Boylove Bất Tử
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Đăng Nhập Đăng Ký
Trước
Sau
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
bìa

Tinh Trình Công Lược

Chương 13

  1. Home
  2. Tinh Trình Công Lược
  3. Chương 13 - Lời mời × Cộng sự
Trước
Sau

Chương 13: Lời mời × Cộng sự

“Tiểu Thời!”

Không biết đã trôi qua bao lâu, Thời Quang chợt nghe thấy tiếng ai đó gọi mình. Cậu ngẩng đầu nhìn sang, hóa ra là phía đạo diễn Tăng. Uông Phi đang vẫy tay gọi cậu lại. Thời Quang vội vàng rảo bước đi tới.

Tiến lại gần, cậu mới thấy Y Thiên Họa cũng đã hoàn thành khâu tạo hình. Trang phục của gã so với cậu thì hoa lệ hơn nhiều, có thêm đệm vai và áo choàng, trông vô cùng uy phong lẫm liệt. Phần trang điểm mắt của gã nhạt hơn cậu, môi cũng là màu tự nhiên, nhưng điểm khác biệt lớn nhất chính là giữa lông mày gã có một dấu ấn ngọn lửa đảo ngược.

Trong nguyên tác Thượng Xuyên đã nhấn mạnh rất rõ, đó chính là ấn ký của Đọa Tiên.

Thời Quang đi tới đứng cạnh gã. Hai người liếc nhìn nhau một cái, rồi cùng lạnh nhạt dời ánh mắt, đồng thời quay sang nhìn Tăng Kiến Tu.

Tăng Kiến Tu ngồi trên ghế, nét mặt phẳng lặng như tờ nhìn chằm chằm hai người. Thời gian dần trôi, ánh mắt ông ngày càng trở nên lạnh lùng sắc lẹm. Ngay khi cả hai đang thấp thỏm không yên, Tăng Kiến Tu đột nhiên gằn giọng: “Lớp trang điểm này ai make?”

Có người đáp: “Đều là Tiểu Ngư make ạ, để tôi đi gọi cô ấy.”

“Trang điểm này không được, đổi đi.”

Khóe miệng Y Thiên Họa lập tức nhếch lên, gã liếc xéo Thời Quang một cái đầy khinh bỉ.

Thế nhưng, ngay giây tiếp theo, Tăng Kiến Tu lại bồi thêm câu:

“Đẹp quá mức rồi. Hai người đứng cạnh nhau nhìn như một trời một vực, người này bị lấn át hoàn toàn, mấy người có phân biệt nổi ai chính ai phụ không hả?”

Ngón tay ông chỉ thẳng về phía Y Thiên Họa.

Ánh mắt khinh khỉnh của gã còn chưa kịp thu lại thì cơ mặt đã méo xệch đi.

Uông Phi đứng bên cạnh chứng kiến tất cả, không nhịn được mà “phụt” một tiếng bật cười.

Cuối cùng lớp trang điểm của Thời Quang vẫn phải sửa lại. Chỉ khổ cho Tiểu Ngư, cô nàng cứ sửa đi sửa lại mấy lần, miệng không ngừng lầm bầm bên tai Thời Quang:

“Sao mà khó sửa thế nhỉ… Sao lại khó sửa đến thế chứ… Ôi trời, sao lại vẽ lố nữa rồi… Má ơi, rõ ràng là mình đã cố ý không vẽ kỹ rồi mà…”

Thời Quang thấy cô nàng rối sắp phát khóc đến nơi, vội vàng cười an ủi:

“Thế này mà còn bảo tay nghề không tốt sao? Chỉ tùy tiện quẹt vài nét đã khiến người ta sáng bừng cả mắt rồi.”

“Đó là do nền tảng của em quá tốt thôi.”

“Nền tảng tốt đến mấy cũng chưa thấy ai khen em là soái ca cả, nhưng qua tay chị vẽ một cái, đẳng cấp của em lập tức được thăng hoa ngay.”

“Em xem Weibo rồi à?” Mắt Tiểu Ngư sáng lên.

“Vâng, năm tấm ảnh liên tiếp, cuồng soái khốc bá duệ… chính em còn không dám nhận ra mình.”

