Chương 21
Chương 21: Trêu Chọc × Vào đoàn phim
Thời Quang nhìn chằm chằm vào Lâu Trạm đang chậm rãi đọc một cuốn sách nguyên tác tiếng Anh.
Nghĩ đến ba lần bắt chuyện trước đó của mình, ngoài lần đầu tiên được hắn liếc qua một cái thì hai lần sau đều bị ngó lơ, trái tim ác ma của cậu cuối cùng cũng bắt đầu rục rịch.
Cậu lôi từ trong ba lô ra chiếc tai nghe suýt chút nữa đã bị mình lãng quên.
Nhìn hai chữ cái “L” và “R” được đánh dấu bằng màu xanh huỳnh quang nổi bật trong lòng bàn tay, cậu vô cùng vui sướng đeo bên “L” vào tai phải, đeo bên “R” vào tai trái. Sau đó, cậu dứt khoát cắm jack tai nghe vào điện thoại, nhấn mở nhạc một cách đầy khí thế, thong dong leo xuống giường ngồi vào ghế.
Cậu liếc xéo Lâu Trạm một cái, âm thầm cười lạnh, rút một cuốn sách trên giá ra lật xem vài trang, sau đó… cắm ngược nó vào giá sách.
Xong xuôi, Thời Quang vắt chân chữ ngũ, hai tay ôm sau gáy rảnh rỗi nhìn quanh một vòng, chân rung rung, ánh mắt quét qua Lâu Trạm đang tập trung đọc sách.
Qua những ngày quan sát tỉ mỉ, dù bận rộn đến đâu, Lâu Trạm cũng phải đảm bảo đọc ít nhất năm trang sách nguyên tác mỗi ngày. Ngay cả đợt tập kịch đến khuya, hắn cũng tranh thủ đọc vài trang.
Ở cùng ký túc xá bao nhiêu năm, Thời Quang không nhớ rõ Lâu Trạm đã đọc bao nhiêu cuốn sách, nhưng với thói quen này, lượng kiến thức của hắn chắc chắn rất khủng khiếp, chẳng trách lần nào thi tiếng Anh cũng đứng top.
Thật ra cái gọi là chứng cưỡng chế nghe thì phiền phức, nhìn thì giống kiểu soi mói khó chịu, nhưng thực chất lại là một dạng chủ nghĩa hoàn mỹ có kế hoạch và quy luật. Những người như vậy một khi đã đặt ra mục tiêu làm gì, sự kiên trì của họ thường vượt xa tưởng tượng, cũng dễ thành công hơn.
Nhưng nhược điểm lớn nhất của chứng cưỡng chế là: một khi kế hoạch bị phá vỡ, cảm xúc sẽ dao động cực mạnh, thậm chí có người bệnh nặng còn có thể trở nên táo bạo.
Thời Quang dĩ nhiên không muốn chọc giận Lâu Trạm, nhưng việc khiến Lâu Trạm phải đặt sự chú ý lên người mình là cần thiết.
Cậu khó khăn lắm mới tiến thêm được một bước, không lý nào lại để bị đánh bật về nguyên hình dễ dàng như vậy.
Thế là Thời Quang canh chừng tiến độ đọc của Lâu Trạm, đúng lúc hắn vừa xem xong một trang, cậu bắt đầu rung chân thật mạnh.
Quả nhiên, ánh mắt Lâu Trạm lướt xuống chân cậu một cái, rồi theo phản xạ ngẩng đầu nhìn lên. Ngay lập tức, tầm mắt hắn bị “khóa chặt” vào chữ “R” nổi bần bật trên tai trái của Thời Quang, không tài nào rời ra được.
Thấy ánh mắt nghẹn khuất của Lâu Trạm trong khoảnh khắc đó, Thời Quang sướng điên người!
Cơn giận dỗi trước đó tan biến gần hết luôn!
Nhưng vẫn còn chút uất khí chưa xả hết, Thời Quang dứt khoát chơi lớn hơn. Cậu cúi xuống, lôi chiếc tất từ trong giày thể thao ra, lắc lắc vài cái, rồi… đưa lên mũi ngửi thử.
