Chương 16
Chương 16: Biên kịch x Lễ kỷ niệm trường
“Thời Quang!?”
Thượng Hoằng lạnh lùng đứng dậy từ dưới đất, hắn giật mạnh chiếc áo khoác ở góc sân khấu, phủi bụi đầy tức giận rồi chẳng nói chẳng rằng, xoay người bỏ đi thẳng.
Điền Tư Vũ lập tức hoảng sợ đến mức tay chân bủn rủn. Nhìn bóng lưng Thượng Hoằng càng lúc càng xa, cô ta đột ngột hít sâu một hơi, lao lên giữ chặt lấy cánh tay hắn:
“Xin lỗi anh, Thượng Hoằng, em chỉ là quá xúc động thôi. Anh đừng giận em nhé, em thật sự không có ý gì đâu.”
Thượng Hoằng gạt tay cô ta ra, ánh mắt toát ra vẻ lạnh lẽo đến mức có thể đóng băng người đối diện. Trong đôi mắt sâu hoắm ấy còn ẩn chứa sự chán ghét nồng đậm.
Điền Tư Vũ càng ôm chặt hơn, quyết không buông tay. Thượng Hoằng cũng không thể thật sự đẩy mạnh một cô gái ra, tình thế nhất thời rơi vào bế tắc.
Hồi lâu sau.
Điền Tư Vũ ngước mặt lên, đôi mắt to tròn đen trắng rõ ràng giờ đây đã phủ một lớp sương mỏng. Cô ta nở một nụ cười nhạt, mang theo hơi thở thanh khiết như bầu trời sau cơn mưa, rồi kiễng chân khẽ hôn nhẹ lên cằm Thượng Hoằng:
“Hay là cứ diễn theo kịch bản anh chọn đi? Em nghĩ có lẽ nó sẽ hợp với chúng mình hơn.”
Sự nhượng bộ của Điền Tư Vũ cùng với nụ hôn bất ngờ đó đã khiến cơn giận trong lòng Thượng Hoằng dần lắng xuống.
Hắn khẽ gật đầu, nhưng trong lòng không khỏi oán trách Thời Quang đã quá nuông chiều Điền Tư Vũ. Một bài tập hợp tác mà lại muốn biến bản thân thành một đống bùn nát để tôn vinh người khác, cái kiểu tự hạ thấp mình để theo đuổi tình yêu như vậy, hắn khinh!
Điền Tư Vũ cúi đầu cắn môi dưới.
Nghĩ đến việc trong kịch bản mới, cô ta phải đóng vai một bà già bốn mươi tuổi, xấu xí lại còn phải lo lắng đến bạc đầu vì đứa con trai thiểu năng, cô ta thấy nghẹn đắng ở cổ họng. Từ đầu đến cuối chỉ đi qua đi lại trên sân khấu, không hát hò, không nhảy múa, chẳng những không thể phô diễn bản thân mà còn hở chút là phải rơi nước mắt.
Nhưng khổ nỗi, khán giả ngày nay dễ bị nụ cười lây lan hơn là bị nước mắt cảm động; chỉ dựa vào một vở kịch bi tình đơn giản thì làm sao thu hút ánh nhìn của mọi người được.
Không kìm được, cô ta lại nhớ đến Thời Quang.
Diễn cặp với Thời Quang là thoải mái nhất, cậu luôn nhường nhịn cô ta, cô ta nói gì cậu cũng đồng ý. Thú vị hơn là dù Thời Quang thường đóng những vai hài hước, nhưng nhờ khả năng ngôn ngữ cơ thể linh hoạt, dù là những động tác khó coi đến đâu khi cậu làm ra cũng chỉ khiến người ta bật cười tán thưởng, chứ không giống như Thượng Hoằng, thật sự biến mình thành một đống bùn nhão.
Tất nhiên, những suy nghĩ này dù đã chực trào ngoài cửa miệng, Điền Tư Vũ cũng không dám nói ra.
Nhớ lại sự thật tình cờ nghe được khi đi thử vai lần trước, cộng với những ngày qua cố tình dò la, thân phận của Thượng Hoằng cơ bản đã được cô ta xác nhận. Giàu có hay không chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng là hậu thuẫn đằng sau của Thượng Hoằng không phải dạng vừa.
Nghĩ thông suốt điều đó, tâm tư vừa xao động của Điền Tư Vũ nhanh chóng lắng xuống, không còn thấy bất mãn nữa.
***
“Ví dụ như… thế này.”
