Boylove Bất Tử
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Đăng Nhập Đăng Ký
Trước
Sau
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
bìa

Tinh Trình Công Lược

Chương 26

  1. Home
  2. Tinh Trình Công Lược
  3. Chương 26 - Thành phố B x Lâu Trạm
Trước
Sau

Chương 26: Thành phố B x Lâu Trạm

Nói đến bối cảnh gia đình của Thời Quang, đó là một câu chuyện cẩu huyết điển hình.

Cha mẹ cậu bắt kịp làn sóng cải cách mở cửa, hơn hai mươi năm trước đã đến đặc khu kinh tế Y lăn lộn và gây dựng được chút gia sản.

Tiếc thay, đàn ông có tiền thường đổ đốn, cha cậu dễ dàng bị mấy con”hồ ly tinh bên ngoài mê hoặc. Năm Thời Quang tám tuổi, cha cậu dẫn một đứa con gái ba tuổi về nhà. Hồ ly tinh khích bác, cha mẹ cãi vã thậm chí thượng cẳng chân hạ cẳng tay, cuối cùng mẹ cậu uất ức mà đổ bệnh, hai năm sau thì qua đời vì ung thư.

Thời Quang khi đó mới mười tuổi, tiểu tam vào cửa, dù có cố gắng lấy lòng cậu nhưng khi ấy cậu đã hiểu chuyện.

Cậu hận cha, hận cả người phụ nữ kia, nên vừa đỗ cấp ba đã quyết định ở nội trú.

Trước kỳ thi đại học, cậu lén gia đình đi phỏng vấn tại Học viện Điện ảnh H và dấn thân vào showbiz bất chấp sự phản đối của cha. Ngay cả học phí đại học đều là di sản mẹ để lại, ba năm qua cậu chưa từng xin gia đình một đồng.

Kiếp trước, dù sống túng quẫn đến đâu, cậu cũng chưa từng về nhà một lần. Mãi đến khi đi lạc vào con đường sai lầm không thể quay đầu, cậu vẫn cố chấp giữ lấy quyết định rời nhà năm đó, bảo vệ lòng tự tôn của mình.

Nhưng giờ đây trọng sinh…

Thời Quang quyết định về nhà.

Cái chết của mẹ, dĩ nhiên cha cậu phải chịu phần lớn trách nhiệm, nhưng mẹ cậu cũng chưa hẳn vô tội. Bà dùng cái chết để trừng phạt chồng mình nhưng lại quên mất đứa con thơ sẽ phải đối mặt với gian nan thế nào.

Hơn nữa, chuyện ngoại tình ly hôn thời nay nhan nhản, chia tay rồi tìm hạnh phúc mới là chuyện thường, vậy mà mẹ cậu lại không buông bỏ được. Đối với đứa con nhỏ, đó chẳng phải là một sự thiếu trách nhiệm hay sao?

Thời Quang chợt nhận ra, cái lòng tự trọng mà kiếp trước cậu khăng khăng bảo vệ cũng giống như sự cố chấp độc đoán mà cậu thừa hưởng từ mẹ, đó là một trong nguyên nhân dẫn đến bi kịch của cậu.

Nếu trước khi gặp Vu Hướng Thần, cậu có thể tỉnh ngộ sớm hơn một chút, chỉ cần cúi đầu một chút thôi, đổi hướng rồi bắt đầu lại, có lẽ kết cục đã hoàn toàn khác.

***

Thành phố Y là đặc khu kinh tế được nhà nước khoanh vùng đặc biệt, thay đổi từng ngày.

Kiếp trước sau khi rời đi, Thời Quang chưa từng quay lại.

Chưa nói đến mười mấy năm sau, chỉ riêng ba năm đi học xa mà giờ quay về nhìn lại, thành phố đã khác xa ký ức của cậu. Nhưng dù nơi này thay đổi thế nào, cậu vẫn nhớ rõ con đường về nhà. Nghĩ đến chuyện năm đó mình liều mạng chạy trốn khỏi gia đình này, thật đúng là châm biếm.

Taxi dừng trước một khu chung cư cao cấp, Thời Quang xách hành lý bước xuống, ngẩng đầu nhìn tòa nhà cao vút trước mắt mà đứng lặng một lúc.

