Boylove Bất Tử
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Đăng Nhập Đăng Ký
Trước
Sau
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
bìa

Tinh Trình Công Lược

Chương 14

  1. Home
  2. Tinh Trình Công Lược
  3. Chương 14 - Giao tế × Đối diễn
Trước
Sau

Chương 14: Giao tế × Đối diễn

“Kỳ thi biểu diễn cuối kỳ hợp tác với tôi nhé. Tôi có một kịch bản cực hay, đảm bảo giúp chúng ta giật giải nhất!”

Lâu Trạm trầm ngâm suy nghĩ một lát, ánh mắt hắn dừng lại trên đôi bàn tay trống trơn của Thời Quang: “Đưa kịch bản tôi xem.”

“Hai ngày nữa nhé, đợi tôi viết xong đã.”

Chân mày Lâu Trạm khẽ nhướng lên một nhịp đầy ẩn ý, sau đó hắn nhẹ nhàng đặt đũa xuống, mặt vô cảm nhìn thẳng vào Thời Quang.

Thời Quang cũng tự nhận thấy mình có chút đường đột, nhưng cậu thật sự sợ Lâu Trạm sẽ bị kẻ khác nẫng tay trên mất! Cậu vẫn nhớ rõ kiếp trước Lâu Trạm cũng có bạn diễn cặp, ai mà biết nếu mình mở lời muộn, thì còn cơ hội nữa hay không.

Thấy Lâu Trạm trưng ra bộ mặt “không có kịch bản thì miễn bàn”, cậu vội vàng bổ sung:

“Ngày mai, đúng ngày mai tôi sẽ đưa cho cậu xem. Cậu chắc chắn sẽ hài lòng, thế nên tuyệt đối đừng nhận lời người khác nhé, tôi bảo đảm cậu sẽ không hối hận đâu.”

Lâu Trạm cân nhắc hồi lâu rồi mới gật đầu. Đối diện với bài tập cuối kỳ, hắn vẫn không nhịn được mà bồi thêm một câu: “Cốt truyện cụ thể thế nào?”

“Ngày mai cậu sẽ biết.” Thời Quang úp úp mở mở, cố tình giữ bí mật.

Cơm nước xong xuôi, Thời Quang chẳng kịp chợp mắt ngủ trưa mà lao ngay vào viết kịch bản. Hướng đi của câu chuyện đã được định hình sẵn, dù sao kiếp trước cậu cũng từng diễn qua, chỉ là lần này bạn diễn lại là Lâu Trạm, cậu buộc phải tung ra một “miếng bánh” đủ hấp dẫn mới mong lôi kéo được một người như hắn về phe mình.

***

Trong khi đó, Điền Tư Vũ trở về ký túc xá, gục xuống bàn hờn dỗi suốt cả buổi trưa, ai khuyên cũng chẳng lọt tai. Đợi đến lúc mọi người đã lên giường chuẩn bị nghỉ trưa, cô ta đột ngột rút điện thoại ra gọi cho Thượng Hoằng.

Giữa căn phòng tĩnh mịch, giọng cô ta vang lên nũng nịu:

“Anh à, là em đây… Anh còn nhớ bài tập thầy giao hôm nay không?”

Cô ta dừng một nhịp, giọng nói nhẹ nhàng như đang thương lượng, nhưng lời lẽ lại hoàn toàn không cho đối phương cơ hội từ chối.

“Em quyết định sẽ diễn cùng anh nè. Nhưng mà… em muốn vai nào có tính cách trương dương, hướng ngoại một chút cơ, lời thoại cũng không được dưới ba mươi câu đâu nhé. À đúng rồi, tốt nhất là kịch hiện đại anh ạ, các giáo sư không thích kịch cổ trang khô khan đâu.”

