Chương 08
Chương 8: Điền Tư Vũ × Thượng Hoằng
Chưa kịp để Thời Quang bày ra vẻ mặt bi tráng, cánh cửa lại một lần nữa đẩy ra. Gương mặt “cha chẳng thương mẹ chẳng yêu, đời này còn gì luyến tiếc” của Lâu Trạm lại xuất hiện, và lần này, hắn đi thẳng về phía Thời Quang.
Thời Quang nhìn gương mặt ấy càng lúc càng gần, hai nốt ruồi đen song song cứ lắc lư trước mắt khiến cậu hoa mắt chóng mặt, tim gan xao xuyến. Giây phút đó, trong đầu cậu thoáng hiện lên một suy nghĩ “tươi đẹp”: Nếu đây là cảnh bắt gian thì tốt biết mấy…
Mã Khải vốn không ưa Lâu Trạm cho lắm, hay nói đúng hơn, với tính cách và thói quen của Lâu Trạm thì chẳng mấy ai ưa nổi. Đám con trai thường thấy hắn phiền phức, không đủ phóng khoáng, không đủ nam tính.
Nhưng thời đại đang thay đổi, con người cũng tiến bộ hơn, chiếc mặt nạ đeo trên mặt cũng hoàn hảo hơn. Dù không thích, họ cũng chẳng đến mức xé rách mặt nhau, nhiều lắm chỉ là không thân thiết.
Về rồi à?” Mã Khải nói, đồng thời lùi lại một bước, buông Thời Quang ra, trong lòng thầm tiếc nuối vì quãng thời gian vui vẻ đã kết thúc.
Lâu Trạm không trả lời. Dù gương mặt vẫn không cảm xúc nhưng áp suất xung quanh rõ ràng rất thấp. Mãi đến khi thấy hai người buông nhau ra và rời khỏi bàn của mình, sắc mặt hắn mới dịu lại đôi chút.
Hắn nhìn hai người, lạnh lùng buông một câu:
“Hy vọng hai cậu có thể tôn trọng không gian riêng tư của người khác.”
o(╯□╰)o~~~~~ORZ.
Trong lòng hai người như có hàng vạn con lạc đà alpaca chạy rầm rập qua.
Mẹ kiếp, mày đang ở ký túc xá đấy! Còn bày đặt đòi không gian riêng tư cái nỗi gì! Muốn riêng tư sao không về nhà mà ở!! Cái phòng vốn đã chẳng rộng rãi gì, bộ định chia làm bốn phần chắc! Thế này thì đi đứng kiểu gì! Nhà vệ sinh chia sao đây!
Nói xong, Lâu Trạm quay người lau lại mặt bàn, sắp xếp lại chồng sách vốn đã rất ngay ngắn, rồi nhìn sâu vào hai người một cái trước khi vào nhà vệ sinh rửa tay.
Cửa phòng tắm khép lại, Mã Khải lườm nguýt một cái rõ dài, ghé tai Thời Quang thì thầm:
“Quy Mao!”
Thời Quang cũng thở dài, lần đầu tiên thấy dao động với quyết định của mình. Một kẻ soi mói tiểu tiết như vậy, liệu mình có chịu nổi không? Giờ cậu chỉ muốn đấm cho Lâu Trạm một trận thôi, phải làm sao đây!
Bình tĩnh! Bình tĩnh! Hít thở sâu… nghĩ đến ánh đèn sân khấu, nghĩ đến thảm đỏ, nghĩ đến hàng triệu fan hâm mộ, rồi nghĩ đến số tiền tiêu không hết, đồ ăn ngon, quần áo đẹp, túi hiệu…
Hì hì, Lâu Trạm, cậu tuyệt vời lắm!
Từ khi Lâu Trạm trở về, nhiệt độ trong phòng ký túc xá lập tức giảm hẳn mười độ. Thời Quang cố giữ hình tượng, một mình Mã Khải cũng chẳng làm không khí ấm lên nổi, cuối cùng chỉ đành chán chường bò về giường, chẳng mấy chốc đã ngủ ngáy.
Thời Quang đã ngủ đủ, thấy Lâu Trạm đang ngủ nên cũng chẳng thể ‘tạo sự chú ý’ được, bèn lôi điện thoại ra suy tính đủ đường: làm sao để nổi bật, cơ hội nào nhất định phải nắm bắt, chưa có công ty quản lý thì phải tự lăng xê thế nào… Mải suy nghĩ mất hơn hai tiếng đồng hồ, đến khi sực tỉnh, Thời Quang cũng phải tự trầm trồ về cái đầu đầy mưu mẹo của mình.
