Boylove Bất Tử
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Đăng Nhập Đăng Ký
Trước
Sau
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
bìa

Tinh Trình Công Lược

Chương 25

  1. Home
  2. Tinh Trình Công Lược
  3. Chương 25 - Hán Vũ Đế × Tiền Bồi Thường
Trước
Sau

Chương 25: Hán Vũ Đế × Tiền Bồi Thường

Kết thúc buổi quay hôm nay, Thời Quang vào nhà vệ sinh thì bất ngờ phát hiện chiếc điện thoại của mình nằm trong thùng rác. Cậu nhấc nó lên, máy ướt nhẹp, nhìn mà đau lòng đến mức phải đấm ngực mấy cái.

13 củ đó!  13 củ lận đó!!

Đến bữa tối, Lưu Du rủ cậu đi đánh mạt chược, Thời Quang chẳng suy nghĩ gì đã đồng ý ngay. Mất 11 củ rồi, hôm nay dù thế nào cũng phải gỡ lại chút vốn trên bàn bài mới được.

Ván bài đang vào hồi gay cấn, Lưu Du ngậm điếu thuốc, bỗng hỏi một câu đầy ẩn ý:

“Tiểu Thời này, cậu với Uông Phi có quan hệ gì thế?”

“Chị Uông á? Quan hệ gì cơ?”

Thời Quang vừa nhẩm bài trong đầu vừa đáp qua loa.

Lưu Du cười khì khì:

“Uông Phi năm nay hình như mới 29 tuổi thôi, hơn cậu tám tuổi. Người ta có câu ‘nữ đại bát, bão kim toan’ (nữ hơn tám tuổi, ôm được cục vàng) đấy.”

“… ”

Thời Quang câm nín, cuối cùng cũng hiểu lão Lưu đang muốn ám chỉ cái gì.

Lưu Du nháy mắt đầy thâm ý, tiếp tục nói:

“Tôi nghe nói anh rể của Uông Phi là cổ đông của Thiên Hành Giải Trí, lại còn đầu tư vào mấy công ty thương mại, bất động sản nữa, cổ phần không hề nhỏ đâu. . Uông Phi thì du học về, nghe nói chuyên ngành cũng liên quan đến ngành giải trí, xem ra cô nàng thật sự muốn lấn sân vào cái vòng tròn này rồi.”

Thời Quang lúc này mới biết chống lưng của Uông Phi lại cứng đến thế, sững sờ đến mức quên cả đánh bài. Một hồi sau cậu mới hoàn hồn thốt lên:

“Chị Uông tốt tính thật đấy, đúng là nhìn không ra gia thế khủng vậy luôn.”

Lưu Du cười khà khà, nháy mắt trêu chọc cậu một hồi nhưng không nói thêm nữa.

Những ván bài sau đó, Thời Quang đánh có phần mất tập trung.

Nói cậu không có chút suy nghĩ lệch lạc nào thì là nói dối, nhưng nghĩ kỹ lại thì Uông Phi đối xử với cậu tuy tốt thật, nhưng cảm giác giống như chị gái đối với cậu em trai mới ra đời hơn.

Cậu thực sự không nhìn ra Uông Phi có ý tứ gì với mình. Hơn nữa, xét theo lời Lưu Du, Uông Phi có chống lưng thì cũng là của anh rể cô ấy, so với mối quan hệ cha con ruột thịt của Lâu Trạm thì vẫn còn cách một lớp.

Tính đi tính lại, vẫn là “đùi” của Lâu Trạm đáng tin cậy hơn nhiều.

Lại đổi góc độ khác mà nghĩ, đàn ông với đàn ông, hay đàn ông với phụ nữ—hiển nhiên vế sau dễ được chấp nhận hơn. Dù cùng là được “bao nuôi”, ăn cơm mềm của phụ nữ và ăn cơm mềm của đàn ông hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau.

Thế là, Thời Quang rơi vào trạng thái tâm lý rối bời sâu sắc.

Đến đêm, lúc tan sòng chốt sổ, tiền trong túi không những không tăng mà còn hụt mất… 275k.

“Đệch!”

Cậu suýt nữa bật bàn.

