Boylove Bất Tử
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Đăng Nhập Đăng Ký
Trước
Sau
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
bìa

Tinh Trình Công Lược

Chương 06

  1. Home
  2. Tinh Trình Công Lược
  3. Chương 06 - Thời Quang × Hỗ Phi Bạch
Trước
Sau

Chương 6: Thời Quang × Hỗ Phi Bạch

Người đàn ông ria mép ngồi giữa tổ đạo diễn vẫy tay một cách vô cảm: “Người tiếp theo.”

Ánh mắt Hứa Tuấn Tiệp lập tức tối lại. Cậu ta lầm lũi cúi đầu đi về chỗ ngồi mà không hề hay biết mấy người trong tổ đạo diễn vừa lén trao nhau những ánh mắt đầy hài lòng. Việc chọn một người có ngoại hình đặc trưng như cậu ta để vào vai Hỗ Phi Bạch hiện nay được coi là một thử nghiệm đáng cân nhắc.

Hơn nữa, Hứa Tuấn Tiệp thực sự có nền tảng diễn xuất, đã thể hiện rất trọn vẹn vẻ nhút nhát âm trầm của Hỗ Phi Bạch. Kiểu yếu đuối khiến người ta vừa tức vừa ghét, hận không thể lắc vai cậu ta mà mắng “sao lại hèn nhát như vậy”. Đợi đến khi nhân vật này bị nhân vật chính xử lý như pháo hôi, khán giả chắc chắn sẽ thấy vô cùng hả hê. Quan trọng nhất là ngoại hình của Hứa Tuấn Tiệp sẽ không khiến người xem cảm thấy đau lòng, ngược lại chỉ mang lại cảm giác thỏa mãn.

Bọn họ không ngờ ngay từ người đầu tiên đã gặp được diễn viên khiến mình khá vừa ý. Dĩ nhiên buổi thử vai vẫn phải tiếp tục. Một vạn người thì có một vạn cách hiểu khác nhau, biết đâu những diễn viên tiếp theo lại mang đến thêm bất ngờ.

Thời Quang cũng âm thầm chú ý đến Hứa Tuấn Tiệp. Ngoài dự tính, cậu nhóc này thực sự có thực lực, từ nỗi sợ hãi khi bị tiểu bá vương bắt nạt, sự ảm đạm khi rời đi, cho đến nỗi hoảng loạn khi bị đe dọa tính mạng rồi cuối cùng phải khuất phục — tất cả đều chuyển biến tự nhiên đến đáng kinh ngạc. Ngay cả Thời Quang cũng thầm nghĩ nếu đổi lại là mình, chưa chắc đã làm được đến mức ấy.

Sau đó có thêm hai diễn viên nữa lên đài. Họ vẫn tuân theo thiết lập nhân vật chính thức của Hỗ Phi Bạch là nhu nhược, u uất và tâm chí không kiên định. Nhưng sau khi đã xem một Hỗ Phi Bạch của Hứa Tuấn Tiệp, diễn xuất của họ luôn thiếu đi một chút sức nặng. Trong lòng tổ đạo diễn đã dần có ứng cử viên rồi.

Cho đến khi—

“Thời Quang.”

Đến người thứ năm, cuối cùng cũng tới lượt Thời Quang.

Thời Quang đứng dậy, thong thả tránh khỏi cái chân bất ngờ chìa ra giữa lối đi, rồi bước lên sân khấu với dáng vẻ điềm tĩnh.

Khi đứng giữa sân khấu, ánh đèn vừa chiếu xuống, chiếc áo sơ mi xanh nhạt lập tức làm gương mặt cậu sáng bừng lên. Thân hình cao ráo, dung mạo tuấn tú, chỉ đơn giản đứng đó thôi cũng khiến mấy người trong tổ đạo diễn đồng loạt sáng mắt. Liễu Qua còn quay đầu nhìn kỹ cậu vài lần, ánh mắt lộ vẻ khó hiểu.

Cuối cùng người đàn ông ria mép hỏi thẳng điều mọi người đều đang nghĩ:

“Cậu thử vai… Hỗ Phi Bạch ?”

Thời Quang gật đầu.

