Boylove Bất Tử
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Đăng Nhập Đăng Ký
Trước
Sau
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
bìa

Tinh Trình Công Lược

Chương 02

  1. Home
  2. Tinh Trình Công Lược
  3. Chương 02 - Bạn Tốt × Lâu Trạm
Trước
Sau

Chương 2: Bạn tốt × Lâu Trạm

Sáng nay có hai tiết học, một là môn Ngôn ngữ nghe nhìn điện ảnh, một là môn Phân tích danh tác.

Cả hai đều là nội dung Thời Quang đã từng học qua ở kiếp trước, cho nên cho dù cậu đã hạ quyết tâm làm một thanh niên đầy chí tiến thủ thì với mấy tiết học kiểu này vẫn chẳng mấy hứng thú.

Giáo sư đứng trên bục giảng thao thao bất tuyệt, còn cậu thì cúi đầu dưới bàn nghịch điện thoại. Việc đầu tiên là xác nhận lại ngày tháng hiện tại, sau đó tiện tay mở mục tin tức giải trí lướt qua một lượt.

【Nữ diễn viên Nhật Bản Yamaguchi Keiko mặt sưng phù, nghi phẫu thuật thẩm mỹ quá đà (ảnh).】

【Siêu mẫu Mỹ chụp bộ ảnh mới cho tạp chí thể thao.】

【Vừa hài hước vừa nghệ sĩ, Hồng Siêu dạy bạn cách luyện cơ bụng tám múi (ảnh).】

【Tân ảnh đế Sâm Duệ Trạch sang Mỹ quay phim Hành Tinh Thú Nhân, đạo diễn Carsonna cho biết Sâm Duệ Trạch là diễn viên Trung Quốc ông muốn hợp tác nhất (ảnh).】

Ngón tay Thời Quang khựng lại ở dòng tiêu đề cuối cùng. Cậu trầm tư nhíu mày, rồi nhấn vào xem, nội dung chưa quá hai dòng, nhưng tâm trí cậu đã trôi đi mất…

Nếu không tính Lâu Trạm – người trong suốt thời đại học chưa từng cho cậu một sắc mặt dễ tốt – thì Sâm Duệ Trạch chính là”đại ca” có vai vế nhất mà kiếp trước cậu từng quen biết.

Đó là một người đàn ông trưởng thành, thông minh, hài hước lại vô cùng lịch thiệp.

Dù đã đứng trên đỉnh cao danh vọng nhưng Sâm Duệ Trạch lại không hề kiêu ngạo, trái lại còn rất thích kết giao bạn bè. Mối quan hệ của anh cực rộng, không phân biệt đẳng cấp hay xuất thân, chính nhờ vậy mà một kẻ lăn lộn ngoài rìa showbiz như Thời Quang mới có cơ hội quen biết anh.

Năm xưa, Sâm Nhuệ Trạch từng hứa sẽ tìm cho cậu một vai diễn phù hợp, tổng cộng có tới bốn lần cơ hội. Thế nhưng Thời Quang cũng không hiểu vì sao mỗi lần đều xảy ra chuyện ngoài ý muốn, hết lần này đến lần khác vuột mất cơ hội, cho đến khi Sâm Duệ Trạch cuối cùng cũng thẳng thắn bày tỏ sự thất vọng với cậu.

Ánh mắt Thời Quang dừng lại ở bốn chữ Hành Tinh Thú Nhân.

Cậu nhớ rất rõ, năm đó khi Sâm Duệ Trạch quay bộ phim này đã không may trượt chân ngã từ sườn đồi xuống, bị thương vô cùng nghiêm trọng, cuối cùng buộc phải rút khỏi đoàn phim, dưỡng thương hơn một năm mới quay lại màn ảnh.

Giới giải trí vốn thay đổi từng ngày lại là nơi “cá lớn nuốt cá bé” đầy khắc nghiệt, cộng thêm một vài vấn đề về chính sách, Sâm Nhuệ Trạch không may rơi vào giai đoạn trầm lắng. Mãi đến ba năm sau, anh mới dựa vào một bộ phim ngôn tình đô thị để quay lại màn ảnh rộng, nhưng muốn leo lại tới đỉnh cao như hiện tại thì lại khó vô cùng.

