Boylove Bất Tử
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Đăng Nhập Đăng Ký
Trước
Sau
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
bìa

Tinh Trình Công Lược

Chương 27

  1. Home
  2. Tinh Trình Công Lược
  3. Chương 27 - Chiêu đãi × Thiên Hành Ảnh Thị
Trước
Sau

Chương 27: Chiêu đãi × Thiên Hành Ảnh Thị

Lâu Trạm trầm ngâm một lát rồi hiếm khi chủ động nói thêm:

“Cậu biết Thiên Hành Ảnh Thị chứ? Họ đã ký hợp đồng cung cấp diễn viên cho đoàn phim Hán Vũ Đế. Ngoài một số diễn viên đã định sẵn, phần lớn các vai phụ đều là người của Thiên Hành.”

Thời Quang hoàn toàn không ngờ tới tầng quan hệ này, cậu sững sờ tại chỗ.

Trong đầu suýt chút nữa đã vọt ra câu: Thế thì bảo bố cậu ký hợp đồng với tôi đi!.

Nhưng cậu vẫn cố kìm lại, chỉ là sự ngơ ngác trong ánh mắt thì không giấu vào đâu được.

Lâu Trạm nhìn Thời Quang đột nhiên im lặng, nụ cười rạng rỡ vừa rồi biến mất, thay vào đó là một tầng mây u ám phảng phất nơi chân mày.

Ma xui quỷ khiến thế nào mà hắn thốt ra một câu:

“Nhưng tôi có thể giúp.”

Dù đây là câu nói mà Thời Quang luôn chờ đợi, nhưng khi nghe chính miệng Lâu Trạm nói ra, cậu vẫn ngẩn người mất vài giây vì không ngờ hắn lại đổi ý nhanh thế.

Thấy Thời Quang cứ ngây ra nhìn mình, Lâu Trạm đành phải tiếp lời:

“Tôi có quen biết người ở Thiên Hành, có thể tiến cử cậu đi thử vai. Nhưng có một điều… cậu sắp tốt nghiệp rồi. Dù là vì tương lai lâu dài hay chỉ vì cơ hội trước mắt, cậu cũng có thể cân nhắc ký hợp đồng với Thiên Hành.”

“Ký… ký hợp đồng á?”

Thời Quang bị lời đề nghị đột ngột của Lâu Trạm làm cho đầu óc trống rỗng.

Phải biết rằng đó là Thiên Hành! Công ty điện ảnh số một Hoa Quốc!

Số lượng minh tinh họ đào tạo ra đếm không xuể, riêng Ảnh đế và Ảnh hậu đã có năm sáu người.

Một ông lớn giới điện ảnh như thế, đâu phải ai muốn vào cũng được?

Ít nhất là kiếp trước cậu đã lượn lờ trước cổng tòa nhà Thiên Hành không biết bao nhiêu lần mà chẳng có tay săn ảnh nào thèm ngó ngàng tới.

Nhìn bộ dạng kinh ngạc đến ngây dại của Thời Quang, tâm trạng Lâu Trạm bỗng dưng tốt lên vài phần, ngay cả chút khó chịu ở học kỳ trước (lúc mà Thời Quang trêu cợt hắn) cũng dần tan biến.

Hắn nhớ lại màn hợp tác diễn xuất khá ăn ý giữa hai người, khóe môi vô thức cong lên một chút.

“Đúng vậy.” Hắn nói. “Tôi có thể giới thiệu cậu vào Thiên Hành. Nhưng chuyện này còn tùy xem cậu có hứng thú hay không…”

“Có chứ!”

Không đợi Lâu Trạm nói xong, Thời Quang đã vội vàng ngắt lời. Cậu nhìn Lâu Trạm cười hì hì, chẳng thèm suy nghĩ mà vọt miệng:

“Thiên Hành mà! Đó là Thiên Hành đấy! Sao lại không hứng thú cho được, thật tình muốn hôn cậu một cái quá đi mất!”

Bất ngờ bị trêu chọc, Lâu Trạm không những không giận mà ngược lại còn thấy thú vị trước phản ứng của Thời Quang. Đường nét trên mặt hắn dịu lại, gật đầu:

“Vậy cậu chuẩn bị đi, vài ngày nữa tôi sẽ gọi điện cho cậu.”

“Được!”

Thời Quang đáp gọn gàng dứt khoát, như sợ đối phương đổi ý.

