Chương 18
Chương 18: Lời đồn × Nhắm vào
Những chuyện bát quái về ba người bọn họ từ sớm đã lan truyền khắp đám bạn học.
Việc năm nay Điền Tư Vũ đổi bạn diễn là minh chứng rõ ràng nhất, cộng thêm việc Thời Quang lại đi tìm Lâu Trạm – kẻ lập dịch nổi tiếng trong lớp – khiến vô số lời đồn thổi khó nghe bắt đầu xuất hiện.
Nào là:
“Thời Quang bị Thượng Hoằng nẫng tay trên.”
“Thời Quang bị Điền Tư Vũ đá rồi.”
“Thượng Hoằng với Điền Tư Vũ đúng là trai tài gái sắc, còn Thời Quang thì cô độc lẻ loi.”
“Thời Quang ngày thường quá kiêu ngạo nên bạn cùng phòng cũng không ưa nổi, chẳng thấy lần này nhóm Mã Khải cũng không mời cậu ta sao?”
“Không ai muốn hợp tác với Thời Quang, nên cậu ta mới phải tìm Lâu Trạm.”
“Nghe nói năm nay Điền Tư Vũ còn tuyên bố nhất định phải giành hạng nhất.”
Đặc biệt, không biết từ lúc nào giữa các sinh viên bỗng lan ra một tin đồn càng ngày càng quá đáng: nói rằng để theo đuổi Điền Tư Vũ, Thời Quang thậm chí từng xách nước rửa chân cho cô, nửa đêm còn gửi tin nhắn khiêu dâm, sáng sớm tối khuya đứng chặn dưới ký túc xá nữ để đợi người, thậm chí còn từng dọa rằng nếu Điền Tư Vũ không chịu quen mình thì sẽ giết người.
Điền Tư Vũ thật sự bị quấy rầy đến phát phiền, lại không muốn làm tổn thương tình cảm bạn học nên mới miễn cưỡng ứng phó với Thời Quang.
Những lời đồn như vậy dù phần lớn mọi người không tin, nhưng ai cũng có máu tò mò, tin đồn cứ thế bị thêu dệt ngày càng quá quắt.
Những câu chuyện lúc trà dư tửu hậu ấy, càng nhiều càng tốt.
Mấy ngày nay Thời Quang bận rộn tập kịch cùng Lâu Trạm.
Chỉ riêng việc “đối phó” với Lâu Trạm thôi cũng đã khiến cậu vắt óc suy nghĩ, đâu còn tâm trí quan tâm bên ngoài đang lan truyền chuyện gì.
Vì thế khi cậu nghe được những lời đồn kia thì đã qua khá lâu, thời điểm thích hợp để giải thích cũng đã trôi qua. Hơn nữa nội dung tin đồn lại quá khoa trương, cậu cũng lười để ý. Điều duy nhất khiến cậu hơi lo là nếu Lâu Trạm nghe được, e rằng sẽ sinh ra hiểu lầm không đáng có.
May mà thái độ của Lâu Trạm đối với cậu vẫn trước sau như một. Chuyện này quả thực vừa khiến người ta vui mừng, lại vừa thấy sốt ruột thay.
Hiện giờ, khi ba người đối mặt trực diện, ngay lập tức họ thu hút phần lớn ánh nhìn.
Trước những ánh mắt nhiệt tình từ bốn phía, Thời Quang cũng chỉ có thể chọn cách hóa giải hiềm khích, thể hiện phong độ của một người đàn ông. Nhưng chẳng ngờ, cậu định đi đường của mình, thì phía bên kia “cầu độc mộc”, Điền Tư Vũ đã cắn môi nói:
“Xin lỗi nhé, năm nay em đã không đồng ý với anh…”
Xin lỗi cái gì?
Không đồng ý cái gì?
Chỉ cần hiểu sơ qua đầu đuôi câu chuyện là hiểu ngay ý cô ta.
Tiếng bàn tán và những tiếng
cười nhạo báng vang lên từ khắp nơi.
