Boylove Bất Tử
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Đăng Nhập Đăng Ký
Trước
Sau
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
bìa

Tinh Trình Công Lược

Chương 20

  1. Home
  2. Tinh Trình Công Lược
  3. Chương 20 - Chất vấn × Truyền thông
Trước
Sau

Chương 20: Chất vấn × Truyền thông

Thời Quang lập tức quay đầu trừng mắt về phía phát ra tiếng hét, ánh mắt hung hăng chẳng khác gì một người phụ nữ ghen tuông. Cử chỉ ấy lại khiến khán phòng bật lên một tràng cười mới.

Thực ra trong lòng cậu đúng là đang ngập tràn ghen tị. Cậu thật sự không hiểu nổi cái tên Lâu Quy Mao này rốt cuộc có chỗ nào hấp dẫn con gái đến vậy. Nam thần á? Chẳng phải chỉ là giả vờ lạnh lùng thôi sao! Thế mà cũng được gọi là nam thần? Yêu cầu của con gái bây giờ đúng là thấp đến đáng sợ!

Lễ trao giải kết thúc, Thời Quang cầm trong tay tấm giấy khen. Ý nghĩa tinh thần của phần thưởng này lớn hơn nhiều so với giá trị vật chất. Phải biết rằng một tác phẩm tốt không chỉ là vấn đề giáo sư có thích hay không, mà còn làm đẹp cả hồ sơ, đó là một điểm cộng lớn.

Thời Quang thậm chí còn phát hiện thần thái vốn dĩ lạnh nhạt của Lâu Trạm cũng vì thế mà nhiễm thêm vài phần vui vẻ, khi chạm mắt với cậu còn nở một nụ cười nhàn nhạt.

Thời Quang chỉ cảm thấy như bị trúng mũi tên tình ái, trái tim đập loạn nhịp mất kiểm soát.

Sau khi công bố thứ hạng của năm ba, mọi người rục rịch quay trở lại hậu trường, dĩ nhiên không thiếu những lời chúc tụng lẫn nhau.

Khi Thời Quang được Mã Khải ôm chầm lấy, cậu nghe thấy tên này cố ý cất giọng chua ngoa:

“Cái hạng người bây giờ ấy mà, quá là phù phiếm, cứ tưởng tìm được chuyên gia viết kịch bản cho là vạn sự tốt đẹp, kết quả cái kỹ năng diễn xuất đó à, thối không ngửi nổi!”

Thời Quang vỗ vỗ Mã Khải, không ngăn cản nhưng cũng không phụ họa. Dù trong lòng rất sảng khoái nhưng cậu cũng biết chừng mực, giả vờ thanh cao thì ai chẳng làm được, không cần thiết phải thực sự đắc tội người ta, cứ âm thầm đắc ý là được rồi.

Mã Khải vốn là kiểu người sợ thiên hạ chưa đủ loạn, lại mang cái bốc đồng của tuổi trẻ. Thấy không ai cản mình, cậu ta còn tưởng mình nói trúng tim đen mọi người, càng thêm đắc ý:

“Thế mà còn chẳng có chút tự trọng nào cơ. Hạng nhất á? Hừ! Nếu tôi mà để mất mặt lớn như thế thì ngày mai tôi nghỉ học luôn cho rồi!”

Triều Phi Hồng liếc nhìn gương mặt đang tối sầm lại của Thượng Hoằng, giơ tay cốc một cái vào đầu Mã Khải:

“Gào cái gì mà gào! Mày chỉ được cái to mồm? Đi thay đồ đi!”

Mã Khải bị đánh đau, bĩu môi định cự cãi nhưng bị Triều Phi Hồng trừng mắt cảnh cáo, đành ngẫm nghĩ một chút rồi bước chân thấp chân cao, không cam lòng vào phòng thay đồ.

Lễ trao giải cấp niên khóa kết thúc, sinh viên năm ba chuẩn bị tẩy trang, sinh viên năm hai chuẩn bị lên đài, hậu trường đang lúc hỗn loạn nhất.

Trong đám người đông đúc, Thời Quang rất nhanh đã để lạc mất bóng lưng của tên Lâu Quy Mao kia.

