Chương 10
Chương 10: Thượng Hoằng × Thời Quang
Thời Quang đã quên mất rằng tửu lượng cũng cần phải rèn luyện.
Cậu vẫn cứ ngỡ mình mang tửu lượng của kiếp trước ra tiếp chiêu, kết quả là đêm qua say đến mức trời đất quay cuồng, chẳng nhớ nổi mình về phòng bằng cách nào, cứ thế ngủ một mạch không biết trời trăng đất dày gì.
Đến khi tỉnh lại, thứ đầu tiên đập vào mắt cậu là khuôn mặt phóng to cỡ đại của Lâu Trạm đang nhìn mình với vẻ cực kỳ mất kiên nhẫn.
“Hết hồn!” Thời Quang giật nảy mình, chuyển chế độ từ OFF sang ON ngay lập tức.
Cậu ngồi bật dậy, trợn tròn mắt nhìn Lâu Trạm. Nhất thời cậu còn không dám chắc gã thanh niên đang nhíu mày đứng trước mặt mình, tay đang vén màn này có phải Lâu Trạm hay không.
Lâu Trạm cũng bị cái kiểu bật dậy như lò xo của Thời Quang làm cho giật mình, đồng tử co rụt lại một giây, rồi mới nhàn nhạt nói:
“Điện thoại của cậu kêu từ nãy giờ.”
Lúc này Thời Quang mới hoàn hồn. Cậu thò tay dưới gối lôi điện thoại ra xem, có bốn cuộc gọi nhỡ, trong đó có ba cuộc cùng một số lạ. Thời Quang liếc nhìn bóng lưng Lâu Trạm đang rời đi, khàn giọng nói một tiếng “Cảm ơn” rồi bấm gọi lại.
Điện thoại vừa kết nối, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nữ lanh lảnh:
“Cuối cùng cũng liên lạc được rồi. Tôi suýt tưởng cậu ghi nhầm số, đang định gọi thẳng đến trường cậu hỏi đây.”
Đầu óc Thời Quang vẫn còn hơi mơ màng, nhưng vẫn nhớ là phải hắng giọng cho tỉnh táo rồi hỏi: “Xin hỏi… chị là?”
“Tôi ở đoàn phim Thượng Xuyên, gọi để báo cậu đã qua vòng thử vai. Trước 11 giờ thứ tư tuần sau, cậu đến phòng 1806, khu Trúc Hồ Viên nhận kịch bản, buổi chiều tiện thể chụp luôn ảnh tạo hình.”
“Trúng rồi ạ?” Thời Quang vui mừng đến mức trợn tròn mắt, bao nhiêu cơn buồn ngủ và hơi men bay sạch trong vòng một nốt nhạc. Nhưng nghe đến câu cuối, cậu hơi khựng lại: “Ảnh tạo hình ạ? Chẳng phải chỉ có vai chính mới chụp sao?”
“Bảo cậu đến thì cứ đến, hỏi lắm thế.” Đầu dây bên kia phàn nàn rất sảng khoái. “Chưa thấy ai vô tâm như cậu, chẳng phải đã bảo sẽ thông báo trong ba ngày sao? Gọi cháy máy không thấy ai nghe, bộ tối qua say rượu à?”
Thời Quang nào dám thừa nhận, vội vàng cười nịnh nọt: “Chị hiểu lầm rồi, lúc nãy em đang chạy bộ buổi sáng, quên không mang điện thoại theo, vừa về thấy là gọi ngay cho chị. À chị ơi, em nên gọi chị là gì ạ?”
“Uông Phi.” Không biết có tin hay không, nhưng đối phương báo tên rất dứt khoát.
Thời Quang tiếp tục nịnh nọt:
“Chị Uông, em cảm ơn chị đã chiếu cố. Em xin hứa, ngày mai chắc chắn sẽ đến thật sớm để được chiêm ngưỡng xem người chị đã quan tâm em là ai. Nghe giọng thôi đã thấy chị là người khí chất ngời ngời rồi, hôm đó nhất định em phải mời chị ăn Haagen-Dazs, chị đừng có khách sáo với em nhé, muốn ăn bao nhiêu cũng được.”
“Cái thằng nhóc này, đúng là dẻo miệng!” Dù phàn nàn nhưng giọng điệu của đối phương rõ ràng là đang cười, sự thân thiết tăng thêm vài phần: “Nhớ đừng có đến muộn đấy, đạo diễn Tăng ghét nhất là diễn viên không có khái niệm thời gian.”
“Em bảo đảm! Nhất định! Tuyệt đối hoàn thành!” Thời Quang vừa nói vừa ưỡn ngực, suýt chút nữa là đưa tay lên chào kiểu quân đội.