“Sơ yếu lý lịch, video tác phẩm, bảng điểm ở trường, có cần thư giới thiệu của thầy cô không?”

Lâu Trạm lắc đầu.

Thực ra hắn muốn nói rằng những thứ đó đều không cần. Từ trước đến nay hắn vẫn cảm thấy Thời Quang là một người có tiềm năng. Chỉ là đôi khi cậu hơi nói nhiều, tính cách quá cởi mở khiến hắn thấy hơi phiền phức. Hơn nữa vì chưa tốt nghiệp nên hắn chưa nhắc tới, nhưng hôm nay đã nói đến chủ đề này, dĩ nhiên hắn phải lên kế hoạch chiêu mộ cho công ty gia đình mình rồi.

Tiếp đó hai người trò chuyện thêm một lát, chủ yếu là Thời Quang nói, Lâu Trạm nghe.

Đến giờ cơm tối, Thời Quang có ý muốn mời khách nhưng Lâu Trạm từ chối.

Rời khỏi quán cà phê, Thời Quang theo Lâu Trạm xuống bãi đỗ xe.

Chiếc xe đỗ ở đó là một chiếc sedan Honda Accord bình thường, loại đắt nhất cũng chỉ tầm hơn 1 tỷ. So với gia thế của Lâu Trạm thì chiếc xe này quá đỗi bình dân, nhưng nếu xét thân phận sinh viên Học viện Điện ảnh H thì lại rất sang chảnh.

Thời Quang biết ý chỉ khen xe đẹp chứ không hỏi han sâu thêm.

Lâu Trạm mở cửa ghế lái, thấy Thời Quang vẫn đứng đờ ra đó liền ra hiệu cho cậu lên xe.

Thời Quang ngốc nghếch hỏi: “Ngồi được à?”

Lâu Trạm im lặng nhìn cậu với vẻ mặt “vô cảm”.

Thời Quang cười hì hì, chui tọt vào ghế phụ.

Xe rất mới, không có đồ trang trí thừa thãi, cực kỳ sạch sẽ. Thậm chí thảm lót chân còn là loại lông trắng muốt, khiến cậu chẳng dám đặt chân xuống. Có vẻ đây là xe riêng của Lâu Trạm, nhưng lạ là một kẻ kỹ tính như hắn lại không có “hội chứng sạch sẽ ghế phụ”, đúng là kỳ tích.

Bữa tối diễn ra tại một quán ăn gia đình cao cấp mà cả hai đời Thời Quang đều chưa từng bước chân vào. Chỉ có 6 món ăn mà lúc thanh toán lên tới 4 chữ số, bù lại hương vị thực sự tuyệt hảo.

Theo thói quen ở trường, ăn xong thường sẽ có hoạt động tăng hai như đi bar hay karaoke.

Nhưng nghĩ cảnh hai thằng đàn ông đi mấy chỗ đó thì chán chết, thế là Lâu Trạm dẫn cậu đi… xem phim.

Thời Quang nhìn Lâu Trạm chọn hai ghế sát nhau mà thầm than thở:

Hai thằng đàn ông ăn tối xong lại đi xem phim cùng nhau… chẳng phải còn kỳ quặc hơn sao?!

Suốt cả bộ phim, hai người không nói với nhau câu nào.

Lâu Trạm xem phim với vẻ mặt nghiêm túc như đang làm nghiên cứu học thuật. Không hiểu sao Thời Quang lại chẳng dám bắt chuyện. Ngay cả bắp rang mua trước đó cậu cũng chỉ ngậm trong miệng cho tan ra rồi nuốt.

Xem xong một bộ phim mà mệt hơn cả đánh mạt chược xuyên đêm.

Thời Quang nghĩ xem xong chắc ai về nhà nấy là xong. Cậu chỉ cần về chỗ trọ tắm rửa rồi ngủ một giấc, sau đó ngồi đợi điện thoại của Lâu Trạm là được.

Ai dè Lâu Trạm lại lái xe xuyên qua cả thành phố B, chạy từ phía Đông sang phía Tây, cuối cùng rẽ vào một khu phố nướng vỉa hè.

Thời Quang câm nín nhìn Lâu Trạm, một người có thân phận hoàn toàn không hợp với nơi này, lại đang ngồi ở quán vỉa hè. Hắn cầm khăn giấy chậm rãi lau bàn, chịu đựng khói nướng mịt mù, thậm chí còn cầm một xiên thịt lên ăn tượng trưng, rồi im lặng nhìn cậu.