Quả nhiên, con người đều là do hoàn cảnh ép buộc mà ra.
Lúc này, giường đối diện có động tĩnh. Bóng dáng Lâu Trạm thấp thoáng sau màn.
Lúc này giường đối diện có động tĩnh. Bóng Lâu Trạm sau lớp màn chống muỗi khẽ động. Thời Quang lập tức tỉnh táo, lấy tai nghe mới mua ra, đang định chuẩn bị thì điện thoại bỗng reo lên tiếng tin nhắn.
Cậu cầm lên xem, nhướng mày kinh ngạc.
Điền Tư Vũ?
Vợ: [Tối nay đi xem phim không?]
“….”
Không ngờ luôn. Nữ thần luôn giữ phong cách cao lãnh lại chủ động rủ mình đi xem phim?
Thời Quang: [Có việc.]
Chỉ hai chữ, giữ phong thái lạnh lùng.
Vợ: [Bộ phim hôm nay em rất muốn xem.]
Thời Quang: [Thật sự có việc.]
Vợ: [Việc gì?]
Hay thật! Còn lấn tới nữa à? Chẳng lẽ bấy lâu nay mình dùng sai chiến thuật, thực ra Điền Tư Vũ là kiểu người thích bị ngược (M)?
Nhưng ngay sau đó, Điền Tư Vũ gửi thêm một tin:
[Không đi thì thôi, đừng có mà hối hận.]
Thời Quang nhướng mày, ném điện thoại sang bên gối, nghĩ ngợi một hồi rồi đổi tên ‘Vợ’ trong danh bạ thành ‘Điền Tư Vũ’.
Vừa đổi xong, Mã Khải đột ngột lên tiếng: “Thời Quang, tối nay đi xem phim với tao đi.”
Thời Quang vén màn thò đầu ra, tò mò hỏi:
“Phim gì?”
“Chòm Sao Đại Hùng đó. Chẳng phải mày suốt ngày đòi đi xem à? Tao vừa đặt hai vé rồi, tiền cũng trả rồi, mày đừng có nói không đi, phí tiền tao.”
Nghe thấy tên phim, chân mày Thời Quang nhíu chặt lại. Kiếp trước, chính cậu đã cầm vé đi hẹn Điền Tư Vũ, ngốc nghếch đứng đợi ở cửa rạp hơn nửa tiếng đồng hồ, đến khi phim bắt đầu rồi cô ta mới gọi điện bảo không đến được.
Giống như mọi bộ phim hàn xẻng, cậu thất vọng lang thang dưới mưa trên đường phố… cũng chính lúc đó mới thật sự nhận ra mình chỉ là một cái lốp dự phòng của Điền Tư Vũ.
Thôi, chuyện cũ không nhắc lại nữa.
Thời Quang ừ một tiếng: “Được. Tiện thể ăn tối luôn. À, nhớ mang ô.”
“Mang ô?”
“Trời sẽ mưa.”
“Trời này á!? Trong xanh thế này mưa cái gì? Mày xem dự báo thời tiết ở đâu thế? Nói tao biết để tao né.” Mã Khải vừa dụi mắt ngáp ngắn ngáp dài vừa nhìn ra bầu trời nắng đẹp ngoài cửa sổ, liếc Thời Quang một cái
“… Có mang hay không thì bảo?”
Thời Quang cũng xuống giường, ánh mắt quét qua giường đối diện. Lâu Trạm đang nằm nghiêng mặt về phía này, đầu gối lên tay, phần tóc mái rủ xuống che đi đôi mắt đang lim dim. Dáng vẻ ngái ngủ ấy toát lên một sự quyến rũ lười biếng, ngay lập tức thu hút ánh nhìn của Thời Quang.
Ma xui quỷ khiến thế nào, cậu buông một câu: “Đi chung không?”
“Cái gì?” Mã Khải nhướng mày.
Lâu Trạm như không nghe thấy gì, lẳng lặng nhắm mắt lại.
Thời Quang im lặng, cũng thấy lời mời này hơi kỳ quặc. Cậu quay sang Mã Khải định nói gì đó, thì nghe Lâu Trạm khẽ “ừm” một tiếng.
…Đù má!? Mình… mình… không… nghe… nhầm… đấy… chứ!?
Thời Quang lập tức quay phắt đầu lại. Mã Khải cũng ngẩng lên, đôi mắt mèo tròn xoe nhìn Thời Quang rồi nhìn Lâu Trạm, câm nín.