Thực ra nhà cậu ở thành phố Y cũng chỉ là gia đình tiểu tư sản, tổng tài sản khoảng 10 – 20 tỷ, vài năm nữa thì chẳng thấm vào đâu, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ thu hút đám ong bướm bu quanh rồi.

Cậu vốn nghĩ sau nhiều năm như vậy mình đã có thể bình tĩnh đối diện, không ngờ chỉ mới đứng ở cổng khu chung cư, lòng cậu đã thấy nghẹn ứ, dâng lên một cảm giác buồn nôn khó tả.

Nhưng, cậu vẫn bước tiếp.

Thời Quang lấy chìa khóa từ trong túi, tìm chiếc chìa đã rất lâu không dùng, cắm vào ổ khóa, xoay nhẹ.

“Cạch.”

Cánh cửa mở ra.

Thời Quang nhìn cánh cửa mở toang mà thở phào, đôi vai nặng trĩu bỗng chốc nhẹ bớt.

Cậu đẩy cửa bước vào.

Hành lang quen thuộc, tủ giày quen thuộc, và chiếc bể cá hình viên đạn dùng làm vách ngăn phòng khách vẫn nằm đó, tất cả vẫn y nguyên như trước. Cậu thậm chí còn nhớ hình ảnh lúc nhỏ cha từng ném mình vào bể cá để nô đùa…

Ngước mắt lên, cậu thấy một thiếu nữ mặc váy ngủ hai dây bước ra với vẻ mặt ngơ ngác.

Hai người nhìn nhau qua bể cá một hồi lâu, cuối cùng Thời Quang lên tiếng trước:

“Thời Huệ, là anh.”

“Anh?” Thời Huệ kinh ngạc thốt lên. Cho đến khi Thời Quang thay giày, kéo hành lý vào phòng mình, cô nàng vẫn còn như đang nằm mơ.

Thời Quang từ khi học cấp ba chỉ về nhà dịp Tết, lên đại học thì biệt tích luôn.

Sáu năm trôi qua, hai anh em chỉ gặp nhau ba bốn lần. Một cô bé tám chín tuổi giờ đã trổ mã thành thiếu nữ phổng phao, thậm chí từng có lúc cô nàng quên mất mình còn có một ông anh cùng cha khác mẹ.

Phòng của Thời Quang vẫn y nguyên như cũ, không một hạt bụi, chắc là dì giúp việc vẫn dọn dẹp đều đặn. Chăn đệm đã bị dọn đi, cậu ngồi bệt xuống tấm đệm lò xo để sắp xếp hành lý.

Vừa ngẩng lên đã thấy Thời Huệ đã thay quần áo, đang thẹn thùng đứng ở cửa nhìn mình, đôi má đỏ bừng.

Thời Quang hơi cau mày nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười nhạt:

“Bao năm không gặp, lớn hẳn rồi nhỉ, xinh đẹp ra đấy.”

Dù không thích đứa em gái hờ này, nhưng dù sao cũng là quan hệ huyết thống, hơn nữa tội lỗi là do mẹ nó gây ra, Thời Quang chưa đến mức mất nhân tính đến độ đi bắt nạt một cô bé.

“Anh hai…”

Thời Huệ lúc này mới dám bước vào, tựa lưng vào tường nhìn cậu

“Sao anh lại về? Bố có biết không? Anh thay đổi nhiều quá, em nhận không ra luôn. Nghe nói anh học trường điện ảnh, ở đó có nhiều minh tinh không? Anh đã đóng phim nào chưa?”

Trước hàng loạt câu hỏi, Thời Quang chỉ chọn lọc trả lời một câu:

“Toàn là sinh viên thôi, lấy đâu ra minh tinh.”

“Thế ạ?” Thời Huệ bĩu môi

“Em còn định nhờ anh xin chữ ký. À đúng rồi, trường anh có nhiều trai đẹp không? Kiểu như anh ấy.”

Thời Quang nhướng mày, nhìn đôi mắt chớp chớp của Thời Huệ mà thấy lồng ngực hơi bí bách.

Cậu gần như không cảm nhận được sợi dây liên kết huyết thống nào, cô gái trước mắt xa lạ đến mức khiến cậu nảy sinh lòng cảnh giác.

Thời Huệ hỏi thêm vài câu, thấy Thời Quang cứ nhạt nhẽo nửa nặn nửa đáp nên dẩu môi bỏ đi.