Thời Quang trái lại lại ngẩn ra một chút. Trước màn “chỉ hươu bảo ngựa” của Điền Tư Vũ, cậu chỉ thấy dở khóc dở cười, đành xua tay cười đáp:
“Không sao, anh thấy thế này cũng tốt mà. Biết đâu đổi bạn diễn chúng ta đều có thể kích phát thêm nhiều đam mê và linh cảm hơn thì sao.”
Lời này nói ra nghe có vẻ bình thường, nhưng nếu suy ngẫm kỹ thì ý nghĩa sâu xa lại rất nhiều.
Rõ ràng nhất chính là Thời Quang đang chê bai việc hợp tác với Điền Tư Vũ quá nhiều lần nên không còn gì mới mẻ nữa. Dĩ nhiên cũng có người nghe ra được hàm ý cạnh tranh ngầm trong đó, khiến không ít kẻ cảm thấy phấn khích — đây chính là nhịp điệu chuẩn bị đấu đá nhau rồi đây! Nhanh chân đi tìm chỗ ngồi đẹp để xem kịch trực tiếp thôi!
Trước đám đông người xem đột nhiên trở nên hào hứng, Thời Quang cạn lời.
Thực ra cậu chẳng có ý gì đặc biệt cả. Điền Tư Vũ từ kiếp trước đã bị cậu quẳng ra sau đầu rồi, kiếp này càng không thay đổi. Những gì cậu nói thực sự chỉ là suy nghĩ thật lòng, không hề có hàm ý sâu xa nào.
Nhưng hiển nhiên Điền Tư Vũ không nghĩ như cậu. Mạch não xoắn xuýt vạn nẻo của cô ta đã biến lời nói tử tế của người khác thành lời tuyên chiến “không phục thì tới đây”. Thế là cô ta nở nụ cười khúc khích như gió thoảng mưa phùn:
“Vậy thì cứ chờ xem sao nhé.”
Cái câu nói nghe mà ê cả răng này khiến ngay cả Thượng Hoằng — kẻ nãy giờ vẫn đang nhìn chằm chằm vào đường cong và đôi chân dài của Thời Quang — cũng phải liếc nhìn một cái, chứ đừng nói đến người trực diện là Thời Quang. Cậu phải cố lắm mới ép được lớp da gà đang nổi lên trên cánh tay xuống.
Ừm… không có động lực cho lắm.
Tuy nhiên, chẳng ai thích bị người khác đè đầu cưỡi cổ, huống chi đây là lần đầu tiên cậu hợp tác với Lâu Trạm.
Cậu cũng hy vọng có thể kết thúc một cách hoàn mỹ, nếu kết quả thê thảm thì sau này gặp lại nhau chắc chắn sẽ có chút ngượng ngùng.
Sau câu nói của Điền Tư Vũ, cả ba người đều rơi vào trầm mặc với những suy nghĩ riêng.
Cho đến khi tiếng giới thiệu chương trình phía trước kết thúc, Thượng Hoằng mới như sực tỉnh, kéo tay Điền Tư Vũ đi ra sân khấu.
Trước khi đi, Điền Tư Vũ quay đầu lại nhìn sâu vào mắt Thời Quang một cái.
Thời Quang thấy rõ sự khiêu khích trong đôi mắt ấy.
Ánh đèn trên sân khấu vụt tắt, một luồng sáng chiếu thẳng vào người Điền Tư Vũ.
Cô ta khẽ khom lưng, ánh mắt đờ đẫn, tay xách một chiếc túi nhựa rẻ tiền giá chỉ mười mấy tệ, các góc túi đã mòn vẹt, toát lên cảm giác thương tang của thời gian trôi qua. Từng chi tiết đều sống động đến mức hoàn hảo, khắc họa hình ảnh một người phụ nữ trung niên bị cuộc sống đè nặng đến gần như không thở nổi.
Người phụ nữ trung niên đứng trước cửa, lục lọi trong chiếc ba lô khá lâu mới tìm được chìa khóa để mở cửa. Khoảnh khắc cánh cửa vừa hé ra, bà khẽ ưỡn thẳng lưng, trên gương mặt lập tức nở nụ cười hiền hậu.
