trừng mắt.

Mấy nam nhân viên ho khan, sờ sờ mũi rồi cúi đầu tiếp tục làm việc.

Còn các cô gái thì vẫn không nhịn được mà khe khẽ reo lên: “Trời ơi… đẹp trai quá đi!”

…

Quả nhiên không hổ là công ty truyền thông giải trí hàng đầu trong nước. Chỉ riêng văn phòng của một quản lý thôi đã đủ phô bày trọn vẹn sự chuyên nghiệp và khí thế.

Ánh mắt Thời Quang lướt qua căn phòng rộng rãi: chiếc bàn làm việc sang trọng, phía sau là cả một dãy tủ sách gỗ cao cấp, thêm vào đó là bức tường kính sát đất rộng lớn, trông cứ như phông nền điện ảnh.

Đây đâu còn là văn phòng của một quản lý nữa, hoàn toàn giống hệt văn phòng của tổng tài bá đạo trong truyền thuyết!

Hay là… Thiên Hành thật sự đã mạnh đến mức những cảnh trong phim kia chỉ là đồ họ “chơi chán rồi”, còn thực tế thì đã đi trước nền kinh tế trong nước cả chục năm?

Dù thế nào đi nữa, chỉ riêng một văn phòng quản lý mà đã hoành tráng thế này, cũng đủ khiến người ta vừa kinh ngạc vừa ghen tị.

Cửa phòng đóng lại, những lời xì xào bên ngoài lập tức biến mất.

Lâu Trạm đi đến bên cửa sổ, đứng đó. Ánh nắng ngoài trời chiếu vào, cắt gọn đường nét nghiêng của hắn thành từng mảng sáng tối rõ rệt. Dáng người, khí thế ấy… quả thực giống hệt nam chính trong những bộ phim thần tượng hiện đại.

Không hiểu vì sao, có những người sinh ra đã mang khí chất khác biệt, luôn khiến người khác cảm thấy thấp hơn một bậc. Có lẽ do bối cảnh gia đình và tính cách nhào nặn nên sự tự tin mạnh mẽ đến mức khiến người ta phải ngước nhìn.

Đối diện với Lâu Trạm như vậy, Thời Quang chợt nghĩ… phải chăng trong lòng mỗi người đều có một “nịnh thần”?

Ít nhất vào khoảnh khắc này, cả Thời Quang lẫn Quý Nhiễm đều vô thức thu mình lại vài phần, thậm chí không quá muốn nhìn về phía hắn.

Con người cúi đầu có thể là vì cuộc sống ép buộc, chứ chẳng ai sinh ra đã thích làm kẻ thấp bé.

Nếu vì có việc cần nhờ cậy người khác mà cúi đầu, thì đó vẫn còn là lựa chọn của bản thân. Nhưng khi gặp kiểu người dường như trời sinh đã mang khí thế áp người khác một bậc, người bình thường lại thường chọn cách… coi như không nhìn thấy. Bởi dù trong lòng có mềm xuống đến đâu, cốt khí của con người cũng không dễ gì bị bẻ gãy.

Quý Nhiễm cầm một tập hồ sơ trên bàn đưa tới trước mặt Thời Quang, giọng nói vô tình thấp xuống vài tông:

“Cậu xem thử có ý kiến gì không. Tôi xem qua hồ sơ của cậu trước.”

Đây là lần đầu tiên Quý Nhiễm làm việc không đúng quy tắc như vậy.

Từ trước tới nay gã chưa từng ký hợp đồng trước rồi mới xem hồ sơ, nhưng ai bảo người giới thiệu lại là quý tử độc nhất của ông chủ, vị sếp tương lai của gã cơ chứ.

Nếu không có chút tinh ý này thì gã đã chẳng lăn lộn được đến ngày nay.

Trong mắt Quý Nhiễm, Thời Quang chắc chắn là “bạn chí cốt” của thiếu gia thời đại học rồi. Cho nên hồ sơ có ra sao cũng chẳng quan trọng, dù đối phương có là một kẻ vừa lùn vừa béo thì hôm nay gã cũng phải ký, coi như rước một vị Phật tổ về thờ cũng được. Huống chi ngoại hình của đối phương lại xuất sắc thế này, thờ phụng cũng chẳng lỗ đi đâu được.