Nghĩ đến tính cách lạnh lùng của Lâu Trạm, rồi lại nghĩ đến cái dáng vẻ “điên cuồng mất trí” của hắn trên sân khấu, Thời Quang lờ mờ nhận ra cái bệnh tâm thần của Lâu Trạm e là không chỉ có mỗi chứng cưỡng chế, mà nói không chừng còn là phân liệt nhân cách ấy chứ!

Cái tên này vẫn có thể sống bình thường giữa loài người được đúng là vất vả cho hắn rồi.

Châm nến mặc niệm.

Đợi đến khi Thời Quang thay đồ xong, trật tự hậu trường cuối cùng cũng ổn định lại. Đám sinh viên năm hai đều chen chúc ở cửa hậu trường xem biểu diễn, đập vào mắt cậu là toàn bộ người trong phòng ký túc xá của mình.

Điều kỳ lạ nhất là Lâu Trạm cư nhiên cũng ở đó!

Tâm tư của kẻ tâm thần quả nhiên không thể đoán trước được.

Thời Quang đang định lên tiếng thì đột nhiên bị Triều Phi Hồng ra hiệu im lặng. Mã Khải đang áp mặt vào góc tường nhìn ngó nghiêng, nhân lúc rảnh tay liền quay sang đưa cho Thời Quang một ánh mắt kiểu “có kịch hay để xem”.

Chẳng cần nói nhiều, Thời Quang lập tức dán sát vào.

Ở góc rẽ dẫn từ phòng thay đồ ra ngoài đang có hai người đứng nói chuyện: là giáo sư và Điền Tư Vũ.

Điền Tư Vũ thậm chí còn chưa kịp tẩy trang, trên má còn thấy rõ vệt mascara lem thành một đường đen như dấu nước mắt.

Cô dùng giọng nói cực kỳ kiềm chế nhưng vẫn không thể giấu nổi sự kích động để chất vấn:

“Thưa giáo sư, em cần một lý do. Tại sao lại như vậy? Tác phẩm của họ rốt cuộc hay ở chỗ nào!”

Vị giáo sư sững người. Rõ ràng ông không hề thích việc sinh viên chất vấn mình như vậy. Ông đẩy gọng kính, nhíu mày nói:

“Tất nhiên là khác biệt. Chúng ta là khoa Diễn xuất, không phải khoa Đạo diễn hay khoa Biên kịch. Kịch bản của các em thực sự rất tốt, rất mộc mạc và có chiều sâu, nhưng đó chỉ là kịch bản tốt, nó khác với một màn biểu diễn xuất sắc mà tôi muốn thấy.”

Điền Tư Vũ ngẩn ra, ý tứ trong lời nói của giáo sư khiến cô ta nghẹn họng, vừa đau đớn vừa phẫn uất chất vấn:

“Nhảy nhót như khỉ mà cũng gọi là diễn xuất sao!?”

Cái chỉ tay của Điền Tư Vũ vô tình lại chỉ thẳng vào phía Thời Quang đang nhìn lén.

Bốn mắt chạm nhau, mặt Điền Tư Vũ đỏ bừng lên vì xấu hổ và tức giận, cô ta chỉ thẳng vào mũi Thời Quang:

“Giáo sư, thầy không thể thiên vị như thế!”

“Điền Tư Vũ!”

Bị học sinh bắt gặp cảnh mình bị chất vấn ngay trước mặt, giáo sư thật sự nổi giận. Ông hít sâu hai hơi rồi nói:

“Tôi nghĩ em đã chọn sai kịch bản rồi, nhân vật này rõ ràng không phù hợp với em. Vậy đi, có gì nói sau.”

Điền Tư Vũ run run môi, nhìn bóng lưng giáo sư rời đi vội vã.

Dần dần bình tĩnh lại, cô ta không nhịn được lại nhìn về phía Thời Quang.

Trong bóng tối mờ mịt chỉ nghe thấy tiếng xì xào bàn tán. Đầu cô ta trống rỗng.

Tiếng cười từ bốn phía dồn dập kéo đến, vang vọng hết đợt này đến đợt khác.

Cả thế giới như đang cười nhạo cô ta, cười nhạo cô ta!

***

Mã Khải nháy mắt ra hiệu với Thời Quang, ý đồ muốn bồi thêm vài câu châm chọc Điền Tư Vũ. Nhưng Thời Quang chỉ lắc đầu.