Thời Quang nghĩ đến tai nạn sắp xảy ra với Sâm Duệ Trạch mà lòng không khỏi sốt ruột, nhưng cậu có tư cách gì để ngăn cản con đường sự nghiệp đang lên của anh? Huống chi Sâm Duệ Trạch lúc này đã ra nước ngoài, mọi chuyện dường như đã thành định số. Có lẽ lần sau nghe được tin tức về anh… chính là tin bị thương rồi.

Ở kiếp trước, sự nâng đỡ của Sâm Duệ Trạch đối với cậu là điều Thời Quang vẫn luôn ghi nhớ trong lòng. Bây giờ đã có cơ hội làm lại, bất kể là ước mơ, thù hận hay ân tình, cậu đều muốn nghiêm túc đối diện. Nếu lần tai nạn này Sâm Duệ Trạch không thể tránh khỏi, vậy thì những chông gai sau đó, Thời Quang vẫn hy vọng mình có thể giúp anh được phần nào.

Sau khi tự xác định rõ suy nghĩ của mình, Thời Quang cũng không tiếp tục vướng bận chuyện ấy nữa. Cậu thoát khỏi bài báo, quay về trang chủ và tiếp tục lướt tin tức, cố gắng bổ sung lại những sự kiện lớn nhỏ mà ký ức của mình đã bắt đầu mơ hồ, để nhanh chóng quen thuộc với thời đại này.

Tiếng chuông tan học vang lên, giáo sư thu dọn giáo trình, rời khỏi lớp với tốc độ ánh sáng, sau đó sinh viên mới lững thững đứng dậy, túm năm tụm ba ra về.

Thời Quang ngẩng đầu quét mắt một vòng, âm thầm ghi nhớ lại gương mặt của các bạn cùng lớp. Lớp có tổng cộng 28 người, 17 nữ và 11nam. Con gái ai nấy đều xinh đẹp, dáng người thon thả; con trai thì cao ráo tuấn tú, phong độ nổi bật. Bất kỳ ai kéo ra ngoài cũng đủ khiến người ta phải nhìn thêm lần nữa.

Tuy nhiên, trong trí nhớ của Thời Quang, khóa này cuối cùng chẳng có mấy người thực sự thành danh. Một người là Lâu Trạm – kẻ đã đoạt vương miện Ảnh đế nhờ một bộ phim khai thác sâu sắc tình cảm cha con; một người là Thượng Hoằng – nổi lên nhờ một bộ phim truyền hình cẩu huyết được chuyển thể từ kịch bản của biên kịch nổi tiếng; và còn một người nữa…

Tầm mắt Thời Quang dừng lại trên gương mặt của một mỹ nhân đang đi tới.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay là những đường nét tinh xảo: đôi mắt to trong trẻo, hàng mi dài dày cong vút, sống mũi thẳng tắp, dưới đó là đôi môi quyến rũ hơi chu lên. Dáng người tuy hơi nhỏ nhắn nhưng tỉ lệ cân đối, đường cong ra đời nấy. Mái tóc dài đen nhánh buông xuống vai khẽ đung đưa theo từng bước chân nhẹ nhàng. Tổng thể toát lên vẻ thanh thuần xen lẫn chút gợi cảm, trong sự gợi cảm lại ẩn chứa một tia ngây thơ.

Đây chính là hoa khôi của hệ – Điền Tư Vũ, đồng thời cũng có thể coi là bạn gái của Thời Quang cậu.

Nghĩ đến việc người con gái này từng là bạn gái mình, khóe mắt Thời Quang khẽ giật một cái, trong lòng lại thấy hơi buồn nôn.

Cậu thật sự không hiểu nổi năm đó mình bị cái gì che mắt, cứ như miếng cao da chó dính chặt sau lưng Điền Tư Vũ mà chạy theo, ngày nào cũng hát vang bài ca “nữ thần, anh yêu em”, cam tâm tình nguyện để cô ta giữ khoảng cách mập mờ, không từ chối cũng chẳng đồng ý, treo cậu lơ lửng như con diều.

Cho đến khi cô ta tìm được mối ngon hơn, cậu lập tức bị vứt đi như một túi rác, chuyện ấy còn ầm ĩ đến mức cả trường đều biết.