Thời Quang chống nạnh, ưỡn ngực, hất cằm thật cao, đưa tay vuốt qua mái tóc dài tưởng tượng của mình. Cậu kiễng gót chân như đang đi giày cao gót, bước qua trước mặt Lâu Trạm với dáng vẻ đầy kiêu kỳ.
Lâu Trạm trợn tròn mắt, tầm nhìn hoàn toàn bị Thời Quang thu hút. Đôi môi hắn hơi hé mở, biểu cảm kinh ngạc đến mức gần như ngây ra, cứ thế nhìn chăm chằm theo bóng dáng Thời Quang cho đến khi cậu biến mất mới đưa tay ôm lấy lồng ngực đang đập liên hồi của mình, hồi lâu vẫn chưa thể bình tĩnh lại…
Thời Quang quay đầu nhìn màn biểu diễn của Lâu Trạm, khẽ nhíu mày.
Lâu Trạm đương nhiên diễn rất tốt, từ ánh mắt đến những động tác hình thể mang chút khoa trương đặc trưng của kịch sân khấu đều được thể hiện rất chuẩn xác. Thế nhưng, vì ấn tượng về một Lâu Trạm lạnh lùng thường ngày quá sâu sắc, nên kể từ khi bắt đầu tập luyện, cậu luôn có cảm giác như mình bị sét đánh ngang tai.
Nói cho cùng, nếu trong một bộ phim ngôn tình, Lâu Trạm chắc chắn là hình mẫu nam chính vừa chung tình vừa giàu có. Nếu là phim lịch sử, hắn chính là vị hoàng đế cao quý và bá đạo nhất. Còn nếu là tiên hiệp, lấy ví dụ như bộ Thượng Xuyên, rõ ràng vai Đại sư huynh Du Tử Kỳ hợp với Lâu Trạm hơn hẳn.
Tóm lại, đây không phải vấn đề diễn xuất, mà là hình tượng và khí chất của Lâu Trạm thiên về kiểu nhân vật trầm ổn, có trách nhiệm, bắt hắn đóng kiểu vai phụ hơi phù phiếm thế này quả thật không thích hợp.
Thực tế Lâu Trạm cũng nhận ra vấn đề thông qua biểu cảm của Thời Quang, nhưng hiển nhiên hắn không đồng tình. Hắn nói:
“Cách diễn như vậy quá nhạt. Nếu cố diễn theo kiểu này, khán giả chỉ thấy khoa trương và thần kinh, thậm chí còn giống như cố tình gây chú ý. Tôi đã nghĩ rồi, có lẽ chúng ta nên sửa kịch bản một chút, làm xung đột trong cốt truyện rõ ràng hơn. Hơn nữa…”
Hắn dừng lại, dường như hơi do dự với phần tiếp theo, “Có lẽ chúng ta có thể thêm một đoạn nhảy. Vài động tác đơn giản nhưng đồng bộ sẽ khiến tiết mục hấp dẫn hơn.”
“Nhảy á?” Thời Quang đã quá quen với việc Lâu Trạm dạo này hay nói những câu dài quá hai mươi chữ, cậu vô thức lặp lại, cân nhắc tính khả thi.
Lâu Trạm gật đầu, bình tĩnh nói:
“Tôi phát hiện từ trước là khả năng điều phối cơ thể của cậu rất tốt, nhảy kiểu gì cũng không thấy xấu. Tôi thì ngược lại, sự vụng về và không ăn khớp khi nhảy lại có thể trở thành điểm sáng của nhân vật này.”
“Thật sao!” Được khen một cái là phổng mũi ngay!
Thời Quang mới nghe câu đầu đã vui đến bay bổng!
. Cậu nhìn Lâu Trạm với vẻ phấn khích tột độ, cảm giác như vừa nghe được lời tán dương vĩ đại nhất thế gian.
“Nhảy thế nào cũng không xấu” nghĩa là gì?
Nghĩa là đẹp chứ còn gì nữa!
Tại sao đẹp?
Vì nhảy giỏi!
Tại sao Lâu Trạm lại nói vậy?
Vì anh vẫn luôn nhìn mình!
Tại sao nhìn mình?
Vì mình đẹp trai! Vì mình tuyệt vời! Vì mình quá xuất sắc nên người ta không nỡ rời mắt!
“…” Đôi mắt đột nhiên sáng rực của Thời Quang khiến cơ thể Lâu Trạm vô thức hơi lùi về phía sau một chút.
“Nhảy đi! Nhảy là quá chuẩn luôn! Đề nghị siêu cấp tuyệt vời!” Thời Quang hào hứng vỗ tay như một fan cuồng nhiệt.