“Két—!”
Một tiếng động chói tai vang lên.
Thời Quang ngẩng đầu lên nhìn.
Chỉ thấy Lâu Trạm xoay hẳn ghế sang một bên, để lại toàn bộ tấm lưng cho cậu. Một luồng khí đen dày đặc như thể có thực đang bốc lên quanh người hắn—rõ ràng là khó chịu đến mức cực hạn!
Ha ha ha!
Mây tan rồi! Trời xanh rồi! Nắng vàng rực rỡ quá đi! Ha ha ha ha!
Cố nhịn cười đến mức muốn nội thương, cuối cùng Thời Quang vẫn không chịu nổi nữa. Cậu lao thẳng ra ngoài cửa, dựa trán vào tường cố gắng kiềm chế. Kiềm chế được hai giây… vẫn muốn cười, thế là “cộp cộp cộp” đập đầu vào tường mấy cái.
“Mày đúng là đê tiện thật đấy.”
Một giọng nói u uất đột nhiên vang lên bên tai.
Thời Quang giật nảy mình, ngẩng đầu lên thì thấy Mã Khải đang đứng đó, nhướng mày nháy mắt nhìn mình.
Chưa kịp giải thích gì, Mã Khải đã huých cậu một cái:
“Được đấy con giai, giết người không thấy máu luôn. Cái danh Tiện khách* của mày quả nhiên không phải hư danh.”
(Tiện khách*: Cách chơi chữ từ ‘kiếm khách’, ám chỉ người có hành động đê tiện, lầy lội)
Trước lời tán dương của Mã Khải, Thời Quang bỗng thấy hơi chột dạ.
Đến cái thằng ngốc như Mã Khải còn nhìn ra cậu đang cố ý hành hạ Lâu Trạm, thì cái tên Quy Mao kia chắc chắn phải rõ như ban ngày.
Cơ mà thôi kệ đi! Cũng chẳng phải giết người phóng hỏa! Ông đây cứ thích thế đấy!
Sự chột dạ của Thời Quang chỉ kéo dài trong một giây, ngay lập tức cậu đã “full máu, full buff” hồi sinh tại chỗ.
Cậu khoác vai Mã Khải nói chuyện tào lao một lúc rồi thản nhiên bước vào phòng.
Lâu Trạm vẫn đang đọc sách, thấy họ vào cũng không ngẩng đầu lên, nhưng luồng khí đen kia đã tan biến gần hết. Nhìn cái tấm lưng lạnh lùng của hắn, Thời Quang lại bắt đầu ngứa nghề, cậu kéo cổ Mã Khải nói:
“Này, mày biết tại sao hôm qua cô phóng viên kia lại chụp ảnh cho anh em mình không?”
“Vì sao?” Mã Khải lập tức phối hợp.
“Có hai điểm. Thứ nhất là vì bốn người chúng ta hôm qua đều biểu diễn rất xuất sắc.”
Mã Khải gật đầu lia lịa, chớp chớp mắt chờ đợi câu tiếp theo.
Thời Quang vỗ vai nó, xoay người đeo lại tai nghe, ngồi xuống ghế một cách ngầu lòi rồi tiếp tục nghe nhạc.
Mã Khải ngơ ngác đợi một lúc, cuối cùng không chịu nổi phải gào lên:
“Đụ má mày Thời Quang, mày chưa nói xong mà, điểm thứ hai đâu?”
Thời Quang mở mắt, cười như mùa thu tỏa nắng: “Tao nói xong rồi mà.”
“Xong cái gì? Mày bảo có hai điểm mà? Thế điểm thứ hai đâu? “
“Thì là “hai điểm” (2 giờ sáng) ấy, tao nói xong rồi còn gì.”
Mã Khải chớp chớp mắt.
Thời Quang chớp chớp mắt.
Mã Khải chớp chớp chớp mắt.
Thời Quang nhướn mày trêu chọc.
Trong lòng Mã Khải, một vạn con thảo nê mã gào thét chạy qua đại mạc!