Quy tắc ngầm cái nỗi gì! Giờ anh mày sắp chết đói đến nơi rồi đây này! Đang gõ bát chờ tiền cát-xê đây!

***

Đêm đó Thời Quang mơ thấy ác mộng.

Trong cơn mơ màng, cậu chẳng biết đang “lăn giường” với ai, tay đang mân mê đôi “thỏ trắng” mềm mại, đang lúc say sưa chuẩn bị “giương cung bắn nhạn” thì đột nhiên… cúc hoa đau nhói!

Cậu quay đầu lại nhìn —

Đù móa!

Lại là cái bản mặt chết trôi của Lâu Trạm!

Sáng sớm hôm sau, Thời Quang vác cái mặt dục cầu bất mãn bước ra khỏi cửa. Vừa tới cổng đã bị ai đó gọi giật lại. Quay đầu nhìn lại thì ra là Uông Phi.

Nghĩ đến mấy lời Lưu Du nói tối qua, Thời Quang tự nhiên thấy hơi mất tự nhiên.

Sắc mặt Uông Phi có chút nặng nề. Cô bước nhanh tới, cau mày hỏi:

“Cậu nghe tin chưa?”

“Tin gì ạ?”

“Triệu Đào tối qua uống rượu đến mức xuất huyết dạ dày, nhập viện rồi. Hôm nay không quay được.”

Thời Quang khẽ nhướng mày.

Uông Phi tiếp tục nói:

“Vai của cậu ta vốn sắp quay xong rồi, giờ nhập viện mấy ngày liền, lịch trình loạn hết cả lên. Đạo diễn Tăng đang nổi trận lôi đình kia kìa.”

Thời Quang gật đầu, hiểu rằng mình có lẽ phải ở lại thêm vài ngày nữa.

Uông Phi thấy bộ dạng ngơ ngác của cậu thì đột nhiên tức mình, đấm nhẹ vào vai cậu một cái:

“Sao cậu lại thật thà thế không biết! Không biết động não thêm chút à? Triệu Đào nhập viện rồi, nếu đạo diễn Tăng không muốn trì hoãn tiến độ thì chắc chắn phải sửa kịch bản!”

Thời Quang nghe là hiểu ngay, nhưng cậu lại phì cười:

“Sửa kịch bản cũng chẳng đến lượt em đâu chị Uông, chị đừng đùa nữa.”

Uông Phi lườm cậu một cái, đá nhẹ vào chân cậu:

“Cậu còn nợ chị chầu kem Haagen-Dazs đấy nhé, sau này phải mời thêm một bữa đồ ăn cao cấp nữa. Giờ thì ngoan ngoãn đi đến phim trường cho chị, chuyện còn lại cứ để chị lo!”

“… ”

Thời Quang đứng sững tại chỗ.

Một cái bánh từ trên trời… vừa khéo rơi trúng đầu cậu.

Tóm lại là Thời Quang cũng chẳng biết Uông Phi đã thổi gió gì bên tai đạo diễn Tăng, nhưng sau khi đoàn phim tạm nghỉ một ngày, cậu đã bị gọi riêng vào phòng của Tăng Kiến Tu.

Vị đạo diễn già tỏ ra rất bình thản, trước tiên hỏi vài câu về cách cậu hiểu nhân vật Hỗ Phi Bạch và Y Thiên Họa, rồi trong lời nói lấp lửng hé lộ một khả năng—Hỗ Phi Bạch sẽ có màn lật ngược tình thế ở giai đoạn sau của phim. Nói cách khác, nhân vật Hỗ Phi Bạch do Thời Quang thủ vai rất có thể sẽ trở thành Trùm phản diện lớn nhất của cả bộ phim.

Dù Thời Quang rất muốn tiếp tục giả nai ngây thơ như thường ngày, ánh mắt vẫn không nhịn được mà liếc về phía Uông Phi hết lần này đến lần khác.

Uông Phi thì cứ nháy mắt ra hiệu đầy đắc ý.

