Chương 24
Chương 24: Bạch Liên Hoa × Tự Hủy
“Phụt!”
Có người không nhịn được bật cười.
Ngay sau đó, tiếng cười nối tiếp nhau vang lên khắp nơi.
“Phụt—”
“Ha ha… ưm!”
“Ha ha ha ha ha!”
Mặt Triệu Đào lập tức đỏ bừng.
Gã nhìn quanh một vòng, theo hướng tiếng cười mà tìm kiếm, rồi phát hiện người cười dữ dội nhất lại chính là Uông Phi.
Tăng Kiến Tu đang đầy bụng lửa giận, nhưng cũng không tiện trút lên cô em vợ của nhà sản xuất này, đành chỉ có thể quay sang trừng mắt nhìn Triệu Đào thêm một cái thật hung hăng.
Triệu Đào nhìn đám người vây quanh xem náo nhiệt, trong lòng thật sự muốn khóc không ra nước mắt. Theo cách gã hiểu kịch bản, Y Thiên Họa là một con chó điên thấy ai cũng cắn mà?
Thời Quang nhìn cái bản mặt xám xịt của Triệu Đào, cơ mặt không thèm nhúc nhích.
Là một đóa Bạch liên hoa tiêu chuẩn, dĩ nhiên cậu không ngu gì mà lao lên giải thích này nọ. Cái kiểu cuống quýt thể hiện mình giữa đám đông chỉ dành cho mấy tên phản diện hạng hai dưới ngòi bút của các tác giả nghiệp dư mà thôi, quá thiếu chiều sâu!
Kẻ kia đã thích tự tìm đường chết, cậu chỉ việc thuận nước đẩy thuyền, diễn thêm vai người bị hại vô tội là đủ để dư luận đứng về phía mình. Tuy trong phim cậu phải quỳ vài cái, nhưng ngoài đời Triệu Đào lại bị đạo diễn mắng cho như chó.
Đây không đơn thuần là chuyện có được quay tiếp hay không, mà ít nhất sau bộ phim này, gã muốn bén mảng vào đoàn của Tăng Kiến Tu lần nữa là chuyện khó hơn lên trời.
Hèn gì kiếp trước cậu chẳng có chút ấn tượng nào về cái tên Triệu Đào này. Cách hành xử nông cạn như thế, người ta càng ghét cái gì thì gã càng đâm đầu vào cái đó, đây không phải là tự đào hố chôn mình thì là gì?
Tăng Kiến Tu cũng thật sự phát hỏa rồi. Vốn dĩ ông đã có lòng tốt nhắc nhở Triệu Đào biết đường mà dừng, ai dè cái não thằng này có vấn đề, đã không biết điều lại còn được nước làm tới, dám múa rìu qua mắt thợ ngay dưới mũi ông. Nó coi ông chết rồi chắc!
Tăng đạo diễn thở hổn hển hai cái, phất tay:
“Thôi, tạm dừng ở đây. Mọi người đi ăn cơm đi. Triệu Đào, cậu ở lại xem lại kịch bản.”
Triệu Đào lí nhí gật đầu, cơm cũng chẳng buồn ăn, cầm kịch bản lủi thủi ra góc tường ngồi.
Khác hẳn với Triệu Đào, Thời Quang vừa xuống sân khấu đã được Uông Phi và Tiểu Ngư vây quanh.
Uông Phi đưa cơm hộp cho cậu, Tiểu Ngư thì vừa vuốt lại tóc vừa đưa khăn ướt cho cậu lau môi.
Thời Quang vừa mới đào hố hại người nên giờ không dám làm gì quá nổi bật, vội vàng cảm ơn rồi tìm một góc ngồi cúi đầu ăn cơm.
Thế nhưng cậu không biết rằng cái bộ dạng này lại càng kích thích tính mẫu tử của phụ nữ đến nhường nào.
