Boylove Bất Tử
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Đăng Nhập Đăng Ký
Trước
Sau
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
bìa

Tinh Trình Công Lược

Chương 05

  1. Home
  2. Tinh Trình Công Lược
  3. Chương 05 - Hứa Tuấn Tiệp × Hỗ Phi Bạch
Trước
Sau

Chương 5: Hứa Tuấn Tiệp × Hỗ Phi Bạch

Ban đầu, Thời Quang còn có chút không tập trung, cậu đang cố nhớ lại xem kiếp trước trong bộ phim này có từng thấy cậu học đệ mập mạp này không.

Suy đi tính lại thì cũng chẳng có gì khó hiểu, đối tượng khán giả của phim tiên hiệp thường là các thiếu nữ đang tuổi dậy thì, trọng điểm chỉ gói gọn trong một chữ: ĐẸP. Thế nên, tỉ lệ cậu học đệ này được chọn là quá thấp, có lẽ cậu nhóc nên đi thử vai bên đoàn Đại Đao Vương Cường thì hợp hơn…

Ừm, biết đâu chừng đã đi rồi nhưng không trúng nên mới dạt sang đây cũng nên.

Thời Quang nghĩ bụng, thấy việc thả hồn treo ngược cành cây này cũng chẳng thú vị gì, bèn tự ra lệnh cho mình phải bình tâm lại, tập trung tinh thần học thuộc lời thoại.

Chẳng mấy chốc đã đến chín giờ.

Mặt trời treo cao trên bầu trời, ánh nắng vàng rực xuyên qua lớp kính của tòa nhà, đổ xuống phía sau lưng, mang theo hơi ấm dễ chịu.

Sự tập trung của Thời Quang rất cao, đến khi hoàn hồn lại thì xung quanh đã chật kín người, tính sơ sơ cũng phải đến hai trăm gương mặt.

Cậu tháo tai nghe ra, nhìn một lượt, ngoài cửa vẫn thấp thoáng có người lục tục đi vào, toàn là những gương mặt lạ lẫm.

Âu cũng phải, những diễn viên đã tạo được dấu ấn trong lòng khán giả coi như đã bước đầu thành công, đa phần các đoàn phim sẽ chủ động liên hệ mời vai, không cần phải chen chúc đến những buổi thử vai kiểu “đãi cát tìm vàng” như thế này.

Thời Quang đứng dậy đi vệ sinh, lúc quay về thì cậu học đệ béo cũng vừa tháo tai nghe. Ánh mắt chạm nhau, trên mặt gương mặt tròn trịa của cậu học đệ thoáng hiện một nụ cười, trong ánh mắt cũng bớt đi phần lo lắng bất an ban nãy.

Nhưng hai người không tiếp tục trò chuyện, bởi vì phía trước, trợ lý đã cầm chiếc loa phóng thanh, bắt đầu gọi số.

Lần này, đoàn phim Thượng Xuyên sắp xếp ba phòng thử vai với tổng cộng 26 nhân vật cần tuyển. Loại trừ người già, trẻ em và các vai nữ, số lượng vai nam lên đến 17 người.

Chỉ nhìn con số thôi cũng đủ thấy định hướng của bộ phim này “khốc liệt” đến mức nào. Cho dù cốt truyện có không quá xuất sắc, chỉ cần trên màn ảnh xếp thành một hàng dài anh trai cao lớn, đẹp trai, thì các cô gái trẻ cũng khó lòng rời mắt rồi.

Ba phòng thử vai được phân theo từng nhân vật, ai muốn thử vai nào có thể vào phòng đó quan sát. Những vai được gọi trước là nam ba, nữ ba cùng vài nhân vật tương đối quan trọng, vì thế người đăng ký đông nhất, chỉ trong chốc lát đã có gần một nửa số người đứng dậy kéo nhau đi.

Trong đám đông ấy, Thời Quang cũng thoáng nhìn thấy vài gương mặt quen thuộc — những diễn viên mà vài năm sau sẽ nổi lên một thời.