Thời Quang nhìn chị Uông, trong đầu bắt đầu nhảy số:

Chẳng lẽ tối nay mình phải tắm rửa sạch sẽ rồi sang gõ cửa phòng chị ấy sao… Bị phú bà bao nuôi nghe nó còn phá vỡ liêm sỉ hơn cả bị Lâu Trạm bao nuôi ấy chứ!! Không muốn đi đâu, tha cho con đi mà!!

Đợi đến khi Thời Quang chân run như sợi mì, đầu óc mơ hồ rời khỏi phòng, Tăng Kiến Tu mới liếc sang Uông Phi:

“Cháu thật sự không có ý gì với thằng nhóc đó chứ?”

Uông Phi nhún vai:

“Fan đối với thần tượng thôi, chú nghĩ đi đâu thế?”

Nghe vậy Tăng Kiến Tu vẫn chưa hoàn toàn yên tâm, nhắc thêm một câu:

“Nó còn quá trẻ, đại học còn chưa tốt nghiệp, không hợp với cháu đâu.”

“Chú Tăng, chú nghĩ xa quá rồi.” Uông Phi dở khóc dở cười.

“Cháu thật sự thấy thằng nhóc đó có tiềm năng. Chú cũng thấy rồi đấy, cậu ấy đối diễn với Triệu Đào mà hoàn toàn lấn lướt, mắt người xem chỉ dán vào cậu ấy thôi. Với lại cháu nghiên cứu kỹ rồi, cái cách Thời Quang diễn Hỗ Phi Bạch rõ ràng là đang nhẫn nhục chịu đựng, xem mà vừa thương vừa sốt ruột, đoạn sau lật kèo thành phản diện là quá hợp lý luôn! Chú tin cháu đi, tăng đất diễn cho Thời Quang chắc chắn sẽ kéo rating phim lên.”

Nói đoạn, Uông Phi khựng lại, dẩu môi:

“Với lại cháu nói thật, cái nết của tên Triệu Đào kia quá kém! Chèn ép đồng nghiệp không nói, lúc quay còn nhậu nhẹt bạt mạng. Cháu nghe người uống rượu với hắn tối qua kể lại, hắn còn dám rêu rao là cháu bao nuôi Thời Quang, rồi còn nói chú với Thời Quang có gì đó… Có còn là tiếng người không? Nếu không phải hắn tự uống đến mức nhập viện, cháu đã thuê người tẩn cho hắn vào viện nằm thật rồi!”

Tăng Kiến Tu chỉ cười thong dong:

“Phi Phi à, chú nói cháu vẫn còn đơn thuần lắm. Nếu cái gì cũng để bụng thì có mà tức chết.”

Uông Phi hứ một tiếng nũng nịu:

“Dù sao loại phá hoại bầu không khí đoàn phim như vậy cháu ghét!”

Tăng Kiến Tu cười ha ha, không nói thêm gì nữa.

***

Còn Thời Quang thì hoàn toàn không ngờ đời mình lại có một bước ngoặt thần kỳ như thế.

Chỉ sau một giấc ngủ, đất diễn bỗng tăng gấp đôi! Boss phản diện nha! Dù là vai ác thì cũng là Nam phụ phản diện số 1! Cái sức nặng của vai này, kiếp trước cậu dùng đủ mọi thủ đoạn cũng chẳng mơ tới, không ngờ kiếp này bộ phim đầu tiên đã nắm chắc trong tay.

Cứ theo đà này phát triển, phim sau mình sẽ đóng nam phụ quan trọng, phim sau nữa đóng nam chính, phim sau nữa nhận đề cử Ảnh đế, và phim sau sau nữa sẽ chính thức đăng quang ngôi vị Tân khoa Ảnh đế!

Oa ha ha! Trọng sinh đúng là chân ái của cuộc đời mà!

Cầm kịch bản trong tay, Thời Quang lâng lâng bước ra khỏi thang máy. Nhưng vừa đi được vài bước, cậu đã thấy một bóng người đang ngồi xổm trước cửa phòng mình. Nhìn kỹ một hồi, tim Thời Quang bỗng hẫng một nhịp, cậu đứng khựng lại.

Kẻ đang co rụt thành một cục ở cửa chính là Triệu Đào — kẻ đáng lẽ giờ này phải nằm bẹp trong bệnh viện.