Cô ta vừa nói vừa ung dung bổ sung thêm điều kiện:

“À còn nữa, anh thêm cả phần nhảy múa vào cho em với, gần đây em mới học được điệu nhảy mới khá ổn, chắc chắn sẽ giúp chúng mình ghi thêm điểm đó. Ngày mai em nhảy cho anh xem nhé? Kịch bản anh đưa ra sớm một chút cho em nha, ngày kia là được đúng không anh? Em còn phải xem qua nữa mà…”

Ở đầu dây bên kia, Thượng Hoằng đang khoanh chân trên ghế, một tay cầm chuột, một tay cầm điện thoại. Trên màn hình máy tính vẫn đang phát tập mới nhất của một chương trình tạp kỹ. Nghe Điền Tư Vũ nói liền một hơi cả đống yêu cầu, hắn ngẩn người ra hồi lâu vẫn chưa kịp phản ứng.

“Thượng Hoằng? Anh còn nghe không?” Giọng cô lại mềm xuống, mang theo chút ý cười.

“Ờ… anh đây.” Hắn vội đáp.

“Vậy trước mắt cứ thế nhé.” Điền Tư Vũ nói rất tự nhiên, như thể mọi chuyện đã được quyết định từ trước. “Chiều nay chúng mình gặp nhau bàn bạc thêm nha, ba giờ ở dưới lầu ký túc xá của em. Anh nhớ đến đúng giờ đấy.”

Thượng Hoằng nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng chói chang nung nóng vạn vật đến mức vặn vẹo. Hắn thực sự chẳng muốn ra ngoài chút nào, nhưng đứng trước sự “ban ơn” của Điền Tư Vũ, hắn chẳng tìm nổi một lý do để khước từ.

Điền Tư Vũ nói một lèo xong, rõ ràng đã giải tỏa được cơn giận với Thời Quang, giọng điệu lại càng thêm phần yểu điệu: “Vậy em cúp máy đây, hẹn gặp anh chiều nay nhé.”

Tút… tút… tút…”

Đầu dây bên kia chỉ còn lại những tiếng bận rộn.

Thượng Hoằng đờ đẫn nhìn màn hình điện thoại từ từ tối lại, đôi lông mày khẽ nhíu chặt, rồi hắn quẳng điện thoại sang một bên bàn.

Trên màn hình máy tính, chương trình tạp kỹ vẫn đang phát, nhưng hắn đã chẳng còn tâm trí xem nữa.

***

Buổi tối, Thời Quang nhận được điện thoại của Uông Phi, nói rằng công tác chuẩn bị bước đầu đã hoàn tất, các thành viên trong đoàn phim tổ chức tiệc mừng, địa điểm rất gần trường nên muốn cậu qua một chuyến.

Khi Thời Quang đến nơi thì rượu ngọt thức ngon đã lên đầy bàn. Trong đại sảnh, năm chiếc bàn tròn lớn đã ngồi kín người, chỉ có bàn của đạo diễn là tương đối thưa thớt hơn.

Uông Phi ngồi ở bàn đó, vừa thấy bóng Thời Quang từ xa đã vẫy tay gọi cậu lại. May mà buổi liên hoa này hầu như không có diễn viên nào khác, nên việc cậu ngồi ở bàn đạo diễn cũng không gây ra sự đố kỵ hay bài xích nào.

Cậu vừa ngồi xuống đã đứng dậy nâng ly:

“Xin lỗi mọi người vì em đến muộn. Trước tiên em xin kính mọi người ba ly, cảm ơn đạo diễn Tăng, đạo diễn Lưu, đạo diễn Vu, anh Trương, anh Thiên và chị Phi đã cho em cơ hội gia nhập đoàn phim. Em nhất định sẽ dốc sức diễn tốt vai của mình, cũng mong mọi người không ngại chỉ bảo thêm, em hứa sẽ học hỏi hết mình để tiến bộ mỗi ngày!”

