Boylove Bất Tử
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
Đăng Nhập Đăng Ký
Sau
  • Trang Chủ
  • Truyện Full
  • Nhà Dịch
  • Tổng Hợp List Truyện
bìa

Tinh Trình Công Lược

Chương 01

  1. Home
  2. Tinh Trình Công Lược
  3. Chương 01 - Trọng Sinh x Thời Quang
Sau

(có thể bạn chưa biết, để đọc novel nền trắng – chữ đen, bạn hãy ấn bảo biểu tượng hình tròn ở góc bên phải màn hình nhé!~)

Chương 1: Trọng sinh x Thời Quang

Vừa mở mắt, Thời Quang đã phát hiện ra điều bất thường.

Cậu ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào tấm màn cũ kỹ trước mặt, tầm mắt xuyên qua lớp lưới mỏng manh, dừng lại nơi trần nhà loang lổ những vệt nắng vàng vọt.

Đầu óc cậu lúc này là một mảnh hỗn độn, chẳng hiểu nổi mình về nhà lúc nào, tại sao trên giường lại còn mắc màn.

Chẳng lẽ là Vu Hướng Thần?

Nhưng cậu nhớ rõ như in, một tuần trước cậu và Vu Hướng Thần đã đường ai nấy đi, đã thế còn là một đại chiến chia tay.

Hai đứa lao vào ẩu đả, lăn lộn giữa phố xá đông người đến mức mặt mũi bầm dập, suýt thì mất nửa cái mạng.

Đã vậy, gã họ Vu kia còn tuyệt tình đến mức quay lại đoạn video thê thảm ấy rồi tung lên mạng, khiến cậu bỗng chốc “nổi như cồn” theo cái cách nhục nhã nhất.

Nửa khuôn mặt sưng xỉa như đầu heo của cậu phơi bày trước bàn dân thiên hạ, kéo theo đó là làn sóng dư luận chĩa mũi dùi vào cậu, nào là “nghệ sĩ hết thời, chỉ có cái mã, đồ bất tài, đồ vô dụng, đồ mặt dày nịnh hót, đồ không có lòng tự trọng, đồ không có liêm sỉ.”

Phi!

Nếu ông đây thực sự không có lòng tự trọng, không có liêm sỉ thì đã chẳng phải rơi vào tình cảnh này!! Cái đụ má nó, nếu ông đây mà có cơ hội làm lại cuộc đời, thì mấy thứ lòng tự trọng, liêm sỉ gì đó, ông đây vất hết vào sọt rác! Ông không tin là ông ‘bật’ lên được!!

Đồ tai tinh!

Thằng khốn nạn!

Thằng chó đẻ!

Cứ mỗi lần nghĩ đến Vu Hướng Thần, lồng ngực Thời Quang lại thắt lại, đau đến nghẹn thở. Cả đời của cậu coi như đã hủy hoại hoàn toàn trong tay gã đàn ông này.

Nghĩ đến việc mình từng ngu ngốc muốn cùng gã đi hết cuộc đời, cảm giác bị phản bội sâu sắc cùng nỗi nhục nhã ê chề lại như thủy triều dâng, nhấn chìm lấy cậu. Cậu hận không thể xách dao từng nhát lăng trì gã từng nhát một, hoặc chí ít cũng phải khiến gã mất sạch tất cả, nếm trải nỗi đau và lòng căm thù mà cậu đang phải gánh chịu.

Thời Quang sụt sịt mũi, xoay người lại, bàn tay siết chặt lấy vạt áo trước ngực, cuộn tròn người như một con thú nhỏ bị thương.

Cậu nỗ lực kìm nén cơn xúc động chực chờ sụp đổ, mãi cho đến khi cơn buồn ngủ kéo đến. Trong cơn mơ màng, ý niệm về sự kỳ lạ của không gian xung quanh lại lóe lên, cậu cố gắng đấu tranh để mở mắt đảo qua một lượt, nhưng cuối cùng vẫn bị Thần Ngủ khuất phục.

Có lẽ do tối qua “quẩy” quá đà, giữa đám trai thanh gái tú của cái giới giải trí tuyến 18 vô danh, dù sao cậu cũng được coi là kẻ có chút tiền đồ, được một đám “tiểu thịt tươi” vây quanh gọi một tiếng “anh” không ngớt, cậu vui quá nên uống nhiều hơn bình thường.