Thời Quang đóng cửa lại, thở hắt ra một hơi. Quả nhiên, cậu vẫn chưa thể hoàn toàn vượt qua rào cản tâm lý của chính mình.

Chiều tối, mẹ của Thời Huệ là Dư Thanh Lôi về trước. Có vẻ đã được con gái gọi điện báo tin nên bà không hề ngạc nhiên, thậm chí còn nói đã đặt bàn ở nhà hàng gần đó, lát nữa cả nhà cùng đi ăn.

Đối với Thời Huệ, Thời Quang còn miễn cưỡng khiến mình giữ được vẻ bình thản, nhưng khi đối diện với Dư Thanh Lôi thì cậu hoàn toàn không thể tỏ ra tự nhiên.

Nghe bà ta nói vậy, cậu chỉ lạnh nhạt hỏi một câu: “Ba có về không?”

Thật nực cười làm sao, là con trai ruột mà đến số điện thoại của bố cũng không biết, nếu không cậu đã chẳng cần bước chân vào cái nhà này.

“Có chứ, lát nữa ông ấy về ngay.”

Thấy thái độ của Thời Quang, nụ cười trên mặt Dư Thanh Lôi cũng nhạt hẳn đi. Bà ta giả vờ cười, đưa tay vuốt lại mái tóc, gọi với theo:

“Con cứ ngồi chơi đi, dì đi thay đồ rồi chúng ta ra ngoài ăn.”

Thái độ của bà ta hoàn toàn là của một nữ chủ nhân đang tiếp đãi khách. Nhưng chính điều này lại khiến Thời Quang thấy thoải mái hơn đôi chút.

Cậu lấy điện thoại ra nhìn Thời Huệ:

“Số điện thoại của ba là bao nhiêu?”

Sau khi Thời Huệ đọc số, Thời Quang vừa bấm máy vừa bước ra khỏi cửa.

Vừa ra khỏi thang máy, cuộc gọi được kết nối, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói quen thuộc vốn đã bị vùi sâu trong ký ức.

“A lô?”

Trong khoảnh khắc ấy, Thời Quang bỗng thấy sống mũi cay xè.

Con người ai cũng cần một nơi để trở về. Kiếp trước cậu lăn lộn trong giới giải trí, bề ngoài có vẻ độc lập tự do, nhưng điều đó không có nghĩa cậu thật sự mạnh mẽ. Sâu trong lòng, cậu cũng mong có người cho mình một chỗ dựa, mà đối với một đứa con thì không ai mang lại cảm giác an toàn hơn người cha.

Cho dù… người cha ấy là một kẻ tệ bạc.

Thực ra, cha đối xử với cậu không hề tệ. Dù sao cũng là con trai độc nhất, ông đã từng kỳ vọng, từng yêu thương và muốn che chở cho cậu. Thậm chí sau khi cậu cãi lời để thi vào trường điện ảnh, năm đầu tiên cha còn đến tận cổng trường để chặn cậu lại.

Chỉ tiếc là lúc đó cậu dùng cái sự “tự cao tự đại” của tuổi trẻ để từ chối lời cầu hòa cuối cùng, đẩy quan hệ cha con vào ngõ cụt.

“Ba, là con.”

“……”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây, sau đó Thời Quang nghe thấy giọng nói bình tĩnh đã được kiềm chế của cha:

“Đợi một lát, ba về ngay đây, đường hơi tắc.”

“Vâng.”

Lòng Thời Quang ngổn ngang trăm mối tơ vò, cậu ngập ngừng một chút rồi nói tiếp:

“Con biết nhà hàng rồi, con đợi ba ở cửa. Còn nữa… con định ra ngoài ở.”

Một khoảng lặng dài hơn, rồi cha cậu thỏa hiệp:

“Tùy con vậy.”

Thời Quang cuối cùng vẫn quyết định dọn ra ngoài.

Khi nhìn thấy Dư Thanh Lôi, cậu đã hiểu rõ vị trí khó xử của mình trong căn nhà này. So với việc ngày nào cũng chạm mặt rồi khó chịu, chi bằng ngay từ đầu vạch rõ ranh giới.

Cha của Thời Quang tên là Thời Thiên Gia, kinh doanh lĩnh vực thiết bị điện tử, nói nôm na là bán điện thoại, trong tay còn có cổ phần của một công ty chuyên sản xuất điện thoại nhái.