Quý Nhiễm là cáo già lâu năm, gã biết rõ cái gì gọi là “vừa khéo mới tốt”, nên khi Thời Quang xem hợp đồng, gã bèn bổ sung:

“Đây là hợp đồng hạng C, tức là hợp đồng tân binh. Chúng tôi sẽ cung cấp cơ hội đào tạo và thử vai, đảm bảo mỗi năm cậu được tham gia ít nhất một vai diễn. Công ty sẽ thu 50% thù lao, thời hạn hợp đồng là ba năm. Khi hết hạn sẽ căn cứ vào tình hình thực tế để chuẩn bị hợp đồng mới.”

Thời Quang không phải người không có tham vọng, nhưng bước đi hôm nay của cậu so với kiếp trước đã xa hơn rất nhiều rồi. Vì thế dù là hợp đồng nghệ sĩ mới hay hợp đồng cấp C, đối với cậu chỉ cần có thể bước vào Thiên Hành đã là quá đủ.

Hơn nữa, thời hạn ba năm không ngắn không dài, ai biết được sau này cậu sẽ phát triển đến mức nào? Biết đâu ba năm sau cậu nhảy vọt lên hạng A, hưởng đãi ngộ của ngôi sao hàng đầu thì sao? Tương lai không ai nói trước được điều gì!

Thời Quang thậm chí còn không đọc kỹ hợp đồng, cầm bút ký xoẹt xoẹt mấy nét, tên mình đã hiện lên rõ ràng trên giấy trắng mực đen. Những thứ như hợp đồng vốn là để luật sư xem, người ngoài ngành như họ chỉ cần biết mình được hưởng đãi ngộ thế nào là đủ.

Quý Nhiễm cũng chỉ lướt qua hồ sơ của Thời Quang một cách qua loa, rồi mỉm cười nhận lại bản hợp đồng đã ký, bắt tay cậu:

“Chào mừng cậu gia nhập Thiên Hành.”

 

Hết chương 28.

Bình luận cho Chương 28

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 28
Fonts
Text size
AA
Background

Tinh Trình Công Lược

167 Views 0 Subscribers

Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao

Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...

Chapters

  • Chương 01 Trọng Sinh x Thời Quang
  • Chương 02 Bạn Tốt × Lâu Trạm
  • Chương 03 Thượng Xuyên x Móc Nối
  • Chương 04 Thử Vai × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 05 Hứa Tuấn Tiệp × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 06 Thời Quang × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 07 Tráng sĩ, xin dừng bước
  • Chương 08 Điền Tư Vũ × Thượng Hoằng
  • Chương 09 Góc tối × Ma tính
  • Chương 10 Thượng Hoằng × Thời Quang
  • Chương 11 Lên đồ × Hỗ Phi Bạch.
  • Chương 12 Ma Chủ × Bàn tán sôi nổi
  • Chương 13 Lời mời × Cộng sự
  • Chương 14 Giao tế × Đối diễn
  • Chương 15 Tập luyện × Bạn diễn
  • Chương 16 Biên kịch x Lễ kỷ niệm trường
  • Chương 17 Lễ kỷ niệm trường × Tâm cơ
  • Chương 18 Lời đồn × Nhắm vào
  • Chương 19 Nam thần x Nữ thần
  • Chương 20 Chất vấn × Truyền thông
  • Chương 21 Trêu chọc × Vào đoàn phim
  • Chương 22 Vào đoàn × Triệu Đào
  • Chương 23 Bị chèn ép × Phản kích
  • Chương 24 Bạch Liên Hoa × Tự Hủy
  • Chương 25 Hán Vũ Đế × Tiền Bồi Thường
  • Chương 26 Thành phố B x Lâu Trạm
  • Chương 27 Chiêu đãi × Thiên Hành Ảnh Thị
  • Chương 28 Ký hợp đồng × C cấp
  • Chương 29 Cách đãi khách × Tên thần kinh
  • Chương 30 Nam tiên nhi × Ba của Lâu Trạm
  • Chương 31 Bàn tay sau màn × Tâm Ngân
  • Chương 32 Fan đầu tàu x khai giảng
  • Chương 33 Giải quyết công khai x Tính sổ riêng tư

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiBoylove Bất Tử