Một chàng trai trẻ vừa bị bắt nạt, lẳng lặng cầm hộp cơm ngồi trong góc tối khuất ánh đèn. Cái lớp hóa trang nhếch nhác, đầu tóc rối bù lúc này lại phát huy tác dụng triệt để, cái vẻ đáng thương, thất thần ấy đâm trúng vào chỗ mềm yếu nhất trong tim Uông Phi và Tiểu Ngư, khiến hai cô nàng chỉ muốn ôm cậu vào lòng mà an ủi một phen.
Thời Quang còn chưa kịp ăn quá ba miếng, hai người phụ nữ mà cậu cố ý tránh né đã ngồi xuống hai bên trái phải.
Tiểu Ngư cúi người xoa đầu gối cậu, hỏi khẽ:
“Không sao chứ?”
Thời Quang nỗ lực nuốt miếng cơm trong miệng, cười lắc đầu.
Uông Phi vỗ nhẹ lưng cậu, nhíu mày nhìn về phía Triệu Đào:
“Người ta nói showbiz lắm thị phi, chị vốn còn thấy hơi quá, ai ngờ lại có loại chuyện này thật. Đều là người đi làm kiếm miếng cơm cả, có thâm thù đại hận gì đâu mà phải làm đến mức ấy cơ chứ.”
Tiểu Ngư bồi thêm một câu:
“Chẳng cần thâm thù gì. Có người trời sinh thần kinh có vấn đề, kỹ năng tự tìm đường chết max level, hết cứu.”
Thời Quang chỉ cười, không biết nên tiếp lời thế nào.
Hai người phụ nữ cứ thế ríu rít buôn chuyện, dù là chuyện về cậu nhưng cậu cũng không thể hăng hái nhảy vào buôn cùng được.
Cái danh “bạn thân hội chị em” gì đó, cậu thật sự không mặn mà lắm.
Hai cô nàng luyên thuyên một hồi, chủ đề không biết từ lúc nào đã lái sang chuyện thâm cung nội chiến ở cơ quan của chồng chị gái đồng nghiệp của Tiểu Ngư. Hai người nói đến mức mặt mày hớn hở, vô cùng hào hứng.
Thời Quang vừa ăn cơm vừa lót dạ bằng đống dưa leo béo bở này, trong lòng thầm toan tính.
Thật ra cậu cũng không phải kiểu người thù dai. Ai chọc cậu, cậu thường sẽ trả đũa trực tiếp, chuyện “nhẫn nhục chịu đựng, quân tử báo thù mười năm chưa muộn” cậu thật sự không có kiên nhẫn. Nhưng nếu việc trả thù có liên quan đến sự nghiệp diễn xuất của mình, cậu nghĩ mình vẫn nên cẩn trọng hơn.
Đang ngẩn ngơ, chủ đề của hai nàng lại chuyển sang Weibo.
Thời Quang đặt hộp cơm xuống, vừa lau miệng vừa cảm thán đúng là “hai người đàn bà thành một cái chợ”, rồi thấy Tiểu Ngư lôi điện thoại ra đưa cho Uông Phi.
Uông Phi nhìn một cái liền “Oa” lên một tiếng, chộp lấy cằm Thời Quang soi mói.
“?” Thời Quang mờ mịt.
Uông Phi nhìn một lúc, cười híp mắt:
“Quả nhiên là ăn mày đẹp trai nhất.”
“Gì cơ ạ?” Thời Quang nhìn xuống chiếc điện thoại trong tay cô.
“Chưa xem Weibo à? Tiểu Ngư đăng ảnh cậu lên rồi.”
Quả thật Thời Quang còn chưa kịp xem.
Cậu nhận điện thoại, mở ra nhìn thử.
Không biết Tiểu Ngư chụp kiểu gì mà góc rất đẹp. Lớp hóa trang bẩn thỉu không giấu nổi đường nét góc cạnh trên gương mặt cậu, sống mũi cao thẳng tắp cực kỳ nổi bật, ánh mắt thâm trầm, trong vẻ sa sút lại mang theo chút trầm ổn sau khi lắng đọng.
Chỉ nhìn thoáng qua, Thời Quang đã mê mẩn bức ảnh này.