Nhưng hiện tại họ vẫn chỉ là những “tiểu thịt tươi” non nớt mới bước chân vào nghề. Biểu cảm thấp thỏm lo lắng kia hoàn toàn khác xa vẻ tự tin và kiêu ngạo mà cậu từng thấy ở kiếp trước, khiến trong lòng Thời Quang nảy sinh ý nghĩ muốn tiến tới làm quen đôi chút. Dù sao thì, ôm đùi người nổi tiếng cũng là một kỹ năng sinh tồn trong giới.

Tuy nhiên cuối cùng Thời Quang vẫn không đi.

“Ôm đùi” cũng phải chọn loại đùi mà ôm, khi mục tiêu của cậu đã nhắm thẳng vào vị Ảnh đế tương lai thì đẳng cấp đã khác rồi, cậu thực sự không còn mặn mà gì với những nghệ sĩ tuyến ba này nữa.

Nhắc đến Ảnh đế tương lai, Thời Quang lại nhớ tới Lâu Trạm. Cậu trầm ngâm nhìn chiếc tai nghe trong tay, suy tư một lát rồi khẽ cong môi, lộ ra một nụ cười gian xảo.

Người vào thử vai từng tốp một rồi lại từng tốp đi ra.

Ngoại trừ đợt đầu tiên tốn thời gian nhất, các vai sau đó chỉ mất chừng nửa tiếng để thử xong.

Nhưng đến lượt Thời Quang thì cũng đã trôi qua ba giờ đồng hồ. Tổ Đoàn đạo diễn gọi cơm hộp mang vào phòng thử vai, hương thơm bay ra ngoài khiến dạ dày Thời Quang bắt đầu réo lên không ngừng. Cậu còn chưa ăn sáng.

Đúng mười hai giờ rưỡi, trợ lý phía trước, khóe miệng vẫn còn dính dầu mỡ, cầm loa gọi: “Hỗ Phi Bạch thử vai, phòng Hoa Hồng.”

Thời Quang liếc nhìn học đệ béo. Trước đó cậu nhóc này đã đi thử ba vai rồi, chẳng biết có thành công không, nhìn xấp kịch bản trên tay cậu ta ít nhất cũng phải bốn tờ. Cái kiểu “rải lưới toàn diện, trọng điểm bồi dưỡng” như vậy trong giới cũng khá phổ biến.

Phòng Hoa Hồng nằm phía bên trái. Một vai nam phụ hạng năm cũng khiến hơn chục người đồng loạt đứng dậy. Phần lớn đều có ngoại hình khá ổn, ngoài ra còn ba người giống cậu học đệ mập, đi theo hướng cá tính riêng. Mấy người nhìn nhau, ánh mắt lập tức lộ ra sự cảnh giác. Không ai nói gì, cả nhóm im lặng bước vào phòng Hoa Hồng.

Thời Quang âm thầm đảo mắt nhìn quanh, cố gắng nhớ xem trước kia vai này do ai đóng, nhưng nghĩ mãi cũng không ra, cuối cùng dứt khoát bỏ qua, cứ thế đi theo đoàn người bước vào trong.

Đây là một căn phòng nhỏ rộng khoảng 300 mét vuông, ánh sáng khá tối. Phía trước dựng một sân khấu nhỏ đơn giản, đèn tập trung vào đó.

Dưới sân khấu có bốn người đang ngồi, ba nam một nữ. Đạo diễn Tăng Kiến Tu chắc chắn không có mặt ở đây, còn ai là phó đạo diễn thì khó mà nói trước. Phía sau họ bày thêm vài hàng ghế rải rác, nhóm Thời Quang được dẫn đến ngồi tại đó.

Không gian vô cùng yên tĩnh.

Sự im lặng này kéo dài khoảng ba phút, không khí căng thẳng bao trùm lấy đám đông. Nhiều người tranh thủ xem lại lời thoại lần cuối, cũng có người nhắm mắt mô phỏng trong đầu, miệng lầm bầm lẩm bẩm.