“Chứ còn gì nữa, đẹp thế cơ mà! May mà chị đã chụp ảnh lại, bằng không ai dám ép chị tẩy lớp trang điểm này, chị liều mạng luôn!”

Thời Quang mỉm cười. Trong lúc trò chuyện, nhìn bản thân trong gương cuối cùng cũng đã thanh thuần trở lại, cậu khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi sửa lại, đôi mắt của cậu vẫn là điểm được Tiểu Ngư chăm chút nhất, chỉ là không còn trang điểm đậm như trước nữa. Khí thế bá đạo giảm đi vài phần, nhưng lại thêm chút lạnh lẽo. Cuối cùng cũng miễn cưỡng khiến Tăng Kiến Tu gật đầu.

Sau đó, đoàn phim cứ thế bận rộn đến tận hơn năm giờ chiều mới hoàn thành xong khâu trang điểm cho toàn bộ diễn viên. Tiếp theo là ưu tiên diễn viên chính chụp ảnh trước, những người còn lại phải phối hợp theo.

Khi toàn bộ công việc kết thúc thì đã gần bảy giờ tối. Đoàn phim cũng không giữ họ lại ăn cơm, Thời Quang đành phải ôm cái bụng đói meo mà rời đi.

Vừa bước vào thang máy, cậu đã bị Uông Phi gọi giật lại hỏi một câu: “Em đang là sinh viên năm ba đúng không?”

Thời Quang gật đầu.

Uông Phi dặn dò: “Về nhớ tính lại lịch học và điểm danh cho kỹ. Bên tổ trường quay sắp xếp lịch quay rồi, nếu có thời gian nào không tiện thì phải báo trước.”

Thời Quang không ngờ chị ấy lại chu đáo đến vậy, vội vàng cảm ơn rối rít, cái miệng dẻo như rót mật. Uông Phi cười mắng, cốc nhẹ vào đầu cậu một cái rồi thân thiết đuổi khéo: “Thôi, mau cút về đi.”

“Rõ!”

Thời Quang đứng thẳng người, đưa tay lên thái dương chào kiểu quân đội, cửa thang máy cuối cùng cũng từ từ khép lại trước mắt.

Thang máy đi xuống, những con số đếm ngược, Thời Quang thở ra một hơi dài, buông lỏng bờ vai đang gồng cứng suốt cả ngày.

Dù có hơi mệt, nhưng một ngày hôm nay thật sự đáng giá.

Khi cậu trở về trường, phố xá đã lên đèn. Ánh đèn hai bên đường mờ ảo, kéo dài bóng người thành vô số vệt đậm nhạt khác nhau. Thời Quang bước đi nhẹ nhõm, còn cố ý vòng qua siêu thị trong trường mua một gói mì ăn liền và hai cây xúc xích.

Vừa bước ra ngoài, cậu đã bắt gặp Thượng Hoằng đang lững thững đi tới.

Hai bên chạm mặt, Thời Quang lập tức nhớ ra trong trường vẫn còn một “đại địch” như thế này. Thấy Thượng Hoằng đứng lại chờ mình tới, vẻ mặt như muốn hỏi tội, Thời Quang khẽ nâng cằm lên mấy phần. Dù không thích đánh nhau, nhưng cũng không thể mất mặt trước người khác, thế là hiên ngang bước thẳng tới.

Cả hai đứng lại giữa đường, Thượng Hoằng mở lời trước:

“Sau này tránh xa Điền Tư Vũ ra.”

Thời Quang bật cười:

“Lập trường của mấy người thay đổi từ khi nào thế? Lần trước thấy hai người ở cạnh nhau còn tỏ ra chột dạ lắm mà.”

Thượng Hoằng chau mày:

“Điền Tư Vũ nói cô ấy chưa từng đồng ý hẹn hò với mày, đều là do mày ngày nào cũng bám lấy cô ấy không buông.”

Thời Quang không ngờ tin đồn vốn phải xuất hiện sau khi Điền Tư Vũ nổi tiếng ở kiếp trước, giờ lại được nghe sớm đến như vậy. Nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ chính Điền Tư Vũ đã nói với người khác thật.

Mà nói cho cùng, cậu cũng chẳng có gì để phản bác—ai bảo bản thân trước kia đúng là ngày nào cũng bám theo người ta chứ.