Đó là một căn phòng nhỏ chưa đầy 40 mét vuông, ánh đèn vàng vọt nhưng ấm áp tỏa sáng mọi ngõ ngách. Đồ đạc cũ kỹ cho thấy sự nghèo khó của gia đình, nhưng không gian sạch sẽ, ngăn nắp lại tiết lộ sự tần tảo của người chủ nhà.
Ở một góc phòng có một cậu bé… không, nói chính xác thì là một người đàn ông. Cơ thể anh ta đã phát triển hoàn chỉnh, tay chân thon dài, quanh môi thậm chí còn lưa thưa vài sợi râu, nhưng vẻ mặt lại hoàn toàn không giống một người trưởng thành.
Anh co mình sát tường, trong tay cầm một con dao phay sắc bén, ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào một chỗ rất lâu không động đậy. Khi tiếng mở cửa vang lên, anh ngẩng đầu nhìn đồng hồ một cái rồi lại nhìn về phía cửa.
Chỉ cần mở màn đã có thể hiểu ngay: đây là câu chuyện về một bà mẹ đơn thân và đứa con trai mắc chứng tự kỷ.
Đề tài kiểu này trong lễ kỷ niệm của trường không phải hiếm. Nhưng vì sinh viên còn trẻ, trải nghiệm cuộc sống chưa nhiều nên rất khó tạo ra một tác phẩm thật sự xuất sắc. Không ít lần trên sân khấu diễn viên khóc đến tê tâm liệt phế, còn khán giả phía dưới lại hoàn toàn thờ ơ.
Nhưng tiết mục của Điền Tư Vũ và Thượng Hoằng rõ ràng là khác biệt.
Khi người mẹ thấy con trai cầm dao, sau một thoáng căng thẳng, bà lại nở nụ cười hiền từ, bước tới ôm hôn con như thường lệ, rồi thản nhiên thay đồ, uống nước, nhặt rau.
Trong lúc đó, con dao trong tay đứa trẻ đã vô số lần lướt qua những phần cơ thể yếu ớt của bà, nhưng bà dùng tình mẫu tử vĩ đại để phớt lờ hiểm nguy. Cho đến khi nhặt rau xong mang vào bếp, bà mới nói với con trai như không có chuyện gì:
“Mẹ phải thái rau rồi.”
Đứa con tự kỷ lưỡng lự một chút, rồi cúi đầu nhìn con dao trong tay, cứ thế bình thản và ngoan ngoãn đưa nó cho mẹ.
Người mẹ nắm chặt con dao, cố gắng bình tĩnh giấu nó sau lưng, rồi mới nở một nụ cười thực sự nhẹ nhõm với con trai mình.
Màn biểu diễn kết thúc ở đó. Một vở kịch ngắn nhưng trọn vẹn. Từ lúc mẹ về nhà thấy con cầm dao, đến việc nỗ lực kiềm chế để giữ vẻ bình thản, và cuối cùng là lấy lại con dao từ tay con, tất cả đã thể hiện sâu sắc trí tuệ và tình yêu của một người mẹ.
Nhờ sự sắp xếp động tác hợp lý, những khoảnh khắc con dao có thể làm bị thương chính mình hoặc người mẹ đã khiến khán giả phải nín thở. Chỉ khi con dao rời khỏi tay đứa trẻ, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.
Một màn biểu diễn đầy chiều sâu!
Tiếng vỗ tay vang dội khắp khán phòng, một số người còn bị tình yêu sâu nặng mà Điền Tư Vũ thể hiện làm xúc động đến đỏ cả mắt.
Điền Tư Vũ được Thượng Hoằng nắm tay đứng giữa sân khấu cúi chào, gương mặt cô ta rạng rỡ, rõ ràng cô có thể cảm nhận được sự thành công của mình.
Ngược lại với sự hân hoan của Điền Tư Vũ, nụ cười của Thượng Hoằng nhạt hơn nhiều.
Dù cuối cùng cô ta chọn kịch bản này, nhưng sau khi chỉnh sửa lời thoại vô số lần, mọi điểm sáng đều dồn hết vào người mẹ, còn sự tin tưởng và phụ thuộc của đứa con lại không được thể hiện rõ. Anh cảm thấy mình chẳng khác nào một diễn viên phụ làm nền mờ nhạt.