Kiếp trước khi Thời Quang còn đang chật vật, cậu từng thấy tin tức về việc cậu từng đọc được một bản tin: “Thiên Hoành Khoa Kỹ nắm giữ công nghệ lõi, tự chủ nghiên cứu phát triển điện thoại.”

Thiên Hoành Khoa Kỹ chính là nhà máy điện thoại nhái mà cha cậu nắm cổ phần. Không biết bằng cách nào, từ con đường “hàng nhái” lại chuyển mình thành chính quy, nghe nói còn được chính sách quốc gia ủng hộ, sau này quy mô còn mở rộng không nhỏ.

Nếu tính sơ tài sản của Thời Thiên Gia khi ấy, chắc cũng phải 800 đến 1.000 tỷ.

Nghĩ đến xuất thân của mình, tuy không thể so với kiểu ngậm thìa vàng như Lâu Trạm, nhưng cũng đâu đến nỗi nào. Vậy mà kiếp trước chả hiểu cậu sống kiểu gì mà ra nông nỗi cơm không đủ ăn?

Lần này, Thời Quang không định đi vào vết xe đổ đó nữa. Dù là về sinh lý hay tâm lý, cậu đều cần một người cha, một gia đình.

Trên đường đi bộ đến nhà hàng, Thời Quang đi ngang qua một cửa hàng giày hiệu nước ngoài. Cậu suy nghĩ một lúc rồi bước vào. Khi trở ra, số tiền trong túi lại vơi đi một nửa.

Bữa tối diễn ra tại một nhà hàng Quảng Đông lâu đời, khách khứa tấp nập. Một phòng bao nhỏ, bốn người, mười món ăn, cộng thêm một chai rượu trắng đắt tiền. Đồ ăn ngon, nhưng không khí thì cực kỳ bình thường.

Khi bữa ăn sắp kết thúc, Thời Quang bất ngờ cúi người đưa túi quà cho Thời Huệ, mỉm cười:

“Bao nhiêu năm qua anh cũng chưa mua gì cho em. Đây là tiền anh đóng phim kiếm được, hy vọng em thích.”

Không chỉ Thời Huệ kinh ngạc đến mức quên cả đưa tay nhận, mà cả Thời Thiên Gia và Dư Thanh Lôi cũng nhất thời sững sờ.

Thời Quang trao túi quà vào tay em gái, ánh mắt dịu dàng nhìn về phía cha:

“Mấy năm qua kỳ nghỉ nào con cũng vào đoàn đóng vai quần chúng, lần này là vai diễn quan trọng nhất con từng nhận được. Còn một năm nữa là tốt nghiệp, con phải nỗ lực liên hệ với các đoàn phim, biết đâu 3-5 năm nữa ba sẽ thấy con đóng vai chính đấy. Cho nên lần này con về thăm ba thôi, không ở lâu đâu. Thấy ba vẫn khỏe mạnh thế này, con yên tâm rồi.”

Trong tích tắc, Thời Quang thấy rõ sự xúc động không thể che giấu trên khuôn mặt cha mình, và cả ánh mắt sắc lạnh, hằn học của Dư Thanh Lôi.

Ngay bên cạnh, Thời Huệ đang hớn hở lôi hộp giày ra. Thời Quang đã quan sát, trang phục của Thời Huệ tuy có thương hiệu nhưng chỉ là đồ nội địa, một đôi giày hiệu hàng ngoại thế này chắc chắn sẽ thu phục được trái tim của một cô bé.

Hổ dữ không ăn thịt con, sự chủ động xuống nước của Thời Quang khiến Thời Thiên Gia chợt nhớ lại mình đã từng yêu thương đứa con trai này biết bao. Đôi mắt ông đỏ hoe, gật đầu đầy an ủi:

“Ba vẫn tốt. Con ở ngoài phải cẩn thận một chút, nghe nói đóng vai chính cũng cần tiền, có gì cần giúp đỡ thì phải bảo với gia đình.”

Thời Quang giữ kẽ gật đầu, thầm hài lòng khi thấy gương mặt méo mó của Dư Thanh Lôi.

Trong lòng cậu bật cười lạnh.

Tưởng tôi về đây để làm trò cười à?

Dù tôi thường xuyên vắng nhà, tôi vẫn là con trai trưởng danh chính ngôn thuận của cái nhà này.