Thời Quang không hề lạ lẫm với những dịp như này. Kiếp trước, để tranh thủ lấy một vai diễn, cậu đã phải uống không biết bao nhiêu là rượu xã giao. Dù phần lớn đều là công cốc, nhưng cũng nhờ vậy mà học được kha khá “văn hóa bàn rượu” vô cùng hữu dụng.

Trước kia cậu không quen nịnh nọt, nhưng không có nghĩa là bây giờ vẫn làm không được.

Ngay khi ngồi xuống, cậu đã lục tìm trong trí nhớ những chủ đề thú vị, khéo léo khuấy động bầu không khí bàn tiệc trở nên sôi nổi chưa từng thấy.

Tăng Kiến Tu nể mặt Uông Phi nên cũng đối đãi với Thời Quang khá ôn tồn. Thấy cậu uống rượu sảng khoái, cử chỉ trước mặt mọi người lại phóng khoáng, tự nhiên, ông càng thêm vừa ý. Ánh mắt nhìn Thời Quang cuối cùng cũng tăng thêm vài phần tán thưởng.

Rượu quá ba tuần, bữa tiệc kết thúc, mấy lãnh đạo nhỏ trong đoàn định tổ chức “tăng hai”. Thời Quang thế mà cũng nhận được lời mời, lại còn là đích thân Tăng Kiến Tu lên tiếng, cậu đương nhiên vội vàng nhận lời ngay.

Thực tế, Tăng Kiến Tu không phải là người khó gần, ông thích kiểu người khéo léo, dĩ hòa vi quý. Điều này có thể nhìn thấy từ phong cách quay phim và cách chọn diễn viên của ông: ông không quá cố chấp với quan điểm cá nhân.

Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là Tăng Kiến Tu dễ bị dắt mũi. Nhưng biểu hiện của Thời Quang trên bàn tiệc hôm nay lại khiến ông rất hài lòng. Diễn xuất thế nào tạm chưa nói, nhưng tính cách cởi mở, hào sảng, không giống mấy sinh viên mới ra trường vừa rụt rè vừa lo lắng, hoặc tự cao tự đại.

Ít nhất hiện tại, cậu đã hoàn toàn lọt vào mắt xanh của ông. Thậm chí ông thầm nghĩ sau này đi xã giao mấy buổi tiệc tùng tiếp khách, xách theo thằng nhóc này đi diện kiến thiên hạ cũng không tệ.

Thời Quang vốn tưởng “tăng hai” là đi hát hò, chẳng ngờ cả nhóm lại kéo nhau đến quán trà. Họ mở ba phòng riêng rồi… bày bàn mạt chược.

Thật ra, ở kiếp trước Thời Quang cũng khá thích chơi mạt chược, chỉ tiếc là khi thấy họ đánh với đơn vị 1 triệu mỗi ván… cậu lập tức cảm thấy “yếu lúa” ngay tại chỗ.

“Thời Quang, cậu sang ngồi cùng bàn với mấy người kia đi, bên đó đánh nhỏ thôi.”

Tăng Kiến Tu thật sự không có ý làm khó cậu, chỉ là đến lúc này ông mới chợt nhớ ra Thời Quang vẫn còn là sinh viên. Nhưng người cũng đã gọi đến rồi, chẳng lẽ lại để cậu đứng nhìn, thế là ông chỉ tay, gọi mấy người nữa tới ghép thành một sòng.

Nói là đánh nhỏ, nhưng một ván cũng phải vài ba trăm. Thời Quang lục khắp người cũng chỉ còn đúng 1 triệu tròn, lúc ngồi xuống ghế mà hai chân cậu cứ run lẩy bẩy, tinh thần tập trung cao độ chưa từng thấy.

Thế nhưng chỉ sau hai ba ván, sợi dây thần kinh đang căng như dây đàn của Thời Quang dần thả lỏng. Ở cái bàn này, ngoại trừ tay trên là người biết chơi một chút, hai người còn lại hoàn toàn là thành phần “đủ mâm”. Tính bài đã đành, ngay cả việc bản thân đang chờ quân nào họ cũng nhìn không ra. Với trình độ này, cậu vừa lướt web vừa đánh cũng chẳng thể nào thua nổi!