Đầu dây bên kia vang lên một tràng cười rồi cúp máy.
Thời Quang thả lỏng sống lưng, thở phào một hơi dài. Vừa ngẩng đầu lên đã thấy Lâu Trạm – chẳng biết đã quay lại từ lúc nào – đang nhìn mình với vẻ mặt mặt khó đoán. Hai người vừa chạm mắt, hắn đã lập tức quay đi, ngồi xuống. Không hiểu sao Thời Quang lại cảm thấy trong ánh mắt hắn có chút khinh bỉ. Nghĩ lại những lời nịnh nọt mình vừa nói trong điện thoại, cậu chột dạ co cổ, méo miệng cười.
Thực ra, Thời Quang vốn chẳng phải hạng người miệng lưỡi ngọt xớt. Cậu có vốn liếng ngoại hình, lại có lòng tự trọng cao, kiếp trước luôn không chịu được những hành động nịnh nọt cấp trên, cứ nghĩ chỉ cần có năng lực là sẽ có cơm ăn.
Nhưng trải qua một đời, cậu đã hiểu rõ: lòng tự trọng đôi khi thực sự vô dụng. Núi cao còn có núi cao hơn, trừ khi bạn là Thượng Đế, nếu không trên đầu luôn có người đè nén, luôn phải nhìn sắc mặt người khác mà sống.
Muốn ngoi lên trong giới giải trí, biết tùy cơ ứng biến và hạ thấp tư thế đúng lúc là điều bắt buộc.
Thời Quang lườm nguýt cái bóng lưng của Lâu Trạm, lẩm bẩm trong lòng: Ai mà có số hưởng như cậu chứ, giới giải trí đối với cậu chẳng khác gì sân sau nhà. Đương nhiên cậu đâu hiểu được người khác phải liều mạng chen đầu lên như thế nào.
Lâu Trạm không quay đầu lại, Thời Quang lườm một hồi cũng thấy chán. Cậu nhìn đồng hồ, còn 5 phút nữa là 9 giờ, mặt trời vẫn chưa lên hẳn. Cậu bắt đầu suy tính một việc: những lời trong điện thoại không hẳn là cái cớ. Cậu thực sự cần rèn luyện thân thể.
Muốn nổi trong giới giải trí, giai đoạn đầu chắc chắn phải dựa vào gương mặt, đi theo con đường thần tượng. Có gương mặt mà không có thân hình thì không được, muốn có thân hình thì chỉ có luyện tập.
Yêu cầu của Thời Quang cũng không cao, chỉ cần trên bụng có sáu múi nhỏ gọn là đủ. Cơ bắp cuồn cuộn là kiểu Âu Mỹ, gầy nhẳng là kiểu Nhật Bản, mục tiêu của cậu là vẻ đẹp khỏe khoắn, săn chắc đặc trưng của người Á Đông.
Nói là làm. 6 giờ sáng hôm sau, chuông báo thức của Thời Quang vang lên.
Cậu vội vàng tắt đi, nhưng vẫn làm mấy người cùng phòng tỉnh giấc. Mã Khải ngái ngủ lẩm bẩm:
“Đại ca, mới sáng sớm ai gọi điện cho mày vậy, rảnh quá à?”
Thời Quang cười ngượng, nói xin lỗi rồi rón rén ra khỏi phòng.
Vừa bước xuống lầu, luồng không khí trong lành buổi sớm ập vào mặt. Cậu đứng trước cửa ký túc xá hít sâu một hơi, cảm giác như ngũ tạng lục phủ đều được gột rửa, từ trong xương tủy lan ra một sự khoan khoái dễ chịu.
Trong khuôn viên trường vẫn còn rất yên tĩnh, bầu trời lờ mờ sáng, đèn đường vẫn còn bật. Trên sân vận động đã có vài người lác đác, Thời Quang chạy được hai vòng thì phát hiện Thượng Hoằng cũng ở đó.
Cậu nhớ lại kiếp trước, hình tượng của Thượng Hoằng quả thực rất khỏe khoắn rạng rỡ, sau khi nổi tiếng còn đại diện cho một hãng dầu gội đầu, khoe cơ bụng và đường rãnh nhân ngư cực phẩm. Hóa ra vóc dáng đó là nhờ sự kiên trì tập luyện như thế này.
Nhưng có một điểm Thời Quang không tài nào thích nổi ở Thượng Hoằng, đó là: quá trắng, trắng như trứng gà bóc.