Ngủ một giấc là ổn thôi.

…

Thế nhưng, khi lần thứ hai mở mắt, Thời Quang mới bàng hoàng nhận ra: Mọi chuyện thực sự không ổn chút nào!

Đây tuyệt đối không phải cái ổ chó của cậu!

Bên ngoài cửa sổ, nắng sớm rực rỡ chiếu rọi. Căn phòng hình chữ nhật rộng chừng 20 mét vuông kê sát bốn chiếc giường tầng, phía trên là chỗ ngủ, phía dưới là bàn ghế.

Trên bàn bày biện vài cuốn sách, và không thể thiếu là những chiếc máy tính xách tay. Khoảng không gian trống giữa phòng có chăng hai sợi dây thép, treo lỉnh kỉnh đủ loại quần áo nhăn nhúm màu mè, lại còn có hai chiếc quần lót đỏ chót đang “hiên ngang” phất phơ trước gió.

Nhìn đi nhìn lại… sao trông giống ký túc xá cũ của cậu thế này?

Thời Quang thò đầu ra khỏi màn, mắt vẫn còn ngái ngủ, ngơ ngác nhìn ba người đang đi lại trong phòng.

Có hai gã trông khá quen mắt, đang để trần thân trên, chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi rộng thùng thình, ‘cây xúc xích’ còn lắc qua lắc lại trước mắt cậu. Một gã thì gãi đầu, một gã thì thản nhiên gãi mông, tay cầm ca đánh răng, vai vắt khăn mặt, kẻ trước người sau lững thững tiến về phía nhà vệ sinh.

Ở phía giường đối diện, một người khác đang quay lưng về phía cậu, chậm rãi leo từ trên giường xuống.

Khác hẳn với hai gã bệ rạc kia, người này ăn mặc vô cùng chỉnh tề với chiếc sơ mi ngắn tay kẻ ngang phối cùng quần kaki màu kem.

Từ phía sau có thể nhìn rõ bờ vai rộng vững chãi và vòng eo hẹp săn chắc của hắn. Khi hắn đứng thẳng chân xuống đất, đôi chân dài miên man, thẳng tắp đập vào mắt Thời Quang. Chỉ riêng cái bóng lưng thôi đã toát lên vẻ sạch sẽ, thanh lịch vô ngần.

Điểm duy nhất phá hỏng sự hài hòa ấy là một nhúm tóc phía sau gáy dựng lên bướng bỉnh và hai nốt ruồi đen nhỏ nằm song song bên phía cổ trái.

Thời Quang chớp chớp mắt, thầm nghĩ hai nốt ruồi này đúng là khéo mọc, vị trí y hệt nốt ruồi mỹ nhân của ảnh đế Lâu Trạm.

Mỗi lần nhớ đến cái tên “Lâu Quy Mao” đó cuối cùng lại lăn lộn thành ảnh đế, còn trên màn ảnh lớn thì đẹp trai quyến rũ đến vậy… Thời Quang lại thấy tiếc hùi hụi vì ngày xưa không biết tận dụng lợi thế “gần quan được ban lộc” để phát sinh chút gì đó với hắn.

Dù không xơi được thì chí ít cũng phải “gặm” một miếng vào hai nốt ruồi song song kia mới phải. Cứ tưởng tượng cảnh nốt ruồi đen quyến rũ ấy xen lẫn với vết hôn ám muội do chính cậu lưu lại, tạo nên một vẻ sắc sảo đầy diễm lệ, cậu lại có cảm giác muốn trào máu mũi ngay lập tức…

(*Quy Mao: Dùng để chỉ những người có tính cách cực kỳ kỹ tính, xét nét, hay soi mói những tiểu tiết không đáng có, hoặc cầu toàn quá mức.)

Giây tiếp theo, gương mặt Thời Quang cứng đờ, trông không khác gì vừa bị sét đánh ngang tai, mồm chữ O mắt chữ A không khép lại nổi.

Không nhìn nhầm chứ?

Người này… đến ngoại hình cũng giống Lâu Quy Mao nữa à?

