Chương 07
Chương 7: Tráng sĩ, xin dừng bước
Kết quả chính thức của vai diễn sẽ được thông báo sau ba ngày, nên ngay khi buổi phỏng vấn kết thúc, Thời Quang liền rời đi.
Những người cùng thử vai đi chung một thang máy, bầu không khí vẫn vô cùng căng thẳng. Chỉ vài người quen biết nhau mới đứng tụ lại nói chuyện nho nhỏ, không ai chủ động nhìn về phía Thời Quang. Thỉnh thoảng ánh mắt vô tình chạm nhau, biểu cảm trong mắt đối phương lại rất phức tạp: vài phần khinh thường, vài phần đề phòng, còn lại là vẻ thản nhiên giả tạo để che đậy sự bất an.
Thời Quang chẳng lạ lẫm gì với những ánh mắt này. Kiếp trước cậu từng gặp vô số lần. Chẳng hiểu sao cậu luôn thu hút những sự thù ghét vô cớ, khiến những việc vốn dĩ đơn giản lại trở nên rắc rối.
Trước khi ra khỏi tòa nhà, Thời Quang liếc nhìn Hứa Tuấn Tiệp một cái, nhưng đối phương lại né tránh ánh mắt cậu, cúi đầu theo dòng người bước ra ngoài. Dáng vẻ u ám ấy, thực sự rất giống với nhân vật Hỗ Phi Bạch mà anh ta vừa diễn.
Lúc này, tổ đạo diễn lại rơi vào thế lưỡng nan.
Theo họ thấy, diễn xuất của Hứa Tuấn Tiệp khớp với yêu cầu nhất: u ám nhu nhược, trước sự đe dọa của cái chết chỉ biết thỏa hiệp, để rồi bất đắc dĩ phản bội sư môn, cắt đứt đường lui mà sa chân vào ma đạo.
Thế nhưng, Hỗ Phi Bạch của Thời Quang lại đặc sắc hơn hẳn.
Cái hiểm ác ‘có thù tất báo’, sự đối kháng lại định mệnh bất công và cách đọa lạc đó khiến tính cách nhân vật tròn trịa hơn nhiều, giúp cốt truyện đầy sức căng. Và quan trọng nhất, đây là một Hỗ Phi Bạch “độc bản” của Thời Quang: nói đơn giản thì: soái quá nên mới bị bắt nạt, soái quá nên chẳng có ai chơi cùng, soái quá nên thích làm gì thì làm nấy, soái đến mức ngang tàng phóng túng.
Nói tóm lại, nếu Thượng Xuyên là một bức tranh thủy mặc, chọn Hứa Tuấn Tiệp sẽ giúp tổng thể hài hòa, nhịp nhàng và thống nhất. Nhưng nếu chọn Thời Quang, Hỗ Phi Bạch sẽ là nét mực đen đậm nhất, đặc nhất trong bức tranh ấy.
Có thể hắn không phải chủ thể, nhưng lại có thể đối ứng với chủ thể, tạo nên một sự tương phản mãnh liệt—điều này vừa vặn phù hợp với sự đối lập không thể dung hòa giữa chính đạo và ma đạo trong Thượng Xuyên.
Mặc dù tổ đạo diễn có ý chọn Hỗ Phi Bạch của Thời Quang, nhưng người đưa ra quyết định cuối cùng lại là tổng đạo diễn Tăng Kiến Tu. Mà Tăng Kiến Tu lại nổi tiếng là phái “cầu toàn ổn định” trong giới, các tác phẩm của ông thường quy củ, không thích sự phá cách hay bất kỳ nguy cơ ngoài tầm kiểm soát nào.
Thời Quang hoàn toàn không biết những chuyện này.
Cậu quan niệm cứ làm hết sức mình, còn lại phó mặc cho số phận. Cậu đã cố gắng rồi, kết quả sau đó không phải thứ cậu có thể khống chế. Có lẽ sau này nếu trong tay cậu có nhiều tài nguyên hơn, cậu sẽ tìm cách xoay chuyển, nhưng hiện tại cậu chỉ là một sinh viên nghèo chưa tốt nghiệp, năng lực thật sự quá hạn chế.
Tất nhiên, những ngày tháng này sẽ không kéo dài lâu đâu.
Thời Quang đã hạ quyết tâm lần này sẽ gạt bỏ hết liêm sỉ, vào thời khắc mấu chốt dù có phải “bán thân” cũng phải ôm cho chặt cái đùi vàng to bự của Lâu Trạm.
Không ai hiểu rõ hơn cậu tầm quan trọng của một hậu thuẫn mạnh mẽ, nhất là khi sau này phải tranh giành vai chính.