Thật ra nghĩ kỹ lại, bình thường hai người cũng chẳng có giao thoa gì, dù hay xuất hiện cùng một nơi nhưng đa số chỉ là tham gia hoạt động lớp, rất ít khi trò chuyện riêng. Hơn nữa không biết có phải vì lần trước Thời Quang đã “xé mặt” với hắn hay không, nên lần này cậu cảm nhận rõ ràng sự ác ý từ phía đối phương.
Lại chạy thêm một vòng nữa. Trên đường chạy dài thẳng tắp, hai người chạm mặt nhau. Thời Quang giữ vẻ mặt thản nhiên, chọn cách coi như không thấy, nhưng cậu nhìn rõ Thượng Hoằng cố ý nhếch mép lên cười mỉa cậu, thậm chí còn “xuỳ” một tiếng chói tai.
Thời Quang lập tức dừng lại, giơ tay chặn đường Thượng Hoằng, giọng lạnh lùng hỏi:
“Muốn đánh nhau à?”
“Đánh nhau?” Thượng Hoằng cười khẩy, ánh mắt quét Thời Quang từ đầu đến chân: “Cậu đánh không lại tôi đâu.”
“Cứ thử xem.” Thời Quang lạnh mặt đáp.
Thượng Hoằng đối với cậu có chút, à không, là cực kỳ không ưa. Nếu chỉ vì Điền Tư Vũ thì kiểu địch ý này cũng dễ hiểu. Nhưng Thời Quang lại cảm nhận rất rõ trong đó còn lẫn cả sự khinh thường và miệt thị, một thứ ác ý sâu hơn khiến cậu nhất thời không hiểu nổi nguyên do.
Tất nhiên, Thời Quang không thể ngờ rằng, thực tế Thượng Hoằng mới chính là mục tiêu tấn công trọng điểm của Điền Tư Vũ.
Thượng Hoằng là người bản địa thành phố H, gia cảnh không mấy “sạch sẽ”, thế lực trong thành phố, thậm chí cả cái tỉnh cũng không hề nhỏ.
Nhưng những năm gần đây trong nước siết chặt quản lý, gia đình hắn bắt đầu tính chuyện “tẩy trắng”. Việc Thượng Hoằng thi vào học viện điện ảnh chính là để chuẩn bị cho việc rửa tiền cho gia đình sau này. Ở kiếp trước, Thượng Hoằng vừa ra mắt đã có studio riêng, sau đó còn góp vốn vào công ty điện ảnh nhà Lâu Trạm, trong tay nắm không ít tài nguyên của giới giải trí.
Nhờ vậy, gia tộc hắn lấy hắn làm điểm đột phá để thoát khỏi tình thế khó khăn, cuối cùng Thượng Hoằng còn tiếp quản luôn cả gia nghiệp, trở thành một nhân vật thành đạt, cao cao tại thượng.
Còn Điền Tư Vũ thì dựa vào Thượng Hoằng mà đâm chồi nảy lộc trong giới.
Dù không đến mức nổi đình nổi đám nhưng thỉnh thoảng vẫn thấy bóng dáng cô ta trên tivi. Thực tế, ngay cả bộ phim đầu tay của cô ta cũng là nhờ Thượng Hoằng giới thiệu với đạo diễn. Chính vì thế, sau khi Điền Tư Vũ trở thành nữ chính, trong trường lan truyền đủ thứ lời đồn rằng Thời Quang “cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga”, bám dai như chó ghẻ, lời lẽ khó nghe đến mức nào cũng có.
Khi đó, Thời Quang còn chưa bước chân vào xã hội đã bị cơn bão dư luận này đánh cho trở tay không kịp, tâm trạng sa sút suốt một thời gian dài. Bây giờ nghĩ lại, những tin đồn đột ngột nổi lên như vậy chắc chắn phải có người đứng sau giật dây. Điền Tư Vũ ra mặt dẫn dắt dư luận, vậy kẻ đẩy thuyền phía sau đương nhiên là Thượng Hoằng.
Dù thời gian đã quay lại, đến giờ Thời Quang vẫn chưa hiểu hết mọi nguyên do, nhưng điều đó không ngăn cản cậu đọc hiểu vẻ mặt của đối phương. Từ kiếp trước, cậu đã ghét việc bị đối xử phân biệt và coi thường. Kiếp này dù đã thu liễm bớt cái tôi quá mức, nhưng điều đó chỉ có tác dụng với những người “có ích”.
Còn với hạng người thể hiện rõ sự thù địch như Thượng Hoằng, cậu chẳng có hứng mà dâng nụ cười lấy lòng.
Gia cảnh Thượng Hoằng là kiểu gì?
Là một gia tộc xã hội đen hễ một câu không hợp là động chân động tay, nói chuyện bằng nắm đấm, dùng vũ lực phân định thắng thua.
