Boylove Bất Tử
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Đăng Nhập Đăng Ký
Trước
Sau
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
bìa

Tinh Trình Công Lược

Chương 15

  1. Home
  2. Tinh Trình Công Lược
  3. Chương 15 - Tập luyện × Bạn diễn
Trước
Sau

Chương 15: Tập luyện × Bạn diễn

Lâu Trạm khẽ nhướng mày, cúi đầu xem lại bản kịch bản thêm lần nữa, có vẻ như hắn đã chấp nhận lời biện bạch của Thời Quang.

Thực chất, cốt truyện này vô cùng đơn giản, tóm gọn lại là cuộc chiến giữa hai gã đàn ông vì một người phụ nữ mà không từ thủ đoạn, vứt bỏ hết liêm sỉ lẫn tiết tháo để hạ bệ đối phương.

Cái gọi là “khung kịch bản đơn giản” mà Thời Quang nói chính là những màn đối đầu gay gắt của hai nhân vật nam trong vài phân cảnh khác nhau.

Đoạn Thời Quang vừa chỉ chính là cảnh lúc họ lần đầu biết đến sự tồn tại của đối phương, một trong hai người đã chọn cách chủ động tấn công.

Lúc đầu đọc kịch bản, Lâu Trạm còn tưởng đây sẽ là một màn xung đột đầy kịch tính, thậm chí có nhiều động tác đối kháng mạnh mẽ. Nhưng sau khi nghe Thời Quang nói xong, hắn đột nhiên tìm thấy một hướng đi mới — đúng vậy, họ không chỉ cãi vã hay đánh đấm, mà còn có thể vận dụng hết chất xám để tạo ra những màn gây cười khó đỡ.

Lâu Trạm hồi tưởng lại những bài thi cuối kỳ trước đây của Thời Quang. Tuy có hơi thiếu chiều sâu, nhưng lối diễn xuất cường điệu cùng tình tiết thú vị của cậu luôn khiến khán giả phải cười nghiêng ngả, ngay cả hắn xem cũng không nhịn được bật cười, thảo nào cậu lại được các thầy cô yêu mến đến thế.

Phong cách này đúng là rất “Thời Quang”.

Chỉ là hắn không ngờ, hóa ra chúng lại được nhào nặn ra theo cái cách “tùy hứng” như thế này…

Thời Quang đương nhiên chẳng thể đoán nổi Lâu Trạm đang nghĩ gì, trong lòng cậu lúc này cũng đang đầy rẫy nỗi khổ tâm.

Kịch bản này vốn là tác phẩm giúp cậu và Điền Tư Vũ đạt điểm cao chót vót ở kiếp trước. Khi đó, Điền Tư Vũ vào vai nữ thần vạn người mê, còn cậu đóng vai một gã trai tơ tâm hồn non nớt, còn vai “phú nhị đại” (con nhà giàu) vừa cao vừa đẹp trai thì do một đàn anh khóa trên hỗ trợ.

Lần này chọn lập đội với Lâu Trạm, vai “cao phú soái” kia chắc chắn phải thuộc về hắn rồi. Thế nhưng trong kịch bản cũ, vai đó thực chất chỉ là một bức bình phong di động, chẳng có lấy mấy câu thoại. Bây giờ muốn làm nổi bật nhân vật của Lâu Trạm, cậu buộc phải tốn thêm công sức để chỉnh sửa lại từ đầu.

Khổ nỗi, hôm qua cậu lại uống quá chén! Đúng là đen đủi, liên hoan lúc nào chẳng được, lại cứ phải chọn đúng lúc này! Thật là làm chậm trễ công cuộc ôm “đùi vàng” siêu cấp vũ trụ của ông đây!

Thấy Lâu Trạm vẫn cúi đầu xem kỹ kịch bản, ánh mắt Thời Quang vô tình lướt qua hai nốt ruồi đen nhỏ trên phần cổ thon dài của hắn, tâm trí bắt đầu bay bổng:

Phiền phức thật đấy! Hay là cậu cứ thẳng tay “quy tắc ngầm” tôi luôn đi. Chỉ cần cậu nháy đèn vàng thôi, là tôi lập tức cởi áo tự dâng tới tận gối, cậu muốn kiểu gì cũng được. Đạo cụ gì cũng được hết!