Trong khoảnh khắc đó, Thời Quang bỗng bừng tỉnh ngộ.

Hóa ra Lâu Trạm đang làm tròn trách nhiệm chủ nhà!

Trời đất ơi! Muốn mời khách thì cứ mời đi, cần gì phải làm ra vẻ sâu sắc thế này! Trên đường đi tiểu gia đây lo lắng đến chết khiếp cậu có biết không!

Khi gần ăn xong, Thời Quang thấy Lâu Trạm gọi một cuộc điện thoại. Chỉ vài câu ngắn gọn, nhưng Thời Quang đã biết rằng mấy ngày tới mình sẽ được ở trong một khách sạn khá đắt tiền.

Bao ăn, bao chơi, bao ở.

Chu đáo thì đúng là rất chu đáo… nhưng sao lại có cảm giác hơi kỳ kỳ, như bị dập khuôn sẵn vậy.

Trong khi Thời Quang còn đang băn khoăn, thì vị quản gia nhận điện thoại của Lâu Trạm cũng đang đau đầu không kém.

Ông chăm sóc Lâu thiếu gia từ nhỏ, coi thiếu gia như cháu ruột. Trong nhà, ngoài cha mẹ ra thì người thân thiết nhất với Lâu thiếu gia chính là ông.

Thế nhưng ông chưa từng nghe Lâu thiếu gia nói muốn chiêu đãi ai bao giờ.

Thậm chí hôm nay hắn còn đặc biệt hỏi ông: làm thế nào để tiếp đãi bạn học cho tốt nhất.

Bạn học của Lâu thiếu gia…

Ha ha.

Sống bao nhiêu năm, cuối cùng thiếu gia cũng có một người bạn học rồi.

Nghĩ đến đây, quản gia cúp máy, mỉm cười đầy an ủi.

Lâu Trạm đưa Thời Quang đến cửa khách sạn, nhìn theo bóng cậu đi vào sảnh rồi mới lái xe rời đi.

Thời Quang ngoái lại nhìn chiếc xe, thầm nghĩ:

Có khách sạn xịn thế này ở, kẻ ngốc mới quay về cái nhà nghỉ rách nát kia!

Vào phòng, cậu sung sướng ngâm mình trong bồn tắm massage cho đến khi chân tay bủn rủn mới bò lên giường. Có lẽ vì gánh nặng trong lòng đã được trút bỏ, đêm đó, cậu ngủ một giấc không mộng mị.

Hai ngày sau, Lâu Trạm gọi điện đến, nói rằng việc ký hợp đồng với Thiên Hành đã sắp xếp xong, bảo cậu đợi ở khách sạn để hắn lái xe qua đón.

Thời Quang thực sự cảm thấy thụ sủng nhược kinh.

Phải biết rằng việc Lâu Trạm có thể giới thiệu cậu vào Thiên Hành đã là chuyện nằm mơ cũng có thể cười tỉnh rồi. Đây không chỉ đơn thuần là việc cậu được vào công ty điện ảnh Thiên Hành, mà quan trọng hơn là cậu được đích thân thiếu gia nhà Thiên Hành giới thiệu vào.

Không nể mặt tăng thì cũng phải nể mặt Phật, tài nguyên sắp xếp cho cậu chắc chắn sẽ không quá tệ, đến lúc đó bản thân nỗ lực thêm chút nữa, sớm muộn gì cũng có ngày ngóc đầu lên được.

Thế nên cậu vạn lần không ngờ tới việc Lâu Trạm lại đích thân lái xe đến đón mình, mà nhìn cái điệu bộ này, có vẻ như hắn định đưa cậu thẳng đến công ty luôn!

Mẹ kiếp! Hạnh phúc đến quá bất ngờ, đây là muốn ép chết dân lành hay sao?

Thời Quang vốn đã tra sẵn tuyến tàu điện ngầm phải đi, giờ thì cảm động đến muốn rơi nước mắt.

Cậu tranh thủ thời gian chỉnh trang bản thân cho ra dáng người một chút, kiểm tra đi kiểm tra lại xem đã mang đủ đồ chưa, rồi vội vàng rời khỏi phòng.

Không biết Lâu Trạm đi từ đâu tới mà đến nhanh hơn dự kiến rất nhiều.

Thời Quang vừa mới ngồi xuống ghế sofa ở sảnh tầng một thì Lâu Trạm đã vừa rút điện thoại vừa bước vào.