Gã ria mép nhướng mày, cảm thấy hơi đáng tiếc. Gã đã gặp không ít kiểu “gối thêu hoa” (đẹp mà rỗng tuếch), vả lại những nhân vật hợp với ngoại hình của cậu thanh niên này hầu như đều đã có chủ. Đã vậy thì cứ để cậu thử đi. Chỉ có điều, với tầm nhìn của gã, gã có thể dự đoán rằng nếu cậu nhóc này trúng vai Hỗ Phi Bạch, đoàn phim có lẽ sẽ phải tốn không ít công sức để che bớt hào quang của cậu lại, nếu không sẽ rất khó làm nền cho các vai chính.

Dù sao thì trai xinh gái đẹp vẫn khiến người ta dễ chịu. Người phụ nữ duy nhất trong tổ đạo diễn, vốn gương mặt vốn lạnh lùng như mẹ kế, lúc này cũng vô thức mềm lại đôi phần, đôi mắt mệt mỏi bỗng sáng lên. Chỉ cần nhìn gương mặt này thôi, nếu bà có quyền quyết định thì đã muốn trao luôn vai diễn cho cậu rồi.

Thực ra mọi người đều đã có định kiến từ trước. Sau khi xem phiên bản Hỗ Phi Bạch  của Hứa Tuấn Tiệp, trong đầu họ đã mặc định rằng sự u ám yếu đuối của nhân vật phải đi kèm với một gương mặt không mấy nổi bật. Nếu quá đẹp trai thì làm sao còn u ám? Nhìn thế này chỉ thấy sáng sủa rạng rỡ, chẳng khéo đến lúc chiếu phim khán giả lại tưởng Hỗ Phi Bạch  mới là nhân vật chính của Thượng Xuyên.

Nhưng lúc này Thời Quang lại đang nhìn thẳng về phía Liễu Qua. Trong ánh mắt cậu mang theo một tia kiêu ngạo khó giấu, tựa con công đang xòe đuôi khoe sắc, từng đường nét nơi khóe mắt đuôi mày đều lấp lánh.

Chân mày Liễu Qua khẽ nhíu lại, ánh mắt tò mò lúc nãy lập tức lạnh hẳn xuống, trong lòng cảm thấy vô cùng chán ghét. Bản thân anh vốn có ngoại hình bình thường, chủ yếu theo hướng vai diễn nam tử hán gai góc, cho nên cực kỳ không thích kiểu đàn ông tuấn tú như vậy.

Trong mắt anh, kiểu đẹp trai này hơi… ẻo lả, thiếu nam tính. Quan trọng hơn là không ít người trong số họ luôn tự cao tự đại, nghĩ rằng mình đẹp mã thì chỉ cần dựa vào cái mặt là có thể ăn trắng mặc trơn, nổi tiếng khắp trời xanh.

“Chuẩn bị xong chưa?” Người phụ nữ trong tổ đạo diễn lần này lại dịu dàng hỏi thêm một câu, khác hẳn lúc trước.

Sự chán ghét trong mắt Liễu Qua càng lộ rõ.

Thời Quang gật đầu.

…

Thượng Xuyên là chốn tiên gia phúc địa, tách biệt khỏi thế tục. Tu sĩ nơi đây cưỡi mây đạp gió, phong thái tựa thần tiên, nhưng những thiếu niên mới lên núi tu luyện không lâu vẫn chưa gột sạch được bụi trần, bọn họ giống như lũ trẻ dưới nhân gian, sau giờ học liền vừa cười đùa vừa đi về phòng.

Phía đối diện, Du Tử Kỳ vừa hoàn thành nhiệm vụ sư môn trở về, đang thong dong bước đi trên hành lang quanh co.

Đám thiếu niên phát hiện ra vị Đại sư huynh mà chúng ngưỡng mộ nhất, đồng loạt giữ kẽ ngậm miệng, dạt sang một bên nhường đường. Hỗ Phi Bạch vốn quen đi cuối hàng nên không biết chuyện gì đang xảy ra phía trước, nhưng cậu vẫn theo đám đông lùi sang một bên.

Đám đông dạt ra như biển rẽ làm đôi, bóng dáng thoát tục như tiên của Du Tử Kỳ hiện ra trước mắt.

