Boylove Bất Tử
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Đăng Nhập Đăng Ký
Trước
Sau
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
bìa

Tinh Trình Công Lược

Chương 23

  1. Home
  2. Tinh Trình Công Lược
  3. Chương 23 - Bị chèn ép × Phản kích
Trước
Sau

Chương 23: Bị chèn ép × Phản kích

Ma tu Phạm Viêm năm nay mới ngoài ba mươi, vốn là nhân vật có tiếng tăm trong giới tu tiên. Ai cũng biết gã si mê Nhược Thủy tiên tử – Nhạc Quán Thiên của Vân Thiên Trì, từng lớn tiếng tuyên bố đời này nếu không cưới được nàng thì thề không lấy ai khác.

Nào ngờ Nhạc Quán Thiên lại đem lòng yêu đại đệ tử của Thượng Xuyên là Du Tử Kỳ, thậm chí trong một trận giao đấu còn ra tay đả thương Phạm Viêm.

Nhục nhã lẫn phẫn uất dồn nén khiến Phạm Viêm lẻn lên Thượng Xuyên, định giết kẻ cướp người trong mộng, nhưng âm sai dương lạc lại bắt đi hai người khác:Y Thiên Họa và Hỗ Phi Bạch.

Phạm Viêm tu vi thâm hậu, công pháp tu luyện lại quỷ dị khó lường, nếu không chạm trán Du Tử Kỳ thì trong toàn bộ giới tu tiên cũng hiếm có đối thủ.

Thế nhưng gã lại cố tình gặp phải Du Tử Kỳ, không chỉ bị đánh trọng thương phủ tạng mà còn gan lớn đến mức xông vào Thượng Xuyên, phóng hỏa thiêu rụi Tàng Thư Các, khiến truyền thừa nghìn năm của môn phái hóa thành tro bụi.

Nhìn ngọn lửa dữ dội bốc lên từ Thượng Xuyên, tâm trạng Phạm Viêm vô cùng khoái trá. Chính trong khoảnh khắc tâm niệm chợt động ấy, gã không giết tên dẫn đường Hỗ Phi Bạch, mà bắt luôn cả Y Thiên Họa – kẻ vô tình đâm sầm vào gã – đem xuống núi, dọc đường hành hạ không ngừng.

Cuối cùng bọn họ tới một ngọn núi hoang. Đang lúc đắc ý, Phạm Viêm chợt nhíu mày, sắc mặt phủ lên một tầng mây đen. Thấy ngôi miếu hoang phía trước, gã thô bạo lôi xềnh xệch Y Thiên Họa và Hỗ Phi Bạch vào trong…

“Cắt!”

Tăng Kiến Tu gõ bảng. “Cảnh này quay lại. Y Thiên Họa, biểu cảm đau đớn hơn chút.”

“Các bộ phận chuẩn bị, ba… hai… một… Action!”

Thời Quang bị diễn viên thủ vai Phạm Viêm ném thẳng xuống đất, cát bụi bay mù mịt bám đầy đầu tóc, chui cả vào mắt mũi. Cậu đau đớn nhổ nắm đất cát trong miệng ra, đôi mắt đỏ hoe vì kích ứng.

Ở cảnh này, vì bị Phạm Viêm hành hạ suốt dọc đường nên Hỗ Phi Bạch cực kỳ kinh sợ, thế nên dù ngã sấp xuống đất, phản ứng đầu tiên vẫn là bật dậy một cách thần kinh, vội vàng lăn sang bên cạnh để tránh chắn đường hắn, kẻo lại bị đá thêm một cú.

“Cắt!”

Tăng Kiến Tu nhíu mày:

“Y Thiên Họa, động tác và biểu cảm mở rộng ra chút đi, đừng có đờ ra như khúc gỗ thế! Nhìn xem Thời Quang diễn thế nào kìa!”

Triệu Đào lồm cồm bò dậy, mặt không cảm xúc nhìn Thời Quang.

Thời Quang chỉ mỉm cười gật đầu đáp lễ, không quá phô trương cũng chẳng hề rụt rè. Biểu cảm của cậu bình thản, thậm chí có phần nội liễm.

Ánh mắt Triệu Đào tối sầm lại, hắn quay sang nhìn đạo diễn Tăng, dù gật đầu nhận lỗi nhưng đáy mắt vẫn vương lại vẻ u uất đầy hậm hực.