Khi ánh mắt hai người chạm nhau, Thời Quang thấy sống lưng mình túa ra một lớp mồ hôi hột. May mà mình xuống sớm vài giây, Lâu Quy Mao có vẻ rất hài lòng.

Lên xe rồi, Thời Quang giả vờ hỏi một câu:

“Cậu thật sự quen người ở Thiên Hành à? Đó là công ty điện ảnh số một trong nước đấy. Tôi thật sự không ngờ đời mình lại có ngày được ký hợp đồng… à không, chỉ cần vào tham quan một vòng thôi cũng đã thỏa mãn rồi.”

Lâu Trạm đang lái xe rẽ ra khỏi cổng khách sạn, tư thế lái xe của hắn rất ngầu. Nghe vậy hắn liếc sang nhìn Thời Quang một cái:

“Cậu không có vấn đề gì. Tuy là hợp đồng tân binh… nhưng sẽ không ảnh hưởng đến buổi thử vai Hán Vũ Đế của cậu.”

Thời Quang còn biết nói gì nữa?

Hợp đồng tân binh cũng tốt mà, ít nhất là đã “có tổ chức” rồi, sau này đi thử vai cũng không cần phải chạy đôn chạy đáo tìm quan hệ nữa, có tin tức gì cũng sẽ là người đầu tiên được biết, con đường tương lai chắc chắn sẽ rộng mở hơn nhiều.

Dựa lưng vào cây to thì dễ hóng mát, chính là ý đó.

…

Khách sạn Thời Quang ở khá xa công ty Thiên Hành, đi mất gần 40 phút mới tới.

Trong thời gian này, cậu cũng tranh thủ trò chuyện bâng quơ với Lâu Trạm. Trọng tâm vẫn là hy vọng khiến Lâu Trạm thừa nhận thân phận thiếu gia Thiên Hành, để cậu khỏi phải cứ giả vờ giả vịt là mình không biết. Với một người có chỉ số thông minh 365 như cậu, nói chuyện kiểu đó cũng mệt lắm chứ bộ?

Xe dừng lại.

Thời Quang bước xuống, ngẩng đầu nhìn tòa cao ốc hơn ba mươi tầng trước mắt. Ánh nắng ban mai chiếu rọi lên những tấm kính lớn của tòa nhà, làm cậu chói mắt đến mức gần như không mở nổi.

Tòa nhà của Thiên Hành Ảnh Thị tuy nằm ở vành đai 3 của thành phố B, nhưng cả tòa cao ốc hơn ba mươi tầng này đều là văn phòng của Thiên Hành. Huống chi hiện nay thành phố B đang không ngừng mở rộng, vị trí ở vành đai 3 giờ đây có thể coi là tấc đất tấc vàng.

Đó là chưa kể xung quanh còn có vài phim trường chiếm diện tích rất rộng.

Có thể thấy tầm nhìn của người ra quyết định cho công ty lúc bấy giờ cực kỳ sắc bén và độc đáo, mức độ biết trước tương lai thậm chí có thể sánh ngang với một người trọng sinh như cậu.

Nghe nói Thiên Hành sở hữu cơ sở hạ tầng hoàn chỉnh nhất trong nước.

Từ tầng một trở lên là văn phòng nhân viên, nhà ăn, phòng nghỉ, phim trường, phòng kỹ xảo, phòng tập luyện cho nghệ sĩ, nhà ăn cho nghệ sĩ, phòng nghỉ nghệ sĩ…

Có thể nói tòa nhà trước mắt giống như một cỗ máy khổng lồ hoàn hảo, mỗi bộ phận đều vận hành cực kỳ chuẩn xác.

Hơn nữa, Thời Quang nhớ rất rõ, mười năm sau, Thiên Hành đã chi một khoản tiền khổng lồ để nhập khẩu công nghệ kỹ xảo của Âu Mỹ.

Sau khi cải tiến và đổi mới, phim nội địa đột ngột thăng hạng lên tầm cỡ bom tấn quốc tế. Các hợp đồng nước ngoài bay đến như tuyết rơi, khiến phim của người Hoa nở rộ trên toàn cầu, các siêu sao quốc tế cũng thi nhau bày tỏ mong muốn được đến Trung Quốc quay phim.