Triều Phi Hồng vỗ vai cả hai, hất cằm:

“Đi thôi.”

Mã Khải bĩu môi không cam lòng, nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn đi theo sau Triều Phi Hồng.

Thời Quang cũng nhanh chóng quẳng chuyện của Điền Tư Vũ ra sau đầu, hăng hái đề nghị:

“Đi nào, ăn mừng thôi! Hôm nay ký túc xá của họ đại thắng, thâu tóm cả hạng nhất lẫn hạng ba, không ăn mừng không được!”

“Đương nhiên rồi!” Sự chú ý của Mã Khải lập tức bị chuyển dời, “Đi đâu đây? Đồng Thoại được không? Mấy đứa mình thì ít quá, để tao gọi thêm vài người nữa… Tiền thì ba đứa mình share nhé.”

Nói đến đây, Mã Khải sực nhớ ra, quay sang nhìn Lâu Trạm: “Cậu đi không?”

Lâu Trạm quả nhiên lắc đầu từ chối, không nằm ngoài dự đoán.

Rời khỏi hậu trường, họ vẫn loáng thoáng nghe thấy tiếng nhạc vang lên từ phía sân khấu. Buổi biểu diễn vẫn chưa kết thúc, nhưng sự nỗ lực suốt một tháng qua của họ đã có kết quả.

Hôm nay là ngày náo nhiệt nhất trong năm của Học viện Điện ảnh H.

Dù đã khuya, khuôn viên trường vẫn đèn hoa rực rỡ. Từng nhóm sinh viên đi dưới ánh đèn đường, hào hứng ôn lại những tiết mục ấn tượng nhất, thỉnh thoảng lại vang lên những tràng cười sảng khoái khắp sân trường. Đây là một đêm không ngủ.

Từ cửa nam của đại lễ đường, bốn chàng trai trẻ bước ra. Ba người đi trước khoác vai bá cổ, đi đứng xiêu vẹo, phía sau là một người đàn ông vóc dáng cao ráo, thanh mảnh bước đi thong thả. Họ bước xuống tổng cộng 39 bậc thang, hướng về phía cổng trường.

Hôm nay không có lệnh giới nghiêm. Siêu thị trong trường mở cửa xuyên đêm.

Những ông chủ quán thông minh đã bày sẵn hàng quán đồ nướng ngoài cổng, mùi than lửa và mỡ thịt thơm nức mũi lan tỏa trong không khí. Khách khứa ra vào nườm nượp, túi tiền của các chủ quán cũng căng tròn hơn hẳn ngày thường.

Thời Quang vừa xuống cầu thang thì một người phụ nữ mặc váy vàng nhạt tiến lại gần.

Sau khi xác định đúng người, cô ấy nở một nụ cười đúng mực, đứng cách một khoảng vừa phải rồi nói:

“Chào các bạn, tôi là Thang Vi, phóng viên của báo T. Đây là danh thiếp của tôi, tôi có thể phỏng vấn các bạn một chút được không?”

Ba chàng sinh viên vẫn còn đang đi học, dù trong mơ đã nghĩ đến vô số lần nhưng chưa bao giờ được truyền thông để mắt tới, nhất thời đều ngẩn người.

Thang Vi nhìn chàng trai đứng giữa.

Cậu ta cao ráo, ước chừng trên 1m83, vai rộng hông hẹp, đôi chân dài miên man, một “móc treo quần áo” điển hình. Gương mặt đẹp, thuộc kiểu nhan sắc ngay lập tức chiếm trọn ánh nhìn. Đặc biệt là đôi mắt rất đẹp, dài và hơi xếch lên, đồng tử đen như mực khiến người ta liên tưởng đến những nam tử trong tranh cổ, là một điểm nhấn khiến người khác muốn nhìn mãi không thôi.

Chính đôi mắt ấy đã giữ chân Thang Vy.

Cô nhìn Thời Quang, đánh giá thật kỹ.

Lúc vào hội trường dự lễ kỷ niệm, giữa đám đông cô đã chú ý đến chàng trai này. Đến màn biểu diễn vừa rồi thì cô cười gần như không khép được miệng. Bây giờ nhìn gần hơn, quả nhiên là một mầm non rất tốt.