Thời Quang đã thuộc lòng kịch bản, tính cách nhân vật cậu cũng đã có cách hiểu và định vị riêng, nên cậu quyết định không ‘nước đến chân mới nhảy’ nữa mà nhắm mắt dưỡng thần, thả lỏng cơ thể. Hành động này của cậu vô tình lại giống với số đông, không quá nổi bật, khiến những ánh mắt đang đổ dồn vào cậu cũng dần thu lại.

Bản thân Thời Quang không nhận ra, nhưng thực ra dung mạo của cậu trong đám đông thử vai này cực kỳ nổi bật.

Vóc dáng thanh mảnh, cao ráo, ngũ quan tuấn tú. Đặc biệt là đôi mắt kia, đuôi mắt hơi nhếch lên, như thể trong đôi mắt đen sáng ấy ẩn giấu một chiếc móc câu, dễ dàng câu lấy ánh nhìn của người khác.

Kiểu ánh mắt như vậy nếu xét kỹ sẽ mang vài phần phong lưu, nhưng lúc này cậu lại ngồi nghiêm túc đọc kịch bản, áo màu nhạt càng làm nổi bật vẻ non trẻ của tuổi thanh xuân, khiến nét sắc sảo nơi dung mạo bỗng trở nên mềm mại. Nhìn vào chỉ cảm thấy giống như một dòng nước ấm lặng lẽ chảy qua lồng ngực, khiến người ta bất giác dễ chịu.

Từ lúc cậu ngồi xuống, rất nhiều ánh mắt đã lặng lẽ dõi theo. Ban đầu ai cũng nghĩ cậu sẽ thử một vai quan trọng nào đó, nhưng hết đợt này đến đợt khác đi qua cậu vẫn ngồi yên. Cho đến khi gọi thử vai Hỗ Phi Bạch, thấy Thời Quang đứng lên, mặt của hầu hết những người nhắm đến vai này đều tối sầm lại.

Con người khi quá xuất chúng thường bị người khác bài xích một cách vô cớ.

Một luồng địch ý nồng nặc ngay từ đầu đã hội tụ lên người Thời Quang. May mà lần này cậu không còn giữ thói quen cũ là vội vàng kết bạn hay phô diễn bản thân, sự trầm ổn vô tình giúp cậu tránh được đầu sóng ngọn gió.

“Hứa Tuấn Tiệp.” Người phụ nữ duy nhất trong nhóm đạo diễn lên tiếng gọi.

Cậu học đệ béo đứng lên.

Thời Quang nhướng mày, cái tên nghe cũng hay phết đấy.

Sau khi Hứa Tuấn Tiệp bước lên sân khấu, một người từ tổ đạo diễn bước ra.

Trang phục của anh ta rất bình thường, nhưng dưới ánh đèn sân khấu, những đường nét trên gương mặt trở nên cực kỳ sắc sảo. Ánh mắt sáng quắc, bắp trên cánh tay cuồn cuộn, đúng chuẩn hình tượng một gã nam tử hán mạnh mẽ.

Anh ta đứng đối diện Hứa Tuấn Tiệp, gật đầu nói: “Thuộc thoại hết chưa? Tôi tên Liễu Qua, lần này sẽ làm đối thủ của cậu. Một bên là tiểu bá vương, một bên là ma tu Phạm Viêm. Cậu đóng Hỗ Phi Bạch, ok?”

“Vâng.” Hứa Tuấn Tiệp gật đầu, mang theo dáng vẻ u ám nhu nhược, rồi khẽ nói thêm một câu: “Em hiểu rồi.”

Rõ ràng, Hứa Tuấn Tiệp đã nhập vai.

Trong Thượng Xuyên, môn phái của nam chính cũng giống như Võ Đang, tuy không bài xích nữ tu nhưng chủ yếu vẫn là nam tu.

Những người tu tiên này từ nhỏ đã rời bỏ gia đình lên núi tu luyện. Quy định của tiên môn rất nghiêm ngặt, đệ tử lại đông, nên đa phần những đứa trẻ tư chất bình thường sẽ được giao cho sư huynh chỉ dạy, chỉ những kẻ cực kỳ xuất sắc mới được chưởng môn hoặc trưởng lão nhận làm đệ tử nhập môn.