Dù quá đẹp trai nên không thể đi theo con đường “nam tử hán đại trượng phu”, nhưng không có nghĩa là cậu không thích vẻ manly của mình!
“Bình luận hơn một trăm rồi!”
Tiểu Ngư thò đầu nhìn vào màn hình, ngạc nhiên nói.
“Chị từng đăng rất nhiều ảnh, trừ mấy minh tinh đang hot, đây là lần đầu thấy một tân binh được quan tâm thế này đấy.”
Uông Phi nhướng mày, cầm điện thoại áp sát mặt Thời Quang so sánh một vòng rồi thở dài:
“Đúng là cái thế giới nhìn mặt mà sống.”
Được khen thẳng mặt thế này thật quá xấu hổ!
Thời Quang cười ngượng, tự tìm cho mình một bậc thang: “Em không ngờ lên hình lại hiệu quả thế này, đúng là không tệ thật.”
“Đương nhiên.” Tiểu Ngư nhướng mày.
“Thật ra chị chưa dám dốc hết sức hóa trang đâu. Nhưng cái gã Y Thiên Họa kia đứng cạnh em bị dìm quá. Nhìn riêng thì cũng không đến nỗi nào, sao mà lên hình trông hãm thế không biết.”
“Không ăn hình cũng chẳng sao, dù sao cũng là phản diện.”
“Nhưng làm phản diện mới phải nổi bật chứ.”
“Em thấy cũng ổn mà, khí trường anh ấy mạnh lắm, em còn bị anh ấy áp chế đấy thôi.”
“Do kịch bản cần thế thôi nhá!”
Tiểu Ngư trợn mắt, nhớ lại cảnh lúc nãy.
“Những gì chị thấy không phải thế đâu. Nhìn kiểu gì cũng thấy em đang bị ép phải nhẫn nhục chịu đựng. Chị bây giờ chỉ mong có ngày em lật ngược tình thế, để Y Thiên Họa quỳ một gối trước mặt em…”
“Khụ.” Thời Quang ho nhẹ, cười cười rồi không nói thêm.
Uông Phi hiếm khi yên lặng nãy giờ, nghe thấy Thời Quang ho thì nhướng mày một cái, rồi lại mỉm cười.
***
Những cảnh quay tiếp theo diễn ra thuận lợi hơn nhiều.
Triệu Đào sau khi bình tĩnh lại cuối cùng cũng biết tiết chế cái biểu cảm vặn vẹo của mình, thêm được vài phần do dự và không nỡ, trông cuối cùng cũng bớt giống thằng thần kinh hơn.
Sau khi hoàn thành, Tăng Kiến Tu vẫn không quên tặng cho Triệu Đào một cái lườm cháy mặt như lời cảnh cáo.
Thời Quang quay xong cảnh hôm nay, tẩy trang rồi định chuồn sớm. Nào ngờ vừa bước ra khỏi phim trường không xa, một bóng đen đã lao tới tông thẳng vào người cậu ngã nhào xuống đất.
Cậu lồm cồm bò dậy nhìn, hóa ra là Triệu Đào.
Triệu Đào mặt mày hầm hầm, chỉ tay tận mũi cậu mà mắng:
“Đm mày cố ý đúng không!”
Thời Quang định mắng lại là “đồ thần kinh”, nhưng chợt thấy có người đang rẽ góc đi tới hướng từ phim trường ra. Đầu óc nhảy số cực nhanh, cậu đột nhiên nở một nụ cười:
“Anh nói gì thế, em không hiểu.”
Nụ cười rạng rỡ đầy khiêu khích ấy lập tức như mồi lửa châm ngòi cho đống thuốc súng trong lòng Triệu Đào.
Gã xông tới định tặng cho Thời Quang một cước, mồm vẫn không ngừng chửi bới:
“Mày không hiểu? Mày cái đéo gì mà chả hiểu! Mày chính là cố ý, mày…”
Thời Quang tuy muốn đóng vai Bạch liên hoa nhưng tuyệt đối không có ý định để mình bị ăn đòn thật.
Thấy Triệu Đào phát điên, cậu làm sao mà không đề phòng?