Trừ khi bạn cực kỳ nổi tiếng, fan đông đảo đảm bảo được doanh thu phòng vé, nếu không thì dựa vào cái gì để người ta cho bạn đóng chính?
Diễn viên mang vốn vào đoàn còn nhiều hơn cả cá dưới sông kia kìa.
Vừa ra cửa, Thời Quang đã bắt taxi thẳng tiến khu phố thương mại.
Trên xe, cậu tiện tay mở Weibo lướt thử. Bài đăng trước đó đã có 13 lượt bình luận, số fan cũng tăng lên hơn một nghìn. Đây chính là cái lợi của việc “mua fan ảo”. Trên đời này luôn có rất nhiều người thích chạy theo phong trào, thấy nhiều người theo dõi là sẽ có người chia sẻ, chia sẻ nhiều thì tự nhiên sẽ có “fan hoang dã”. Mà fan hoang dã chính là ấu trùng của fan cuồng.
Muốn thu hút fan?
Thứ tự này chắc chắn không thể sai được!
Thời Quang cười gian xảo. Bác tài taxi qua gương chiếu hậu nhìn cậu mấy lần, đến khi ánh mắt hai người chạm nhau thì buột miệng khen:
“Cậu nhóc này đẹp trai phết nhỉ.”
Thời Quang cười rạng rỡ: “Cháu là diễn viên, ngôi sao lớn tương lai đấy ạ. Bác ơi, hay cháu ký tặng bác một cái rồi trừ vào tiền xe nhé?”
Bác tài chỉ cười không đáp.
Thế nhưng mấy năm sau bác đã phải hối hận.
Cô con gái vừa vào đại học của bác mê mẩn đến mức dán đầy ảnh cậu thanh niên này khắp phòng, thậm chí còn bỏ hơn 10 triệu đồng chỉ để mua một tấm ảnh có chữ ký.
Lúc đó bác mới nghĩ, giá mà ngày đó mình nhận chữ ký thì có phải đỡ được nửa tháng chạy xe không?
Haizz… đúng là nghìn vàng cũng không mua nổi hai chữ “biết trước”.
Thời Quang dạo một vòng ở trung tâm thành phố, mua vài thứ lặt vặt rồi thong thả quay về trường.
Vừa bước qua cổng trường, điện thoại cậu chợt reo. Cậu cầm lên xem, nhướng mày đầy ngạc nhiên.
Điền Tư Vũ?
“Alo?” Thời Quang lười biếng bắt máy.
Dạo này bận rộn chuyện thử vai, cậu suýt nữa quên mất mình còn có một cô bạn gái “hờ” này.
Không cần nghĩ cũng biết lý do cô ta gọi đến. Đột nhiên con chó vây quanh biến mất, tất nhiên phải gọi hỏi han rồi. Dù không thích thì ít nhiều cũng sẽ để ý. Huống chi Điền Tư Vũ đối với Thời Quang ít nhiều vẫn có chút tình ý, chỉ là cuối cùng vẫn không chống nổi sự cám dỗ của thế giới phồn hoa ngoài kia thôi.
“Nghe nói anh đi thử vai à? Sao rồi?” Giọng nói nhẹ nhàng của Điền Tư Vũ truyền đến, mang theo sự quan tâm không giấu giếm.
“Cũng tạm.”
“Ồ. Vậy giờ anh có rảnh không? Nước trong phòng em hết rồi.” Quả nhiên, quan tâm chỉ là lời mở đầu, vế sau mới là mục đích thực sự.
“Không rảnh, anh còn đang ở bên ngoài.”
Thời Quang trả lời khá hờ hững. Cậu thật ra không muốn thể hiện sự bài xích quá rõ ràng, nhưng cũng chẳng có ý định tiếp tục dây dưa mập mờ với Điền Tư Vũ nữa.
Đằng nào tình cảm cũng cạn sạch rồi, chi bằng cứ né xa ra cho rảnh nợ.
“…” Đầu dây bên kia im lặng một hồi, Điền Tư Vũ đột nhiên gắt lên: “Thời Quang, anh có ý gì đây? Chính mắt tôi thấy anh đứng ở cổng trường rồi, thế mà anh còn dám bảo đang ở ngoài? Không muốn đến thì nói thẳng một câu, lừa tôi vui lắm à?”
“Tút!” Cuộc gọi bị ngắt cái rụp.
Thời Quang nhướng mày, nghe tiếng tút dài trong máy rồi thản nhiên đút điện thoại vào túi, thong thả tản bộ về phía ký túc xá.