Trước lúc chết, thậm chí Thời Quang còn nghe tin Thiên Hành chuẩn bị dốc toàn lực để tạo ra một bộ phim chiến tranh tầm cỡ quốc tế cho tân Ảnh đế Lâu Trạm. Lâu Trạm sẽ đóng vai một quân nhân đặc chủng tác chiến ở nước ngoài, hợp tác với một siêu điệp viên có thân phận tuyệt mật, cùng đấu trí đấu dũng với trùm ma túy ở vùng Tam Giác Vàng.

Đáng tiếc…

Thời Quang chưa kịp xem thì đã chết rồi.

Thiên Hành của hiện tại tuy chưa phát triển đến độ cao ấy, nhưng vẫn sừng sững khiến Thời Quang thấy khó thở.

Cậu muốn vào công ty này, cậu muốn đóng phim ở đây, cậu hy vọng một ngày nào đó trong tương lai, bản thân có đủ tư cách để Thiên Hành “đo ni đóng giày” cho mình một bộ phim bom tấn quốc tế.

Sự thẫn thờ của Thời Quang không hề làm Lâu Trạm khó chịu, trái lại, vẻ mặt vui mừng không giấu giếm đó đã thành công lấy lòng Lâu Trạm.

Lâu Trạm cũng không rõ là do tự hào vì đây là công ty nhà mình, hay là cuối cùng cũng khiến “cái tên dở hơi từ trên trời rơi xuống” này lộ ra vẻ mặt kính ngưỡng làm hắn thấy sảng khoái hơn. Thế nên hắn hiếm khi để mặc cho mình đứng phơi dưới nắng mà không hề lên tiếng thúc giục.

Đến khi Thời Quang định thần lại, da đầu đã bị nắng chiếu đến phát nóng. Cậu nhận ra nãy giờ mình trông chắc là ngốc lắm, bèn cười gượng một tiếng với Lâu Trạm.

Lâu Trạm thu hồi tầm mắt khỏi gương mặt Thời Quang, thản nhiên bước vào trong tòa nhà.

Nghe tiếng bước chân phía sau lập tức theo sát, hắn bỗng nghĩ:

Chắc tối qua mình ngủ đúng tư thế rồi.

Tâm trạng hôm nay… đúng là không tệ.

 

Hết chương 27.

Bình luận cho Chương 27

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 27
Fonts
Text size
AA
Background

Tinh Trình Công Lược

164 Views 0 Subscribers

Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao

Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...

Chapters

  • Chương 01 Trọng Sinh x Thời Quang
  • Chương 02 Bạn Tốt × Lâu Trạm
  • Chương 03 Thượng Xuyên x Móc Nối
  • Chương 04 Thử Vai × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 05 Hứa Tuấn Tiệp × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 06 Thời Quang × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 07 Tráng sĩ, xin dừng bước
  • Chương 08 Điền Tư Vũ × Thượng Hoằng
  • Chương 09 Góc tối × Ma tính
  • Chương 10 Thượng Hoằng × Thời Quang
  • Chương 11 Lên đồ × Hỗ Phi Bạch.
  • Chương 12 Ma Chủ × Bàn tán sôi nổi
  • Chương 13 Lời mời × Cộng sự
  • Chương 14 Giao tế × Đối diễn
  • Chương 15 Tập luyện × Bạn diễn
  • Chương 16 Biên kịch x Lễ kỷ niệm trường
  • Chương 17 Lễ kỷ niệm trường × Tâm cơ
  • Chương 18 Lời đồn × Nhắm vào
  • Chương 19 Nam thần x Nữ thần
  • Chương 20 Chất vấn × Truyền thông
  • Chương 21 Trêu chọc × Vào đoàn phim
  • Chương 22 Vào đoàn × Triệu Đào
  • Chương 23 Bị chèn ép × Phản kích
  • Chương 24 Bạch Liên Hoa × Tự Hủy
  • Chương 25 Hán Vũ Đế × Tiền Bồi Thường
  • Chương 26 Thành phố B x Lâu Trạm
  • Chương 27 Chiêu đãi × Thiên Hành Ảnh Thị
  • Chương 28 Ký hợp đồng × C cấp
  • Chương 29 Cách đãi khách × Tên thần kinh
  • Chương 30 Nam tiên nhi × Ba của Lâu Trạm
  • Chương 31 Bàn tay sau màn × Tâm Ngân
  • Chương 32 Fan đầu tàu x khai giảng
  • Chương 33 Giải quyết công khai x Tính sổ riêng tư

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiBoylove Bất Tử