Cái trò này không phải là ép chết người mắc chứng cưỡng chế, mà là ép chết cả người bình thường luôn rồi!
Thời Quang, mày đúng là tiện, siêu cấp tiện luôn!!!
“Ha!” Triều Phi Hồng bật cười, hiếm khi không nhịn được còn che miệng ho hai tiếng.
Hai phút sau, Lâu Trạm gấp sách lại, đặt vào ngăn thứ hai từ dưới lên trên giá sách một cách chuẩn xác, đứng dậy rửa tay rồi mở cửa bước ra ngoài.
Thời Quang nhìn theo bóng lưng hắn rời đi, mặt đầy đắc ý, cậu rung vai cười với Mã Khải, giơ một ngón tay lên nói nhỏ:
“Ít đi mười phút.”
“Cái gì?”
“Con Lâu Quy Mao hôm nay đọc sách ít hơn mười phút.”
“……”
“Anh mày đỉnh không!” Thời Quang cười đến mức lông mày cũng nhảy múa.
“Sao mày biết? Mà không đúng!” Mã Khải phản ứng lại, nhìn Thời Quang đầy nghi hoặc. “Mày quan sát hắn kỹ thế, hay là mày có ý đồ gì với hắn à?”
“Đúng đó.” Triều Phi Hồng hiếm khi rời mắt khỏi màn hình máy tính, quay đầu nhìn thẳng Thời Quang, hứng thú cười. “Tao cũng thắc mắc y hệt.”
Thời Quang ngước nhìn trần nhà suy nghĩ một chút, rồi nhún vai cười đầy ẩn ý.
Cậu đương nhiên là có ý với Lâu Trạm rồi.
Ngày nào cậu chẳng ước Lâu Trạm nửa đêm bò lên giường mình, hoặc không thì mình bò lên giường hắn cũng được. Thế mà gọi là không có ý sao?
Nhưng cậu cũng hiểu rõ tình cảm dành cho Lâu Trạm không hề thuần khiết, thậm chí chưa tính là yêu, mà chỉ là một sự lựa chọn.
Nếu cậu nhất định phải lăn lộn trong giới giải trí, cậu chắc chắn cần một chỗ dựa. Thay vì chờ người khác chọn mình, chi bằng tự mình chọn trước một “kim chủ” thích hợp.
Thế nên, thứ tình cảm này có gọi là thích không?
Cậu cũng chịu, không trả lời được.
***
Kỳ kỷ niệm trường kết thúc, học kỳ này cũng dần khép lại. Nửa tháng còn lại trôi qua trong các kỳ thi.
Thời Quang dù là trọng sinh nhưng kiến thức kiếp trước đã trả lại cho thầy cô gần hết, giờ chỉ có thể nước đến chân mới nhảy, dĩ nhiên chẳng còn thời gian đâu mà bày mưu tính kế.
Sau khi các môn học vất vả lắm mới lết qua được điểm trung bình, kỳ nghỉ hè lại đến.
Ngay ngày hôm đó, Lâu Trạm đã thu dọn hành lý về nhà, đến cái bóng lưng cũng không để lại cho Thời Quang.
Nhưng kỳ nghỉ hè của Thời Quang cũng có không ít việc phải làm. Dù có muốn bám lấy Lâu Quy Mao cũng chẳng có thời gian.
Việc đầu tiên là vào đoàn phim quay phim.
Thật ra việc quay Thượng Xuyên đã bắt đầu từ hai mươi ngày trước. Khi đó Thời Quang đang bước vào giai đoạn nước rút cho buổi biểu diễn cuối kỳ, nên đoàn phim đã đặc cách cho cậu vào đoàn muộn hơn khi kỳ nghỉ hè bắt đầu.
Phần lớn cảnh quay ngoại cảnh của Thượng Xuyên đều được thực hiện ở phim trường Trường Long tại thành phố S.
Ngày trường cho nghỉ, Thời Quang cầm vé máy bay do đoàn phim mua, bay thẳng đến thành phố S. Đi taxi một mạch đến phim trường, trong túi cậu chỉ còn đúng hai tờ polime đỏ, mà số tiền này cũng là nhờ mấy hôm trước đánh mạt chược thắng được của mấy ông đạo diễn.