Tuy nghĩ vậy, nhưng lời nói vẫn phải hỏi cho rõ: “Còn gì nữa không? Ngoài mấy câu đó ra cô ta còn nói gì nữa?”

Thượng Hoằng không ngờ Thời Quang lại hỏi ngược lại mình, nhất thời cứng họng.

“Ha.” Thời Quang bật cười, bắt đầu bẻ ngón tay đếm. “Đúng là tao bám theo cô ấy. Cho nên tao giúp cô ấy lấy nước nóng, mua cơm, chép bài, đi dạo cùng, đi xem phim, xem tivi, ăn không hết kem thì đưa tao ăn nốt, đến kỳ còn sai tao đi mua băng vệ sinh nữa.”

Cậu đếm xong, cười nhạt:

“Tạm thời nhớ được từng đó thôi. Sau này mấy nhiệm vụ cao cả này giao lại hết cho mày nhé. Cảm ơn trước, anh em.”

“Ý mày là gì?” Thượng Hoằng mặt trầm xuống. Nghĩ kiểu gì cũng thấy không ổn, liền túm lấy cánh tay Thời Quang, trừng mắt:

“Đừng tưởng tao không dám đánh mày.”

Lần này Thời Quang thật sự bật cười. Cậu dang tay, nhún vai:

“Này anh bạn, tao đã nói rồi, tao rút lui. Mày còn tức cái gì nữa? Sau này nếu thấy mày với Điền Tư Vũ đi cùng nhau, tao đi đường vòng, oke?”

Thượng Hoằng nhíu chặt lông mày.

Thời Quang hất vai một cái, thoát khỏi móng vuốt của Thượng Hoằng, sau đó đưa hai ngón tay lên trán làm động tác chào tạm biệt đầy hân hoan rồi rảo bước rời đi. Trong mắt người qua đường, nhìn bóng lưng ấy vui vẻ cứ như vừa trút bỏ được một gánh nặng khổng lồ.

Thượng Hoằng đứng ngẩn ra tại chỗ, một hồi lâu sau mới hiểu ra được thâm ý trong đó.

Ai có mắt cũng thấy Thời Quang bám theo Điền Tư Vũ, nhưng chuyện giữa hai người đâu chỉ là “bám theo” đơn giản—đã gần như đến mức bạn trai rồi.

Nữ thần bỗng nhiên lao vào lòng mình đáng lẽ phải là chuyện tốt…

Nhưng lúc này, trong lòng hắn lại nghẹn ứ, chỉ muốn tìm ai đó đánh một trận cho hả giận.

Sáng sớm hôm sau, Thời Quang tìm gặp giáo sư để xin nghỉ phép.

Giáo sư cầm tờ giấy xác nhận của đoàn phim, cau mày nhìn cậu:

“Sao lại là Thượng Xuyên? Dạo này phim khởi quay nhiều như vậy, sao em lại chọn bộ này? Em cũng biết tình hình trong nước rồi đấy, phim tiên hiệp rất khó để phát sóng, có khi đến lúc em tốt nghiệp vẫn chưa được xem tác phẩm của mình đâu. Thế mà em vẫn muốn tham gia?”

Thời Quang kiên định gật đầu.

Giáo sư lật đi lật lại tờ chứng minh, thở dài khuyên nhủ thêm mấy câu.

Trong lòng ông, Thời Quang là một sinh viên đầy triển vọng, cảm thụ diễn xuất tốt, lại có thiên phú nghệ thuật, phản ứng linh hoạt, cộng thêm cái tính cách “vừa gặp người là lên cơn hăng hái” ấy cực kỳ phù hợp để phát triển trong giới phim ảnh hiện nay, đã thế ngoại hình vừa điển trai vừa có nét riêng. Chỉ cần đi đúng đường, đại bạo thì chưa dám nói, nhưng kiếm được chỗ đứng trong giới giải trí thì hoàn toàn không thành vấn đề.

Chỉ tiếc là giới này thay đổi quá nhanh. Nếu sau khi tốt nghiệp mà không có tác phẩm tốt làm bàn đạp đã vội vàng xông vào, e rằng cũng chỉ là một quân cờ mờ nhạt giữa đám đông.