Đôi mắt Hỗ Phi Bạch lập tức sáng bừng lên, sự ngưỡng mộ nồng nhiệt lập tức hiện rõ nơi đáy mắt. Khóe môi cậu khẽ cong, nụ cười nhàn nhạt hiện ra, ánh mắt chăm chú nhìn đại sư huynh, nghĩ về phong thái đạp kiếm phi hành, về những thủ đoạn tiên gia sấm sét ấy, đến mức hơi thở cũng trở nên dồn dập hơn đôi chút.

Du Tử Kỳ ôn hòa hỏi han việc học của các tiểu sư đệ. Bọn họ vốn không muốn quấy rầy Đại sư huynh vừa mới trở về, nhưng sự lỗ mãng của Vũ Nhi đã phá vỡ bầu không khí. Du Tử Kỳ chỉ mỉm cười hiền hòa, vẫy tay nói: “Vũ Nhi phải không? Lại đây. Không sao đâu, có gì chưa hiểu cứ nói huynh nghe.”

“Cảm ơn Đại sư huynh!”

Thấy đại sư huynh đã lên tiếng, đám thiếu niên khác cũng không kìm được nữa, vui mừng chen lên phía trước, nhao nhao:

“Đệ, đệ nữa! Đại sư huynh, đệ cũng có câu hỏi!”

“Còn đệ, còn đệ!”

Trong đám đông chen chúc, không ai nhận ra ánh mắt đầy đố kỵ của Hỗ Phi Bạch. Cậu liếc nhìn gương mặt tươi cười của Vũ Nhi, thầm ước gì hai người có thể đổi chỗ cho nhau, để người được sư huynh đệ vây quanh, được Đại sư huynh quan tâm chính là mình.

Cậu nghiến răng, cố sức chen vào đám đông nhưng lại bị một bàn tay đẩy văng ra. Hỗ Phi Bạch khẽ kêu lên một tiếng, lảo đảo lùi lại hai bước, khi ngẩng đầu lên, cậu giận dữ trừng mắt nhìn kẻ đã đẩy ngã mình — Tiểu bá vương.

Ánh nhìn Hỗ Phi Bạch lạnh lẽo, sắc như dao.

Tiểu bá vương ngẩn ra một giây, , nhưng ngay sau đó lại ngẩng cằm thật cao, thái độ càng thêm ngang ngược.

Hỗ Phi Bạch không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ đứng đó. So với đám đông náo nhiệt phía trước, cậu giống như một bóng tối tách biệt. Cơn giận trong mắt dần thu lại, ánh nhìn trở nên lạnh lẽo như mặt nước sâu, nhưng trong sự trầm lặng ấy lại ẩn chứa một sự khiêu khích không chịu khuất phục. Cậu bước lên phía trước một bước, vững vàng.

Tiểu bá vương không ngờ một kẻ có căn cơ không tốt, tu vi thấp nhất, lại còn mang một gương mặt đáng ghét như Hỗ Phi Bạch lại dám khiêu khích mình. Cơn giận bốc lên như một con thú dữ đang bảo vệ lãnh địa. Chỉ một bước nhỏ kia thôi cũng đã xâm phạm ranh giới của hắn. Hắn xông lên, vung tay đánh Hỗ Phi Bạch ngã ra, gầm lên đầy hung dữ:

“Cút!”

Sau khi hét xong câu đó, Liễu Qua – người đang diễn vai Tiểu bá vương cũng phải sững sờ. Lời thoại ấy gần như bật ra theo bản năng, đến khi thốt ra anh mới nhận ra mình đã hoàn toàn nhập vai.

Bị ánh mắt của Thời Quang khiêu khích, khiến anh vô thức ghét cay ghét đắng thiếu niên trước mặt. Không, có lẽ còn sớm hơn nữa. Liễu Qua chợt nhớ lúc chưa bắt đầu diễn, Thời Quang đã nhìn anh bằng ánh mắt đầy thách thức. Ngay từ trước khi buổi thử vai bắt đầu, anh đã nảy sinh cảm giác bài xích với người này.

Trong tiếng quát hung hăng của tiểu bá vương, Hỗ Phi Bạch chẳng những không lùi lại mà còn tiến lên thêm một bước. Cậu cười lạnh, nhìn Tiểu bá vương bằng ánh mắt khinh miệt tột độ.

