Boylove Bất Tử
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Đăng Nhập Đăng Ký
Trước
Sau
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
bìa

Tinh Trình Công Lược

Chương 11

  1. Home
  2. Tinh Trình Công Lược
  3. Chương 11 - Lên đồ × Hỗ Phi Bạch.
Trước
Sau

Chương 11: Lên đồ × Hỗ Phi Bạch.

Thời Quang chạy một mạch về đến ký túc xá, phía sau đã không còn ai đuổi theo nữa. Cậu đứng lại ổn định nhịp thở một hồi rồi mới đẩy cửa bước vào. Trong phòng không có ai, chắc đều đi ăn sáng cả rồi.

Cậu vào phòng tắm, soi kỹ gương mặt mình trong gương: hoàn hảo, không sứt mẻ chút nào!

Xác nhận thành công giữ được “tài sản quý giá”, cậu nở một nụ cười đầy đắc ý với chính mình trong gương.

Tuyệt vời!

Dù thế nào chăng đi nữa, cái “cần câu cơm” này cũng phải được bảo vệ thật kỹ!

Chỉ có điều… bên sườn trái hơi đau. Cậu vén áo lên xem thử, thấy có vết đỏ, ấn vào không thấy đau, chỉ là trầy da bầm nhẹ nên cậu cũng yên tâm.

Trước khi ra ngoài, Thời Quang nhớ lại những bài học trong lớp đào tạo diễn xuất kiếp trước. Cậu đứng trước gương luyện đủ kiểu biểu cảm: vui, giận, cười, mắng… suốt mười phút liền, cố gắng để từng cơ bắp trên gương mặt đều vận động linh hoạt, cho đến khi cảm thấy biểu cảm thật tự nhiên, cậu mới hài lòng rời đi.

Những kiểu luyện tập này cũng giống như rèn luyện thân thể, yêu cầu người nghệ sĩ phải kiên trì luyện tập mỗi ngày. Kiếp trước Thời Quang quá tự tin và thiếu kiên nhẫn, lần này làm lại từ đầu, cậu tự nhủ tuyệt đối không được lười biếng hay ba hoa nữa.

***

Đến thứ Tư, Thời Quang tới địa chỉ đã hẹn từ sớm. Sau khi hỏi thăm vài vòng, cậu nhanh chóng gặp được Uông Phi. Với cái miệng ngọt như mật, cậu cứ gọi một tiếng “chị”, hai tiếng “chị” không ngớt, khiến Uông Phi sướng rơn. Nhờ sự giới thiệu của Uông Phi, thậm chí Thời Quang còn được gặp gỡ cả tác giả nguyên tác, biên kịch và cả tổng đạo diễn Tăng Kiến Tu.

Trong lúc Thời Quang ngoan ngoãn chào hỏi Tăng Kiến Tu như một cậu học trò mẫu mực, bên kia ba “bà tám” của đoàn phim đã tụ tập lại và bắt đầu bàn tán sôi nổi:

“Thế nào! Đẹp trai chứ? Chị bảo cưng sửa kịch bản đâu có sai!” Uông Phi hạ giọng, huých nhẹ vai tác giả Hô Mễ.

Hô Mễ gật đầu lia lịa.

Biên kịch Tiểu Đào thì đôi mắt như radar quét từ đầu đến chân Thời Quang: “Đẹp trai! Tỷ lệ cơ thể 9 đầu (9-head body)* luôn, trời đất ơi! Nhìn đôi chân dài kia kìa, mặt thì không một nốt mụn. Haizz, cùng là mẹ sinh ra, sao lại khác biệt đến thế chứ!”

“Trọng điểm! Nhìn trọng điểm!” Uông Phi trợn mắt, khinh bỉ nhìn hai đứa con gái đang mê trai ra mặt. “Mắt, mắt mới là trọng điểm. Nhìn đuôi mắt kia kìa, nhìn đường cong kia kìa, có quyến rũ không? Có đẹp không? Một đời Ma Quân quân lâm thiên hạ, khí chất ma mị như thế mới đúng chứ!”

Hô Mễ vốn là tác giả có thể vung tay múa bàn phím hoạt bát trên mạng, nhưng ở ngoài đời thì có phần nhút nhát, rụt rè. Cô nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đây chắc là… mắt đào hoa* nhỉ?”

Biên kịch Tiểu Đào bắt đầu nuốt nước miếng, gật đầu như bổ củi: “Nếu không phải vai Y Thiên Họa bị kẻ có tiền ‘nhét người’ vào thì chắc chắn vai đó phải thuộc về cậu ấy mới đúng.” Cô dừng một chút rồi nói nhỏ hơn: “Hôm nay tôi ngó qua một vòng rồi, ôi trời ơi, toàn tuyển cái trời ơi đất hỡi gì vậy! Có người mặt mụn chi chít luôn, không biết là đang thử thách chuyên viên trang điểm hay là đang thử thách đội edit nữa.”