Nghĩ đến việc Triệu Đào đến đây để làm gì, Thời Quang hơi chần chừ, lòng trĩu nặng. Là người từng trải, cậu quá hiểu ý nghĩa của việc “đem tiền vào đoàn” là như thế nào.

Triệu Đào nghe thấy tiếng thang máy mở, gã ngẩng đầu nhìn Thời Quang. Gương mặt gã trắng bệch như giấy, đôi mắt vằn tia máu, ngồi co quắp trong hành lang u tối, trông tàn tạ đến mức không nỡ nhìn thẳng.

Thấy hai ánh mắt chạm nhau, Thời Quang đành phải bước tới. Vừa lại gần, Triệu Đào đã nhếch môi nở một nụ cười thảm hại:

“Thế nào? Vui lắm phải không?”

“… ”

Thời Quang nhất thời không biết trả lời ra sao.

Triệu Đào trừng mắt nhìn cậu một hồi, rồi bám vào tường khó khăn đứng dậy, cố gắng nhìn thẳng vào mắt Thời Quang, gằn giọng:

“Mấy thứ trong điện thoại mày đã bị tao copy sạch rồi. Nếu không muốn nó lộ ra ngoài thì khôn hồn mà đi từ chối đạo diễn Tăng ngay lập tức!”

Chút áy náy và thương hại vừa nhen lên trong lòng Thời Quang lập tức bay sạch lên tận chín tầng mây.

Đù móa! Có vài loại người sinh ra đã thích tự tìm đường chết!

Cái nợ 13.275.000 đồng tiền điện thoại còn chưa tìm được chủ nợ để tính, vậy mà đã có người không kịp chờ nhảy ra nhận!

Thời Quang nở một nụ cười rạng rỡ, khoe ra hàm răng trắng bóc:

“Ồ, thế thì hoan nghênh anh giúp em quảng bá miễn phí nhé. Tốt nhất là đưa em lên thẳng Hot Search Weibo luôn đi, em thật sự cảm ơn cả tám đời tổ tông nhà anh!”

Mẹ kiếp! Cái trò mèo này mà cũng dám mang ra dọa ông đây? Giờ đi làm người xấu mà cũng thiếu chuyên nghiệp thế à?

Triệu Đào mắt đỏ ngầu trừng Thời Quang, đột nhiên tung một cú đấm như sét đánh.

Đối phó với loại người đầu óc ngu si, tứ chi phát triển thế này, Thời Quang đã có chuẩn bị tâm lý, cậu vội vàng né tránh. Nào ngờ tên bệnh nhân này lại bộc phát ra sức mạnh phi thường, bồi thêm một cú đá khiến Thời Quang không kịp trở tay mà ngã nhào.

“Ư!”

Thời Quang khẽ rên một tiếng, lảo đảo ngã về phía cửa phòng. Ngay khi sắp đập mạnh vào cánh cửa cứng lạnh, cánh cửa bỗng bật mở.

Bên trong hiện ra gương mặt đầy sát khí của Liễu Qua, vừa bị tiếng động đánh thức.

Liễu Qua dễ dàng đỡ lấy thân người đang ngã của Thời Quang, nhanh nhẹn lùi lại một bước.

Còn Triệu Đào, đang định vung nắm đấm thứ hai, vì dùng lực quá mạnh nên mất đà, “bịch” một cái nhào thẳng xuống dưới chân Thời Quang, ngã sấp xuống đất trong tư thế chổng vó.

Thời Quang vẫn còn choáng váng, đầu óc quay cuồng, chỉ kịp nhớ nói với Liễu Qua một tiếng cảm ơn.

Vừa cúi đầu xuống, Thời Quang liền nhìn thấy Triệu Đào với khuôn mặt bê bết máu đang ngơ ngác ngửa mặt nhìn mình.

“Cạch.”

Một chiếc răng cửa rơi xuống.

Thời Quang: “……”

Triệu Đào: “……”

Liễu Qua: “……”

Sự im lặng bao trùm khắp hành lang.

Một lát sau, Liễu Qua buông Thời Quang ra, cẩn thận đỡ lấy Triệu Đào đang vừa ôm mồm vừa rơi nước mắt đứng dậy, không quên bồi thêm một câu chí mạng:

“Không ai đẩy cậu nhé, tự cậu ngã đấy, hành lang có camera giám sát.”