Khoảnh khắc ấy, Liễu Qua bị ánh nhìn khinh thường kia đâm trúng. Sự hối hận ban nãy lập tức tan biến, thay vào đó là cơn tức giận mãnh liệt hơn. Anh vô thức ưỡn ngực, vung tay tát ra. Khi bàn tay chạm vào má Thời Quang, một tiếng “bốp” vang lên rõ ràng.

Liễu Qua giật mình, nhìn vết đỏ dần hiện lên trên gương mặt tuấn tú kia, anh ta định thần lại và muốn xin lỗi.

Thế nhưng ngay sau đó, Hỗ Phi Bạch đã bị cái tát ấy đánh lảo đảo lùi lại, suýt nữa ngã xuống đất.

Cậu thiếu niên khó khăn lắm mới đứng vững lại, đôi mắt đỏ hoe, nỗi uất ức và phẫn nộ cuộn trào trong ánh nhìn, cả người run lên vì tức giận. Nhưng khi nhớ tới tu vi thấp kém của mình, sự phẫn nộ kia nhanh chóng hóa thành nỗi chán nản. Cậu quay đầu nhìn về một phía khác, đôi mắt long lanh nước, tràn đầy khát vọng và ngưỡng mộ.

Liễu Qua nhanh chóng nhận ra mình vẫn đang trong cảnh diễn, bèn ra lệnh cho mình tập trung vào vai diễn, nhớ lại tình tiết tiếp theo là gì…

À đúng rồi, là rời đi!

Nhưng rời đi thế nào?

Sức chiến đấu của Hỗ Phi Bạch rõ ràng là không cao, nhưng lòng tự trọng lại cực lớn, đến mức này chắc phải đánh một trận rồi chứ? Nhưng hễ đánh nhau là sẽ kinh động đến mọi người xung quanh, tình tiết sẽ thay đổi, Hỗ Phi Bạch sẽ không thể một mình rời đi được nữa.

Thời Quang phải không? Cậu nhóc này định làm gì đây? Có nền tảng diễn xuất đấy, nhưng cũng không được tùy tiện sửa kịch bản chứ!

Mọi người đều nghĩ như vậy, nhưng họ không biết rằng cả đôi mắt và tâm trí mình đều đã bị cuốn chặt vào màn diễn, quên sạch mọi thứ khác.

Cho đến giây tiếp theo, Liễu Qua bỗng khựng lại. Phải mất nửa nhịp anh mới nhận ra Hỗ Phi Bạch đang nhìn về đâu.

Cậu ta đang nhìn Đại sư huynh Du Tử Kỳ!!

Ban đầu là ánh mắt khát khao, ngưỡng mộ. Nhưng rồi ánh sáng trong mắt dần dần tắt đi, cuối cùng trở nên trống rỗng. Cậu lặng lẽ thu lại ánh nhìn, quay người rời đi. Tất cả diễn ra tự nhiên đến mức không thể chê vào đâu được.

Bị bắt nạt, Hỗ Phi Bạch  muốn tìm đến đại sư huynh. Nhưng đại sư huynh đang bị đám người vây quanh, không nhìn thấy cậu ta. Cậu chợt nhận ra mình bị gạt ra ngoài, nơi náo nhiệt kia vốn không thuộc về mình, cuối cùng chỉ có thể lặng lẽ rời đi.

Tổ đạo diễn lập tức chết lặng.

Đù má! Còn có cách giải thích như thế này sao?

Nghĩ đến việc lát nữa Hỗ Phi Bạch sẽ phản bội Thượng Xuyên, phản bội Du Tử Kỳ… mẹ kiếp, mọi thứ đều có căn cứ cả rồi!

Hẹp hòi phải không?

Tâm hồn mong manh dễ vỡ phải không?

Thâm độc phải không?

 Mẹ nó, hạng người như cậu không sa ngã thì ai sa ngã nữa!?

Cậu vốn dĩ đã lệch lạc từ trong gốc rễ rồi! Đúng là cái loại sinh ra để tu ma mà!

Thế là, trong đầu mọi người lập tức hiện lên hình ảnh một ma tu Hỗ Phi Bạch tà mị, bá đạo từ trên trời giáng xuống.