Nhìn nụ cười của bạn gái, Thượng Hoằng tự nhủ thôi thì cứ bỏ qua vậy. Chỉ là một bài thi cuối kỳ của trường mà thôi, chẳng đại diện cho điều gì cả. Coi như làm bạn gái vui vẻ một chút vậy.
Ở hậu trường, Thời Quang xem xong cũng bị tình yêu sâu nặng như biển cả của người mẹ làm rung động.
Mẹ cậu mất từ khi cậu còn nhỏ, người vợ kế của bố lại chẳng mấy tốt lành, nên mọi đề tài về mẫu tử đều khiến cậu liên tưởng: Nếu mẹ mình còn sống, dù kiếp trước cậu có sa sút đến đâu cũng chưa chắc đã rơi vào kết cục như vậy.
Đang lúc thẫn thờ, Thời Quang cảm nhận được có người tiến lại gần. Quay đầu lại, cậu thấy Lâu Trạm đang đứng bên cạnh trong bộ trang phục áo sơ mi hoa, quần ống loe và mái tóc kiểu thập niên 70.
Dù là phong cách retro kiểu hip-hop cổ điển, nhưng trong cái thời đại “nhan sắc quyết định tất cả” này, Thời Quang chỉ thấy đẹp trai đến nổ mắt!
Đặc biệt là cổ áo không cài hết lộ ra mảng da ngực săn chắc, màu da bánh mật khỏe khoắn cùng hai nốt ruồi đỏ nhỏ xíu trên cổ như thu hút hết ánh sáng xung quanh, cứ rung rinh trước mắt khiến cậu vô thức phải nuốt nước miếng ừng ực.
Thực ra Thời Quang cũng không phải là gay thuần. Nói đúng ra cậu có hứng thú với phụ nữ hơn, việc ở bên Vu Hướng Thần chỉ là chút lãng mạn phóng túng của kiếp làm nghệ thuật.
Nhưng chẳng hiểu sao, có lẽ vì kiếp trước từng ở bên đàn ông, cậu biết rất rõ tâm tư mình dành cho Lâu Trạm lúc này là vô cùng không trong sáng. Cậu muốn ôm đùi Lâu Trạm, nhưng không chỉ đơn thuần là đi theo làm đàn em, mà là muốn Lâu Trạm… quy tắc ngầm mình luôn.
Cảm giác được một vị Ảnh đế bá đạo, ngầu lòi bao nuôi một con tôm nhỏ trong giới giải trí, chẳng phải là quá sướng hay sao?
Tốt nhất là không có việc gì thì cứ “đại chiến 800 hiệp”, mình mà lỡ liếc nhìn người khác một cái là bị đè ra “chiến 800 hiệp”, làm nũng một chút cũng “chiến 800 hiệp”, chăm sóc cái mông nhỏ đỏ ửng… rồi vẫn phải “chiến thêm 800 hiệp” nữa.
Cái kiểu cuộc sống điên rồ như thế này mới đủ thỏa cơn thèm chứ!
Ánh mắt của Thời Quang lộ liễu đến mức Lâu Trạm bắt đầu cảm thấy khó chịu và định chau mày, thì cũng là lúc Điền Tư Vũ và Thượng Hoằng xuống đài.
Người phụ nữ bước tới như một vị nữ hoàng, ngẩng cao đầu, ánh mắt lướt qua Thời Quang với một nụ cười đầy ẩn ý.
Tiếng giới thiệu kết thúc. Thời Quang, Lâu Trạm cùng hai diễn viên trợ diễn bước lên sân khấu.
Ngoại truyện của tác giả:
Điền Tư Vũ: “Không phục thì đến chiến!”
Thời Quang: Đồ thần kinh!
Thượng Hoằng: Thời Quang. Thời Quang. Thời Quang. Thời Quang.
Lâu Trạm: (─__─)……
Hết chương 18.
Bình luận cho Chương 18
Bình Luận
Chương 18
Fonts
Text size
Background
Tinh Trình Công Lược
Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao
Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...