Thời gian rốt cuộc đã lấy đi rất nhiều thứ. Ít nhất thì cái thời cậu quay cuồng quanh một người chẳng đáng giá đã không bao giờ quay lại nữa. Đến bây giờ cậu vẫn khó mà hiểu nổi vì sao trước kia mình lại thích Điền Tư Vũ đến vậy, gần như biến bản thân thành con chó chạy theo người ta. Nhưng may là bây giờ cậu đã không còn thích nữa. Cái tính tiểu thư kia, ai thích hầu thì người đó đi mà hầu.
Về đến ký túc xá, trong phòng chẳng còn một mống nào. Cuối tuần mà, ngủ nướng xong là cả bọn lại kéo nhau ra ngoài chơi.
Nói thật, cuộc sống của dàn trai xinh gái đẹp trường nghệ thuật cách xa lối sống của sinh viên bình thường cả một trời vực. Những thú tiêu khiển nhiều đến phát sợ, trò gì cũng có, mà ai nấy đều chẳng thiếu tiền. Cái kiểu sinh viên bình thường hay làm là nằm lỳ ở phòng ôm máy tính vào ngày nghỉ, ở trường này bị coi là “phèn” hết mức.
Sáng nay Thời Quang dậy sớm, về phòng liền leo lên giường ngủ một mạch trời đất mù mịt. Lúc mở mắt ra lần nữa thì là do tiếng đóng cửa cực mạnh làm cậu giật mình tỉnh giấc.
“Rầm!”
Một tiếng thật lớn, Thời Quang run bắn người, bị kéo thẳng ra khỏi giấc ngủ sâu. Cậu xoay người, vén màn, thò đầu ra, mắt còn ngái ngủ, thấy Mã Khải đang cúi đầu cởi giày. Cậu ta xoa mặt vừa sụt sịt, không khí xung quanh như bao phủ bởi một tầng hơi nước u ám.
“Khóc đấy à?” Thời Quang hỏi.
“Hết hồn!” Mã Khải giật nảy mình, trợn mắt lườm Thời Quang: “Đệch!”
Lúc này Thời Quang mới nhìn rõ: trên gương mặt trắng trẻo của Mã Khải in rõ một dấu tay đỏ rực, còn có thêm một vệt xước do móng tay cào. Nhìn kích thước bàn tay và độ sắc của móng, rõ ràng thằng này lại trêu chọc nhà gái nào đó rồi bị người ta “xử lý” cho rồi.
Mã Khải thấy không giấu nổi, hậm hực vò mặt, giọng còn vương hơi nước hỏi: “Phỏng vấn sao rồi?”
“Cũng tạm.” Thời Quang đã ngồi dậy, chỉ chỉ vào bên mặt trái của mình rồi hỏi: “Sao thế này?”
“…”
Đợi một lúc không thấy Mã Khải lên tiếng, tưởng cậu ta không muốn nói nên Thời Quang cũng định thôi không hỏi nữa. Vừa định xuống giường uống hớp nước thì nghe Mã Khải mếu máo, giọng đầy uất ức:
“Biết nó có bạn gái rồi thì tao đã chẳng dây vào làm gì. Xin tiền thì không có, toàn ăn của tao uống của tao, cuối cùng còn bị ăn một cái tát thế này… lỗ to.”
“Đúng là thằng khốn nạn.” Thời Quang nhảy xuống giường mắng: Đáng bị hành! Là đàn ông thì tao giúp mày đập nó, là phụ nữ thì tao giúp mày chọc tức lại.”
Mã Khải phì cười, rồi như nhớ ra chuyện gì đó, cậu ta trợn tròn đôi mắt mèo vẫn còn ngấn nước nhìn Thời Quang: “Mày với Điền Tư Vũ làm sao thế?”
Thời Quang nhướng mày.
“Lúc tao về gặp hai con nhỏ cùng phòng Điền Tư Vũ. Nó lườm tao cháy mặt, còn nói bóng gió bảo cái phòng mình toàn một lũ tra nam, bảo tao bị ăn tát là đáng lắm.”
Chân mày đang nhướng của Thời Quang hạ xuống. Cậu lười biếng giải thích:
“Giận dỗi tí thôi, không có gì.”
Thực tâm lúc này Thời Quang chưa định giải thích chuyện mình không muốn tiếp tục với Điền Tư Vũ nữa, đúng là cái thói xấu của đàn ông trỗi dậy.
Ngay cả khi mình không cần mỹ nữ nữa, thì mỹ nữ cũng phải mòn mỏi chờ đợi mình ban ơn. Giống như vua chúa ngày xưa, cung tần mỹ nữ nhiều vô kể, dù không thích hay phạm lỗi thì cũng chỉ tống vào lãnh cung chứ chẳng bao giờ đuổi ra khỏi cung. Tính chiếm hữu của đàn ông là thà để người ta cô độc đến già trong góc tối còn hơn là thả ra ngoài.