Đạo diễn Tăng bận trăm công nghìn việc, chẳng rảnh hơi đâu mà quan tâm đến cảm xúc của mấy đứa đóng vai phụ. Sau khi trao đổi vài câu với phó đạo diễn, ông vẫy vẫy tờ kịch bản:

“Nào, các bộ phận chuẩn bị, Action!”

Hỗ Phi Bạch ngã mạnh xuống đất, cơn đau thấu xương khiến cậu suýt vọt miệng kêu lên, nhưng ngay lập tức lại như sực nhớ ra điều gì mà đưa tay bóp chặt họng. Cậu nỗ lực phớt lờ cơn đau, bò sang một bên, sợ hãi nhìn Phạm Viêm đang hùng hổ tiến bước.

Trong đôi mắt đen lánh kia, nhìn qua thì có vẻ bất ổn, lo sợ, nhưng thực tế sâu bên trong lại đè nén nhiều thứ hơn thế: là không cam lòng, là phẫn nộ. Những đốm lửa nhỏ đó khiến cậu dù trong nghịch cảnh vẫn toát ra sức sống mãnh liệt. Hạt giống bị tảng đá đè nặng sẽ không chết yểu, sớm muộn gì cũng có ngày, dù có phải vặn vẹo thân mình, nó cũng sẽ phá đá mà vươn lên.

“Cắt!”

Sắc mặt Tăng Kiến Tu trầm hẳn xuống:

“Thời Quang ra nghỉ một lát đi. Y Thiên Họa, cảnh này quay riêng mình Y Thiên Họa.”

Mặt Triệu Đào đen như đít nồi.

Tăng đạo diễn như không nhìn thấy, thản nhiên nói tiếp:

“Thế này đi, Y Thiên Họa, cậu lại đây xem lại khung hình của Thời Quang, tìm chút cảm giác đi.”

Thời Quang nhướng mày, cũng tò mò không biết mình trong ống kính của Tăng Kiến Tu trông sẽ ra sao, thế là cậu cũng tò tò đi theo xem ké.

Trên màn hình nhỏ, hiện thực và tưởng tượng dường như bị tách thành hai thế giới.

Trong khung cảnh cổ kính kia, hai người cùng bị ném xuống đất nhưng khác biệt lại rõ rệt đến mức không thể nhầm lẫn.

Một kẻ thoi thóp như con chó ghẻ, còn người kia lại tràn đầy sinh khí; dù đầu tóc bù xù, bộ dạng chật vật, vẫn không làm ô danh môn phái Thượng Xuyên đứng đầu chính đạo. Cậu ta như một thanh trường kiếm không thể bị bẻ gãy, dù bên ngoài dính đầy bùn đất, nhưng cốt cách bên trong vẫn sắc bén, cứng cỏi, hiên ngang.

Chênh lệch rõ rệt như thế, hèn gì Tăng Kiến Tu cứ kêu “Cắt” liên tục.

“Hiểu chưa?” ông quay sang Triệu Đào.

“Đây mới là cảm giác tôi muốn. Nhớ cho kỹ, dù Y Thiên Họa sau này là đại phản diện, nhưng trước đó hắn là đệ tử Thượng Xuyên, đệ tử của môn phái đứng đầu thiên hạ. Bọn họ kiêu ngạo, tự trọng, tự tin; họ cao ngạo đến mức không coi ai vào mắt, phẩm hạnh thanh cao. Cho dù sau này Y Thiên Họa phản bội Thượng Xuyên, đó cũng là vì dục vọng và hiện thực ép buộc. Những thứ Thượng Xuyên dạy vẫn cắm rễ sâu trong lòng hắn. Hiểu chưa?”

Triệu Đào cụp mắt gật đầu: “Em hiểu rồi.”

Khi Triệu Đào quay lại sàn diễn, Tăng Kiến Tu nhìn Thời Quang, gật đầu cười khích lệ:

“Khá lắm, tốt hơn tôi tưởng nhiều.”

Thời Quang cười thẹn thùng, bộ dạng “con ngoan trò giỏi” cực kỳ đạt.

Thực tế, dù cậu theo hệ chính quy, nhưng kỹ thuật diễn này đã thuộc hàng xuất chúng, huống hồ vẫn còn là sinh viên. Trong mắt Tăng Kiến Tu, cậu đúng là một món hời bất ngờ.