Triệu Đào vốn chẳng định ăn vạ, vậy mà bị câu này đâm thêm một nhát, suýt nữa nghẹn chết. Hắn run rẩy thều thào:

“Gọi… xe cứu thương.”

Xe cấp cứu đến rồi đi, trong ngoài khách sạn vây kín một vòng người, những đôi mắt xanh lè đầy vẻ hóng hớt.

Mặc dù có Liễu Qua và camera làm chứng, Thời Quang hoàn toàn vô tội, nhưng không ngăn nổi những bộ não có trí tưởng tượng phong phú.

Ngay đêm đó, trên một diễn đàn nổi tiếng xuất hiện một bài đăng mà chủ thớt viết cứ như thể chính mắt chứng kiến, thêu dệt nên một cuộc đại chiến xé xác giữa Thời Quang, Triệu Đào và Liễu Qua, tình tiết lâm ly bi đát vô cùng. Có điều vì dùng mật danh nên cư dân mạng đoán già đoán non mãi không ra chính chủ, bài viết cuối cùng cũng trôi vào dĩ vãng.

Sau khi xảy ra chuyện, Liễu Qua không quay lại phòng nữa.

Đến khi trời tối, Thời Quang cũng bị gọi đi.

Cậu được dẫn tới trước cửa phòng của một phó đạo diễn, cửa vừa mở ra, khói thuốc nồng nặc suýt chút nữa làm cậu ngã ngửa.

Chớp mắt vài cái cho đỡ cay, cậu mới nhìn rõ những người trong phòng: có Tăng đạo, ba phó đạo diễn, một quản lý hiện trường, Liễu Qua, và hai người đàn ông lạ mặt mặc vest, mặt to tai lớn, khí thế hung hãn.

Trong đầu Thời Quang lập tức hiện lên khuôn mặt của Triệu Đào, rồi nhớ tới tin đồn “đem vốn vào đoàn”. Với chỉ số IQ tự xưng là 365 của mình, cậu đoán ngay được thân phận của hai người này.

Cả căn phòng im lặng nhìn Thời Quang. Chỉ trong vài bước chân ngắn ngủi đó, đại não cậu đã xoay chuyển hàng trăm phương kế, cho đến khi máy móc trong đầu sắp cháy khét vì quá tải, cậu mới sực tỉnh:

Triệu Đào ra tay trước, có camera làm chứng, mặt to thì dọa được ai? Có lên đồn cảnh sát thì ông đây cũng là người có lý!

Thời Quang vừa kín đáo ngẩng cao cằm lên vài phân, một trong hai người lạ mặt hơi béo đã đứng phắt dậy. Gã thay đổi hẳn vẻ mặt vô cảm lúc nãy, cười rạng rỡ như một đóa hoa cúc mùa thu:

“Đây là Tiểu Thời phải không? Quả nhiên khôi ngô tuấn tú! Chú là chú của Triệu Đào, chào cháu nhé!”

“…..” Thời Quang theo bản năng liếc nhìn Liễu Qua, thấy đối phương nháy mắt ra hiệu, cậu lập tức bắt được tín hiệu, liền nở một nụ cười rạng rỡ, đưa tay ra bắt:

“Cháu chào chú ạ.”

Ông chú của Triệu Đào nắm lấy tay Thời Quang lắc lắc.

Cơ mặt Thời Quang khẽ giật một cái, nhanh đến mức gần như không thấy, nhưng vừa đủ để đối phương nhận ra.

Sắc mặt người kia lập tức cứng lại.

Thời Quang vội vàng cười che giấu, nhưng sắc mặt lại hơi tái đi.

Trong mắt người đàn ông lóe lên chút bất đắc dĩ. Khí thế hung hăng ban đầu cũng tan biến sạch.

Ông ta thở dài:

“Chuyện này là do thằng cháu Triệu Đào nhà tôi không đúng, cháu có yêu cầu gì cứ nói trực tiếp, trong phạm vi hợp lý chú đều có thể đáp ứng.”