Thượng Hoằng dù chỉ là đời thứ tư nhưng nhưng từ nhỏ đã lớn lên trong môi trường đấy, cũng là một “thái tử gia” chính hiệu. Bị Thời Quang khiêu khích như vậy, cộng thêm nợ cũ nợ mới dồn tới, hắn hung hăng đẩy Thời Quang một cái.
Thời Quang dù sức chiến đấu bằng 0, nhưng ưu điểm là kiếp trước sống lâu hơn mấy năm, trải đời đủ nhiều nên bớt đi cái tính bốc đồng, ra tay cũng biết chọn thời điểm. Cậu né tay Thượng Hoằng, thuận thế đẩy ngang một cái. Thượng Hoằng đứng không vững, loạng choạng rồi lăn luôn xuống bãi cỏ.
Ngã xuống đất, Thượng Hoằng trợn tròn mắt nhìn Thời Quang, nhất thời không thể tin nổi. Cảm nhận ánh nhìn xung quanh quét tới, mặt hắn lập tức đỏ bừng. Hắn đứng bật dậy, gầm lên một tiếng, lao về phía Thời Quang như con hổ đói.
Lần này Thời Quang không kịp né, lại sợ Thượng Hoằng đánh hỏng cái “mặt tiền” của mình, nên cậu cúi đầu húc thẳng vào lòng Thượng Hoằng, hai tay ôm chặt không buông. Chỉ vài động tác, hai người cứ thế ôm nhau lăn lộn trên bãi cỏ, thở hồng hộc nhìn chằm chằm vào mắt đối phương.
Nói cho cùng, Thượng Hoằng cũng chỉ có sức mạnh cơ bắp đơn thuần. Gia đình đang muốn tẩy trắng nên chuyện đánh nhau cũng bị kiêng kỵ, thành ra kỹ năng thực chiến của hắn cũng kém. Kết quả là hắn bị Thời Quang ôm chặt cứng, nhất thời không vùng ra được, bên tai chỉ toàn tiếng thở dốc của Thời Quang đang rúc vào cổ mình.
“Buông ra! Buông ra mau!”
Thượng Hoằng nhìn bầu trời đang dần ửng sáng, lại thấy xung quanh đã có người vây lại xem náo nhiệt. Làn da trắng như sữa của hắn đỏ rực một mảng, vệt đỏ lan tận xuống dưới cổ áo. Trong đôi mắt rõ ràng dâng lên một tầng hơi nước mỏng, sáng long lanh.
Thời Quang đương nhiên không buông, ngược lại còn siết chặt hơn. Thượng Hoằng đánh không được, đẩy cũng không xong, nhất thời lực bất tòng tâm, đành phải giữ nguyên tư thế giằng co như vậy.
Nghe tiếng thở dốc nặng nề bên tai, nhịp tim đập mạnh, cùng với hơi nóng phả ra như thiêu cháy một vùng da thịt lớn, Thượng Hoằng bỗng cảm thấy ngột ngạt như thiếu oxy. Cảnh vật trước mắt bắt đầu nhòe đi, trời xanh mây trắng mờ mịt không phân rõ ranh giới. Những cảm giác kỳ lạ của cơ thể hòa lẫn vào nhau khiến hắn bỗng có ảo giác thời gian như ngừng lại, ngay cả tiếng thở ẩm nóng bên tai cũng kéo dài trầm thấp, mang theo một cảm giác tĩnh lặng vi diệu khó nói thành lời…
“Này! Hai cậu kia, thuộc khoa nào đấy?”
Một tiếng quát đột ngột phá vỡ thế giằng co. Thượng Hoằng như tỉnh mộng, hung hăng đẩy mạnh Thời Quang ra.
Lần này rất thuận lợi, hai người đang dính như sam lập tức tách rời.
Thời Quang nhanh như cắt đứng bật dậy, liếc nhìn Thượng Hoằng vẫn còn đang ngẩn ngơ, hét lớn: “Chạy nhanh!”
Thượng Hoằng cũng chẳng kịp nghĩ ngợi gì, bật dậy chạy theo bóng lưng Thời Quang như một bản năng.
Phía sau xa xa còn vọng lại tiếng giáo viên quát lớn. Thượng Hoằng nhìn cái bóng dáng nhanh nhẹn như khỉ của Thời Quang, nhìn lớp lông tơ mịn màng dưới ánh nắng ban mai bao quanh người cậu ấy, không hiểu sao… khóe miệng hắn lại bất giác nhếch lên.
Hết chương 10.
Bình luận cho Chương 10
Bình Luận
Chương 10
Fonts
Text size
Background
Tinh Trình Công Lược
Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao
Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...