“Tôi…”

Lâu Trạm đột ngột lên tiếng, Thời Quang lập tức hoàn hồn, tập trung nhìn sang.

Hắn chỉ vào một chỗ trên kịch bản: “Cậu định để tôi diễn vai này?”

Thời Quang gật đầu cái rụp. Đúng rồi, chính là vai ‘cao phú soái’ đấy.

“Không, tôi diễn vai này.” Ngón tay thon dài của Lâu Trạm lướt trên mặt giấy, dừng lại ở hai chữ nhỏ bên cạnh.

Thời Quang ngẩn người, theo bản năng hỏi lại: “Vậy tôi diễn vai ‘cao phú soái’ à? Chắc là… ừm… cũng… tạm được nhỉ?”

Trong tích tắc đó, đầu óc Thời Quang đã nhảy số ra hàng chục cách diễn khác nhau để làm cho vai cao phú soái sống động. Thậm chí cậu còn kịp cảm thán một câu — quả nhiên Lâu Trạm không dễ lừa, liếc mắt đã nhìn ra đó là vai nền.

“Không, cậu diễn vai cô ấy.” Lâu Trạm lại di chuyển ngón tay, dừng lại ở mấy chữ nhỏ nằm tít ở phía xa.

Thời Quang trợn tròn mắt: “Vai nữ á?!”

Lâu Trạm im lặng nhìn cậu.

Một tia sáng lóe lên trong đầu Thời Quang: “Ý cậu là tôi diễn vai giả gái?”

Lâu Trạm khẽ gật đầu.

Đôi mắt Thời Quang lập tức sáng bừng lên như bắt được vàng:

“Ôi giời ơi! Lựa chọn này bá đạo thật! Người anh em, mắt nhìn của cậu đúng là đỉnh của chóp! Cứ thế này mà triển! Kiểu gì tụi mình cũng nổi đình nổi đám thôi!”

Lâu Trạm bị bộ dạng của Thời Quang làm cho bật cười, đôi mắt hắn khẽ cong lại, khóe môi nhếch nhẹ. Vẻ mặt dịu dàng thoáng qua ấy suýt chút nữa đã làm mù mắt Thời Quang, khiến cậu không nhịn được mà gào thét trong lòng:

Anh gì ơi! Có cần người ngủ cùng không?!

 Có cần tiểu thụ không?!

Có cần khổ dâm không?!

Có cần người liếm chân không?!

Đến đây đi! Ở đây cái gì cũng đáp ứng được hết! Ba trăm sáu mươi lăm tư thế đảm bảo khiến ngài hài lòng!!

Sau một hồi bàn bạc, vai diễn cuối cùng cũng được chốt xong. Đến khi ngẩng đầu lên, cậu mới phát hiện Mã Khải và Triều Phi Hồng đều đang nhìn chằm chằm về phía này.

Ánh mắt vừa chạm nhau, Mã Khải đã hừ lạnh, nói giọng châm chọc:

“Ôi chao ơi, cái phòng ký túc xá của mình đúng là độc nhất vô nhị nha. Một thằng thì lúc nào mắt cũng dính vào gái, một thằng thì lúc nào mắt dính lên trời. Bao nhiêu năm nay tao cứ ngỡ mình đã quen rồi, ai mà ngờ lại có một ngày hai cái thằng đấy mắt dính vào nhau, liếc mắt đưa tình, coi tao là không khí cơ! Này Phi Hồng, hay là tao với mày đổi phòng khác đi cho rồi?”

Triều Phi Hồng “hừ” lạnh một tiếng. Khóe môi tuy cong lên, nhưng rõ ràng cũng có chút không hài lòng.

Trong khoảnh khắc ấy, Thời Quang quả thực cảm thấy vô cùng lúng túng. Cậu cứ mải mê nghĩ đến việc ôm đùi Lâu Trạm để leo lên cao mà quên mất những người anh em bên cạnh… Thật sự, chuyện trôi qua hai ngày rồi mà cậu chẳng hề mảy may nghĩ đến việc rủ họ cùng tham gia.

