Chương 12
Chương 12. Ma Chủ × Bàn tán sôi nổi
Thời Quang đứng dậy, dư quang lại quét qua “tên yêu nam” trong gương một lần nữa. Bộ trường sam rườm rà dưới chân khiến cậu suýt vấp ngã; vừa khó khăn lắm mới đứng vững thì phát hiện vạt áo lại mắc vào chân ghế. Cảm giác nghẹn uất trong lòng vốn đang dồn nén lập tức bùng lên, cậu nắm lấy vạt áo giật mạnh một cái, lắc lắc hai cái, cho đến khi thấy tà áo ngoan ngoãn tuột xuống mới thấy tâm trạng dễ chịu hơn đôi chút.
Chỉ là trong chớp mắt ấy, cậu không hề phát hiện chuyên viên trang điểm đã che miệng hét thầm, đôi mắt bắn ra tia lửa điện và thực hiện một cú “ngũ liên tạch” (chụp liền 5 tấm).
Cô lật đi lật lại xem ảnh mấy lần: đường nét góc cạnh như dao khắc, xương quai hàm sắc sảo, ánh mắt bá đạo đầy sát khí, hung hãn đến cực điểm, đuôi mắt hơi nhếch lên tạo thành một nét mê hoặc, giống như móc câu cuốn vào tim người đối diện, khiến nhịp tim cô đập thình thịch như trống dồn—gần như say mê mất rồi.
Sau khi Thời Quang rời đi, cô vẫn cầm điện thoại đứng ngây ra. Một đồng nghiệp bước tới, giật lấy điện thoại nhìn qua một cái liền hét lên:
“Đù! Ma tính vãi chưởng!”
Chuyên viên trang điểm hoàn hồn, vội vàng giành lại chiếc điện thoại như bảo bối.
“Cho tui xem lại chút đi.” Đồng nghiệp chỉ thấy nhìn một cái hoàn toàn chưa đã thèm. Giằng co một hồi, thấy “Diệt Tuyệt Sư Thái” (trưởng nhóm trang điểm) đang lườm qua, cô ta mới cam tâm tình nguyện nói: “Gửi cho tui một bản, tui muốn để làm hình nền.”
“Ảnh chụp bằng điện thoại thôi, bà hâm à?” chuyên viên trang điểm liếc xéo khinh bỉ.
“Thì sao! Để góc màn hình, lúc rảnh liếm liếm nhìn cũng được mà.”
Chuyên viên trang điểm hừ hai tiếng, rồi bất chợt đụng vai đồng nghiệp, giọng mờ ám:
“Cái mặt đó… chậc chậc, trang điểm lên thật sự rất đã tay.”
—
Thời Quang bước ra khỏi phòng hóa trang, hơi khó chịu kéo lại bộ trang phục không mấy vừa người, rồi ngẩng đầu nhìn quanh.
Lúc này đã hơn ba giờ rưỡi chiều, đúng thời điểm thông báo tập trung nên người trong phòng họp khá đông. Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng cậu cảm thấy căn phòng vốn đang ồn ào bỗng nhiên lặng đi một nhịp.
—
Uông Phi, biên kịch Tiểu Đào và tác giả Hô Mễ cùng nhau cày phim Hàn suốt cả buổi trưa, vừa hết tập mới vội vàng chạy xuống lầu. Không ngờ cửa thang máy mở ra lại gặp ngay tổng đạo diễn Tăng Kiến Tu cùng hai phó đạo diễn từ tầng trên xuống.
Ngoài Tiểu Đào (người làm công ăn lương của đoàn phim) là thè lưỡi rụt cổ, hai người còn lại đều tỏ ra tự nhiên. Uông Phi còn oang oang chào hỏi: “Đạo diễn Tăng cũng mới ngủ dậy à?”
Dù tổng đạo diễn là người lớn nhất đoàn, nhưng luôn có những nhân vật “khó trị”, ví dụ như người thân của nhà sản xuất trước mặt đây. Tăng Kiến Tu chỉ đành cười đáp:
“Giờ này mọi người đều đang trang điểm, cũng chẳng có việc gì. Mấy đứa có thể về phòng nghỉ thêm chút nữa, đến lúc chụp ảnh chú sẽ gọi.”
Uông Phi đương nhiên không quay lại, sự tôn trọng phải đến từ hai phía. Cô cười ha hả chuyển chủ đề, vừa lúc thang máy “đinh” một tiếng mở ra.