Cho đến tận lúc ra khỏi cửa, Thời Quang vẫn không tin vào tai mình.
Cậu thực sự không ngờ Lâu Trạm lại đồng ý đi xem phim. Trong trí nhớ của cậu, Lâu Trạm hầu như không bao giờ tham gia hoạt động tập thể, những lần hiếm hoi tham gia đều là hoạt động do nhà trường tổ chức.
Sự cô độc của tên này đã đến mức tự bế, hắn tự vẽ một vòng tròn không cho ai lại gần, cũng chẳng hứng thú ra ngoài, ở trong phòng ký túc xá cứ như một bóng ma, có lúc Thời Quang thậm chí còn quên mất sự tồn tại của hắn.
Thế nhưng.
Khí chất và ngoại hình của Lâu Trạm lại quá xuất chúng.
Cho dù hắn chẳng làm gì, chỉ ngồi yên một góc đọc sách thì bầu không khí tĩnh lặng đó cũng có thể coi là một nét đẹp.
Đôi khi Thời Quang nhìn hắn đến ngẩn ngơ, chẳng nghĩ gì cả, chỉ nhìn hắn lật từng trang sách chậm rãi tao nhã, trong tiếng sột soạt nhẹ nhàng như cát chảy ấy, dường như bản thân cậu cũng thấy thư thái theo.
Thời Quang phải thừa nhận, việc Lâu Trạm sau này trở thành Ảnh đế không chỉ vì có hậu thuẫn, mà khí chất độc đáo của bản thân hắn chiếm phần lớn công lao. Hắn có thể hòa vào đám đông như một người qua đường, cũng có thể dễ dàng hút ánh nhìn của tất cả.
Dưới đủ loại điều kiện cộng lại, cuối cùng hắn đứng trên đỉnh cao rực rỡ nhất.
Trước khi xem phim, ba người họ chỉ ăn đơn giản tại KFC. Khi đặt hamburger, cánh gà và cola trước mặt Lâu Trạm, Thời Quang đã rất ‘ác ý’ muốn thấy cảnh tượng hình tượng của người này hoàn toàn sụp đổ.
Đáng tiếc, đối phương chỉ đưa tay cầm lấy burger rồi cắn một miếng, một động tác hết sức bình thường, không quá mờ nhạt cũng chẳng quá nam thần, giống hệt như mọi nam sinh đại học khác. Thậm chí khi miếng burger đầy trong miệng, động tác nhai khi khép môi của hắn lại khiến Thời Quang liên tưởng đến một chú chuột hamster đang ăn, trông có chút… khụ, ừm, hơi đáng yêu.
Rời khỏi KFC, trời đã bắt đầu sẩm tối, còn hai mươi phút nữa là phim bắt đầu. Không biết từ lúc nào mây trên trời đã dày đặc, khiến Mã Khải kinh ngạc nhìn Thời Quang mấy lần, bước chân cũng vô thức nhanh hơn.
Đường đến rạp phải đi ngang một trung tâm thương mại. Bên trong bày bán đủ loại quần áo và phụ kiện. Đi ngang một cửa hàng giày, quả nhiên Mã Khải không bước nổi nữa, sống chết đòi vào lượn một vòng. Thời Quang vốn thích đồng hồ, ghét nhất là đi mua giày. Trong mắt cậu, giày chỉ chia làm hai loại: giày da và giày thể thao, cứ vừa mắt, vừa chân là được, có gì đâu mà xem nhiều.
Thời Quang lười vào, Lâu Trạm đương nhiên càng không hứng thú, nhưng hiếm thấy là hắn không bỏ đi trước mà tìm một chiếc ghế ngồi xuống, lôi điện thoại ra lướt mạng.
Nhìn nửa khoảng ghế trống bên cạnh Lâu Trạm, Thời Quang chẳng đắn đo gì nhiều, giống như con mèo ngửi thấy mùi tanh mà nhào tới.
“Lâu—”
Chưa kịp gọi xong, khóe mắt Thời Quang bỗng bắt gặp một bóng người quen, thế là nửa chữ sau bị nuốt ngược vào trong, cậu đứng sững lại nhìn về phía đó.
Lâu Trạm nghe tiếng cũng ngẩng đầu lên, nhìn theo hướng mắt của Thời Quang.
Chỉ thấy cách đó khoảng mười lăm mét, Điền Tư Vũ đang đứng đối diện. Hai bên đứng ở hai đầu cửa hàng, ngăn cách bởi một khoảng giếng trời, nhìn nhau trân trân.