Nhìn kỹ lại thì thấy trẻ hơn không ít. Gương mặt trắng trẻo tuấn tú, khóe mắt chân mày sạch trơn, chẳng có lấy một vết cười, đôi môi gợi cảm trước sau mím thành một đường thẳng. Rõ ràng từ cốt cách đã toát lên vẻ đàn ông quyến rũ, nhưng cố tình bày ra cái vẻ mặt “cha không thương mẹ không yêu, sống trên đời chán chết”, lạnh lùng đến mức…

Hehe…

Hehe hehe…

He cái đầu ông ấy!

Thời Quang rốt cuộc cũng nhận ra điểm bất thường.

Đây chẳng phải là ký túc xá thời đại học của cậu sao?

Còn cái gã đang dùng ánh mắt khó hiểu xen lẫn chán chường nhìn mình kia, chẳng phải là Lâu Quy Mao — Lâu Trạm đó sao?

Hơ hơ, chắc chắn là do uống quá chén nên sinh ra ảo giác rồi, hơ hơ hơ…

Thời Quang tự đánh lừa bản thân một hồi, cuối cùng dưới ánh mắt thờ ơ của Lâu Trạm, cậu cũng thu lại nụ cười ngây dại trên môi, dứt khoát hất tung màn tuyn, thực hiện một cú nhảy xuống giường đầy tiêu sái.

Cảm giác chân chạm đất vững vàng, cùng độ rung truyền từ lòng bàn chân khiến ngũ tạng lục phủ hơi chấn động — tất cả đều chân thực đến lạ kỳ. Nó hoàn toàn khác xa với những giấc mơ phù phiếm, tất thảy đều cmn LÀ THẬT!

“Ha!”

Thời Quang vội nhét nắm đấm vào miệng, cố gắng chặn lại tiếng thét sắp bật ra. Cậu hung hăng cắn mấy cái, cơn đau lập tức truyền thẳng qua dây thần kinh lên đại não. Chưa bao giờ trong đời, Thời Quang lại yêu cái cảm giác đau đớn này đến thế.

“Lâu Trạm, hi hi, Lâu Trạm, hi hi hi, Lâu Trạm Trạm à.” Thời Quang vui quá hóa khùng, vừa chỉ vào Lâu Trạm vừa lắc đầu ngoáy đuôi cười ngây ngô, bộ dạng thiếu đòn vô cùng.

Lâu Trạm nhíu mày, nhìn cậu như nhìn một kẻ tâm thần vừa trốn trại. Hắn khinh bỉ lách người đi vòng qua một quãng, cầm lấy đồ dùng vệ sinh cá nhân rồi lạnh lùng quay lưng bước đi.

Bóng dáng Lâu Trạm vừa khuất sau cửa, hai gã chiến hữu lúc nãy cũng vừa vặn từ bên trong bước ra. Mắt Thời Quang sáng rực lên, cậu nhe răng cười toe toét, chỉ tay vào một người gọi lớn: “Triệu Phi Hồng!”

Triệu Phi Hồng ngẩn người.

Thời Quang lại chỉ sang một người khác: “Mã Khải!”

Mã Khải ngay lập tức nở một nụ cười rạng rỡ gấp mười lần, hai tay chỉ ngược lại phía Thời Quang, tạo dáng mà gã tự cho là cực ngầu nhưng thực chất lại “ngáo” hết chỗ nói, hét lên: “Thời Quang!”

“Mã Khải!”

“Thời Quang!”

“Mã Khải!”

“Thời Quang!”

Triệu Phi Hồng nhìn hai thằng dở hơi đang ôm chầm lấy nhau mà đảo mắt trắng dã. Sáng sớm ra mà bọn này sung sức gớm nhỉ!

“Còn không mau lên? Hôm nay có tiết của lão Đồ Tể đấy. Mày còn lề mề thế này, muốn chết à?” Triệu Phi Hồng không nhịn được thô bạo tách hai đứa ra, đẩy mạnh Thời Quang về phía nhà vệ sinh.

Dù bị đẩy đi, Thời Quang vẫn cố vặn người lại, ném cho Mã Khải một cái hôn gió điệu đà.

Mã Khải tự cho là mình cực kỳ đẹp trai, đưa tay làm thành hình súng bắn về phía cậu một phát: “Cưng à, nhanh lên nhé.”