Cuối cùng, ở lượt quay tiếp theo, Triệu Đào cũng tìm đúng định vị nhân vật, một lần là qua.

Lúc đi xuống, hắn còn liếc Thời Quang một cái đầy khiêu khích.

Thời Quang thản nhiên dời mắt, coi như không thấy. Thật lòng cậu chẳng hiểu nổi người này đang đắc ý cái gì.

Nghỉ ngơi năm phút, cảnh tiếp theo bắt đầu…

Phạm Viêm đã quá tự tin vào bản thân. Gã bị thương chưa lành, lại bôn ba suốt đêm, tâm trạng thay đổi chóng mặt giữa cực bi và cực hỉ, cuối cùng cũng lộ ra sơ hở. Ngay khoảnh khắc gã định ra tay giết người diệt khẩu, Y Thiên Họa và Hỗ Phi Bạch phản ứng cực nhanh, đồng loạt tung ra bảo bối hộ mệnh của Thượng Xuyên.

Phạm Viêm khinh địch nên bị sét đánh mù mắt.

“Đoàng!” một tiếng nổ lớn, gã ôm mắt gào thét thảm thiết.

Y Thiên Họa và Hỗ Phi Bạch thấy đòn đánh thành công liền rút phi kiếm lao lên.

Hỗ Phi Bạch tu vi kém nhất, dễ bị lộ vị trí, Phạm Viêm dù bị mù vẫn có thể phán đoán ra vị trí của cậu mà tung một chưởng đánh bay.

Nhưng chính chưởng này đã làm Phạm Viêm phân tâm, Y Thiên Họa như một con rắn độc mai phục bấy lâu, vọt lên cắt đứt cổ họng Phạm Viêm.

Cơn hận thù bùng phát, hắn điên cuồng bồi thêm hàng chục nhát dao cho đến khi gã ma tu không còn hơi tàn, lúc này Y Thiên Họa mới bủn rủn tay chân đứng dậy, nhìn về phía Hỗ Phi Bạch đang nằm im lìm dưới chân tường.

“Cắt!”

Thời Quang, người vừa đóng vai bức tường suốt nửa buổi, lồm bồm bò dậy, cùng Triệu Đào chờ đợi phán quyết của đạo diễn.

Cảnh này đã quay năm lần rồi, lần nào Triệu Đào cũng làm hỏng vì biểu cảm không đạt, khiến Thời Quang phải nằm sàn nãy giờ. Sắp đến giờ cơm, cậu bắt đầu thấy bụng sôi ùng ục.

Tăng Kiến Tu nhìn màn hình một lúc rồi ra dấu OK: “Cảnh này qua.”

“Yes!” Triệu Đào hưng phấn siết nắm tay, lại liếc Thời Quang đầy khiêu khích.

“…” Thời Quang nhìn hắn bằng ánh mắt quan ngại, không hiểu nổi quay năm lần mới qua thì có gì mà oai.

Nhân viên hậu cần mang cơm hộp tới, mùi thức ăn lan khắp phim trường khiến nước miếng Thời Quang bắt đầu ứa ra. Nhưng Tăng Kiến Tu vừa ăn hai miếng cơm đã khoát tay:

“Ba người các cậu khoan hãy ăn, quay cho xong cảnh tiếp theo đã.”

Thời Quang: (╯°Д°)╯︵ ┻━┻. Cơm thịt kho tàu đấy! Sáng nay vì phấn khích quá chưa ăn gì, giờ đói đến hoa mắt chóng mặt rồi đây này! Tăng đạo ơi, ăn trước không được hả sếp?

Đáng tiếc Tăng Kiến Tu không nghe thấy tiếng lòng cậu, vừa nhét miếng thịt kho vào miệng vừa nói: “Chuẩn bị máy, các bộ phận chú ý, cố gắng một lần là qua luôn nhé.”

Thời Quang chỉ biết cười khổ trong lòng: đạo diễn ơi, ngài mơ đẹp quá! Chúng cháu còn chưa tập thử đâu!

“Action!”

Giết chết Phạm Viêm xong, Y Thiên Họa đứng đẫn người hồi lâu rồi mới sực tỉnh, vứt dao xuống đất, nhào tới bên cạnh Hỗ Phi Bạch:

“Sư đệ!? Sư đệ!!”