(*Tỷ lệ cơ thể 9 đầu Một tiêu chuẩn vàng trong giới người mẫu và điện ảnh, ý chỉ chiều cao cơ thể gấp 9 lần chiều dài khuôn mặt. Người sở hữu tỷ lệ này thường có đôi chân rất dài và lên hình cực kỳ đẹp.

*Mắt đào hoa: Kiểu mắt có đuôi mắt hơi cong lên, ánh mắt luôn long lanh như có nước, tạo cảm giác đa tình, quyến rũ và rất có sức hút với người đối diện.)

Hai người phụ nữ đều bật cười trước sự độc miệng của Tiểu Đào. Tiếng cười của họ thu hút sự chú ý của cánh đàn ông và cả Thời Quang. Thấy vậy, họ càng cười phóng khoáng hơn, làm cho tâm trạng của mọi người trong phòng đều trở nên vui vẻ, thậm chí có người còn nhân cơ hội tới bắt chuyện, miệng lưỡi trơn tru chẳng kém gì Thời Quang.

Ngoại trừ các diễn viên chính, những người khác sau khi nhận kịch bản liền rời đi. Thời Quang được giữ lại ăn trưa, tiện thể nhận luôn kịch bản của mình.

Tập kịch bản dày hơn mười trang khiến cậu sững người. Dù biết tiểu thuyết chuyển thể thường bị sửa đến mức “mẹ đẻ không nhận ra”, nhưng vai Hỗ Phi Bạch vốn chỉ là một kẻ lót đường mờ nhạt, sao trong kịch bản này lại trở thành “Cánh tay phải đắc lực nhất dưới trướng đại Boss phản diện Y Thiên Họa“ rồi?!

Thời Quang không dám nghĩ kịch bản được sửa vì mình. Cậu chỉ đoán rằng để đẩy cao trào câu chuyện, đoàn phim cần tăng thêm đất diễn cho phe phản diện, khiến mạch truyện phát triển hợp lý hơn. Việc Hỗ Phi Bạch phản bội tông môn đi theo Y Thiên Họa cũng coi như hợp tình hợp lý.

Tay Thời Quang nắm chặt kịch bản, mắt sáng rực. Cậu không ngờ lần trọng sinh này, vai diễn đầu tiên nhận được đã gần như tương đương vai quan trọng nhất mà cậu từng diễn ở kiếp trước.

Quả nhiên vận may của ông đây đã tới rồi!

Thời Quang hít sâu, cố gắng kiềm chế để không tỏ ra quá kích động, nhưng đôi mắt sáng long lanh kia thì chẳng giấu nổi ai.

Tiểu Đào vẫn lén quan sát cậu. Uông Phi đang bận rộn khắp nơi, nên cô huých nhẹ tay Hô Mễ, cảm thán: “Không hiểu sao tự nhiên tôi thấy làm biên kịch thật tốt.”

***

Sau bữa trưa, Thời Quang còn được xếp cho một phòng để nghỉ trưa.

Người cùng phòng là một nam nghệ sĩ nhìn rất lạ mặt, hiển nhiên ở kiếp trước người này không có danh tiếng gì. Thời Quang chỉ lịch sự chào một câu rồi nằm lên giường xem kịch bản. Lật qua một trang, cậu chợt thấy gã đàn ông ở giường đối diện đang liếc xéo mình, ánh mắt không mấy thiện cảm, nhưng khi cậu quay lại nhìn thì gã lập tức tránh đi. Thời Quang nhướng mày rồi thu hồi tầm mắt.

Buổi chiều là lịch chụp ảnh tạo hình.

Theo quy tắc trong nghề, diễn viên phụ sẽ phải hóa trang trước, sau đó đội bộ tóc giả nặng trịch, mặt đánh lớp trang điểm dày cộp, ngồi trong cái phòng studio (có khi nóng trên 35°C hoặc lạnh dưới 0°C) để chờ các diễn viên chính trang điểm xong, cuối cùng còn phải nặn ra nụ cười khiêm tốn đứng chung chụp ảnh.

Thời Quang đã quá quen với quy trình này.

Chưa đến 2 giờ chiều, cậu đã xuống phòng họp xếp hàng. Không ngờ còn có người không ngủ trưa, ăn xong đã đứng đợi sẵn ở đây.

Nhìn những người trước mắt cố gắng thể hiện mình, Thời Quang thầm nhắc bản thân: vẫn chưa đủ đâu. Giữ quy tắc dĩ nhiên quan trọng, nhưng chủ động và tích cực hơn một chút mới khiến người ta yêu quý.