Thời Quang nhìn lướt qua Tăng Kiến Tu và những người trong phòng, cuối cùng thu hồi tầm mắt, mỉm cười nói:

“Cháu cũng không nói lời khách sáo nữa, chú thấy thế nào hợp lý là được ạ. Chỉ có một điều, điện thoại của cháu vô tình bị anh Triệu làm hỏng mất, không có điện thoại liên lạc rất bất tiện, mong chú thông cảm.”

Lời nói của Thời Quang rất hào phóng, đúng trọng tâm, mà cái câu “điện thoại vô tình bị hỏng” thì chỉ cần người không ngốc đều đoán ra sự thật.

Sắc mặt ông chú thoáng chút ngượng ngùng:

“Được, không vấn đề gì, không vấn đề gì cả.”

Sau đó là phần thảo luận bồi thường.

Tăng Kiến Tu thấy mình không tiện nghe tiếp nên rời đi trước. Đạo diễn vừa đi, những người khác cũng lục tục cáo từ, cuối cùng trong phòng chỉ còn lại Thời Quang, Liễu Qua và hai người lạ mặt.

Bốn người chốt xong việc bồi thường: Thời Quang được đền một chiếc điện thoại mới, cậu và Liễu Qua mỗi người nhận thêm 50 triệu tiền phí tổn thất tinh thần, hay còn gọi là phí ngậm miệng.

Là nghệ sĩ và nghệ sĩ tương lai, việc bị lộ tin đồn đánh đập đồng nghiệp là một đòn chí mạng, chưa kể lại có camera làm chứng.

Hai vị phụ huynh này đúng là dày công khổ tứ để dọn dẹp bãi chiến trường cho đám hậu bối.

Thời Quang cầm tiền, trong lòng không nhịn được châm chọc.

Có được bảo kê thế này đi chăng nữa, với cái nết thần kinh của Triệu Đào thì sớm muộn cũng biến mất khỏi giới giải trí thôi! Kiếp trước mình chẳng nghe danh thằng cha nào tên Triệu Đào cả. Tầm nhìn hẹp hòi thế này còn kém xa mình kiếp trước!

… À mà cũng không hẳn, ít nhất hắn còn có chỗ dựa.

Chỉ không biết ông chú này có phải chú ruột hay không.

Thời Quang ác ý tưởng tượng một chút.

Bốn người hòa hòa khí khí bước ra ngoài. Đạo diễn Tăng và mấy người khác vẫn đứng chờ bên ngoài. Thấy vậy ai nấy đều thở phào, thân mật vỗ vỗ lưng Thời Quang.

“Được rồi, chuyện hôm nay coi như giải quyết xong. Tôi đảm bảo sau này sẽ không xảy ra việc tương tự nữa. Chúng ta biến chuyện lớn thành nhỏ, chuyện nhỏ thành không nhé.”

Nghe như nói với Thời Quang, nhưng thực ra lại là lời đảm bảo với hai vị “chú” kia.

Thời Quang liếc trộm gương mặt tươi cười của Tăng Kiến Tu.

Hiểu rồi. Ai trả tiền thì người đó là ông lớn.

Mọi chuyện được giải quyết êm đẹp, Tăng đạo diễn cùng hai “ông chú” kia ra ngoài một chuyến.

Đêm đó nằm ngủ, Thời Quang nghĩ thầm chuyện tăng đất diễn chắc là bay màu rồi.

Thần tài đã đích thân ra mặt thì còn mong chờ gì nữa?

Thực ra trong đoàn phim, trừ khi là dự án của những đạo diễn hàng đầu trong nước, bằng không một đoàn phim chẳng khác nào xã hội thu nhỏ, mọi quyết định đều là kết quả của sự cân bằng lợi ích giữa các bên.

Cho nên…

Quả nhiên, ngày hôm sau tới trường quay, Tăng Kiến Tu không hề đả động gì đến việc thêm vai, chỉ nói vì Triệu Đào bị thương nên các cảnh đối diễn của hai người sẽ dời lại nửa tháng sau. Nói cách khác, quay xong cảnh hôm nay là cậu được nghỉ.