Nhóm sáu người bước ra khỏi thang máy, đi vài bước là đến cửa phòng họp. Đây là phòng họp cỡ trung của khách sạn, sức chứa khoảng một trăm người, đoàn phim thuê làm nơi tập trung là vừa đẹp. Nhân viên cộng với diễn viên khoảng hơn năm mươi người, không quá chật chội cũng không quá trống trải, thậm chí còn dư chỗ để chất thiết bị.
Sự xuất hiện của tổng đạo diễn không tạo ra làn sóng lớn nào, ngoại trừ những người ngồi gần cửa. Đa số mọi người đều đang nhìn về một hướng duy nhất, thế là nhóm đạo diễn cũng nhìn theo.
Ở cửa phòng trang điểm, một diễn viên đã hoàn tất hóa trang đang đứng đó. Nhưng chỉ cần cái nhìn đầu tiên, ánh mắt họ đã bị “khóa” chặt vào đôi mắt của người kia.
Đôi mắt được kẻ nét dài và hẹp hơn bình thường, đuôi mắt hơi nhếch lên tạo nên một đường cong tuyệt mỹ. Khi ánh nhìn chuyển động, trong đó ẩn hiện một tầng lạnh lẽo và cuồng ngạo, giống như tiếng trống nện thẳng vào nơi mềm yếu nhất trong tim người ta.
“A—”
Tiểu Đào bịt miệng kêu lên, không cách nào kìm lại được: “Thời Quang! Hỗ Phi Bạch!!”
“Đó là Hỗ Phi Bạch à?” Hô Mễ lúc này mới hoàn hồn. Là người sống nhiều trong thế giới 2D, khả năng nhận diện gương mặt thật của cô vốn không mạnh. Buổi sáng nghe Uông Phi khen ngợi vẻ đẹp, vẻ quyến rũ, vẻ “ma tính”, cô vẫn chưa hình dung ra được, chỉ thấy cậu nhóc này khá đẹp trai. Nhưng giờ đây nhìn lại, khung cảnh đậm chất hội họa này như khai mở “hố não” của cô, cô lẩm bẩm: “Đọa tiên mà đẹp thế này sao? Cuốn sau mình nhất định phải viết một nhân vật đọa tiên.”
Nắm đấm quyết tâm!
Uông Phi vốn lớn tuổi hơn nên lý trí hơn. Sau khi nghe hai người bạn không tiếc lời khen ngợi, phản ứng đầu tiên của cô lại là nhìn sang Tăng Kiến Tu.
Tăng Kiến Tu nhìn chằm chằm Thời Quang vài giây, chân mày bất giác nhíu chặt lại. Trái tim Uông Phi hẫng một nhịp. Nhưng ngay sau đó, Tăng Kiến Tu đã dời mắt đi, thần sắc trở lại bình thường. Ông thản nhiên bước tiếp như chưa thấy gì cả.
Ngược lại, Uông Phi lại cau mày, ánh mắt trầm ngâm. Cô thu hồi tầm nhìn từ bóng lưng Tăng Kiến Tu, quay sang nhìn Thời Quang đang nở nụ cười rạng rỡ với mình ở cách đó không xa—
Trong chớp mắt, vị “đoạ tiên tà mị cuồng ngạo” kia biến thành một con husky lông đen đang vẫy đuôi nhiệt tình.
Uông Phi, Tiểu Đào và Hô Mễ đồng loạt ôm trán, nghe tiếng “trái tim thiếu nữ” vỡ vụn đầy sàn.
Thời Quang tuy không biết mình có được vai diễn này chính là nhờ Uông Phi giúp đỡ, nhưng điều đó không ngăn cản cậu nhận ra Uông Phi là “đùi vàng” dễ ôm nhất hiện tại. Hơn nữa chỉ qua một buổi sáng quan sát, cậu cũng nhận ra địa vị của Uông Phi trong đoàn không hề thấp.
Không chỉ vì giọng nói của đạo diễn Tăng lúc nói chuyện với cô luôn mang theo chút hiền hòa, mà ba vị phó đạo diễn thường xuyên đi theo ông khi đối mặt với Uông Phi cũng vô tình lộ ra chút nịnh nọt trong ngữ khí và thái độ.
Vì vậy, chỉ trong nửa ngày, Thời Quang đã quyết định phải ôm cho chắc “đùi” của Uông Phi.
Cậu như không hề thấy ánh mắt “không nỡ nhìn thẳng” của Uông Phi, vẫn cười tươi rói bước tới.