Làm phóng viên mảng phim ảnh nhiều năm, hợp tác với Học viện H không ít lần, Thang Vi không thiếu những gương mặt khiến người ta kinh ngạc. Nhưng ở họ, cô luôn thấy thiếu một thứ gì đó.

Đến hôm nay gặp chàng trai này, cô mới hiểu: Thứ cô thấy ở cậu chính là dã tâm — một dã tâm muốn nổi tiếng một cách trần trụi.

Muốn nổi tiếng trong giới này, có dã tâm mà thiếu điều kiện thì khó; có điều kiện mà thiếu thực lực thì khó; có thực lực mà thiếu dã tâm lại càng khó hơn.

Nhưng chàng trai trước mắt hội tụ cả ba yếu tố này — việc nổi tiếng sẽ đơn giản hơn nhiều.

Vậy thì chuyện nổi tiếng… chỉ còn là vấn đề thời gian.

Còn về vấn đề hậu thuẫn hay vận may, chỉ cần khôn khéo một chút, dám buông bỏ lòng tự trọng, cơ hội sẽ tự tìm đến cửa.

Thang Vi có một nỗi nuối tiếc trong sự nghiệp: làm phóng viên giải trí bao năm nhưng trong tay lại không có mối quan hệ thân thiết với một nghệ sĩ hạng A nào. Không có tin độc quyền, giá trị tin tức của cô cũng chẳng cao — đây gần như là vết nhơ trong sự nghiệp!

Cô từng bỏ công sức tiếp cận vài nghệ sĩ nổi tiếng, nhưng họ đều đã có phóng viên thân quen. Không phải cứ bỏ tiền ra là có thể chen chân vào mối quan hệ đó. Huống chi họ cũng chẳng coi trọng chút tiền của cô.

Năm ngoái, khi đang bế tắc, cô tìm một lão phóng viên đã nghỉ hưu để xin lời khuyên. Người kia đã nói:

“Đương nhiên không dễ như vậy. Chờ người ta nổi tiếng rồi mới bám vào thì mười cô cũng chen không nổi. Thay vì đi nhặt lại tin thừa sau lưng người ta, chi bằng mở to mắt nhìn xa hơn. Phải biết rằng trong thời đại này, tình cảm mới là khoản đầu tư thật sự.”

Gần một năm qua, Thang Vy đã xem qua không ít người mới. Người đẹp, người có thực lực, người được công ty giải trí nâng đỡ… nhiều vô số kể. Nhưng cô luôn cảm thấy chưa đủ. Những người đó có thể nổi, nhưng cũng chỉ là nhất thời, chưa đạt đến tầm cô cần.

Cho đến hôm nay.

Đứng ở đây, cô nghĩ mình đã tìm thấy mục tiêu.

…

Sự xuất hiện của Thang Vy đương nhiên khiến Thời Quang vui như mở cờ trong bụng. Nhưng so với hai cậu bạn bên cạnh đã hưng phấn đến mức không giấu nổi, thì một đứa sống 2 đời như cậu vẫn giữ được chút bình tĩnh. Lúc trả lời câu hỏi, cậu nói năng chừng mực, câu nào cũng suy nghĩ kỹ rồi mới nói.

Điều khó hiểu nhất là, sau bao nhiêu chuyện vui liên tiếp xảy ra hôm nay, Lâu Trạm vẫn có thể giữ được vẻ điềm tĩnh như cũ.

Đúng là mấy cậu ấm phú ba đời… đáng ghét thật.

Thang Vy vốn chỉ định đến chào hỏi một câu để sau này tiện liên lạc. Nhưng khi ánh mắt cô rời khỏi Thời Quang, rơi lên gương mặt Lâu Trạm đang đứng cách vài bước phía sau, cô lập tức khựng lại.

Lại thêm một chàng trai đẹp hiếm thấy!

Quan trọng nhất là khí chất rất không tầm thường, tóc đen mắt đen, ăn mặc tùy ý nhưng lại toát lên hơi thở quý tộc kiểu Anh Quốc trong từng cử chỉ thanh lịch!

Nhìn sang hai người còn lại, tuy dung mạo không nổi bật bằng, nhưng ngũ quan cũng rất đoan chính, lên hình chắc chắn ổn.

Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Thang Vy. Cô lấy máy ảnh từ trong ba lô ra, lắc lắc:

“Các bạn có ngại nếu tôi chụp một tấm ảnh chứ? Rất có thể ngày mai sẽ xuất hiện trên báo đấy.”

Ngay cả tiêu đề bài báo cô cũng nghĩ xong rồi:

[Lễ kỷ niệm Học viện Điện ảnh H quy tụ dàn soái ca – Triển vọng tương lai, những ngôi sao đang lên].

Những chàng trai bị chiếc bánh nướng từ trên trời rơi xuống làm cho choáng váng dĩ nhiên không phản đối.

Thời Quang còn to gan lớn mật khoác tay lên cổ Lâu Trạm, không ngờ Lâu Trạm cũng không đánh bay tay cậu ra.

“Một, hai, ba… tách!”

Cùng với tiếng màn trập, trước đại lễ đường rực rỡ ánh đèn, Thời Quang đã chụp tấm ảnh đầu tiên xuất hiện trên báo giấy.

Đó không chỉ là một bước nhỏ trong sự nghiệp diễn xuất của cậu, mà quan trọng hơn là — cậu cảm thấy Lâu Trạm dường như… không còn quá bài xích mình nữa.

Không còn bài xích…

Bài xích…

Xích…

…

Không còn bài xích cái con khỉ ấy!

(╯‵□′)╯︵┻━┻

Đêm hôm đó đi uống rượu về, ngủ một giấc tỉnh dậy… Lâu Trạm lại bắt đầu coi cậu như người dưng!

Mẹ kiếp!

Ngủ xong rồi bảo quên là sao?! Khác gì chơi xong không trả tiền!

Trả lại sự ngây thơ trong sáng của ông đây!

 

Hết chương 20

 

Bình luận cho Chương 20

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 20
Fonts
Text size
AA
Background

Tinh Trình Công Lược

193 Views 0 Subscribers

Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao

Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...

Chapters

  • Chương 01 Trọng Sinh x Thời Quang
  • Chương 02 Bạn Tốt × Lâu Trạm
  • Chương 03 Thượng Xuyên x Móc Nối
  • Chương 04 Thử Vai × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 05 Hứa Tuấn Tiệp × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 06 Thời Quang × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 07 Tráng sĩ, xin dừng bước
  • Chương 08 Điền Tư Vũ × Thượng Hoằng
  • Chương 09 Góc tối × Ma tính
  • Chương 10 Thượng Hoằng × Thời Quang
  • Chương 11 Lên đồ × Hỗ Phi Bạch.
  • Chương 12 Ma Chủ × Bàn tán sôi nổi
  • Chương 13 Lời mời × Cộng sự
  • Chương 14 Giao tế × Đối diễn
  • Chương 15 Tập luyện × Bạn diễn
  • Chương 16 Biên kịch x Lễ kỷ niệm trường
  • Chương 17 Lễ kỷ niệm trường × Tâm cơ
  • Chương 18 Lời đồn × Nhắm vào
  • Chương 19 Nam thần x Nữ thần
  • Chương 20 Chất vấn × Truyền thông
  • Chương 21 Trêu chọc × Vào đoàn phim
  • Chương 22 Vào đoàn × Triệu Đào
  • Chương 23 Bị chèn ép × Phản kích
  • Chương 24 Bạch Liên Hoa × Tự Hủy
  • Chương 25 Hán Vũ Đế × Tiền Bồi Thường
  • Chương 26 Thành phố B x Lâu Trạm
  • Chương 27 Chiêu đãi × Thiên Hành Ảnh Thị
  • Chương 28 Ký hợp đồng × C cấp
  • Chương 29 Cách đãi khách × Tên thần kinh
  • Chương 30 Nam tiên nhi × Ba của Lâu Trạm
  • Chương 31 Bàn tay sau màn × Tâm Ngân
  • Chương 32 Fan đầu tàu x khai giảng
  • Chương 33 Giải quyết công khai x Tính sổ riêng tư
  • Chương 34 Tắm rửa x Thẹn thùng
  • Chương 35 Người đại diện x Tên béo chết tiệt
  • Chương 36 Thử vai × Buổi tiệc
  • Chương 37 Lâu Trạm × Phim mới

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiBoylove Bất Tử