Chưa kịp để đám vai phụ xung quanh bày ra vẻ mặt hả hê, Thời Quang đã bị dọa cho phát khiếp bởi những giọt nước mắt của Uông Phi.

Chị Uông có vẻ áy náy vô cùng, vừa thấy Thời Quang là khóc nức nở, liên miệng nói lời xin lỗi.

Thời Quang dĩ nhiên là thất vọng, nhưng chưa đến mức đau lòng.

Từ khoảnh khắc thấy Triệu Đào xuất hiện ở cửa phòng hôm qua, cậu đã hiểu Triệu Đào cố chấp với vai diễn này thế nào. Gã ta là diễn viên mang vốn vào đoàn, không nể mặt mũi thì cũng phải nể mặt đồng polime, không dễ mà thay được.

Giờ nhận tin này, Thời Quang hiểu mình đã bị đạo diễn Tăng đem ra làm “súng” để ép Triệu Đào bớt kiêu ngạo.

Tức không?

Dĩ nhiên là tức.

Nhưng có tức thì cậu cũng chỉ là một diễn viên nhỏ, chả lẽ lại đập bàn mắng đạo diễn?

Đó là chuyện cậu kiếp trước có thể làm, còn kiếp này… thôi bỏ đi, chi bằng bán cho người ta một ân tình, biết đâu lại vớt vát được chút lợi lộc.

“Hức…” Uông Phi sụt sịt, dùng khăn giấy lau khóe mắt, gương mặt đầy áy náy nhưng cố tỏ ra mạnh mẽ.

“Chỉ là một vai phản diện thôi mà, có gì to tát đâu. Chị sẽ nghĩ cách cho cậu, không phải cậu muốn đóng Hán Vũ Đế sao? Chị sẽ giúp cậu tìm người, nhất định nhét cậu vào đó cho bằng được. Lần này chị nói được làm được, tuyệt đối không lừa cậu.”

Hán Vũ Đế?

HÁN VŨ ĐẾ?!

Thời Quang suýt tưởng mình nghe nhầm.

Phải đồng ý ngay và luôn chứ lị!!

Đù móa, dùng một vai trong Hán Vũ Đế để đổi lấy mười vai boss phản diện trong phim Thượng Xuyên này cậu cũng đổi!!!

Đây gọi là gì?

Khi Thượng đế đóng một cánh cửa, chắc chắn sẽ mở ra cho bạn một cánh cửa khác?

Trong tích tắc, Thời Quang thấy trời xanh hơn, gió mát hơn, thế giới thật tươi đẹp, bao nhiêu bực dọc trong lòng bay sạch sành sanh.

Uông Phi vẫn lau nước mắt, tội nghiệp nhìn cậu:

“Có được không? Hay là cậu không thích Hán Vũ Đế…”

“Không, em thích! Em thích lắm!”

Thời Quang chộp lấy bàn tay đang cầm khăn giấy của Uông Phi, hơi khom người xuống để nhìn thẳng vào mắt chị, đôi mắt sáng lấp lánh:

“Chị ơi, nhờ chị cả đấy. Em thích Hán Vũ Đế, cực kỳ thích, siêu cấp thích luôn!”

Uông Phi chớp mắt, rồi bật cười trong nước mắt, đưa tay xoa đầu Thời Quang:

“Cậu đúng là thẳng thắn thật, chẳng biết khiêm tốn là gì cả.”

Nói thì nói vậy nhưng ý cười trong mắt Uông Phi càng đậm hơn. Chị vốn thích những người trực diện như thế này, ghét nhất mấy kiểu đùn đẩy giả tạo, muốn thì nói là muốn, được thì được không được thì thôi, cứ vòng vo làm gì cho mệt.

Nói xong những lời đó, Thời Quang cũng hơi thấp thỏm, cậu đúng là nhất thời kích động mà hét lên, không ngờ lại mèo mù vớ cá rán.

Nhìn Uông Phi rõ ràng là đang khẩu thị tâm phi, cậu liền cười bẽn lẽn, gãi gãi sau gáy:

“Nói là vậy, nhưng chị cứ cố gắng là được ạ, dù thế nào em cũng cảm ơn chị Phi trước.”