Ngay khoảnh khắc cái chân của gã vung tới, cậu lập tức lao vào… ôm chặt lấy cái chân đó!
Vâng, chính là ôm đấy!
Tuyệt chiêu của Thời Quang – kẻ có chỉ số võ lực vỏn vẹn 5 điểm – chính là: ôm!
Một chân bị Thời Quang khóa chặt như gấu Koala, Triệu Đào còn chưa kịp hất cậu ra thì phía sau đã vang lên tiếng mắng mỏ sắc lẹm:
“Triệu Đào! Buông cậu ấy ra ngay! Buông ra!”
Triệu Đào quay đầu nhìn lại, hóa ra là Uông Phi — người vừa đi theo Thời Quang ra ngoài.
Uông Phi tức đến nổ mắt, xắn tay áo định xông lên đánh nhau, nhưng chưa kịp bước tới hai bước thì hai người kia đã nhanh chóng tách ra.
Thời Quang bật dậy như lò xo, xua tay cười hiền lành:
“Không sao, không sao đâu chị Uông, anh Triệu đang đùa với em chút thôi mà.”
“Đùa cái quái gì! Bà đây mắt chưa có mù nhé! Chậm thêm chút nữa là cú đá đó bay thẳng vào mặt rồi!”
Thời Quang bỏ mặc Triệu Đào đang đứng ngây ra như phỗng, vội vàng tiến tới ngăn Uông Phi lại, mặt mày hớn hở:
“Chị ơi, em thật sự không sao. Chị nhìn đi, da cũng chẳng trầy chút nào, thật sự chỉ là đùa thôi.”
Uông Phi hầm hầm lườm Triệu Đào một cái cháy mặt, rồi bực bội kéo tay Thời Quang xoay một vòng để kiểm tra.
Thấy bụi đất dính trên ống quần cậu, cô còn cúi xuống phủi phủi, làm Thời Quang được chiều quá hóa ngại, mặt đỏ bừng cả lên.
Cuối cùng xác nhận cậu thật sự không bị thương, Uông Phi mới chịu bớt hỏa, nhưng trước khi kéo Thời Quang đi vẫn không quên tặng cho Triệu Đào thêm một cái lườm sắc lẹm.
Lúc này, Triệu Đào vẫn chưa rõ lai lịch của Uông Phi trong đoàn, thấy chị ta chỉ như một nhân viên hậu cần nhỏ nhoi không quyền không thế nên cũng chẳng để tâm.
Gã còn đưa tay lên cổ làm động tác cứa cổ đe dọa với Thời Quang, ra vẻ chuyện này chưa xong đâu.
Thời Quang thấy thế chỉ nhướng mày, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh.
Không tìm đường chết thì sẽ không chết.
Chỉ vì bị cắt bớt vài cảnh quay mà đã làm loạn lên như thế.
Thời Quang vốn đã định bỏ qua không thèm chấp, ai ngờ cái thằng này lại dám ra dấu đe dọa trước mặt người khác.
Bộ nó tưởng đạo diễn là kẻ ngốc chắc? Nói cách khác, nếu hôm nay kẻ bị bắt nạt là một tân binh khác, đạo diễn có lẽ sẽ nhắm mắt làm ngơ vì nể mặt vốn đầu tư của hắn.
Nhưng gã không chịu dùng não mà nghĩ xem: một khi đạo diễn dám cắt vai của gã để đắp thêm cho người khác, thì dù người kia không có chống lưng thì cũng là “con cưng” trong mắt đạo diễn rồi, có phải loại muốn bắt nạt là bắt nạt được đâu?
Và điều vô lý nhất chính là gã lại còn định dùng đến vũ lực!
Loại người này Thời Quang gặp không thiếu. Kiếp trước để tranh vai diễn, cậu đã chịu bao nhiêu uất ức.
Đám Bạch liên hoa trong giới nhiều vô kể, đôi khi mình chỉ đi ngang qua thôi cũng bị tụi nó ăn vạ. Cái màn ngã ra đất của tụi nó phải gọi là nghệ thuật, ngã đến mức lộn tùng phèo, làm cậu đứng xem mà ngẩn cả người, thầm nghĩ đấy mới gọi là đỉnh cao diễn xuất!