Lâu Trạm hiển nhiên chẳng hề để tâm đến điều đó. Hắn liếc Mã Khải một cái rồi xoay người đi vào phòng vệ sinh. Thời Quang đoán chắc hắn lại đi rửa tay rồi.

Ờ thì cái hội chứng OCD thì coi như tạm chấp nhận, nhưng đằng này hắn còn mắc bệnh sạch sẽ nặng nữa chứ.

Nghĩ đến việc sau này lúc nào cũng phải hầu hạ tâm trạng của cái vị đại gia này, cậu đột nhiên nảy ra ý định muốn hối hận quá đi!

Nhưng…

Nhịn.

Phải nhịn!

Đang lúc Thời Quang phân tâm, Mã Khải đột ngột bùng nổ. Cậu ta nhảy dựng lên từ trên giường, xông đến trước mặt Lâu Trạm, mạnh tay đẩy hắn một cái: “Ý gì hả?!”

Lâu Trạm đứng lại, hơi nhíu mày, ánh mắt đầy vẻ khó hiểu.

Thời Quang và Triệu Phi Hồng cũng sững người. Chuyện xảy ra quá đột ngột, cả hai đều chưa kịp phản ứng.

Mã Khải thấp hơn Lâu Trạm gần 12cm, lúc nhìn người khác phải ngẩng đầu thật cao. Vì thế Thời Quang nhìn rõ đôi mắt cậu ta nhanh chóng đỏ lên, nước mắt gần như dâng đầy. Dường như bị sự im lặng của Lâu Trạm chọc giận, Mã Khải lại giơ tay đẩy thêm một cái.

“Mày…”

Lần này Lâu Trạm không để Mã Khải đẩy trúng, hắn dễ dàng đỡ được cánh tay của cậu ta rồi nhìn cậu ta bằng một ánh mắt cực kỳ khó hiểu.

Đến lúc này Thời Quang mới kịp hoàn hồn. Cậu không dám chạm vào Lâu Trạm, chỉ đành lao tới ôm chặt lấy Mã Khải, kinh ngạc chất vấn:

“Mày phát điên cái gì đấy? Chỉ là chuyện biểu diễn thôi mà? Tao sai rồi, tao thiên vị, tao thiên vị lệch hẳn sang tận rãnh Mariana luôn rồi được chưa? Tao xin lỗi, xin lỗi không được à?”

Mã Khải hầm hầm nhìn Lâu Trạm như thể không nghe thấy lời Thời Quang nói. Mãi đến khi Triệu Phi Hồng cũng bước tới khuyên nhủ, cậu ta bỗng “phụt” một tiếng bật cười, ngửa đầu nhìn Thời Quang:

“Tao diễn cũng ổn đấy chứ?”

“Hả?”

“Tao bảo này, diễn xuất tao có, ngoại hình tao cũng có, cái chiêu vừa nãy của tao chắc làm bọn mày sợ tè ra quần luôn rồi chứ gì? Sắp xếp cho tao một vai đi, giao cái vai cao-phú-soái cho tao, tạo hình tương phản mạnh mẽ chắc chắn sẽ hút mắt lắm, bao thầu hạng nhất luôn.” Mã Khải hớn hở nói.

Thời Quang nhìn chằm chằm vào vành mắt vẫn còn đỏ hoe của cậu ta, cứ thấy có gì đó sai sai. Nhưng nhìn nụ cười của Mã Khải, cậu lại nghĩ chắc mình đa nghi quá, đành gật đầu: “Để tao tính đã.”

“Còn phải tính á!” Mã Khải tròn mắt, trông chẳng khác gì mèo con.

Thời Quang lườm cậu ta một cái: “Thì tao cũng phải nghĩ xem mày hợp với cách diễn đạt như thế nào chứ?”

“Thế còn tạm được.” Mã Khải hừ nhẹ, giọng đầy vẻ kiêu ngạo. “Còn không mau buông ra, diễn cảnh khóc tốn sức lắm đấy.”