“…”
“Tới luôn bác tài! Lên nhạc!” Nói rồi, Thời Quang đã trượt ra ngoài, tùy hứng tung ra một chuỗi bước nhảy. Không hiểu sao với gương mặt đẹp trai kia, động tác ngẫu hứng ấy lại có chút gì đó rất ra dáng.
Lâu Trạm lặng lẽ nhìn Thời Quang nhảy nhót như một con khỉ, đột nhiên trong lòng trỗi dậy một cảm giác mãnh liệt: Rất-không-muốn-động-đậy.
***
Nửa tháng sau, công tác chuẩn bị giai đoạn đầu của đoàn phim Thượng Xuyên hoàn tất.
Vì là phim tiên hiệp nên rất nhiều cảnh quay cần kỹ thuật phông xanh, toàn bộ diễn viên đều được đưa vào trường quay để ghi hình.
Thời Quang chỉ đóng vai nhỏ, cảnh quay không nhiều, cộng thêm việc cậu sắp tới kỳ thi cuối kỳ nên phía điều phối đã lùi lịch quay của cậu sang kỳ nghỉ hè.
Dù chưa chính thức vào đoàn, Thời Quang vẫn bị Uông Phi gọi ra ngoài hai lần.
Văn hóa bàn tiệc của người Trung Quốc mang ý nghĩa trọng đại, tóm lại thông qua những ly rượu chúc tụng và vài ván mạt chược, Thời Quang đã thuận lợi thắt chặt tình cảm với tầng lớp trung tâm của đoàn phim.
Thậm chí có một lần sau khi say rượu, Tăng Kiến Tu còn vỗ vai cậu bảo: “Tiểu Quang à, lần này đóng cho tốt nhé, phim sau tôi lại tìm cậu, cho cậu một vai ra hồn!”
Thời Quang không dám tin hoàn toàn, nhưng một tràng cảm ơn thì không thể thiếu. Đêm đó cậu nịnh nọt đến mức khiến Tăng Kiến Tu sướng đến nỗi chẳng biết trời đất là gì, cười ha hả đến đau cả quai hàm.
Sau khi tan bàn mạt chược, lúc đi ăn đêm, một phó đạo diễn còn nâng ly cảm thán với Thời Quang: “Thanh niên bây giờ ghê thật, hiểu chuyện lại biết điều, không khiến người khác khó chịu. Chỉ cần giữ được như vậy, trong giới giải trí chắc chắn cậu sẽ có chỗ đứng.”
Thời Quang nhận ra thiện ý trong lời nói của đối phương, liền mỉm cười: “Mọi người đều phải vất vả lăn lộn mới ngoi lên được, chẳng có lý do gì ngồi nhà đợi mà có phim đóng cả. Cháu không có bối cảnh, cũng chẳng có tiền, không dựa vào bản thân thì dựa vào ai đây?”
Vị phó đạo diễn hơi khựng lại, nghĩ đến Uông Phi, nhưng rồi lại thấy Uông Phi thực ra cũng chẳng phải cái gốc quá lớn, nên gật đầu cười, thân thiện nhắc nhở thêm một câu:
“Sau này có cơ hội thì hãy tham gia nhiều chương trình gameshow hơn. Cậu là người biết buông bỏ cái tôi, chơi hết mình, khán giả trẻ bây giờ thích kiểu đó lắm. Có rating rồi thì cơ hội sẽ tự tìm đến, cứ theo thứ tự đó mà làm, không sai đâu!”
Thời Quang lập tức cụng ly, tươi cười cảm ơn.
Mặc dù Học viện Điện ảnh H không quản quá chặt chuyện sinh viên ngủ ngoài, nhưng 11 giờ đêm cổng trường vẫn đóng, Thời Quang say khướt dĩ nhiên lại ra khách sạn gần đó mở phòng.
Cậu nằm trên giường, nhìn ánh đèn hắt lên trần nhà khẽ lay động, mơ màng nghĩ về những gì mình đã trải qua trong thời gian này. Dù cuộc sống chưa có thay đổi gì quá lớn, nhưng cậu thấy rõ mình đã bước sang một ngã rẽ khác. Có lẽ cuối con đường này không hoàn toàn như ý muốn, nhưng chắc chắn sẽ không tệ như kiếp trước.
***
Kỳ thi cuối kỳ nhanh chóng đến. Mỗi mùa tốt nghiệp ở Học viện Điện ảnh đều là một sự kiện trọng đại.