Đánh đến một giờ sáng, sòng của Tăng Kiến Tu rốt cuộc cũng tan. Khi ông đẩy cửa bước vào, liền cười hỏi: “Thu hoạch thế nào rồi?”

“Thời Quang ăn đậm.” Một vị phó đạo diễn trông có vẻ thật thà lên tiếng, “Người trẻ đúng là hay thật, nhạy bén lắm, lúc đầu còn bảo chúng tôi nương tay, cuối cùng lại cua hết tiền của chúng tôi.”

Nói thì nói vậy, nhưng nhìn điệu bộ cười hi hi ha ha của ông ấy, chẳng thấy có vẻ nào là tức giận cả.

Thời Quang cười ngượng. Thực chất cậu cũng rất biết ý, chỉ thắng hơn triệu rưỡi một tí, vừa đủ để những người cùng bàn không thấy xót tiền mà vẫn cảm thấy chơi rất thỏa mãn. Lối đánh “nhường nhịn” này vừa mệt vừa tốn sức, đầu óc cậu cũng bắt đầu đau âm ỉ, nhưng nghe vậy vẫn chỉ có thể cười đáp:

“Là do mọi người nương tay cho cháu thắng chút ít thôi ạ. Hay là để cháu mời mọi người đi ăn đồ nướng nhé?”

Lập tức có người vỗ tay hưởng ứng: “Được đấy! Tôi cũng đang đói bụng rồi. Không biết quán nào nướng xiên thơm thế, mùi theo điều hòa bay vào tận đây, làm tôi thèm chết mất!”

“Ôi trời, cháu cứ tưởng có mỗi mình cháu thấy thế nên ngại không dám nói.” Thời Quang đúng lúc xoa xoa dạ dày, nụ cười rạng rỡ.

Tăng Kiến Tu nhìn một lượt thấy ai nấy cũng đều vui vẻ, ánh mắt họ dành cho Thời Quang rõ ràng là thiện cảm hơn hẳn. Điều này khiến ấn tượng của ông về cậu lại tăng thêm một bậc. Để bày tỏ sự thân thiết, ông vỗ vai cậu:

“Việc gì phải để cậu tiêu tiền, chút tiền thắng đó còn chẳng đủ cho cậu mua hai bộ quần áo đâu. Hôm nay tôi thắng kha khá, để tôi mời mọi người đi ăn ở phố nướng.”

“Đạo diễn Tăng vạn tuế!” Thời Quang cực kỳ biết điều mà reo lên hưởng ứng.

Mọi người thấy cậu như vậy cũng đồng loạt bật cười.

Đúng là một niềm vui bất ngờ. Thông thường, những sinh viên trường nghệ thuật như cậu thường rất khó chiều, nhất là những kẻ có ngoại hình xuất chúng lại có chút hậu thuẫn phía sau, hở ra một chút là nghĩ ngợi vặn vẹo, động chút là cho rằng mình là nhân vật quan trọng, chuyện không như ý liền nghĩ rằng bản thân tài năng mà không gặp thời.

Nhưng thử nghĩ mà xem, ai trong giới này mà chẳng từng lăn lộn từ dưới ngoi lên.

“Mẹ chồng cũng từ nàng dâu mà ra”, ai chẳng thích được người khác tâng bốc, che chở? Làm hậu bối khiêm tốn một chút thì đã sao?

Thực ra, ngoại trừ Tăng Kiến Tu ra, ngay cả những vị phó đạo diễn có mặt đêm đó cũng đinh ninh Thời Quang là người của Uông Phi. Hậu thuẫn tuy không lớn, nhưng trong đoàn phim cũng không phải kiểu người có thể tùy tiện bắt nạt.