Lâu Trạm thấy không còn việc của mình, lại vào phòng tắm rửa tay. Chờ hắn ra, Mã Khải lại vào nhà vệ sinh, Triều Phi Hồng nhìn sâu vào bóng lưng Mã Khải một cái rồi cũng lặng lẽ bám theo sau.

Thời Quang do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định bàn bạc kỹ lại với Lâu Trạm về kịch bản.

Bên này cậu vừa trình bày xong ý tưởng chỉnh sửa vai cao phú soái, bên kia Mã Khải đã đi ra, phía sau là Triệu Phi Hồng im lặng. Mã Khải kiễng chân khoác tay lên vai Triệu Phi Hồng, cười nhăn nhở:

“Tao nghĩ lại rồi, thôi vậy. Cái vai cao phú soái kia khó tỏa sáng lắm, tao định hợp tác với Phi Hồng làm một tác phẩm riêng, nên là ngại quá nhé.”

Thời Quang quay đầu nhìn Mã Khải mà không nói gì. Nhưng trong lòng đã chắc chắn Mã Khải ban nãy thật sự có tức giận. Chỉ là mọi chuyện xảy ra quá nhanh, hai người kia cũng không nói gì thêm, cậu hoàn toàn không hiểu rốt cuộc lúc đó đã xảy ra chuyện gì.

Cậu nhìn sang Lâu Trạm, câu hỏi đã lên đến miệng rồi lại nuốt xuống. Với hiểu biết của cậu về hắn, e là chính Lâu Trạm cũng chẳng hiểu chuyện gì.

Cái thằng Mã Khải này ấy mà, đôi khi cứ thần kinh thế nào ấy, nói giảm nói tránh thì là tâm hồn nhạy cảm, hơi giống con gái một chút.

Ngày hôm sau tan học, Thời Quang cứ bám lấy Lâu Trạm để sửa kịch bản.

Đối mặt với những ý tưởng viển vông của cậu, Lâu Trạm lại thể hiện sự kiên nhẫn tối đa.

Điều khiến Thời Quang ngạc nhiên nhất là một khi đối diện với diễn xuất, khí chất của Lâu Trạm liền trở nên ôn hòa và gần gũi hơn hẳn. Hắn sẽ nghiêm túc lắng nghe và đưa ra ý kiến của mình, đôi khi còn đứng dậy múa may diễn thử vài động tác đơn giản. Cái kẻ lạnh lùng thường ngày dường như hoàn toàn biến mất.

Có lẽ đây chính là sự kính nghiệp?

Nhìn Lâu Trạm trước mắt, lần đầu tiên Thời Quang có thể tưởng tượng ra cảnh hắn quay phim và đạt được danh hiệu Ảnh đế như thế nào. Đối với diễn xuất, Lâu Trạm có một sự nghiêm túc không thua kém bất kỳ ai. Tất nhiên, ngoại trừ việc cứ chạm vào kịch bản xong là hắn lại phải đi rửa tay.

***

Trong khi màn hợp tác của Thời Quang và Lâu Trạm đang tiến triển rầm rộ, thì phía bên kia lại gặp phải những trở ngại chưa từng có…

Thượng Hoằng sắp phát điên rồi!

Hắn nằm mơ cũng không ngờ Điền Tư Vũ lại khó chiều đến thế!

Yêu cầu của Điền Tư Vũ đối với một vở kịch nhiều đến mức khiến người ta phát bực! Cô ta muốn phô diễn giọng hát, muốn khoe điệu nhảy mới học, lời thoại không được thiếu nửa câu, và quan trọng nhất là lúc nào cũng phải ở vị trí nổi bật nhất.

Thế là, kết quả cuối cùng là Thượng Hoằng hắn phải làm nền cho cô ta. Dù là làm trò, giả ngu hay gây cười, tất cả đều phải xoay quanh người phụ nữ này.