Hỗ Phi Bạch mở mắt, cười yếu ớt, định nói gì đó nhưng lại ho sặc sụa, nuốt ngược ngụm máu tươi vừa trào ra, khó khăn chống tay ngồi dậy:

“Không… đệ không sao.”

Y Thiên Họa lấy đan dược chữa thương cho Hỗ Phi Bạch uống, sau đó quay lại lục soát trên người Phạm Viêm, tìm được không ít linh thạch và một cuốn sách chất liệu đặc biệt, trên bìa viết bốn chữ “Bát Nhã U Quyết.”

Mắt Y Thiên Họa lập tức sáng lên. Đây chính là công pháp ma tu danh chấn thiên hạ!

Hỗ Phi Bạch mở mắt, yếu ớt cười, định nói gì đó nhưng ho một tiếng, nuốt ngược ngụm máu trào lên môi rồi chậm rãi chống người dậy:

“ Sư huynh… cái gì thế?”

Tiếng Hỗ Phi Bạch yếu ớt vang lên, “Bát Nhã U Quyết?”

Ngay khoảnh khắc bốn chữ đó vang lên, Y Thiên Họa như bừng tỉnh.

Thượng Xuyên vốn tự xưng chính đạo, môn hạ đệ tử xuất thân trong sạch, hành hiệp trượng nghĩa, tuyệt đối không cho phép tu luyện ma công. Thế nhưng từ giây phút nhìn thấy Bát Nhã U Quyết, hắn đã không thể rời mắt.

Muốn luyện, muốn có được công pháp tuyệt thế, muốn đứng trên vạn người — ý nghĩ ấy vừa nảy sinh đã bám rễ sâu trong đầu, không thể nhổ bỏ.

Chỉ trong tích tắc, sát ý nồng đậm hiện lên, hắn quay phắt lại, ra tay với tốc độ sét đánh nhắm thẳng lồng ngực Hỗ Phi Bạch.

Nhưng Hỗ Phi Bạch đã nhẹ nhàng lùi lại né tránh, vết thương suýt chết lúc nãy dường như biến mất không dấu vết. Hai mắt cậu sáng rực nhìn cuốn công pháp trong tay Y Thiên Họa, lặp lại: “Bát Nhã U Quyết…”

Đối với những đệ tử bình thường như họ, đây là cơ duyên ngàn năm có một.

Chỉ trong một khoảnh khắc, cả hai đều nảy sinh dị tâm với đối phương.

Bí kíp này, chỉ có thể là của mình!

“Ngươi dám lừa ta!” Y Thiên Họa tức giận, năm ngón tay hóa trảo, chộp thẳng vào cổ Hỗ Phi Bạch.

Tu vi Hỗ Phi Bạch vốn yếu, tránh né vài lần cuối cùng vẫn bị bóp cổ. Cậu ngửa đầu, môi run rẩy, khó khăn thốt ra: “Sư… huynh… tha… tha mạng…”

Y Thiên Họa cười lạnh: “Tại sao ta phải tha cho ngươi?”

“Cầu… cầu huynh… tôi cầu huynh…”

“Cầu cái gì? Ta nghe không rõ!” hắn cười dữ tợn, siết chặt tay hơn.

Bóng tối tử vong phủ xuống, Hỗ Phi Bạch trừng mắt đỏ ngầu vì thiếu khí, gào lên: “Cầu huynh tha mạng… tha cho tôi một mạng chó…”

Câu trả lời này khiến Y Thiên Họa hài lòng. Hắn bẻ gãy hai cổ tay Hỗ Phi Bạch, rồi cười nói: “Quỳ xuống, quỳ như chó mà cầu xin ta.”

Bàn tay siết cổ từ từ nới lỏng. Hỗ Phi Bạch trượt xuống, nặng nề quỳ sụp xuống đất, lưng cong gập, đầu cúi thấp. Trong đôi mắt rũ xuống là hận ý khắc cốt, nhưng hắn vẫn ép mình nói: “Xin… chủ nhân…”

“Cắt!”

Tăng Kiến Tu đập bảng, đặt hộp cơm rỗng sang một bên, nhìn màn hình thật lâu rồi nhíu mày thật chặt. Ông đột ngột chỉ tay vào Triệu Đào:

“Y Thiên Họa, biểu cảm của cậu có vấn đề, đoạn cuối quay lại!”