Tất nhiên, để xảy ra nông nỗi đó cũng là do chính Thời Quang khi ấy nhận thức sai về bản thân. Cậu quá tự cao tự đại, hành sự lại quá đỗi phô trương.

Thời Quang vốn rất đẹp trai, cái đẹp này không phải kiểu đại trà. Ngũ quan của cậu giống như được đo bằng thước, từng đường nét từ khóe mắt đến chân mày đều chuẩn xác theo tỷ lệ vàng. Đặc biệt là đuôi mắt hơi dài, hơi nhếch lên, giống hệt những nam tử trong tranh cổ, chỉ cần một nét mực đậm nhạt khẽ kéo lên đã tạo nên một nét quyến rũ thoát tục kinh tâm động phách.

Với vẻ đẹp đặc trưng khiến người ta nhìn một lần là nhớ mãi, cậu còn sở hữu chiều cao 1m86, vai rộng eo hẹp, đôi chân dài miên man. Tỉ lệ “chín đầu”* chuẩn mực khiến cậu cực kỳ ăn ảnh. Hiếm có hơn cả là sự tự tin hướng ngoại, cậu chưa bao giờ biết sợ sân khấu. Càng có nhiều người nhìn, càng có nhiều ống kính chĩa vào, cậu lại càng tỏa sáng như một khối tụ quang, giống như một con khổng tước đang ra sức xòe đuôi khoe sắc.

Theo lý mà nói, một người như vậy phải có đủ điều kiện để nổi tiếng.

Thế nhưng hiện thực đã giáng cho Thời Quang một bạt tai nảy lửa, dạy cho cậu biết rằng mối quan hệ và vận may đôi khi còn quan trọng hơn cả điều kiện bản thân.

Giới giải trí không thiếu trai xinh gái đẹp, nhưng trong số những người thật sự nổi tiếng cũng có không ít kẻ già nua xấu xí. Thế mà họ vẫn cứ nổi, nổi đến mức fan gào thét “Anh không đẹp trai nhưng anh nam tính, đại ca ơi em muốn gả cho anh!”.

Ai biết được những người đó có khi đã bốn năm chục tuổi, hoặc mắt to mắt nhỏ lác lé, gương mặt méo mó, nhìn vào ban đêm còn có thể dọa chính mình giật mình.

Vậy mà họ vẫn nổi.

Vì sao?

Cơ hội.

Gặp được, nắm được, lập tức thành người thắng cuộc.

Gặp được mà không nắm bắt được, thì chỉ có nước chịu chết.

Có ghen tị, có đố kỵ, có nguyền rủa sau lưng đâm hình nhân cũng vô ích, người ta đã nổi thì vẫn cứ nổi thôi.

Thời Quang vặn vẹo khuôn mặt đẹp trai của mình, thành công thể hiện bộ dạng căm phẫn sự đời, cũng thành công ngăn cản bước chân của Điền Tư Vũ đang định tiến tới.

“Thời Quang?” Mỹ nhân khẽ nhíu mày. Khí chất sạch sẽ của cô giống như buổi sáng sau cơn mưa, trong không khí dường như tràn ngập mùi đất ẩm thơm lành khiến người ta chỉ muốn hít thêm một hơi nữa.

Thời Quang thừa nhận Điền Tư Vũ quả thật rất xinh đẹp, nhưng lúc này cậu còn có chuyện quan trọng hơn phải làm. Cậu hất ba lô ra sau lưng, lướt qua vai Điền Tư Vũ mà xông ra ngoài, từ xa đã hét lớn một tiếng:

“Lâu Trạm, đợi chút!”

Chao ôi, đó là ảnh đế tương lai đấy!

Những ngày tháng muốn gọi là gọi thế này chẳng còn bao nhiêu đâu.

Chỉ cần nghĩ đến sau này người chỉ có thể nhìn thấy trên màn ảnh rộng, trong lòng Thời Quang đã dâng lên một cảm giác vừa sảng khoái vừa chua xót.

Lâu Trạm dừng bước ở cửa lớp, quay đầu nhìn cậu.