Khi đến khách sạn thì vừa đúng giờ ăn tối, Thời Quang thấy phó đạo diễn và mấy nhân viên đang phì phèo thuốc lá ở sảnh.
Còn chưa kịp chào hỏi, phó đạo diễn đã mừng rỡ vẫy tay:
“Tiểu Thời, đến rồi đấy à! Tối nay phòng 1209, thiếu một chân mạt chược nhé!”
Thời Quang: “……”
Cái này gọi là gì?
Buồn ngủ có người đưa gối?
Không phải cậu nổ chứ, kỹ năng mạt chược của mấy lão trong tổ đạo diễn toàn là gà mờ, đã gà lại còn nghiện nặng.
Xem ra, cậu sắp được tắm trong bồn polime đỏ rồi đây!
Thấy Thời Quang đồng ý, phó đạo diễn như vừa giải quyết được chuyện lớn. Lúc này ông mới chú ý đến chiếc vali của cậu:
“Cậu ở phòng mấy?”
“1005 ạ.” Thời Quang đáp.
Phó đạo diễn quay ra sau gọi lớn: “Tiểu Lý à, 1005 là ai ở đấy?”
Tiểu Lý là nhân viên phục vụ đoàn phim, nhân viên hậu cần của đoàn. Nghe vậy nghĩ một lúc rồi đáp: “Triệu Đào ạ.”
“Triệu Đào?” Phó đạo diễn suy nghĩ. “Cái cậu đóng Y Thiên Họa ấy hả?”
“Vâng.” Tiểu Lý gật đầu. “Diễn viên vai Y Thiên Họa.”
Phó đạo diễn liếc Thời Quang một cái, suy nghĩ rồi nói:
“Cậu sắp xếp lại đi, đổi Tiểu Thời lên tầng 12.”
Tiểu Lý hơi sững người, nhìn Thời Quang thật sâu rồi gật đầu. Lục tìm một lúc trong sổ:
“Phòng 1212 đi, còn một giường trống.”
“1212 là ai ở?”
“Thầy Liễu ạ.”
“Liễu Qua à? Được! Cho cậu ấy ở đó!”
Cuộc đối thoại qua lại kết thúc, Thời Quang đứng đần người ra chẳng xen vào được câu nào, trong lòng thấy rất không ổn.
Ai đời cũng biết thường, chỉ có các sếp mới ở tầng cao. Cậu vừa đến đã được chuyển từ tầng 10 lên tầng 12, chẳng phải là rước họa vào thân sao?
Nhưng vấn đề là cậu không tiện từ chối, đành phải giả vờ làm sinh viên đại học ngây thơ thuần khiết, coi như không biết mình vừa mới rơi vào cái hố lớn.
Thực ra, tình bạn giữa các con bạc rất sâu đậm.
Phó đạo diễn cuối cùng còn đích thân đưa Thời Quang lên tầng 12. Trong thang máy chỉ có hai người, ông mới nói một câu:
“Nếu Triệu Đào gây khó dễ cho cậu thì đừng để ý. Trước mặt mọi người hắn cũng không dám làm gì. Về khách sạn thì ở phòng riêng rồi. Vai của cậu cũng không nhiều, cẩn thận chút là qua thôi.”
Con số trong thang máy vẫn đang nhảy từ 7 lên 8.
Thời Quang ngẩn ngơ nhìn phó đạo diễn. Hai hàng ria mép trông rất nổi bật, gương mặt lão nhìn qua có vẻ gian giảo khắc nghiệt, hóa ra lại là một người có lòng nhân hậu thế sao?
Thời Quang nhớ ông ấy họ Lưu, tên là Lưu Du.
“Đinh!”
Cửa thang máy mở ra, phó đạo diễn không nói gì thêm, vỗ nhẹ lên vai cậu rồi đẩy cậu bước ra ngoài.
Hết chương 21.
Bình luận cho Chương 21
Bình Luận
Chương 21
Fonts
Text size
Background
Tinh Trình Công Lược
Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao
Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...