Còn bản thân cậu hôm nay mới dùng đến một hai phần công lực đã cảm thấy xấu hổ lắm rồi.
Ví dụ như chuyện vừa rồi, nếu là một bạch liên hoa chuyên nghiệp thì có khi giờ này xe cấp cứu đã hú còi inh ỏi, còn Triệu Đào thì đang mài đũng quần ở đồn cảnh sát rồi.
Nhưng Thời Quang thật sự không làm nổi. Không nói đến việc cậu vốn chẳng bị đánh trúng, dù thật sự bị thương, cậu cũng chỉ nhịn cho qua. Đàn ông con trai, trầy chút da mà làm ầm lên sống chết thì còn ra thể thống gì?
Dĩ nhiên, Bạch liên hoa cũng có dăm bảy loại. Loại yếu đào tơ đụng nhẹ là ngã, loại nhẫn nhục chịu đựng cốt cách thanh cao.
Thời Quang tự xem xét bản thân và quyết định: mình sẽ làm một đóa Bạch liên hoa thanh cao!
Uông Phi kéo cậu đi được một đoạn mới dừng lại hỏi:
“Thật sự không sao chứ?”
“Dạ không ạ.” Thời Quang cười hiền.
“Đúng là…”
Uông Phi liếc cậu một cái.
“Có phải đàn ông không thế? Tính tình tốt thì tốt thật nhưng đừng có nhu nhược quá! Cái giới giải trí này là nơi cá lớn nuốt cá bé, cậu mềm yếu là người ta trèo lên đầu lên cổ ngay. Trông to xác thế kia mà sao vô dụng thế hả! Nghe chị nói đây, đừng có sợ chuyện bé xé ra to, nó mà còn kiếm chuyện nữa thì cứ đấm bỏ mẹ nó đi, chị chống lưng cho!”
Lời Uông Phi nói tuy hơi thô nhưng cái tâm là thật, Thời Quang cười chân thành:
“Em biết rồi, cảm ơn chị.”
Uông Phi lảm nhảm thêm một lúc rồi mới vào vấn đề chính:
“Đạo diễn Tăng thấy biểu hiện hôm nay của cậu rất tốt nên quyết định từ mai sẽ quay tập trung, cố gắng trong ba ngày xong hết các cảnh của cậu, cậu thấy sao?”
Thời Quang gật đầu ngay tắp lự:
“Dạ dĩ nhiên là được ạ.”
Uông Phi hài lòng:
“Thế thì tốt, quay một mạch cho xong cũng tốt, đỡ phải gặp mấy kẻ thần kinh, vừa bực mình vừa đau mắt, mệt.”
Thời Quang nghe Uông Phi độc mồm độc miệng mà phì cười.
Uông Phi lập tức nhảy lên vỗ một cái vào sau đầu cậu, nữ hán tử vung tay:
“Về đi, ngủ một giấc cho ngon. Đừng có đi đánh mạt chược đấy, mai diễn cho tốt!”
“Rõ!” Thời Quang cười hì hì, giơ tay chào kiểu quân đội chẳng ra quân đội.
Về tới phòng, trong phòng không có ai.
Liễu Qua có lịch quay buổi chiều nên Thời Quang ngoan ngoãn nằm khểnh trong phòng.
Đang ngủ mơ màng, cậu chợt nghĩ: hóa ra vai của mình chỉ gói gọn trong ba ngày thôi sao? Nghe nói cả bộ phim quay mất gần ba tháng, vậy mà cảnh của cậu ít đến thảm thương. Đây còn là kịch bản đã được sửa rồi đấy, nếu là bản gốc thì…
Thời Quang gần như có thể tưởng tượng ra mình bị nhấn chìm tàn nhẫn giữa biển người trên màn ảnh như thế nào.