Huống hồ cậu với Điền Tư Vũ vẫn chưa thực sự chia tay, cậu cũng lười giải thích tại sao hôm trước còn yêu chết đi sống lại, mà hôm sau ngủ dậy đã hết yêu luôn. Đặc biệt là với cái loa phóng thanh hay hóng hớt như Mã Khải, nghĩ đến cảnh phải giải thích thôi là cậu đã thấy khô cả cổ.
Thời Quang tự rót cho mình ly nước, uống ực một hơi sạch sành sanh.
Mã Khải nhìn giọt nước trượt từ khóe môi Thời Quang xuống cổ, ánh mắt lướt theo một đường, rồi nói:
“Con nhỏ đó có gì hay đâu. Hay là mày chia tay đi, tao đang đúng lúc độc thân.”
“Phụt! Khụ khụ khụ!”
Thời Quang suýt thì sặc chết, trợn mắt nhìn Mã Khải. May mà trong mắt đối phương rõ ràng chỉ có ý đùa. Cậu cố nén cơn ho, cười nói:
“Mày cũng biết điều kiện kinh tế của tao rồi đấy. Với cái mức tiêu xài của mày, một đôi giày tao cũng không mua nổi. Theo tao sợ mày chịu khổ.”
“Nói chuyện thô thiển thế! Tao là hạng người đó à?” Mã Khải đảo mắt, cười tươi như hoa: “Hì, mà hình như tao đúng là hạng người đó thật.”
Thời Quang nhún vai.
Mã Khải tiến lên một bước, ám muội lau đi giọt nước còn vương trên cằm Thời Quang, chậc lưỡi tiếc rẻ: “Cái mặt tiền đẹp thế này, tiếc là chẳng làm ăn được gì.”
“Chẳng làm ăn được gì?” Thời Quang cười gian: “Sao mày biết tao không làm ăn được gì? Đừng có nói năng hàm hồ làm hỏng thanh danh của tao.”
“Có hay không, thử phát biết ngay!” Mã Khải nháy mắt, cứ thế sáp vào người cậu.
“Cứ hết người này đến người khác, mày không sợ chết dưới tay đàn ông à?”
Mã Khải cười khẩy: “Còn hơn mày sớm muộn gì cũng chết trong tay chính mình.”
“…”
Thời Quang cứng họng, Mã Khải thấy thế thì sướng rơn, bắt đầu quậy tới bến.
Cậu ta cứ thế túm lấy tay Thời Quang đòi đếm xem cậu đã “tiêu diệt” bao nhiêu đời con cháu rồi, xong lại bảo chắc chắn Thời Quang “yếu”, rồi vừa cười vừa nghịch ngợm định tuột quần cậu ra.
Thời Quang ra sức chống đỡ, trong lòng bắt đầu thấy quýnh. Bạn bè cùng phòng đùa giỡn quá trớn thế này không ổn chút nào, cậu vẫn muốn yên ổn qua nốt năm cuối. Vả lại, cậu thực sự không có “điện” với Mã Khải.
Mã Khải vừa bị ức hiếp bên ngoài nên tâm trạng còn tủi thân, đang muốn xả stress, lại thấy bộ mặt của Thời Quang khá hợp gu nên cứ thế đùa thật giả lẫn lộn, ôm chặt lấy ngực Thời Quang mà ép xuống. Tuy nhỏ hơn hai size nhưng Mã Khải vẫn ép được Thời Quang nằm ngửa ra bàn.
Thời Quang nằm ngả trên bàn, Mã Khải ở trên, hai tay chống lên ngực cậu, phần dưới thì dán sát, cả hai đều thở hổn hển. Cộng thêm cái điệu cười có phần “dâm đãng” của Mã Khải…
Thời Quang thầm nhủ trong lòng, lúc này mà có ai xông vào thì đúng là nhục nhã, mà người đó nhất định đừng là Lâu Trạm.
Kết quả…
Đúng là đời!
Cửa mở.
Gương mặt không cảm xúc của Lâu Trạm xuất hiện ở cửa.
Hắn khựng lại một giây, trên gương mặt hoàn mỹ bỗng như nứt ra một vết rạn, sau đó lùi lại một bước, mặt lạnh như tiền quay người đóng sập cửa lại.
(ノಠ益ಠ)ノ
Tráng sĩ, xin dừng bước!!!
Hết chương 7.
Bình luận cho Chương 07
Bình Luận
Chương 07
Fonts
Text size
Background
Tinh Trình Công Lược
Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao
Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...