Trong bộ Đại Đao Vương Cường có hai vai diễn ông luôn thấy rất hợp với Thời Quang, tiếc là cậu lại nộp cho ông tờ xác nhận của Thượng Xuyên.

Giáo sư khổ tâm khuyên bảo, Thời Quang lại “dầu muối không vào”, cuối cùng giáo viene bốc hỏa, đành mặc kệ cậu muốn làm gì thì làm.

Tuy nhiên trước khi đi, ông vẫn nhắc nhở:

Học kỳ này sắp kết thúc rồi. Lễ kỷ niệm trường còn có một buổi biểu diễn cuối kỳ, em đừng có quên đấy.”

Thời Quang gật đầu, đôi mắt chợt sáng lên, hỏi:

“Là diễn chung hay diễn độc thoại ạ?”

“Tốt nhất là diễn chung, trừ khi em có kịch bản riêng tốt hơn.”

Thời Quang khẳng định chắc nịch: “Tất nhiên là em diễn chung rồi.”

Giáo sư lắc đầu cười, trong đầu vẫn hiện lên gương mặt tươi rói của Thời Quang lúc rời đi. Ông thầm nghĩ kỳ thi biểu diễn năm nay, nếu không có gì bất ngờ, chắc lại là Thời Quang và Điền Tư Vũ hợp tác.

Nhưng mục tiêu của Thời Quang năm nay… đã thay đổi.

***

“Anh không diễn cùng tôi?!”

Giọng nói chói tai làm kinh động đến những sinh viên qua lại, khiến họ đồng loạt ngoái nhìn.

Thời Quang khẽ nhích người, dịch khuôn mặt mình vào dưới bóng cây, uể oải nhìn Điền Tư Vũ đang tức đến đỏ bừng mặt rồi gật đầu.

“Vì sao?”

Điền Tư Vũ trợn tròn mắt, trong đáy mắt tràn ngập sự phẫn nộ không thể tin nổi. Cô ta rõ ràng không ngờ rằng lời mời của mình lại bị người trước mặt từ chối thẳng thừng.

Đây là Thời Quang!

Còn cô là Điền Tư Vũ kia mà!

Có một ngày Thời Quang lại dám từ chối Điền Tư Vũ cô sao?! Mặt trời mọc ở đằng Tây rồi chắc?

Thời Quang mím môi cười, thực sự chẳng muốn giải thích lấy một câu. Cậu không hiểu nổi cô nàng trước mắt lấy đâu ra tự tin để sau khi bắt cá hai tay còn có thể đường hoàng tìm đến mình như vậy.

Điền Tư Vũ chờ đợi ba giây, rõ ràng đã đến giới hạn chịu đựng. Đáy mắt cô ta dâng lên một tầng nước mắt, trông thì như uất ức tột cùng nhưng thực chất là giận đến phát điên.

Cô ta hờn dỗi thốt lên: “Đừng có mà hối hận!”

Thời Quang nhìn bóng lưng Điền Tư Vũ giẫm giày cao gót hùng hổ rời đi. Dáng người thon thả dưới ánh nắng xuyên qua tán cây quả thực hoàn hảo không chê vào đâu được.

Xét về nhan sắc, vóc dáng hay khí chất, Điền Tư Vũ thực sự là người phụ nữ xứng đáng được người ta nâng niu trên lòng bàn tay.

Đáng tiếc, cô ta bị tung hô quá cao, tầm mắt đã không còn nhìn thấy những người như cậu nữa rồi. Cô ta luôn đứng trên cao nhìn xuống, đối đãi với mọi kẻ vây quanh mình như một sự ban ơn.

Sau khi Điền Tư Vũ rời đi, Thời Quang quay lại nhà ăn.

Ban nãy cậu đang ăn trưa dang dở thì bị cô ta gọi ra ngoài, bây giờ trong miệng vẫn còn vị mặn ngọt của món thịt kho tàu. Dạo gân đây cậu tập luyện mỗi ngày, nên những miếng mỡ mềm tan trong miệng giờ đây đối với cậu chẳng khác gì mỹ vị trân bảo.