Triều Phi Hồng túm cổ áo sau của Mã Khải, xách lên như xách mèo, quay sang hất cằm với Thời Quang:

“Mày cứ từ từ. Tao với thằng Khải đi căn-tin mua đồ ăn trước. Mấy cái bánh bao?”

“Hai cái.” Thời Quang cũng không kịp nghĩ ngợi, buột miệng đáp đại.

Triệu Phi Hồng lầm bầm một câu: “Giảm cân à, ăn ít thế.”

Thời Quang không nghe thấy, lúc này cậu đã vào trong nhà vệ sinh, đụng mặt trực diện với Lâu ảnh đế tương lai. Lâu Trạm đang khoan thai đánh răng, hắn liếc mắt nhìn cậu một cái, tầm mắt dừng lại ở vùng bụng cậu chừng nửa giây, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại một cách khó nhận ra, sau đó xoay người tiếp tục công việc của mình.

“Ờ… Lâu… Trạm.” Thời Quang cầm cốc súc miệng, hứng nước, cuối cùng cũng hơi tỉnh táo lại.

Vị Ảnh đế mới đăng quang với vẻ ngoài hào nhoáng, đạo mạo trong ký ức, giờ đây lại đang đứng cạnh cậu với gương mặt ngái ngủ.

Nhìn vào gương, thấy hình ảnh hai gã đàn ông miệng đầy bọt trắng, tay lăm lăm bàn chải với bộ dạng lôi thôi lếch thếch, cậu bỗng chốc cảm thấy có chút hư ảo lạ kỳ.

“……” Lâu Trạm không nói gì, ánh mắt trong gương lại liếc sang, lần này vẫn dừng ở bụng cậu trước, rồi mới chuyển lên mặt.

Lần này, Thời Quang đã nhận ra vị trí mà ánh mắt hắn dừng lại lâu nhất.

Cậu cúi đầu nhìn xuống, thì ra vạt áo may ô của mình một nửa thì nhét trong quần đùi đen, nửa còn lại thì nhăn nhúm lòi ra ngoài, trên đó chẳng hiểu sao còn lấm tấm mấy giọt mực xanh thẫm, trông vừa lộn xộn vừa bẩn thỉu.

Thời Quang lúc này mới sực nhớ ra vì sao biệt danh của Lâu Trạm lại là Lâu Quy Mao.

Cái gã này có yêu cầu khắt khe đến mức biến thái đối với các chi tiết nhỏ nhặt. Nếu không phải vì hắn trông rất nam tính, cử chỉ hành động không có chút ẻo lả nào, thì có lẽ bọn họ đã không gọi hắn là Lâu Quy Mao mà gọi là Lâu Bánh Bèo rồi.

Thời Quang vừa chân chó nhét lại vạt áo, vừa ác ý nghĩ thầm: Không biết vị Lâu Ảnh đế này khi ở trong cái đoàn phim hỗn loạn kia có còn “quy mao” như thế này không nhỉ? Chắc là mặt vẫn lạnh tanh, nhưng trong lòng thì bức bối muốn phát điên.

Sắc mặt Lâu Trạm quả nhiên dịu đi trông thấy, hắn còn dư chút kiên nhẫn để ban phát cho cậu một ánh mắt: Có chuyện gì?

“Ờ…” Thời Quang suy nghĩ một lát, cười hì hì: “Chào buổi sáng.”

Lâu Trạm nhướng mày, không mặn không nhạt “Ừm” một tiếng, lấy chiếc khăn ướt lau mặt một lượt rồi nhanh chóng bước ra ngoài.

Đợi bóng lưng Lâu Trạm biến mất hoàn toàn, Thời Quang lập tức quay đầu, hớn hở nhìn vào gương ngắm nghía khuôn mặt trẻ trung tuấn tú của mình… Chao ôi, tiểu thịt tươi này, cậu đẹp trai đến mức mù mắt tôi rồi!

Đến khi cơn hưng phấn của Thời Quang qua đi, cậu đã thấy mình ngồi ngẩn ngơ trong phòng học. Trên tay là cuốn giáo trình mang tên《Ngôn ngữ nghe nhìn điện ảnh》,vị giáo sư trên bục giảng đang nói đến sùi bọt mép, nhưng cậu thì chẳng lọt tai lấy một chữ nào.