Nhưng vừa đi ngang qua một góc rẽ, cậu nghe thấy một giọng nói cố tình oang oang:
“Ban đầu còn tưởng nhìn cũng được đấy, ai ngờ lại đắc tội chuyên viên trang điểm đến mức này…”
Thời Quang vốn đã định đi qua, nghe thấy lời mỉa mai liền dừng bước. Cậu cúi xuống nhìn kẻ đang ngồi vắt chân chữ ngũ, hai tay khoanh trước ngực – chính là gã bạn cùng phòng buổi trưa. Nhớ lại cảm giác ác ý khó chịu lúc đó, hóa ra không phải ảo giác của cậu.
Thời Quang cố nhớ xem kiếp trước gã này là ai, kết quả hoàn toàn là một khuôn mặt lạ hoắc.
Vậy thì càng không cần phải nuốt cục tức này.
Cái trò “ăn hiếp kẻ yếu, nịnh bợ kẻ mạnh” này ai mà chẳng biết làm!
Huống hồ, hạng người bị bắt nạt mà chỉ biết ngậm đắng nuốt cay chờ “ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây” thì quá là ngây thơ rồi.
Xã hội bây giờ tuy luôn nói đến nhân quyền, đạo đức, nhưng suy cho cùng vẫn là luật rừng—kẻ mạnh làm vua. Bất kể mạnh theo kiểu nào, chỉ cần địa vị hai bên ngang ngang nhau, thì tuyệt đối không thể để đối phương đè đầu cưỡi cổ mình.
Những chuyện như vậy mà còn nhịn được thì có còn là đàn ông nữa không!
Thực ra những lý lẽ này chính là nguyên tắc sống của Thời Quang ở kiếp trước.
Kiếp này dù đã hạ quyết tâm phải “ôm đùi vàng”, nhưng giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, một khi chuyện đã đến trước mắt, cơn giận trong lòng Thời Quang thật sự không cách nào đè nén được.
Ngay lúc Thời Quang chuẩn bị cúi người xuống để tung ra vài lời mỉa mai châm chọc, cửa phòng trang điểm bỗng đẩy ra. Cô nàng chuyên viên vừa trang điểm cho cậu ló đầu ra gọi:
“Người tiếp theo.”
Ánh mắt cô lập tức dừng lại trên Thời Quang đang nổi bật giữa đám đông, rồi đầy mong đợi cất tiếng:
“Y Thiên Họa có ở đây không? Đến lượt trang điểm rồi.”
Gã đàn ông đang vắt chân trên ghế lập tức bật dậy, vẫy tay:
“Có, có! Ở đây.”
Thời Quang kinh ngạc thấy ánh mắt chị thợ trang điểm trong tích tắc chuyển từ mong đợi sang ảm đạm, tỏa ra một luồng khí thế cực kỳ bi tráng.
“Y Thiên Họa à…”
Thời Quang thu hồi ánh nhìn, vừa lúc thấy Uông Phi đang nhìn theo bóng lưng người kia, lông mày nhướng lên, sắc mặt hơi lạnh.
“Đừng chấp với hắn.” Cô hạ giọng nói. “Cái loại ‘mang vốn vào đoàn’ ấy mà, cả người toàn mùi nhà giàu mới nổi. Chỉ bị cắt bớt vài cảnh quay thôi mà đã làm mình làm mẩy mấy ngày trời, còn dọa rút vốn. Có hơn 700 triệu thôi mà làm như quý hoá lắm, ai sợ ai chứ.”
Nói xong, vẻ mặt Uông Phi thay đổi hẳn, cô ngẩng đầu nhìn kỹ lớp trang điểm của Thời Quang. Thấy cậu hơi cúi người xuống cho mình dễ quan sát, cô bật cười:
“Trang điểm đẹp đấy, khí thế bá đạo lắm. Nhưng chị chỉ xin cậu một điều thôi. Làm ơn đừng cười.”
Thời Quang gật đầu, nhưng tâm trí lại có chút lơ đãng. Cậu vẫn đang nghĩ về lời Uông Phi vừa nói. Cậu không ngốc đến mức hỏi kỹ thêm, dùng đầu gối nghĩ cũng biết phần cảnh bị cắt của Y Thiên Họa đã đi đâu rồi.