Nếu chỉ có ba ngày quay, chứng tỏ vai diễn của cậu cực kỳ mờ nhạt. Muốn nổi tiếng, cậu bắt buộc phải tìm đoàn phim mới.
Thời Quang trùm chăn kín mít, vắt óc nhớ lại xem thời gian tới có bộ phim nào sẽ hot không, nhưng nghĩ mãi mà chẳng có câu trả lời chính xác.
Cho đến khi Liễu Qua quay xong trở về, đầu óc cậu vẫn là một mớ hỗn độn. Xem ra chỉ còn cách đợi thông báo của các đoàn phim rồi mới chọn đại được.
Ngày hôm sau tới trường quay, Thời Quang mới nhận ra cái gọi là “quay tập trung ba ngày” thực chất không chỉ có mình cậu. Với yêu cầu phim truyền hình kiểu “tàm tạm là qua”, mười trang kịch bản của cậu nếu không phải thay đổi đạo cụ và không bị hỏng (NG) thì chỉ mất nửa tiếng là xong.
Nói cách khác, khoảng một tuần tới đều là khoảng thời gian vui vẻ của dàn diễn viên phụ.
Thời Quang không rõ Triệu Đào lại đi rêu rao cái gì, mà thái độ của hội vai phụ đối với cậu đều không tốt lắm. Tuy nhiên cũng chẳng ai muốn làm chim đầu đàn, đa số đều chọn cách lạnh lùng, ngầm cô lập cậu.
Uông Phi dường như đã đoán trước tình huống này..
Cô thường xuyên ở bên cạnh cậu, sau thấy cứ như vậy khá phiền liền kéo cậu đến ngồi gần khu vực của tổng đạo diễn. Cô vừa bàn bạc với Tăng Kiến Tu về việc quay phim, vừa thỉnh thoảng quay sang trò chuyện với Thời Quang vài câu.
Triệu Đào hiển nhiên đã ý thức được sự bốc đồng của mình trong ngày đầu tiên, từ đó trở nên trầm lặng hẳn. Khi đối diễn với Thời Quang, gã bắt đầu nhập tâm hơn.
Thời Quang muốn lập công trước mặt Tăng Kiến Tu nên nỗ lực gấp mười hai lần, kết quả là mỗi khi tới cảnh của cậu đều gần như một lần là qua, trơn tru đến mức khó tin.
Tiến độ quay phim thuận lợi khiến nụ cười trên mặt Tăng Kiến Tu cũng rạng rỡ hẳn lên. Sau một cảnh quay khác, Tăng đạo diễn thậm chí còn đứng dậy vỗ vai Thời Quang, khen ngợi một câu:
“Diễn tốt lắm, không hổ là sinh viên trường chính quy. Nghe Tiểu Phi nói lễ kỷ niệm của trường năm nay cậu biểu diễn tiết mục được hạng nhất toàn khóa, hôm nào tôi phải tìm video xem thử.”
Thời Quang lập tức thuận nước đẩy thuyền:
“Trong điện thoại cháu có video, nếu đạo diễn muốn xem, cháu gửi luôn cũng được… chỉ là chất lượng không tốt lắm.”
Tăng Kiến Tu trực tiếp cầm lấy điện thoại của Thời Quang xem luôn.
Chưa đầy hai phút sau ông đã bật cười, chỉ tay vào mũi Thời Quang, nhất thời không biết nói gì, cuối cùng chốt lại một câu tổng kết:
“Quỷ linh tinh quái!”
Thời Quang gãi mũi cười hì hì.
Lúc này nhiều người xung quanh cũng tò mò kéo lại xem. Vừa khi Tăng Kiến Tu xem xong, điện thoại lập tức bị người khác giành lấy. Đợi đến lúc Thời Quang hoàn hồn, cậu đã chẳng biết điện thoại mình đang nằm trong tay ai nữa.
Tăng Kiến Tu vẫn còn dư vị, hiển nhiên cảm thấy tạo hình giả gái của Thời Quang khá là thú vị, ông vỗ đùi cười nói:
“Cậu cũng có thiên phú diễn kịch sân khấu đấy chứ, có hứng thú vào đoàn nghệ thuật nào không? Dù sao cũng học diễn xuất, cứ chăm chăm đóng phim truyền hình thì khó mà tiến xa.”