Thế này… là đã trọng sinh rồi sao?

Thời Quang cứ mãi trăn trở về câu hỏi ấy. Cậu không tài nào hiểu nổi vì sao tấm vé số trúng giải độc đắc như thế lại rơi trúng đầu mình, nhưng sự thật rành rành là cậu đã trúng thưởng thật rồi.

Chỉ là, ông trời đưacậu quay lại năm 20 tuổi để làm gì cơ chứ?

Thời Quang ngẫm lại kiếp trước.

Chậc, càng nghĩ càng thấy những điều tiếc nuối trong đời thật sự quá nhiều, không phải chỉ là nhiều một chút mà là nhiều đến mức sắp tràn ra ngoài, đến nỗi đôi khi cậu chỉ muốn ngửa mặt lên trời mà mắng ông trời bất công.

Năm đó, bất chấp sự phản đối của gia đình, Thời Quang dựa vào chút vận may hiếm hoi trong đời mà thi đỗ vào Học viện Nghệ thuật Điện ảnh – Truyền hình H, một trong những trường danh giá nhất cả nước, lại còn là khoa Diễn xuất nổi tiếng khắc nghiệt, nơi sinh viên thường đùa rằng “trăm người bước vào, chưa chắc mười người trụ lại”.

Cậu có ngoại hình xuất chúng, tài nghệ ưu tú, cảm thụ sân khấu nhạy bén, đến cả điểm văn hóa cũng nằm trong tốp mười của lớp, trong mắt thầy cô, cậu tuyệt đối là một mầm non đầy triển vọng.

Chỉ tiếc rằng xã hội bên ngoài lại giống như một chiếc máy cắt cỏ cũ kỹ đầy tật xấu, bánh xe vừa lăn qua là mầm non yếu ớt cũng bị cắt phăng không thương tiếc.

Từ vai phụ mờ nhạt đến người qua đường Giáp, rồi cuối cùng là cái xác không hồn làm nền cho kẻ khác, suốt một thời gian dài cậu chẳng có lấy một phân cảnh nào được lộ diện rõ mặt.

Vậy mà cậu vẫn không cam tâm, bắt đầu đi gõ cửa khắp nơi, thiết lập quan hệ, chạy vạy tiệc tùng nhưng cũng chẳng thấy khởi sắc gì, cho đến khi gặp phảiVu Hướng Thần…

Thời Quang day day sống mũi, cứ hễ nghĩ đến kẻ này là cậu lại thấy đau đầu, hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Tóm lại, cậu đã lăn lộn trong cái giới giải trí này suốt mười năm ròng, bạn học năm xưa kẻ thì thành đạo diễn, ông chủ lớn, người lại hóa Ảnh đế lẫy lừng.

Còn cậu thì sao?

Vẫn chỉ là một con cá rời khỏi mặt nước, nửa sống nửa chết, ôm khư khư chút tự trọng mà mình gìn giữ suốt bao năm, cuối cùng đến khi chết đi cũng chỉ là một nghệ sĩ vô danh ở tận tuyến mười tám.

Còn về việc kiếp trước mình chết như thế nào, Thời Quang thật sự không muốn nhớ lại.

Từ rất lâu rồi, chuyện ấy đã trở thành một vết nhơ khắc sâu trong đời cậu, càng nghĩ càng hối hận, càng hối hận lại càng không thể quên, giống như một cái gai cắm vào lòng, dày vò cậu suốt cả cuộc đời.

Nhưng bây giờ nếu đã có cơ hội làm lại, Thời Quang chắc chắn sẽ không đi lại con đường cũ nữa.

Ở cái giới hào nhoáng phù phiếm ấy, cậu đã lãng phí mất những năm tháng thanh xuân đẹp nhất, vậy nên lần này cậu thật sự muốn nếm thử cảm giác sống dưới ánh đèn sân khấu. Cậu muốn có fan của riêng mình, muốn chỉ cần có chút động tĩnh là leo lên trang đầu tin tức, muốn ra ngoài cũng phải đeo kính râm che mặt cho đỡ bị nhận ra.

Những điều đó từ lâu đã trở thành một nỗi chấp niệm trong lòng cậu.

Người ta nói người nổi tiếng thì không có riêng tư, nói làm người nổi tiếng vất vả lắm… tất cả toàn là nói phét!!