Dựa vào đâu mà hai mẹ con bà ở đây ăn sung mặc sướng trên những thứ vốn thuộc về tôi, còn tôi thì phải ăn mì tôm trong căn phòng thuê cách đây ngàn dặm, uống đến chết trên bàn tiệc chỉ để giành lấy một vai diễn nhỏ?

Năm xưa tôi không về là do tôi ngốc, giờ tôi về rồi, cái gì là của tôi, tôi phải lấy lại hết!

***

Rời khỏi nhà hàng, thái độ của Thời Huệ đối với Thời Quang đã quay ngoắt 180 độ nhờ đôi giày hiệu. Cô nàng hoàn toàn phớt lờ khuôn mặt đen như đít nồi của mẹ mình, cứ quấn quýt quanh anh trai gọi “Anh ơi, anh à” không ngớt.

Thời Thiên Gia rõ ràng bị những lời của Thời Quang làm cho cảm động, ông khăng khăng đòi đặt phòng khách sạn cho cậu, thậm chí sau khi đưa hai mẹ con kia về xong còn quay lại phòng Thời Quang tâm sự rất lâu.

Đêm đó, vạn vật tĩnh lặng.

Thời Quang tựa đầu vào thành giường, mân mê chiếc thẻ ngân hàng trong tay, trầm tư suy nghĩ.

Đây là chiếc thẻ cha cậu để lại trước khi đi. Ông nói từ lúc Thời Quang vào đại học đã bắt đầu gửi tiền vào đó, cộng thêm việc muốn cậu có tiền mở đường trong giới điện ảnh, nên trong thẻ có hơn 2 tỷ.

Vào thời điểm này, đó gần như là toàn bộ số tiền mà cha cậu có thể xoay xở được.

Thời Quang cắn nhẹ góc thẻ, nhìn ánh đèn lung linh của vạn gia đình ngoài cửa sổ, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười giễu cợt.

Hóa ra chỉ là lòng tự trọng thôi sao?

Chỉ cần nghiến răng buông nó xuống, quả nhiên mọi thứ đều khác hẳn.

2 tỷ mới chỉ là bắt đầu, so với khối tài sản hàng tỷ sau này thì cũng chỉ là hạt muối bỏ bể mà thôi.

…

Thời Quang chỉ ở lại thành phố Y hai ngày rồi nhanh chóng bay đến thành phố B.

Nơi đây là trung tâm kinh tế và giải trí của Hoa Quốc, tập trung 5 công ty điện ảnh lớn nhất cả nước, có phim trường tầm cỡ quốc tế, vô số minh tinh và cũng là thành phố mà kiếp trước cậu gắn bó lâu nhất, quen thuộc nhất.

Thời Quang đến thành phố B vì hai lý do:

Thứ nhất, cậu quen thuộc nơi này.

Thứ hai, nhà của Lâu Trạm ở đây.

Thời Quang vô cùng khát khao giành được một vai trong Hán Vũ Đế.

Không chỉ vì đây là một dự án đại chế tác hiếm có, mà còn để thỏa mãn tâm nguyện cá nhân. Cậu yêu thích từng nhân vật trong bộ phim này, từng người một.

Trước khi đến thành phố B, Thời Quang đã cân nhắc kỹ về vai diễn mình có thể ứng tuyển. Với độ tuổi và lý lịch hiện tại của cậu, có lẽ chỉ có vai bạn đọc sách thời niên thiếu của Hán Vũ Đế là phù hợp nhất.

Trương Khiên.

Hoặc Hàn Yên.

Theo ký ức kiếp trước, đạo diễn Khổng chọn vai Trương Khiên thiên về kiểu người có vóc dáng khỏe mạnh, gương mặt bình thường. Một người như vậy hiển nhiên thích hợp làm thị vệ bên cạnh Hán Vũ Đế hơn.

Còn Hàn Yên – người có mối quan hệ mập mờ với Hán Vũ Đế và sở hữu dung mạo tinh xảo, xinh đẹp – chính là mục tiêu tấn công chính của cậu.

Hàn Yên, tự Vương Tôn, là chắt của Hàn Vương Tín, cùng lớn lên và đọc sách với Hán Vũ Đế – Lưu Triệt, tình cảm cực kỳ sâu đậm.

Hàn Yên rất giỏi lấy lòng người, sau khi Lưu Triệt lên ngôi, chuẩn bị chinh phạt Hung Nô, Hàn Yên đã tiên phong học binh khí và trận pháp của người Hồ. Vì vậy càng được sủng ái, thậm chí còn đạt đến mức ăn cùng mâm ngủ cùng giường với hoàng đế.