Đoàn nghệ thuật!?
Thời Quang ngẩn ra một chút.
Trong kế hoạch cuộc đời mình, cậu thật sự chưa bao giờ tính đến chuyện này.
Theo cậu biết, nước trong đoàn nghệ thuật cũng sâu lắm, chỗ nhỏ thì cậu không muốn đi, chỗ lớn thì chưa chắc người ta đã thèm nhìn tới cậu. Một đoàn nghệ thuật tử tế có đến bốn, năm trăm diễn viên, tranh được một vai có thoại đã khó, đừng nói tới vai chính.
Chi bằng cứ tự mình lăn lộn ngoài đoàn phim cho nó sướng cái thân.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, như ý tứ sâu xa trong lời của Tăng Kiến Tu: vào đoàn nghệ thuật cũng xem như đi học nâng cao, là nơi tuyệt đối có thể nâng tầm đẳng cấp. Sau này đi thử vai, chỉ cần nộp sơ yếu lý lịch lên, trên đó đập vào mắt mấy chữ to đùng: “Diễn viên chính của đoàn nghệ thuật XX”, thì khí thế lập tức khác hẳn.
Hì hì, diễn viên chính…
Thời Quang tự thấy mình đang ảo tưởng sức mạnh, liền thầm vả vào mặt mình một cái.
Không có quan hệ, không có thâm niên thì dựa vào đâu mà làm quân át chủ bài? Đoàn nghệ thuật đâu có dễ ăn!
Tuy trong lòng nghĩ vậy nhưng Thời Quang dĩ nhiên không thể hiện ra, ngược lại còn mở to đôi mắt sáng quắc nhìn Tăng Kiến Tu:
“Đạo diễn Tăng có cửa ạ?”
Thời Quang chỉ hỏi thế thôi, ai ngờ Tăng Kiến Tu gật đầu thật:
“Ừ. Trong đoàn nghệ thuật tỉnh Y có một người bạn cũ của tôi đang chuẩn bị dựng một vở kịch nói, nhờ tôi để ý xem có ai phù hợp không. Tôi thấy cậu khá ổn, không ngại thì thử xem.”
Đấy, đây chính là cái lợi của việc làm thân với lãnh đạo!
Chỉ nhờ một phút hứng chí của sếp mà trong tay Thời Quang đã có thêm một con đường mới.
Cậu nhận lấy số điện thoại của người bạn cũ kia, trong lòng còn đang đấu tranh xem có nên gọi hay không thì đã bị Uông Phi kéo kéo tay áo.
Uông Phi lúc này mới sực nhớ ra:
“Đúng rồi, bên cậu quay xong là rảnh rồi nhỉ? Tiếp theo cậu định làm gì?”
“Em còn một năm nữa mới tốt nghiệp, nếu có đoàn phim tốt thì sẽ cố gắng thử vai.”
“Chị biết một bộ khá hay đang chuẩn bị quay.” Uông Phi nói, thấy Tăng Kiến Tu cũng nhìn sang liền cười tiếp, “Phim của đạo diễn Khổng đấy, bộ phim lịch sử đại chế tác — Hán Vũ Đế.”
Thời Quang chết lặng tại chỗ.
Tăng Kiến Tu vỗ tay một cái, vẻ mặt bừng tỉnh:
“Tôi có nghe nói! Phim hay đấy. Nghe bảo đã xác định Đạo Cường đóng chính, còn có sự tham gia của Đan Vu Nhĩ Đồng và Vô Thiên Quế. Hình như rất nhiều tên tuổi lớn được mời, chuẩn bị trước sau gần một năm rồi, đúng là đại chế tác.”
Nhắc đến Đạo Cường, đó là vị Ảnh đế gạo cội cực kỳ nổi tiếng trong nước.
Còn Đan Vu Nhĩ Đồng và Vô Thiên Quế cũng thuộc hàng đại hoa đán cấp Ảnh hậu. Những bậc tiền bối này diễn vai nào là sống dậy vai đó.