Kể cả khi ông đây chẳng còn lấy một mẩu riêng tư, kể cả khi ông đây có mệt như trâu như ngựa, ông đây cũng cam lòng!

Thời Quang vừa gặm ngón tay cái vừa căm phẫn lầm bầm, cơ thể khẽ run rẩy.

Vì tương lai, vì được làm lại, vì những tiếc nuối chưa kịp hoàn thành, cơ thể cậu cứ như bị luồng điện chạy qua, run lên bần bật không thể kiểm soát.

Một tương lai tươi đẹp như đã hiện ra ngay trước mắt cậu.

Thời Quang.” Mã Khải ngồi bên cạnh bỗng hạ giọng gọi một tiếng.

Thời Quang quay sang nhìn.

Mã Khải đang co vai, nghiêng đầu, thè lưỡi bắt chước điệu bộ run rẩy của cậu để trêu chọc.

Thời Quang đáp trả bằng một cái lườm cháy mặt, cảm xúc trong người cũng theo đó mà dần hạ xuống, giống như công tắc vừa được tắt đi.

Cậu nghĩ, đã được sống lại một lần thì lần này tuyệt đối không thể để bản thân rớt xuống tận hạng 18 được nữa, nếu không thì thà nhảy lầu cho xong.

Không ngoi lên thành siêu sao, thì đi chết đi.

Cậu tự nhủ với chính mình như thế.

Hết chương 1.

Bình luận cho Chương 01

Bình Luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Chương 01
Fonts
Text size
AA
Background

Tinh Trình Công Lược

212 Views 0 Subscribers

Giới thiệu: Tinh Trình Công Lược | Bí Kíp Thành Sao

Tuyến sự nghiệp:
Thực ra đây là câu chuyện về nhân vật chính trọng sinh và...

Chapters

  • Chương 01 Trọng Sinh x Thời Quang
  • Chương 02 Bạn Tốt × Lâu Trạm
  • Chương 03 Thượng Xuyên x Móc Nối
  • Chương 04 Thử Vai × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 05 Hứa Tuấn Tiệp × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 06 Thời Quang × Hỗ Phi Bạch
  • Chương 07 Tráng sĩ, xin dừng bước
  • Chương 08 Điền Tư Vũ × Thượng Hoằng
  • Chương 09 Góc tối × Ma tính
  • Chương 10 Thượng Hoằng × Thời Quang
  • Chương 11 Lên đồ × Hỗ Phi Bạch.
  • Chương 12 Ma Chủ × Bàn tán sôi nổi
  • Chương 13 Lời mời × Cộng sự
  • Chương 14 Giao tế × Đối diễn
  • Chương 15 Tập luyện × Bạn diễn
  • Chương 16 Biên kịch x Lễ kỷ niệm trường
  • Chương 17 Lễ kỷ niệm trường × Tâm cơ
  • Chương 18 Lời đồn × Nhắm vào
  • Chương 19 Nam thần x Nữ thần
  • Chương 20 Chất vấn × Truyền thông
  • Chương 21 Trêu chọc × Vào đoàn phim
  • Chương 22 Vào đoàn × Triệu Đào
  • Chương 23 Bị chèn ép × Phản kích
  • Chương 24 Bạch Liên Hoa × Tự Hủy
  • Chương 25 Hán Vũ Đế × Tiền Bồi Thường
  • Chương 26 Thành phố B x Lâu Trạm
  • Chương 27 Chiêu đãi × Thiên Hành Ảnh Thị
  • Chương 28 Ký hợp đồng × C cấp
  • Chương 29 Cách đãi khách × Tên thần kinh
  • Chương 30 Nam tiên nhi × Ba của Lâu Trạm
  • Chương 31 Bàn tay sau màn × Tâm Ngân
  • Chương 32 Fan đầu tàu x khai giảng
  • Chương 33 Giải quyết công khai x Tính sổ riêng tư
  • Chương 34 Tắm rửa x Thẹn thùng
  • Chương 35 Người đại diện x Tên béo chết tiệt
  • Chương 36 Thử vai × Buổi tiệc
  • Chương 37 Lâu Trạm × Phim mới

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiBoylove Bất Tử

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiBoylove Bất Tử