Cho đến lần này, Điền Tư Vũ mặc chiếc áo rộng thùng thình và quần legging đứng ở một góc sân khấu. Chứng kiến Thượng Hoằng lăn lộn ba vòng trên sàn rồi ngã xuống, cô ta rốt cuộc không chịu nổi nữa mà hét toáng lên:

“Anh có nhất định phải lúc nào cũng cố tỏ ra đẹp trai không hả?! Anh là ăn mày đấy! Một tên ăn mày thì cần gì phải đẹp trai! Anh không thể kính nghiệp một chút sao! Ngã thì phải ngã cho thảm vào chứ!! Ôi thôi, điên mất thôi!! Nói mãi mà anh không nghe à?! Em đã nói rõ đến thế rồi! Nếu Thời Quang ở đây thì cái cảnh này đã xong từ tám đời rồi!!”

Vừa hét xong, Điền Tư Vũ liền lập tức bịt chặt miệng mình lại.

***

Ngoại truyện nhỏ của tác giả:

Lâu Trạm: “Cậu mang thai con của tôi rồi!”
Thời Quang (bản lạnh lùng): “Ừm.”

Lâu Trạm: “Cậu mang thai con của tôi rồi!”
Thời Quang (bản ngược luyến): “Không… tôi… ghét anh…”

Lâu Trạm: “Cậu mang thai con của tôi rồi!”
Thời Quang (bản ngây thơ): “( @ο@ ) À ra nôn nghén là vì vậy à!”

Lâu Trạm: “Cậu mang thai con của tôi rồi!”
Thời Quang (bản phong tình): “Ừm hừ ~ Không sao đâu, anh nhẹ tay chút là được.”

Lâu Trạm: “Cậu mang thai con của tôi rồi!”
Thời Quang (bản quỷ súc): “Gọi tôi là Nữ Vương đại nhân!”

Lâu Trạm: “Cậu mang thai con của tôi rồi!”
Thời Quang (bản tra thụ): “Phá rồi.”

Bình luận cho Chương 15

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 15
Fonts
Text size
AA
Background

Tinh Trình Công Lược

167 Views 0 Subscribers

Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao

Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...

Chapters

  • Chương 01 Trọng Sinh x Thời Quang
  • Chương 02 Bạn Tốt × Lâu Trạm
  • Chương 03 Thượng Xuyên x Móc Nối
  • Chương 04 Thử Vai × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 05 Hứa Tuấn Tiệp × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 06 Thời Quang × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 07 Tráng sĩ, xin dừng bước
  • Chương 08 Điền Tư Vũ × Thượng Hoằng
  • Chương 09 Góc tối × Ma tính
  • Chương 10 Thượng Hoằng × Thời Quang
  • Chương 11 Lên đồ × Hỗ Phi Bạch.
  • Chương 12 Ma Chủ × Bàn tán sôi nổi
  • Chương 13 Lời mời × Cộng sự
  • Chương 14 Giao tế × Đối diễn
  • Chương 15 Tập luyện × Bạn diễn
  • Chương 16 Biên kịch x Lễ kỷ niệm trường
  • Chương 17 Lễ kỷ niệm trường × Tâm cơ
  • Chương 18 Lời đồn × Nhắm vào
  • Chương 19 Nam thần x Nữ thần
  • Chương 20 Chất vấn × Truyền thông
  • Chương 21 Trêu chọc × Vào đoàn phim
  • Chương 22 Vào đoàn × Triệu Đào
  • Chương 23 Bị chèn ép × Phản kích
  • Chương 24 Bạch Liên Hoa × Tự Hủy
  • Chương 25 Hán Vũ Đế × Tiền Bồi Thường
  • Chương 26 Thành phố B x Lâu Trạm
  • Chương 27 Chiêu đãi × Thiên Hành Ảnh Thị
  • Chương 28 Ký hợp đồng × C cấp
  • Chương 29 Cách đãi khách × Tên thần kinh
  • Chương 30 Nam tiên nhi × Ba của Lâu Trạm
  • Chương 31 Bàn tay sau màn × Tâm Ngân
  • Chương 32 Fan đầu tàu x khai giảng
  • Chương 33 Giải quyết công khai x Tính sổ riêng tư

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiBoylove Bất Tử