Mà… chết tiệt thật.

Soái! Soái quá!!

Quả nhiên, sau khi trở về phòng, Hỗ Phi Bạch chẳng hề đấu tranh gì nhiều đã gật đầu đồng ý dẫn đường. Từ giây phút đó, ngay cả tác giả nguyên tác cũng cảm thấy sự lựa chọn đọa ma của Hỗ Phi Bạch vốn dĩ rất gượng ép nay bỗng trở nên vô cùng hợp tình hợp lý.

Dưới sân khấu, một người đang chờ thử vai thấp giọng hỏi: “Diễn như vậy… cũng được sao? Khác hẳn thiết lập chính thức mà?”

Người bị hỏi nhún vai: “Ai biết được. Có khi vì đẹp trai nên được chọn thôi.”

“Đúng là mặt đẹp thì số cũng đẹp.”

“Thế thì cậu sang Hàn Quốc một chuyến là xong.”

“À đúng rồi… nói mới nhớ, kiểu mặt như cậu ta… không biết đã từng đi Hàn chưa nhỉ?”

“Chắc chắn là từng đến rồi.”

“Tôi nói này…”

…

Phần biểu diễn của Thời Quang kết thúc. Cậu đứng trên sân khấu, cúi người thật lễ phép chào một cái, rồi quay sang nhìn Liễu Qua với vẻ khiêm tốn: “Cảm ơn tiền bối đã dẫn diễn.”

Liễu Qua nghe vậy thì không khỏi toát mồ hôi.

Trong lòng hắn chỉ thấy xấu hổ vô cùng—bởi cảm giác rõ ràng nhất của hắn lúc nãy lại là… chính mình mới là người bị cậu dẫn theo.

Hết chương 6

Bình luận cho Chương 06

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 06
Fonts
Text size
AA
Background

Tinh Trình Công Lược

212 Views 0 Subscribers

Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao

Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...

Chapters

  • Chương 01 Trọng Sinh x Thời Quang
  • Chương 02 Bạn Tốt × Lâu Trạm
  • Chương 03 Thượng Xuyên x Móc Nối
  • Chương 04 Thử Vai × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 05 Hứa Tuấn Tiệp × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 06 Thời Quang × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 07 Tráng sĩ, xin dừng bước
  • Chương 08 Điền Tư Vũ × Thượng Hoằng
  • Chương 09 Góc tối × Ma tính
  • Chương 10 Thượng Hoằng × Thời Quang
  • Chương 11 Lên đồ × Hỗ Phi Bạch.
  • Chương 12 Ma Chủ × Bàn tán sôi nổi
  • Chương 13 Lời mời × Cộng sự
  • Chương 14 Giao tế × Đối diễn
  • Chương 15 Tập luyện × Bạn diễn
  • Chương 16 Biên kịch x Lễ kỷ niệm trường
  • Chương 17 Lễ kỷ niệm trường × Tâm cơ
  • Chương 18 Lời đồn × Nhắm vào
  • Chương 19 Nam thần x Nữ thần
  • Chương 20 Chất vấn × Truyền thông
  • Chương 21 Trêu chọc × Vào đoàn phim
  • Chương 22 Vào đoàn × Triệu Đào
  • Chương 23 Bị chèn ép × Phản kích
  • Chương 24 Bạch Liên Hoa × Tự Hủy
  • Chương 25 Hán Vũ Đế × Tiền Bồi Thường
  • Chương 26 Thành phố B x Lâu Trạm
  • Chương 27 Chiêu đãi × Thiên Hành Ảnh Thị
  • Chương 28 Ký hợp đồng × C cấp
  • Chương 29 Cách đãi khách × Tên thần kinh
  • Chương 30 Nam tiên nhi × Ba của Lâu Trạm
  • Chương 31 Bàn tay sau màn × Tâm Ngân
  • Chương 32 Fan đầu tàu x khai giảng
  • Chương 33 Giải quyết công khai x Tính sổ riêng tư
  • Chương 34 Tắm rửa x Thẹn thùng
  • Chương 35 Người đại diện x Tên béo chết tiệt
  • Chương 36 Thử vai × Buổi tiệc
  • Chương 37 Lâu Trạm × Phim mới

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiBoylove Bất Tử