Hỗ Phi Bạch là một đứa trẻ có tư chất rất bình thường, ít nói, chỉ biết lầm lũi tu luyện, thậm chí không mấy khi trò chuyện với bạn cùng trang lứa, từ trong xương tủy đã toát ra khí chất u uất, nên không ngạc nhiên khi cuối cùng nhân vật này lại chọn con đường sa ngã.

Phân cảnh thử vai lần này thực ra không quá phức tạp. Nội dung chỉ là Hỗ Phi Bạch tan học cùng các sư huynh đệ, giữa đường gặp Đại sư huynh danh tiếng lẫy lừng. Trong khi những đứa trẻ khác vồn vã thể hiện bản thân, Hỗ Phi Bạch lại lầm lũi rút lui, để rồi không may chạm trán ma tu đang lẻn vào môn phái. Dưới sự uy hiếp của cái chết và sự cám dỗ, cậu bắt đầu con đường sa ngã.

5 giây trôi qua

“Bắt đầu.”

Hành lang dài hun hút, ánh nắng ấm áp rải xuống từng phiến đá xanh, xa xa vang lên tiếng tiên hạc kêu thanh thoát.

Một nhóm thiếu niên chừng mười bảy, mười tám tuổi vừa đùa giỡn vừa chạy dọc theo hành lang, tiếng cười nói rộn rã vang lên không dứt. Bọn họ hăng hái bàn tán về việc Đại sư huynh hôm nay trở về, lại nhắc đến vị song tu đạo lữ mà sư môn đã chọn cho huynh ấy, nói đến mức cứ như ngày mai cả Thượng Xuyên sẽ treo đèn kết hoa, dải lụa đỏ giăng khắp nơi vậy.

Đám trẻ đâu biết rằng, chỉ trong chuyến đi này, Đại sư huynh đã đem lòng yêu một nữ nhân khác, thậm chí vì hồng nhan mà rước về cho Thượng Xuyên một kẻ thù không đội trời chung.

Đang lúc bọn họ ríu rít nói cười, từ phía đầu hành lang có một người bước tới.

Một thân bạch y tựa tuyết, mái tóc đen dài như dải ngân hà được buộc đơn giản sau lưng. Trên người y không có nửa điểm trang sức,  ngoại trừ chiếc trâm gỗ mà người trong lòng tặng trước khi chia tay, được cẩn thận cài trên tóc, gửi gắm biết bao tình ý chưa nói thành lời.

Đó là một nam tử tuấn tú phi phàm.

Mày kiếm mắt sao, sống mũi cao thẳng, đôi môi đầy đặn mà nhuận sắc. Mỗi lần ánh mắt lưu chuyển đều như tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Trên người y vừa mang nét hào hiệp của một kiếm khách, vừa phảng phất khí chất tiên phong đạo cốt không màng thế sự. Một nam tử phong hoa tuyệt đại.

Đám thiếu niên đang nô đùa không ngừng kia vừa phát hiện người tới liền lập tức thu liễm lại, đứng ngay ngắn hơn, đồng thanh cung kính chào: “Đại sư huynh!”

Đại sư huynh khẽ gật đầu, vốn định đi thẳng qua đám người, nhưng bước chân bỗng dừng lại. Ánh mắt y lướt qua gương mặt trẻ trung của những đệ tử trước mặt, nở nụ cười ôn hòa:

“Hôm nay việc học thế nào? Có chỗ nào chưa hiểu không?”

“Dạ không, Đại sư huynh.” Đa số đều ngoan ngoãn lắc đầu.

Một thiếu niên đột nhiên giơ cao tay: “Đại sư huynh, đệ có! Đệ có chỗ chưa hiểu!”