Không chỉ có nghệ sĩ muốn tranh thủ thể hiện mình, ngay cả các chuyên viên trang điểm cũng đến từ rất sớm. Khi Thời Quang bước vào, đã có hai người hoàn tất phần hóa trang, họ mặc trường sam cổ trang màu trắng, trên đầu đội kim quan đen viền vàng, lớp tóc giả kéo căng phần chân mày và khóe mắt khiến ngũ quan càng thêm sắc nét. Chỉ với vài nét vẽ đơn giản, gương mặt họ đã hiện lên khí chất kiếm mi tinh mục, chính trực và thanh cao đúng chuẩn đệ tử tiên môn.

Thời Quang chỉ cần nhìn thoáng qua đã nhận ra hai người này. Quả nhiên đều là những vai quan trọng trong Thượng Xuyên. Ở kiếp trước cậu cũng từng thấy họ xuất hiện trên truyền hình đôi ba lần, chỉ là chưa đạt đến mức đại bạo mà thôi.

Hôm nay có tổng cộng 11 người ở lại chụp ảnh tạo hình.

Nữ chỉ có 4 người, trong đó có một người là “bà nội quốc dân” nổi tiếng trong nước, 7 nam còn lại trừ vị Hoàng lão sư đóng vai chưởng môn Thượng Xuyên được mời về từ Hồng Kông, sáu người kia đều là trai trẻ dung mạo đoan chính, khí chất xuất trần.

Khoảng nửa tiếng sau thì đến lượt Thời Quang. Cậu bước vào phòng trang điểm, ngồi xuống ghế, qua tấm gương lớn nhìn chuyên viên trang điểm với chút thấp thỏm, rồi cậu nhoẻn miệng cười rạng rỡ, để lộ hàm răng trắng bóng.

“Chị ơi, làm phiền chị rồi.”

Cô nàng chuyên viên trang điểm tuổi đời còn khá trẻ, gương mặt trang điểm nhẹ, đang nghiêm nghị quan sát khuôn mặt Thời Quang. Cho đến khi cậu mỉm cười, chị mới như sực tỉnh, mỉm cười đáp lại: “Em diễn vai nào?”

“Hỗ Phi Bạch ạ.”

“Hỗ Phi Bạch?” Cô thoáng ngẩn ra. “Cái vai phản diện đó hả?”

“Vâng.” Thời Quang ngoan ngoãn gật đầu Mắt cô lập tức sáng lên, cả người như được thắp lửa: “Vai này hợp với em quá còn gì! Để tôi lo!”

Thời Quang bị xoay qua xoay lại, mặc cho cô tùy ý “xử lý” gương mặt mình, trong lòng đầy rẫy uất ức.

Hợp cái gì mà hợp? Ông đây mọc cái mặt phản diện hồi nào! Cọng lông mày nào, ánh mắt nào là giống hả! Ông đây rõ ràng là người hiền lành thuần khiết nháa!

Dù trong lòng lầm bầm đủ thứ, cuối cùng Thời Quang vẫn phải ngoan ngoãn ngồi im cho chị thợ trang điểm “múa may” trên mặt mình. Không biết có phải ảo giác không, cậu thấy thời gian mình trang điểm lâu hơn hẳn những người trước, và thi thoảng lại có những ánh mắt đổ dồn về phía mình.

Cho đến khi sự kiên nhẫn của cậu đạt tới giới hạn, vô tình liếc vào trong gương—

Thời Quang suýt nữa thì nổ tung.

K-Kẻ… eyeline?!

Cái lùm mía nhà nó! Sao lại kẻ mắt cho ông đây??!! Mắt tôi nhỏ lắm hay sao mà phải kẻ?

Không những kẻ mắt, lại còn vẽ cả phấn mắt! Lại còn màu tím? Ối zời ơi!! Tím mộng mơ, tím thuỷ chung!! Bộ mắt tôi xấu đến mức phải dùng lớp trang điểm dày cộp này để che đi sao?

Thế này thì sao mà lăn lộn được ở cái giới giải trí này nữa hả trời! Tôi đắc tội gì với chị à? Hay mắt thẩm mỹ của chị có vấn đề? Chị nỡ lòng nào lại hoá trang cho tôi thành nửa anh nửa chị thế này! Có cần báo thù lộ liễu thế không!!

Còn son môi nữa! Aaaaaaa! Màu trắng!! Ông đây đóng vai người chết hay vai ‘gay’ đây!! Chẳng lẽ là một thằng gay đã chết!!

Trong lúc cậu còn đang gào thét trong lòng, bộ tóc giả dài đen nhánh đã được cẩn thận đội lên đầu, một phần tóc được buộc gọn sau gáy, phần còn lại buông xuống hai vai, mềm mại rơi trước ngực.

“Tách.”

Theo tiếng chụp máy ảnh thử ánh sáng, công đoạn trang điểm kết thúc.