Bộ đồ tông màu sáng trên người khiến hắn thêm vài phần nho nhã. Ánh nắng ngoài hành lang nhảy múa trên thân hình hắn, khiến đường viền của bóng dáng ấy như được nhuộm thành màu vàng mờ ảo. Lạnh lùng nhưng mang theo khí chất cao quý, điềm tĩnh lại toát ra vẻ ưu nhã, đó là ấn tượng cơ bản nhất của Thời Quang về Lâu Trạm.

Nhưng điều khiến cậu nhớ nhất vẫn là chứng cầu toàn gần như cưỡng bách của hắn, chính sự khắt khe với mọi thứ ấy khiến Lâu Trạm thời đại học gần như không có bạn bè.

Nhưng Thời Quang đã quyết định rồi. Lần này cậu nhất định phải làm bạn với Lâu Trạm, làm bạn thân.

Bởi vì Lâu Trạm hành sự quá đỗi cô độc và kín tiếng, nên trong trường không ai biết về gia thế của hắn.

Nhưng sau khi Lâu Trạm chính thức debut, gia thế của hắn đã bị giới truyền thông đào xới tận gốc: một “tinh nhị đại”* và “phú tam đại”* chính hiệu.

Cha của Lâu Trạm là Lâu Cảnh Minh – Chủ tịch Hội đồng quản trị của công ty giải trí Thiên Hành; mẹ hắn là Thiên hậu điện ảnh Tầm Lạc Tuyết; cậu của hắn là Ca vương Tầm Lạc Thượng.

Hơn nữa nghe đồn nhà họ Lâu là một gia tộc lâu đời, có quan hệ cực kỳ vững chắc trong cả giới chính trị lẫn kinh doanh, Thiên Hành Giải Trí chẳng qua chỉ là một trong số những sản nghiệp của nhà họ Lâu mà thôi. Và ông nội của Lâu Trạm, chính là gia chủ hiện tại của họ nhà Lâu.

Chậc chậc, nhìn cái bối cảnh này xem, không nổi tiếng mới là lạ! Thế nên cậu nhất định phải ôm đùi vàng, mà còn phải ôm thật chặt, tuyệt đối không được buông tay!

Thời Quang hiểu rõ kiếp trước mình chính là quá tự phụ, lại còn thích ôm khư khư cái lòng tự trọng chẳng đáng mấy đồng ấy. Lúc nào cậu cũng nghĩ “trời sinh ta có tài tất sẽ có chỗ dùng”, một cậu chàng đẹp mã thế này sao có lý nào lại để mình chết đói cho được?

Nhưng hiện thực chính là bàn tay khổng lồ của Thượng đế, giáng cho cậu một cái tát đến thấu tim gan.

Cậu đúng là không chết đói, nhưng sống ngấp ngoái. Có chút tiền đều ném vào việc thuê nhà, mua quần áo, sắm ba lô để chải chuốt cho bản thân trông thật hào nhoáng, cứ như thể làm vậy thì sẽ có người nhận ra cậu trên phố không bằng.

Thực tế thì mỗi ngày cậu chỉ được ăn đúng một bữa, nửa đêm đói đến mức phải dùng nước lạnh úp mì tôm. Những ngày tháng “phồng má giả béo”, sống vì sĩ diện ấy, cậu không muốn trải qua thêm lần nào nữa.

Thời Quang rảo bước ba hai bước lao đến trước mặt Lâu Trạm, nở một nụ cười rạng rỡ.

Lâu Quy Mao bước nhanh mấy bước tới trước mặt Lâu Trạm, nở nụ cười rạng rỡ. Dù những bộ phim cậu từng đóng chẳng nhiều nhặn gì, nhưng để giữ thể diện thì nụ cười này cậu đã luyện tập không ít lần: khóe môi cong lên vừa đủ, mắt không được nheo quá mà phải mở rộng hơn một chút — chỉ một thay đổi nhỏ nơi chi tiết thôi đã khiến nụ cười của cậu khác hẳn, như thể cả khuôn mặt đều bừng sáng, vừa rực rỡ lại vừa thân thiện đến mức ai thấy cũng phải quý mến.

Lâu Trạm im lặng nhìn cậu.