Dã sử nói rằng Hàn Yên thực chất là nam sủng của Hán Vũ Đế, sau này bị Thái hậu mượn cớ tư thông với cung nữ để xử tử. “Đệ nhất nam sủng” thời cổ đại cứ thế mà hương tiêu ngọc nát.

Bất kể mối quan hệ thật sự giữa Hàn Yên và Hán Vũ Đế là gì, vai phù hợp nhất với Thời Quang chỉ có Hàn Yên.

Và quan trọng hơn, kiếp trước Lâu Trạm đã giành được vai Hán Vũ Đế thời thiếu niên, nếu cậu thông qua Lâu Trạm để bắt cầu, việc giành được vai Hàn Yên không phải là không thể.

Cậu không phải không tin Uông Phi, mà là kiếp trước đã bị cho leo cây quá nhiều lần.

Thay vì đặt toàn bộ trứng vào một giỏ, chi bằng tự mình nỗ lực tìm cách mà đánh cược một phen

Sau khi đến thành phố B,Thời Quang tìm một nhà nghỉ nhỏ hẻo lánh để ở tạm, sau đó dành cả tháng trời chạy đôn chạy đáo ở ba nơi: trường bắn ngựa, trung tâm bắn cung và lớp đào tạo nhạc cụ.

Hàn Yên giỏi cưỡi ngựa bắn cung, lại thạo thổi sáo Khương. Dù không biết đây có phải yêu cầu tuyển chọn của đạo diễn Khổng hay không, nhưng thà chuẩn bị trước còn hơn lúc bị hỏi đến lại ngớ người ra.

Cậu biến mình thành con quay, điên cuồng học những thứ chưa từng chạm vào.

Giữa chừng còn phải vội vã chạy về thành phố S quay nốt cảnh trong phim Thượng Xuyên, phớt lờ ánh mắt khiêu khích của Triệu Đào rồi lại hối hả quay về thành phố B.

Luyện cưỡi ngựa bắn cung không khó, chủ yếu là tư thế phải đẹp. Cái khó là sáo Khương.

Thời Quang đặt mục tiêu ít nhất phải thổi được một khúc nhạc. Kết quả là cậu ở lì trong lớp học suốt hơn một tháng, cuối cùng mới miễn cưỡng thổi được vài lỗ đơn giản thành một giai điệu.

Khi thầy giáo cuối cùng cũng gật đầu khen bản nhạc “nghe tạm được”, Thời Quang mới thở phào nhẹ nhõm.

Cậu rời lớp học, lấy điện thoại ra. Sau một tháng đến thành phố B, cuối cùng cậu cũng gọi điện cho Lâu Trạm.

Lâu Trạm rõ ràng có chút bất ngờ nhưng vẫn nhấc máy.

Nghe thấy giọng nói bên kia, Thời Quang trút được gánh nặng.

Kể từ sau lễ kỷ niệm trường, khi mà cậu chập mạch đi trêu chọc Lâu Trạm xong thì cả hai chưa từng giao lưu lại. Tuy đã học cùng ba năm, nhưng thật ra Thời Quang cũng không hiểu rõ tính cách của hắn lắm, ví dụ như có nhỏ mọn hay thù dai hay không.

Điều đó khiến cậu thấp thỏm suốt một thời gian dài.

Nhưng mà, Lâu Trạm có thù dai thì đã sao?

Muốn ôm được “đùi vàng” thì cũng phải trải qua 81 kiếp nạn như Đường Tăng đi thỉnh kinh chứ!

“Cậu có rảnh không? Tôi đang ở thành phố B này, ra ngoài gặp mặt tí đi?”

Thời Quang cười hì hì nói, như thể giữa hai người chưa từng xảy ra chuyện gì.

Đầu dây bên kia im lặng một chút, hiển nhiên rất bất ngờ, rồi mới lên tiếng:

“Cậu đang ở đâu, tôi qua tìm.”

Thời Quang báo địa chỉ rồi tìm một quán cà phê thong thả đợi.

May mà kiếp trước cậu đã quá quen với giao thông khủng khiếp ở thành phố B. Khi cậu uống hết ly cà phê thứ ba vừa gọi thêm, Lâu Trạm mới lững thững đi tới.