Sau khi trò chuyện thêm vài câu, Uông Phi cũng tất bật đi làm việc. Hai cô nàng còn lại khá dè dặt, tuy không nỡ rời mắt nhưng vẫn sang phía bên kia ngồi. Thời Quang tìm một chỗ ngồi xuống, lúc rảnh rỗi liền lôi điện thoại ra lướt Weibo.
Không ngờ vừa mở ra, cậu đã thấy có hơn 50 lượt nhắc tên (@) và hàng trăm bình luận, ngay trong lúc cậu còn đang ngẩn ngơ, lại có thêm 6 lượt chia sẻ mới.
Kinh ngạc nhấn vào xem nội dung, đó chính là ảnh tạo hình của mình!
[Bài đăng]: Ma chủ đại nhân tại thượng, xin nhận của chúng tín đồ một bái!!!!
[Ảnh] [Ảnh] [Ảnh] [Ảnh] [Ảnh]…
Thiên Hữu Ngã Trư: Ma Chủ cuồng soái bá đạo quá aaaaa!
Thiên Phương Dạ Thám: Ma Chủ Ma Chủ soái quá!!!
Bắp Cải Trắng: Ma Chủ Ma Chủ soái quá!!!
Mochi: Ma Chủ Ma Chủ soái quá!!!
Muỗng Tai Nhỏ: Ma Chủ Ma Chủ soái quá!! Người dưới nhớ giữ đội hình!!
Chậu Hoa Cô Đơn: Ma Chủ Ma Chủ soái quá!! Người dưới nhớ giữ đội hình!!
Ta Yêu Caramel: …Tao là kẻ phá đội hình cuồng OCD đây! Wahaha! Tao mới là Ma Chủ! Đám ngốc xấu xí!!
Ngự Thủ: Ôi, chúc mừng nhé Tiểu Ngư, kỹ thuật cuối cùng cũng phá bình cảnh, lên một tầm cao mới rồi.
Ngự Thủ: Ối nhầm, cái này rõ ràng là nền tảng người ta tốt sẵn rồi, liên quan gì đến kỹ thuật của bà đâu! Thằng nhóc đẹp trai này ở đâu ra thế? Lại để bà vớ được, ghen tị quá đi mất…
Ta Thích Tắm: Ảnh này ở phim gì vậy? Chỉ nhìn nhan sắc này thôi là nhất định phải xem!!!
Đôi Cánh Thiên Sứ Đâu: Đẹp đẹp đẹp! Liếm liếm liếm!
…
Thời Quang thực sự chấn kinh. Ngoài việc bất ngờ vì được hoan nghênh ngoài dự liệu, điều khiến cậu kinh ngạc hơn là—
Thẩm mỹ của mình và đại chúng lại khác biệt lớn đến vậy!
Cậu thực sự không thích lớp trang điểm này. Quá khoa trương, nam nữ khó phân, nhìn kiểu gì cũng dễ khiến người ta liên tưởng đến… gay được không?
Nhưng hiển nhiên, các thiếu nữ lại cực kỳ mê mẩn kiểu này.
Do dự một chút, cuối cùng Thời Quang vẫn chọn nhấn chia sẻ. Nhưng nghĩ mãi không biết nên viết gì, cậu chỉ gõ một dòng đơn giản:
【Bộ phim đầu tiên, cố lên!】
Vừa gửi đi chưa đầy mười giây, một thông báo mới hiện lên:
Tự: Aaaaaaa! Không uổng công em “canh miếu” mỗi ngày mà! Nam thần giỏi quá! Đóng phim rồi này aaaaaa! Phải xem, nhất định phải xem!
Thời Quang có ấn tượng với vị “Tự” này, từ bài đăng Weibo đầu tiên của cậu đã luôn có mặt. Sự nhiệt tình này khiến cậu không dám chắc đây là lời nhắn của một “fan mua”, hay là… fan hâm mộ đầu tiên của mình?
Sau đó, hàng loạt bình luận và lượt chia sẻ xuất hiện liên tiếp. Nhìn những dòng tin nhắn đang bùng nổ, Thời Quang cuối cùng cũng xác nhận một sự thật—
Đàn ông và phụ nữ quả nhiên là sinh vật đến từ hai thế giới khác nhau.
Được người khác chú ý là một chuyện rất thú vị. Khóe môi Thời Quang khẽ cong lên, không nhịn được mà lướt Weibo hết lần này đến lần khác.
Hết chương 12.
Bình luận cho Chương 12
Bình Luận
Chương 12
Fonts
Text size
Background
Tinh Trình Công Lược
Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao
Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...