Nhưng ngay lập tức, cậu nhóc bị người bên cạnh huých một cái, giọng nói cố ý hạ thấp vang lên bên tai: “Im ngay. Đại sư huynh vừa mới trở về, chắc mệt lắm rồi. Hơn nữa Chưởng môn chân nhân còn đang chờ gặp huynh ấy. Ngươi có gì không hiểu thì hỏi ta.”

“Nhưng mà ta…”

“Im!”

“Hức…”

Đại sư huynh tai thính, nghe rõ toàn bộ cuộc đối thoại ấy. Y mỉm cười thân thiện, vẫy tay gọi: “Vũ Nhi phải không? Lại đây. Không sao đâu, có gì chưa hiểu cứ nói huynh nghe.”

“Cảm ơn Đại sư huynh!”

Thiếu niên tên Vũ Nhi lập tức sáng bừng hai mắt, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

Thấy đại sư huynh đã lên tiếng, đám thiếu niên khác cũng không kìm được nữa, vui mừng chen lên phía trước, nhao nhao:

“Đệ, đệ nữa! Đại sư huynh, đệ cũng có câu hỏi!”

“Còn đệ, còn đệ!”

Đám người chen chúc xô đẩy, chẳng ai chú ý đến biểu cảm ảm đạm của Hỗ Phi Bạch.

Cậu vóc dáng thấp bé, tu vi lại bình thường, thêm tính cách trầm lặng nên dù cũng rất muốn tiến lên hỏi han đôi câu, nhưng hết lần này đến lần khác đều bị đẩy ra ngoài. Thậm chí có người còn bực bội liếc cậu một cái. Người đó chính là kẻ ngày thường hung hăng nhất trong đám — tiểu bá vương.

“Cút.” Hắn gằn giọng đầy mất kiên nhẫn.

Tay chân Hỗ Phi Bạch cứng đờ, không dám cử động thêm, chỉ lẳng lặng lùi ra ngoài. Nhìn những gương mặt tươi cười rạng rỡ giữa đám đông, lòng cậu thắt lại. Cậu buồn bã cắn chặt môi dưới, siết chặt nắm đấm, đứng ngẩn ngơ nhìn một hồi rồi quay người bỏ đi.

Suốt quãng đường trở về chỗ ở, tâm trạng Hỗ Phi Bạch vẫn nặng nề bức bối.

Vừa vào phòng, cậu liền đóng cửa lại, hoàn toàn không hề nhận ra trong phòng đã có người ẩn nấp từ trước. Cánh cửa khép lại, căn phòng lập tức tối đi vài phần, dường như cũng ngăn cách luôn những tủi hờn vừa rồi.

Hỗ Phi Bạch rót cho mình một chén nước, ngửa đầu định uống, thì đúng lúc ấy, một bàn tay lớn lạnh như băng từ phía sau lướt qua vai cậu, thình lình siết chặt cổ.

“Á—!”

Tiếng thét hoảng loạn ngắn ngủi bật ra.

Chiếc chén rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh, nước tràn ra loang lổ trên sàn.

“Câm miệng!” Giọng nói khàn đặc vang lên sát bên tai, trong đó ẩn chứa sát ý bừng bừng.

Hỗ Phi Bạch lập tức cắn chặt môi dưới, run rẩy hỏi: “Ngươi… ngươi là ai?”

“Câm miệng!”

“…”

“Ta hỏi gì thì trả lời nấy, nếu không ta sẽ giết ngươi.”

Dưới áp lực của sát ý ngập trời, tay chân Hộ Phi Bạch mềm nhũn. Cậu run rẩy không ngừng, nước mắt lập tức trào ra nơi khóe mắt: “Được… được… ngươi hỏi đi.”

“Du Tử Kỳ đã trở về?”

Hộ Phi Bạch vội gật đầu, nước mắt lấp lánh trong hốc mắt: “Về… về rồi. Vừa mới trở về.”

“Chỉ có một mình hắn? Không bị thương?”

“Không… không có. Chỉ một mình.”

“Hừ! Xem ra mạng hắn cũng lớn.”