Trường sẽ mời một số đạo diễn, nhà sản xuất, đại diện các công ty giải trí và truyền thông có danh tiếng đến tham dự lễ kỷ niệm. Thứ nhất là để tìm đầu ra cho sinh viên tốt nghiệp, thứ hai dĩ nhiên là để đánh bóng tên tuổi của trường nhằm thu hút thêm nhân tài.
Học viện H vốn là một trong những trường nổi tiếng nhất cả nước.
Rất nhiều đạo diễn và nghệ sĩ nổi tiếng đã tốt nghiệp từ đây. Dù không vang danh bằng Bắc Ảnh, nhưng tấm bằng của trường vẫn được xem như “thương hiệu vàng” trong giới điện ảnh, được mọi người kính trọng. Vì thế rất nhiều cựu sinh viên đã rời trường nhiều năm, thậm chí đã thành danh trong làng giải trí, vẫn sẵn lòng quay về xem biểu diễn tốt nghiệp.
Ngày diễn ra buổi biểu diễn tốt nghiệp, trong trường người đông như trảy hội, náo nhiệt hơn cả Tết.
Những con đường thường ngày bị phong tỏa nay được mở rộng, xe cộ có thể đi thẳng đến đại lễ phòng. Trước cổng thậm chí còn trải cả thảm đỏ, hai bên dựng hàng rào an ninh. Các phóng viên truyền thông được mời đến đã sớm chọn vị trí, chuẩn bị cho những cuộc phỏng vấn sắp tới.
Bảy giờ rưỡi, những chiếc xe sang nối đuôi nhau tiến vào cổng trường.
Để đảm bảo an toàn cho những vị khách thân phận đặc biệt này, cảnh sát còn được điều động hộ tống dọc đường. Xe dừng trước thảm đỏ, các nữ minh tinh ăn mặc lộng lẫy bước xuống, duyên dáng vẫy tay với truyền thông và sinh viên hai bên rồi tiến vào đại lễ đường.
Những năm gần đây, sự cạnh tranh trong làng điện ảnh trong nước ngày càng khốc liệt. Các ngôi sao lớn nhỏ đều buộc phải hạ thấp cái tôi của mình. Chỉ cần có cơ hội xuất hiện trước công chúng, hầu như không ai từ chối — huống chi là lễ kỷ niệm của trường cũ. Ở đây, họ không chỉ có thể lộ diện một cách danh chính ngôn thuận, mà còn có thể khoe khoang thân phận “cựu sinh viên danh giá”, đúng là cơ hội không thể tốt hơn.
Lại có thêm một chiếc xe dừng trước thảm đỏ. Đám phóng viên vốn đã chờ sẵn lập tức xôn xao hẳn lên.
Cửa xe mở ra, người bước xuống chính là Nhậm Thiên Hoa. Với danh tiếng là một trong những đạo diễn nổi tiếng nhất trong nước, ông ngay lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của truyền thông. Ngay cả nữ minh tinh hạng A vừa đi phía trước cũng cố ý quay lại, sóng vai cùng ông bước thêm vài bước. Hình ảnh “trai tài gái sắc” ấy lập tức khiến vô số ống kính chớp sáng liên hồi.
Một phóng viên rướn người đưa micro ra hết cỡ, hào hứng hỏi:
“Đạo diễn Nhậm! Đạo diễn Nhậm bên này ạ! Xin hỏi việc Sâm Duệ Trạch bị thương có làm trì hoãn tiến độ quay phim mới của ông không? Có tin đồn rằng ông đang định đổi nam chính, chuyện này có thật không ạ?”
Nhậm Thiên Hoa với tư cách là đạo diễn lớn nên không cần phải quá chiều lòng giới truyền thông. Nghe vậy, ông chỉ thản nhiên đáp: “Sâm Duệ Trạch là nam chính mà tôi hài lòng nhất, việc cậu ấy bị thương cũng khiến tôi rất sốc. Mọi chuyện cứ đợi tôi gặp anh ấy rồi mới quyết định được.”
Phóng viên kia rõ ràng không hài lòng với câu trả lời này, còn muốn tiếp tục truy hỏi. Nhưng Nhậm Thiên Hoa chỉ khẽ giơ tay ra hiệu dừng lại. Khí thế của một đạo diễn lớn lập tức tỏa ra khiến đối phương cũng đành phải im lặng, không dám làm phiền thêm.
Hết chương 16.
Bình luận cho Chương 16
Bình Luận
Chương 16
Fonts
Text size
Background
Tinh Trình Công Lược
Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao
Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...