Cậu không hỏi Lâu Trạm đến bằng gì, với tuổi của hắn, có xe riêng cũng chẳng lạ, nhưng nếu muốn di chuyển nhanh nhất ở thành phố B thì cách tốt nhất là chọn đi tàu điện ngầm.

Điều này cũng cho thấy… Lâu Trạm cũng chẳng mặn mà gì với sự xuất hiện của cậu cho lắm.

Nghĩ đến đây, Thời Quang hơi nản chí.

Khi Lâu Trạm xuất hiện ở cửa quán, dáng người cao ráo, veston chỉnh tề cùng khuôn mặt cực phẩm khiến toàn bộ nữ phục vụ trong quán nháo nhào.

Cuối cùng, một cô nàng phục vụ kiểu “em gái nhà bên” nhỏ nhắn đã giành chiến thắng, dẫn Lâu Trạm đến bàn của Thời Quang.

Thời Quang mỉm cười với cô nàng khiến cô đỏ mặt tía tai, lắp bắp hỏi xong rồi chạy biến vào trong.

Lâu Trạm ngồi xuống đối diện Thời Quang, im lặng nhìn cậu.

Thời Quang cũng cười tủm tỉm nhìn lại.

Trở về thành phố B, cách ăn mặc của Lâu Trạm rõ ràng có phong cách hơn nhiều so với lúc còn ở trường. Bộ quần áo được cắt may vừa vặn tôn lên thân hình hoàn hảo, tông màu trầm ổn khiến cả người hắn toát ra một thứ khí chất gọi là quý khí.

Kiếp trước Thời Quang từng lăn lộn ở thành phố B. Dù chỉ ở vòng ngoài của giới giải trí, nhưng tin tức lại cực kỳ linh thông. Khi đó cậu đã biết gia thế của Lâu Trạm ở thành phố B thuộc hàng đỉnh cao, thân gia hiển hách.

Cho nên nếu có ai cúi đầu khom lưng gọi hắn là “Lâu thiếu”. Cách xưng “thiếu gia” ấy vốn dĩ sinh ra dành cho những công tử thế gia như hắn.

Tất nhiên…

Thời Quang của hiện tại lẽ ra phải không biết gì cả.

Cậu làm như không nhìn thấy khí chất quý tộc bức người toát ra từ đầu đến chân của Lâu Trạm, vẫn cười như thường:

“Đến kinh thành cũng mấy ngày rồi, ở một mình buồn quá nên gọi điện cho cậu. Với tư cách chủ nhà, cậu cũng nên tận tình tiếp đãi bạn học chứ nhỉ?”

Trên mặt Lâu Trạm gần như viết rõ ràng câu “tại sao tôi phải tiếp đãi cậu?”, nhưng hắn vẫn hỏi:

“Đến thành phố B làm gì?”

“Có một bộ phim muốn thử vai.”

Thời Quang chờ đúng câu này, không ngờ lại thuận lợi đến vậy, lập tức nói tiếp:

“Cậu biết hè vừa rồi tôi đi đóng phim rồi đúng không? Bên đó giới thiệu tôi đến thử vai cho đoàn phim Hán Vũ Đế, nên tôi mới đến đây.”

Ngón tay Lâu Trạm gõ nhẹ lên mặt bàn.

Dù gương mặt hắn vẫn vô cảm, Thời Quang vẫn nhìn thấy một tia ngạc nhiên thoáng qua trong mắt hắn.

Rõ ràng Lâu Trạm biết bộ phim này, thậm chí có thể vai Hán Vũ Đế thời thiếu niên đã chốt xong cho hắn rồi.

Đúng lúc đó cà phê được mang lên. Một cô phục vụ mới chỉnh lại mái tóc gọn gàng, hai má còn ửng đỏ, nhẹ nhàng đặt cà phê xuống. Thấy hai chàng trai đẹp trước mặt không ai nhìn mình lấy một lần, trái tim thiếu nữ vỡ vụn, cô lặng lẽ rời đi.

Đợi người đi rồi, Thời Quang mới nói:

“Tôi rất hứng thú với bộ phim này, nên mới đến.”

“Ừ.”

Lâu Trạm không hề động đến tách cà phê. Nhìn thói quen sinh hoạt của hắn trong ký túc xá cũng biết hắn có chút sạch sẽ quá mức, những đồ ăn thức uống ở quán cà phê lạ như thế này hiển nhiên hắn không muốn đụng vào, chứ đừng nói uống.