Lúc ăn xiên nướng, Thời Quang bị đám người này ép uống không ít rượu. Cậu cũng không khó chịu, lúc cần uống thì uống, lúc cần thoái thác thì thoái thác, từ đầu đến cuối luôn giữ bộ mặt niềm nở, thẳng thắn. Trong lòng cậu thậm chí còn có chút hân hoan: Quả nhiên sống lại một đời có khác, cậu cảm nhận được sự thiện chí và gần gũi từ mọi người một cách chân thực nhất, chứ hoàn toàn không nghĩ rằng bọn họ cho rằng mình đang ôm một cái “đùi nhỏ”.

Dĩ nhiên, một kẻ nhỏ bé từng bị chèn ép như Thời Quang vẫn giữ được trực giác nhạy bén của mình. Cậu thừa hiểu cái đùi lớn của đạo diễn Tăng nhất định phải ôm, nhưng cái đùi nhỏ của chị Uông cũng không thể buông.

Suy nghĩ này của cậu mãi đến sau này khi biết được thân phận thật sự của Uông Phi, cậu mới không khỏi vạn phần cảm ơn quyết định sáng suốt của mình lúc đó.

***

Ngày hôm đó Thời Quang say khướt, ngủ mê mệt tại khách sạn gần đó một đêm. Mãi đến khi bóng đêm lại buông xuống lần nữa, cậu mới nhớ ra chuyện đã hứa với Lâu Trạm.

Thế là, khi Lâu Trạm xem xong bản kịch bản mà Thời Quang đưa, hắn nhẹ nhàng đặt nó lên đôi chân đang vắt chéo.

Hắn hơi ngẩng cằm, ánh mắt sáng như đuốc quét qua từng ngóc ngách trên gương mặt cậu. Tư thế của hắn lười biếng nhưng không mất đi vẻ tao nhã, kết hợp với gương mặt vô cảm, khiến người ta không đoán ra hắn đang nghĩ gì. Nhưng Thời Quang vẫn cảm thấy sau gáy mình lạnh đi.

“Kịch bản này chỉ là sườn thôi,” Thời Quang cẩn trọng cân nhắc từ ngữ, kéo ghế ngồi xuống đối diện với hắn, ánh mắt chân thành hết mức: “Nhưng linh hồn thực sự lại nằm ở diễn xuất của chúng ta. Cách diễn thế nào để truyền tải được niềm vui, nỗi buồn, khiến khán giả đồng cảm, đó mới là điều chúng ta nên làm.”

Lâu Trạm rũ mắt, liếc nhìn bản kịch bản vỏn vẹn đúng một trang giấy, rồi ngước lên nhìn cậu: “Cái này gọi là ‘sườn’ thì có vẻ hơi khoa trương nhỉ?”

Gương mặt Thời Quang đỏ bừng lên, như thể bị xúc phạm nặng nề lắm, cậu căm phẫn chỉ vào tờ giấy: “Chứ còn gì nữa? Ít nhất tôi cũng viết rõ thiết lập nhân vật với tóm tắt cốt truyện rồi! Ngay cả mấy cảnh quay tôi cũng tách ra viết riêng rồi đấy!”

“…” Lâu Trạm trầm mặc.

Thời Quang nghĩ thầm chắc hắn đang chửi rủa sự ngang ngược của mình trong lòng, cậu cũng thấy hơi chột dạ. Thực ra cậu còn rất nhiều thiết lập chi tiết khác, nhưng thật sự không kịp viết ra, chỉ có thể sắp xếp lại trong đầu, chuẩn bị dùng “ba tấc lưỡi” để thuyết phục hắn.