Dĩ nhiên Điền Tư Vũ không đi một mình. Bên cạnh cô là một gã thanh niên ăn mặc cực kỳ sành điệu, chải chuốt kỹ càng.
Người này Thời Quang chẳng lạ gì, chính là bạn cùng lớp — Thượng Hoằng.
Khi ánh mắt chạm nhau, vẻ mặt Điền Tư Vũ thoáng chút hoảng loạn nhưng rồi biến mất ngay lập tức, ngược lại còn trừng mắt nhìn Thời Quang một cái đầy vẻ chất vấn. Còn Thượng Hoằng thì nở nụ cười ngạo nghễ, không hề giấu giếm sự đắc thắng của mình.
Nhìn người đứa con gái “cắm sừng” một cách ngang nhiên và gã đàn ông “đập chậu cướp hoa” một cách đường hoàng này, Thời Quang câm nín.
Không thể nói là tức giận, nhưng ít nhiều vẫn có chút khó chịu. Dù đã sống hai đời, bản năng chiếm hữu của đàn ông trong tình yêu vẫn luôn tồn tại, chẳng liên quan gì đến việc còn yêu hay không, mà nó đã khắc sâu vào mã gene rồi.
“Thời Quang! Đi dạo với bạn cùng phòng à?”
Thượng Hoằng cố ý lớn tiếng gọi từ xa, như thể muốn thông báo với cả thiên hạ rằng hắn là kẻ chiến thắng trong cuộc đi săn này.
Thời Quang nhìn gương mặt khá điển trai của hắn, đặc biệt là làn da trắng mịn như pho mát, im lặng một giây rồi nhìn sang Điền Tư Vũ:
“Xin lỗi. Lúc em nhắn tin thì anh đã nhận lời đi xem phim với bọn họ rồi. Lần khác rảnh mình đi cùng nhé.”
Ẩn ý quá rõ ràng.
Sắc mặt Thượng Hoằng khẽ biến đổi. Khi nhận ra mình mới là lốp dự phòng, nụ cười trên mặt hắn lập tức cứng lại.
“Đi thôi, phim sắp chiếu rồi.”
Biểu cảm của Điền Tư Vũ cũng cứng lại một giây, sau đó cô ta ưỡn ngực giữ vững sự kiêu ngạo, khoác tay Thượng Hoằng bước đi.
Nếu là Thời Quang của trước đây, khi thấy Điền Tư Vũ thân thiết với người khác ngay trước mặt mình, chắc chắn cậu đã tức nổ đom đóm mắt rồi. Nhưng giờ cậu lại thản nhiên nở nụ cười rạng rỡ với Thượng Hoằng, ánh mắt tràn đầy vẻ “không phiền cậu chăm sóc bạn gái hộ tôi “, khiến nụ cười cuối cùng của Thượng Hoằng cũng tắt lịm.
Điền Tư Vũ thu hết mọi chuyện vào mắt, bên ngoài vẫn giữ vẻ thản nhiên nhưng móng tay của cánh tay đang khoác Thượng Hoằng đã bấm sâu vào lòng bàn tay.
Cô biết rõ mình muốn cuộc sống thế nào. Nhưng điều đó không có nghĩa là cô không có những sở thích đơn giản. Thật ra cô vẫn luôn vui khi Thời Quang thích mình. Một người đàn ông sáng sủa, tuấn tú như vậy… nếu thích người khác, có lẽ cô cũng sẽ tức giận.
Tiễn Điền Tư Vũ và Thượng Hồng đi xong, Thời Quang quay đầu lại, không ngoài dự đoán chạm phải ánh mắt của Lâu Trạm. Đôi mắt đen như đá hắc diệu thạch ấy không có quá nhiều cảm xúc, sau hai giây giao nhau, Lâu Trạm tỏ vẻ không còn hứng thú mà dời mắt đi.
Thế nhưng không hiểu sao, Thời Quang lại đọc hiểu được ý nghĩa trong ánh mắt của Lâu Trạm, tóm gọn lại là:
“Cái nón xanh trên đầu cậu trông đẹp thật đấy.”*
(*Nón xanh (Cắm sừng): Trong văn hóa Trung Quốc, “đội nón xanh” là thuật ngữ chỉ việc bị người yêu/vợ phản bội.)
Hết chương 8
Bình luận cho Chương 08
Bình Luận
Chương 08
Fonts
Text size
Background
Tinh Trình Công Lược
Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao
Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...