Người kia nghiến răng nói, rồi khựng lại một chút, giọng bỗng trở nên lạnh lẽo:

“Tiểu tử, ngươi muốn chết không?”

Chân Hộ Phi Bạch lập tức mềm nhũn: “Không… không muốn.”

“Vậy thì dẫn ta tới phòng của Du Tử Kỳ.”

“Nhưng…”

Bàn tay đang siết trên cổ bỗng bóp chặt hơn. Không khí bị ép cạn khỏi lồng ngực, cảm giác ngạt thở ập tới. Hỗ Phi Bạch tuyệt vọng cào vào cổ mình, giãy giụa trong đau đớn. Cuối cùng, dưới cái bóng khủng khiếp của cái chết, cậu vẫn phải khuất phục.

Cửa phòng bị đẩy ra.

Hỗ Phi Bạch bước ra ngoài với gương mặt tái nhợt, tay chân cứng đờ, ánh mắt đầy hoảng sợ. Phía sau cậu là một nam nhân sắc mặt trắng bệch, lặng lẽ đi theo. Hai người một trước một sau, lầm lũi băng qua những lầu các nguy nga, san sát nhau trên đỉnh núi Thượng Xuyên.

…

“OK!”

Phần thử vai kết thúc tại đây.

Liễu Qua lập tức lùi về sau một bước, nét mặt trở lại bình thản, không để lộ thêm bất kỳ cảm xúc nào.

Hứa Tuấn Tiệp thì vẫn đứng yên trên sân khấu, cố mở to đôi mắt, ánh nhìn ngập ngừng mà dè dặt hướng về phía tổ đạo diễn. Trong ánh mắt ấy ánh lên sự chờ đợi không giấu nổi, như thể tất cả hy vọng đều dồn vào khoảnh khắc này.

Hết chương 5

Bình luận cho Chương 05

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 05
Fonts
Text size
AA
Background

Tinh Trình Công Lược

166 Views 0 Subscribers

Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao

Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...

Chapters

  • Chương 01 Trọng Sinh x Thời Quang
  • Chương 02 Bạn Tốt × Lâu Trạm
  • Chương 03 Thượng Xuyên x Móc Nối
  • Chương 04 Thử Vai × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 05 Hứa Tuấn Tiệp × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 06 Thời Quang × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 07 Tráng sĩ, xin dừng bước
  • Chương 08 Điền Tư Vũ × Thượng Hoằng
  • Chương 09 Góc tối × Ma tính
  • Chương 10 Thượng Hoằng × Thời Quang
  • Chương 11 Lên đồ × Hỗ Phi Bạch.
  • Chương 12 Ma Chủ × Bàn tán sôi nổi
  • Chương 13 Lời mời × Cộng sự
  • Chương 14 Giao tế × Đối diễn
  • Chương 15 Tập luyện × Bạn diễn
  • Chương 16 Biên kịch x Lễ kỷ niệm trường
  • Chương 17 Lễ kỷ niệm trường × Tâm cơ
  • Chương 18 Lời đồn × Nhắm vào
  • Chương 19 Nam thần x Nữ thần
  • Chương 20 Chất vấn × Truyền thông
  • Chương 21 Trêu chọc × Vào đoàn phim
  • Chương 22 Vào đoàn × Triệu Đào
  • Chương 23 Bị chèn ép × Phản kích
  • Chương 24 Bạch Liên Hoa × Tự Hủy
  • Chương 25 Hán Vũ Đế × Tiền Bồi Thường
  • Chương 26 Thành phố B x Lâu Trạm
  • Chương 27 Chiêu đãi × Thiên Hành Ảnh Thị
  • Chương 28 Ký hợp đồng × C cấp
  • Chương 29 Cách đãi khách × Tên thần kinh
  • Chương 30 Nam tiên nhi × Ba của Lâu Trạm
  • Chương 31 Bàn tay sau màn × Tâm Ngân
  • Chương 32 Fan đầu tàu x khai giảng
  • Chương 33 Giải quyết công khai x Tính sổ riêng tư

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiBoylove Bất Tử