Cậu chỉ vào một dòng trong đó:

“Ví dụ như chỗ này, sau khi tôi nhấn chuông cửa gặp cậu, tôi có thể biểu hiện theo rất nhiều cách. Tôi có thể nháy mắt đưa tình, có thể hát, cũng có thể nhảy. Thậm chí nếu tôi vừa vào cửa đã quỳ sụp xuống ôm đùi cậu mà khóc lóc bảo em đã mang thai con của anh rồi, sao anh có thể ruồng bỏ ba con em… Tất cả đều là điểm gây cười cả!”

Nói đến đây cậu còn hào hứng bổ sung:

“Điểm cười của một tỷ dân Trung Quốc thì khó bắt bài, chứ cái ‘điểm G’ của mấy nghìn sinh viên trường mình thì vẫn dễ ‘dẫm’ trúng lắm…”

Nói xong, Thời Quang thấp thỏm quan sát sắc mặt của Lâu Trạm, nịnh nọt cười hỏi: “Cậu xem, thấy thế nào?”

***

Ngoại truyện nhỏ của tác giả:

Thời Quang: “Em mang thai con của anh rồi!”

Lâu Trạm (bản trung khuyển): “Thật sao? Anh… anh… vui quá!”

Thời Quang: “Em mang thai con của anh rồi!”

Lâu Trạm (bản bá đạo): “Từ giờ nằm yên trên giường cho anh, không có lệnh của anh thì không được xuống!”

Thời Quang: “Em mang thai con của anh rồi!”

Lâu Trạm (bản muộn tao): “……”
Mua quần áo, mua giày, mua balo, mua đồ ăn, mỗi ngày lên mạng tra tài liệu, còn tự tay nấu cả bàn thức ăn.

Thời Quang: “Em mang thai con của anh rồi!”

Lâu Trạm ( bản tra công): “Phá đi.”

Bình luận cho Chương 14

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 14
Fonts
Text size
AA
Background

Tinh Trình Công Lược

167 Views 0 Subscribers

Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao

Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...

Chapters

  • Chương 01 Trọng Sinh x Thời Quang
  • Chương 02 Bạn Tốt × Lâu Trạm
  • Chương 03 Thượng Xuyên x Móc Nối
  • Chương 04 Thử Vai × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 05 Hứa Tuấn Tiệp × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 06 Thời Quang × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 07 Tráng sĩ, xin dừng bước
  • Chương 08 Điền Tư Vũ × Thượng Hoằng
  • Chương 09 Góc tối × Ma tính
  • Chương 10 Thượng Hoằng × Thời Quang
  • Chương 11 Lên đồ × Hỗ Phi Bạch.
  • Chương 12 Ma Chủ × Bàn tán sôi nổi
  • Chương 13 Lời mời × Cộng sự
  • Chương 14 Giao tế × Đối diễn
  • Chương 15 Tập luyện × Bạn diễn
  • Chương 16 Biên kịch x Lễ kỷ niệm trường
  • Chương 17 Lễ kỷ niệm trường × Tâm cơ
  • Chương 18 Lời đồn × Nhắm vào
  • Chương 19 Nam thần x Nữ thần
  • Chương 20 Chất vấn × Truyền thông
  • Chương 21 Trêu chọc × Vào đoàn phim
  • Chương 22 Vào đoàn × Triệu Đào
  • Chương 23 Bị chèn ép × Phản kích
  • Chương 24 Bạch Liên Hoa × Tự Hủy
  • Chương 25 Hán Vũ Đế × Tiền Bồi Thường
  • Chương 26 Thành phố B x Lâu Trạm
  • Chương 27 Chiêu đãi × Thiên Hành Ảnh Thị
  • Chương 28 Ký hợp đồng × C cấp
  • Chương 29 Cách đãi khách × Tên thần kinh
  • Chương 30 Nam tiên nhi × Ba của Lâu Trạm
  • Chương 31 Bàn tay sau màn × Tâm Ngân
  • Chương 32 Fan đầu tàu x khai giảng
  • Chương 33 Giải quyết công khai x Tính sổ riêng tư

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiBoylove Bất Tử