“Đi cùng đi.” Thời Quang dốc hết vốn liếng, tỏa ra mọi luồng hormone quyến rũ, nồng nhiệt mời mọc.

“Không.” Lâu Trạm chỉ nhả ra đúng một chữ rồi quay người bỏ đi.

QAQ Bàn tay Nhĩ Khang vươn ra trong vô vọng.

Đại thần ơi, anh ngầu như thế thì đóng phim kiểu gì đây? Lúc diễn với nữ chính chẳng lẽ mỗi người diễn một kiểu, chẳng thèm giao ánh mắt với nhau à? Anh cầm giải ảnh đế Cannes thật hay chỉ là ảnh đế Kim Kê vậy? Tự nhiên muốn đánh anh quá, không muốn chơi với anh nữa thì phải làm sao đây?

“Xì!” Một tiếng cười khinh khỉnh vang lên phía sau. Lâu Quy Mao thu tay lại, quay đầu nhìn, nhưng chỉ thấy Điền Tư Vũ ôm cặp sách, dáng người xinh đẹp nổi bật, đang đứng nói chuyện khe khẽ với một nữ sinh khác.

Không tìm thấy kẻ vừa phát ra tiếng cười kia.

Chỉ trong chớp mắt, người trong phòng học đã đi gần hết.

Những chiếc bàn gỗ sạch sẽ xếp ngay ngắn, bên ngoài cửa sổ sáng sủa là những tán cây xanh mướt, tiếng ve mùa hạ râm ran hòa thành một bản giao hưởng không ngớt, phía xa xa thấp thoáng tiếng cười giòn tan như tiếng chuông đồng. Không khí nóng hầm hập quyện cùng làn sóng nhiệt thanh xuân ập thẳng vào mặt.

Lồng ngực Thời Quang bỗng chốc rung động, một dòng nước ấm chảy tràn qua tim.

À, hóa ra là thực sự đã trở về mười năm trước rồi.

 

Hết chương 2.

Bình luận cho Chương 02

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 02
Fonts
Text size
AA
Background

Tinh Trình Công Lược

164 Views 0 Subscribers

Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao

Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...

Chapters

  • Chương 01 Trọng Sinh x Thời Quang
  • Chương 02 Bạn Tốt × Lâu Trạm
  • Chương 03 Thượng Xuyên x Móc Nối
  • Chương 04 Thử Vai × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 05 Hứa Tuấn Tiệp × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 06 Thời Quang × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 07 Tráng sĩ, xin dừng bước
  • Chương 08 Điền Tư Vũ × Thượng Hoằng
  • Chương 09 Góc tối × Ma tính
  • Chương 10 Thượng Hoằng × Thời Quang
  • Chương 11 Lên đồ × Hỗ Phi Bạch.
  • Chương 12 Ma Chủ × Bàn tán sôi nổi
  • Chương 13 Lời mời × Cộng sự
  • Chương 14 Giao tế × Đối diễn
  • Chương 15 Tập luyện × Bạn diễn
  • Chương 16 Biên kịch x Lễ kỷ niệm trường
  • Chương 17 Lễ kỷ niệm trường × Tâm cơ
  • Chương 18 Lời đồn × Nhắm vào
  • Chương 19 Nam thần x Nữ thần
  • Chương 20 Chất vấn × Truyền thông
  • Chương 21 Trêu chọc × Vào đoàn phim
  • Chương 22 Vào đoàn × Triệu Đào
  • Chương 23 Bị chèn ép × Phản kích
  • Chương 24 Bạch Liên Hoa × Tự Hủy
  • Chương 25 Hán Vũ Đế × Tiền Bồi Thường
  • Chương 26 Thành phố B x Lâu Trạm
  • Chương 27 Chiêu đãi × Thiên Hành Ảnh Thị
  • Chương 28 Ký hợp đồng × C cấp
  • Chương 29 Cách đãi khách × Tên thần kinh
  • Chương 30 Nam tiên nhi × Ba của Lâu Trạm
  • Chương 31 Bàn tay sau màn × Tâm Ngân
  • Chương 32 Fan đầu tàu x khai giảng
  • Chương 33 Giải quyết công khai x Tính sổ riêng tư

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiBoylove Bất Tử