Vui vẻ xử lý nốt miếng thịt lớn trong khay, Thời Quang quẹt miệng, hít một hơi thật sâu rồi lấy hết dũng khí như ra trận, đi về phía một góc của nhà ăn.

Ở cuối tầm nhìn, Lâu Trạm đang ngồi bên cửa sổ, thong thả ăn cơm.

Vẻ mặt hắn bình thản. Ánh nắng giữa trưa xuyên qua tán cây, rớt xuống mặt hắn những đốm sáng lung linh. Hắnhơi nghiêng đầu, toát ra một vẻ lười biếng đầy cuốn hút.

Phần cơm trong khay đã vơi đi một nửa, đôi môi khẽ mấp máy nhịp nhàng theo động tác nhai. Cơm và thức ăn được phân chia rạch ròi hai bên khay, giống như bầu không khí tách biệt của hắn với vạn vật xung quanh, tự tạo thành một không gian riêng biệt. Những thói quen nhỏ nhặt ấy cũng đủ cho thấy hắn được giáo dưỡng rất tốt.

Trên đường đi tới, Thời Quang không mấy ngạc nhiên khi thấy vài nữ sinh đang lén lút quan sát Lâu Trạm, sự ánh mắt ái mộ gần như không che giấu.

Khi bước vào “vùng không gian riêng” đó, Thời Quang hơi do dự một chút, rồi vẫn chọn ngồi xuống đối diện hắn.

Lâu Trạm nhìn cậu với gương mặt không chút biểu cảm, đặt đũa xuống, tốc độ nhai nhanh hơn rõ rệt, sau đó yết hầu khẽ chuyển động một cái.

Thời Quang cười tủm tỉm, nghiêng người về phía trước, gõ nhẹ lên bàn:

“Lâu Trạm, kỳ thi biểu diễn cuối kỳ hợp tác với tôi nhé. Tôi có một kịch bản cực hay, đảm bảo giúp chúng ta giật giải nhất!”

Hết chương 13.

Bình luận cho Chương 13

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 13
Fonts
Text size
AA
Background

Tinh Trình Công Lược

164 Views 0 Subscribers

Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao

Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...

Chapters

  • Chương 01 Trọng Sinh x Thời Quang
  • Chương 02 Bạn Tốt × Lâu Trạm
  • Chương 03 Thượng Xuyên x Móc Nối
  • Chương 04 Thử Vai × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 05 Hứa Tuấn Tiệp × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 06 Thời Quang × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 07 Tráng sĩ, xin dừng bước
  • Chương 08 Điền Tư Vũ × Thượng Hoằng
  • Chương 09 Góc tối × Ma tính
  • Chương 10 Thượng Hoằng × Thời Quang
  • Chương 11 Lên đồ × Hỗ Phi Bạch.
  • Chương 12 Ma Chủ × Bàn tán sôi nổi
  • Chương 13 Lời mời × Cộng sự
  • Chương 14 Giao tế × Đối diễn
  • Chương 15 Tập luyện × Bạn diễn
  • Chương 16 Biên kịch x Lễ kỷ niệm trường
  • Chương 17 Lễ kỷ niệm trường × Tâm cơ
  • Chương 18 Lời đồn × Nhắm vào
  • Chương 19 Nam thần x Nữ thần
  • Chương 20 Chất vấn × Truyền thông
  • Chương 21 Trêu chọc × Vào đoàn phim
  • Chương 22 Vào đoàn × Triệu Đào
  • Chương 23 Bị chèn ép × Phản kích
  • Chương 24 Bạch Liên Hoa × Tự Hủy
  • Chương 25 Hán Vũ Đế × Tiền Bồi Thường
  • Chương 26 Thành phố B x Lâu Trạm
  • Chương 27 Chiêu đãi × Thiên Hành Ảnh Thị
  • Chương 28 Ký hợp đồng × C cấp
  • Chương 29 Cách đãi khách × Tên thần kinh
  • Chương 30 Nam tiên nhi × Ba của Lâu Trạm
  • Chương 31 Bàn tay sau màn × Tâm Ngân
  • Chương 32 Fan đầu tàu x khai giảng
  • Chương 33 Giải quyết công khai x Tính sổ riêng tư

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiBoylove Bất Tử