Thời Quang nhìn mình trong gương bằng ánh mắt quan ngại, rồi đờ đẫn quay sang nhìn cô nàng chuyên viên trang điểm đang phấn khởi ra mặt.

“Nếu chị đăng ảnh lên thì nhớ tag em nhé, ID của em là Thời Quang Tĩnh Hảo.”

Cô bật cười, hàm răng trắng lấp lánh: “Phải follow nhau đấy.”

“Chắc chắn rồi ạ.” Thời Quang cố nặn ra một nụ cười: “Chị hóa trang cho em đẹp thế này, em cũng sốc luôn.”

Cô nàng lập tức đáp lễ: “Ai bảo gương mặt em giàu tính sáng tạo quá cơ, cảm hứng của chị tuôn trào không dứt luôn. Em không biết đâu, lâu lắm rồi chị mới được vẽ một trận tâm đắc thế này.”

Sáng tạo! Sáng tạo cái con khỉ ấy!

Thời Quang nhìn mình vào gương.

Mái tóc đen dài buông xuống vai, làn da trắng đến mức gần như trong suốt, ngay cả đôi môi cũng mang sắc trắng bệch yếu ớt. Thế nhưng đôi mắt lại được vẽ một đường nét sắc sảo như nét mực đậm nhất trong bức thủy mặc, khiến toàn bộ tinh hoa của gương mặt dồn cả vào đó. Chỉ cần nhìn một lần thôi cũng đủ ghim thẳng vào tâm trí người ta, không cách nào dời đi.

Thời Quang thực sự không hiểu nổi bản thân trong mắt thợ trang điểm trông như thế nào. Nói thật, cậu chẳng thích kiểu trang điểm nửa nam nửa nữ kỳ quặc này chút nào. Là một người đàn ông trưởng thành, lý trí và bình thường, cậu thích hình tượng tuấn lãng, anh dũng hơn.

Nhưng đương nhiên, hiện tại cậu không có quyền lựa chọn phong cách.

Hơn nữa trong nghề này ai cũng biết một chân lý: Đắc tội với ai cũng đừng đắc tội với thợ trang điểm! Dù họ có hóa trang cho bạn trông như một đống phân, bạn cũng phải cảm ơn rối rít, nếu không lần sau họ sẽ cho bạn biết thế nào là “khóc không ra nước mắt”.

 

Hết chương 11.

@Lang: Cậu là thẳng nam thì làm sao mà hiểu được gu của chị em chúng tôi chứ! Kakaka

Bình luận cho Chương 11

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 11
Fonts
Text size
AA
Background

Tinh Trình Công Lược

164 Views 0 Subscribers

Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao

Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...

Chapters

  • Chương 01 Trọng Sinh x Thời Quang
  • Chương 02 Bạn Tốt × Lâu Trạm
  • Chương 03 Thượng Xuyên x Móc Nối
  • Chương 04 Thử Vai × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 05 Hứa Tuấn Tiệp × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 06 Thời Quang × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 07 Tráng sĩ, xin dừng bước
  • Chương 08 Điền Tư Vũ × Thượng Hoằng
  • Chương 09 Góc tối × Ma tính
  • Chương 10 Thượng Hoằng × Thời Quang
  • Chương 11 Lên đồ × Hỗ Phi Bạch.
  • Chương 12 Ma Chủ × Bàn tán sôi nổi
  • Chương 13 Lời mời × Cộng sự
  • Chương 14 Giao tế × Đối diễn
  • Chương 15 Tập luyện × Bạn diễn
  • Chương 16 Biên kịch x Lễ kỷ niệm trường
  • Chương 17 Lễ kỷ niệm trường × Tâm cơ
  • Chương 18 Lời đồn × Nhắm vào
  • Chương 19 Nam thần x Nữ thần
  • Chương 20 Chất vấn × Truyền thông
  • Chương 21 Trêu chọc × Vào đoàn phim
  • Chương 22 Vào đoàn × Triệu Đào
  • Chương 23 Bị chèn ép × Phản kích
  • Chương 24 Bạch Liên Hoa × Tự Hủy
  • Chương 25 Hán Vũ Đế × Tiền Bồi Thường
  • Chương 26 Thành phố B x Lâu Trạm
  • Chương 27 Chiêu đãi × Thiên Hành Ảnh Thị
  • Chương 28 Ký hợp đồng × C cấp
  • Chương 29 Cách đãi khách × Tên thần kinh
  • Chương 30 Nam tiên nhi × Ba của Lâu Trạm
  • Chương 31 Bàn tay sau màn × Tâm Ngân
  • Chương 32 Fan đầu tàu x khai giảng
  • Chương 33 Giải quyết công khai x Tính sổ riêng tư

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiBoylove Bất Tử