Uông Phi dường như cũng giải quyết được một chuyện lớn trong lòng, vỗ vỗ vai cậu rồi đẩy cậu ra:

“Chờ tin của chị đi.”

Lôi kéo được lời hứa của Uông Phi như uống thuốc an thần, Thời Quang phớt lờ những ánh mắt khác thường xung quanh, thuận lợi hoàn thành nốt những cảnh quay cuối cùng của mình.

Tối đó, cậu nhận được một phần cát-xê từ đoàn phim, nhiều hơn dự tính kha khá, cộng với tiền bồi thường của chú Triệu Đào, hầu bao của Thời Quang lập tức căng phồng.

Thế là Thời Quang quyết định trích một phần ra đãi khách.

Mấy phó đạo diễn và những “đầu mục” nhỏ trong đoàn thường xuyên đánh mạt chược đều đến cả, chỉ có Tăng Kiến Tu lấy cớ quá mệt nên từ chối. Sau một bữa chén tạc chén thù, số tiền vừa mới cầm chưa nóng tay đã bay mất một nửa, nhưng nhìn đống số điện thoại trong tay, cậu biết tất cả đều xứng đáng.

Thời Quang hiểu rõ, tất cả những điều này có được là nhờ cái tuổi còn trẻ và cái mác sinh viên trên đầu, khiến những con cáo già kia tự mặc định cậu rất đơn thuần, bao gồm cả Uông Phi.

Vì thế, việc lấy được thiện cảm của họ cũng dễ dàng hơn. Cái lợi thế này sẽ biến mất ngay khi cậu tốt nghiệp, nếu giờ không nắm lấy cơ hội, sau này chắc chắn sẽ hối hận.

Sáng sớm hôm sau, Thời Quang rời đi, ra sân bay mua thẳng vé từ thành phố S về thành phố Y.

Đêm qua đắn đo rất lâu, cậu vẫn quyết định… về nhà một chuyến.

 

Hết chương 25.

Bình luận cho Chương 25

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 25
Fonts
Text size
AA
Background

Tinh Trình Công Lược

164 Views 0 Subscribers

Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao

Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...

Chapters

  • Chương 01 Trọng Sinh x Thời Quang
  • Chương 02 Bạn Tốt × Lâu Trạm
  • Chương 03 Thượng Xuyên x Móc Nối
  • Chương 04 Thử Vai × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 05 Hứa Tuấn Tiệp × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 06 Thời Quang × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 07 Tráng sĩ, xin dừng bước
  • Chương 08 Điền Tư Vũ × Thượng Hoằng
  • Chương 09 Góc tối × Ma tính
  • Chương 10 Thượng Hoằng × Thời Quang
  • Chương 11 Lên đồ × Hỗ Phi Bạch.
  • Chương 12 Ma Chủ × Bàn tán sôi nổi
  • Chương 13 Lời mời × Cộng sự
  • Chương 14 Giao tế × Đối diễn
  • Chương 15 Tập luyện × Bạn diễn
  • Chương 16 Biên kịch x Lễ kỷ niệm trường
  • Chương 17 Lễ kỷ niệm trường × Tâm cơ
  • Chương 18 Lời đồn × Nhắm vào
  • Chương 19 Nam thần x Nữ thần
  • Chương 20 Chất vấn × Truyền thông
  • Chương 21 Trêu chọc × Vào đoàn phim
  • Chương 22 Vào đoàn × Triệu Đào
  • Chương 23 Bị chèn ép × Phản kích
  • Chương 24 Bạch Liên Hoa × Tự Hủy
  • Chương 25 Hán Vũ Đế × Tiền Bồi Thường
  • Chương 26 Thành phố B x Lâu Trạm
  • Chương 27 Chiêu đãi × Thiên Hành Ảnh Thị
  • Chương 28 Ký hợp đồng × C cấp
  • Chương 29 Cách đãi khách × Tên thần kinh
  • Chương 30 Nam tiên nhi × Ba của Lâu Trạm
  • Chương 31 Bàn tay sau màn × Tâm Ngân
  • Chương 32 Fan đầu tàu x khai giảng
  • Chương 33 Giải quyết công khai x Tính sổ riêng tư

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiBoylove Bất Tử