Đoạn cuối?

Thời Quang nghĩ bụng: Chẳng phải là đoạn mình quỳ xuống sao?

Cậu liếc qua Triệu Đào, quả nhiên thấy nụ cười đắc ý chưa kịp giấu của hắn.

Đù!

Cơn hỏa nộ trong lòng Thời Quang lập tức bùng cháy dữ dội.

“Action!”

Y Thiên Họa nhập môn sớm hơn Hỗ Phi Bạch hai năm, tu vi và thể lực đều vượt trội. Dù Hỗ Phi Bạch cố hết sức, cuối cùng vẫn bị hắn bóp cổ.

Khoảnh khắc rơi vào tay Y Thiên Họa, nội tâm Hỗ Phi Bạch giằng xé dữ dội. Cậu sẽ chết, nhưng cậu không muốn chết. Y Thiên Họa chắc chắn sẽ không buông tha… vậy làm sao để sống? Chỉ còn cách nhẫn nhục.

Tất cả giãy giụa chỉ lóe lên rồi lắng xuống.

Hỗ Phi Bạch dứt khoát cúi đầu: “Xin huynh tha mạng… tha cho ta một mạng chó…”

Tất cả chỉ vì được sống.

Không cam lòng, phẫn nộ, ghen ghét đều bị ép sâu xuống đáy lòng, âm thầm ẩn nhẫn chờ một ngày bùng nổ.

Hai đầu gối nặng nề quỳ xuống đất, tấm lưng vốn thẳng tắp nay cong lại. Hỗ Phi Bạch cúi đầu thật thấp, đôi mắt tối đen không chút ánh sáng. Tất cả suy nghĩ đều bị che giấu; giờ phút này cậu giống như con rối rỗng ruột — quỳ xuống không chỉ là thân xác, mà còn là dã tâm đang rục rịch trong lòng.

“Cắt!”

Tăng Kiến Tu lại nhíu mày, nhìn Triệu Đào đầy ẩn ý: “Cảnh cuối, làm lại!”

Thời Quang lồm cồm bò dậy, phủi bụi và rơm rạ trên đầu gối, nghe vậy thì khựng lại, nhìn đạo diễn rồi cười nhẹ, quay lại vị trí máy quay.

Triệu Đào lúc này đã không còn kiềm chế được nữa, khóe miệng hắn nhếch lên rõ rệt, liếc xéo Thời Quang.

Dù hắn đã cố giấu đi nhưng tất cả đều lọt vào mắt Tăng Kiến Tu.

Đạo diễn Tăng vốn chẳng lạ gì mấy cái trò chèn ép nhau trong đoàn phim, thường thì ông sẽ nhắm mắt làm ngơ nếu không tốn thời gian. Nhưng lần này, vì có ấn tượng tốt với Thời Quang, ông bắt đầu thấy nóng mắt.

“Triệu Đào, đừng làm mất thời gian của mọi người. Cậu không đói thì người khác còn đói. Một lần qua đi.”

Triệu Đào rối rít xin lỗi, nhưng khi liếc sang, hắn lại thấy một thần thái hoàn toàn khác từ Thời Quang.

Gương mặt tuấn tú không một chút biểu cảm, đôi mắt đào hoa dài hẹp lạnh xuống như băng vạn năm.

Khi hai ánh mắt chạm nhau, trong lớp băng ấy phản chiếu một niềm kiêu hãnh tuyệt đối, giống như vương giả trên ngai vàng, dù thân thể bị sỉ nhục cũng không thể làm tổn hại chút ngạo cốt bên trong.

Ánh nhìn ngang hàng ban đầu không biết từ lúc nào đã biến thành sự lạnh nhạt từ trên cao nhìn xuống. Trong mắt Thời Quang lúc này, Triệu Đào chẳng qua chỉ là một con hề đang tự chuốc lấy nhục nhã.

Triệu Đào nóng máu, ý định ban đầu lập tức thay đổi.