Việc đoàn phim Hán Vũ Đế có thể quy tụ được những tên tuổi này đã đủ chứng minh tầm vóc của dự án cũng như chất lượng kịch bản.
Nhưng Thời Quang sững sờ… không phải vì những điều đó.
Cậu chợt nhớ đến hai người.
Một thằng đần mà cậu không muốn nhắc tới, người còn lại chính là Lâu Trạm.
Hán Vũ Đế chính là tác phẩm đầu tay của Lâu Trạm.
Trong bộ sử kịch này, hắn vào vai hoàng đế thời niên thiếu. Tuy chỉ xuất hiện trong 7-8 tập đầu nhưng nhờ bộ phim đại bạo mà ngay lập tức mở ra con đường sự nghiệp thênh thang.
Năm đó Thời Quang cũng cực kỳ thích bộ phim này. Nội dung sâu sắc, tình tiết hấp dẫn, lại mang đậm khí thế bá nghiệp đang rất thịnh hành.
Hán Vũ Đế Lưu Triệt trị vì năm mươi bốn năm, với khí phách chưa từng có mở rộng thế lực đến tận Á Châu, thu phục man di, mở ra con đường tơ lụa, khiến lãnh thổ Đại Hán mở rộng gấp bội và đẩy đế quốc Hán lên đỉnh cao hưng thịnh. Một thời đại như vậy, một đế vương như vậy, đối với đàn ông có sức hấp dẫn khó mà diễn tả.
Bộ phim này, Thời Quang đã xem đi xem lại đến 4 lần.
4 lần đấy!
Cậu chưa từng nghĩ có một ngày mình lại nhận được tin tức này, thậm chí có khả năng tham gia diễn xuất…
Đúng thế!
Ngay khoảnh khắc này, Thời Quang đã quyết định: bằng mọi giá cũng phải giành được một vai trong bộ sử kịch này.
Nói như vậy thì… Lâu Quy Mao, kẻ có thể giành được vai hoàng đế thiếu niên, quả nhiên vẫn là mục tiêu công lược quan trọng nhất.
Nhưng trước đó…
Thời Quang lén siết chặt lòng bàn tay, cố nén sự kích động.
Cậu mở to đôi mắt ướt át nhìn Uông Phi và Tăng Kiến Tu. Cái sự kỳ vọng rành rành trong đáy mắt khiến hai người nhìn nhau, cuối cùng Uông Phi không nhịn được mà lên tiếng:
“Đạo diễn Tăng có quen đạo diễn Khổng không? Có thể hẹn ông ấy ra ăn bữa cơm không?”
Câu này của Uông Phi hơi quá đà.
Nếu hỏi riêng tư thì không sao, nhưng hỏi trước mặt Thời Quang thế này thì có hơi thiếu tế nhị. Lỡ Tăng Kiến Tu không thân với Khổng Đức Diên thì mặt mũi để đâu? Hơn nữa, một đạo diễn lớn lại đi kéo quan hệ cho một diễn viên nhỏ, e là không đáng.
May là Tăng Kiến Tu vẫn có chút tiếng nói trước mặt Khổng Đức Diên, ông gật đầu:
“Tôi có thể hỏi giúp cậu về tình hình thử vai, nhưng đạo diễn Khổng là người… nói sao nhỉ, hơi cổ hủ. Đến lúc đó vẫn phải xem bản lĩnh của cậu thôi.”
Lời của Tăng Kiến Tu nói rất khéo, vừa giúp vừa rào trước để giữ thể diện. Nhưng có được tin tức thử vai đã đủ làm Thời Quang sướng phát điên rồi.
Cậu lập tức ngồi thẳng lưng, gật đầu cái rụp, đôi mắt sáng rực vẻ hăm hở muốn thử sức ngay lập tức.
Hết chương 24.
Bình luận cho Chương 24
Bình Luận
Chương 24
Fonts
Text size
Background
Tinh Trình Công Lược
Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao
Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...