Thời Quang sớm đoán được nói chuyện với Lâu Trạm sẽ không dễ dàng, nên tự mình tiếp lời:

“Cả tháng nay tôi mệt muốn chết, học cưỡi ngựa, học bắn cung, còn học cả nhạc cụ nữa. Thấy mình cũng liều thật.”

Lâu Trạm khẽ nhướng mày, đây là dấu hiệu của sự hứng thú.

Thời Quang lập tức tiếp tục:

“Lúc đầu tôi nghĩ chỉ là thử vai phụ thôi, nhưng càng nghĩ càng thấy không đơn giản. Nhân vật đó giỏi cưỡi ngựa bắn cung, còn biết thổi loại nhạc cụ gọi là sáo Khương. Nếu lúc thử vai, người ta hỏi cái gì mà cũng không biết, thế thì đúng là tiếc lắm. Nên tôi đành đi học thôi. Không cần quá giỏi, chỉ cần lên hình nhìn được là ổn.”

Nghe xong, Lâu Trạm nói:

“Hàn Yên?”

Thời Quang lập tức trợn tròn mắt:

“Sao cậu biết?”

Lâu Trạm cụp mắt, bình thản nói:

“Có nghe qua phim này, tôi cũng có chút hứng thú nên tìm hiểu lịch sử Hán Vũ Đế.”

“Ha, chúng ta đụng hàng rồi, không lẽ lại tranh vai của nhau?”

Thời Quang trợn mắt nói dối.

Lâu Trạm lắc đầu.

“Hướng của tôi là Hán Vũ Đế thời trẻ, hình tượng khá phù hợp, nên thử xem sao.”

Nói đoạn, hắn dừng lại, nhìn kỹ khuôn mặt của Thời Quang:

“Cậu đúng là có thể thử vai Hàn Yên.”

…

Đây chẳng phải là một kiểu công nhận nhan sắc của mình sao?!

Thời Quang lập tức âm thầm đắc ý trong lòng.

 

Hết chương 26.

 

Bình luận cho Chương 26

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 26
Fonts
Text size
AA
Background

Tinh Trình Công Lược

167 Views 0 Subscribers

Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao

Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...

Chapters

  • Chương 01 Trọng Sinh x Thời Quang
  • Chương 02 Bạn Tốt × Lâu Trạm
  • Chương 03 Thượng Xuyên x Móc Nối
  • Chương 04 Thử Vai × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 05 Hứa Tuấn Tiệp × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 06 Thời Quang × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 07 Tráng sĩ, xin dừng bước
  • Chương 08 Điền Tư Vũ × Thượng Hoằng
  • Chương 09 Góc tối × Ma tính
  • Chương 10 Thượng Hoằng × Thời Quang
  • Chương 11 Lên đồ × Hỗ Phi Bạch.
  • Chương 12 Ma Chủ × Bàn tán sôi nổi
  • Chương 13 Lời mời × Cộng sự
  • Chương 14 Giao tế × Đối diễn
  • Chương 15 Tập luyện × Bạn diễn
  • Chương 16 Biên kịch x Lễ kỷ niệm trường
  • Chương 17 Lễ kỷ niệm trường × Tâm cơ
  • Chương 18 Lời đồn × Nhắm vào
  • Chương 19 Nam thần x Nữ thần
  • Chương 20 Chất vấn × Truyền thông
  • Chương 21 Trêu chọc × Vào đoàn phim
  • Chương 22 Vào đoàn × Triệu Đào
  • Chương 23 Bị chèn ép × Phản kích
  • Chương 24 Bạch Liên Hoa × Tự Hủy
  • Chương 25 Hán Vũ Đế × Tiền Bồi Thường
  • Chương 26 Thành phố B x Lâu Trạm
  • Chương 27 Chiêu đãi × Thiên Hành Ảnh Thị
  • Chương 28 Ký hợp đồng × C cấp
  • Chương 29 Cách đãi khách × Tên thần kinh
  • Chương 30 Nam tiên nhi × Ba của Lâu Trạm
  • Chương 31 Bàn tay sau màn × Tâm Ngân
  • Chương 32 Fan đầu tàu x khai giảng
  • Chương 33 Giải quyết công khai x Tính sổ riêng tư

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiBoylove Bất Tử