Ba phút sau…

Tăng Kiến Tu vứt choẹt cái mũ xuống đất, chỉ thẳng mặt Triệu Đào mà chửi:

“Cái thá gì thế hả? Có biết diễn không? Một cái cảnh đơn giản thế này mà quay không xong! Bộ cậu bị nghiện hả? Có người quỳ trước mặt là sướng lắm hả? Bị điên à! Từ nhỏ bị bắt nạt quá nên giờ muốn làm đại ca à! Có đóng được không thì bảo? Không được thì cuốn xéo!”

“Em không…” Triệu Đào định thanh minh.

“Không sao đâu, đạo diễn Tăng.”

Thời Quang đột nhiên lên tiếng, cười rất vô hại.

“Chỉ là diễn thôi mà. Với lại khoảnh khắc đó rất quan trọng với nhân vật Y Thiên Họa, giữa việc giết người hay tha mạng, giữa việc để lòng tự trọng bành trướng hay nhổ cỏ tận gốc, muốn thể hiện trong thời gian ngắn đúng là không dễ. Hay là lần này đừng bật máy, đạo diễn cứ nghỉ ngơi một chút, để cháu tập riêng với anh Triệu thêm vài lần, chắc là sẽ ổn thôi ạ.”

Tăng Kiến Tu nghe xong, lửa giận không những không tắt mà còn bốc cao hơn.

Ông nhìn Triệu Đào đầy lạnh lẽo:

“Cậu có làm được không? Kịch bản thuộc hết chưa? Có đọc nguyên tác Thượng Xuyên không? Biết Y Thiên Họa là người thế nào không? Nói thử xem!”

Triệu Đào ngớ người, ấp úng: “Là… là một kẻ tâm lý vặn vẹo ạ.”

Tăng Kiến Tu trừng mắt nhìn hắn hai giây: “Hết rồi?”

“Không… không phải… còn… rất lợi hại… đại phản diện… võ công cực cao…”

Tăng Kiến Tu gần như không tin nổi vào tai mình:

“Đó là cách cậu hiểu nhân vật à? Lợi hại là xong? Võ công cao? Còn tâm lý vặn vẹo! Thế tức là thằng thần kinh đúng không! Hóa ra tôi quay cả bộ phim về một thằng điên đại náo thiên cung à!”

 

Hết chương 23.

Bình luận cho Chương 23

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 23
Fonts
Text size
AA
Background

Tinh Trình Công Lược

166 Views 0 Subscribers

Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao

Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...

Chapters

  • Chương 01 Trọng Sinh x Thời Quang
  • Chương 02 Bạn Tốt × Lâu Trạm
  • Chương 03 Thượng Xuyên x Móc Nối
  • Chương 04 Thử Vai × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 05 Hứa Tuấn Tiệp × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 06 Thời Quang × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 07 Tráng sĩ, xin dừng bước
  • Chương 08 Điền Tư Vũ × Thượng Hoằng
  • Chương 09 Góc tối × Ma tính
  • Chương 10 Thượng Hoằng × Thời Quang
  • Chương 11 Lên đồ × Hỗ Phi Bạch.
  • Chương 12 Ma Chủ × Bàn tán sôi nổi
  • Chương 13 Lời mời × Cộng sự
  • Chương 14 Giao tế × Đối diễn
  • Chương 15 Tập luyện × Bạn diễn
  • Chương 16 Biên kịch x Lễ kỷ niệm trường
  • Chương 17 Lễ kỷ niệm trường × Tâm cơ
  • Chương 18 Lời đồn × Nhắm vào
  • Chương 19 Nam thần x Nữ thần
  • Chương 20 Chất vấn × Truyền thông
  • Chương 21 Trêu chọc × Vào đoàn phim
  • Chương 22 Vào đoàn × Triệu Đào
  • Chương 23 Bị chèn ép × Phản kích
  • Chương 24 Bạch Liên Hoa × Tự Hủy
  • Chương 25 Hán Vũ Đế × Tiền Bồi Thường
  • Chương 26 Thành phố B x Lâu Trạm
  • Chương 27 Chiêu đãi × Thiên Hành Ảnh Thị
  • Chương 28 Ký hợp đồng × C cấp
  • Chương 29 Cách đãi khách × Tên thần kinh
  • Chương 30 Nam tiên nhi × Ba của Lâu Trạm
  • Chương 31 Bàn tay sau màn × Tâm Ngân
  • Chương 32 Fan đầu tàu x khai giảng
  • Chương 33 Giải quyết công khai x Tính sổ riêng tư

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiBoylove Bất Tử